Truyện kiếm hiệp
 

Anh Hùng Xạ Điêu (Hồi 13(b))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 946

Hoàng Dung và Quách Tĩnh đưa Mục Niệm Từ đi rồi, về phòng nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau lại du sơn ngoạn thủy ở Thái Hồ, chiều tối trở về xem tranh luận thơ với Lục trang chủ, vô cùng ung dung tự tại.
Quách Tĩnh biết Mục Niệm Từ đi lần này thì Mai Siêu Phong sẽ tới lập tức.
Y thị thủ đoạn tàn độc trong Quy Vân trang không có ai địch nổi ắt có nhiều người tử thương, bèn bàn với Hoàng Dung:
- Chúng ta nên báo việc Mai Siêu Phong cho Lục trang chủ, xin y thả Hoàn Nhan Khang để người trong trang khỏi gặp độc thủ của y thị.
Hoàng Dung xua tay nói:
- Không được. Gã khốn Hoàn Nhan Khang chẳng có gì tốt, cứ để y nếm mùi đau khổ thêm vài ngày, nếu khinh dị thả ra như thế chỉ e y không chịu hối cải.
Thật ra Hoàn Nhan Khang có chịu hối cải hay không thì nàng vốn không hề quan tâm. Trong thâm tâm nàng chỉ biết người này là đồ đệ của hai kẻ xấu xa Khưu Xử Cơ và Mai Siêu Phong, không cần y phải sửa đổi làm người tốt để không ngừng đối chọi với y cũng vui.
Chỉ là nếu y không hối cải thì theo lời Mục Niệm Từ, nàng sẽ quyết không thể lấy y. Mục Niệm Từ đã không có chồng thì người ngoài lại lắm chuyện, quá nửa lại đẩy cho Quách Tĩnh phải cưới, vậy thì lại không hay, vì vậy Hoàn Nhan Khang hối cải là tốt nhất. Quách Tĩnh nói:
- Mai Siêu Phong tới thì tính sao?
Hoàng Dung cười nói:
- Cứ đem bản lĩnh mà Thất công dạy cho chúng ta ra thử với y thị.
Quách Tĩnh biết tính nết nàng như thế có tranh cãi cũng vô ích, chỉ cười một tiếng để đó, nghĩ thầm:
- Lục trang chủ đối xử với bọn mình rất cung kính lễ mạo, lúc trang viện của y gặp chuyện nguy cấp thì tự nhiên mình phải hết sức giúp đỡ.
Qua hai hôm, hai người không nói muốn đi. Lục trang chủ cũng đối xử càng thêm ân cần, chỉ mong họ ở lại lâu hơn.
Sáng sớm hôm thứ ba. Lục trang chủ đang cùng Quách Hoàng hai người ngồi trò chuyện trong thư phòng thì Lục Quán Anh hấp tấp đi vào, thần sắc có vẻ khác lạ. Sau lưng y có một trang đinh bưng mâm gỗ trong mâm gồ lên một vật, trên phủ vải xanh. Lục Quán Anh nói:
- Cha, mới rồi có người đưa vật này tới.
Rồi mớ tấm vải xanh ra, rõ ràng là một cái sọ người, trên đỉnh có năm lỗ ngón tay, chính là tiêu chí của Mai Siêu Phong.
Quách Tĩnh và Hoàng Dung biết y thị chắc chắn sẽ tới nên thấy thế cũng không quan tâm. Lục trang chủ thì lại biến hẳn sắc mặt, run giọng hỏi:
- Cái.., cái này là ai đưa tới?
Nói xong cầm lấy nhấc lên.
Lục Quán Anh đã sớm thấy cái đầu lâu này gởi tới rất kỳ lạ nhưng y nghề cao mật lớn, lại là người đứng đầu quần hùng ở Thái Hồ, cũng không hề quan tâm tới chuyện vặt này, chợt thấy cha hoảng sợ, mà lại sợ tới mức sắc mặt trắng bệch như thế, quả rất bất ngờ, vội nói:
- Mới rồi có người đặt vào hộp mang tới Trang đinh chỉ cho rằng đây là lễ vật bình thường nên đưa tiền thưởng cho, cũng không hỏi kỹ. Khi cầm vào phòng kế toán mở hộp ra thì lại là cái này, trở ra tìm người đưa lễ vật tới đã không thấy đâu. Cha, trong chuyện này có gì rắc rối à?
Lục trang chủ không đáp, đưa tay sờ năm cái lỗ trên đầu lâu, năm ngón tay vừa khớp lọt vào. Lục Quán Anh hoảng sợ nói:
- Chẳng lẽ năm cái lỗ này là dùng ngón tay đục vào sao? Chỉ lực gì mà lợi hại thế.
Lục trang chủ gật gật đầu trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Ngươi bảo mọi người thu thập đồ tế nhuyễn, mau hộ tống mẹ ngươi tới Bắc trang thành Vô Tích tạm trú. Truyền lệnh cho trại chủ các trại sai ước thúc lâu la, trong vòng ba ngày không được rời khỏi bản trại nửa bước, bất kể thấy Quy Vân trang có động tĩnh gì, hoặc bốc cháy, hoặc bị vây cũng không được tới cứu.
Lục Quán Anh rất ngạc nhiên, hỏi:
- Cha, có chuyện gì thế?
Lục trang chủ cười thảm, nói với Quách Tĩnh và Hoàng Dung:
- Tại hạ cùng hai vị bình thủy tương phùng, rất là có duyên, vốn muốn tụ hội thêm vài ngày, chỉ là tại hạ lúc trẻ đã kết thù oán với hai kẻ oan gia lợi hại, trước mắt họ sắp tới báo thù. Không phải tại hạ không muốn giữ hai vị lại lâu hơn, nhưng quả thật Quy Vân trang đại.., đại họa lâm đầu, nếu tại hạ may mắn giữ được tính mạng, tương lai nhất định sẽ có ngày gặp lại. Có điều.., có điều ngày ấy cũng còn xa lắm.
Nói xong cười khổ lắc đầu, quay nhìn thư đồng nói:
- Lấy bốn mươi lượng vàng ra đây.
Đứa thư đồng ra khỏi phòng. Lục Quán Anh không dám nhiều lời, theo lời cha ra ngoài dặn dò sắp xếp.
Không bao lâu, tên thư đồng mang vàng tới. Lục trang chủ hai tay cầm đưa Quách Tĩnh, nói:
- Vị cô nương này tài mạo song toàn, cùng Quách huynh đúng là một đôi giai ngẫu trời sinh. Ở đây tại hạ có chút quà mọn, xin đưa làm lễ mừng ngày cưới của hai vị về sau, xin đừng chê cười.
Hoàng Dung đỏ bừng mặt nghĩ thầm:
- Người này nhãn quang thật lợi hại, té ra đã sớm biết mình là con gái. Nhưng tại sao y lại biết mình và Tĩnh ca ca chưa thành thân?
Quách Tĩnh không giỏi chuyện khách sáo, chỉ đành cám ơn nhận lấy.
Lục trang chủ mở một cái bình bên cạnh, đổ ra mấy mươi viên dược hoàn màu đỏ, dùng giấy gấm gói lại nói:
- Tại hạ không có tài năng gì, ngày trước từng được ân sư dạy cho một ít đạo lý y dược, số dược hoàn này cũng phải mất một chút thời gian mới chế ra được, uống vào có thể kéo dài tuổi thọ. Chúng ta lần này được gặp nhau, đây cũng là một chút kính ý của tại hạ.
Lúc dược hoàn đổ ra thì mùi thơm ngào ngạt thấu vào tâm phế. Hoàng Dung nghe mùi đã biết là Cửu hoa ngọc lộ hoàn. Nàng từng giúp cha thu thập chín loại sương sớm đọng trên chín loại hoa, biết là để điều chế loại dược hoàn này phải chọn đúng thời tiết bốn mùa, rất mất thời gian, còn phần lớn dược vị phối chế đều là những thứ trân quý thì không cần phải nói, mấy mươi viên dược hoàn này là món nhân tình rất lớn, bèn nói:
- Cửu hoa ngọc lộ hoàn điều chế không dễ, chúng tôi mỗi người xin nhận hai viên là đã hết sức cảm tạ rồi.
Lục trang chủ thoáng ngạc nhiên, hỏi:
- Sao cô nương biết tên loại dược hoàn này?
Hoàng Dung đáp:
- Tiểu muội lúc nhỏ thân thể yếu ớt, từng được một vị cao tăng cho ba viên, uống xong thấy rất có công hiệu, nhờ thế mà biết.
Lục trang chủ cười thảm một tiếng, nói:
- Hai vị không cần khước từ, cho dù ta giữ lại cũng chỉ uổng phí thôi.
Hoàng Dung biết y đã dốc lòng tử chiến, cũng không nói gì nữa, lập tức nhận lấy. Lục trang chủ nói:
- Ở đây đã chuẩn bị thuyền bè, mời hai vị lập tức qua hồ, dọc đường bất luận là gặp chuyện động tĩnh kỳ lạ gì thì ngàn vạn lần đừng đếm xỉa tới, cứ đi cho mau!
 Ngữ khí vô cùng trịnh trọng.
Quách Tĩnh đang định lên tiếng xin giúp đỡ, lại thấy Hoàng Dung liên tiếp đưa mắt ra hiệu, chỉ đành gật đầu đáp ứng. Hoàng Dung nói:
- Tiểu muội mạo muội, có một việc xin thỉnh giáo.
Lục trang chủ nói:
- Xin cô nương cứ nói.
Hoàng Dung nói:
- Trang chủ đã biết kẻ đối đầu lợi hại nhất định sẽ tìm tới trả thù, biết rõ là không chống được, sao không tránh mặt y? Thường có câu Quân tử không chịu thiệt trước mà.
Lục trang chủ thở dài một tiếng nói:
- Hai người này hại ta đến khổ? Ta bán thân bất toại là được họ ban cho đấy. Hai mươi năm trước chỉ vì ta đi lại không tiện, chưa thể tìm họ tính nợ, hôm nay họ lại tự tìm tới cửa, bất kể thế nào cũng phải liều mạng tử chiến một phen. Mà nói lại thì họ đắc tội với sư phụ ta, chuyện thù oán riêng của ta còn là nhỏ chứ mối đại cừu của sư môn quyết không thể bỏ qua. Ta cũng không có hy vọng là thắng được họ, chỉ mong đôi bên cùng chết thì cũng kể như đã báo đáp được ơn nghĩa của sư phụ đối với ta.
Hoàng Dung nghĩ thầm:
- Tại sao y nói là hai người? à, phải rồi, y chỉ cho rằng Đồng thi Trần Huyền Phong còn sống. Nhưng không biết tại sao y lại kết oán với hai người này? Đây là chuyện y muốn giấu cũng không tiện hỏi rõ, nhưng chuyện khác mới kỳ lạ.
Lúc ấy bèn hỏi:
- Lục trang chủ, ngươi biết rõ ta là con gái mặc nam trang, như thế cũng không có gì lạ nhưng sao ngươi biết là ta và y vẫn chưa thành thân? Chẳng phải là ta với y vẫn ở chung một phòng sao?
Lục trang chủ bị nàng hỏi một câu như thế, nhất thời luống cuống, nghĩ thầm:
- Ngươi còn là hoàng hoa khuê nữ, chẳng lẽ ta nhìn không ra, chỉ là câu này khó mà nói trắng ra được. Cô nương người thi từ thư họa chuyện gì cũng biết, sao chuyện này lại hồ đồ như thế?
Đang tìm cách trả lời. Lục Quán Anh đã bước vào hạ giọng nói:
- Ðã truyền lệnh rồi. Chỉ có điều bốn vị trại chủ Trương.
Cố. Vương. Đàm nói thế nào cũng không chịu đi, nói rằng dù có chặt đầu họ họ cũng ở lại bảo vệ Quy Vân trang.
Lục Thừa Phong thở dài nói:
- Thật khó mà được người nghĩa khí như họ! Ngươi mau đưa hai vị khách quý này đi đi.
Hoàng Dung. Quách Tĩnh và Lục trang chủ làm lễ chia tay. Lục Quán Anh đưa họ ra khỏi trang. Trang đinh đã dắt con tiểu hồng mã và con lừa lên thuyền.
Quách Tĩnh ghé vào tai Hoàng Dung hỏi nhỏ:
- Lên thuyền không?
Hoàng Dung cũng hạ giọng nói:
- Ði một đoạn sẽ quay lại.
Lục Quán Anh trong lòng lo lắng, chỉ mong đưa khách đi cho mau để còn về bố trí nghênh địch, còn lòng dạ nào mà lưu ý tới việc hai người thì thầm to nhỏ.
Quách Hoàng hai người đang định lên thuyền. Hoàng Dung liếc mắt một cái chợt thấy ở bờ hồ xa xa có một người rảo chân đi mau tới, trên đầu đội một cái vò lớn, hình thù trông rất kỳ quái. Người ấy chân không ngừng bước tới.
Quách Tĩnh và Lục Quán Anh cũng lập tức nhìn thấy. Khi y tới gần, chỉ thấy là một ông già tóc bạc, mặc áo ngắn vải vàng, tay phải vung một cái quạt lá bồ lớn, rảo chân nhẹ nhàng đi mau, cái vò rõ ràng là đúc bằng sắt tốt, xem ra cũng phải nặng mấy trăm cân. Người ấy đi ngang Lục Quán Anh cũng như không nhìn thấy ai, cứ đi không đếm xỉa gì tới đi qua vài bước, thân hình hơi nghiêng đi, trong vò đột nhiên có nước chảy ra. Té ra trong vò chứa đầy nước trong, lại càng nặng thêm khoảng một hai trăm cân. Một ông già đội một cái vò sắt như thế trên đầu mà lại đi đứng ung dung, thì võ công quả cao cường tới mức kỳ diệu.
Lục Quán Anh trong lòng chợt hoảng sợ Chẳng lẽ người này là kẻ đối đầu với cha?
Lúc ấy không kể gì nguy hiểm, sãi chân chạy theo.
Quách Hoàng hai người nhìn nhau một cái, lập tức theo sau y. Quách Tĩnh từng nghe sáu vị sư phụ nói tới việc tỷ võ với Khưu Xử Cơ ở lầu Túy Tiên phủ Gia Hưng ngày trước, lúc ấy Khưu Xử Cơ tay cầm vò đồng gặp các sư phụ dùng tay tỷ thí, rõ ràng còn chưa lớn bằng cái vò này, chẳng lẽ ông già trước mặt võ công còn cao hơn cả Trường Xuân tử Khưu Xử Cơ?
Ông già kia đi hơn một dặm, tới một khúc sông nhỏ, bốn phía đều là mồ hoang. Lục Quán Anh nghĩ thầm ở đây không hề có cầu, xem y men theo bờ sông đi về phía đông hay phía tây. Y tâm niệm vừa động, lại bất giác hoảng sợ ngẩn người, chỉ thấy ông già kia bước chân không dừng bước thẳng lên mặt sông, thân hình vững vàng, nước sông chỉ ngập bàn chân. Y qua tới bờ bên kia, đặt cái vò lớn xuống đám cỏ rậm cạnh gò rồi phi thân xuống nước, lại từng bước từng bước quay lại.
Hoàng Dung và Quách Tĩnh đều từng nghe các bậc trưởng bối nói về võ công các môn các phái, nhưng đừng nói là chưa từng nghe việc đội vò sắt đi trên mặt nước, cho dù là người không lên bèo qua sông cũng chỉ là chuyện cổ thần tiên chứ trên đời há lại có được công phu như vậy? Nhưng lúc ấy chính mắt nhìn thấy lại không thể không tin, trong lòng vô cùng khâm phục ông già kia.
Ông già kia vuốt bộ râu bạc, hô hô cười lớn, hỏi Lục Quán Anh:
- Các hạ chính là Lục thiếu trang chủ đứng đầu quần hùng Thái Hồ phải không?
Lục Quán Anh khom người nói:
- Không dám, xin thỉnh giáo tôn tính đại danh của thái công.
Ông già kia chỉ Quách Hoàng hai người nói:
- Còn hai vị tiểu ca kia nữa, lại đây luôn đi.
Lục Quán Anh quay lại, thấy Quách Hoàng sau lưng, thoáng thấy kinh ngạc. Nguyên là Quách Hoàng hai người khinh công cao cường, lúc theo sau không hề vang lên tiếng động, mà Lục Quán Anh ngưng thần nhìn ông già kia nên chưa phát hiện có hai người phía sau.
Quách Hoàng hai người vái dài, cùng nói:
- Vãn bối xin ra mắt thái công.
Ông già kia ha hả cười lớn, nói:
- Ðược rồi, được rồi!
Rồi nói với Lục Quán Anh:
- Đây không phải là nơi trò chuyện, chúng ta tìm chỗ nào ngồi đi.
Lục Quán Anh thầm suy tính:
- Không rõ người này rốt lại có phải là kẻ đối đầu với cha mình không?
Lúc ấy lập tức đơn đao phóng thẳng hỏi luôn:
- Hôm nay gia phụ nhận được một món lễ vật kỳ quái, thái công có biết việc ấy không?
Ông già kia hỏi:
- Lễ vật kỳ quái gì thế?
Lục Quán Anh nói:
- Là một cái sọ người, trên có năm cái lỗ.
Ông già kia nói:
- Chuyện đó thì lạ thật, hay người ta muốn đùa với lệnh tôn?
Lục Quán Anh nghĩ thầm:
- Người này võ công cao cường không biết tới mức nào, nếu làm khó cha ắt đường đường chính chính tìm tới cửa, cần gì phải bịa đặt lừa dối?
Nghĩ tới đó bất giác mặt mày rạng rỡ, nói:
- Nếu thái công không chê, xin mời tới tệ trang dùng trà.
Ông già kia thoáng trầm ngâm rồi nói:
- Thế cũng được.
Lục Quán Anh cả mừng, cung cung kính kính mời ông già đi trước.
Ông già kia chỉ Quách Tĩnh nói:
- Hai vị tiểu ca này cũng là người trong quý trang à?
Lục Quán Anh nói:
- Hai vị này là bạn của gia phụ.
Ông già kia không đếm xỉa gì nữa, nghênh ngang bước đi. Quách Hoàng hai người cũng đi theo. Tới Quy Vân trang. Lục Quán Anh mời ông già ngồi ở sảnh rồi đi mau vào trong báo với cha.
Không bao lâu Lục trang chủ ngồi trên giường tre do hai trang đinh khiêng từ trong ra, hướng về ông già kia vái dài làm lễ, nói:
- Vãn bối không biết cao nhân giá lâm, không kịp đón tiếp, thật là có tội.
Ông già kia nghiêng người một cái, cũng không đáp lễ lạnh nhạt nói:
- Lục trang chủ không cần đa lễ.
Lục trang chủ nói:
- Dám hỏi cao tính đại danh của thái công.
Ông già nói:
- Lão phu họ Cừu, tên Thiên Nhận.
Lục trang chủ giật mình nói:
- Là người mà giang hồ vẫn gọi là Thiết chưởng thủy thượng phiêu Cừu lão tiền bối?
Cừu Thiên Nhận cười khẽ một tiếng nói:
- Trí nhớ của ngươi cũng tốt, còn nhớ được cái ngoại hiệu ấy. Lão phu không đi lại trên giang hồ hơn hai mươi năm rồi, chỉ e người ta đã quên mất?
Cái tên Thiết chưởng thủy thượng phiêu trên giang hồ hai mươi năm trước quả thật không phải tầm thường. Lục trang chủ biết người này là bang chủ Thiết chưởng bang ở Hồ Nam, vốn xưng bá ở Hồ Quảng, về sau không rõ vì sao chợt phong kiếm quy ẩn, năm tháng lâu xa, bọn hậu bối trên giang hồ đều không biết tên tuổi của y, lúc ấy đột nhiên thấy y tới, nảy ý sợ sệt nghi ngờ, hỏi:
- Cừu lão tiền bối giá lâm tệ trang, không biết có việc gì vậy? Nếu có cần gì chỗ vãn bối, xin được ra sức.
Cừu Thiên Nhận vuốt râu cười nói:
- Cũng không có việc gì lớn, rốt lại vì lão phu hay mềm lòng, trần duyên chưa dứt... Ờ, ta muốn mượn một chỗ hơi yên tĩnh hành công, chiều tối chúng ta sẽ thong thả nói rõ.
Lục trang chủ thấy thần sắc của y dường như không có ác ý nhưng cũng không yên tâm, bèn hỏi:
- Lão tiền bối dọc đường có gặp Hắc Phong song sát không?
Cừu Thiên Nhận nói:
- Hắc Phong song sát à? Cặp ác ma ấy còn chưa chết sao?
Lục trang chủ nghe hai câu ấy trong lòng rất được an ủi, nói:
- Anh nhi, mời Cừu lão tiền bối tới thư phòng của ta nghỉ ngơi.
Cừu Thiên Nhận hướng về mọi người gật gật đầu.
Rồi theo Lục Quán Anh đi ra phía sau.
Lục trang chủ tuy chưa thấy qua võ công của Cừu Thiên Nhận nhưng vốn ngưỡng mộ oai danh của y biết năm xưa năm người Đông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái, Trung Thần thông luận kiếm trên đỉnh Hoa Sơn cũng từng mời y, chỉ là đúng lúc ấy y bận việc không thể phó ước, nhưng đã được mời ắt võ công trác tuyệt không phải tầm thường, cho dù không bằng năm người bọn Vương Trùng Dương thì chắc cũng không kém bao nhiêu, có y ở đây thì Hắc Phong song sát không thể làm ác, lúc ấy liền nói với Quách Tĩnh và Hoàng Dung:
- Hai vị chưa đi thật hay quá. Vị Cừu lão tiền bối này võ công cực cao, người thường khó mà nhìn thấy bóng dáng, may sao hôm nay vừa khéo tới đây ta còn sợ kẻ đối đầu nào nữa? Đến lúc gặp gỡ mời hai vị cứ về phòng nghỉ ngơi, chỉ cần đừng ra khỏi cửa là không sao cả.
Hoàng Dung cười nói:
- Ta muốn xem nhiệt náo có được không?
Lục trang chủ trầm ngâm nói:
- Chỉ sợ bên đối đầu có nhiều người tới, tại hạ không chiếu cố được để hai vị rủi ro bị thương. Thôi được, đến lúc gặp mời hai vị ngồi cạnh ta, không được rời xa. Có Cừu lão tiền bối ở đây thì bọn chuột nhiều hơn cũng có gì đáng nói!
 Hoàng Dung vỗ tay cười nói:
- Ta rất thích xem người ta đánh nhau. Hôm trước người đánh gã tiểu vương gia nước Kim kia, nhìn thật là thích mắt.
Lục trang chủ nói:
- Lần này người tới là sư phụ của gã tiểu vương gia kia, bản lĩnh còn cao hơn y rất nhiều, nên ta rất lo lắng.
Hoàng Dung nói:
- Ủa, sao ngươi biết được?
Lục trang chủ nói:
- Hoàng cô nương, về chuyện võ công thì cô không hiểu rõ lắm đâu. Gã tiểu vương gia nước Kim kia dùng thủ trảo đánh Anh nhi của ta bị thương ở bắp chân, chính là công phu dùng thủ trảo đánh thủng năm cái lỗ trên sọ người đấy.
Hoàng Dung nói:
- Ờ, ta hiểu rồi. Chữ viết của Vương Hiến Chi là do Vương Hy Chi dạy cho. Vương Hy Chi là học từ Vệ phu nhân. Vệ phu nhân lại là học từ Chung Diêu, người hiểu biết nhìn qua là biết ngay thư họa của ai thuộc môn nào phái nào.
Lục trang chủ cười nói:
- Cô nương quả thật thông minh tuyệt đỉnh, nói một chút là hiểu ngay. Chỉ là hai kẻ đối đầu này của ta rất gian ác tàn độc, đem so với Chung vương thì có chỗ làm nhục tiên hiền.
Hoàng Dung kéo kéo tay Quách Tĩnh, nói:
- Chúng ta đi xem lão công công râu bạc kia luyện công phu gì đi.
Lục trang chủ hoảng sợ nói:
- Ồ, không được đâu, đừng chọc giận y.
Hoàng Dung cười nói:
- Không sao đâu.
Rồi đứng lên bước đi.
Lục trang chủ ngồi trên ghế, đi lại không được, trong lòng vô cùng hoảng sợ:
- Cô nương này thật là bướng bỉnh, sao lại xem trộm như thế chứ?
Chỉ đành sai trang đinh khiêng cái giường tre đi về phía thư phòng, muốn tìm cách cản trở, chỉ thấy Quách Hoàng hai người đã khom khom lưng, ghé mắt vào cửa sổ nhìn vào bên trong.
Hoàng Dung nghe tiếng bước chân của trang đinh vội quay người xua tay, có ý nói không được nhìn, đồng thời liên tiếp vẫy vẫy Lục trang chủ, bảo y bước qua mà nhìn. Lục trang chủ sợ nếu không bước qua vị cô nương này lại choang choạc kêu lên ắt sẽ làm kinh động Cừu Thiên Nhận, lập tức sai trang đinh nhẹ chân khiêng mình bước tới, ghé mắt nhìn vào chỗ cửa sổ mà Hoàng Dung chọc thủng một lỗ nhỏ nhìn vào, bất giác vô cùng kinh ngạc, chỉ thấy Cừu Thiên Nhận ngồi xếp bằng, hai mắt hơi nhắm lại, miệng không ngớt liên tiếp phun ra một làn khói mù.
Lục trang chủ là đệ tử võ học danh gia, lúc trẻ theo thầy học nghệ, thường nghe sư phụ nói tới võ học cao thâm của các môn các phái nhưng chưa từng nghe nói tới việc phun khói mù trong miệng ra, lúc ấy không dám nhìn nữa, kéo tay áo Quách Tĩnh một cái, có ý bảo y đừng nhìn trộm. Quách Tĩnh tôn trọng chủ nhân, đồng thời cũng cảm thấy không nên nhìn trộm bí mật của người ta, lập tức đứng thẳng người lên kéo tay Hoàng Dung, theo Lục trang chủ trở về nội đường.
Hoàng Dung cười nói:
- Lão già kia chơi đùa hay thật, trong bụng lại có cả một mớ củi lửa!
 Lục trang chủ nói:
- Cái đó thì cô không rõ đâu, đó là một môn nội công cực kỳ lợi hại đấy.
Hoàng Dung nói:
- Chẳng lẽ y có thể phun lửa đốt chết người ta à?
Câu này không phải là giả vờ ngu ngơ, công phu cổ quái ấy của Cừu Thiên Nhận thì quả thật nàng không biết chút gì. Lục trang chủ nói:
- Nhất định không thể phun lửa ra rồi, có điều có được nội công tinh thâm như vậy thì bẻ hoa ngắt lá có thể cũng đả thương được người ta.
Hoàng Dung cười nói:
- A, xé nát hoa ném người.
Lục trang chủ cười khẽ một tiếng, nói:
- Cô nương thông minh lắm.
Nguyên là thời Đường có một người vô danh viết một bài từ Bồ Tát man như sau Mẫu đơn hoa nở trông tươi mướt. Mỹ nhân hái lấy qua sân trước. Cười nụ hỏi người tình: Hoa xinh hay thiếp xinh? Anh chàng ra vẻ tức. Cứ nói hoa đẹp nhất. Người đẹp cố nhịn cười. Xé nát hoa ném người. Bài từ này lưu truyền rất rộng, về sau xảy ra một vụ án, một người đàn bà độc ác đánh gãy hai chân chồng. Vua Đường Tuyên tông nghe chuyện cười nói với Tể tướng: Đây chẳng phải là Xé nát hoa ném người sao?
Vì thế Hoàng Dung dùng điển cố ấy.
Lục trang chủ thấy Cừu Thiên Nhận có công lực như thế, trong lòng rất được an ủi, sai Lục Quán Anh truyền lệnh, phái người ra hồ và các đường sá bốn bên thám thính, thấy người nào tướng mạo kỳ dị thì dùng lễ đối xử, mời về trang viện, lại sai người mở rộng cổng trang viện, chỉ chờ đón khách.
Đến gần tối, trong đại sảnh của Quy Vân trang thắp mấy chục ngọn đuốc lớn sáng như ban ngày. Ở giữa mở một bàn tiệc lớn. Lục Quán Anh đích thân mời Cừu Thiên Nhận lên ngồi ghế đầu. Quách Tĩnh và Hoàng Dung ngồi ghế dưới. Lục trang chủ và Lục Quán Anh ngồi dưới cùng bồi tiếp. Lục trang chủ mời rượu xong, không dám hỏi thẳng Cừu Thiên Nhận tới đây để làm gì, chỉ nói những chuyện phong thổ nhân tình không có liên quan.
Rượu được vài tuần. Cừu Thiên Nhận nói:
- Lục lão đệ Quy Vân trang của các ngươi đứng đầu quần hùng trên Thái Hồ, lão đệ ngươi võ công cũng không phải tầm thường, có thể bộc lộ một hai chiêu cho lão phu mở rộng tầm mắt được không?
Lục trang chủ vội nói:
- Một chút đạo hạnh nhỏ nhoi của vãn bối làm sao dám phô trương trước mặt lão tiền bối? Mà nói lại thì vãn bối tàn phế đã lâu, một chút công phu trước đây được ân sư truyền dạy cũng đã bỏ phế lâu rồi.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Tôn sư là vị nào thế? Nói ra có khi lão phu cũng quen.
Lục trang chủ thở dài một tiếng, vẻ mặt thê thảm, hồi lâu mới nói:
- Vãn bối ngu độn, chưa thể thờ phụng ân sư, lại bị người ta làm liên lụy đến nỗi không được sư môn dung chứa. Nói ra thật xấu hổ, lại không dám làm xấu tiếng tăm của ân sư, xin tiền bối tha lỗi cho.
Lục Quán Anh nghĩ thầm:
- Té ra cha bị sư phụ trục xuất, vì vậy trước nay ông không lộ ra là biết võ công, ngay cả mình cũng không biết ông là cao thủ võ học. Nếu không phải hôm nay thằng chó Kim kia hung hăng đả thương mình, chỉ e cha vĩnh viễn không bao giờ xuất thủ. Trong đời ông nhất định có một chuyện cực kỳ thương tâm đáng hận, trong lòng bất giác vô cùng xốn xang.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Lão đệ chưa phải đã già, lãnh đạo quần hùng, sao không nhân thời cơ này làm việc lớn một phen? Để trút bớt mối hận năm xưa, cũng tiện cho tiền bối trong môn phái hối hận lỗi xưa.
Lục trang chủ nói:
- Vãn bối tàn phế, không đức không tài, lão tiền bối giáo huấn quả là lời vàng đá nhưng vãn bối lại lực bất tùng tâm.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Lão đệ quá khiêm tốn rồi. Tại hạ thấy có một con đường sáng, nhưng không biết lão đệ có chịu không?
Lục trang chủ nói:
- Xin lão tiền bối chỉ điểm.
Cừu Thiên Nhận cười khẽ một tiếng, chỉ lo ăn uống chứ không nói ngay.
Lục trang chủ biết người này ẩn tích mai danh hơn hai mươi năm, lúc ấy đột nhiên xuất hiện ở Giang Nam, nhất định có chuyện mà tới, nhưng y là tiền bối cao nhân nên không tiện hỏi thẳng, chỉ đành chờ y tự nói ra.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Lão đệ đã không muốn cho sư môn biết thì thôi. Quy Vân trang oai danh lừng lẫy người chủ trì tự nhiên là danh gia tử đệ rồi.
Lục trang chủ cười khẽ nói:
- Chuyện của Quy Vân trang trước nay đều do tiểu nhi Lục Quán Anh liệu lý. Y là đồ đệ của Khô Mộc thiền sư chùa Vân Thê phủ Lâm An.
Cừu Thiên Nhận nói:
- À. Khô Mộc là hảo thủ phái Tiên Hà, là một bàng chi của phái Thiếu Lâm, công phu ngoại gia cũng khá lắm. Thiếu trang chủ có thể bộc lộ một chút bản linh để lão hủ mở rộng tầm mắt được không?
Lục trang chủ nói:
- Khó được Cừu lão tiền bối vui lòng chỉ điểm, đây đúng là cái phúc của tiểu nhi.
Lục Quán Anh cũng mong được y chỉ điểm vài chiêu, nghĩ thầm khó gặp được bậc cao nhân hiếm có thế này, chỉ cần y chịu chỉ mình một chiêu một thức thì dùng cả đời không hết, lúc ấy bèn bước ra giữa sảnh nói:
- Xin thái công chỉ điểm.
Rồi xuống tấn ra thế múa bài quyền đắc ý nhất của mình là La hán phục hổ quyền, quyền phong vù vù, cước ảnh chớp chớp, quả nhiên là danh gia đệ tử, võ công có chỗ độc đáo riêng, đánh một lúc đột nhiên quát lớn một tiếng nghe như cọp gầm, lửa đuốc lung lay, bốn phía nổi gió. Đám trang đinh hoảng sợ run rẩy đưa mắt nhìn nhau. Y đánh ra một quyền lại quát một tiếng. oai phong lẫm lẫm, rõ ràng giống hệt một con cọp lớn. Đang tung người vọt tới vồ chụp, đột nhiên chưởng trái dựng lên, lại đúng là hình trạng tay Phật.
Nguyên là quyền pháp này bao hàm cả hình trạng của mãnh hổ và La hán, hình trạng mãnh hổ vồ chụp. La hán đón đánh cùng hiện rõ trong một bộ quyền pháp. Lại đánh thêm một lúc, tiếng gầm nhỏ đi, quyền pháp La hán càng lúc càng mau, sau cùng bình một quyền đánh luôn xuống đất, viên gạch vuông chỗ ấy lập tức vỡ nát. Lục Quán Anh dưới đất nhảy lên, tay trái đỡ trời, cước phải đá ra, chỉ đứng một chân, nghiễm nhiên giống hệt một pho tượng La hán không hề động đậy.
Quách Tĩnh và Hoàng Dung lớn tiếng khen hay, luôn miệng nói:
- Hảo quyền pháp!
 Lục Quán Anh thu thế quay lại vái Cừu Thiên Nhận một vái rồi trở về chỗ ngồi. Cừu Thiên Nhận cũng không nói gì, chỉ mỉm cười. Lục trang chủ hỏi:
- Đường quyền này của hài nhi thế nào?
Cừu Thiên Nhận nói:
- Cũng tạm được.
Lục trang chủ nói:
- Có chỗ nào chưa hay, xin lão tiền bối chỉ giáo cho.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Quyền pháp của lệnh lang dùng để luyện tập sức khỏe thì không gì tốt bằng, nhưng nói tới việc chế thắng khắc địch thì lại vô dụng.
Lục trang chủ nói:
- Xin lão tiền bối chỉ giáo khai thông những chỗ ách tắc cho.
Quách Tỉnh cũng cảm thấy không hiểu võ công của thiếu trang chủ tuy không phải thật là cao cường nhưng sao lại nói là vô dụng?
Cừu Thiên Nhận đứng lên bước ra thiên tĩnh, lúc trở về mỗi tay đã cầm một viên gạch. Chỉ thấy y cũng không dùng kình lực gì, chỉ nghe tiếng lách cách vang lên không ngớt, hai viên gạch đã vỡ thành những cục nhỏ, lại bóp thêm một lúc, nhưng cục nhỏ đều nát thành bột rơi lả tả xuống bàn. Bốn người trên tiệc đều cả kinh thất sắc.
Cừu Thiên Nhận phủi bụi gạch trên bàn vào vạt áo bước ra thiên tĩnh đổ xuống đất, mỉm cười trở về chỗ ngồi, nói:
- Thiếu trang chủ một quyền đánh vỡ gạch, đương nhiên cũng không dễ. Nhưng ngươi nghĩ xem, địch nhân không phải là viên gạch, há lại chịu đứng trơ ra bất động để mặc ngươi tùy ý vung quyền đánh sao? Mà nói lại nếu nội kình của địch nhân mạnh hơn ngươi thì phát quyền ấy của ngươi đánh trúng người y lại bị hất mạnh ra, thì tự mình không khỏi lại bị trọng thương.
Lục Quán Anh im lặng gật đầu.
Cừu Thiên Nhận thở dài nói:
- Người học võ trên đời hiện nay tuy nhiều, nhưng thực sự có chút ít công phu thì chỉ thưa thớt có vài người mà thôi.
Hoàng Dung hỏi:
- Là những ai vậy?
Cừu Thiên Nhận nói:
- Trong võ lâm trước nay đều nói năm người Đông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái, Trung thần thông là võ công cao nhất, nói tới công lực thâm hậu thì rõ ràng Trung thần thông Vương Trùng Dương đứng đầu, còn bốn người kia cũng đều có chỗ độc đáo. Nhưng có sở trường ắt có sở đoản, chỉ cần hiểu được chỗ sở đoản của từng người, đánh vào chỗ hở chỗ yếu thì muốn chế phục họ cũng không phải khó.
Câu ấy vừa nói ra. Lục trang chủ, Hoàng Dung, Quách Tĩnh ba người đều hoảng sợ biến sắc. Lục Quán Anh chưa biết oai danh của năm người kia, lại hoàn toàn không hề ngạc nhiên. Hoàng Dung thấy y đầu đội vò sắt đạp nước qua sông, miệng phun khói mù, tay bóp nát gạch bốn môn tuyệt kỹ, trong lòng vô cùng khâm phục, nhưng lúc ấy nghe y nói tới cha mình lại có vẻ coi thường, không khỏi tức giận, cười hề hề nói:
- Vậy lão tiền bối cứ đánh ngã từng người trong năm người ấy, dương danh thiên hạ há chẳng hay sao?
Cừu Thiên Nhận nói:
- Vương Trùng Dương đã qua đời rồi. Năm xưa luận kiếm ở Hoa Sơn, ta lại đúng lúc có việc nhà quan trọng nên không thể phó hội, đến nỗi phải để lão đạo chiếm danh hiệu võ công đệ nhất thiên hạ. Lúc ấy năm người tranh nhau bộ Cửu âm chân kinh, nói rõ ai võ công cao nhất thì được giữ bộ kinh ấy, đương thời tỷ thí bảy ngày bảy đêm. Đông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái đều nhận thua. Về sau Vương Trùng Dương qua đời, sóng gió lại nổi lên.
Nghe nói lúc lão đạo sắp chết đã đem bộ kinh ấy truyền lại cho sư đệ y là Chu Bá Thông. Đông tà Hoàng Dược Sư tìm tới cửa. Chu Bá Thông không phải là đối thủ của y, bị y cướp mất nửa bộ kinh. Chuyện này về sau kết thúc thế nào thì ta không biết.
Hoàng Dung và Quách Tĩnh cùng nghĩ thầm:
- Té ra ở giữa còn có rất nhiễu đoạn khúc chiết. Nửa bộ kinh ấy lại bị Hắc Phong song sát ăn trộm mất.
Hoàng Dung nói:
- Lão tiền bối võ học gia phái đã là đệ nhất thì bộ kinh ấy lẽ ra phải của người mới đúng.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Ta cũng lười tranh giành với người ta. Bốn người Đông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái đều kẻ nửa cân người tám lạng, trong bấy nhiêu năm đều ra sức khổ luyện muốn giành danh hiệu thiên hạ đệ nhất. Lần luận kiếm thứ hai ở Hoa Sơn có thể được xem nhiệt náo.
Hoàng Dung nói:
- Còn có lần luận kiếm thứ hai ở Hoa Sơn à?
Cừu Thiên Nhận nói:
- Hai mươi lăm năm là một đời rồi. Người già phải chết, những thiếu niên anh hùng phải ra mặt. Tính ra thì hơn năm nữa lại đến kỳ Hoa Sơn luận kiếm nhưng trong bấy nhiêu năm nay trong võ lâm liệu đã nảy sinh được bao nhiêu nhân vật xuất chúng? Nhìn thấy còn thua xa mấy lão già khốn khiếp bọn ta. Ô, đời sau không có người nối tiếp, xem ra võ học suy vi, đúng là một đời lại không bằng một đời.
Nói xong không ngừng lắc đầu, có vẻ rất cảm khái.
Hoàng Dung nói:
- Năm tới lão nhân gia người có lên Hoa Sơn không? Nếu người đi thì dắt chúng tôi đi xem nhiệt náo với được không? Tôi rất thích xem người ta đánh nhau.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Hà, đúng là lời trẻ con! Há chỉ là đánh nhau thôi sao? Ta vốn không muốn đi, hai cái chân này đã bước vào quan tài rồi, còn tranh giành cái hư danh ấy làm gì? Có điều trước mắt có một việc lớn, có quan hệ tới khí vận của thương sinh trong thiên hạ, nếu ta chỉ tham yên ổn, không bước lên cao gọi một tiếng thì không tránh khỏi muôn dân đồ thán, sinh linh gặp nạn, quả thật là cái tai họa vô cùng.
Bốn người nghe y nói quá ghê gớm, vội hỏi lý do.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Ðây là chuyện cơ mật đại sự hai vị tiểu ca Quách Hoàng không phải là nhân vật trên giang hồ, không nên nghe là hơn.
Hoàng Dung cười nói:
- Lục trang chủ là bạn tốt của tôi, chỉ cần người nói với y, y cũng sẽ không giấu tôi đâu.
Lục trang chủ mắng thầm cô nương này thật bướng bỉnh, nhưng cũng không tiện nói thẳng ra miệng. Cừu Thiên Nhận nói:
- Nếu đã thế thì ta nói với các vị cũng được, nhưng trước khi việc xảy ra thì ngàn vạn lần không nên tiết lộ.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Bọn ta và ngươi không thân không thích, nếu đã là chuyện cơ mật thì không nghe là hay hơn.
Lúc ấy đứng lên nói:
- Hai người vãn bối xin cáo từ,
Rồi kéo tay Hoàng Dung định bước ra. Cừu Thiên Nhận nói:
- Hai vị là bạn tốt của Lục trang chủ, tự nhiên không phải là người ngoài, mời ngồi xuống, mời ngồi xuống.
Nói xong đưa tay ấn vai Quách Tĩnh một cái. Quách Tĩnh cảm thấy kình lực cũng không phải thật mạnh, chỉ vì bậc trưởng bối đã có lệnh, không dám vận lực chống lại chỉ đành thừa thế ngồi xuống chỗ cũ.
Cừu Thiên Nhận đứng lên mời lại bốn người một chén, nói:
- Không đầy nửa năm. Đại Tống sẽ có đại họa lâm đầu, các vị biết chưa?
Mọi người nghe y nói chuyện ghê gớm, ai cũng dột nhiên biến sắc. Lục Quán Anh xua tay bảo bọn trang đinh ra ngoài cửa, bọn gia nhân bưng thức ăn cũng không được vào.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Lão phu nhận được tin tức chính xác là trong vòng sáu tháng nữa người Kim sẽ mang đại quân Nam hạ, lần này binh thế rất mạnh, giang sơn Đại Tống ắt không giữ được. Ờ, khí vận đưa tới như thế, cũng không biết làm sao.
Quách Tĩnh hoảng sợ nói:
- Vậy Cừu lão tiền bối nên mau mau đi bẩm báo với triều đình Đại Tống để sớm phòng bị, bàn kế chặn địch.
Cừu Thiên Nhận trợn mắt nhìn y một cái, nói:
- Người trẻ tuổi thì biết gì? Nếu triều Tống có phòng bị thì tai họa binh lửa càng thê thảm.
Bọn Lục trang chủ đều không hiểu ý, sửng sốt nhìn y.
Chỉ nghe y nói:
- Ta đã suy nghĩ rất lâu, nếu muốn bách tính trong thiên hạ an cư lạc nghiệp, giang sơn gấm vóc không đến nỗi trở thành một mảnh đất hoang tàn thì chỉ có một con đường. Lão phu không nề xa xôi ngàn dặm tới Giang Nam chỉ vì việc này. Nghe nói bảo trang bắt được Lục vương gia của nước Đại Kim và Đoàn Chỉ huy sứ Đoàn đại nhân, vậy mời cả họ tới đây bàn bạc nên chăng?
Lục trang chủ không biết vì sao y biết tin, vội sai trang đinh áp giải hai người tới, tháo hết xiềng khóa, bảo hai người ngồi dưới, nhưng không sai mang đũa chén cho họ. Quách Tĩnh và Hoàng Dung thấy Hoàn Nhan Khang bị giam giữ mấy ngày mà dáng vẻ đã tiều tụy hẳn. Đoàn Thiên Đức tuổi khoảng ngoài năm mươi, râu mọc đầy mặt, thần sắc vô cùng hoảng hốt.
Cừu Thiên Nhận nói với Hoàn Nhan Khang:
- Tiểu vương gia bị một phen sợ hãi.
Hoàn Nhan Khang gật gật đầu, nghĩ thầm:
- Không biết hai người Quách Hoàng ở đây làm gì?
Hôm trước y đánh nhau trong thư phòng của Lục trang chủ, trong lúc hoảng loạn không thấy hai người núp bên giá sách. Lúc ấy ba người đưa mắt nhìn nhau mấy cái, cũng không gọi nhau.
Cừu Thiên Nhận nói với Lục trang chủ Bảo trang hiện có một mối phú quý lớn mà lão đệ nhìn thấy lại không lấy, vì sao vậy? Lục trang chủ ngạc nhiên nói:
- Vãn bối náu thân nơi thảo mãng, có phú quý gì đáng nói chứ?
Cừu Thiên Nhận nói:
- Quân Kim Nam hạ, một phen giao binh ắt tổn thương nhân mạng rất nhiều. Lão đệ liên kết với hào kiệt Giang Nam, cùng nhau ra sức tìm cách dập tắt trường binh đao này, há không tốt sao?
Lục trang chủ nghĩ thầm: Đây quả là việc lớn, vội nói:
- Có thể ra sức cho quốc gia, cứu dân trong chốn nước lửa nguyên là việc chúng ta phải gánh vác. Vãn bối ôm lòng trung nghĩa nhưng triều đình tối tăm, gian thần nắm quyền, luống mang chí ấy cũng uổng phí. Cừu lão tiền bối chỉ điểm cho một con đường sáng, vãn bối vô cùng cảm tạ. Còn như phú quý gì đó thì vãn bối quyết chẳng tham cầu.
Cừu Thiên Nhận không ngừng vuốt râu, hô hô cười lớn, đang định trả lời thì một tên trang đinh chạy mau vào nói:
- Trương trại chủ đón được sáu vị dị nhân bên hồ, đã tới trước trang.
Lục trang chủ biến sắc quát:
- Mời vào mau.
Nghĩ thầm:
- Tại sao lại có tới sáu người? Hắc Phong song sát lại có trợ thủ à?

Các tập/chương/hồi khác của Anh Hùng Xạ Điêu

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !