Truyện kiếm hiệp
 

Anh Hùng Xạ Điêu (Hồi 34(a))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 904

Hoàng Dung múa đến lúc gấp đột nhiên ồ một tiếng ngồi xổm xuống dưới gốc cây, giơ tay vẫy vẫy Quách Tĩnh, sãi chân chạy mau vào rừng. Quách Tĩnh sợ lạc đường, theo sát phía sau, không dám tụt lại nửa bước. Hoàng Dung chạy vòng qua vòng lại một lúc chợt dừng lại chỉ vào một đống gì đó dưới đất hỏi:
- Cái gì thế này?
Quách Tĩnh bước tới mấy bước, chỉ thấy một con ngựa vàng ngã lăn trên mặt đất, vội cúi xuống nhìn kỹ, nhận ra là con ngựa vàng của Tam sư phụ Hàn Bảo Câu vẫn cười, đưa tay sờ lên bụng con ngựa một cái thấy lạnh ngắt, té ra đã chết lâu rồi. Năm xưa con ngựa này theo Hàn Bảo Câu lên tới đại mạc, Quách Tĩnh từ nhỏ đã quen nó, cũng như bạn cũ lâu ngày, chợt thấy nó chết ở đây, trong lòng vô cùng đau xót, nghĩ thầm:
- Con ngựa này tuy già nhưng thần tuấn phi phàm, bấy nhiêu năm ruổi rong nam bắc, cước bộ mau lẹ trước sau như một, hoàn toàn không có vẻ gì già yếu tại sao lại chết ở đây? Nhất định Tam sư phụ vô cùng thương tâm.
Lại định thần nhìn kỹ, thấy con hoàng mã hoàn toàn không phải nằm đây chết mà bốn chân co rút chụm vào một chỗ. Quách Tĩnh hoảng sợ, nghĩ tới việc Hoàng Dược Sư hôm trước một chưởng đánh chết con ngựa của công chúa Hoa Tranh, lúc con ngựa ấy chết cũng có dáng vẻ thế này, vội vận lực lên tay phải luồn vào dưới cổ con ngựa nhấc lên một cái, đưa tay phải nắm vào hai chân trước của nó, quả nhiên thấy xương cốt đều bị đánh nát, đưa tay mò lên lưng ngựa thì xương sống cũng bị đánh gãy. Y càng lúc càng kinh nghi, rút cánh tay ra, bất giác giật mình nhảy dựng lên, chỉ thấy tay dính đầy máu. Vết máu đã biến thành đen bầm, vẫn còn mùi tanh, xem ra không phải đã dính ba bốn ngày. Y vội lật con ngựa qua bên kia nhìn kỹ, thì thấy toàn thân con ngựa không có vết thương nào, bất giác ngồi phịch xuống đất nghĩ thầm:
- Chẳng lẽ đây là máu của Tam sư phụ? Vậy ông ở đâu?
Hoàng Dung bên cạnh nhìn Quách Tĩnh xem xét con ngựa không nói câu nào, lúc ấy mới hạ giọng nói:
- Ngươi đừng gấp, chúng ta cứ tra xét thật kỹ cho rõ ràng.
Rồi rẽ đám cây hoa, nhìn kỹ dưới đất, từ từ đi về phía trước. Quách Tĩnh chỉ thấy trên mặt đất rải rác có một vệt máu, lúc ấy cũng không nghĩ gì tới chuyện lạc đường hay không, nghiêng người vượt qua Hoàng Dung, theo vết máu chạy mau về phía trước.
Vết máu lúc ẩn lúc hiện, có mấy lần Quách Tĩnh suýt mất dấu, đều nhờ Hoàng Dung tâm tư tinh tế, tìm trong bụi cỏ rậm cạnh đá núi nhìn thấy, có lúc vết máu mất hút, nàng lại tìm vết chân ngựa và lông ngựa trên mặt đất. Đuổi được vài dặm, chỉ thấy trước mặt có một đám cây hoa thấp, trong đám cây lộ ra một ngôi mộ.
Hoàng Dung vội chạy mau tới, ngã sấp xuống cạnh mộ.
Quách Tĩnh lần đầu tới đảo Đào Hoa đã thấy ngôi mộ này, biết đó là phần mộ của mẹ Hoàng Dung, thấy bia mộ đã ngã xuống đất, lập tức dựng lên, quả nhiên thấy một hàng chữ:
- Mộ của nữ chủ đảo Đào Hoa Phùng thị.
Hoàng Dung thấy cửa mộ mở toang, đoán trên đảo đã phát sinh biến cố lớn, không vào mộ ngay mà đi vòng quanh xem xét, chỉ thấy đám cỏ xanh bên trái mộ bị đạp nát một khoảnh, chỗ cửa mộ có vết binh khí quệt vào. Nàng đứng ở cửa mộ lắng tai nghe hồi lâu không thấy bên trong có tiếng động nào, lúc ấy mới khom người tiến vào. Quách Tĩnh sợ nàng gặp phải việc gì, cũng rảo chân bước theo.
Thấy vách đá trong đường vào mộ vỡ nát khắp nơi, rõ ràng đã xảy ra một trận ác đấu, hai người lại càng kinh nghi bất định. Đi được vài trượng, Hoàng Dung khom người nhặt lên một vật. Trong mộ đạo tuy tối tăm, những thấp thoáng cũng nhận ra vật ấy là nửa cái cán cân lóe sáng. Cái cán cân này là sắt tốt đúc thành, to như cánh tay trẻ con, lúc ấy lại bị bẻ thành hai đoạn. Hoàng Dung và Quách Tĩnh nhìn nhau một cái, không ai dám nói câu nào, trong lòng biết kẻ có thể dùng tay không mà bẻ chiếc đòn cân sắt này trên đời chỉ có vài người mà thôi, trên đảo Đào Hoa này tự nhiên ngoài Hoàng Dược Sư thì không có ai khác. Hoàng Dung nhặt nửa chiếc cán cân lên, hai tay phát run.
Quách Tĩnh đón lấy chiếc cán cân trong tay Hoàng Dung giắt vào lưng, khom người tìm nửa kia, trong lòng ý nghĩ ngổn ngang, vừa mong tìm được, vừa mong tìm không được. Đi thêm vài bước phía trước càng tối tăm, y đưa hai tay sờ soạng dưới đất đột nhiên đụng phải một vật cứng cứng tròn tròn, chính là quả cân trên cán cân mà Toàn Kim Phát lúc động thủ vẫn dùng làm phi chùy đả thương đối phương.
Quách Tĩnh bỏ vào bọc, tiếp tục sờ soạng, đột nhiên cảm thấy tay lạnh ngắt, vừa mềm vừa mịn, tựa hồ mò phải một bộ mặt người. Y cả kinh nhảy dựng lên, bùng một tiếng đụng đầu vào trần mộ địa, lúc ấy cũng không biết đau, vội lấy hỏa tập ra đánh lửa lên, chỉ kêu khổ một tiếng, đầu óc quay cuồng, lập tức ngã lăn ra đất ngất đi.
Hỏa tập trong tay y vẫn còn cháy sáng, Hoàng Dung dưới ánh lửa nhìn thấy Toàn Kim Phát mở to hai mắt nằm chết dưới đất, trước ngực có nửa chiếc đòn cân sắt cắm vào.
Lúc ấy chân tướng rốt lại đã rõ ràng, Hoàng Dung định thần một lúc, đánh bạo bước tới cầm lấy hỏa tập trong tay Quách Tĩnh hơ hơ dưới mũi y, hơi khói xông lên, Quách Tĩnh nhảy mũi hai cái, từ từ tỉnh dậy, ngẩn ngơ đưa mắt nhìn Hoàng Dung một cái đứng thẳng lên tiến vào trong. Hai người đi vào hầm mộ, thấy quang cảnh tán loạn, bàn thờ bị vỡ một góc, chiếc đòn gánh của Nam Hy Nhân cắm chếch trên mặt đất. Ở góc hầm mộ có một người nằm ngang, đầu đội phương cân, chiếc hài ở chân rơi ra, nhìn sau lưng không phải Chu Thông thì là ai?
Quách Tĩnh im lặng bước tới lật người Chu Thông lên, dưới ánh lửa nhìn thấy khóe miệng y vẫn hơi cười cười nhưng thân thể đã lạnh ngắt. Trong hoàn cảnh ấy nụ cười kia vừa có vẻ ngụy dị vừa có vẻ thê lương. Quách Tĩnh hạ giọng nói:
- Nhị sư phụ, đệ tử Quách Tĩnh tới đây!
Rồi nhẹ nhàng đỡ xác y lên, chỉ nghe một tràng tiếng rào rào lanh canh, trong bọc y rơi xuống vô số châu báu tung tóe ra đất.
Hoàng Dung nhặt mớ châu báu lên nhìn qua một cái lập tức ném xuống thở dài một tiếng nói:
- Đây là những vật cha ta đưa vào để làm bạn với mẹ ta.
Quách Tĩnh tròn mắt nhìn nàng, mắt như đổ lửa, trầm giọng nói:
- Cô nói.., cô nói Nhị sư phụ của ta vào đây ăn trộm châu báu phải không? Cô dám nói Nhị sư phụ ta...
Dưới ánh mắt hung dữ ấy, Hoàng Dung không hề lui lại, cũng nhìn chằm chằm vào mặt y, chỉ là trong ánh mắt đầy vẻ buồn bã.
Quách tĩnh lại nói:
- Nhị sư phụ ta là hán tử cứng cỏi, tại sao lại ăn trộm châu báu của cha cô? Lại càng không thể.., càng không thể ăn trộm đồ vật trong mộ mẹ cô.
Nhưng nhìn thấy thần sắc của Hoàng Dung, giọng nói của y từ chỗ phẫn nộ chuyển thành buồn giận, việc đã sờ sờ trước mắt, châu báu quả thật là trong người Chu Thông rơi ra, lại nghĩ tới ngoại hiệu của sư phụ là Diệu thủ thư sinh, trong bọc của người ta có cái gì cũng có thể không hề mất chút sức lực lấy được ngay. Chẳng lẽ quả thật y vào đây trộm cắp châu báu trong mộ? Không, không, Nhị sư phụ là người quang minh lỗi lạc, quyết không thể làm chuyện hèn hạ như thế, trong chuyện này nhất định có lý do khác. Y vừa buồn vừa giận, đầu óc quay cuồng, trước mắt chỉ thấy lúc sáng lúc tối, hai tay nắm lại kêu răng rắc thành tiếng.
Hoàng Dung khẽ nói:
- Hôm trước ta thấy thần sắc của đại sư phụ ngươi đã cảm thấy giữa ta và ngươi rốt lại khó có chuyện hay. Ngươi muốn giết ta thì cứ hạ thủ thôi. Mẹ ta cũng ở đây, ngươi cứ chôn ta cạnh bà. Sau khi chôn ta, ngươi phải rời đảo mau, đừng để cha ta tìm thấy.
Quách Tĩnh không đáp, chỉ rảo bước đi qua đi lại buông tiếng thở dốc.
Hoàng Dung đưa mắt nhìn bức tranh của mẹ trên vách, chợt thấy trên bức tranh có vật gì đó, bước tới gần nhìn, té ra là hai ngọn ám khí. Nàng nhẹ nhàng nhổ ra, đưa cho Quách Tĩnh, chính là độc lăng mà Kha Trấn ác vẫn dùng. Nàng kéo tấm rèm phía sau bàn thờ, để lộ quan tài của mẹ ra, bước tới cạnh quan tài, không kìm đước kêu a một tiếng, chỉ thấy anh em Hàn Bảo Câu và Hàn Tiểu Oanh song song nằm gục sau quan tài. Hàn Tiểu Oanh là vung kiếm tự vẫn, tay còn nắm chặt chuôi kiếm. Hàn Bảo Câu nửa người nằm phục trên quan tài, trên đầu rõ ràng có năm lỗ ngón tay chụp vào.
Quách Tĩnh bước tới ôm xác Hàn Bảo Câu, nói một mình:
- Chính mắt ta nhìn thấy Mai Siêu Phong đã chết, trong thiên hạ người biết sử dụng Cửu âm bạch cốt trảo ngoài Hoàng Dược Sư ra còn có ai nữa?
Nhè nhẹ đặt xác Hàn Bảo Câu xuống đất, lại đỡ xác Hàn Tiểu Oanh lên, sãi chân bước ra ngoài, lúc đi ngang chỗ Hoàng Dung đứng tựa hồ không hề nhìn thấy nàng.
Hoàng Dung trong lòng cảm thấy lạnh giá, đứng ngẩn ra hồi lâu, đột nhiên trước mắt tối sầm, hỏa tập đã cháy hết, trong hầm mộ tuy là nơi nàng quen thuộc, nhưng thấy có bốn xác người chết, trong bóng tối bất giác vừa hoảng vừa sợ, vội vàng chạy ra mộ đạo, vướng chân một cái suýt ngã nhào, chạy ra ngoài cửa mộ xong mới nhớ lại là vướng phải xác Toàn Kim Phát.
Nàng thấy bia mộ lệch qua một bên, đưa tay sửa lại cho ngay ngắn, đang định phát động cơ quan đóng cửa mộ lại đột nhiên trong lòng rúng động:
- Cha mình giết Giang Nam tứ quái xong, sao không đóng cửa mộ lại? Ông đối với mẹ tình sâu nghĩa nặng, cho dù lúc ấy vô cùng vội vàng cũng quyết không để cửa mộ mở toang thế này.
Nghĩ tới đó nghi cảm bất định, lập tức lại nghĩ:
- Làm sao cha có thể để xác tứ quái bên cạnh mẹ trong mộ được? Chuyện này hoàn toàn không thể. Chẳng lẽ cha cũng gặp bất trắc sao?
Lúc ấy đẩy bia mộ về bên phải ba cái, lại đẩy về bên trái ba cái đóng cửa mộ lại, sãi chân chạy mau về phòng ở.
Quách Tĩnh tuy ra trước nàng, nhưng chỉ đi được mấy mươi bước rẽ trái quẹo phải đã lạc mất phương hướng, nhìn thấy Hoàng Dung lướt qua, lập tức chạy theo.
Hai người không nói câu nào, xuyên qua rừng trúc, vượt qua ao sen, tới trước tinh xá chỗ Hoàng Dược Sư ở, chỉ thấy tòa tịnh xá đã bị đánh sụp đông lở tây trên mặt đất ngổn ngang kèo gãy cột đổ.
Hoàng Dung gọi lớn:
- Cha, cha!
Rồi chạy vào trong, thấy trong phòng cũng bàn lật ghế đổ, sách vở nghiên bút vương vãi trên mặt đất, mấy bức tranh trên tường đã bị xé rách, nhưng đâu thấy bóng dáng Hoàng Dược Sư.
Hoàng Dung đưa tay dựng cái bàn viết lên, thân hình lắc lư muốn ngã, qua hồi lâu mới định thần, vội chạy tới chỗ ở của đám đầy tớ câm tìm kiếm một lượt nhưng không thấy ai, trong nhà bếp bếp lò lạnh tanh, nếu mọi người không chết cũng đã bỏ đi khá lâu, xem ra trên đảo ngoài nàng và Quách Tĩnh thì không còn ai khác.
Nàng chậm rãi trở về thư phòng, chỉ thấy Quách Tĩnh đang đứng sững giữa phòng, hai mắt nhìn thẳng, dáng vẻ ngơ ngác. Hoàng Dung run giọng gọi:
- Tĩnh ca ca, ngươi khóc đi, ngươi cứ khóc một trận rồi sẽ nói chuyện?
Nàng biết Quách Tĩnh và sáu vị sư phụ tình như cha con, lúc ấy trong lòng đau đớn cực điểm, nội công của y đã luyện tới cảnh giới thượng thừa, đột nhiên vô cùng bi thống mà không có chỗ phát tiết, nhất định sẽ bị trọng thương. Nào ngờ Quách Tĩnh vẫn như không nghe không thấy gì, chỉ ngẩn người đưa mắt nhìn nàng. Hoàng Dung muốn gọi nữa, nhưng tự mình đã chịu không nổi, chỉ kêu được một tiếng:
- Tĩnh ca ca.
Rồi không nói được nữa.
Hai người ngẩn ra hồi lâu, Quách Tĩnh lẩm bẩm:
- Mình không giết Dung nhi, không giết Dung nhi.
Hoàng Dung trong lòng lại chợt chua xót, nói sư phụ ngươi chết rồi, ngươi cứ khóc một trận đi.
Quách Tĩnh nói một mình:
- Mình không khóc, mình không khóc.
Hai câu ấy nói xong, hai người lại im lặng. Tiếng sóng biển xa xa văng vẳng vang tới, chớp mắt trong lòng Hoàng Dung muôn ngàn ý nghĩ kéo về, nhưng chuyện trải qua trên đảo từ lúc còn nhỏ đến năm mười lăm tuổi đột nhiên lần lượt lướt qua trong óc rồi lập tức lần lượt biến mất. Chỉ nghe Quách tĩnh lại nói một mình:
- Ta muốn chôn sư phụ trước. Đúng không, có đúng là phải chôn sư phụ trước không?
Hoàng Dung nói:
- Đúng, cứ chôn sư phụ trước đã.
Nàng đi trước dẫn đường, trở về mộ mẹ. Quách Tĩnh đi theo không nói câu nào. Hoàng Dung đưa tay đẩy bia mộ, Quách Tĩnh đột nhiên sấn vào, phóng chân phải ra quét vào ngang bia. Tấm bia mộ này chế bằng đá hoa cương cực kỳ cứng rắn, Quách Tĩnh cái đá ấy tuy dùng hết mười thành công lực, cũng chỉ đá lệch bia mộ qua một bên chứ không sứt mẻ, bắp chân phải lập tức tóe máu, nhưng y dường như chưa thấy đau, song chưởng đánh túi bụi vào tấm bia, rút trong lưng ra nửa chiếc đòn cân của Toàn Kim Phát xông tới đập túi bụi lên đó. Chỉ thấy trên bia đá tia lửa bắn ra, bụi đá bắn tung tóe, đột nhiên chát một tiếng, nửa chiếc đòn cân lại gãy đôi. Quách Tĩnh hai tay cùng dùng sức xô ra, tấm bia mộ vỡ thành hai mảnh, lộ ra một thanh sắt bên trong. Y nắm thanh sắt dùng sức lay động, thanh sắt vẫn không hề nhúc nhích, cạch một tiếng, cửa mộ mở ra. Quách Tĩnh sửng sốt nói:
- Ngoài Hoàng Dược Sư, ai có thể biết được cơ quan này? Ai có thể lừa được ân sư của ta vào trong ngôi mộ ma quỷ này? Không phải y thì là ai? Là ai?
Rồi ngẩng đầu lên trời quát lớn một tiếng, sấn vào trong mộ.
Trên tấm bia vỡ đôi in đầy vết bàn tay dính máu. Hoàng Dung thấy y oán hận với mộ phần của mẹ mình như thế, trong lòng đã quyết:
- Nếu y phá quan tài của mẹ mình cho hả giận thì mình cứ đập đầu chết trên quan tài.
Đang định bước vào mộ, Quách Tĩnh đã ôm xác Toàn Kim Phát bước ra.
Y đặt cái xác xuống, lại vào trong lần lượt mang xác Chu Thông, Hàn Bảo Câu, Hàn Tiểu Oanh, cung cung kính kính bế ra. Hoàng Dung lén nhìn qua chỉ thấy trên mặt y có vẻ rất thành kính, lập tức trong lòng lạnh buốt “Y thương yêu các vị sư phụ của y còn hơn cả mình. Mình phải đi tìm cha, mình phải đi tìm cha!
Quách Tĩnh mang bốn cái xác bước vào rừng, cách phần mộ mấy trăm bước mới cúi xuống đào huyệt. Đầu tiên y dùng thanh kiếm của Hàn Tiểu Oanh đào một hồi, càng về sau càng mau, trường kiếm cạch một tiếng gãy lìa khỏi cán, đột nhiên trong lòng có một làn nhiệt khí trào lên, há miệng ọe một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, cúi xuống vận kình vào hai tay moi đất, từng nắm từng nắm ném ra, dáng vẻ như điên cuồng.
Hoàng Dung tới phòng tên đầy tớ câm làm việc trồng hoa lấy hai cái xẻng, ném một cái cho y, mình cầm một cái đào huyệt giúp y. Quách Tĩnh không nói câu nào giằng lấy cái xẻng trong tay nàng đập một cái gãy đôi ném xuống đất, cầm lấy cái kia đào một mình.
Đến lúc ấy Hoàng Dung cũng không khóc lóc, chỉ ngồi xuống đất nhìn y.
Quách Tĩnh dùng kình lực toàn thân, chỉ qua thời gian ăn xong một bữa cơm đã đào được hai cái huyệt lớn nhỏ. Y đặt xác Hàn Tiểu Oanh vào huyệt nhỏ, quỳ xuống dập đầu mấy cái, ngẩn người nhìn mặt Hàn Tiểu Oanh, nhìn một lúc mới lấp đất lại, lại bước qua chôn xác Chu Thông.
Y đang đặt xác Chu Thông vào cái huyệt lớn, chợt động tâm niệm:
- Mớ châu báu nhơ bẩn của Hoàng Dược Sư há lại có thể chôn chung với Nhị sư phụ mình?
Lúc ấy đưa tay vào trong bọc Chu Thông lấy hết châu báu trang sức từng món từng món ném ra, không hề nhìn tới, thuận tay ném lên mặt đất, đến lúc cuối thấy dưới cùng có một trang giấy trắng, mở ra xem thấy trên tờ giấy viết::
- Kha Trấn ác, Chu Thông, Hàn Bảo Câu, Nam Hy Nhân, Toàn Kim Phát, Hàn Tiểu Oanh ở Giang Nam lạy trước án đảo chủ đảo Đào Hoa: Mới nghe lời đồn, Toàn Chân lục tử quân tin lời người ta, định tới đảo Đào Hoa gây chuyện. Bọn vãn sinh biết quả thật có chuyện hiểu lầm, chỉ hận thân phận thấp kém lời nói khó tin, không đủ để hai bên lọt tai. Tiền bối là cao nhân trên đời, chỉ nên cùng Vương Trùng Dương Vương chân nhân quyết phân thắng phụ, há lại có thể hạ thấp thân phận so đo hơn thua với bọn hậu bối? Trước đây Lạn Tương Như tránh đường cho Liêm Pha, thiên cổ vẫn truyền là việc hay. Những kẻ sĩ hào kiệt lòng dạ như biển, chuyện sâu gà tranh nhau không phải không làm được, chỉ là không thèm làm. Cứ để ngày khác đệ tử phái Toàn Chân vác roi lên trước thềm của đảo chủ, anh hùng trong thiên hạ đều hâm mộ cao nghĩa của tiền bối, há chẳng hay sao?
Quách Tĩnh thấy bút tích Nhị sư phụ, hai tay bưng tờ giấy không ngừng run lên, trong lòng ngẫm nghĩ:
- Toàn Chân thất tử đánh nhau với Hoàng Dược Sư ở thôn Ngưu Gia, Âu Dương Phong ngầm sử dụng độc châm đánh chết Trường Chân tử Đàm Xử Đoan. Lúc ấy Âu Dương Phong nói một hồi giá họa cho Hoàng Dược Sư, Hoàng lão tà trong mắt không người, không thèm tranh cãi, phái Toàn Chân tự nhiên giận y thấu xương. Chắc sáu vị sư phụ của mình được tin phái Toàn Chân muốn kéo tới trả thù, sợ hai bên đều tổn thất, nên viết thư này khuyên Hoàng Dược Sư tạm thời tránh mặt, sắp tới sẽ tìm cách làm rõ chân tướng. Sư phụ mình là một phen có ý tốt, tại sao lão tặc Hoàng Dược Sư kia lại ra tay gia hại?
Kế lại nghĩ:
- Nhị sư phụ đã viết lá thư này sao lại không gửi, vẫn còn giữ trong người? Phải rồi, có lẽ việc đã gấp rút, Toàn Chân lục tử tới quá mau, không kịp đưa thư nữa, vì thế sáu vị sư phụ cũng vội vàng tới đây, muốn ngăn cản đôi bên tranh đấu.
Kế lại nghĩ:
- Hoàng lão tà ơi Hoàng lão tà, chắc ngươi cho rằng sáu vị sư phụ của ta giúp đỡ phái Toàn Chân, nên bất kể xanh đỏ trắng đen thẳng tay hạ độc thủ.
Y ngẩn người suy nghĩ một lúc, xếp lá thư định cho vào bọc, đột nhiên thấy mặt sau tờ giấy còn có chữ, vội lật lại, đột nhiên tim đập thình thịch, chỉ thấy chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo “Sự tình không hay, mọi người đề phòng Đ...”
Chữ cuối cùng chỉ có ba nét, đoán là tai họa đột nhiên xảy ra, chưa kịp viết xong.
Quách Tĩnh kêu lên:
- Đây rõ ràng là chữ Đông, Nhị sư phụ muốn bảo mọi người đề phòng Đông tà, nhưng tiếc là viết không kịp.
Thuận tay vo tờ giấy thành một nắm, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Nhị sư phụ, Nhị sư phụ, người đầy lòng mang ý tốt, nhưng toàn bị Hoàng lão tà nhìn thành ý xấu.
Buông tay một cái, nắm giấy rơi xuống đất, cúi xuống bế xác Chu Thông lên.
Hoàng Dung thấy lúc y xem tờ giấy, thần sắc bất định, biết trong tờ giấy ắt có then chốt trọng đại, thấy nắm giấy rơi xuống, bèn từ từ bước tới nhặt lên mở ra, lật hai mặt xem qua một lượt, nghĩ thầm:
- Sáu vị sư phụ của y tới đảo Đào Hoa vốn là có ý tốt. Chỉ hận Diệu thủ thư sinh làm đức không trót, lúc bình sinh quen thói trộm cắp, thấy chỗ mẹ mình có nhiều kỳ trân dị bảo, bất giác động tâm, rốt lại phạm vào điều đại kỵ của cha mình... .
Đang hờn oán thì thấy Quách Tĩnh đặt xác Chu Thông xuống, mở bàn tay trái nắm chặt của y lấy ra một vật. Hoàng Dung nhìn qua thấy là một viên ngọc xanh chạm thành chiếc hài đàn bà, dài khoảng một tấc, xanh biếc lóng lánh, tuy là đồ chơi nhưng chạm giống hệt chiếc hài, tinh xảo lóng lánh, đúng là trân phẩm, chỉ là chưa từng nhìn thấy trong mộ mẹ, không biết Chu Thông lấy ở đâu ra?
Quách Tĩnh lật đi lật lại ngắm nghía, thấy dưới đáy chiếc hài có một chữ:
- Chiêu.
Trong lòng chiếc hài có một chữ:
- Tỷ.
Ngoài ra không có gì khác lạ. Y rất ghét những món trân bảo này, phì một tiếng vứt luôn xuống đất.
Y đứng ngẩn ra một hồi rồi từ từ đem xác ba người Chu Thông, Hàn Bảo Câu, Toàn Kim Phát đặt vào huyệt, đang định lấp đất lại nhìn tới mặt ba vị sư phụ, rốt lại không nỡ, kêu lên:
- Nhị sư phụ, Tam sư phụ, Lục sư phụ... Các vị.., các vị chết rồi?
Thanh âm êm ái, giọng nói cung kính như lúc trò chuyện với các vị sư phụ.
Qua hồi lâu, y liếc mắt nhìn qua mớ châu báu cạnh bờ huyệt, trong lòng nổi giận, hai tay hất lên, sãi chân chạy về phía ngôi mộ.
Hoàng Dung sợ y vào mộ xâm phạm quan tài của mẹ, vội đuổi theo sấn lên trước, giang hai tay ra đứng chặn trước cửa mộ, hung dữ quát:
- Ngươi định làm gì?
Quách Tĩnh không đáp, tay trái khẽ đẩy nàng ra một bên, tay phải dùng sức ném ra, chỉ nghe tiếng châu ngọc rơi xuống đất, tiếng loảng xoảng ngân dài không dứt. Hoàng Dung thấy chiếc hài ngọc nhỏ rơi cạnh chân, cúi xuống nhặt lên nói:
- Đây không phải là của mẹ ta.
Nói xong đưa chiếc hài ngọc ra. Quách Tĩnh ngớ người nhìn trừng trừng, cũng không đếm xỉa gì tới. Hoàng Dung thuận tay bỏ vào bọc, chỉ thấy Quách Tĩnh quay đi trở lại cạnh ngôi huyệt, cầm xẻng lấp đất chôn ba người.
Tất bật nửa ngày, trời đã dần tối, Hoàng Dung thấy y vẫn không khóc, càng lúc càng lo lắng, nghĩ thầm để y ở đây một mình hoặc giả có thể khóc thành tiếng, lúc ấy bèn trở về chỗ ở tìm mấy món cá khô thịt sấy làm quấy quá một mâm cơm, đặt trên mâm bưng ra, chỉ thấy y vẫn đứng cạnh mộ sư phụ.
Mâm cơm nàng đã làm khoảng nửa giờ, nhưng y không những vẫn đứng cứng đờ chưa từng di động, mà ngay cả tư thế cũng chưa thay đổi. Trong bóng đêm nhìn y như một pho tượng đá, Hoàng Dung vô cùng ngờ sợ, kêu lên:
- Tĩnh ca ca, ngươi có sao không?
Quách Tĩnh không đếm xỉa gì tới. Hoàng Dung lại nói:
- Tĩnh ca ca, ngươi đói suốt một ngày rồi.
Quách Tĩnh nói:
- Ta chết đói cũng không ăn bất cứ vật gì trên đảo Đào Hoa.
Hoàng Dung nghe y nói chuyện, cũng hơi yên tâm, biết tính y cố chấp, lần này đau lòng như thế, vật gì trên đảo này thì nói thế nào y cũng không ăn, lúc ấy thong thả đặt mâm cơm xuống, chậm rãi ngồi xuống đất. Một người đứng, một người ngồi, thời gian dần dần trôi qua, nửa vầng trăng sáng đã nhô lên trên biển, dần dần di động tới đỉnh đầu hai người. Cơm canh trên mâm đã lạnh ngắt, trong lòng hai người cũng hoàn toàn giá lạnh.
Giữa cảnh gió đêm trăng lạnh, tiếng sóng ì ầm ấy đột nhiên xa xa vang tới mấy tiếng kêu làm hiệu, âm thanh vô cùng đáng sợ, cũng như vượn gào cọp rống, lại như tiếng người kêu thét.
Tiếng kêu theo gió đưa tới, một trận gió thổi qua, tiếng kêu gào lập tức mất đi. Hoàng Dung nghiêng tai nghe ngóng, nghe thấp thoáng thanh âm này như đang thống khổ giãy giụa, chỉ có điều không biết là người hay là thú, lúc ấy nhận rõ phương hướng, sãi chân chạy đi. Nàng vốn định gọi Quách Tĩnh định đi, nhưng trong lòng chợt xoay chuyển ý nghĩ “Đây có quá nửa không phải là chuyện hay, để y nhìn thấy lại càng thêm phiền não.
Thân trong hoàn cảnh ấy, một mình đi trong đêm lại càng đáng sợ, may là một nhánh cây một bụi cỏ trên đảo Đào Hoa cũng đều quen thuộc, tuy trong lòng sợ sệt, nhưng vẫn đánh bạo tiến lên.
Đi được hơn mười bước đột nhiên cảm thấy tiếng gió lướt qua bên cạnh, Quách Tĩnh đã sãi chân chạy vượt qua. Y không biết đường, lập tức lạc mất phương hướng, chỉ thấy y tay đánh chân đá, chặt gãy cây cối cản trước mặt, tựa hồ đã mất trí. Hoàng Dung nói:
- Ngươi đi theo ta.
Quách Tĩnh kêu lên:
- Tứ sư phụ, Tứ sư phụ?
Y đã nhận ra âm thanh ấy là Tứ sư phụ Nam Hy Nhân phát ra.
Hoàng Dung trong lòng lại thấy lạnh giá, nghĩ thầm:
- Tứ sư phụ y gặp mình mà không đòi lấy mạng mình mới lạ.
Nhưng lúc ấy nàng đã bất kể mọi chuyện, biết rõ đại họa trước mặt nhưng cũng không muốn né tránh, dẫn Quách Tĩnh chạy vào một bụi cây rậm phía đông, chỉ thấy một người thân thể co quắp đang lăn lộn dưới gốc đào.
Quách Tĩnh kêu lớn một tiếng, sấn tới bế lên, chỉ thấy Nam Hy Nhân mặt thoáng nụ cười, miệng không ngừng phát ra tiếng hà hà. Quách Tĩnh vừa sợ vừa mừng, đột nhiên òa một tiếng khóc lớn, vừa khóc vừa nói:
- Tứ sư phụ, Tứ sư phụ!
Nam Hy Nhân không nói câu nào, lật tay đánh ra một chưởng. Quách Tĩnh hoàn toàn không đề phòng, không tự chủ được cúi đầu tránh qua. Nam Hy Nhân một chưởng không trúng, tay trái lại đẩy ra một quyền, lần này Quách Tĩnh nghĩ sư phụ đang đánh mắng mình, trong lòng lại cảm thấy vui vẻ, không hề động đậy, để y đánh trúng một quyền. Nào ngờ một quyền ấy của Nam Hy Nhân lực đạo rất mạnh, bình một tiếng đánh Quách Tĩnh ngã lộn nhào. Quách Tĩnh từ nhỏ qua chiêu luyện quyền với y không biết đã mấy ngàn mấy trăm lần, đối với công lực của y đã biết rất rõ, nhưng không ngờ một quyền này công lực đột nhiên tăng lên, bất giác vô cùng kinh nghi. Y vừa đứng thẳng lên, Nam Hy Nhân lại đánh tới một quyền, Quách Tĩnh vẫn không tránh né. Một quyền này kình lực càng mạnh hơn, Quách Tĩnh chỉ cảm thấy mắt nảy đom đóm, suýt nữa ngất đi. Nam Hy Nhân cúi xuống ôm một tảng đá lớn, đập mạnh xuống đầu y.
Quách Tĩnh vẫn không né tránh. Tảng đá lớn ấy đập tới nhất định phải đánh vỡ sọ y. Hoàng Dung bên cạnh thấy nguy hiểm vội phi thân vọt tới, tay trái xô vai Nam Hy Nhân một cái. Nam Hy Nhân cả người cả đá ngã sấp xuống đất, miệng ha ha gào thét, nhưng không bò dậy được. Quách Tĩnh tức giận quát:
- Cô làm cái gì mà xô Tứ sư phụ của ta?
Hoàng Dung chỉ muốn cứu Quách Tĩnh, không đề phòng Nam Hy Nhân lại kém cỏi như thế, mới xô đã ngã, vội đưa tay ra đỡ y, dưới ánh trăng thấy y mặt mày tươi cười, nụ cười này như không phải giả mà ngược lại trông rất đáng sợ. Hoàng Dung la hoảng một tiếng, rút tay lại không dám chạm vào người y. Đột nhiên Nam Hy Nhân vung tay đánh lại một quyền trúng vai trái nàng, hai người cùng bật tiếng kêu lớn. Hoàng Dung tuy mặc tấm Nhuyễn vị giáp, nhưng cũng bị một quyền ấy đánh đau âm ỉ, dội lại mấy bước. Tay quyền của Nam Hy Nhân thì bị gai nhọn trên tấm Nhuyễn vị giáp đâm trúng, máu chảy đầm đìa.
Tiếng kêu của hai người chen vào tiếng la “Tứ sư phụ” của Quách Tĩnh. Nam Hy Nhân nhìn Quách Tĩnh một cái, tựa hồ đột nhiên nhận ra y, mở miệng định nói, nhưng cơ thịt trên miệng co rút, dùng hết sức vẫn không nói ra lời, trên mặt vẫn như mang nụ cười, nhưng ánh mắt lộ vẻ vô cùng thất vọng. Quách Tĩnh kêu lên:
- Tứ sư phụ, người nghỉ ngơi, có chuyện gì từ từ sẽ nói.
Nam Hy Nhân ngẩng đầu lên, hết sức muốn nói gì đó nhưng thủy chung vẫn không mở miệng ra được, cố gắng hồi lâu, gục đầu xuống lật ra phía sau. Quách Tĩnh kêu lên mấy tiếng:
- Tứ sư phụ.
Rồi sấn tới định đỡ lên. Hoàng Dung bên cạnh nhìn thấy rất rõ, nói:
- Tứ sư phụ ngươi đang viết chữ.
Quách Tĩnh liếc mắt nhìn qua, quả thấy ngón trỏ tay phải Nam Hy Nhân đang từ từ viết chữ lên mặt đất, dưới ánh trăng thấy y viết từng chữ từng chữ:
- Kẻ.., giết.., ta.., là... .
Hoàng Dung thấy y cố gắng nhúc nhích ngón tay, tim đập thình thình, đột nhiên nghĩ ra “Y đang trên đảo Đào Hoa, dù là người rất ngu ngốc, cũng biết là cha ta giết y. Nhưng y tính mạng còn trong khoảnh khắc mà còn hết sức viết ra tên họ người giết y chẳng lẽ hung thủ còn có người khác sao?
Ngưng thần nhìn theo ngón tay y, nhìn thấy ngón tay càng nhúc nhích càng yếu ớt, trong lòng không ngừng cầu khẩn:
- Nếu y viết ra tên người khác, thì ngàn vạn lần xin viết ra mau đi.
Chỉ thấy lúc viết chừ thứ năm y vừa vạch một nét ngang, một nét sổ thành chữ thập thì ngón tay rung lên một cái rồi cứng đờ bất động.
Quách Tĩnh nãy giờ quỳ xuống đất ôm y, chỉ thấy thân hình y co rút một cái rồi không thở nữa, thấy một chữ thập nhỏ, kêu lên:
- Tứ sư phụ, con biết người muốn viết chữ Hoàng, là người muốn viết chữ Hoàng?
Rồi nằm phục lên người Nam Hy Nhân, buông tiếng khóc lớn.
Lần đấm ngực khóc lớn này mới đúng là phát tiết nỗi bi phẫn trong lòng y suốt hôm nay, khóc tới cuối cùng gục xuống trên xác Nam Hy Nhân ngất đi, cũng không biết qua bao lâu y dần dần tỉnh lại, chỉ thấy ánh nắng trước mắt, té ra trời đã sáng rõ. Y đứng dậy nhìn quanh một vòng, không biết Hoàng Dung đã đi đâu, xác Nam Hy Nhân thì hai mắt vẫn mở trừng trừng. Quách Tĩnh nhớ tới câu chết không nhắm mắt, bất giác lại rơi nước mắt, đưa tay nhè nhẹ vuốt mắt cho y. Nhớ tới lúc y lâm tử vẻ mặt vô cùng kỳ lạ, không biết đã bị thương thế nào mà mất mạng, bèn cởi áo y ra xem xét. Nói ra cũng kỳ quái chứ ngoài vết thương trên tay quyền tối hôm qua đánh vào tấm Nhuyễn vị giáp của Hoàng Dung thì từ đầu tới gót chân y không hề có vết thương nào, trước ngực sau lưng cũng hoàn toàn không có dấu vết bị đánh nội thương, da cũng không đen không khô, không phải bị trúng độc.
Quách Tĩnh bế xác Nam Hy Nhân lên, định đem y tới chôn chung với Chu Thông nhưng đường lối trong rừng kỳ quái, đi được vài mươi bước đã không nhìn ra đường, đành quay lại đào một cái huyệt dưới gốc đào chôn cất y.
Y cả ngày không ăn trong bụng rất đói, muốn tìm đường ra biển cười thuyền trở về đất liền nhưng càng đi càng hoa mắt lạc đường. Y ngồi xuống nghỉ một lúc lấy lại tinh thần đi tiếp, lúc ấy đã định chủ ý, bất kể trước mặt có đường hay không có đường, cứ đi thẳng một mạch về hướng mặt trời phía đông. Đi được một lúc, trước mặt xuất hiện một khu rừng dày không sao đi qua được, khu rừng này rất cổ quái, thân cây đều mọc đầy dây mây dài móc lại, quả thật không thể đặt chân xuống, nghĩ thầm:
- Hôm nay chỉ có tiến chứ không có lùi.
Rồi tung người nhảy lên ngọn cây.
Vừa bước được một bước trên cây, chợt nghe soạt một tiếng, ống quần đã bị gai mây xé toạc một miếng, bắp chân cũng bị cào mấy đường rườm máu. Đi thêm hai bước, mấy nhánh mây dài lại móc vào chân trái. Y rút chuỳ thủ chặt dây mây, đưa mắt nhìn quanh thấy trước mặt toàn là cây rừng mang dây mây trùng trùng điệp điệp, vô cùng vô tận, kêu lên:
- Cho dù bị đâm nát hết đùi cũng phải ra khỏi hòn đảo ma quỷ này!” Đang định tung người vọt lên, chợt nghe Hoàng Dung dưới đất kêu lên:
- Ngươi xuống đây, ta đưa ngươi ra” cúi đầu nhìn chỉ thấy nàng đang đứng dưới một rặng cây đầy dây mây.
Quách Tĩnh cũng không đáp, tung người nhảy xuống đất, thấy Hoàng Dung mặt trắng bệch không chút huyết sắc, bất giác trong lòng hoảng sợ, định hỏi nàng có phải thương thế cũ phát tác hay không nhưng lại cố nhịn. Hoàng Dung thấy y như muốn nói chuyện với mình nhưng môi hơi mấp mấy lại quay đầu đi. Nàng chờ một lúc không thấy động tĩnh, khẽ thở dài một tiếng, nói:
- Đi thôi?
Hai người quanh quanh quẹo quẹo đi về phía đông.
Hoàng Dung thương thế vẫn chưa khỏi hẳn, đột nhiên gặp phải biến cố to lớn thế này, suốt đêm nghĩ ngợi, nghĩ thầm chuyện này không trách Tĩnh ca ca được, không trách cha mình được, chỉ sợ cũng không trách được Giang Nam lục quái. Nhưng mình thì rất tử tế tại sao lại bị ông trời trách phạt thế này? Chẳng lẽ nói ông trời quả thật rất ghét người đời được sung sướng sao? Nàng đưa Quách Tĩnh ra tới bờ biển, biết lần này y đi sẽ vĩnh viễn không có ngày trở lại, hai người khó gặp mặt nhau nữa, đi một bước tựa hồ thấy lòng mình tan nát thêm một phần.
Đến khi qua khỏi rừng mây dày đặc, bờ biển đã hiện ra trước mắt, không chi trì được nữa, không kìm được lảo đảo muốn ngã, vội đưa trúc bổng chống xuống đất, nào ngờ cánh tay cũng nhũn ra không còn sức lực, ngọn trúc bổng nghiêng đi một cái, thân hình ngã chúi xuống đất.
Quách Tĩnh vội đưa tay phải ra đỡ, ngón tay mới sắp chạm vào cánh tay nàng, mối thù lớn của sư phụ đột nhiên lóe lên trong óc, tay trái vung mau ra, chát một tiếng đập vào tay phải mình một quyền. Đó là thuật song thủ hỗ bác, hai tay đánh nhau mà Chu Bá Thông dạy cho y, tay phải bị đánh lật chưởng trả lại một chiêu. Rồi lập tức nhảy về phía sau. Hoàng Dung đã ngã lăn ra đất.
Nhìn thấy nàng ngã lăn ra đất, lập tức hối hận, yêu thương, bi phẫn nhất thời cùng cuồn cuộn dâng lên trong lòng Quách Tĩnh, cho dù y lòng dạ sắt đá hơn cũng không kìm được cúi xuống đỡ nàng dậy, tìm một chỗ đất mềm định đặt nàng xuống, nhìn quanh một vòng, chỉ thấy trên tảng nham thạch phía đông bắc có mấy tấm vải xanh đang phất phơ trong gió.
Hoàng Dung mở to mắt nhìn, thấy Quách Tĩnh đang chằm chằm nhìn ra xa, ngoảnh đầu nhìn về hướng đó cũng lập tức nhìn thấy tấm vải xanh, bật tiếng la hoảng:
- Cha!
Quách Tĩnh buông nàng xuống, hai người nắm tay nhau chạy tới, lại thấy một tấm trường bào vải xanh vắt giữa tảng đá, bên cạnh có một tấm mặt nạ da người, chính là trang phục của Hoàng Dược Sư.
Hoàng Dung kinh nghi bất định, cúi xuống nhặt lên, chỉ thấy trên tấm trường bào có một vết tay bằng máu in lên, chỉ tay rất rõ ràng, vô cùng đáng sợ. Quách Tĩnh đột nhiên nhớ lại đây là Hoàng Dược Sư dùng Cửu âm bạch cốt trảo giết Tam sư phụ của mình xong chùi vào.
Y vốn đang nắm tay Hoàng Dung, lúc ấy máu nóng sôi lên, vận kình hất tay nàng ra, giật tấm trường bào, soạt một tiếng xé thành hai mảnh, lại thấy góc vạt áo bị xé một mảnh, nhìn ra thì chính là mảnh vải buộc vào chân con chim điêu.
Vết huyết chưởng ấy nhìn thấy rất rõ ràng, ngay chỉ tay trên chưởng cũng in trên mặt vải, dưới ánh nắng tựa hồ muốn từ chiếc áo nhảy ra đập vào mặt người ta một cái, khiến Quách Tĩnh nhìn thấy kinh tâm động phách, bi phẫn muốn phát điên.
Y cuốn tấm trường bào đút vào bọc, lội xuống nước bước tới một chiếc thuyền buồm cạnh đó. Bọn thủy thủ câm trên thuyền không biết đã đi đâu. Y thủy chung không quay đầu nhìn Hoàng Dung một cái rút chuỳ thủ cắt dây buộc thuyền, kéo mỏ neo lên, giương buồm ra biển.
Hoàng Dung thấy cánh buồm theo gió đi về phía tây lúc đầu còn mong y hồi tâm chuyển ý bẻ lái quay lại đón nàng cùng đi, nhưng thấy chiếc thuyền càng lúc càng nhỏ dần, trong lòng cũng càng lúc càng trở nên giá lạnh.
Nàng ngẩn người nhìn ra biển lớn, cuối cùng chiếc thuyền đã mất hút ở chân trời, đột nhiên nhớ lại một mình lẻ loi trên đảo, Tĩnh ca ca thì không thấy nữa, cũng không biết cha có trở về không, từ nay trở đi vĩnh viễn không sao sống nổi qua tháng ngày, chẳng lẽ suốt đời cứ đứng trên bờ biển thế này sao:
- Dung nhi, Dung nhi, ngươi ngàn vạn lần đừng đi tìm cái chết đấy!
Quách Tĩnh một mình cưỡi thuyền nhẹ, rời đảo Đào Hoa, đi được mười mấy dặm chợt nghe trên không có tiếng chim điêu kêu rất gấp, đôi điêu bay đuổi theo đậu lên cột buồm. Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Điêu nhi đi theo mình, một mình Dung nhi trên đảo thì càng tịch mịch.
Bất giác nảy lòng thương xót, nhịn không được quay bánh lái lại muốn về đón nàng đi cùng, đi được một lúc chợt nghĩ “Đại sư phụ dặn mình chặt đầu Hoàng Dược Sư và Hoàng Dung về gặp ông. Đại sư phụ và Nhị sư phụ cùng tới đảo Đào Hoa, Hoàng Dược Sư thẳng tay ra độc thủ, tuy ông không nhìn thấy nhưng nghe thấy rất rõ. Không biết sao ông lại may mắn thoát chết, ông vung thiết trượng muốn đánh chết Dung nhi, muốn mình giết chết Dung nhi chuyện này có gì lầm lẫn không? Mình không thể giết Dung nhi, bọn Nhị sư phụ không phải là Dung nhi giết chết. Nhưng mình làm sao còn ở chung với nàng một chỗ được nữa? Mình phải chặt đầu Hoàng Dược Sư đem về gặp Đại sư phụ. Đánh không được Hoàng lão tà thì mình để y giết chết cũng được.
Lúc ấy lại quay bánh lái, chiếc thuyền vòng một vòng trên biển, lại đi về phía tây.
Đến ngày thứ ba ghé bờ, y căm hờn tất cả mọi vật của đảo Đào Hoa, vung mỏ neo đánh thủng một lỗ lớn trên thuyền rồi mới nhảy lên bờ, thấy chiếc thuyền dần dần nghiêng đi chìm xuống biển, trong lòng không khỏi áy náy như vừa đánh mất vật gì. Y tìm tới một nhà dân, mua gạo nấu cơm ăn, hỏi rõ đường đi rồi về thẳng huyện Gia Hưng.
Đêm ấy y ngủ cạnh sông Tiền Đường, thấy ánh trăng soi xuống sông lớn, bóng trăng trong dòng nước lăn tăn như tan như hợp, đột nhiên giật mình, chỉ sợ lỡ mất cái hẹn tỷ võ ở lầu Yên Vũ, bèn hỏi chủ nhà trọ mới biết hôm ấy đã là mười ba tháng tám, vội vàng luôn đêm qua sông, mua một con ngựa khỏe ra roi phóng nhanh, sau giờ Ngọ thì tới thành Gia Hưng.
Y từ nhỏ nghe sáu vị sư phụ kể lại tình hình đánh nhau với Khưu Xử Cơ năm xưa, bưng vạc đồng uống rượu trên lầu Túy Tiên, trổ tài tỷ võ hào hùng, sáu người đều vô cùng vui vẻ, nên y vừa vào cổng thành phía nam đã lập tức hỏi lầu Túy Tiên ở đâu.
Lầu Túy Tiên ở cạnh Nam Hồ, Quách Tĩnh tới trước lầu, ngẩng đầu nhìn lên, dáng vẻ rõ ràng vẫn như lời Hàn Tiểu Oanh kể lại. Ngôi tửu lâu này đã khắc sâu vào đầu óc y hơn mười năm, hôm nay mới được chính mắt nhìn thấy, chỉ thấy rường chạm cột vẽ quả nhiên là một ngôi lầu nổi tiếng ở vùng Tề sở. Bên trong có mấy tấm bài gỗ cao viết bốn chữ:
- Thái Bạch di phong.
Ba chữ “Túy Tiên lâu” Tô Đông Pha viết thiếp vàng trên đầu lấp lóe ánh vàng. Quách Tĩnh tim đập càng mạnh, ba chân bốn cẳng chạy lên lầu.
Một người tửu bảo bước ra đón nói:
- Xin mời khách quan xuống lầu dưới dùng rượu, hôm nay tầng trên đã có người bao rồi Quách Tĩnh đang định trả lời đột nhiên có người gọi:
- Tĩnh nhi, ngươi tới rồi!
Quách Tĩnh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một đạo nhân đang ngồi uống rượu, râu dài tới ngực, sắc mặt hồng hào, chính là Trường Xuân tử Khưu Xử Cơ.
Quách Tĩnh vội bước tới trước mặt, lạy sụp xuống đất chỉ kêu một câu:
- Khưu đạo trưởng?
Giọng nói đã nghẹn lại ở cổ. Khưu Xử Cơ đưa tay đỡ y dậy, nói:
- Ngươi tới sớm một ngày là rất tốt. Ta cũng tới sớm một ngày. Ta nghĩ ngày mai phải động thủ với bọn Bành Liên Hổ, sa Thông Thiên nên tới sớm một ngày để uống rượu trò chuyện với sáu vị sư phụ của ngươi. Sáu vị sư phụ của ngươi tới chưa? Ta đã đặt sẳn một bàn để mời họ.
Quách Tĩnh thấy trên lầu bày chín cái thồi, ngoài thồi của Khưu Xử Cơ đặt đầy bát đũa, tám thồi kia đều chỉ đặt một đôi đũa, một cái bát. Khưu Xử Cơ nói:
- Mười tám năm trước ta gặp bảy vị sư phụ của ngươi lần đầu ở đây, họ cũng bày biện thế này. Một thồi cơm chay là của Tiêu Mộc đại sư, chỉ tiếc lão nhân gia người và Ngũ sư phụ của ngươi hai người đã không thể họp mặt ở đây nữa rồi.
Nói tới đó tỏ vẻ rất đau xót. Quách Tĩnh quay đầu qua một bên không dám nhìn thẳng vào mặt y.
Khưu Xử Cơ vẫn không để ý, lại nói:
- Hôm ấy bọn ta đánh cuộc uống hết một vạc rượu, hôm nay ta lại tới chùa Pháp Hoa bưng tới. Đợi sáu vị sư phụ ngươi tới rồi, chúng ta sẽ uống một trận nữa.
Quách Tĩnh quay đầu lại, chỉ thấy cạnh bình phong quả nhiên có một cái vạc đồng lớn. Phía ngoài vạc đầy vết rỉ đồng xanh đen, trong vạc đã chùi rửa sạch sẽ, chứa đầy rượu ngon, mùi rượu thoang thoảng bay tới. Quách Tĩnh im lặng nhìn cái vạc đồng hồi lâu rồi nhìn tới tám cái thồi không kia, nghĩ thầm:
- Ngoài đại sư phụ không còn ai tới ăn bữa tiệc này, chỉ cần có thể được cùng bảy vị sư phụ khỏe mạnh ngồi đây uống rượu trò chuyện, vui vẻ một ngày thì cho dù mình có phải chết ngay lập tức cũng vô cùng vui sướng.
Chỉ nghe Khưu Xử Cơ nói tiếp:
- Ban đầu hai bên ước hẹn ngày hai mươi tám tháng ba năm nay ngươi và Dương Khang sẽ tỷ võ quyết thắng ở đây. Ta khâm phục cao nghĩa xông mây của bảy vị sư phụ ngươi, từ đầu đã mong họ được cuộc để Giang Nam thất quái dương danh thiên hạ, lại vì ta phiêu bạt đông tây, chỉ muốn trừ gian giết giặc, quả thật chưa từng tốn bao nhiêu tâm huyết cho Dương Khang. Không dạy y võ công thật giỏi cũng thôi, nhưng chuyện không nên nhất là chưa dạy dỗ giáo huấn y thành một hảo hán tử quang minh lỗi lạc, quả thật rất xấu hổ với Dương thúc phụ của ngươi. Tuy nói y hiện đã sửa bỏ lỗi trước, nhưng rốt lại tà khí khó trừ, bây giờ nghĩ lại cảm thấy rất hối hận.
Quách Tĩnh đang định kể lại những việc làm bất chính của Dương Khang, nhưng nói ra rất dài, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu. Khưu Xử Cơ lại nói:
- Người ta sinh ra ở đời, văn tài võ công đều là cái ngọn, quan trọng nhất là hai chữ trung nghĩa. Cho dù Dương Khang võ nghệ có giỏi gấp ngươi trăm lần nhưng luận về nhân phẩm thì cuộc tỷ võ trên lầu Túy Tiên này là sư phụ của ngươi thắng rồi. Ha ha, Khưu Xử Cơ quả thật bị thua nhưng tâm phục khẩu phục đấy.
Nói tới đó hô hô cười rộ, đột nhiên thấy Quách Tĩnh nước mắt giàn dua, ngạc nhiên nói:
- Ủa, có chuyện gì đau lòng thế?
Quách Tĩnh bước lên một bước, lạy phục xuống đất, khóc nói:
- Năm.., năm.., năm vị ân sư của con đều đã không còn sống trên đời rồi.
Khưu Xử Cơ giật nảy mình quát hỏi:
- Cái gì?
Quách Tĩnh khóc nói:
- Ngoài đại sư phụ, năm vị kia đều.., đều không còn sống nữa.
Chỉ câu ấy khiến Khưu Xử Cơ như bị xét đánh giữa đầu, hồi lâu không nói được tiếng nào. Y chỉ cho rằng trong giây lát sẽ được cùng bạn cũ trùng phùng, nào ngờ đột nhiên lại phát sinh chuyện bất trắc.Y và Giang Nam thất quái tuy rằng rất ít khi gặp nhau, nhưng trong mười tám năm nay hiểu rõ lòng nhau đã sớm coi họ như bạn singh tử chi giao, lúc ấy chợt nghe tin dữ, trong lòng vô cùng đau sót, sải chân bước tới cạnh lan can nhìn ra mặt hồ mênh mông cất tiếng hú dài một tiếng, hình dung tướng mạo của từng người từng người trong thất quái lướt qua trong đầu, quay lại bưng cái vạc đồng cao giọng quát:
- Cố nhân đã chết, còn bắt người vất vả làm gì?
Tay vận kình dùng sức ném ra ngoài, bùng một tiếng, nước bắn tung toéng, cái vạc đồng chìm xuống đáy hồ.
Y quay lại nắm tay Quách Tĩnh, hỏi:
- Tại sao họ chết? Nói mau!
Quách Tĩnh đang định trả lời, đột nhiên thoáng thấy một người không một tiếng động bước lên lầu, toàn thân mặc áo xanh, dáng vẻ tiêu sái, chính là đảo chủ Đào Hoa Hoàng Dược Sư. Quách Tĩnh hoa cả mắt, còn cho rằng mình nhìn lầm người, ngưng thần nhìn kỹ, không phải Hoàng Dược Sư thì là ai?
Hoàng Dược Sư thấy y ở đó cũng thoáng sửng sốt, đột nhiên thấy kình phong vỗ tới giữa mặt, Quách Tĩnh đã vung tay qua bàn đánh ra một chiêu Kháng long hữu hối. Một chưởng này y dùng hết công lực bình sinh, thanh thế lợi hại ghê người. Hoàng Dược Sư thân hình hơi nghiêng đi, tay trái đẩy ra, đè vào một bên chưởng của y. Chỉ nghe chát chát mấy tiếng, Quách Tĩnh thu thế không kịp, thân hình lọt luôn qua ván lầu rơi thẳng xuống dưới. Cũng là lầu Túy Tiên gặp phải đại kiếp, y lại rơi xuống đúng vào chạn bát, choang choang choang choang một tràng vang lên, tô dĩa mâm chén không biết bị vỡ mấy ngàn mấy trăm cái.
Trưa hôm ấy lão chưởng quỹ nghe Khưu Xử Cơ dặn dò bày tiệc như thế, lại thấy y bưng cái vạc lớn lên lầu, nhớ lại việc cũ mười tám năm trước đã sớm hồi hộp bất an, lúc ấy chỉ nghe trên lầu dưới lầu ầm ầm một tràng, bất giác kêu khổ không ngớt, đọc lộn xuôi lộn ngược:
- Cứu khổ cứu nạn Quan thế âm bồ tát, Ngọc hoàng đại đế Thành hoàng lão gia... .
Quách Tĩnh sợ mảnh bát vỡ đâm vào cánh tay, không dám dùng tay đè xuống, vận kình vào lưng nhảy bật lên, lập tức lại nhảy lên lầu. Chỉ thấy bóng xám chớp lên, kế đó bóng xanh chớp lên, Khưu Xử Cơ và Hoàng Dược Sư trước sau theo cửa sổ vọt xuống dưới lầu. Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Lão tặc này võ công hơn mình nhiều, tay không không làm gì y được.
Rồi rút trong người ra hai món võ khí, miệng ngậm thanh đoản kiếm mà Khưu Xử Cơ tặng, tay phải cầm ngọn kim đao Thành Cát Tư Hãn ban cho, nghĩ thầm:
- Cứ liều mạng chịu trúng một quyền một cước của lão tặc, hay dở gì cũng phải đâm cho y một lỗ trên người.
Chạy tới cửa sổ nhảy ào xuống. Lúc ấy người đi đường đã dần dần xúm lại, nghe trên lầu có người nhảy xuống đều xúm lại xem, đột nhiên trên cửa sổ có người lăng không nhảy xuống, tay cầm binh khí lấp loáng, mọi người bật tiếng la hoảng, đẩy lẫn nhau, có mấy người ngã lăn ra.
Quách Tĩnh đứng trong đám đông trông thấy Hoàng Khưu hai người, vội nhả thanh đoản kiếm trong miệng ra quay qua hỏi một ông già bên cạnh:
- Hai người trên lầu nhảy xuống đâu rồi?
Ông già kia giật nảy mình, chỉ kêu lên:
- Hảo hán tha mạng, chuyện này không liên quan gì tới lão.
Quách Tĩnh hỏi liền mấy tiếng, chỉ làm ông già kia hoảng sợ kêu ầm lên:
- Cứu mạng.
Quách Tĩnh đưa tay đẩy nhẹ y ra, xông vào đám đông, nhưng không thấy bóng dáng hai người Khưu Hoàng đâu.
Y lại chạy lên lầu, đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy giữa hồ có một chiếc thuyền nhỏ chở Khưu Hoàng hai người đang chèo mau về phía cù lao mịt mờ mưa khói giữa hồ. Hoàng Dược Sư ngồi ở giữa thuyền, Khưu Xử Cơ ngồi ở đuôi thuyền.
Quách Tĩnh thấy tình cảnh như thế bất giác sửng sốt nghĩ thầm: Hai người này nhất định tới lầu Yên Vũ đánh nhau một trận sống chết, Khưu đạo trưởng cho rằng thần dũng nhưng làm sao chống lại lão tặc kia?
Lúc ấy vội chạy xuống lầu cướp một chiéc thuyền nhỏ chèo mau đuổi theo. Nhì thấy kẻ đại thù trước mặt lại càng khó trấn tĩnh, nhưng đang trên mặt nước quả thật nóng nảy không được, rắc một tiếng mái chèo đã gãy đôi. Y vừa sốt ruột vừa tức giận, chụp lấy một mái chèo khác trong khoang, lúc ấy muốn nhanh lại chậm, đã cách chiếc thuyền của Khưu Hoàng hai người khá xa. Khi y chèo tới cù lao đã không thấy hai người đâu. Quách Tĩnh nói một mình:
- Phải nén lòng, đừng để thù lớn chưa trả đã bị mất mạng.
Y hít sâu ba hơi ngưng thần lắng tai, quả nhiên nghe thấy sau lầu có tiếng đao kiếm rítgió đưa tới, kèm theo tiêng la hét quát tháo, nhưng không chỉ có hai người Khưu Hoà Quách Tĩnh nhìn quanh xem xét tình thế, nhó chân đi về phía lầu Yên Vũ, dưới lầu không có bóng người nào, lập tức bước lên cầu thang, chỉ thấy bên cửa sổ có một người đang tựa lan can nhì ra, miệng còn nhai thức ăn lép nhép, chính là Hồng Thất công. Quách Tĩnh bước tới kêu lên:
- Sư phụ!
Hồng Thất công gật gât đầu, chỉ xuống cửa sổ một cái rồi nâng nửa cái đùi dê nướng trong tay lên cắn một miếng. Quách Tĩnh bước tới cửa sổ, chỉ thấy trên bãi đất trống sau lầu kiếm quang loé mắt, tám chín người đang vây Hoàng Dược Sư vào giữa. Nhìn thấy địch nhân rất đông, trong lòng hơi yên tâm, nhưng nhìn tới diện mạo đám người đang bao vây y, lại bất giác giật mình.
Chỉ thấy đại sư phụ Kha Trấn ác huy động thiết trượng, dựa lưng vào một đạo sĩ thanh niên, nghĩ thầm:
- Tại sao đại sư phụ cũng ở đây?
Lại định thần nhìn kỹ thì đạo sĩ thanh niên kia chính là Doãn Chí Bình đệ tử của Khưu Xử Cơ, tay cầm trường kiếm bảo vệ sau lưng Kha Trấn ác chứ không tấn công Hoàng Dược Sư.
Ngoài ra còn có sáu đạo nhân, chính là Toàn Chân lục tử.
Quách Tĩnh nhìn hồi lâu, đã thấy phái Toàn Chân vẫn bày trận Thiên cang Bắc đẩu hợp chiến, chỉ là Trường Chân tử Đàm Xử Đoan đã chết, vị trí sao Thiên toàn do Kha Trấn ác tiếp nhận, nhưng chắc võ công y kém nhất, lại không hiểu trận pháp, nên lại thêm Doãn Chí Bình thủ hộ sau lưng, lúc gặp việc thì chỉ điểm thêm. Chỉ thấy Toàn Chân lục tử đều vung trường kiếm, tiến lui tan hợp bao vây tấn công Hoàng Dược Sư kịch liệt.
Hôm trước ác đấu ở thôn Ngưu Gia, trong Toàn Chân thất từ chỉ có hai người tuốt kiếm, số còn lại chỉ dùng tay không đánh nhau mà tình hình đã vô cùng hung hiểm, lúc ấy bảy thanh trường kiếm lại thêm một ngọn thiết trượng, lại càng hung dữ ghê người. Hoàng Dược Sư vẫn tay không lãng đãng trong màn kiếm quang trượng ảnh thoắt lui thoắt tới, tựa hồ đã bị ép tới mức chỉ còn sức đỡ gạt không thể trả đòn, trong mấy mươi chiêu chỉ né tránh mũi nhọn của đối phương chứ chưa từng đánh trả một quyền một cước Quách Tĩnh trong lòng mừng thầm:
- Cho dù ngươi thần thông quảng đại thì hôm nay cũng khó mà thoát khỏi công đạo.
Đột nhiên thấy Hoàng Dược Sư chân trái điểm xuống đất, chân phải quét ba vòng quanh người, bức tám người nhất tề lui lại ba bước. Quách Tĩnh thầm khen ngợi:
- Tảo diệp thoái pháp hay thật.
Hoàng Dược Sư quay lại giơ tay với Hồng Thất công trên lầu, gật đầu vẫy vẫy. Quách Tĩnh thấy y đầy vẻ ung dung tự tại như không hề bị đánh tới mức không kịp thở, không kìm được nảy lòng nghi ngờ, chỉ thấy Hoàng Dược Sư chưởng phải vung chếch ra, đập mạnh xuống đầu Trường sinh tử Lưu Xử Huyền, từ thế thủ chuyển sang thế công.
Một chưởng này đập xuống, Lưu Xử Huyền vốn không cần đón đỡ, mà phải do Khưu Xử Cơ ở vị trí Thiên quyền và Kha Trấn ác ở vị trí Thiên toàn hai bên đánh tới giải cứu, nhưng Kha Trấn ác không nhìn thấy đường, tiếp chiến với người thường còn có thể lấy tai thay mắt, nhưng gặp phải loại chưởng pháp cao minh không hình không bóng như của Hoàng Dược Sư, thì làm sao có thể lập tức tùy cơ ứng biến? Khưu Xử Cơ kiếm quang lóe lên đâm thẳng vào nách phải Hoàng Dược Sư, Kha Trấn ác thì nghe Doãn Chí Bình nhắc mới vung trượng ra thì đã chậm một bước.
Lưu Xử Huyền chỉ thấy tiếng gió rít lên, tay chưởng của địch nhân đã đập tới đỉnh đầu, trong lúc cả sợ vội vàng nhào xuống đất lăn ra ngoài. Mã Ngọc và Vương Xử Nhất bên cạnh thấy quả là nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc, song kiếm cùng đánh ra. Lưu Xử huyên tuy thoát nạn, nhưng trận thế Thiên cang Bắc đẩu đã rối loạn, Hoàng Dược Sư hô hô cười một tiếng, xông mau về phía Tôn Bất Nhị, sấn tới ba bước đột nhiên quay lại, lưng đập mạnh vào Quảng Ninh Tử Hách Đại Thông, Hách Đại Thông trước nay chưa thấy loại quái chiêu như thế, không khỏi thoáng ngần ngừ, đến khi muốn vung kiếm đâm vào lưng y thì Hoàng Dược Sư đã như con thỏ vọt khỏi hang, lui ra khỏi vòng vây hai trượng đứng yên.

Các tập/chương/hồi khác của Anh Hùng Xạ Điêu

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !