Truyện kiếm hiệp
 

Anh Hùng Xạ Điêu (Hồi 35(b))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 811

Kha Trấn ác không nói câu nào, ngồi yên chờ biến cố. Chỉ nghe Hoàng Dung đi lên đi xuống đại điện mấy lượt, nói:
- Vương Thiết thương oai chấn thiên hạ, cuối cùng lại bị người ta bắt sống, đầu một nơi thân một nẻo thì còn gì là anh hùng? Còn gì là hảo hán? Ờ, ngọn thương sắt này e đúng là đúc bằng sắt thật.
Kha Trấn ác lúc nhỏ thường cùng bọn Chu Thông, Hàn Bảo Câu, Nam Hy Nhân, Trương A Sinh tới miếu này chơi đùa, mấy người tuy là trẻ con nhưng đã có sức khỏe vô cùng, thay nhau nhấc ngọn thương sắt múa may, lúc ấy nghe Hoàng Dung nói thế bèn chen vào:
- Tự nhiên là bằng sắt đúc thành, làm sao là giả.
Hoàng Dung ờ một tiếng, đưa tay nhấc ngọn thương sắt lên nói:
- Cũng phải tới ba mươi cân. Ta làm mất ngọn thiết trượng của ngươi, nhất thời cũng không thể đúc đền ngươi được. Sắp tới chúng ta chia tay, ai đi đường người ấy, ngươi không có binh khí phòng thân, cứ tạm lấy ngọn thương sắt này thay trượng vậy.
Cũng không chờ Kha Trấn ác trả lời, bước tới chỗ thiên tĩnh lấy một hòn đá lớn, bình bình bình bình đập gãy mũi thương, cầm tới đưa vào tay Kha Trấn ác.
Kha Trấn ác sau khi trưởng huynh chết không hề rời sáu người em kết nghĩa, lúc ấy đã không còn người thân nào, tuy chỉ đi chung với Hoàng Dung một ngày, nhưng bất tri bất giác đã cảm thấy không. Thể chia tay nàng, nghe nàng nói:
- Sắp tới chúng ta chia tay, ai đi đường người ấy.
Bất giác không kìm được buồn bã, thẫn thờ đón lấy ngọn thương sắt, thấy hơi nặng hơn ngọn thiết trượng vẫn dùng, nhưng cũng dùng được, nghĩ thầm:
- Y thị đưa binh khí cho mình, rõ ràng không có ác ý.
Chợt nghe nàng nói tiếp:
- Đây là Điền thất sa đảm tán của cha ta chế ra, rất tốt cho vết thương của ngươi. Nhưng ngươi rất căm hận cha con ta, dùng hay không thì tùy ngươi!
Nói xong đưa một bọc thuốc qua. Kha Trấn ác đưa tay cầm lấy, chậm rãi cho vào bọc, định nói một câu nhưng không nói được ra miệng, chỉ mong nàng nói thêm vài câu nữa, lại nghe nàng nói:
- Được rồi, ngủ đi!
Kha Trấn ác nằm nghiêng qua một bên, đặt ngọn thương sắt bên cạnh, ý nghĩ trong lòng cuồn cuộn dâng trào, làm sao ngủ được. Chỉ nghe tiếng xao xác của bầy quạ trên ngọn tháp tắt dần, cuối cùng bốn phía yên ắng, nhưng thủy chung không nghe nàng nằm xuống, nghe thanh âm thì nàng vẫn ngồi yên không hề động đậy Lại qua nửa giờ, nghe nàng lại khe khẽ ngâm:
- Chiếc khăn tay, Uyên ương liền cánh muốn cùng bay. Đáng thương tuổi tác xua già tới, sóng xuân cỏ biếc, Phòng sâu sáng rét, áo đỏ tắm cùng ai.
Nghe nàng ngâm đi ngâm lại tựa hồ nhấm nháp mùi vị trong lời lẽ bài từ. Kha Trấn ác không hiểu văn chương, không rõ nàng ngâm những gì, nhưng nghe ngữ âm của nàng thê lương, tựa hồ vô cùng đau lòng, lại không khỏi ngẩn ra.
Lại qua hồi lâu, nghe thấy nàng kéo mấy tấm bồ đoàn lại thành một hàng, ngã người nằm xuống, hơi thở khẽ dần, từ từ ngủ say. Kha Trấn ác tay vuốt ngọn thiết thương bên cạnh, những hình ảnh lúc nhỏ đột nhiên hiện ra rõ ràng trước mắt. Y thấy Chu Thông cầm một quyển sách rách nghiêng đầu ngoẹo cổ ê a, Hàn Bảo Câu và Toàn Kim Phát cưỡi lên vai tượng thần, túm bộ râu trên tượng, Nam Hy Nhân và mình ra sức kéo một đầu ngọn thiết thương, Trương A Sinh kéo đầu kia, ba người đấu sức, Hàn Tiểu Oanh lúc ấy mới có bốn năm tuổi, lắc lư hai cái bím tóc nhỏ, vỗ tay reo cười. Hai bím tóc của nàng buộc bằng hai sợi dây đỏ, không ngừng lắc qua lắc lại trước mắt.
Đột nhiên trước mắt tối đen trở lại. Sáu người em trai gái kết nghĩa rồi anh ruột của mình. Rồi đôi mắt của mình, đều trước sau bị Hoàng Dược Sư và thủ hạ của y hủy hoại. Ngọn lửa thù hận trong lòng lại bốc lên không sao dằn được.
Y nhấc ngọn thiết thương lên, rón rén bước tới trước Hoàng Dung, chỉ nghe nàng thở nhẹ, đã ngu rất say, nghĩ thầm:
- Một thương này của mình đập xuống, cô ta sẽ chết không hay biết gì. Hà, nếu không như thế thì Hoàng lão tà võ công cái thế, kiếp này mình làm sao trả thù được? Con gái y ngủ ở đây, chính là cơ hội trời cho để y nếm mùi khóc con gái.
Lại xoay chuyển ý nghĩ, nghĩ thầm:
- Cô gái này cứu mạng mình, mình há có thể lấy oán báo ân? Ờ, giết cô ta xong, mình tự sát cạnh cô ta để đền đáp cái ơn hôm nay là xong.
Nghĩ tới đó đã quyết ý tự nhủ:
- Kha Trấn ác mình một đời ngay thẳng, mấy mươi năm nay không làm việc gì xấu hổ với trời đất. Bây giờ nhân lúc người ta ngủ say ra tay đánh lén, quả thật không phải là hành vi quang minh lỗi lạc, nhưng mình lấy cái chết để báo đáp cũng đủ trả ơn cô ta rồi.
Nhấc ngọn thiết thương lên, đang nhắm vào giữa đầu Hoàng Dung định đập xuống, chợt nghe xa xa có người hô hô cười rộ, âm thanh cực kỳ chói tai, giữa đêm khuya khiến người ta nổi gai ốc.
Hoàng Dung bị tiếng cười đánh thức, tung người đứng dậy, chợt thấy Kha Trấn ác đang giơ cao ngọn thiết thương đứng ngay trước mặt, bất giác giật nảy mình kêu lên:
- Âu Dương Phong!
Kha Trấn ác nghe nàng giật mình thức dậy, phát thương ấy cũng không đánh được nữa, lại nghe có tiếng mấy người trò chuyện dần dần đi tới, chỉ là khoảng cách còn xa, lời lẽ không nghe rõ được. Lại qua một lúc, đã văng vẳng nghe thấy tiếng bước chân, phải có tới hai ba mươi người. Ngôi miếu này tiền điện hậu viện chỗ nào y cũng biết rõ, lập tức hạ giọng nói:
- Bọn Lão Độc vật nhất định đã thấy tháp quạ nên đi về phía này, chúng ta cứ núp một phen.
Hoàng Dung nói:
- Phải.
Rồi đá tung mấy tấm bồ đoàn trải ra làm chỗ ngủ. Kha Trấn ác kéo tay nàng bước vào hậu viện, đưa tay đẩy cửa nhưng cửa vào hậu điện đã bị cài then bên trong.
Kha Trấn ác chửi:
- Hai thằng quan binh giặc cướp!
Nghĩ chắc là hai tên quân đã nhân ban đêm bỏ trốn, sợ Hoàng Dung phát giác nên cài then bên trong trước.
Lúc ấy đã không kịp nhấc thương sắt đập cửa, nghe cổng lớn bị xô ra, biết trong đại điện không có chỗ nào núp được liền hạ giọng nói:
- Ra sau lưng tượng thần.
Hai người mới ngồi yên xuống sau tượng thần đã có hơn mười người bước vào điện, kế soạt một tiếng, Kha Trấn ác ngửi thấy mùi lưu huỳnh bốc lên, biết đã có người đánh hỏa tập. Chợt ngheÂu Dương Phong nói:
- Triệu vương gia, trận đánh ở lầu Yên Vũ hôm nay tuy vô công nhưng cũng đã đánh tan được nhuệ khí của địch nhân.
Hoàn Nhan Hồng Liệt cười nói:
- Đó toàn nhờ tiên sinh chủ trì toàn cục.
Âu Dương Phong cười hắc hắc mấy tiếng, nói:
- Tiểu vương gia an bài diệu kế, điều động quan binh phủ Gia Hưng, muôn mũi tên cùng bắn ra, vốn có thể một mẻ lưới quét sạch hết lũ khốn ấy nào ngờ muộn không muộn, sớm không sớm lại có một trận sương mù lớn, để bọn gian trốn thoát.
Một giọng trẻ tuổi vang lên:
- Có Âu Dương tiên sinh và Cừu bang chủ hai vị xuất mã, đám gian tặc hôm nay tuy chạy thoát, nhưng sau này rốt lại nhất định cũng bị tiêu diệt hết. Chỉ hận là vãn bối tới chậm quá, chưa được thấyÂu Dương tiên sinh đại triển thần oai, quả thật vô cùng đáng tiếc.
Kha Trấn ác nhận ra là giọng Dương Khang, bất giác lửa giận đầy lòng, lại nghe bọn Lương Tử ông, Bành Liên Hổ, sa Thông Thiên ai cũng buông lời tâng bốc, đua nhau lấy lòng Âu Dương Phong, nói y một mình giao đấu với các đạo sĩ Toàn Chân ra sao, đánh cho bọn đạo sĩ thảm hại thế nào. Cừu Thiên Nhận lại không cùng tới.
Kha Trấn ác thấy bấy nhiêu cao thủ tụ họp như thế không dám thở mạnh một tiếng, mới rồi y muốn cùng Hoàng Dung đồng quy ư tận, nhưng không biết thế nào lúc ấy lại chỉ sợ bị địch nhân phát hiện, làm hại tính mạng của Hoàng Dung và mình.
Chợt nghe người hầu của Hoàn Nhan Hồng Liệt trải bồ đoàn ra, mời Hoàn Nhan Hồng Liệt, Âu Dương Phong, Dương Khang ba người đi nghỉ.
Dương Khang thở dài một tiếng, nói:
- Âu Dương tiên sinh, lệnh diệt võ học đã cao, nhân phẩm lại tiêu sái tuấn nhã, vãn bối và y rất hợp nhau, chỉ mong từ đây kết thành bạn tốt, không ngờ y lại bị lũ súc sinh phái Toàn Chân giết hại. Vãn bối mỗi khi nhớ tới, lại cảm thấy rất xốn xang. Bọn ác đạo phái Toàn Chân kia vãn bối đã lập thệ phải đích thân giết chết từng tên một, để yên ủi hồn thiêng của Âu Dương thế huynh trên trời. Chỉ là vãn bối võ công thấp kém, quả thật lòng có thừa mà sức không đủ.
Âu Dương Phong im lặng hồi lâu rồi chậm rãi nói:
- Cháu ta bất hạnh chết thảm, trước kia ta còn cho rằng là độc thủ của tên tiểu tử QuáchTĩnh, mới rồi nghe ngươi kể lại lời Khưu Xử Cơ mới biết do bọn ác đạo phái Toàn Chân làm. Bây giờ núi Bạch Đà ta đã không có truyền nhân, ta thu ngươi làm đồ đệ vậy.
Dương Khang cao giọng nói:
- Sư phụ, đệ tử xin dập đầu.
Trong giọng nói đầy vẻ vui mừng, kế đó đùng đùng đùng đùng bốn tiếng, chắc là y quỳ xuống đất dập đầu lạy Âu Dương phong. Kha Trấn ác nghĩ người này rõ ràng là hậu duệ kẻ trung lương, nào ngờ không những nhận giặc làm cha mà còn lạy kẻ ác làm thầy, chìm đắm càng lúc càng sâu, chỉ sợ khó có thể quay đầu sửa lỗi, càng thêm căm giận.
Chợt nghe Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:
- Ở đất khách không có gì làm lễ vật, sau này sẽ xin hậu tạ.
Âu Dương Phong thản nhiên nói:
- Trân châu bảo vật thì ở núi Bạch Đà cũng có một ít, Âu Dương Phong chỉ là thấy thằng nhỏ này thông minh, mong một thân công phu của ta trong tương lai có được kẻ truyền nhân thôi.
Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:
- Tiểu vương lỡ lời xin tiên sinh đừng trách.
Bọn Lương Tử ông nhao nhao chúc mừng ba người.
Đang ầm ĩ chợt có người kêu lên:
- Cô Ngốc đói rồi, đói chết đi thôi, sao không cho ta ăn?
Kha Trấn ác nghe tiếng cô Ngốc kêu la vô cùng kinh ngạc, nghĩ thầm tại sao người này cũng đi cùng với Hoàn Nhan Hồng Liệt, Âu Dương Phong. Chỉ nghe Dương Khang cười nói:
- Đúng rồi, mau tìm điểm tâm cho đại cô nương ăn, đừng bỏ đói y thị.
Qua một lúc, nghe thấy cô Ngốc nhai rau ráu, đang ăn cái gì đó. Cô ta vừa ăn vừa nói:
- Hảo huynh đệ, ngươi nói đưa ta về nhà, bảo ta ngoan ngoãn nghe lời ngươi, sao còn chưa tới?
Dương Khang nói:
- Mai là tới rồi, ngươi ăn no rồi ngủ đi.
Lại qua một lúc, cô Ngốc chợt nói:
- Hảo huynh đệ trong bảo tháp xành xạch xành xạch là tiếng gì vậy? Dương Khang nói:
- Không phải chim thì là chuột.
Cô Ngốc nói:
- Ta sợ.
Dương Khang cười nói:
- Cô nương ngốc, sợ cái gì!
Cô Ngốc nói:
- Ta sợ ma.
Dương Khang cười nói:
- Ở đây có rất nhiều người, ma quái nào dám tới?
Cô Ngốc nói:
- Ta là sợ một gã béo lùn.
Dương Khang cười gượng nói:
- Đừng nói bậy bạ nữa, cái gì mà béo lùn với không béo lùn.
Cô Ngốc nói:
- Hừ, ta biết rồi, gã béo lùn ấy chết trong phần mộ của bà, hồn bà đuổi hồn béo lùn ấy ra không cho y ở trong mộ. Y sẽ tới tìm ngươi đòi nợ.
Dương Khang quát:
- Ngươi mà còn lắm mồm, ta sẽ gọi ông ngươi tới bắt ngươi về đảo Đào Hoa đấy.
Cô Ngốc không dám nói gì nữa, chợt nghe sa Thông Thiên quát:
- Hừ, đạp lên chân ta rồi, ngồi yên đừng động đậy cho ta xem?
Có lẽ là cô Ngốc sợ ma, đạp bừa vào giữa đám người.
Kha Trấn ác nghe tới đó, càng nảy dạ nghi ngờ: cô Ngốc nói gã béo lùn, nhất định là chỉ Tam đệ Hàn Bảo Câu, y mất mạng trên đảo Đào Hoa, rõ ràng là Hoàng Dược Sư giết chết, tại sao hồn phách của y lại tìm Dương Khang đòi mạng?
Cô Ngốc tuy ngây ngốc nhưng câu mới rồi ắt có lý do, khổ nỗi cường địch trước mắt không sao hỏi rõ. Chợt lại nghĩ:
- Hoàng Dược Sư từng nói với mình trước lầu Yên Vũ rằng: Hoàng Dược Sư ta là hạng người nào, há lại đi so đo với loại người như ngươi? Y đã không thèm giết mình thì tại sao lại giết năm em trai em gái của mình? Nhưng nếu không phải Hoàng Dược Sư thì tại sao Tứ đệ lại nói chính mắt nhìn thấy y hại chết Nhị đệ và Thất muội?
Đang ngẫm nghĩ chợt thấy Hoàng Dung kéo tay trái mình một cái, đưa tay viết vào lòng bàn tay mình một chữ:
- Xin.
Kế đó viết ra từng chữ từng chữ “… ngươi một việc.”
Kha Trấn ác viết lại vào lòng bàn tay nàng “việc gì.”
Hoàng Dung viết:
- Nói cho cha biết ai giết ta.
Kha Trấn ác sửng sốt, không rõ nàng có ý gì, đang định kéo tay nàng viết câu hỏi, đột nhiên thấy cạnh người có tiếng gió, Hoàng Dung đã vọt ra, chỉ nghe nàng cười nói:
- Âu Dương bá bá, người khỏe chứ?
Mọi người hoàn toàn không ngờ sau tượng thần lại có người núp, chỉ nghe một trận loảng xoảng vang lên, mọi người đều tuốt binh khí ra vây chặt mấy nàng, nhao nhao quát:
- Ai đấy?
- Có thích khách!
- Người nào?
Hoàng Dung cười nói:
- Cha ta bảo ta tới đây chờ đại giá Âu Dương bá bá, các ngươi giật mình làm gì?
Âu Dương Phong nói:
- Tại sao lệnh tôn biết ta sẽ tới đây?
Hoàng Dung nói:
- Cha ta y bốc tinh tướng không gì không biết, xem một quẻ Văn vương Tiên thiên thần khóa thì tự nhiên là biết.
Âu Dương Phong có chín phần không tin, nhưng biết dù hỏi nữa thì nàng cũng không chịu nói thật bèn cười cười không đáp bọn sa Thông Thiên ra ngoài miếu đi một vòng quan sát không thấy có ai khác, bèn xúm lại bảo vệ Hoàn Nhan Hồng Liệt.
Hoàng Dung ngồi xuống một tấm bồ đoàn cười hề hề nói:
- Âu Dương bá bá, ngươi hại cha ta đến khổ!
Âu Dương Phong cười khẽ không đáp, y biết Hoàng Dung tuy còn nhỏ tuổi nhưng đủ trò xảo quyệt, chỉ cần ứng đối một câu không hay, để nàng nắm lấy mỉa mai cho một câu thì trước mặt mọi người rất khó hạ đài, lúc ấy chỉ im lặng nghe nàng nói rõ ý mình, sẽ định đối sách. Chỉ nghe nàng nói:
- Âu Dương bá bá, cha ta bị các đạo sĩ phái Toàn Chân bao vây ở Tiểu Bồng Lai trong trấn Tân Lục, nếu ngươi không tới giải cứu chỉ sợ ông khó mà thoát thân.
Âu Dương Phong cười khẽ một tiếng, nói:
- Có chuyện đó à?
Hoàng Dung vội nói:
- Sao ngươi nói hời hợt như thế! Đại trượng phu mình làm mình chịu, rõ ràng ngươi giết chết Đàm Xử Đoan phái Toàn Chân, không biết thế nào đám đạo sĩ xấu xa kia thủy chung cứ lằng nhằng với cha ta, lại thêm Lão Ngoan đồng Chu Bá Thông kích bác, cha ta lại không chịu phân trần phải trái thì làm sao được?
Âu Dương Phong mừng thầm, nói:
- Cha ngươi võ công cao cường, mấy đứa súc sinh phái Toàn Chân làm gì được y?
Hoàng Dung nói:
- Bọn đạo sĩ mũi trâu phái Toàn chân lại thêm Lão Ngoan đồng thì cha ta không chống nổi, cha ta lại bảo ta tới đây nói với ngươi là ông suy nghĩ suốt bảy ngày bảy đêm đã hiểu được ý tứ của một thiên văn tự.
Âu Dương Phong nói:
- Văn tự gì?
Hoàng Dung nói:
- Tư lý tinh, ngang y nạp đắc. Tư thục xác hư, cáp hổ văn bát anh.
Mấy câu líu la líu lo ấy, Kha Trấn á và bọn Hoàn Nhan Hồng Liệt đều không hiểu gì nhưng Âu Dương Phong thì giật nảy mình, nghĩ tới một thiên cổ ngữ kỳ quái cuối cùng trong Cửu âm chân kinh, chẳng lẽ Hoàng Dược Sư đã hiểu ra? Y trong lòng tuy đã động tâm nhưng ngoài mặt lại hoàn toàn không động thanh sắc, lạnh nhạt nói:
- Con nha đầu chỉ thích lừa người, những câu bậy bạ quàng xiên ấy ai mà hiểu được.
Hoàng Dung nói:
- Cha ta đã dịch đoạn văn tự cổ quái ấy ra từ đầu tới đuôi, rất là rõ ràng, chính mắt ta nhìn thấy, sao lại bảo là lừa ngươi?
Âu Dương Phong vốn khâm phục tài năng của Hoàng Dược Sư, nghĩ thiên văn tự cổ quái ấy nếu thủy chung không ai hiểu được thì cũng thôi, nhưng nếu có một người hiểu được thì trên đời ngoài Hoàng Dược Sư không có ai khác, nhưng vẫn thản nhiên nói:
- Vậy thì phải chúc mừng cha ngươi mới được.
Hoàng Dung nghe ý trong lời của y vẫn còn bán tín bán nghi, lại nói:
- Ta xem xong hiện cũng nhớ được vài câu không ngại gì đọc cho ngươi nghe thử.
Lúc ấy bèn đọc:
- Hoặc lắc lư thân hình, hoặc có lúc thân hình như bị vật nặng đè lên, hoặc có lúc thân hình nhẹ nhàng muốn bay, hoặc có lúc như bị trói chặt, hoặc có lúc nóng bức giá lạnh, hoặc có lúc vui mừng nhảy nhót, hoặc có lúc chạm vào vật đáng sợ, dựng cả gai ốc, hoặc có lúc vui quá say mèm. Phàm những việc ấy phải dùng hạ pháp để đi vào chỗ thông thần.
Mấy câu kinh văn ấy chỉ khiến Âu Dương Phong nghe xong vô cùng ngứa ngáy. Vốn những câu Hoàng Dung đọc chính là đoạn tổng thiên chữ phạn trong Cửu âm chân kinh mà Nhất Đăng đại sư dịch ra. Những cảnh giới quái dị ấy vốn là những việc mà người luyện nội công thường trải qua, chỉ là người luyện tập mỗi khi gặp cảnh giới ấy đều chỉ run rẩy trấn nhiếp tâm thần để đề phòng tẩu hỏa nhập ma, nào ngờ lại có diệu pháp chuyển tâm ma thành thần thông, đó đúng là yếu quyết quý báu vô thượng. Chỉ vì Hoàng Dung đọc đó quả thật là kinh văn trong chân kinh chứ không phải thuận miệng nói bừa, Âu Dương Phong nội công tinh thâm, nghe thấy là biết ngay thật giả, đến lúc ấy không còn ngờ vực gì nữa, bèn hỏi:
- Đoạn dưới viết thế nào?
Hoàng Dung nói:
- Phía dưới có một đoạn dài ta quên rồi, chỉ nhớ được còn có nói cái gì Lỗ chân lông toàn thân đều phải để hở, lập tức lấy tâm nhãn nhìn ba mươi sáu vật trong lòng, như mở cửa kho thấy thóc gạo, việc mừng giận trong lòng đều yên tĩnh an vui.
Kinh văn nàng đọc, đoạn đầu là nói tới những cảnh giới lạ thường, đoạn kế là nói tới chỗ kỳ diệu sau khi tu luyện xong, còn cách tu tập giữa thiên thì giấu đi không nói gì tới.
Âu Dương Phong im lặng, nghĩ thầm bằng vào sự thông minh của ngươi thì há có thể quên được, chẳng qua cố ý không nói, nhưng không biết ngươi tới đây nói thế là có dụng ý gì.
Hoàng Dung lại nói:
- Cha ta bảo ta tới đây hỏi Âu Dương bá bá là ngươi muốn có năm ngàn chữ hay muốn ba ngàn chữ?
Âu Dương Phong nói:
- Xin nói rõ.
Hoàng Dung nói:
- Nếu ngươi tới giúp cha ta, hai người hợp sức, nổi một tiếng trống tiêu diệt phái Toàn Chân thì năm ngàn chữ ấy trong Cửu âm chân kinh ta sẽ đọc hết cho ngươi nghe.
Âu Dương Phong cười khẽ nói:
- Còn nếu ta không đi?
Hoàng Dung nói:
- Cha ta nhờ ngươi tới trả thù cho cha ta, khi nào giết được Chu Bá Thông và Toàn Chân lục tử thì ta sẽ nói cho ngươi nghe ba ngàn chữ.
Âu Dương Phong cười nói:
- Trước nay giao tình giữa cha ngươi và ta cũng bình thường, sao lại coi trọng Lão Độc vật thế?
Hoàng Dung nói:
- Cha ta nói: Thứ nhất, người giết cháu y là truyền nhân đích phái của phái Toàn Chân, nghĩ sắp tới ngươi sẽ trả thù... .
Dương Khang nghe câu ấy, bất giác ớn lạnh, y là đồ đệ Khưu Xử Cơ câu ấy rõ ràng là nói vào y. Cô Ngốc đang ngồi cạnh y, bèn hỏi:
- Hảo huynh đệ, ngươi lạnh à?
Dương Khang ậm ừ đáp một tiếng.
Hoàng Dung lại nói tiếp:
- Thứ hai, sau khi ông dịch kinh văn thì động thủ với đạo sĩ phái Toàn Chân, không kịp giảng giải kỹ cho ngươi, nghĩ chắc bộ kỳ thư này trên đời khó mà gặp được, há lại để mất trong tay ông sao? Hiện nay chỉ có ngươi và ông tính nết hợp nhau. Được Âu Dương bá bá coi trọng, hôm trước từng đích thân lên đảo Đào Hoa cầu hôn, cháu ngươi tuy bất hạnh chết về tay người phái Toàn Chân, nhưng cha ta nói chắc rồi ngươi cũng sẽ nghĩ tới cháu ngươi, vì vậy bảo ngươi sau khi tu tập thần công rồi thì truyền thụ lại cho ta.
Âu Dương Phong trong lòng chua xót, nghĩ thầm:
- Mấy câu này thật có thể tin được, nếu không có cao nhân chỉ điểm thì con nha đầu này có đọc thuộc kinh văn như cháo cũng vô dụng.
Chợt Xoay chuyển ý nghĩ, nói:
- Nhưng làm sao ta biết ngươi đọc có là thật hay giả?
Hoàng Dung nói:
- Gã tiểu tử ngu ngốc Quách Tĩnh đã viết kinh văn đưa cho ngươi, ta nói đoạn văn dịch này là yếu quyết then chốt, ngươi cứ so sánh, thì sẽ biết thật giả ngay thôi.
Âu Dương Phong nói:
- Nói thế không sai, để ta dưỡng thần, sáng mai sẽ đi cứu cha ngươi.
Hoàng Dung vội nói:
- Cứu binh như cứu lửa, tại sao phải chờ đến mai?
Âu Dương Phong cười nói:
- Vậy ta trả thù cho cha ngươi cũng thế. Y đã tính toán xong, kinh văn trong tay mình, sắp tới ép Hoàng Dung nói đoạn then chốt trong kinh văn ra thì có thể nghiền ngẫm tìm hiểu được ý nghĩa của toàn bộ chân kinh, lúc ấy Hoàng Dược Sư và Toàn Chân thất tử đã đánh nhau tới chỗ lưỡng bại câu thương, há chẳng hay sao?
Kha Trấn ác sau lưng tượng thần, nghe hai ngươi nói đi nói lại không hề rời khỏi chuyện Cửu âm chân kinh, nghĩ thầm:
- Hoàng Dung viết lên tay y bảy chữ: Nói cho cha biết ai giết ta.
Không biết là có ý gì? Chợt nghe Hoàng Dung nói tiếp:
- Vậy sáng mai ngươi đi sớm được không?
Âu Dương Phong cười nói:
- Cái đó tự nhiên, ngươi cũng nghỉ ngơi đi!
Chợt nghe Hoàng Dung kéo mấy tấm bồ đoàn ngồi xuống cạnh Cô Ngốc hỏi:
- Cô Ngốc, ông đưa ngươi lên đảo Đào Hoa, sao ngươi lại ở đây?
Cô Ngốc nói:
- Ta không thích theo ông, ta muốn về nhà.
Hoàng Dung nói:
- Vậy là vị hảo huynh đệ họ Dương này lên đảo đưa ngươi xuống thuyền cùng về đây phải không?
Cô Ngốc nói:
- Đúng thế, y đối xử với ta tốt lắm.
Kha Trấn ác chợt động tâm niệm:
- Dương Khang lên đảo Đào Hoa lúc nào?
Chỉ nghe Hoàng Dung hỏi:
- Ông đi đâu rồi?
Cô Ngốc hoảng sợ nói:
- Ngươi đừng nói ta trốn đi, ông lại đánh ta đấy.
Hoàng Dung cười nói:
- Ta không nói đâu, có điều ta hỏi ngươi câu nào ngươi phải trả lời cho rõ ràng.
Cô Ngốc nói:
- Ngươi không được nói với ông, ông sẽ bắt ta về, bắt ta học chữ.
Hoàng Dung cười nói:
- Ta nhất định không nói mà. Ngươi nói ông bắt ngươi học chữ à?
Cô Ngốc nói:
- Đúng thế, hôm ấy ông dạy ta học chữ trong thư phòng, nói: Khúc nhi cha ta họ Khúc, ta cũng là Khúc nhi họ Khúc, ông viết chữ Khúc nhi họ Khúc, bảo ta nhớ kỹ, lại nói cha ta tên là Khúc gì Phong đó. Ta nhớ mãi không được, ông bèn nổi giận chửi ta là ngu ngốc tệ hại. Thì ta vốn là cô Ngốc mà!
Hoàng Dung cười nói:
- Cô Ngốc tự nhiên là ngốc, ông mắng ngươi là ông không tốt, cô Ngốc thì tốt!
Cô Ngốc nghe thế rất cao hứng. Hoàng Dung nói:
- Về sau thế nào?
Cô Ngốc nói:
- Ta nói ta muốn về nhà, ông càng tức giận. Chợt một gã câm bước vào, chỉ đông chỉ tây u u ơ ơ ông nói:
- Ta không tiếp khách, bảo họ về đi! Qua một lúc, người câm ấy đưa vào một trang giấy, ông xem qua một lượt bèn để lên bàn, bảo ta theo gã câm ấy ra đón khách. Hô hô, gã béo lùn ấy quả thật khó coi, ta cứ giương mắt nhìn y, y cũng giương mắt nhìn ta.
Kha Trấn ác nhớ lại hôm ấy lên đảo Đào Hoa cầu kiến, tình cảnh quả đúng như thế, lúc đầu Hoàng Dược Sư cự tuyệt không tiếp sáu người, đến khi Chu Thông đem sự tình viết thư gửi vào, cô Ngốc mới ra tiếp đãi nhưng Tam đệ hiện đã không còn trên đời, trong lòng không kìm được nỗi chua xót.
Chợt nghe Hoàng Dung nói tiếp:
- Rồi ông có gặp họ không?
Cô Ngốc nói:
- Ông bảo ta cho khách ăn uống, ông đi một mình. Ta không thích thấy gã béo lùn kia, rón rén đi theo thấy ông ngồi sau tảng đá nhìn nhìn ra biển, ta cũng nhìn ra biển, thấy một chiếc thuyền từ xa dần dần ghé vào, người trên thuyền đều là đạo sĩ.
Kha Trấn ác nghĩ thầm:
- Hôm ấy bọn mình được tin phái Toàn Chân đem đại quân tới đảo Đào Hoa trả thù, vội tới đó trước để báo tin cho Hoàng Dược Sư xin y tạm thời né tránh, để Giang Nam lục quái nói rõ nguyên ủy với phái Toàn Chân. Nhưng trên đảo thủy chung không thấy Toàn Chân chư tử tới, sao cô Ngốc này lại nói có đạo sĩ ngồi thuyền ghé vào?
Chỉ nghe Hoàng Dung hỏi tiếp:
- Rồi ông làm gì?
Cô Ngốc nói:
- Ông vẫy vẫy tay gọi ta qua. Ta hoảng sợ giật nảy mình, vốn ta trốn ra đó chơi, lại bị ông nhìn thấy. Ta không dám qua, sợ ông đánh. Ông nói ta không đánh ngươi, ngươi qua đây. Ta bèn bước qua. Ông nói ông muốn lên thuyền ra biển câu cá bảo ta chờ đám đạo sĩ lên bờ rồi thì đưa họ vào gặp sáu người bọn gã béo lùn kia cùng ăn uống. Ta nói ta cũng muốn đi câu cá. Ông nói không cho ta đi câu bảo ta dắt đạo sĩ vào chứ họ không biết đường trên đảo.
Hoàng Dung hỏi:
- Về sau thế nào?
Cô Ngốc nói:
- Về sau ông ra phía sau tảng đá lên thuyền, ta biết mà, đám đạo sĩ kia rất khó coi, ông không muốn thấy mặt họ.
Hoàng Dung khen:
- Phải đấy, ngươi nói không sai chút nào. Rồi ông trở về lúc nào?
Cô Ngốc nói:
- Về cái gì? ông không về nữa.
Kha Trấn ác thân hình rúng động, chỉ nghe Hoàng Dung hỏi:
- Ngươi nhớ có rõ không? Về sau thế nào?
Chỉ nghe giọng nói của nàng khẽ run lên, rõ ràng đã hỏi tới chỗ then chốt quan trọng.
Cô Ngốc nói:
- Ông đang định lên thuyền chợt có một đôi chim lớn bay tới, chính là đôi điêu của ngươi. Ông vẫy tay gọi, đôi chim điêu bèn bay xuống, trên chân chim còn buộc vật gì đó, thật thú vị. Ta kêu: ông ơi, cho con, cho con...!
Nói tới đó bèn kêu toáng lên thật. Dương Khang quát:
- Đừng ồn ào, để mọi người ngủ.
Hoàng Dung nói:
- Cô Ngốc, ngươi nói đoạn cuối đi.
Cô Ngốc nói:
- Để ta nói khẽ.
Rồi quả nhiên hạ giọng nói:
- Ông không đếm xỉa gì tới ta, xé một mảnh vải trên vạt áo buộc vào chân chim rồi thả chim bay đi.
Hoàng Dung ờ một tiếng, nói một mình:
- Cha muốn tránh mặt Toàn Chân chư tử, chẳng trách gì không kịp mang Kim oa oa đi, nhưng không biết con điêu mái bị trúng tên là ai bắn?
Bèn hỏi:
- Ai bắn con chim điêu một mũi tên?
Cô Ngốc nói:
- Bắn tên à? Không có đâu.
Nói xong ngơ ngẩn xuất thần. Hoàng Dung nói:
- Được rồi, kể tiếp đi.
Cô Ngốc nói:
- Ông thấy vạt áo bị xé bèn cởi ra bảo ta về lấy cho ông cái khác. Khi ta trở lại đã không thấy ông nữa, thuyền đạo sĩ cũng không thấy nữa, chỉ có tấm áo bào rách vất dưới đất.
Cô ta nói tới đó, Hoàng Dung không hỏi nữa, dường như đang yên lặng nghĩ ngợi, hồi lâu mới nói:
- Họ đi đâu thế?
Cô Ngốc nói:
- Ta nhìn thấy, ta gọi ông thật lớn, không nghe ông trả lời, bèn leo lên ngọn cây nhìn ra, ta thấy ông đi thuyền nhỏ phía trước, thuyền lớn của đạo sĩ phía sau, dần dần không thấy đâu nữa. Ta không muốn nhìn thấy gã béo lùn kia bèn ra bờ biển chơi đá nghịch cát, mãi đến lúc trời tối mịt mới dẫn ông và hảo huynh đệ này về.
Hoàng Dung hỏi:
- Ông này không phải là ông dạy ngươi học chữ chứ?
Cô Ngốc cười hì hì mấy tiếng, nói:
- Ông này tốt lắm, không bắt ta học chữ, còn cho ta ăn kẹo.
Hoàng Dung nói:
- Âu Dương bá bá, ngươi còn kẹo không, cho y thị mấy viên.
Âu Dương Phong cười khan nói:
- Có đây.
Kha Trấn ác quả tim tựa hồ sắp nhảy ra khỏi lồng ngực:
- Té ra hôm ấy Âu Dương Phong cũng tới đảo Đào Hoa.
Chợt nghe Cô Ngốc ái chà một tiếng, kế hai tiếng chát chát, có người giao thủ, lại có tiếng chân nhảy ra, chỉ nghe Hoàng Dung quát:
- Ngươi muốn giết người diệt khẩu à?
Âu Dương Phong cười nói:
- Chuyện này giấu được người ngoài chứ không giấu được cha ngươi. Ta cần gì phải giết cô Ngốc này? Ngươi muốn hỏi thì cứ tự nhiên hỏi cho rõ ràng đi.
Chỉ nghe Cô Ngốc nức nức nở nở, rên rĩ, nhưng không nói được nên lời nữa, nghĩ đã bị Âu Dương Phong đánh trúng chỗ nào rồi.
Hoàng Dung nói:
- Cho dù không hỏi ta cũng đã đoán được, chỉ là muốn cô Ngốc này chính miệng nói ra thôi.
Âu Dương Phong cười nói:
- Con tiểu nha đầu ngươi cũng tinh ranh lắm, nhưng ngươi đoán thế nào thì nói ra cho ta nghe thử xem.
Hoàng Dung nói:
- Lúc đầu ta thấy tình hình trên đảo cũng cho rằng cha ta giết chết Giang Nam ngũ quái. Về sau nghĩ tới một việc mới biết nhất định không phải. Ngươi nghĩ xem, làm sao cha ta có thể để xác đàn ông trong mộ để bầu bạn với mẹ ta được? Lại sao lúc trong mộ ra lại không đóng cửa mộ lại?
Âu Dương Phong vỗ tay vào đùi một cái, kêu lên:
- Ái chà, đúng là chỗ sơ hở của ta rồi. Khang nhi, có phải không?
Kha Trấn ác chỉ cảm thấy gan ruột như bị xé toạc lúc ấy mới hiểu Hoàng Dung đã sớm nhận ra hung thủ giết người là Âu Dương Phong, Dương Khang, nàng đột nhiên vọt ra vốn là muốn liều mạng mình để vạch rõ chân tướng, rửa nỗi oan uổng trước đây của cha nàng. Nàng biết rõ bước ra lần này dữ nhiều lành ít nên mới nhờ y nói lại người giết nàng cho cha mình. Y vừa đau lòng vừa hối hận, nghĩ thầm:
- Hảo cô nương, ngươi chỉ cần nói rõ hung thủ giết người là ai cho ta biết thì cũng được rồi, cần gì phải liều mạng như thế?
Chợt xoay chuyển ý nghĩ:
- Phi thiên biển bức mình tính tình nóng nảy thô lỗ thế nào, mù cả hai mắt, lại đem tội nghiệt trút lên đầu cha con họ. Cho dù cô ta nói rõ mình há lại chịu tin sao? Kha Trấn ác ơi Kha Trấn ác, ngươi là con rùa đen đáng chết, lão mù thối tha, là ngươi bức tử cô nương tốt bụng kia rồi.
Y tự oán trách mình, đang định giơ tay tự tát vào mặt, chợt nghe Âu Dương Phong nói:
- Thế sao ngươi lại nghĩ tới ta?
Hoàng Dung nói:
- Nghĩ tới ngươi thì không khó, phát chưởng đánh chết con hoàng mã, dùng tay bẻ gãy chiếc cán cân, kẻ có công lực như thế trên đời chỉ có lơ thơ vài người. Có điều lúc đầu ta còn nghĩ là người khác. Lúc Nam Hy Nhân sắp chết dùng ngón tay vẽ mấy chữ lên mặt đất:
- Kẻ giết ta là Thập.
Chữ thứ năm chưa viết xong thì tắt hơi. Ta nghĩ tên họ của ngươi không phải bắt đầu bằng chừ Thập, chỉ cho là chử Cừu trong tên Cừu Thiên Nhận.
Âu Dương Phong ha hả cười lớn, nói:
- Gã Nam Hy Nhân ấy cũng là một hán tử cứng cỏi, vẫn còn chờ được đến khi gặp ngươi.
Hoàng Dung nói:
- Ta thấy tình trạng của y lúc lâm tử, nhất định là bị trúng phải quái độc nghĩ: Cừu Thiên Nhận luyện công phu độc chưởng, đã đem thử lên trên người y.
Âu Dương Phong cười nói:
- Cừu Thiên Nhận võ công cao cường nhưng là về chưởng lực chứ không phải về chưởng độc. Trên chưởng của y không có độc, dùng độc vật để luyện chưởng bất quá là cách thức luyện chưởng lực, ép độc khí ra, chưởng lực tự nhiên tăng lên. Lúc Nam Hy Nhân chết, miệng hò hét nhưng không nói ra lời, trên mặt lại có vẻ tươi cười, có phải thế không?
Hoàng Dung nói:
- Đúng thế, là trúng phải chất độc gì vậy?
Âu Dương Phong không đáp, lại hỏi:
- Thân hình y co rút, lăn lộn dưới đất, khí lực khỏe hơn hẳn lúc bình thường, có phải thế không?
Hoàng Dung nói:
- Đúng thế, đó là vật kịch độc, ta nghĩ trong thiên hạ ngoài Thiết chưởng bang thì không ai có được.
Câu này của Hoàng Dung rõ ràng có ý nói khích, Âu Dương Phong tuy biết rõ nhưng vẫn không nhịn được, chợt giận dữ nói:
- Người ta gọi ta là Lão Độc vật, chẳng lẽ là gọi suông à?
Dằn mạnh xà trượng xuống đất một cái, nói:
- Chính là xà nhi trên trượng của ta cắn y, là cắn vào đầu lưỡi y nên trên người y không có vết thương nào mà không nói ra lời được.
Kha Trấn ác nghe tới đó máu nóng xông lên tận óc, suýt nữa ngất đi.
Hoàng Dung nghe sau tượng thần có tiếng động khẽ, vội ho mấy tiếng át đi.
Rồi thong thả nói:
- Lúc ấy Giang Nam ngũ quái bị ngươi giết chết tất cả, một mình Kha Trấn ác chạy thoát thì lại bị mù, đến nỗi rốt lại là ai giết người cũng không nhận ra.
Kha Trấn ác nghe thấy câu ấy giật nảy mình:
- Cô ta nói câu này là đề tỉnh mình, bảo mình không nên khinh dị vọng động, để khỏi đến nỗi hai người cùng mất mạng, chết không rõ ràng.
Lại nghe Âu Dương Phong cười khan nói:
- Lão mù ấy làm sao thoát được tay ta? Ta chỉ cố ý cho y chạy thôi.
Hoàng Dung nói:
- A, phải rồi. Ngươi giết năm người kia rồi, lại khiến y hiểu lầm là cha ta giết, để y ra ngoài phao tin này lên cho anh hùng thiên hạ nổi dậy tấn công cha ta.
Âu Dương Phong cười nói:
- Đó không phải là chủ ý của ta mà là Khang nhi nghĩ ra, đúng không?
Dương Khang lại ậm ừ dạ một tiếng.
Hoàng Dung nói:
- Như thế thật là thần cơ diệu toán, bội phục bội phục.
Âu Dương Phong nói:
- Chúng ta cứ nói toạc mọi chuyện ra đi. Về sau làm thế nào mà ngươi nghĩ tới ta?
Hoàng Dung nói:
- Ta nghĩ: Cừu Thiên Nhận từng giao thủ với ta ở Nam lộ Lưỡng Hồ, tuy nói y cũng có thể kịp tới đó, nhưng trước đó lại tới đảo Đào Hoa, mà muốn nhanh hơn con tiểu hồng mã thì cũng khó lắm. Ta lại nghĩ sau lá thư của Chu Thông có viết một câu, y bảo mọi người đề phòng, chữ cuối cùng chưa viết xong chỉ có ba nét, một vạch ngang một nét sổ lại một nét ngang gập, nói là chữ Đông thì khởi bút cố nhiên là đúng, nhưng nói là chữ Tây há không được sao? Nếu không phải Đông tà thì đúng là Tây độc, về điểm này lúc trên đảo Đào Hoa ta đã nghĩ tới, nhưng lúc ấy còn có rất nhiều chi tiết chưa nghĩ ra.
Âu Dương Phong thở dài nói:
- Ta cứ cho rằng mọi việc đều như áo trời không thấy đường may, té ra vẫn còn để lại rất nhiều manh mối. Gã thư sinh dơ dáy kia kiến cơ rất mau lẹ, ta lại chưa nhìn thấy y động bút viết chữ.
Hoàng Dung nói:
- Y có hiệu là Diệu thủ thư sinh, động thủ làm việc gì tự nhiên là không để ngươi nhìn thấy. Ta vất vả suy nghĩ mãi về chữ Thập mà Nam Hy Nhân viết xem rốt lại y muốn viết chữ gì. Chỉ vì ta cho rằng vị tiểu vương gia này võ nghệ thấp kém, quyết không có bản lãnh nhấc tay một cái giết được Giang Nam ngũ quái nên thủy chung vẫn không nghĩ tới y.
Dương Khang hừ một tiếng.
Hoàng Dung nói:
- Hôm ấy ta một mình ở lại trên đảo Đào Hoa, lúc mơ hồ nửa tỉnh nửa mê thủy chung vẫn không đoán ra. Ta nằm mơ thấy rất nhiều người, về sau mơ thấy Mục tỷ tỷ, thấy cô ta tỷ võ chiêu thân ở Bắc Kinh. Ta đột nhiên trong giấc mơ tỉnh dậy, nhảy bật lên, mới biết hung thủ chính là vị tiểu vương gia này!
Dương Khang nghe nàng nói mấy câu ấy, âm thanh sắc nhọn run lên bất giác sợ toát mồ hôi, cười gượng nói:
- Chẳng lẽ Mục Niệm Từ báo mộng cho cô à?
Hoàng Dung nói:
- Đúng thế, nếu không có giấc mơ ấy thì ta làm sao mà nghĩ tới ngươi? Chiếc hài nhỏ bằng ngọc phỉ thúy của ngươi đâu?
Dương Khang sửng sốt cao giọng nói:
- Tại sao ngươi biết được, lại là Mục Niệm Từ báo mộng cho ngươi à?
Hoàng Dung cười nhạt nói:
- Sao lại nói thế? Hai người các ngươi giết chết Chu Thông rồi, đem châu ngọc trong mộ mẹ ta bỏ vào bọc y để người khác nhìn thấy chỉ nghĩ rằng y ăn trộm châu báu bị cha ta phát hiện, vì thế mất mạng. Kế trút tang vật ấy vốn rất hay, chỉ là ngươi quên mất một chi tiết, là Chu Thông có ngoại hiệu là Diệu thủ thư sinh.
Âu Dương Phong nảy ý tò mò, hỏi:
- Là Diệu thủ thư sinh thì sao?
Hoàng Dung nói:
- Hừ, chỉ lo bỏ đồ vật vào bọc y chứ không lo lấy đồ vật trong người y ra.
Âu Dương Phong không hiểu, hỏi:
- Lấy cái gì?
Hoàng Dung nói:
- Chu Thông võ công tuy không bằng ngươi nhưng trước khi chết đã thi triển diệu thủ, lấy được trên người vị tiểu vương gia này một vật nắm chặt trong tay, mà rõ ràng các ngươi thủy chung vẫn không biết. Nếu không có vật này thì ta không bao giờ ngờ rằng tiểu vương gia đây đã quang lâm tới đảo Đào Hoa.
Âu Dương Phong cười nói:
- Chuyện này thú vị thật, gã Diệu thủ thư sinh cũng lợi hại thật, tuy không giữ được mạng vẫn có thể lưu lại lời nhắn. Vật y lấy được chắc là chiếc hài nhỏ bằng ngọc phỉ thúy gì đó.
Hoàng Dung nói:
- Không sai. Những châu báu trong mộ mẹ ta từ nhỏ ta đã nhìn thấy cả, nhưng chiếc hài ngọc nhỏ này thì chưa từng thấy qua. Sau khi chết Chu Thông vẫn nắm chặt nó trong tay, trong đó chắc có duyên cớ. Chiếc hài nhỏ này giữa đáy có chữ Tỷ, dưới đế có chữ Chiêu, ta vất vả ngẫm nghĩ mà rốt lại vẫn không đoán ra được, đêm ấy nằm mơ thấy Mục tỷ tỷ tỷ võ chiêu thân ở Bắc Kinh, dựng một lá cờ gấm đề bốn chữ Tỷ võ chiêu thân, chuyện đó khiến ta đột nhiên hiểu ra, lập tức thông suốt hết mọi chuyện.
Âu Dương Phong cười nói:
- Hai chữ trên chiếc hài ấy vốn là có điển cố tình tứ như thế, hô hô, hô hô!
Y cười rất cao hứng, Kha Trấn ác lại càng nghe càng tức giận, chỉ là vẫn chưa hiểu thật rõ vì sao Hoàng Dung nghĩ ra. Hoàng Dung đoán y không hiểu, lúc ấy bèn bề ngoài thì nói cho Âu Dương Phong, nhưng thật ra là giải thích cho y:
- Hôm ấy Mục tỷ tỷ tỷ võ chiêu thân ớ Bắc Kinh, tiểu vương gia bước ra đại hiển thân thủ, vừa khéo ta cũng có mặt ở đó xem nhiệt náo. Sau lúc ấy tiểu vương gia giật được chiếc hài thêu trên chân Mục tỷ tỷ. Trường tỷ võ này thì y thắng, nhưng nói tới chiêu thân thì rất lằng nhằng lắm chuyện.
Chỉ vì trường tỷ võ chiêu thân này mà về sau nảy sinh rất nhiều chuyện. Lúc ấy bọn Lương Tử ông, sa Thông Thiên đều có mặt ở đó, kế Hoàn Nhan Hồng Liệt chết vợ, Dương Khang gặp cha ruột cũng đều bắt đầu từ đó mà ra. Mọi người nghe tới đoạn đó, ai cũng cảm khái.
Hoàng Dung nói:
- Đã nghĩ tới chuyện đó thì không gì rõ ràng hơn. Về sau tiểu vương gia và Mục tỷ tỷ ngầm đính ước chuyện hôn nhân, vật định tình tốt nhất tự nhiên là một đôi hài ngọc. Đôi hài ngọc này chắc là mỗi người giữ một chiếc, một chiếc có hai chữ Tỷ, Chiêu, chiếc kia có hai chữ Võ, Thân. Tiểu vương gia, ta đoán không sai chứ?
Dương Khang không đáp.
Hoàng Dung lại nói:
- Giải thích được chi tiết này thì mọi chuyện không có gì phải nghi ngờ nữa. Hàn Bảo Câu trúng Cửu âm bạch cốt trảo mà mất mạng, kẻ luyện công phu ấy trên đời chỉ có Hắc Phong song sát, nhưng hai người ấy đều đã chết, người ngoài chỉ cho là sư phụ của Hắc Phong song sát mới hiểu được nào ngờ cha ta cố nhiên chưa luyện qua công phu nào trong Cửu âm chân kinh, mà Thiết thi Mai Siêu Phong lúc sống từng thu một vị cao đồ. Còn như Nam Hy Nhân viết một chữ Thập nhỏ, thì chính là hai nét bắt đầu của chữ Dương, không ngờ gã tiểu tử Quách Tĩnh ngu ngốc kia lại cứ nói đó là chữ Hoàng.
Nói tới đó không kìm được nỗi buồn bã.
Âu Dương Phong buông tiếng cười dài, nói:
- Không trách thằng tiểu tử Quách Tĩnh lúc ở lầu Yên Vũ lại nhất định liều mạng với cha ngươi.
Hoàng Dung thở dài nói:
- Kế sách của các ngươi vốn rất hay, gã tiểu tử ấy trong lúc đau thương phẫn hận càng khó phân biệt thị phi. Đầu tiên ta còn cho rằng ngươi bắt bọn đầy tớ câm trên đảo dẫn đường, hôm nay mới biết là cô Ngốc này dẫn đường cho các ngươi vào đảo. Có lẽ tiểu vương gia ưng thuận đưa cô ta về thôn Ngưu Gia, cô Ngốc vô cùng mừng rỡ, bèn liu líu vâng lệnh các ngươi. Ờ, nhất định hai người các ngươi đã mai phục cạnh mộ mẹ ta, sai cô Ngốc thác ngôn là cha ta mời, lừa Giang Nam lục quái tiến vào, Âu Dương bá bá chặn ở cửa mộ, Giang Nam lục quái làm sao có thể thoát khỏi độc thủ? Đó là kế bắt ba ba trong rọ đấy.
Kha Trấn ác nghe nàng nói như chính mắt mình trông thấy, tình hình gặp phải cường địch trong hầm mộ hôm ấy lập tức lại hiện ra trong óc, chỉ nghe Hoàng Dung nói tiếp:
- Âu Dương bá bá nhặt được chiếc trường bào của cha ta trên bờ biển bèn mặc vào người, trong hầm mộ vốn tối tăm, lục quái vừa xông vào đã có mấy người bị đả thương, số còn lại trong lúc nguy cấp làm sao nhận ra được địch nhân là ai? Cho nên Nam Hy Nhân nói với Kha Trấn ác rằng người động thủ sát nhân chính là cha ta. Chu Thông và Toàn Kim Phát là Âu Dương bá bá giết chết, Hàn Bảo Câu là tiểu vương gia giết chết, Hàn Tiểu Oanh tự sát mà chết, Kha Nam hai người chạy ra khỏi huyệt mộ lại ác đấu một trận trong tịnh xá. Các ngươi Cố ý thả cho Kha Trấn ác chạy, còn Nam Hy Nhân cuối cùng biết hung thủ là họ Dương thì đã trúng phải chất kịch độc.
Âu Dương Phong thở dài nói:
- Con nha đầu này liệu việc như thần, chuyện này là cơ duyên tấu xảo, cũng là số phận lục quái như thế. Lúc ta và Khang nhi tới đảo Đào Hoa thì không biết lục quái đang ở trên đảo.
Hoàng Dung nói:
- Đúng rồi, Giang Nam lục quái tuy nổi danh trên giang hồ nhưng cũng chỉ dựa vào hai chữ nghĩa hiệp, chứ nếu nói tới võ công võ nghệ thì Âu Dương bá bá ngươi có coi ra gì. Hai người các người thu xếp việc này rất chu đáo, rõ ràng là có mưu đồ khác.
Âu Dương Phong cười nói:
- Tiểu nha đầu thông minh thật, chắc không giấu được ngươi điều gì.
Hoàng Dung nói:
- Ta đoán thử nhé, nếu sai thì Âu Dương bá bá đừng trách. Ta nghĩ lúc ngươi mới lên đảo vốn là mong Toàn Chân thất tử tới, nhưng cha ta và các đạo sĩ phái Toàn Chân đều đã rời đảo bỏ đi. Tiểu vương gia căn vặn cô Ngốc biết lục quái đang ở đó ờ lúc ấy hai người các ngươi đại hiển thân thủ giết chết ngũ quái rồi dàn cảnh là cha ta làm, kế giết hết bọn đầy tớ câm, xóa hết dấu vết trên đảo để không còn ai làm chứng. Về sau việc phát giác ra, bọn Hồng Thất công, Đoàn hoàng gia há lại không làm khó cha ta sao? Tiểu vương gia lại sợ cha ta trở về đảo Đào Hoa sẽ xóa hết dấu vết của các ngươi nên cố ý thả cho Kha Trấn ác chạy thoát. Người này mắt mù, ăn nói cũng chưa thành thạo. Y không nhìn thấy chân tướng thì tự nhiên sẽ ăn nói bậy bạ thôi.
Kha Trấn ác nghe câu ấy, bất giác vừa bi phẫn vừa xấu hổ. Chỉ nghe Âu Dương Phong thở dài nói:
- Quả thật ta rất kính trọng Hoàng lão tà sinh được đứa con gái thế này. Mọi chuyện xảy ra quả vô cùng rắc rối, mà ngươi đều đoán được rõ ràng tất cả như chính mắt nhìn thấy. Con nhãi kia, ngươi quả rất thông minh.

Các tập/chương/hồi khác của Anh Hùng Xạ Điêu

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !