Truyện kiếm hiệp
 

Anh Hùng Xạ Điêu (Hồi 37(a))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 892

Một hôm Quách Tĩnh đóng quân cạnh Na Mật Hà, buổi tối đang trong trướng đọc binh thư, chợt nghe ngoài trướng có một tiếng chát nhỏ vang lên, cửa trướng mở ra, một người bước vào. Đám vệ binh trước trướng bước ra quát tháo ngăn lại, bị người đó khẽ vung tay nhất nhất điểm ngã. Người ấy ngẩng đầu lên cười, dưới ánh đèn nhìn thấy rất rõ, chính là Tây độc Âu Dương Phong. Quách Tĩnh cách Trung thổ hàng vạn dặm, không ngờ ở nơi tha hương tuyệt vực này lại gặp y, bất giác mừng sợ xen lẫn, nhảy ra kêu lớn.
- Hoàng cô nương đâu rồi?
Âu Dương Phong nói:
- Ta đang muốn hỏi ngươi là con tiểu nha đầu ấy có ở đây không? Mau giao người ra đây?
Quách Tĩnh nghe câu ấy vô cùng mừng rỡ:
- Nói thế thì Dung nhi vẫn còn sống, mà đã thoát khỏi tay y rồi.
Âu Dương Phong lại cao giọng hỏi:
- Con tiểu nha đầu ấy ở đây phải không?
Quách Tĩnh nói:
- Cô ta đi theo ngươi ở Giang Nam, sau đó thế nào? Cô ta.., cô ta có khỏe không? Ngươi chưa hại chết cô ta, vậy thì quả thật phải cảm ơn ngươi! Ta.., ta quả thật lòng cảm ơn ngươi.
Nói xong đột nhiên mừng quá rơi lệ.
Âu Dương Phong biết y không biết bịa đặt, nhưng theo các dấu hiệu mà nhìn thì Hoàng Dung nhất định ở trong doanh của Quách Tĩnh, tại sao y hoàn toàn không biết, nhất thời không sao hiểu được, ngồi xếp bằng xuống tấm nệm lông chiên dưới đất.
Quách Tĩnh lau nước mắt, giải khai huyệt đạo cho vệ binh, sai người mang rượu sữa và trà tới. Âu Dương Phong uống một chén rượu sữa ngựa, nói:
- Tiểu tử ngốc, ta không ngại gì nói rõ với ngươi. Con nha đầu ấy quả thật là bị ta bắt ở miếu Thiết Thương phủ Lâm An, nào ngờ qua mấy hôm thì y thị trốn mất.
Quách Tĩnh mừng rỡ kêu hay, lại nói:
- Cô ta thông minh linh lợi, nếu muốn trốn nhất định sẽ trốn được. Cô ta làm sao trốn được thế?
Âu Dương Phong căm hờn nói:
- Ở Quy Vân trang cạnh Thái Hồ.., phì, nói ra nhiều chuyện lắm, tóm lại là y thị chạy mất.
Quách Tĩnh biết y vốn tự phụ, lỡ tay thua thiệt há lại chịu đích thân nói ra nên lúc ấy cũng không hỏi nữa, biết Hoàng Dung không việc gì, trong lòng vô cùng mừng rỡ, chỉ kêu lớn.
- Hay thật, hay thật!
Âu Dương Phong nói:
- Hay cái gì? Sau khi y thị trốn đi, ta đuổi riết không bỏ, mấy lần suýt bắt được nhưng y thị giảo hoạt trốn mất. Nhưng ta đuổi theo quá rát, con nha đầu ấy lại cũng không thể chạy ra đảo Đào Hoa. Hai người bọn ta một đuổi một chạy, tới biên giới Mông Cổ đột nhiên mất hút dấu vết của y thị. Ta nghĩ nhất định y thị sẽ tới quân doanh của ngươi nên mới tới đây làm kế ôm cây đợi thỏ.
Quách Tĩnh nghe Hoàng Dung đã tới Mông Cổ, càng mừng sợ xen lẫn, vội nói ngươi gặp cô ta chưa?
Âu Dương Phong tức giận nói:
- Nếu gặp thì ta lại chẳng bắt rồi sao? Ta đêm ngày rình rập trong quân của ngươi mà thủy chung không thấy bóng con nha đầu ấy đâu. Tiểu tử ngốc, rốt lại ngươi giở trò gì vậy?
Quách Tĩnh ngẩn người hồi lâu, nói:
- Ngươi ngày đêm rình rập trong quân của ta à? Tại sao ta không biết chút nào thế?
Âu Dương Phong cười nói:
- Ta là một tên lính Tây Vực trong đội Thiên tiền xung của ngươi. Ngươi là chủ soái có nhận ra ta không?
Trong quân Mông Cổ vốn có rất nhiều người vốn là tù binh, Âu Dương Phong là người Tây Vực, trà trộn vào trong quân quả thật không dễ phát giác ra.
Quách Tĩnh nghe y nói thế không kìm được hoảng sợ nghĩ thầm:
- Nếu y muốn đả thương thì mình đã sớm mất mạng rồi.
Rồi lẩm bẩm:
- Tại sao ngươi nói Dung nhi ở trong quân của ta?
Âu Dương Phong nói:
- Ngươi bắt hai con trai đại hãn, công thành phá địch, nếu không có con nha đầu ấy bên trong chỉ điểm, thì bằng vào thằng tiểu tử ngốc nhà ngươi mà làm được à? Nhưng con nha đầu ấy trước nay không hiện thân, chuyện đó cũng kỳ lạ thật. Bây giờ chỉ còn cách nắm lấy ngươi đòi giao người thôi.
Quách Tĩnh cười nói:
- Nếu Dung nhi hiện thân thì đó là điều ta mong còn chưa được, mà ngươi cứ nghĩ xem, ta có thể giao Dung nhi cho ngươi không?
Âu Dương Phong nói:
- Ngươi không chịu giao người thì ta tự có cách đối phó. Ngươi tuy nắm binh phù trong tay, thống lĩnh đại quân, nhưng trong con mắt của Âu Dương Phong ta, ha ha, thì trong trướng ngoài trướng đều là chỗ không người, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, ai cản được ta?
Quách Tĩnh gật gật đầu, im lặng không nói.
Âu Dương Phong nói:
- Tiểu tử ngốc, chúng ta giao hẹn với nhau thì thế nào?
Quách Tĩnh nói:
- Giao hẹn chuyện gì?
Âu Dương Phong nói:
- Ngươi nói ra chỗ y thị ẩn núp, ta đảm bảo quyết không làm y thị bị thương một sợi tóc. Nếu ngươi không nói thì từ từ ta cũng sẽ tìm ra, đến lúc ấy à, hừ hừ, thì chẳng có chuyện gì hay đâu.
Quách Tĩnh vốn biết y thần thông quảng đại, chỉ cần Hoàng Dung không ẩn núp ở đảo Đào Hoa thì cũng có ngày bị y bắt được, lần này nói thế cũng không phải là buột miệng khoe khoang, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Được, ta giao hẹn với ngươi, nhưng không phải như ngươi nói.
Âu Dương Phong nói:
- Ngươi muốn thế nào?
Quách Tĩnh nói:
- Âu Dương tiên sinh, công phu hiện tại của ngươi hơn ta rất nhiều, nhưng tuổi tác của ta nhỏ hơn ngươi, thế nào cũng phải có một ngày ngươi tuổi già sức yếu, không đánh được ta.
Trước đây Quách Tĩnh gọi y là Âu Dương bá bá, nhưng y hại chết năm vị ân sư của mình, thù sâu như biển, nên không nói gì tới hai chữ bá bá.
Âu Dương Phong trước nay chưa nghĩ tới bốn chữ tuổi già sức yếu, bị y nhắc tới, trong lòng chợt hoảng sợ:
- Mấy câu ấy của thằng tiểu tử ngốc này cũng không phải ngốc.
Bèn nói:
- Vậy thì sao?
Quách Tĩnh nói:
- Ngươi và ta có mối thù sâu giết hại sư phụ, mối thù ấy không thể không trả, ngươi có chạy tới chân trời cũng có ngày ta tìm tới ngươi.
Âu Dương Phong ngẩng đầu hô hô cười lớn, nói:
- Vậy thì nhân lúc ta còn chưa tuổi già sức yếu, hôm nay cứ giết ngươi trước?
Câu nói chưa dứt, hai chân xoạc ra, người đã ngồi xuống, song chưởng như lay núi dốc biển mạnh mẽ vỗ ra.
Lúc ấy Quách Tĩnh đã luyện thành Dịch cân đoàn cốt thiên trong Cửu âm chân kinh, lại được thiên tổng cương trong chân kinh mà Nhất Đăng đại sư dịch cho, công phu trong chân kinh cũng đã luyện được không ít, nội công tinh thuần hồn hậu khác hẳn trước, hơi nghiêng đi tránh qua thế chưởng, đánh trả một chiêu Kiến long tại điền. Âu Dương Phong rút chưởng đón đỡ, công phu Hàng long thập bát chưởng này y vốn biết rõ, lại biết Quách Tĩnh được chân truyền của Hồng Thất công, chưởng lực rất mạnh nhưng so với mình thì rốt lại cũng còn kém một chút, không ngờ lần thẳng thắn đón tiếp này, thân hình lại hơi loạng choạng. Cao thủ đối chưởng chỉ cần chân khí hơi nghịch hành sẽ lập tức sẽ bị trọng thương, y hơi khinh địch, suýt nữa đã thua dưới tay Quách Tĩnh, bất giác giật nảy mình:
- Chỉ sợ không chờ tới khi mình tuổi già sức yếu thì thằng tiểu tử này cũng đã hơn mình rồi.
Lập tức vỗ chưởng trái ra.
Quách tĩnh lại nghiêng người tránh qua, đánh trả một chưởng. Chiêu này thì Âu Dương Phong không thẳng thắn đón tiếp nữa, ngoặc cổ tay lại đẩy chưởng lực của y qua một bên. Quách Tĩnh không biết trên chưởng lực của y có chỗ ảo diệu, chỉ cho rằng y chỉ hóa giải chiếu thức của mình, nào ngờ Âu Dương Phóng ìấy công làm thủ, trong cái ngoặc ấy lại có sức kéo về, Quách Tĩnh chỉ thấy một luồng đại lực đánh vào giữa mặt, tránh né không kịp, đành đưa tay phải đón đỡ.
Bàn về công lực của hai người thì Quách Tĩnh vẫn còn kém một bậc, tình thế lúc ấy đã giống như lúc đối chưởng chỗ cửa động sau thác nước trong hoàng cung ở phủ Lâm An, tuy Quách Tĩnh đã có thể chi trì khá lâu nhưng thời gian kéo dài rốt lại không chết, cũng bị thương. Âu Dương Phong theo đúng bài bản cũ lại lừa được y vào tròng, trong lòng đang mừng rỡ, đột nhiên thấy tay phải Quách Tĩnh hơi co lại như không chi trì nổi, lập tức tăng thêm kệnh lực lên tay chưởng, nào ngờ chưởng phải của y hơi trượt di, lập tức tránh qua một bên. Âu Dương Phong gầm lớn một tiếng, chưởng lực đánh mạnh tới, nghĩ thầm:
- Hôm nay là ngày chết của ngươi rồi.
Nhìn thấy đầu ngón tay đã quét tới trước ngực y Quách Tĩnh chưởng trái quét ngang ra đỡ trước ngực, ngón trỏ tay phải vươn ra điểm vào huyệt Thái dương của Âu Dương Phong. Đây là công phu Nhất dương chỉ mà y thấy chỗ Nhất Đăng đại sư, nhưng Nhất Đăng đại sư chưa hề truyền thụ, hôm ấy y chỉ nhìn thấy hình dáng chứ không biết yếu quyết biến hóa bên trong, lúc ấy đang nguy cấp bèn dùng thuật song thủ hỗ bác đánh ra. Nhất dương chỉ là khắc tinh của Cáp mô công, Âu Dương Phong nhìn thấy làm sao không hoảng sợ, lập tức nhảy lùi ra tức giận quát:
- Lão già Đoàn Trí Hưng cũng làm khó ta à?
Thật ra chỉ pháp mà Quách Tĩnh sử dụng không phải là Nhất dương chỉ thật, làm sao có thể phá được Cáp mô công, nhưng Âu Dương Phong trong lúc hoảng sợ không kịp nhận rõ, vừa nhảy tránh ra mới nghĩ:
- Nhất dương chỉ chiêu thức tiếp theo vô cùng, tại sao y chỉ phóng một chỉ ra rồi rút tay lại, có lẽ còn chưa luyện thành, không chờ Quách Tĩnh trả lời, song chưởng một trên một dưới một đẩy một rút, đột nhiên xô ra. Đòn này rất mau lẹ, Quách Tĩnh chưa xoay chuyển ý nghĩ đã tung người vọt lên, chỉ nghe chát một tiếng lớn, một cái ghế thấp trong trướng đã bị song chưởng của Tây độc đập vỡ thành mấy mảnh.
Âu Dương Phong chiếm được thượng phong, chưởng sau lại phát, chợt thấy sau lưng có tiếng gió rít, có người đánh lén, lúc ấy cũng không quay người, chân trái đá về phía sau một cái. Người sau lưng y cũng phi chân đá lên, hai chân chạm nhau, người kia ngã lăn ra nhưng xương chân rõ ràng không hề bị gãy, quả thật là điều Âu Dương Phong không ngờ tới. Y quay nhìn chỉ thấy ngoài cửa trướng có ba người ăn mày lớn tuổi, nguyên là ba trưởng lão Lỗ, Giản, Lương của Cái bang.
Lỗ Hữu Cước tung người vọt lên, hai tay nắm tay hai người Giản Lương, đây là thuật hợp số đông chống địch, lấy yếu chống mạnh của Cái bang, hôm trước trong lần đại hội tuyển lập bang chủ ở Quân sơn, Cái bang đã từng dùng công phu này kết thành tường người, ép Quách Tĩnh và Hoàng Dung tới chỗ bó tay không còn cách nào chống cự.
Âu Dương Phong trước nay chưa từng giao thủ với ba người này nhưng thấy một cước vừa rồi đã biết Lỗ Hữu Cước nội công không kém, hai người kia chắc cũng thế, mình đơn đả độc đấu với Quách Tĩnh tuy nắm chắc phần thắng nhưng thêm một bọn ăn mày thối tha thì khó lòng mà rời khỏi nơi đây yên lành, lập tức hô hô cười rộ nói:
- Tiểu tử ngốc, công phu của ngươi tiến bộ lắm!
Rồi gập hai chân ngồi xuống xếp bằng trên tấm nệm, không đếm xỉa gì tới bọn Lỗ Hữu Cước nói:
- Ngươi muốn giao hẹn với ta cái gì, cứ nói ra nghe thử .
Quách Tĩnh nói:
- Ngươi muốn Hoàng cô nương giải thích Cửu âm chân kinh cho ngươi, cô ta chịu hay không là quyền ở cô ta, ngươi không được làm cô ta bị thương một sợi tóc.
Âu Dương Phong cười nói:
- Nếu y thị chịu nói thì vốn ta cũng phải gia hại, chứ chẳng lẽ Hoàng lão tà lại chịu để yên sao? Nhưng nếu cô ta cứng đầu không chịu nói thì há ta lại không dùng chút sức mạnh à?
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
- Không được.
Âu Dương Phong nói:
- Ngươi muốn ta đáp ứng chuyện ấy thì lấy gì để trao đổi?
Quách Tĩnh nói:
- Từ nay trở đi, nếu ngươi rơi vào tay ta thì ta tha mạng cho ngươi ba lần chứ không giết.
Âu Dương Phong đứng bật dậy, buông tiếng cười rộ, trong tiếng cười có âm thanh vang dội kỳ lạ, truyền ra xa xa, ngựa trên thảo nguyên nghe thấy đều hí vang, ầm ầm một hồi không ngớt.
Quách Tĩnh hai mắt nhìn y chằm chằm, hạ giọng nói:
- Có gì hay mà cười. Ngươi đã biết rốt lại cũng có một ngày ngươi sẽ phải thua dưới tay ta.
Âu Dương Phong tuy cười rộ nhưng quả thật cũng đã sợ nghĩ thầm:
- Thằng tiểu tử ngốc này nắm được bí yếu của Cửu âm chân kinh, võ công tăng tiến mau lẹ quả thật không thể coi thường.
Miệng buông tiếng cười không ngớt nhưng lòng đã quyết kế, cười nói:
- Âu Dương Phong ta lại cần thằng tiểu tử ngốc nhà ngươi tha à? Được thôi, chúng ta cứ quyết thế đi.
Quách Tĩnh xòe tay ra nói:
- Trượng phu nhất ngôn.
Âu Dương Phong cười nói:
- Ngựa tốt thêm roi.
Rồi đập nhẹ lên tay y ba cái. Ba cái đập ấy là nghi thức lập thệ của người thời Tống, nếu trái lời thề, thì trọn đời không được coi như con người.
Đập xong ba chưởng, Âu Dương Phong đang định hỏi về tung tích Hoàng Dung, nhưng liếc mắt chợt thấy ngoài cửa lều có một người lướt qua, thân pháp mau lẹ vô cùng, trong lòng rúng động, vội xô cửa đuổi theo thì đã không thấy đâu nữa. Y quay đầu lại nói:
- Trong vòng mười ngày ta sẽ tới thăm, để xem là ngươi tha ta hay ta tha ngươi?
Nói xong hô hô cười lớn, trong chớp mắt tiếng cười đã ra ngoài mười trượng.
Ba trường lão Lỗ Giản Lương nhìn nhau hoảng sợ đều nghĩ:
- Người này võ công cao cường hiếm thấy trên đời, chẳng trách lại nổi tiếng ngang Hồng bang chủ.
Quách Tĩnh kể chuyện Âu Dương Phong hỏi cho ba người nghe. Lỗ Hữu Cước nói:
- Y nói Hoàng bang chủ ở trong quân chúng ta toàn là nói bậy. Mà nếu Hoàng bang chủ ở đây thì lẽ nào chúng ta lại không biết? Mà nếu... .
Quách Tĩnh ngồi xuống, đưa tay chống cằm, thong thả nói:
- Ta lại nghĩ lời y nói cũng rất có lý. Ta thường cảm thấy Hoàng cô nương vẫn ở bên cạnh ta, ta có điều gì nghi nan không quyết được thì nàng lại giúp cho ta chủ ý rất hay. Chỉ là bất kể ta nhớ nhung thế nào, thủy chung vẫn không gặp được nàng.
Nói tới đó hai mắt đầy lệ. Lỗ Hữu Cước khuyên:
- Quan nhân! Cũng không cần phiền não, trước mắt nhất thời chia tay, sau này rốt lại sẽ được đoàn tụ.
Quách Tĩnh nói:
- Ta đắc tội với Hoàng cô nương, chỉ sợ nàng sẽ không chịu hiện thân nữa. Không biết ta phải làm thế nào mới có thể chuộc được tội này?
Lỗ Giản Lương ba người nhìn nhau không nói gì. Quách tĩnh lại nói:
- Cho dù nàng không chịu nói chuyện với ta, chỉ cần cho ta thấy mặt một lần thì cũng khiến ta đỡ nhớ nhung khổ sở.
Giản trưởng lão nói:
- Quan nhân mệt rồi, đi nghỉ sớm đi. Sáng mai chúng ta còn phải bàn bạc kế sách cho ổn thỏa, đề phòng Âu Dương Phong tìm tới quấy nhiễu.
Hôm sau đại quân đi về phía tây, buổi tối hạ trại xong, Lỗ Hữu Cước vào trướng nói:
- Năm trước tiểu nhân ở Giang Nam từng được một bức họa, nghĩ bọn bỉ phu thô lỗ như bọn ta thì làm sao lãnh hội được ý tứ trong tranh? Quan nhân trong quân tịch mịch, có thể thong thả thưởng lãm.
Nói xong lấy ra một cuốn họa đặt lên bàn. Quách Tĩnh mở ra xem, bất giác ngẩn người, chỉ thấy trên giấy vẽ một thiếu nữ cài hoa, ngồi trên mấy tấm vải, dung mạo rõ ràng chính là Hoàng Dung, chỉ là vẻ mặt gầy ốm, chân mày nhíu lại, có vẻ rất tiều tụy.
Quách Tĩnh sững sờ nhìn hồi lâu, thấy bên trái bức họa có đề hai bài từ. Một bài đề:
- Bảy khung may, Tằm xuân nhả hết ruột sầu nay, Chớ rằng vải lụa là may dễ. Bỗng dưng cắt đứt, Loan tươi phượng đẹp, Trên vạt áo chia hai, một bài đề:
- Chín khung may, song song đôi bướm lại đôi cây. Bạc tình muôn thuở thường ly biệt. Từ đầu tới cuối, Nỗi lòng vương vấn, Xâu chỉ mỏi mòn tay.
Hai bài từ này là mô phỏng bài Bốn khung may của Anh Cô mà làm ra, nhưng lòng đau tình thiết, lời lẽ cũng như bài Bốn khung may. Quách Tĩnh tuy khó hiểu thật rõ, nhưng câu: Bạc tình muôn thuở thường ly biệt thì cũng hiểu, ngẫm nghĩ nửa ngày, nghĩ thầm:
- Bức họa này là thủ bút của Dung nhi, Lỗ trưởng lão lấy được ở đâu?, ngẩng đầu định hỏi thì Lỗ Hữu Cước đã ra khỏi trướng, Quách Tĩnh vội sai thân binh mời y vào. Lỗ Hữu cước Cứ quả quyết nói là y mua được trong chợ sách ở Giang Nam.
Quách Tĩnh cho dù có ngu ngốc hơn gấp mười cũng đã thấy trong chuyện này nhất định có sự lừa dối, Lỗ Hữu Cước là hán tử thô lỗ hào sảng thì còn biết mua thư họa gì? Cho dù có người tặng ắt y cũng tiện tay vứt bỏ. Bức họa y mua được trong chợ sách ở Giang Nam thì tại sao người trong bức họa lại chính là Hoàng Dung. Chỉ là Lỗ Hữu Cước không chịu thổ lộ chân tướng nên cũng không biết làm sao.
Đang ngẫm nghĩ thì Giản trưởng lão bước vào trướng, hạ giọng nói:
- Tiểu nhân mới thấy ở góc đông bắc có bóng người chớp lên, trong chớp mắt không biết đã đi đâu, chỉ e là lão tặc Âu Dương Phong đêm nay sẽ tới đánh lén.
Quách Tĩnh nói:
- Được, bốn người chúng ta cứ ở đây hợp sức bắt y.
Giản trưởng lão nói:
- Tiểu nhân có một kế, quan nhân xem có dùng được không?
Quách Tĩnh nói:
- Chắc là hay rồi, ngươi nói đi.
Giản trưởng lão nói:
- Kế này nói ra thì cũng bình thường. Chúng ta cứ đào ở đây một cái hầm sâu. Rồi sai hai mươi tên quân mang bao cát phục ngoài trướng. Lão tặc kia không tới thì thôi, chứ nếu tới kiếm chuyện với quan nhân thì chỉ có tới không có về.
Quách Tĩnh cả mừng, nghĩ thầm:
- Âu Dương Phong xưa nay tự phụ, vốn không coi ai ra gì, kế này tuy rất cũ nhưng đối phó với y lại rất hay.
Lúc ấy ba trưởng lão đốc suất quân sĩ đào một cái hầm sâu trong trướng, trên miệng hầm trải nệm lông chiên, trên nệm đặt một cái ghế gỗ nhẹ. Hai mươi tên quân đều mang bao cát phục ở ngoài trướng. Hành quân trên sa mạc thường phải đào đất lấy nước nên việc đào hầm trong trướng không hề khiến ai để ý.
An bài đã xong, Quách Tĩnh thắp đèn ngồi chờ, nào ngờ suốt đêm ấy Âu Dương Phong không tới. Hôm sau hạ trại xong, ba trưởng lão lại vào trướng đào hầm, đêm ấy cũng không có động tĩnh gì.
Đến đêm thứ tư, Quách Tĩnh nghe tiếng mõ cầm canh trong quân lúc trỗi lúc tắt, ý nghĩ trong lòng cũng cuồn cuộn dâng trào. Chợt nghe phía ngoài trướng như có một tiếng lá rụng, Âu Dương Phong buông tiếng cười dài, sãi chân bước vào, bước tới ngồi xuống ghế.
Chỉ nghe lách cách một tràng, y cả người lẫn ghế rơi xuống hầm. Cái hầm này sâu tới bảy tám trượng, miệng hẹp vách dựng, Âu Dương Phong công lực tuy cao, nhưng rơi xuống xong trong lúc cấp bách làm sao có thể lên được? Hai mươi tên thân binh hai bên trướng túa ra, bốn mươi cái bao cát lập tức ném xuống, đè cả nên người Âu Dương Phong.
Lỗ Hữu Cước hô hô cười rộ, kêu lên.
- Hoàng bang chủ đoán việc như thần... .
Giản trưởng lão trừng mắt nhìn y một cái, Lỗ Hữu Cước lập tức im bặt. Quách Tĩnh vội hỏi:
- Tại sao lại là Hoàng bang chủ?
Lỗ Hữu Cước nói:
- Tiểu nhân buột miệng nói sai, ta là nói Hồng bang chủ. Nếu là Hồng bang chủ ở đây, nhất định sẽ rất mừng rỡ.
Quách Tĩnh nhìn y chằm chằm, đang định hỏi nữa, đột nhiên đám thân binh ngoài trướng la thét ầm ĩ.
Quách Tĩnh và ba trưởng lão vội vọt ra, chỉ thấy đám thân binh chỉ xuống mặt đất hò hét inh ỏi. Quách Tĩnh rẽ mọi người ra nhìn, thấy dưới đất có một gò cát cao dần lên, như có vật gì muốn từ dưới vọt ra, lập tức hiểu ngay Âu Dương Phong công phu cao cường, lại muốn từ dưới đất xuyên lên, lập tức hạ lệnh, mấy mươi tên ky binh nhảy lên ngựa, phóng ngựa xéo lên gò cát.
Đám kỵ binh cả người lẫn ngựa sức nặng không nhỏ, lại thêm sức giẫm đạp, Âu Dương Phong võ công có cao cường hơn cũng không sao chịu nổi, chỉ thấy gò cát từ từ sụt xuống. Nhưng kế đó ở chỗ khác lại lập tức có gò cát đùn mau lên.
Đám kỵ binh thấy chỗ nào có gò cát nhô lên là lập tức phóng ngựa tới xéo lên, không bao lâu không thấy gò cát nào nhô lên nữa, nghĩ chắc y chi trì không được, đã tắt hơi chết rồi.
Quách Tĩnh sai kỵ binh xuống ngựa đào xác. Lúc ấy đã đến giờ Tý, đám thân binh giơ cao đuốc vây thành một vòng, hơn mười tên quân dùng xẻng đào cát đào xuống hơn một trượng quả nhiên thấy Âu Dương Phong đứng thẳng người trong cát. Chỗ ấy cách cái hầm trong trướng mấy trượng, tuy nói cát xốp nhưng y có thể dùng hai bàn tay không, nín thở đào đất đi như một con chuột chũi như thế thì nội công cao cường quả thật ít nghe ít thấy. Đám quân sĩ vừa sợ vừa phục, kéo y lên đặt nằm trên mặt đất.
Lỗ Hữu Cước đưa tay thăm hơi thở, chỉ thấy trên ngực y vẫn còn ấm, bèn sai người lấy xích sắt khóa lại, đề phòng y tỉnh dậy không chế phục được. Nào ngờ Âu Dương Phong đào cát đi dưới đất, trên đỉnh đầu trước sau bị ky đội giẫm đạp không sao lên được lúc ấy bèn giả chết, đợi lên mặt đất sẽ tìm cách đào tẩu Lúc ấy y rón rén hít thở mấy hơi, thấy Lỗ Hữu Cước đứng bên cạnh cao giọng sai người mang xích tới, đột nhiên nhảy bật dậy quát lớn một tiếng, vươn tay chụp vào mạch môn tay phải Lỗ Hữu Cước.
Biến cố này xảy ra bất ngờ, xác chết sống dậy, mọi người giật nảy lình.
Quách Tĩnh bèn vung tay trái đè lên huyệt đạo trên lưng Âu Dương Phong, tay phải đè lên huyệt Tích trung trên hông y. Hai huyệt đạo này đều là đại huyệt trên lưng người ta, nếu y không bị cát đè lên tới mức dở sống dở chết, gân cốt rã rời thì đời nào để cho người ta khinh dị đè lên? Y hoảng sợ, đang đinh xoay tay cự địch chợt thấy trên huyệt đạo hơi tê, biết Quách Tĩnh lưu kình không phát ra, nếu chưởng lực của y đẩy ra thì tạng phủ của mình sẽ lập tức bị đánh nát, huống chi lúc này tay chân tê dại, cho dù huyệt đạo không bị khống chế cũng không thể giao đấu ngang tay với Quách Tĩnh, đành buông tay Lỗ Hữu Cước ra, đứng yên bất động.
Quách Tinh nói:
- Âu Dương tiên sinh, xin hỏi ngươi đã gặp Hoàng cô nương chưa?
Âu Dương Phong nói:
- Ta thấy bóng y thị nên mới qua đây tìm.
Quách Tĩnh nói:
- Quả thật là ngươi thấy rõ à?
Âu Dương Phong căm tức nói:
- Nếu không phải là con nha đầu xấu xa ấy ở đây thì ngươi cũng không bày kế đào hầm.
Quách Tĩnh ngẩn người ra một lúc, nói:
- Ngươi đi đi, lần này tha cho ngươi.
Đẩy nhẹ chưởng phải xô y ra ngoài một trượng. Y sợ Âu Dương Phong cao cường, nếu thản nhiên buông tay e y sẽ xoay tay phản kích.
Âu Dương Phong quay lại, lạnh lùng nói:
- Xưa nay ta đơn đả độc đấu với bọn tiểu bối không dùng binh khí. Nhưng ngươi có con nha đầu xấu xa kia ngấm ngầm giúp đỡ, quỷ kế đa đoan, chỉ đành phá lệ thôi. Trong vòng mười ngày ta sẽ mang xà trượng tới. Rắn độc trên xà trượng ngươi đã chính mắt nhìn thấy rồi, phải cẩn thận đấy.
Nói xong lướt người bỏ đi.
Quách Tĩnh nhìn theo bóng y mau lẹ mất hút trong màn đêm, một trận gió bắc nổi lên, lập tức cảm thấy ớn lạnh, nhớ lại rắn độc trên xà trượng, trượng pháp tinh diệu của y, không kìm được run rẩy sợ hãi, mình tuy theo Giang Nam lục quái học được nhiều môn võ khí, nhưng đều không phải là công phu thượng thừa, nếu muốn dùng tay không đối phó với độc trượng, thì muôn vạn lần không được, nhưng nếu sử dụng binh khí, thì lại không có môn nào sở trường. Nhất thời bàng hoàng không có cách nào, ngẩng đầu nhìn trời, trong màn đêm chỉ thấy từng mảng từng mảng tuyết lớn rơi xuống.
Trở về trướng không lâu, hơi lạnh càng tăng. Đám thân binh đốt than, đưa chiến mã vào lều tránh rét. Phần lớn người Cái bang đều không mang theo áo da, đột nhiên khí trời trở lạnh, chỉ còn cách vận công chống rét. Quách Tĩnh vội sai quân sĩ giết dê lột da, cũng không kịp thuộc qua, chỉ rửa sạch máu cho bang chúng khoác lên.
Hôm sau càng lạnh, tuyết dưới đất đều đóng thành băng cứng. Quân Hoa Thích Tử Mô nhân lúc giá lạnh kéo tới tấn công, Quách Tĩnh đã đề phòng, bày trận Long phi thắng một trận lớn, liền đêm đạp tuyết truy kích lên phía bắc.
Cổ nhân có bài thơ vịnh nỗi khổ gió rét lúc tây chinh như sau:
Tướng quân giáp vàng đêm vẫn mặc.
Nửa đêm hành quân gươm giáo đặc.
Gió thổi như đao mặt như cắt.
Đuôi ngựa mang tuyết, ngút mồ hôi,
Ngũ hoa vó ngựa toàn đóng băng,
Trong đêm viết hịch mực nghiên ngưng.
Lại có bài:
Trại giặc binh khí liền mây trời,
Chiến trường cỏ úa đầy xương phơi.
Sông gươm gió rít mây bay loạn,
Bãi cát đá lạnh móng ngựa rơi.
Quách Tĩnh ở mạc bắc lâu ngày, đã quen chịu rét nên cũng không thấy khổ lắm, nhưng nghĩ nếu Hoàng Dung quả thật trong quân, nàng sinh trưởng ở Giang Nam thì làm sao chịu nổi? Bất giác trong bụng càng thêm buồn bã.
Hôm sau hạ trại xong, y cũng không làm kinh động tướng sĩ, rón rén tới các doanh xem xét, nhưng kiểm tra khắp từng lều, mà đâu thấy bóng Hoàng Dung.
Y trở về trướng lại thấy Lỗ Hữu Cước đốc suất quân sĩ đang đào hầm dưới đất. Quách Tĩnh nói:
- Âu Dương Phong vô cùng gian hoạt, đã mắc lừa một lần, lần thứ hai làm sao mắc lừa nữa?
Lỗ Hữu Cước nói:
- Y đoán chúng ta ắt dùng kế khác, nào ngờ chúng ta lại theo bài bản cũ. Cái này gọi là hư là thực, thực là hư đấy, người ta không thể lường được.
Quách Tĩnh liếc y một cái, nghĩ thầm:
- Ngươi nói suất lĩnh bọn ăn mày nhỏ không cần đọc binh pháp, mà lời lẽ trong binh thư thì nhớ hay lắm.
Lỗ Hữu Cước nói:
- Nhưng nếu lại dùng bao cát đè lên thì ắt y có cách hóa giải. Lần này chúng ta cho y nếm mùi khác trong cái giống, không dùng bao cát, mà dùng nước đổ lên.
Quách Tĩnh thấy mấy mươi tên thân binh bưng hơn hai mươi cái chảo lớn tới ngoài trướng, dùng búa đập nát từng khối băng lớn, lấy xẻng xúc vào chảo, liền nói:
- Như thế há lại không luộc chín y à?
Lỗ Hữu Cước nói:
- Quan nhân đã giao hẹn nếu y rơi vào tay quan nhân thì người sẽ tha y ba lần. Nhưng lần này nếu luộc chín y thì không thể tính là rơi vào tay quan nhân, muốn tha cũng không tha được, không thể nói là bội ước.
Không bao lâu cái hầm sâu đã đào xong, trên miệng hầm cũng bày biện như cũ, trải một tấm nệm lông, đặt một cái ghế nhẹ. Đám thân binh ngoài trướng cũng đã chất củi lửa vào dưới chảo, nấu băng thành nước, chỉ là trời quá lạnh, có mấy chảo cho thêm củi vào hơi chậm, trên mặt chảo trong chớp mắt lại đóng thành băng mỏng. Lỗ Hữu Cước không ngừng thôi thúc “Đun mau lên, đun mau lên!” Đột nhiên trên mặt tuyết bóng người chớp lên, Âu Dương Phong cầm trượng hất cửa lều quát:
- Tiểu tử ngốc, lần này mà có hầm thì cha ngươi cũng không sợ!
Nói xong phi thân vào, thản nhiên ngồi xuống ghế.
Lỗ Giản Lương ba trưởng lão không ngờ Âu Dương Phong lại tới mau như thế, lúc ấy băng trong chảo vừa tan thành nước, mới chỉ là một chảo nước tuyết, đừng nói là muốn luộc chết người, cho dù tắm cũng còn thấy lạnh, thấy Âu Dương Phong ngồi lên ghế, không kìm được luôn miệng kêu khổ. Chợt nghe lách cách một tràng, trong tiếng chửi lớn, Âu Dương Phong lại cả người cả ghế rơi xuống hầm.
Lúc ấy ngay cả bao cát cũng chưa có, với công lực của Âu Dương Phong thì nhảy lên một cái hầm nhỏ thế này đúng là dễ như trở bàn tay, ba trưởng lão chân tay luống cuống, chỉ sợ Quách Tĩnh bị hại, đồng thanh kêu lên:
- Quan nhân, mau ra ngoài trướng.
Chợt nghe sau lưng có một người hạ giọng quát:
- Đổ nước!
Lỗ Hữu Cước nghe giọng nói ấy, không nghĩ ngợi gì nữa, lập tức làm theo, quát:
- Đổ nước?
Đám thân binh nhấc chảo lớn lên, ào ào đổ xuống hầm.
Âu Dương Phong đang dưới hầm nhảy lên, mấy chảo nước đột nhiên rót xuống đỉnh đầu, vừa giật mình thì chân khí bất giác trầm xuống, thân hình lập tức rơi xuống. Y chống mạnh xà trượng xuống đáy hầm đề khí lần thứ hai vọt lên, lần này đã có đề phòng, nước dội xuống tuy nhiều nhưng không cuốn y xuống được.
Nào ngờ trời quá lạnh, nước vừa rời khỏi chảo lập tức đóng thành băng, Âu Dương Phong lên tới giữa hầm thì nước trên đầu dưới chân đã đông lại thành băng. Y dùng sức nhảy lên rất mạnh, nhưng băng đông càng nhanh hơn, bộp một tiếng, đầu đã đập vào vật gì đau buốt, định chờ rơi xuống sẽ lấy thế nhảy lên lần nữa, nhưng hai chân đã ngập vào băng không động đậy được. Lần này y vô cùng hoảng sợ, quát lớn một tiếng, vận kình dùng sức nhảy mạnh lên, hai chân vừa lỏng ra, nửa người trên đã bị băng giữ chặt.
Đám thân binh đã được luyện tập thuần thục về việc đổ nước xuống hầm, bốn người bưng chảo đổ nước xuống xong là lập tức lui qua một bên, bốn người khác lập tức bước lên thay thế, kẻ ra người vào như bánh xe nước, vô cùng mau lẹ. Chỉ sợ bị nước sôi đổ ra làm bỏng nên trên tay trên mặt người nào cũng mang bao vải che chắn. Nào ngờ không kịp nấu sôi nước tuyết nước lạnh cũng có thể vây khốn đối phương, trong giây lát hơn hai mươi chảo nước đã róc đầy hầm, đông lại thành một cột băng lớn cao bốn năm trượng, đường kính bảy tám thước.
Lần ấy làm bừa lại nhất cử thành công, mọi người đều nửa mừng nửa sợ. Ba trưởng lão đốc suất thân binh khoét đất cạnh cột băng, đưa xích sắt lớn buộc vào, dùng hai mươi bốn con ngựa kết thành đội buộc xích vào, kéo cột băng lên.
Quân sĩ bốn doanh được tin đều kéo tới trước trướng chủ soái để xem cảnh lạ. Mọi người nhất tề dùng sức kéo cột băng lên. Dưới ánh lửa sáng chỉ thấy Âu Dương Phong nhe răng trợn mắt, vung tay nhấc chân đứng cứng đờ ở đoạn giữa cột băng, không hề động đậy. Các tướng sĩ hò reo ầm ầm.
Lỗ Hữu Cước sợ Âu Dương Phong nội công tinh thâm sẽ dùng nội lực làm băng tan ra, bèn sai thân binh tiếp tục đun nước đổ lên, làm cột băng dày thêm.
Quách Tĩnh nói:
- Ta từng giao hẹn với y, phải tha y ba lần không giết. Đập cột băng ra, thả y đi thôi?
Ba trưởng lão đều cảm thấy tiếc, nhưng kẻ sĩ hào kiệt không ai không trọng tín giữ nghĩa, lúc ấy cũng không nói gì.
Lỗ Hữu Cước nhấc xẻng sắt lên định đập vào cột băng, Giản trường lão kêu lên:
- Khoan đã.
Rồi hỏi:
- Quách Tĩnh Quan nhân, với công lực của gã Âu Dương Phong này có thể chi trì được trong cột băng mấy giờ?
Quách Tĩnh nói:
- Một giờ thì có thể được, nhưng quá nữa thì chỉ e khó giữ được tính mạng.
Giản trưởng lão nói:
- Được, qua một giờ nữa chúng ta sẽ thả y. Tính mạng thì tha được, nhưng mùi đau khổ thì phải nếm.
Quách Tĩnh nghĩ tới mối thù giết sư phụ, gật đầu khen phải.
Tin tức truyền ra, tướng sĩ các doanh khác cũng nhao nhao kéo tới xem.
Quách Tĩnh nói với ba trưởng lão:
- Từ xưa có câu: Kẻ sĩ có thể giết chứ không thể làm nhục. Người này tuy gian ác nhưng rốt lại cũng là bậc tôn sư võ học, há lại có thể để người ta cười cợt hạ nhục?
Lập tức sai quân sĩ dùng lều che kín cột băng, sai quân canh gác, bất kể bậc thân quý đại tướng thế nào cũng không được vén lều lên nhìn.
Qua một giờ, ba trưởng lão đập vỡ cột băng, thả Âu Dương Phong ra, Âu Dương Phong ngồi xếp bằng dưới đất vận công hồi lâu, nhổ ra ba ngụm máu đen, căm hờn bỏ đi. Quách Tĩnh và ba trưởng lão thấy y bị vây khốn trong cột băng đúng một giờ, tuy thần thái kiệt quệ nhưng lập tức bước đi như thường, ai cũng thán phục.
Trong một giờ ấy Quách Tĩnh tâm thần bất định nhưng chỉ cho rằng Âu Dương Phong đang bên cạnh khiến mình hoang mang lo lắng, nhưng sau khi phá băng thả người, ngồi trong trướng vẫn không thể bình tâm. Y ngồi xuống vận công, trấn nhiếp tâm thần, khoảng sau một tuần trà thì muôn ý nghĩ đều quên hết, trong lòng rỗng không sáng suốt, đột nhiên nghĩ tới lý do bất an vừa rồi. Nguyên là trước khi Lỗ Hữu Cước hạ lệnh đổ nước, y nghe rõ một người quát khẽ “Đổ nước!”
Giọng nói vô cùng quen thuộc, lại có tám chín phần là giọng Hoàng Dung, chỉ là đang lúc Âu Dương Phong rơi xuống hầm, công việc khẩn cấp chưa kịp để ý, nhưng sau đó hai tiếng “Đổ nước” ấy tựa hồ vẫn vướng vít bên tai, mà trong lòng lại không nắm bắt được.
Y nhảy phắt dậy, buột miệng kêu lên:
- Dung nhi quả nhiên đang ở trong quân. Mình cứ tập hợp tất cả tướng sĩ, không cho giấu một người nào, chẳng lẽ còn sợ không tra xét ra nàng sao Nhưng lập tức xoay chuyển ý nghĩ:
- Nàng đã không muốn hiện thân, tại sao mình phải nhất định cưỡng ép?
Rồi giở bức tranh ra, ngơ ngẩn nhìn thiếu nữ trong tranh, trong lòng vui buồn lẫn lộn.
Trong đêm yên ắng, chợt nghe xa xa có tiếng khoái mã phi tới, kế đó nghe giọng thân binh hộ vệ quát tháo, không bao lâu sứ giả bước vào trướng trình thủ lệnh của Thành Cát Tư Hãn. Nguyên là đại quân Mông Cổ chia đường tiến quân, liên tiếp thắng trận, tiến về phía tây mấy trăm dặm sẽ là thành Tán Ma Nhĩ Hãn nổi tiếng của Hoa Thích Tử Mô. Thành Cát Tư Hãn dò xét biết đó là đô thành mới của Hoa Thích Tử Mô, quy tụ hơn mười vạn trọ ng binh bảo vệ, binh lương khí giới đầy đủ, thành trì kiên cố, tường thành vững chắc, có thể nói là thiên hạ vô song, nghĩ rằng nhất thời đánh mau không thể phá được, nên truyền lệnh bốn lộ quân mã hội sư giáp công.
Lúc ấy Quách Tĩnh chỉ huy quân sĩ men theo sông Na Mật Hà kéo về phía nam. Đi được mười ngày đã tới dưới thành Tán Ma Nhĩ Hãn. Trong thành thấy Quách Tĩnh quân ít, mở thành kéo cả ra đánh, lại bị Quách Tĩnh bày hai trận Phượng dương, Vân thùy trong nửa ngày giết năm sáu ngàn quân địch. Quân Hoa Thích Tử Mô mất hết nhuệ khí, thua chạy rút vào thành.
Ngày thứ ba đại quân của Thành Cát Tư Hãn cùng hai cánh quân của Truật Xích, sát Hợp Đài lần lượt kéo tới. Hơn mười vạn người bao vây tấn công bốn phía, nào ngờ thành Tán Ma Nhĩ Hãn kiên cố, bảo vệ nghiêm mật, quân Mông Cổ đánh liền mấy ngày, tướng sĩ bị thương rất nhiều vẫn không hạ được.
Lại qua một ngày, con trưởng của sát Hợp Đài là Mạc Đồ Căn nóng lòng lập công, hăng hái tiến sát thành, bị một mũi tên trên thành bắn xuyên qua đầu mà chết. Thành Cát Tư Hãn vốn thương yêu đứa cháu này, thấy y chết trận vô cùng đau buồn tức giận. Đám thân binh đưa xác vương tôn về, Thành Cát Tư Hãn nhìn thấy lệ rơi lã chã, ôm vào lòng dùng sức nhổ mũi tên trên đầu y ra, chỉ thấy mũi tên ấy làm bằng răng sói lông điêu, đầu tên bọc vàng, khắc bốn chữ Triệu vương Đại Kim. Tả hữu có người biết được văn tự nước Kim nói ra, Thành Cát Tư Hãn tức giận quát:
- A, té ra là thằng gian tặc Hoàn Nhan Hồng Liệt!
Nhảy lên lưng ngựa ra lệnh:
- Tất cả tướng sĩ lớn nhỏ nghe đây: bất cứ ai dũng mãnh xông lên thành trước nhất, phá thành bắt sống Hoàn Nhan Hồng Liệt để trả thù cho vương tôn thì tất cả đàn bà và vàng lụa trong thành này thưởng hết cho y.
Một trăm thân binh đứng trên lưng ngựa đem lệnh đại hãn truyền đi khắp nơi.
Ba quân nghe xong đều phấn chấn nhảy nhót, nhất thời tên bắn như mưa, tiếng thét vang trời, kẻ chất bao đất làm bậc, kẻ bắc thang lên tường, kẻ ném móc câu bám vào leo lên, kẻ dùng gỗ nhọn phá tường thành. Nhưng tướng sĩ trong thành tìm đủ cách chống cự, tấn công đến chiều tối quân Mông Cổ tổn thất thêm bốn ngàn người mà thành Tán Ma Nhĩ Hãn vẫn trơ ra như núi. Thành Cát Tư Hãn từ khi tiến quân vào đất Hoa Thích Tử Mô đến nay chưa lần nào thua lớn như thế, trong đêm ấy ngồi trong trướng xót thương cháu nội, tức giận gào lên như sấm.
Quách Tĩnh về trướng giở di thư Vũ Mục ra đọc, muốn học một cách đánh thành, nhưng lối bố phòng của thành Tán Ma Nhĩ Hãn khác hẳn với Trung Quốc, những chiến pháp mà di thư ghi chép đều không dùng được.
Quách Tĩnh mời Lỗ Hữu Cước vào trướng thương nghị, biết y ắt sẽ đi thỉnh giáo Hoàng Dung, đợi y cáo từ đi ra liền rón rén theo sau, nào ngờ Lỗ Hữu Cước bố trì đầy bang chúng Cái bang trước sau, vừa thấy Quách Tĩnh đều lớn tiếng chào hỏi. Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Đây rõ ràng là mưu kế của Hoàng Dung, ờ, nàng đã có cách tránh mình thì mình nhất cử nhất động cũng không nằm ngoài dự liệu của nàng.
Qua hơn một giờ, Lỗ Hữu Cước quay lại nói:
- Tòa thành lớn này nhất thời khó hạ được, tiểu nhân cũng không nghĩ ra kế gì hay. Đợi vài ngày xem quân địch có sơ hở không sẽ tính.
Quách Tĩnh gật đầu không nói gì. Lúc vừa rời Mông Cổ xuống nam, y chỉ là một thiếu niên ngu ngơ ngốc nghếch, thành thật chất phác, nhưng một năm nay trải nhiều lo nghĩ, qua nhiều nguy hiểm, kiến thức đã tăng lên không ít, đêm ấy trong trướng ngẫm nghĩ về ý nghĩa của hai bài từ trên bức họa, chỉ thấy tình cảm triền miên không thể kìm được nghĩ thầm:
- Dung nhi quyết không phải vô tình với mình, nhất định sẽ chờ mình tạ tội. Chỉ là mình tính tình ngu xuẩn, không biết làm sao chuộc lỗi mới hợp ý nàng đây.
Nghĩ tới đó, bất giác vô cùng buồn bực.
Đêm ấy trong trướng lăn qua lật lại nghĩ tới chuyện ấy, đến canh ba mới mơ màng thiếp đi, trong giấc mơ thấy gặp Hoàng Dung, lập tức hỏi nàng làm thế nào để tạ tội, chỉ thấy nàng ghé tai mình hạ giọng nói mấy câu. Quách Tĩnh cả mừng tỉnh dậy, đã quên mất mấy câu nàng vừa nói. Y nghĩ rất lâu vẫn không nhớ được chữ nào, toan đi ngủ lại để gặp Hoàng Dung trong mộng lại không sao ngủ được nữa, đang lúc buồn bực, gõ vào trán mình liên tiếp, đột nhiên linh cơ nhợt động:
- Mình không nhớ được, chẳng lẽ không hỏi được nàng?
Rồi kêu lên:
- Mau gọi Lỗ trưởng lão vào trướng.
Lỗ Hữu Cước chỉ cho rằng có chuyện quân vụ gì khẩn cấp, khoác áo da dê đi chân đất chạy qua. Quách Tĩnh nói:
- Lỗ trưởng lão, ngày mai bất kể thế nào ta cũng phải gặp Hoàng cô nương. Bất kể ngươi nghĩ ra hay đi bàn với người khác cũng được, hạn cho ngươi đến trước giờ Ngọ ngày mai phải nghĩ cho ta một cách hay.
Lỗ Hữu Cước giật nảy mình, nói:
- Hoàng bang chủ không có ở đây, quan nhân làm sao gặp được?
Quách Tĩnh nói:
- Ngươi thần cơ diệu toán, nhất định có cách. Giờ Ngọ ngày mai nếu không nghĩ ra cách tốt đẹp, thì sẽ xử theo quân pháp.
Tự biết là mấy câu ấy nói ra rất ngang ngược, nhưng không khỏi cười thầm.
Lỗ Hữu Cước toan phân trần, Quách Tĩnh quay đầu nói với thân binh:
- Giờ Ngọ ngày mai phái một trăm đao phủ thủ chờ lệnh dưới trướng.
Đám thân binh cất tiếng dạ ran, Lỗ Hữu Cước mặt mày nhăn nhó, quay người bước ra.
Hôm sau cả buổi sáng tuyết rơi rất lớn, trên tường thành băng dày đóng lại trơn tuột như dầu, làm sao bám vào lên được? Thành Cát Tư Hãn thu quân không tấn công, nghĩ thầm đang lúc trời giá rét, sau này ngày càng lạnh thêm, chưa tới tháng hai tháng ba sang năm quyết chưa ấm lại, nhưng nếu bỏ qua thành này tiến đi, thì lúc tiến về phía tây lại để lại sau lưng mười mấy vạn tinh binh của quân địch, lúc nào cũng có thể bị chặn ngang đường lui, trước sau thụ địch, nhưng khổ nỗi đóng quân dưới thành, chỉ sợ địch nhân kéo quân tụ lại, thì mình quả bất địch chúng, một trận tan vỡ thì thế ắt không khỏi chôn vùi toàn quân nơi đất lạ, một con ngựa cũng không về được. Y chắp hai tay đi qua đi lại ngoài trướng, bàng hoàng không có cách nào, nhìn nhìn lên đỉnh núi tuyết cao chót vót tận mây cạnh tường thành, cau mày xuất thần.
Ngọn núi tuyết này vô cùng kỳ lạ, đột nhiên vọt lên giữa đất bằng, một mình lẻ loi vươn lên trên thảo nguyên như một gốc cây lớn không cành không lá, nên thổ nhân gọi là núi Cây Trọc. Thành Tán Ma Nhĩ Hãn xây dựa vào núi, tường thành phía tây mượn một mặt núi, giảm được chi phí xây dựng mà còn vô cùng kiên cố, có thể thấy người xây dựng thành này năm xưa rất có tài trí. Ngọn núi này dựng đứng dị thường, toàn là vách đá không có cây cỏ gì, cho dù là khỉ vượn cũng không leo lên được. Thành Tán Ma Nhĩ Hãn được tấm bình phong ấy, quả thật là vững như thành vàng hào sâu.
Thành Cát Tư Hãn nghĩ thầm:
- Ta từ khi kết tóc dấy nghiệp, trải mấy trăm trận lớn nhỏ, chưa bao giờ bị rơi vào tình cảnh như hôm nay, chẳng lẽ trời muốn tuyệt ta sao?
Nhìn thấy tuyết lớn lả tả rơi xuống, doanh trướng lừa ngựa đều thành màu trắng, trong thành thì khắp nơi khói bếp bốc lên, bất giác lại càng buồn phiền.
Quách Tĩnh còn có tâm sự khác, chỉ sợ kế sách ngang ngược ấy bị Hoàng Dung nhẹ nhàng hóa giải, mà nói lại nếu Lỗ Hữu Cước không nói thật thì cũng không thể chém đầu y. Gần đến giờ Ngọ, y sầm mặt ngồi trong trướng, đao phủ thủ hai bên đều cầm đại đao đứng hầu, chợt nghe tiếng tù và trong quân nổi lên, đã đến giờ Ngọ. Lỗ Hữu Cước bước vào trướng, nói:
- Tiểu nhân đã nghĩ ra một cách, nhưng chỉ sợ quan nhân khó làm theo được mà thôi.
Quách Tĩnh cả mừng, nói:
- Nói mau đi, cho dù muốn lấy mạng ta cũng được, có gì khó chứ?
Lỗ Hữu Cước chỉ lên đỉnh núi Cây Trọc, nói:
- Giờ Tý ba khắc đêm nay, Hoàng bang chủ chờ trên đó.
Quách Tĩnh ngẩn người nói:
- Làm sao nàng lên đó được? Ngươi đừng lừa ta.
Lỗ Hữu Cước nói:
- Ta đã nói trước là quan nhân không chịu nghe thì dù nghĩ được cách hay cũng uổng thôi.
Nói xong khom lưng một cái, quay ra khỏi trướng.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Quả nhiên Dưng nhi thuận miệng nói một câu cũng khiến mình bó tay hết cách. Ngọn Cây Trọc này còn cao hơn ngọn Trung Chỉ núi Thiết Chưởng gấp mấy lần, dốc núi dựng đứng ở Mông Cổ cũng không bằng được. Chẳng lẽ trên đỉnh núi có thần tiên nào có thể dòng dây xuống kéo mình lên sao?
Lúc ấy buồn bã không vui, giải tán đám đao phủ thủ, một mình một ngựa tới chân núi Cây Trọc quan sát chỉ thấy ngọn núi này trên dưới đều phẳng lì, chung quanh kết một lớp băng dày lóng lánh trơn tuột giống hệt cây băng lớn giam hãm Âu Dương Phong hôm trước, nhất định là từ khi có trời đất đến nay, ngoài chim chóc ra quyết không có thú hay người lên tới đỉnh núi. Y ngẩng đầu nhìn, đột nhiên bộp một tiếng, chiếc mũ da trên đầu rơi xuống mặt tuyết, trong chớp mắt ấy đã quyết định:
- Nếu mình không gặp được Dung nhi thì sống chẳng bằng chết. Ngọn núi này tuy hiểm trớ, nhưng nhất định mình phải liều mạng mà lên, cho dù sẩy chân ngã xuống chết thì cũng là làm theo ý nàng một lần.
Nghĩ tới đó, trong lòng lập tức khoan khoái.

Các tập/chương/hồi khác của Anh Hùng Xạ Điêu

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !