Truyện kiếm hiệp
 

HẢI NỘ TRIỀU ÂM (Hồi 34)

Tác giả: Ngọa Long Sinh | Lượt xem chương này: 407
Địa Cốc Thần Tà nói :
- Tiểu tử chớ nên đa lễ. Hãy đứng yên đó nghe lão phu hỏi đây!
Phùng Phá Thạch đành đứng thẳng người lên, nhưng vẫn chấp hai tay trước ngực tỏ vẻ cung kính đối với một vị đại lão tiền bối và cũng là đại ân nhân của chàng.
Địa Cốc Thần Tà hỏi :
- Tiểu tử, danh hiệu của ngươi là gì?
Phùng Phá Thạch thành thật :
- Thưa lão tiền bối, tiểu danh của tiểu bối là Phùng Phá Thạch.
Địa Cốc Thần Tà hỏi tiếp :
- Nhị vị lệnh đường là ai?
Phùng Phá Thạch không giấu diếm :
- Thưa lão tiền bối, phụ thân của tiểu bối là Phùng Phá Sơn, Bảo chủ Phùng Sơn bảo. Còn mẫu thân là Triệu Phi Tần.
Địa Cốc Thần Tà sửng sốt :
- Thế ra ngươi là con trai của Phùng đại hiệp và Triệu nương tử đó sao?
Phùng Phá Thạch gật đầu :
- Thưa lão tiền bối đúng vậy, tiểu bối là đứa con độc tử của song thân.
- Phùng đại hiệp và Triệu nương tử vẫn an khang chứ?
Phùng Phá Thạch chợt buồn :
- Thưa lão tiền bối, phụ thân của tiểu bối đã quy tiên cách nay hơn hai năm rồi, còn mẫu thân đã biệt tích từ lâu, hiện nay không hiểu sống chết lẽ nào.
Giọng nói của Địa Cốc Thần Tà xúc động :
- Phùng đại hiệp chết do nguyên nhân nào? Tại sao Triệu nương tử biệt tích?
- Thưa lão tiền bối, phụ thân của tiểu bối bị kẻ thù sát hại, còn mẫu thân bị lão đại ác ma bức tử ở trên một đỉnh núi.
- Kẻ thù nào sát hại Phùng đại hiệp, bọn nào bức tử Triệu nương tử?
- Thưa lão tiền bối, chính lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn và bốn lão đại ác ma đã sát hại phụ thân của tiểu bối. Còn lão Diêm Vương Tôn Giả bức tử mẫu thân.
Ánh mắt Địa Cốc Thần Tà chớp ngời :
- Ngươi hãy kể lại chuyện thảm biến Phùng Sơn bảo và chuyện Triệu nương tử bị bức tử cho lão phu nghe!
Phùng Phá Thạch nghiêm túc thuật lại mọi chuyện đã xảy ra trong Phùng Sơn bảo do Triệu Phi Tần kể lại, và chuyện mẹ chàng và chàng chạy trốn tới đỉnh núi bị Diêm Vương Tôn Giả và hai tên thủ tòa Thần Đạo giáo đuổi theo, đánh chàng trọng thương còn mẹ biệt tích, chỉ còn lưu lại một chiếc áo rách vấy máu, nhất nhất thuật lại không xót một điều nào.
Nghe xong câu chuyện Phùng Phá Thạch kể lại, bất giác Địa Cốc Thần Tà bật thốt :
- Cũng lại là lão Xích Phát Đại Ma Tôn, chỉ vì lão tặc đó lão phu mới ở dưới tuyệt địa này.
Phùng Phá Thạch tròn xoe hai mắt :
- Thế ra lão tiền bối cũng có mối thù với lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn nữa sao?
Địa Cốc Thần Tà hừ lạnh :
- Thù sâu như biển, cũng chỉ vì lão Xích Phát Đại Ma Tôn mà lão phu đành phải mai hận thiên thu.
Phùng Phá Thạch càng thêm kinh ngạc, vì không ngờ lão quái nhân cũng có mối thù cùng Xích Phát Đại Ma Tôn.
Chàng hỏi :
- Thưa lão tiền bối, lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn là thủ phạm khiến cho lão tiền bối phải xuống cái vực thẳm này phải không?
Địa Cốc Thần Tà lắc đầu :
- Không đúng!
- Như thế...
Địa Cốc Thần Tà cắt ngang :
- Không phải lão Xích Phát Đại Ma Tôn đánh lão phu rơi xuống tuyệt địa này mà lão là kẻ bày quỷ kế cho một người khác hãm hại ta.
Phùng Phá Thạch phăng tới :
- Người đó là ai?
Địa Cốc Thần Tà chớp mắt :
- Một ả mỹ nhân tuyệt sắc đã nghe theo lời lão tặc Xích Phát Đại Ma Tôn thi hành quỷ kế hãm hại lão phu.
Phùng Phá Thạch hỏi mau :
- Lão tiền bối có thể nói cho tiểu bối biết ả mỹ nhân tuyệt sắc đó là ai không?
- Bạch Cốt Ma Cơ Tô Hàn Phi...
Phùng Phá Thạch trợn tròn hai mắt nhìn Địa Cốc Thần Tà không hề chớp.
Chàng không ngờ kẻ hãm hại lão quái nhân lại là Bạch Cốt Ma Cơ Tô Hàn Phi, kẻ tử thù của chàng.
Phùng Phá Thạch vô cùng khích động :
- Bạch Cốt Ma Cơ Tô Hàn Phi có liên hệ gì với lão tiền bối hay không?
Địa Cốc Thần Tà buông hơi thở nhẹ :
- Trước kia nàng là vị ái thê của lão phu. Nhưng sau khi hạ sinh một đứa con gái, nàng tư tình cùng lão tặc Xích Phát Đại Ma Tôn Tả Hoành. Lão này bày quỷ kế cho nàng hãm hại ta.
- Thưa lão tiền bối, lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn bày quỷ kế gì cho nữ tiền bối?
- Nàng nghe theo lời lão tặc Xích Phát Đại Ma Tôn bỏ chất Mê tâm hoàn trong bình rượu, ép ta uống đến say mèm, sau đó ném ta xuống cái vực này. May thay ta không chết nên còn sống cho tới ngày nay.
Phùng Phá Thạch chỉnh sắc :
- Thưa lão tiền bối, cứ như thiển kiến của tiểu bối, công lực của lão tiền bối đã đạt đến cảnh giới xuất quỷ nhập thần. Chẳng lẽ lão tiền bối không lên được khỏi cái vực này giết lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn báo thù hay sao?
Địa Cốc Thần Tà nói :
- Mười mấy năm về trước, lão tặc Xích Phát Đại Ma Tôn đấu với lão phu hai trận lão đều thua cả hai. Lão thù hận ta nên dùng quỷ kế tư tình với ái thê ta, xúi giục nàng đầu độc ta, một là để trả thù ta vì thua trận, hai là chiếm đoạt một trang tuyệt sắc mỹ nhân từ lâu lão từng theo đuổi. Ta vẫn có thể lên khỏi cái vực này một cách rất dễ dàng, nhưng ta không làm như vậy được.
Phùng Phá Thạch lạ lùng :
- Thưa lão tiền bối, tại sao lão tiền bối không làm như vậy được?
Địa Cốc Thần Tà thở dài :
- Tại vì lão phu sĩ diện ái thê bị kẻ khác chiếm đoạt và nàng lại phản bội. Ta coi đó là một cái nhục trong đời không gội rửa được, chẳng còn mặt mũi nào xuất hiện trên chốn giang hồ được nữa. Vì tiếng rèm pha chê cười của bọn cao thủ võ lâm nên ta tự nguyện ở dưới đáy vực này cho đến trọn đời, không ra chốn giang hồ nữa. Do đó, ta không thể giết lão tặc Xích Phát Đại Ma Tôn báo thù. Dù vậy, mối hận thù đến nay vẫn còn canh cánh trong lòng ta đã hơn mười năm qua, chẳng có một phút giây nào quên lãng đi được. Ta chết không đành nhắm mắt...
Dứt câu, Địa Cốc Thần Tà buông tiếng thở dài, sắc mặt trở nên buồn thảm.
Lão quái nhân dù không có nước mắt, nhưng giọng nói đau thương còn hơn cả tiếng khóc.
Xem qua, dù là những kẻ thất phu hay bậc đại kỳ nhân đều cũng vì tình mà lụy.
Nghe câu chuyện tình sử của Địa Cốc Thần Tà quá bi thương do nơi Xích Phát Đại Ma Tôn, dòng máu căm thù của Phùng Phá Thạch sôi lên cuồn cuộn.
Chàng nói :
- Lão tiền bối, tiểu bối mạo phạm một điều muốn nói, chẳng hiểu lão tiền bối có khứng chịu hay không?
Địa Cốc Thần Tà nhìn Phùng Phá Thạch :
- Chuyện gì tiểu tử hãy nói ra, lão phu xem thế nào?
Phùng Phá Thạch khẳng khái :
- Nay lão tiền bối đã vì tự nguyện không thể rời khỏi tuyệt địa này, tiểu bối xin nhận lấy cái trách nhiệm giết lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn và ả Bạch Cốt Ma Cơ Tô Hàn Phi, báo thù cho lão tiền bối gọi là một chút đền đáp công ân cứu tử. Xin lão tiền bối đừng từ chối tấm lòng thành của tiểu bối.
Địa Cốc Thần Tà nhìn Phùng Phá Thạch bằng ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Lão nói :
- Tiểu tử, ngươi quả là một trang thiếu niên cang trường, đạo nghĩa, lại rất nhiệt thành. Từ lúc gặp ngươi rơi xuống tuyệt cốc này, nhìn gương mặt ngươi, ta đã sinh ra một niềm ưu ái, xem ngươi như là một đệ tử của mình. Nay ngươi nói như thế, lẽ nào ta lại chối từ, sẽ phụ tấm lòng trung hậu của ngươi. Nhưng ta có một điều muốn yêu cầu ngươi...
Sắc mặt Phùng Phá Thạch tươi hẳn :
- Điều gì xin lão tiền bối chỉ dạy cho tiểu bối.
Địa Cốc Thần Tà hắng giọng một tiếng rồi nói :
- Chuyện giết lão tặc Xích Phát Đại Ma Tôn lão phu bằng lòng cho ngươi hành động.
Còn ả Bạch Cốt Ma Cơ Tô Hàn Phi ngươi hãy khoan thứ, đừng giết ả. Chỉ vì ả là một nữ nhân, và năm xưa ả từng là vị ái thê của ta, đã cùng ta chăn gối đậm đà suốt mấy năm trời, lại có một ái nữ. Ta không muốn ái nữ của ta đã mất cha rồi lại còn mất mẹ nữa. Ngươi hiểu ý ta rồi chứ?
Phùng Phá Thạch thầm kính phục trước tấm lòng độ lượng, bao dung của Địa Cốc Thần Tà. Đúng là tư phong, cốt cách của một bậc đại kỳ nhân.
Lão đã bị ái thê tư tình phản bội, lại đang tâm đầu độc sát hại vị phu tướng của mình, đến nỗi phải mai một cả thanh danh dưới tuyệt địa này, nhưng lão vẫn nghĩ tới ân tình ngày cũ mà thứ tha cho Bạch Cốt Ma Cơ Tô Hàn Phi.
Chàng cúi đầu :
- Tiểu bối xin nghe theo những lời chỉ giáo của lão tiền bối.
Địa Cốc Thần Tà thở dài :
- Còn một chuyện quan trọng nữa mà lão phu cậy nhờ ngươi. Trước khi ngươi gặp Bạch Cốt Ma Cơ Tô Hàn Phi, ngươi hãy tìm ái nữ của ta xem đến nay còn sống chết lẽ nào, ở nơi đâu, có ở Hồng Loan cung hay không? Nếu ái nữ còn sống, ngươi hãy nói ta đã chết rồi, để ái nữ ta khỏi đi tìm ta, biết câu chuyện phản bội của mẹ năm xưa, nó sẽ đau khổ đến trọn đời.
- Thưa lão tiền bối, danh hiệu của tiểu thư gọi là gì?
- Ái nữ lão phu tên là Phi Phụng, nhưng không hiểu hiện giờ ái thê của ta có thay đổi tên khác hay không?
- Tiểu bối xin bái mạng!
Sắc mặt của Địa Cốc Thần Tà đượm nét buồn thiên cổ, trầm ngâm một lúc chợt hỏi :
- Tiểu tử, về nội lực hiện nay ngươi đã có gần một trăm năm, còn về chỉ pháp, chưởng pháp, kiếm pháp, thân pháp ngươi đã học được những gì hãy nói cho lão phu được biết!
Phùng Phá Thạch thành thật :
- Thưa lão tiền bối, phụ thân của tiểu bối dạy hai chiêu về chưởng pháp, còn sư phụ truyền cho tiểu bối bốn chiêu.
- Các chiêu thức đó tên gì?
- Thưa lão tiền bối, hai chiêu tên là Nhất tinh xạ nguyệt và Tán hoa phi vũ của phụ thân, còn bốn chiêu kia tên “Càng Nguyên Thái Cực”, thân pháp “Thần Mã Đăng Vân”, thân pháp “Di Hình Hoán Ảnh” và kiếm pháp Tàn Hồn tam thức. Bốn chiêu sau này là của sư phụ truyền dạy cho tiểu bối.
Địa Cốc Thần Tà kinh ngạc :
- Thế ra ngươi là đệ tử của Tàn Hồn Quái Nhân đó sao? Thảo nào ngươi có thanh Tàn Hồn huyết kiếm.
Lão quái nhân nhặt thanh Tàn Hồn huyết kiếm nằm dưới đất trao cho Phùng Phá Thạch :
- Ngươi hãy cất thanh kiếm đi!
Phùng Phá Thạch cung kính nhận lấy thanh Tàn Hồn huyết kiếm đút vào vỏ.
Địa Cốc Thần Tà bảo :
- Lão phu đã biết rõ bốn chiêu thức của Tàn Hồn Quái Nhân rồi, nhưng bây giờ ngươi hãy xuất hết bốn chiêu đó ra ta xem ngươi đã đạt tới trình độ nào?
Phùng Phá Thạch ứng thinh :
- Tiểu bối xin bái mạng!
Phùng Phá Thạch đảo mắt nhìn quanh, nhận ra đằng kia có một tảng đá to lớn cao chừng hai trượng.
Chàng trỏ tay về phiến đá :
- Lão tiền bối, tiểu bối xuất chiêu chưởng pháp “Càng Nguyên Thái Cực” nhắm vào tảng đá kia được không?
Địa Cốc Thần Tà khẽ gật :
- Được, ngươi hãy xuất chiêu “Càng Nguyên Thái Cực” cho lão phu xem.
Phùng Phá Thạch bước tới đứng cách tảng đá to lớn khoảng hai trượng, vận đủ mười thành công lực chân ra một chưởng “Càng Nguyên Thái Cực”.
Bóng chưởng màu hồng nhạt to lớn dị thường, mang theo đạo kình nặng như trái núi ào tới tảng đá.
Ầm.
Một vùng cát bụi tung bay mù mịt, vách đá chuyển rung, cơ hồ sụp đổ.
Địa Cốc Thần Tà bật khen :
- Tuyệt diệu. Chưởng pháp thượng thừa.
Phút chốc cát bụi tan đi, Địa Cốc Thần Tà bảo :
- Ngươi hãy thi triển “Thần Mã Đăng Vân” để lão phu xem đạt tới cảnh giới nào?
Phùng Phá Thạch vận chân khí mười thành thi triển thân pháp “Thần Mã Đăng Vân” bốc mình lên cao trượng vạch một vòng tròn trên không rồi từ từ đáp trở xuống nhẹ như một chiếc lá vàng rơi.
Địa Cốc Thần Tà lại bật khen :
- Tuyệt diệu, khinh công đạt tới cõi siêu việt. Ngươi hãy xuất chiêu “Di Hình Hoán Ảnh” lão phu xem.
Nghe Địa Cốc Thần Tà khen hai lần, hùng khí trên gương mặt ngọc của Phùng Phá Thạch bốc cao ngàn trượng.
Chàng thi triển thân pháp “Di Hình Hoán Ảnh” khẽ lắc mình một cái rồi biến mất, rồi hiện ra chập chờn như chiếc bóng quỷ mụi, sau cùng xuất hiện chỗ cũ.
Địa Cốc Thần Tà tấm tắc :
- Quả thật là thần quái, chiêu “Di Hình Hoán Ảnh” của lão Tàn Hồn Quái Nhân chẳng khác nào thân pháp Phiêu Phiêu vô ảnh của lão phu, tiểu tử xuất chiêu đã đạt tới cõi cảnh giới nhập thần xuất quỷ.
Lão lại bảo :
- Tiểu tử, bây giờ ngươi hãy xuất luôn ba chiêu Tàn Hồn tam thức coi thế nào!
Phùng Phá Thạch vâng dạ, rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm bên lưng lên là huyết quang sáng rực.
Chàng xuất luôn ba chiêu Tàn Hồn nhất thức, Tàn Hồn nhị thức và Tàn Hồn tam thức.
Ngàn vạn ánh huyết quang sáng rực khắp cả đáy vực, một con kiến bò qua vẫn ngó thấy, kiếm khí rít gió vù vù, thổi cát bụi tung bay lên cao.
Nháy mắt chấm dứt ba chiêu Tàn Hồn tam thức, Phùng Phá Thạch thu hồi thân thủ giắt thanh Tàn Hồn huyết kiếm trở vào vỏ, quay lại Địa Cốc Thần Tà xá dài một cái.
Địa Cốc Thần Tà khen nức nở :
Tất cả bốn chiêu “Càng Nguyên Thái Cực”, “Thần Mã Đăng Vân”, “Di Hình Hoán Ảnh” và Tàn Hồn tam thức của lão Tàn Hồn Quái Nhân ngươi đã luyện tới cảnh giới siêu phàm nhập hóa rồi, chẳng còn sợ gì sơ xuất nữa.
Lão nhân tiếp :
- Nhưng công lực của lão tặc Xích Phát Đại Ma Tôn cao thâm vô lượng, nội lực lại cao hơn ngươi nửa bậc. Mỗi trận ta phải xuất trên một ngàn chiêu mới thắng nổi lão.
Địa Cốc Thần Tà hỏi :
- Tiểu tử, có phải ngươi đã gặp một độ kỳ duyên có một vị đại kỳ nhân nào đó truyền nội lực cho ngươi phải không?
Phùng Phá Thạch kinh ngạc vì không ngờ Địa Cốc Thần Tà lại khám phá ra chuyện này. Chàng không dám giấu diếm :
- Thưa lão tiền bối, đúng vậy, tiểu bối đã được một cao nhân truyền cho nội lực.
- Vị cao nhân nào vậy?
- Thưa lão tiền bối, chính sư phụ của tiểu bối đã truyền cho tiểu bối tất cả nội lực trước khi người qui tiên.
Địa Cốc Thần Tà trợn tròn hai mắt :
- Tàn Hồn Quái Nhân đã chết rồi sao?
Động mối thương tâm, Phùng Phá Thạch để rơi hai giọt nước mắt :
- Thưa lão tiền bối đúng vậy. Sư phụ của tiểu bối chết cách đây hơn hai mươi năm rồi.
Địa Cốc Thần Tà hỏi :
- Tại sao Tàn Hồn Quái Nhân chết?
- Thưa lão tiền bối, tại vì trong trận giao đấu giữa sư phụ tiểu bối và năm lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn, Diêm Vương Tôn Giả, Liệt Hỏa Ma Quân, Lưỡng Diện Quái Nhân và Vạn Độc Thánh Sư. Chỉ vì một chút sơ xuất, sư phụ của tiểu bối đã trúng nhằm kịch độc Vạn cổ trùng của lão quỷ Vạn Độc Thánh Sư, không có loại thần đan nào chữa trị nổi nên sư phụ của tiểu bối đã truyền nội lực lại cho tiểu bối để giết năm lão đại ác ma đó báo thù.
Địa Cốc Thần Tà ngửa mặt thở than :
- Hỡi ơi... uổng thay cho một bậc đại kỳ nhân, võ lâm lại mất đi một ngôi sao bắc đẩu.
Lão quái nhân cúi đầu im lặng trầm mặc như tưởng niệm đến một linh hồn bên kia cõi huyền mật xa xăm.
Phùng Phá Thạch đứng yên đưa mắt nhìn Địa Cốc Thần Tà không dám cử động.
Chàng tỏ lòng tôn kính phút thiêng liêng của Địa Cốc Thần Tà.
Lát lâu Địa Cốc Thần Tà ngẩng mặt lên, bằng một giọng buồn buồn :
- Năm xưa lão phu và sư phụ của ngươi là tình huynh đệ sinh tử chi giao, và ta trong cảnh ngộ như đã nói, mỗi người đi một ngả, có gặp chi nhau, dù vậy tình bằng hữu vẫn thắm thiết đậm đà, vẫn không hề phai nhạt. Ta hằng mong gặp lại Tàn Hồn lão đệ để cùng nhau uống chén rượu tao phùng, kế ta lâm nạn dưới đáy vực này. Nay rõ lại lão đệ đã vĩnh viễn ra đi khiến cho ta quá đau lòng.
Nói tới đây hai giọt nước mắt lăn dài xuống má Địa Cốc Thần Tà, chứng tỏ lão nhân đã vô cùng xúc động.
Im đi một lúc lâu, chợt ánh mắt của Địa Cốc Thần Tà sáng rực như hai ngọn đèn thần.
Lão nhìn Phùng Phá Thạch :
- Tiểu tử, ngươi hãy gọi lão phu là sư bá và ngươi phải có sứ mạng giết cho bằng được năm lão tặc, mổ lấy tim gan bọn chúng tế vong hồn Tàn Hồn lão đệ.
Cho tới bây giờ Phùng Phá Thạch mới rõ ra Địa Cốc Thần Tà và sư phụ chàng là hai sư huynh đệ, nhưng vừa rồi lão nhân chỉ gọi là bằng hữu chi giao.
Phùng Phá Thạch vội vàng quì thụp xuống tung hô :
- Tiểu điệt xin bái kiến sư bá, tiểu điệt sẽ mổ lấy tim gan năm lão quỷ tế mộ sư phụ.
Địa Cốc Thần Tà vẫy cánh tay áo tạo một luồng tiềm lực nâng Phùng Phá Thạch đứng lên.
Lão nhân nói trong căm hận :
- Hiền điệt không cần phải trọng lễ, điều cốt yếu là ngươi hãy giết cho kỳ được năm lão tặc đó báo thù cho Tàn Hồn sư đệ, lão phu dù có chết đi dưới tuyệt địa này cũng cam đành nhắm mắt.
Phùng Phá Thạch cung kính :
- Tiểu điệt xin bái lĩnh sứ mạng của sư bá.
Phút giây dằn nén hận thù sôi sục trong tim, Địa Cốc Thần Tà nói :
- Hiền điệt, các chiêu của Tàn Hồn sư đệ truyền cho ngươi đã tạm đủ rồi. Lão phu thấy cũng không cần phải dạy cho ngươi nữa. Ta chỉ truyền lại cho ngươi một chiêu bí truyền Hấp khí huyền công, có khi sẽ hữu dụng và ta chỉ phương cách cho ngươi khai thông một số nội lực của ngươi còn tích tụ trong vực sinh tử huyền quan của ngươi.
Ngươi hãy ở lại dưới đáy vực này một tháng, luyện lại các chiêu cho thật thuần thục rồi sẽ trở lại chốn giang hồ tìm thù tiết hận.
Phùng Phá Thạch bốc cao hào khí :
- Tiểu điệt xin bái mạng!

Các tập/chương/hồi khác của HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !