Truyện kiếm hiệp
 

HỒNG THẦN HUYẾT ẤN (Hồi 33)

Tác giả: Vô Danh | Lượt xem chương này: 739

Mộ Nhạc Vương..
Vốn là chốn chôn hài cốt của Nhạc Phi nhất đại danh tướng Nam Tống.
Mộ Nhạc Vương kiến trúc trên sơn lãnh Tê Hà Lãnh, tráng lệ hùng vĩ, xung quanh trồng những cây tùng phách với cánh to lá rậm che mát cả một vùng.
Bỗng nhiên từ chân núi có mười mấy bóng đen chạy về hướng sơn lãnh.
Thân pháp của bọn này chẳng tầm thường, chỉ trong bỗng chốc, họ đã lên tới sơn lãnh.
Người cầm đầu lùn thấp, mày đậm mắt to, mũi lân miệng rộng, mặc đù thân hình gã mập mạp nặng nề, nhưng gã là người chạy tới trước.
Khi gã chạy tới trước mộ, lập tức đảo mắt quan sát xung quanh một vòng, khẽ kêu ủa một tiếng.
Bấy giờ những bóng đen nọ cũng lần lượt vòng quanh gã lùn mập không nói gì hết.
Nhất thời bầu không khí trước mộ Nhạc Vương trở nên tịch lặng hết sức.
Bỗng nhiên, một trong số người vừa đến tỏ ra nóng ruột, la lớn tiếng nói :
- Lạ thay, bây giờ sắp đến canh ba rồi, tại sao chưa thấy tiểu tử nọ đến?
Chẳng phải thụt cổ vào trong mu rùa rồi chứ?
Một gã khác tiếp lời nói :
- Hay là tiểu tử nọ sợ mất bồn đã bỏ chạy mất biệt rồi chăng?
Lại có một gã lên tiếng nói :
- Không, ta luôn luôn canh chừng tiểu tử nọ, mãi cho đến hơn canh hai ta mới trở về phân đường theo Lôi hương chủ đến đây, chẳng lẽ giờ chót tiểu tử nọ lại co giò chạy thật rồi sao?
Gã lúc nãy lại nói :
- Nếu quả thật tiểu tử nọ đào tẩu mất, chúng ta lại tốn công sức nữa.
Không ngờ gã này vừa dứt lời, bỗng có một âm thanh sang sảng vang tới nói :
- Chỉ trách các ngươi đui mù không thấy gì hết, thế mà dám suy đoán xằng bậy.
Tất cả những người có mặt trong hiện trường thảy đều giật bắn người lên, bất giác cùng lúc nhìn sang hướng thốt ra tiếng nói.
Kêu xoẹt một tiếng, có một bóng đen từ trên ngọn cây tùng phách bay vọt ra sau đó phất phơ hạ trên mặt đất.
Bấy giờ cũng có một bóng người lẳng lặng lướt tới ẩn mình phía sau ngôi mộ Nhạc Vương đưa mắt nhìn lén bọn người đang đứng giữa sân trống trước mồ mả.
Người vừa từ trên ngọn cây nhảy xuống chính là Nhạc Xương chứ không còn ai xa lạ nữa.
Tức thì bầu không khi trở nên tịch lặng một cách đáng sợ và khẩn trương vô cùng.
Hai bên lẳng lặng đưa mắt nhìn nhau một hồi lâu.
Bỗng nhiên một tiếng cười đinh tai phá không vang lên.
Tiếp theo tiếng cười điếc tai, gã mập lùn đã đến trước lúc nãy bước tới chỗ cách trước mặt Nhạc Xương độ khoảng hai thước, chỉ tay vào mặt hắn, căm phẫn nói :
- Người đã can thiệp vào việc bản bang lúc sáng này có phải chính là tiểu oa nhi ngươi không?
Nhạc Xương nhìn thoáng qua, đã biết ngay người này ắt là Hương chủ Lôi Minh gì đó của Kim Tiền bang, hắn bỗng nghe gã buông lời ngạo nghễ, bất giác xếch ngược đôi lông mày kiếm lên, cất giọng lạnh lùng nói :
- Có lẽ ngươi chính là Lôi Minh chứ gì, đêm khuya canh vắng, ngươi mời bản thiếu gia đến đây để làm gì vậy?
Quả nhiên người cày chính là Hỏa Phán Quan Lôi Minh đây, gã thoạt trông thấy bộ dạng ngông cuồng của thiếu niên này sớm đã nổi giận đùng đùng, gã lạnh lùng tằng hắng một tiếng, nói :
- Ngươi là Nhạc Xương đấy ư? Quả thật ngưỡng một đại danh đã lâu, nếu chẳng nhờ bản Hương chủ bày chút tiểu kế, e rằng khó dụ tiểu tử ngươi đến đây rồi, há há há...
Nhạc Xương cất giọng lạnh lùng nói :
- Phí lời vô ích, rốt cuộc ngươi mời thiếu gia đến đây có điều chỉ giáo chăng?
Lôi Minh cười há há nói :
- Bản Bang chủ truyền lệnh khắp các nơi lấy tánh mạng của oa nhi ngươi bất kể chết sống thảy đều có trọng thưởng! Hừ! Hôm trước ngươi xuất hiện tại Bích Thúy Sơn Trang một lần, song báo hại huynh đệ bản bang ở phụ cần chờ đợi ngươi cả một ngày một đêm, nếu như chẳng sử dụng khổ nhục kế này, e rằng ngươi chưa chịu xuất hiện đâu.
Nhạc Xương nghe nói Kim Tiền bang hạ lệnh các nơi quyết diệt trừ mình cho bằng được, hôm trước có Nhuế Chấn Viễn và Tôn Vô Kỵ, bây giờ lại đến gã Lôi Minh này...
Hắn suy nghĩ đến đây lập tức thăm dò hỏi :
- Vậy thì ngươi mời thiếu gia đến đây, định cậy thế đông người giữ khách rồi.
Lôi Minh khẽ gật đầu nói :
- Ồ! Ngươi cũng khá thông mình đấy, song quyền đấu chẳng lại tứ thủ, hảo hán chống chẳng lại đông người, nếu ngươi biết điều thì khỏi phải chuốc khổ vào thân, bọn này cũng không đến nỗi vất vả.
Gã nói chưa hết lời Nhạc Xương đã kêu lên một tiếng lạnh lùng nói :
- Ngươi không mơ tưởng chứ?
Lôi Minh thoạt ngạc nhiên trong giây lát, sau đó vỡ lẽ ngay, bất giác nổi giận đùng đùng, kêu xoẹt một tiếng rút thanh kiếm thép ra khỏi bao luôn, khẽ hất tới trước một cái, căm phẫn nói :
- Nếu ngươi không biết điều, thanh kiếm này sẽ không tha ngươi đâu!
Nhạc Xương ưỡn ngực nói giọng lạnh lùng :
- Tại hạ sẵn sàng hầu giáo.
Tức thì Lôi Minh giận đến mồm mũi phun ra khói lửa, khoát tay trái một cái, mười mấy đại hán nọ đồng lúc rút binh khí ra hết, tiếp theo là tiếng gầm hét họ đã vây Nhạc Xương vào vòng trong.
Mặt Nhạc Xương lạnh như tiền, hai mắt tia ra luồng sát khí kinh người, nói :
- Nhạc Phi vốn là nhất đại trung lương đã yên nghĩ ở chốn thanh vắng này, như hạng tiểu quỷ các ngươi được chôn xác tại đây hầu hạ Nhạc gia là phước do tiền kiếp để lại.
Lôi Minh không đợi hắn nói xong, giận dữ gầm hét nói :
- Tiểu tử miệng còn hôi sữa, chẳng lẽ ngươi muốn bản đường chủ đích thân động thủ ư?
Nhạc Xương bỗng nghiêm sắc mặt lại trầm giọng nói :
- Chẳng lẽ ngươi chưa hài lòng thắng cảnh nơi đây sao? So với bọn Tôn Vô Kỵ, ngươi tốt số hơn chúng nó nhiều.
Lôi Minh nghe nói thế, bất giác giật mình hỏi :
- Nói sao? Chính tiểu tử ngươi đã sát hại nhóm thủ hạ của Tôn hương chủ đó ư?
Nhạc Xương đưa mắt nhìn mộ Nhạc Vương tức thì hào khí đại khởi, ưỡn ngực nói :
- Loạn thần tặc tử, mọi người đều có bổn phận phải diệt họ, chớ nói một Hương chủ nho nhỏ như ngươi, cho dù Bang chủ Kim Tiền bang không đến tìm ta, bản thiếu gia cũng quyết không buông tha gã đâu!
Bấy giờ, Lôi Minh không còn chịu đựng được nữa lập tức gầm hét nói :
- Này tiểu tử, hãy nạp mạng nào!
Dứt lời, gã nhảy tới vung kiếm tấn công ngay.
Nhạc Xương lạnh lùng tằng hắng một tiếng, nói :
- Cho dù ngươi hết muốn sống, nhưng cũng chớ hấp tấp như thế làm gì!
Hắn tỏ ra rất bình tĩnh, đợi mũi kiếm đâm tới chỗ cách trước ngực còn khoảng ba tất, mới đảo mình lui ra năm thước, hắn vừa đặc chân chấm đất bỗng cảm thấy sau lưng có tiếng binh khí phá không vang lên, hắn lập tức lượn mình xoay một vòng đồng thời vung chưởng bổ xuống nhanh như chớp.
Gã đại hán thấy đánh lén một đao không trúng, thoạt vừa giật mình kinh hãi, bỗng cảm thấy cổ tay phải đau như cắt, kêu choeng một tiếng thanh đao đánh rớt trên đất luôn.
Gã vừa giơ tay trái đỡ lấy cánh tay phải, vừa nghiến răng lùi ra sau.
Nhạc Xương cười lạnh lùng một tiếng, cũng không thèm truy kích đối phương, cứ đứng ngạo nghễ tại chỗ.
Lôi Minh vừa kinh hãi vừa căm phẫn, gã không ngờ tiểu oa nhi này chỉ hất tay một cái nhẹ nhàng đã hạ được một người ngay, gã giận đến mồm mũi phun ra khói lửa, khẽ hất thanh kiếm một cái chuẩn bị truy kích hắn, bỗng nghe sau lưng có tiếng la hét.
- Xin Hương chủ lui sang một bên, giết gà không cần dùng dao mổ bò, để anh em bọn này liễu kết hắn cho mà coi!
Dứt lời, có bốn đại hán từ sau lưng gã xông tới, chia làm bốn vị trí khác nhau cùng cầm binh khí lao tới bổ vào người Nhạc Xương nhanh như chớp.
Lôi Minh trông thấy thế, cười khẩy một tiếng, khẽ gật đầu nói :
- Tiểu tử này chính là người mà Bang chủ đã hạ lệnh tầm nã, bất kể chết sống vẫn được trọng thưởng, các huynh đệ cứ việc yên tâm xuất thủ.
Nhạc Xương xếch ngược đôi lông mày kiếm, hai mắt tia ra luồng sáng lạnh cười khẩy nói :
- Nơi đây đất rộng người vắng, chớ nói chỉ có bốn người các ngươi, cho dù thêm mười lần số người như vậy, hừ, ta thiết tưởng Nhạc Vương gia gia cũng hoan nghinh thôi.
Bấy giờ, người bên trái thì múa búa tạ, còn người bên phải thì sử dụng thanh sắt dài cùng lúc lao tới quét vào lưng hắn.
Nhạc Xương cười lạnh lùng một tiếng đảo mình tránh sang một bên.
Tức thì cả búa tạ lẫn thanh sắt dài đều đánh vào hư không hết.
Mặt hắn lạnh như tiền, hai mắt tia ra luồng sát khí kinh người, chẳng đợi hai gã nọ nhảy tới, hắn lập tức vung song chưởng tấn công một chiêu “Lực Cự Thiên Quân”, đánh bạt hai gã nọ té lui ra sau khoảng năm thước.
Mặc dù bốn đại hán bị chưởng phong đánh văng ra sau, nhưng kế đó họ lại nhảy tới vây công Nhạc Xương tiếp, võ công của bốn gã này cũng khá gớm. Họ phối hợp tiến thoái công thủ rất khéo léo, chẳng có chút kẽ hở gì hết, bốn thanh đao kiếm tấn công toàn những chiêu vô cùng lợi hại.
Chỉ trong chốc lát họ đã đụng với nhau trên hai mươi chiêu, Nhạc Xương trông thấy bốn đại hán này càng chiến đấu càng hăng, chẳng có mảy may nỗi sợ hãi, tức thì sát khí bốc lên đùng đùng, nhủ thầm :
- “Ta chẳng muốn giết họ chút nào, thế nhưng chúng nó trợ hổ tác ác, nếu có để lại cũng chỉ tổ gây họa bại cho dân gian, chi bằng liễu kết họ cho xong”.
Hắn suy nghĩ đến đây, lập tức triển khai “Mị Ảnh Si Uyên” thân pháp lượn mình chạy xoay vòng giữa bốn gã đại hán nọ nhanh như chớp.
Đồng thời Nhạc Xương mang U Minh thập nhị thức kiếm pháp của Phụ nhân trung niên đã truyền thụ chuyển dụng thành chưởng pháp, oai lực cũng không giảm sút chút nào.
Bốn đại hán vẫn liều mạng tấn công như điên như cuồng, nhưng lợi thế đã hoàn toàn mất hết, họ bị thân pháp thần kỳ của Nhạc Xương xoay vòng đến hai mắt cứ nảy đom đóm lửa.
Tình thế bỗng biến đổi, chẳng những bốn đại hán hồn phi phách táng, ngay cả Hỏa Phán Quan Lôi Minh cũng kinh tâm động phách.
Lôi Minh vừa đưa mắt theo dõi hiện trường vừa nhủ thầm :
- “Chẳng mấy chốc nữa, tánh mạng của họ ắt nguy khốn tới nơi, vậy thì...”
Gã đang còn suy nghĩ, hiện trường lại có thay đổi.
Bỗng thấy Nhạc Xương cười lạnh lùng một tiếng, nhún mình nhảy vọt lên cao khoảng ba trượng, sau đó vận công vào song chưởng sử dụng một thức “Càn Khôn Hỗ Dị” lao xuống nhanh như chớp, đồng thời xòe mười ngón tay ra dùng chín thành công lực chộp vào hướng bốn đại hán.
Cũng đồng thời ngay lúc này...
Hỏa Phán Quan Lôi Minh đã biết tình hình chẳng ổn, cũng lập tức phi thân lướt tới vung trường kiếm quét vào người Nhạc Xương đang phất phơ hạ xuống, mãnh liệt hết sức.
Nhạc Xương thoạt trông thấy thế, chẳng luống cuống chút nào, song chưởng vẫn tiếp tục ấn xuống không hề thay đổi, nhưng thân người lơ lửng trên không khẽ đảo mình một cái lượn ngang bảy thước.
Ngay lúc hắn tránh khỏi đường kiếm của Lôi Minh, hai chân vừa đặt xuống đất, bỗng nghe vài tiếng thảm rú phá không vang lên, bốn đại hán nọ đã bị chiêu “Đoạt Mạng Truy Hồn” của hắn đập vỡ đầu chết ngay lập tức.
Lôi Minh đánh một kiếm không trúng đích, lại thấy bốn đồng bọn bỏ xác tại chỗ, tức thì mặt mày thảm biến. Nhạc Xương đang đứng cách gã độ khoảng hai trượng nói giọng lạnh lùng :
- Lôi Minh, ngươi thấy chiêu “Đoạt Mạng Truy Hồn” của bản thiếu gia có lợi hại không?
Mặc dù Hỏa Phán Quan Lôi Minh kinh sợ võ công của Nhạc Xương, nhưng khi thấy đồng bọn của mình bị giết chết, tức thì nổi giận đùng đùng, gầm hét nói :
- Tiểu tử chớ ngông cuồng quá thế, xem bản Hương chủ băm xác ngươi đây.
Dứt lời phi thân lao tới đồng thời vung kiếm chém vào người Nhạc Xương ngay.
Nhạc Xương trông thấy đối phương nổi giận bất giác giật bắn người lên, vội đảo mình tránh sang một bên.
Kêu xoẹt một tiếng, Nhạc Xương rút Thanh Minh kiếm ra khỏi bao.
Bấy giờ trường kiếm của Lôi Minh lại tấn công tới lần nữa.
Nhạc Xương tay phải câm kiếm, nghiêng mình lách sang một bên, kế đó hất kiếm mình đánh ra một chiêu Khôi Tinh Điểm Nguyên đâm vào ngực gã nhanh như cắt.
Lôi Minh thoạt trông thấy kiếm pháp của hắn biến hóa thần tốc khó lường, hơn nữa kiếm khí lạnh buốt, bất giác giật mình nhảy lùi ra sau, không dám đụng với đối phương.
Thế nhưng gã thoạt vừa lùi ra sau bỗng nghe Nhạc Xương cười lạnh lùng một tiếng, lại lượn mình lướt tới như hình với bóng, kêu vù một cái có hàng vạn bông kiếm phủ tới nhanh như chớp.
Lôi Minh nằm chiêm bao cũng không ngờ thân pháp của thiếu niên này lại nhanh nhẹn và quỷ quyệt đến thế.
Gã thoạt vừa cảm thấy hoa mắt, và khí lạnh chạm vào người, muốn lượn mình tránh né cũng chẳng còn kịp nữa.
Thế nhưng trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lôi Minh tình cấp sanh trí lập tức ngã người nhào lộn trên đất lăn mình ra ra cả vài thước.
May mà như thế, ngực áo của gã cũng bị kiếm khí rạch toét một đường hở, bất giác sợ đến lạnh toát mồ hôi.
Gã vừa hoàn hồn bình tĩnh lại, ngước đầu thấy Nhạc Xương đứng tại chỗ trấn kiếm ngang ngực, mặt lộ vẻ cười ngạo nghễ.
Mặc dù gã hận đến nghiến răng kêu ken két, song biết rằng mình quyết không phải đối thủ của hắn, nếu không lập tức đào tẩu, cuối cùng rồi phải bỏ xác tại chỗ này mà coi.
Tục ngữ có câu: “Hảo hán trả thù dù ba năm cũng chưa gọi là muộn”.
Gã suy nghĩ đến đây lập tức ngồi dậy đồng thời hạ kiếm xuống, căm phẫn nói :
- Này tiểu tử, đêm nay bản Hương chủ chịu trận, chúng ta hẹn hôm khác gặp lại.
Nói xong, khẽ khoát tay trái một cái phi thân chạy trước.
Nhạc Xương buông tiếng cười một hơi dài nói :
- Này lão tặc! Ngươi chạy đâu cho khỏi?
Dứt lời, lượn mình lướt tới đồng thời vung Thanh Minh kiếm điểm vào Linh Đài huyệt ở sau lưng Lôi Minh nhanh như cắt.
Trong lúc mũi kiếm của Nhạc Xương sắp đâm vào lưng Lôi Minh, bỗng nhiên có một bóng đen từ sau mộ Nhạc Vương bay vọt tới, đồng thời phất hai tay áo kêu vù một cái, tức thì có mười mấy chấm sao băng ảo hóa thành hình hoa mai bắn vào mặt Nhạc Xương nhanh như chớp.
Nhạc Xương đang phi thân tới giữa không bất tiện tránh né, hơn nữa khoảng cách quá gần, tức thì không còn đủ thời gian tấn công Lôi Minh nữa, liền xoay kiếm ra sau múa ra một đạo kiếm quang kêu leng keng vài tiếng.
Số ám khí bay tung tóe rơi xuống đất hết.
Nhạc Xương thoạt trông thấy Kim Tiền bang chẳng những xếp đặt mai phục trước, hơn nữa đã sử dụng loại ám khí độc hại hơn tam cấp như thế, bất giác nổi giận đùng đùng.
Thân người hắn vừa chấm đất, lập tức khẽ nhún hai mũi chân một cái, nhảy vọt lên cao, thanh kiếm trong tay lại ảo hóa ra hàng vạn bông kiếm phủ vào bóng đen đang núp ở sau mộ nhanh như chớp.
Bóng đen nọ thấy mình đánh lén một kích chẳng thu được kết quả bất giác giật mình kinh hãi, định quay người bỏ chạy thì kiếm khí vừa ập tới.
Kêu oa một tiếng! Nghe thật rùng rợn, mưa máu bay tung tới đầy trên không, một thân người đã bị thanh kiếm của Nhạc Xương chém trên đầu xuống tới chân thành hai phần.
Hắn ngoái cổ nhìn ra sau, mới bay Lôi Minh đã thừa cơ hội ngàn vàng này co giò chạy như gió.
Nhạc Xương cười lạnh lùng một tiếng nói :
- Này Lôi Minh, nếu đêm nay để ngươi tẩu thoát, bản thiếu gia sẽ không còn gọi là họ Nhạc nữa.
Dứt lời, hắn lượn mình đuổi theo ngay.
Lôi Minh co giò chạy như điên như cuồng, bỗng thảy trước mặt có một cánh rừng rậm, bất giác cả mừng nhủ thầm :
- “Chỉ cần chạy vào trong rừng, xem như mạng già được bảo đảm ngay.
Gã lập tức gia tốc thân pháp chạy nhanh hơn”.
Thình lình ngay lúc này...
Có một bóng đen thấp thoáng từ trong rừng hiện ra, thân pháp đối phương thần tốc nhanh nhẹn hết sức.
Lôi Minh thoạt trông thấy một bóng người tự trong nhảy vọt ra, bất giác giật mình thả chậm bước lại, bóng đen nhỏ nhắn nọ đã lướt tới chỗ cách trước mặt gã còn khoảng hai trượng, đã lên tiếng hỏi :
- Người ở đằng trước có phả là Lôi hương chủ đó chăng?
Lôi Minh ngạc nhiên nói :
- Đúng thế chính là Lôi mỗ đây.
Trong lúc gã thoạt vừa thả chậm bước định xem người này là ai, bỗng nghe đối phương gầm hét một tiếng :
- Lôi Minh lão tặc, hãy nạp mạng mau.
Dứt lời, vung kiếm đâm tới luôn. Lôi Minh chỉ thấy một đạo ánh kiếm đâm vào trước ngực gã nhanh như chớp.
Đồng thời ngay lúc này...
Nhạc Xương đã rượt tới, hấp tấp cách không phóng ra một chưởng nhanh như chớp.
Kêu đùng một tiếng...
Lôi Minh trúng chưởng loạng choạng nhào tới trước, kêu choeng một tiếng trường kiếm đánh rơi trên đất luôn, đầu óc choáng váng, há mồm chưa kịp phun máu trước ngực bỗng lại cảm thấy đau như cắt, gã hét to một tiếng :
- Hỏng rồi!
Thế nhưng gã này không hổ thẹn là lão giang hồ, cuối cùng sắp chết mà vẫn rất bình tĩnh, gã âm thầm vận khởi một khẩu tàn dư chân khí, trợn ngược hai mắt, giận dữ gầm hét :
- Lôi mỗ liều chết với ngươi thôi!
Dứt lời phun máu tua tủa.
Hai đạo chưởng lực từ lòng hai bàn tay gã đẩy tới nhanh như vũ bão.
Hình như bóng đen nhỏ nhắn nọ không ngờ gã sắp chết vẫn có thể phản kích, nhất thời tránh né không kịp, tức thì trúng phải một chưởng của gã.
Sau khi y trúng chưởng kêu hự một tiếng, trường kiếm trong ay cũng theo đó xoáy mạnh một cái, tức thì Lôi Minh rú lên một tiếng thảm thiết, máu từ lồng ngực phun ra tua tủa, té nằm trên đất chết ngay lập tức.
Đối phương thấy Lôi Minh té ngã ra đất chết ngay lập tức, mặt lộ vẻ cười đắc ý, sau đó cau mày lại cũng đánh bạch một cái té nằm trên đất bất động luôn.
Thanh kiếm vẫn cắm sau vào ngực Lôi Minh. Nhạc Xương chạy tới đưa mắt nhìn hai người, bất giác lắc đầu khẽ thở dài một tiếng.
Nhạc Xương bước tới bên cạnh người nọ, thấy thân hình đối phương mảnh dẻ đang gục đầu nằm trên mình Lôi Minh.
Nhạc Xương giơ tay lật người y qua tức thì một gương mặt anh tuấn hiện ra trước mắt.
Chỉ thấy mặt mày y tái mét không còn chút máu, mặt dù lồng ngực y còn nhấp nhô liên tục, thế nhưng hơi thở rất yếu.
Nhạc Xương biết y bị thương khá nặng thế rồi hắn vận công phóng chỉ điểm vào ba đại huyệt Khí Hải, Chưởng môn và Bách Hội của y.
Bấy giờ bầu không khí trước mộ Nhạc Vương đã trở lại yên tĩnh như lúc nãy, chỉ có vài xác chết nằm ngổn ngang trên đất mà thôi.
Thế rồi Nhạc Xương ôm vào nách xốc người đó lên, chỉ cảm thấy thân thể người này mềm mại và nhẹ cân, hắn không rảnh rỗi suy nghĩ nữa, lập tức phi thân chạy xuống Tê Hà Lãnh.
Khi hắn xuống tới chân núi, bất giác do dự giây lát.
Bấy giờ trời bắt đầu mờ mờ sáng.
Chẳng lẽ mang người này trở về khách sạn chăng?
Không được người này thọ thương khá nặng cần phải chữa trị, nếu mang đối phương trở về khách sạn ắt phải bị bọn hung đồ Kim Tiền bang phá rối không sai.
Hắn suy nghĩ đến đây, bỗng nảy a một kế, nhủ thầm :
- “Chi bằng ta đến phụ cận nơi Triệu Phùng Xuân đang cư ngụ, tìm một hang đá bí ẩn nhưng vẫn có thể yên tâm trị thương cho đối phương?”
Nhạc Xương suy nghĩ đến đây cảm thấy đắc ý vô cùng, vì Triệu Phùng Xuân quyết không nào ngờ rằng mình đã thoát hiểm, hơn nữa lại còn ở gần chỗ cư ngụ của gã trị thương cho người.
Thế rồi hắn lập tức thi triển thân pháp chạy về hướng cư ngụ của Triệu Phùng Xuân.
Chẳng mấy chốc hắn đã tìm gặp một hang đá nho nhỏ đủ cho hai người dung thân, hắn được kinh nghiệm bài đầu, nên lần nầy hắn quan sát thật kỹ sau đó mới phi thân vào động.
Vào trong động khoảng năm thước, hắn đặt người ấy nằm trên đất.
Không ngờ khi hắn rút tay trái ra đã vô tình làm tuột chiếc khăn xanh quấn trên đầu của y, thì một mái tóc mây xinh đẹp xõa dài lên vai.
Nhạc Xương giật mình nhủ thầm :
- “A! Té ra đối phương là một thiếu nữ, chẳng trách gì con người y mảnh dẻ như thế, vậy thì ta biết dùng cách gì trị thương cho y đây?”
Nhạc Xương cứ đi tới đi lui trong động huyệt, suy nghĩ tìm cách gì giải quyết việc này.
Thế nhưng hắn trầm tư một hội lâu vẫn chưa tìm ra biện pháp gì hay cả.
Thỉnh thoảng hắn đưa mắt nhìn thiếu nữ nọ một cái, thấy gương mặt xinh đẹp này hình như quen thuộc, nhưng nhất thời lại chẳng nhớ ra đã gặp ở nơi đâu.
Bấy giờ, mặt mày thiếu nữ càng lúc càng tái mét.
Nhạc Xương luống cuống nhủ thầm :
- “Y thọ thương rất nặng, nếu không kịp thời cứu trị ắt phải nguy đến tánh mạng bây giờ, còn kiêng kỵ nam nữ thọ thọ bất tương thân làm gì nữa, hãy cấp tốc lo cứu người trước đã”.
Hắn suy nghĩ đến đó tức thì tấm lòng cảm thấy cởi mở ngay.
Nhạc Xương bước tới bên cạnh y, ngồi xếp bằng trên đất cởi áo ngoài của y ra, tức thì để tấm thân da thịt trắng trẻo.
Nhạc Xương dẹp bỏ tạp niệm, cuối đầu đưa mắt khám xét giây lát.
Mới thấy bên hông phải y lộ ra một vết đen sậm.
Nhạc Xương thở phào một cái thật nhẹ nhỏm lẩm bẩm nói :
- Xem như mạng ngươi còn lớn, nếu vết thương xê dịch lên trên một chút nữa thì trúng vào Kỳ môn Đại huyệt, đến lúc đó dù đại la thần tiên giáng trần cũng đành bó tay chịu thua.
Hắn vừa xem xét vết thương vừa lẩm bẩm nói thầm, bỗng trông thấy nơi cổ thiếu nữ có đeo một sợi dây chuyền, có móc thêm một trái tim thúy ngọc, xung quanh viền bằng bạc trông thật xinh đẹp.
Nhạc Xương thấy mặt trái tim thúy ngọc đẹp lạ thường bất giác dùng năm ngón tay khẽ sờ nó một hồi, không ngờ chỗ viền bạc trái tim nọ bỗng tách ra làm hai.
Thì ra bên trong có một hạt hồng đậu tương tư nho nhỏ!
Nhạc Xương bất giác ngẩn người ra tại chỗ.
Một hồi thật lậu...
Hắn giật mình lẫm bẩm nói :
- Chẳng lẽ là y sao?
Nhạc Xương liên tưởng tới đối phương ném hồng đậu thị cảnh giác!
Cũng liên tưởng đến khách lữ giải nguy!
Y giết Lôi Minh để trả thù? Hay để cứu mình đây?
Tại sao y mãi theo dõi mình vậy?
Tất cả nhũng sự việc này thảy đều là những câu nghi vấn khó giải.
Thình lình ngay lúc này...
Từ bên ngoài có luồng ánh sáng nghiêng nghiêng soi vào hang đá.
Nhạc Xương giật mình ngoài cổ nhìn ra ngoài mới hay ánh nắng mặt trời đã từ từ lên cao soi sáng cả một vùng đại địa.
Hắn mới phát giác rằng mình làm mất thời giờ quá nhiều, chớ vì thế mà làm hỏng việc lớn.
Thế rồi hắn lập tức khép hai mặt trái tim thúy ngọc lại, sau đó vận khởi toàn thân chân lực khẽ ấn lên huyệt Đơn Điền của y.
Tức thì có luồng cương dương chi khí lưu hành trong trăm mạch tứ chi của y.
Khoảng giây lát sau thiếu nữ nọ bỗng phát ra tiếng rên rĩ thật khẽ.
Nhạc Xương biết rằng đã đến lúc quan trọng, hắn lập tức sử dụng thân pháp thần tốc phóng chỉ điểm khắp một trăm lẻ tám huyệt đạo trong toàn thân y.
Sau đó lại ấn tay phải lên huyệt Đơn điền của y đồng thời gia tăng mười thành chân lực.
Khoảng mười phút sau...
Thiếu nữ khẽ kêu hừ một tiếng, sắc mặt từ từ hồng hào lại, đồng thời y cũng mở to hai mắt dần.
Trước hết y thấy một thiếu niên mặt mày thanh tú ngồi bên cạnh mình, đang sử dụng bàn tay phải ấn lên Đơn điền yếu huyệt của mình.
Y cúi đầu nhìn tiếp, mới hay y phục của nình đã cởi ra hết, để lộ cặp ngực ra ngoài bất giác thẹn đỏ mắt, thân liễu cứ run rẩy không ngừng.
Nhạc Xương sợ rằng thiếu nữ hiểu lầm, đồng thời uổng công trị thương, lập tức lên tiếng nói :
- Đêm hôm qua cô nương bị Lôi Minh trước khi sắp tắt thở đánh trúng một chưởng thọ thương khá nặng, tại hạ đang sử dụng toàn lực trị thương cho cô nương, chẳng hề có chút ác ý gì hết, mong cô nương vận khí tương trợ, để đạt kết quả tốt.
Khóe mắt thu ba của thiếu nữ thoáng hiện một luồng sóng thần bí, y thấy gương mặt Nhạc Xương đỏ như lửa hồng, mồ hôi toát ra trên trán to bằng hạt đậu, hơn nữa giọng nói thành khẩn nên y khẽ gật đầu biểu thị đồng ý, sau đó lại nhắm mắt lại.
Lại trải qua một thời gian nữa, Nhạc Xương thu hồi bàn tay, cứ thở hồng hộc liên tục, vì tiêu hao chân lực quá nhiều, bây giờ toàn thân hắn đã ướt sũng.
Nhạc Xương ngồi yên tại chỗ bắt đầu vận công điều tức.
Thiếu nữ nọ ngồi bật dậy, sau khi sửa lại y phục cho chỉnh tề, mới đứng phắt dậy luôn.
Y đưa mắt nhìn chăm chăm Nhạc Xương, thâm tình trên mặt thay đổi liên tục.
Một âm thanh khẽ nói trong lòng y :
- Biết làm sao đây? Ta biết làm sao bây giờ?
Thình lình...
Trên mặt y thoáng lộ một vẻ cười thần bí, kế đó y hất chưởng khẽ vỗ vào lưng Nhạc Xương một cái.

Các tập/chương/hồi khác của HỒNG THẦN HUYẾT ẤN

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !