Truyện kiếm hiệp
 

Ngưng Sương Kiếm (Hồi 11)

Tác giả: Ngọa Long Sinh | Lượt xem chương này: 395

Nói đến Giang Nam không thể không nhắc đến Hàng Châu, mà một khi đến Hàng Châu thì du khách khó quên ghé Tây Hồ thưởng lãm. Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, trên Tây Hồ mờ mờ một màn sương trắng phiêu bồng, Tây Hồ Bát Lộ (tức tám cảnh đẹp) càng thu hút hàng vạn du khách đến thưởng ngoạn.
Hiện tại vần thái dương cũng đã gác non Tây, trên Bắc Sơn Lộ (một trong tám cảnh) có hai nhân vật, một lão một thiếu cũng đang du sơn ngoạn thủy. Các cảnh trên Bắc Sơn Lộ gồm có Bảo Thạch, Vạn Lĩnh, Thê Hà, Tiên Cô, Linh Ẩn, Phi Lai... Thê Hà Sơn có Thê Hà Động rất lạnh, chỉ thích hợp du lãm vào mùa hè, Tiên Cô Sơn có Ngọc Tuyền nước trong thấy đáy, có thể đếm được cá bơi trong nước, vì vậy xem cá ở Ngọc Tuyền là một lạc thú mà du khách không thể bỏ qua.
Sau khi xem xong Ngọc Tuyền thì vị thiếu niên và lão nhân kia chậm rãi bước ra, từng cơn gió mát lạnh thổi qua mặt, dù đang là ngày hè nhưng cũng khiến con người cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Vị thiếu niên anh tuấn kia chẳng phải ai xa lạ mà chính là Giang Hải Phong.
Còn vị lão nhân chính là hảo hữu của chàng, nhân vật tưởng như đã chết mà chưa chết:
Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng.
Giang Hải Phong bước lên thềm đá rồi thở dài, nói:
- Chúng ta đến Hàng Châu đã không ít ngày rồi, suốt ngày chỉ du sơn ngoạn thủy mà chẳng tìm ra biện pháp nào, rốt cuộc Tả Nhân Long kia ở đâu, vẫn không có chút manh mối, lão xem phải làm thế nào bây giờ?
Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng cười ha ha một tràng rồi nói:
- Tiểu lão đệ, sao ngươi lại mất bình tĩnh như thế? Đừng vội, việc gì chúng ta phải vội chứ?
Giang Hải Phong chau mày nói:
- Chỉ có điều tại hạ không biết tiểu thư đồng đó như thế nào rồi?
Lâu Vân Bàng cười hì hì, nói:
- Chuyện này ngươi cứ yên tâm, hắn là một thư đồng thì Tả Nhân Long kia có thể làm gì được hắn? Lão đệ ngươi nhẫn nại một chút, chúng ta cứ ôm càng đợi thỏ ở Tây Hồ này, không có lý gì Tả Nhân Long lại không đến đây.
Giang Hải Phong không nghĩ như vậy nhưng chàng cũng chẳng có cách nào khác nên đành gật gật đầu. Chàng vẫn chưa nói chuyện thư đồng kia là nữ tử hóa trang, vì sợ Lâu Vân Bàng chế nhạo mình.
Hiện tại thương thế Lâu Vân Bàng đã hoàn toàn bình phục, lão thường nói:
- Lão đệ, có thể nói sinh mạng ta là do một tay ngươi cứu vớt, kiếp này lão phu xem ngươi như một vị bằng hữu không uổng công giao hảo.
Còn Giang Hải Phong, chàng đã nhận ra Lâu Vân Bàng này là một hán tử đầy huyết tính qua chuyện ở Thanh Châu, vì thế lần này chàng quyết tâm đưa lão cùng đi Giang Nam, giao tình giữa hai người ngày càng sâu sắc hơn. Một lão một thiếu dùng thời gian hai tháng đi tìm khắp các nơi ở Giang Nam nhưng Tả Nhân Long vẫn như bóng chim tăm cá. Cuối cùng bọn họ trở lại Tây Hồ, vì nghĩ Tả Nhân Long đã đến Giang Nam thì tự nhiên là không thể không đến du lãm nơi này.
Lâu Vân Bàng vốn là một nhân vật thấy mặt tức thì làm quen, ở Tây Hồ chưa được mười ngày nhưng lão đã quen gần hết bọn lưu manh tại đây. Giang Hải Phong mô tả hình dạng của Tả Nhân Long cho lão biết, sau đó lão đi nói lại với bọn người kia, và dặn chúng một khi có tin tức là đến báo ngay. Nhờ có những bằng hữu như vậy giúp đỡ nên lão và Giang Hải Phong mới có thể nhàn du.
Trên Bắc Cao Phong có “Thao Quang Am”., lầu đá cao vạn trượng, đối diện là một ngôi miếu kêu bằng “Thạch Cơ Tự”. hướng ra sông Tiền Đường. Từ xa nhìn ra cửa sông thấy sóng bạc nhấp nhô, trời nước tương tiếp, thế nhân gọi là Thao Quang Quan Hải.
Giang Hải Phong và Lâu Vân Bàng thuyết phục phương trượng của Thạch Cơ Tự để được lưu trú trong một gian thiền phòng nằm bên trái điện thờ. Bọn họ tận dụng thời gian nhàn rỗi để đọc kinh thư, du ngoạn sơn thủy hoặc tìm các lão hòa thượng trong chùa đánh vài ván cờ. Đối với Lâu Vân Bàng mà nói, tuổi tác của lão đã như ngọn đèn trước gió, sống được ngày nào hay ngày đó, được thế nào hay thế ấy, do vậy mà tính khí rất nhẫn nại.
Nhưng Giang Hải Phong lại không thể như vậy, chàng là người có ý thức và trách nhiệm rất cao. Tuy Tịch Ti Ti tự nguyện theo chàng nhưng an nguy của nàng là do chàng phụ trách, bây giờ nàng bị Tả Nhân Long bắt đi cũng là một sĩ nhục đối với chàng. Do vậy mà tâm tình của chàng trong khoảng thời gian này rất tồi tệ.
Hiện tại hai người đang tiến đến trước Thạch Cơ Tự, vừa định bước vào trong thì bỗng thấy một tiểu tử thò thò thụt thụt phía sau cổng chùa. Nhãn lực của Lâu Vân Bàng khá nhạy bén, lão nhận ra ngay kẻ đến chính là tên vô lại hữu danh ở Tây Hồ. Tên hắn là Tiểu Mã Trách - Tạ Ngũ, khắp vùng Tây Hồ không ai là không biết hắn. Thiết Chưởng Hắc Ưng cho hắn một ít tiền và bảo hắn phụ trách việc thăm dò tin tức Tả Nhân Long.
Bây giờ thấy hắn xuất hiện thì Lâu Vân Bàng bất giác vui mừng, lão vội vẫy tay gọi và nói:
- Ồ! Là ngươi à, mau đến đây! Mau đến đây!
Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ liền vọt qua bức tường mà chạy đến chào Lâu Vân Bàng và nói:
- Lão gia vẫn khỏe chứ?
Nói đoạn hắn liếc nhhin Giang Hải Phong với ánh mắt kinh dị.
Lâu Vân Bàng cười ha ha rồi nói:
- Đây là vị Giang đại gia mà lão phu đã nói với ngươi, ngươi mau đến hành lễ đi!
Tạ Ngũ biến sắc nhưng hắn gượng cười và cung thủ chào Giang Hải Phong, đoạn nói:
- Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ tham kiến Giang đại gia!
Giang Hải Phong liếc nhìn qua Lâu Vân Bàng, dường như có ý trách lão không nên nói ra danh tính của mình, nhưng Lâu Vân Bàng giả vờ không thấy, lão cười hì hì, nói:
- Lão đệ, Tạ Ngũ này là người mà ta nhờ thăm dò tin tức Tả Nhân Long, có lẽ hắn đến trả lời đây.
Lão quay sang hỏi Tạ Ngũ:
- Thế nào? Có tin tức gì không?
Tạ Ngũ nhìn xung quanh một lượt với vẻ thần bí rồi nói:
- Chúng ta vào trong chùa rồi nói!
Lâu Vân Bàng cười ha ha, lão nói:
- Không sao, nơi này tứ phía không người mà.
Tạ Ngũ liếc nhìn Giang Hải Phong rồi chậm rãi nói khẽ:
- Theo Hạt Tử Tiểu Thái nói cho tiểu nhân biết thì tối qua trên đại lộ Thiên Nam có một thiếu niên cưỡi tuấn mã đi qua, bộ dạng rất giống Tả Nhân Long mà lão gia nói.
Lâu Vân Bàng “à”. một tiếng, Tạ Ngũ liền nói tiếp:
- Tiểu nhân đã bảo hắn bám theo đối tượng.
Lâu Vân Bàng gật gật đầu rồi lấy ra một nén bạc, đưa cho Tạ Ngũ.
Tạ Ngũ nhận lấy và mỉm cười, nói:
- Đa tạ lão gia!
Lâu Vân Bàng chau mày hỏi:
- Sự tình sau đó thế nào?
Tạ Ngũ mỉm cười, nói:
- Lão gia đừng vội, tiểu nhân vẫn còn tiếp tục điều tra thăm dò, lão gia và vị Giang đại gia này đều ở đây à? Tiểu nhân đến cho biết chỗ để sau này tiện việc báo tin.
Lâu Vân Bàng chỉ và Thạch Cơ Tự và nói:
- Bọn ta ở trong chùa này, khi nào có tin tức ngươi cứ đến.
Tạ Ngũ cúi người nói:
- Được! Được!
Nói đoạn hắn chào hai người rồi quay bước.
Lâu Vân Bàng liền quát:
- Quay lại!
Tạ Ngũ quay lại hỏi:
- Còn chuyện gì nữa?
Lâu Vân Bàng nói:
- Không được cho người khác biết tin tức bọn ta đang ở đây, hiểu không?
Tạ Ngũ vừa gật đầu vừa đáp luôn miệng:
- Hiểu! Hiểu!
Lâu Vân Bàng phất tay, nói:
- Được rồi, ngươi đi đi!
Nói đoạn lão cùng Giang Hải Phong đi vào chùa. Tạ Ngũ nhìn theo một lúc đến khi hai người khuất bóng thì hắn mới nhanh chóng xuống núi. Kế đó hắn nhảy lên một chiếc thuyền nhỏ rồi chèo thuyền ra giữa Tây Hồ. Tạ Ngũ nhìn tứ phía, thấy không có ai theo dõi mình thì hắn tiếp tục chèo thuyền đi vun vút.
Chừng nửa giờ sau thì thuyền đến một cánh rừng trúc, Tạ Ngũ buộc thuyền rồi phóng thẳng lên bờ. Trong rừng trúc có một quán trà nhưng thường rất ít khách nhân, vòng qua quán trà thì có thể thấy một lầu trúc với tên gọi là “Thanh Trúc Thúy Quán”., đây là nơi chuyên chiêu đãi cao nhân nhã sĩ.
Tạ Ngũ lức láo nhìn quanh rồi sải bước đi về phía Thanh Trúc Thúy Quán, không ngờ vừa đi mấy bước thì bị một tiểu nhị bước ra ngăn chặn.
Tiểu nhị nhìn Tạ Ngũ từ đầu tới chân rồi hỏi:
- Ngươi tìm ai?
Tạ Ngũ nhếch mép cười nhạt rồi nói:
- Thế nào? Ngay cả Tiểu Mã Trách ta mà cũng không nhận ra à?
Có lẽ tiểu nhị này mới đến làm không lâu, hắn ngớ người một lát rồi nói:
- Lão Mã Trách cũng không được, rốt cuộc là ngươi tìm ai?
Tạ Ngũ nghe vậy thì nộ khí xung thiên, lớn tiếng mắng:
- Hỗn xược, hôm nay ta lấy mạng tiểu tử ngươi mới được!
Nói đoạn hắn vung quyền định đánh tiểu nhị nhưng lại bị một người mới đến chụp lại và nói:
- Được rồi! Đừng gây sự làm náo loạn nơi yên tĩnh này!
Người vừa xuất hiện là một thiếu niên mặc lam bào, tướng mạo khôi ngô anh tuấn.
Tạ Ngũ vội chào thiếu niên và nói:
- Ồ, Tả đại gia sao đại gia lại ra ngoài này? Không sợ lộ chân tướng hay sao?
Thiếu niên cười nhạt, nói:
- Ta sợ gì chứ?
Tạ Ngũ ngớ người rồi cười hì hì, nói:
- Đúng thế! Tiểu nhân lại nói sai rồi, với công phu của Tả đại gia thì còn sợ ai nữa?
Thiếu niên họ Tả “hừ”. một tiếng, rồi nói:
- Ta ngồi bên trong nghe giọng nói là biết ngươi đến nên ra đón ngươi đấy thôi.
Nào, chúng ta vào trong rồi hãy nói!
Lam y thiếu niên họ Tả này chính là Tả Nhân Long, nói đoạn chàng liền quay bước đi vào trong.
Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ cũng theo sau, vừa đến nơi thì hắn thở dài, nói:
- Hai ngày qua đôi chân của tiểu nhân đã chạy tới chạy lui muốn rã rời rồi, hết leo núi lại lội sông, rách toạt cả giày rồi nè.
Tả Nhân Long cười nhạt, nói:
- Ta cho ngươi không ít tiền mà.
Tạ Ngũ gượng cười, nói:
- Mười lạng kim ngân của đại gia chia ra chỉ còn hai lạng, làm việc cho đại gia há có thể nhịn ăn được sao?
Tả Nhân Long lấy ra một nén bạc chừng hai mươi lượng, chàng đưa cho Tạ Ngũ và lạnh lùng nói:
- Này, ngươi cầm lấy đi! Không phải ta tiếc tiền, chỉ có điều ngươi phải hành sự cho tốt mới được. Thế nào, có điều tra được lai lịch của lão nhân họ Lâu đó không?
Tạ Ngũ cầm nén bạc trong tay thì sắc diện rạng rỡ hẳn lên, hắn thấy chỗ bạc này nặng hơn của Lâu Vân Bàng nhiều nên hắn quyết định sẽ nói nhiều hơn một chút. Hắn cất nén bạc vào người rồi cười hì hì, nói:
- Tiểu nhân đã điều tra được lai lịch của lão Lâu Vân Bàng đó, lão ta vốn là người Sơn Tây, nghe nói cũng có chút tiểu danh trên giang hồ, ngoại hiệu là Thiết Chưởng Hắc Ưng, có thể thi triển Thiết Sa Chưởng. Lão ta còn nuôi dưỡng một con đại ưng, chỉ có điều lần này không thấy mang theo.
Tả Nhân Long suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Ta chưa từng nghe nói về người này.
Tạ Ngũ cười cười, nói:
- Vốn chỉ có chút tiểu danh thì đừng nói là Tả đại gia, ngay cả tiểu nhân cũng chưa từng nghe nói một lần, xem ra cũng chẳng có gì ghê gớm.
Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long nghe đến đây thì sắc diện bất giác trầm xuống, chàng nói:
- Nói vậy thì tại sao lão ta lại quán vào chuyện này, ta và lão vốn chẳng có oán thù gì?
Tạ Ngũ cười hì hì, nói:
- Có thể là lão ta là bằng hữu của Giang Hải Phong cũng không chừng.
Tả Nhân Long nghe đến danh tự Giang Hải Phong thì có một thứ cảm giác không nói ra được, đối với người này chàng vừa hận vừa kính, đồng thời cũng có một thứ hùng tâm tráng chí thôi thúc chàng phải phân thắng bại với con người này một lần. Chàng cũng đến Tây Hồ nhiều ngày rồi nhưng thủy chung vẫn chưa gặp Giang Hải Phong.
Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ lợi dụng tình hình này mà cung cấp tin tức cho hai bên để làm tiền.
Lúc này Tạ Ngũ như đoán được ý nghĩ của Tả Nhân Long, hắn bước lên trước và khẽ nói:
- Nghe nói Giang Hải Phong cũng sắp đến rồi.
Mục quang của Tả Nhân Long sáng hẳn lên, chàng nói:
- Khi nào hắn đến?
Tạ Ngũ cười hì hì, nói:
- Đại gia đừng vội, chuyện này...
Hắn vỗ vào đầu mình và cười cầu tài, nói tiếp:
- Tất cả đều ở trong này, đại gia đừng lo, hãy xuất năm mươi lượng nữa...
Nói đến đây thì thấy Tả Nhân Long biến sắc, Tạ Ngũ vội vàng giải thích:
- Đại gia chớ hiểu lầm, số tiền này không phải cho tại hạ, mà là cho mấy huynh đệ không ngại sinh tử. Tiền của đại gia cũng không mất trắng đâu, nếu ngày mai tiểu nhân không thể nói cho đại gia biết nơi ở của Giang Hải Phong thì sinh mạng của tiểu nhân sẽ do đại gia định đoạt.
Tả Nhân Long đứng lên đi lại mấy bước rồi cười nhạt, nói:
- Thực ra tự ta cũng có thể tìm được hắn...
Tạ Ngũ vội khoát tay, nói:
- Ấy chết, chuyện này không thể được, tuy tiểu nhân chưa gặp Giang Hải Phong nhưng cũng có thể đoán, nhất định đó là một nhân vật lợi hại, còn đại gia thì càng không cần nói... Đại gia thử nghĩ xem, một khi đánh cỏ động rắn thì e rằng sự việc sẽ...
Tả Nhân Long cũng nghĩ là hắn nói đúng, vì lâu nay chàng luôn có ý cảnh giác đối với Giang Hải Phong, nói thế không có nghĩa là chàng sợ mà vì chàng muốn tận chiếm thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Chàng muốn là thần long kiến thủ bất kiến vĩ trước mặt Giang Hải Phong để xuất kỳ chế thắng. Có nhiều ý thức tiềm ẩn như vậy nên chàng mới lặng lẽ trú ở Tây Hồ mà không lên tiếng đánh động, tuy thừa biết Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ là kẻ thừa cơ trục lợi nhưng chàng cũng không tiếc số tiền xuất ra.
Từ Thiên Sơn đến Trung Nguyên, chàng mang theo không ít tiền, do sinh hoạt của chàng rất đơn giản nên căn bản không hao tốn bao nhiêu. Hiện tại chàng cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Năm mươi lạng không gọi là nhiều, nhưng ngày mai ngươi phải đến nói rõ cho ta biết về tình hình của Giang Hải Phong đấy nhé.
Nói đoạn chàng lấy ra một xấp ngân phiếu, chọn một tờ năm mươi lạng đưa cho Tạ Ngũ. Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ vui mừng khôn tả, vì số tiền này đủ để hắn sống nhàn hạ một năm. Hắn vội vàng chấp tay tạ Ơn và nhận ngân phiếu, nhưng Tả Nhân Long không thu tay lại ngay, dường như chàng cố tình khẽ chạm vào vai trái của Tạ Ngũ một cái. Lập tức Tạ Ngũ cảm thấy như bị một lực đạo nặng ngàn cân đánh vào, hắn buột miệng kêu thất thanh, suýt chút nữa thì ngã ngồi xuống.
Tả Nhân Long lạnh lùng nhìn hắn và nói:
- Tạ Ngũ, nếu ngươi dám giở trò gì với ta thì phải cẩn thận một chút, Tả Nhân Long không phải là kẻ dễ bị lừa đâu.
Toàn thân Tạ Ngũ toát mồ hôi lạnh, hắn ấp úng nói:
- Dạ... Dạ... Tiểu nhân có hai đầu cũng không dám.
Tả Nhân Long buông tay xuống và nói:
- Đi!
Tạ Ngũ gật gật đầu rồi vội vàng quay người đi ra như một con chuột nhắt. Ra khỏi cửa, hắn thở phào một hơi và bất giác rùng mình, tự nói:
- Con bà nó, ta không thể giỡn mặt với tên này rồi, kiếm được chừng này cũng quá đủ, chớ đem sinh mạng ra đùa nữa!
o O o Lại nói đến Giang Hải Phong trong Thạch Cơ Tự, bất luận lúc nào, nơi nào chàng cũng không quên chuyện đọc sách. Tối nay, chàng thắp một đèn nhỏ và ngồi đọc cuốn Đại Tạng Kinh vừa mượn của hòa thượng trong chùa. Nhưng đọc chừng mười trang thì chàng cảm thấy tâm thần bất định, ý nghĩ cứ dâng lên trong đầu như sóng biển.
Chàng đặt sách xuống rồi chậm rãi đứng lên, nhìn ra ngoài thấy sân chùa vắng lặng, thỉnh thoảng có tiếng gõ mõ tụng kinh của các vị hòa thượng từ tiền điện vọng lại.
Giang Hải Phong mở cửa bước ra ngoài, trăng sáng gió lạnh khiến chàng cảm thấy như đang ở trên hoang đảo. Trước mặt chàng cũng có sông nước, sau lưng cũng có núi non, vầng trăng vằng vặc giữa bầu trời đêm lạnh lẽo. Nhưng khác một điều là trên hoang đảo chàng chỉ sống một mình, lòng yên tĩnh như giếng sâu không gợn sóng, còn hiện tại, ít nhất thì cũng có Tả Nhân Long, Tịch Ti Ti và Tái Ngoại Phi Hồng Tần Tử Linh xen vào cuộc sống của chàng, vì thế chàng không thể nào yên tâm được.
Gió lạnh vẫn không ngừng thổi, Giang Hải Phong bước loanh quanh một hồi rồi nhanh chóng trở về thiền phòng. Chẳng hiểu tại sao chàng vẫn có một thứ xúc động không thể nói ra, một người có định lực cao thâm như chàng, xưa nay rất ít khi như vậy, thế mà đêm nay...
Chàng đứng lặng người trước cửa sổ, hai mắt khẽ nhắm lại, tâm trí thầm tính tới những an nguy sắp đến. Sau thời gian chừng một tuần trà thì chàng mở mắt ra và tự nói:
- Kỳ quái... Không lẽ đêm nay có chuyện bất tường xảy ra?
Chàng đi tới đi lui và suy nghĩ:
- “Lẽ nào có ai đó muốn gây chuyện bất lợi đối với ta trong đêm nay chăng?”.
Nghĩ đoạn chàng định với tay lấy thanh Ngưng Sương Kiếm treo trên vách, nhưng một ý nghĩ khác chợt nảy ra nên chàng chỉ rút kiếm và treo vỏ kiếm trở lại. Sau đó chàng dùng vải xanh quấn thân kiếm cẩn thận rồi mới dắt ra sau lưng.
Chàng nhìn vỏ kiếm trên tường rồi cười nhạt, nói:
- Chỉ cần địch nhân nhìn thấy vỏ kiếm không trên tường thì biết ngay là Giang Hải Phong ta đã chờ đợi hắn.
Nói xong chàng lấy bút viết bốn chữ “Đoạn Nhai Nhật Xuất”. lên một mảnh giấy rồi đặt lên bàn. Đột nhiên toàn thân chàng tựa như chim yến xuyên mành, từ bên trong lướt vèo qua cửa sổ mà đi. Lúc này, Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng vẫn đang say nồng trong giấc ngủ ở phòng bên cạnh.
- O O o - Vầng trăng thượng huyền đã chếch bóng về hướng Tây nhưng không gian vẫn tràn ngập một thứ ánh sáng bàng bạc. Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long tựa như ánh sao xẹt giữa bầu trời, thân hình chàng liên tục tung lên hạ xuống nhanh như chớp.
Không đầy một khắc sau thì chàng đã đến trước Thạch Cơ Tự trên tuyệt đỉnh Bắc Cao Phong.
Trong đời chàng đối địch vô số nhưng xưa nay chưa từng khẩn trương như lần này, hiện tại đã đến nơi mà chàng vẫn còn do dự. Chàng nép sát vào cổng chùa và thầm nghĩ:
- “Nếu Tạ Ngũ nói không sai thì nhất định là Giang Hải Phong ở trong chùa này.”.
Ý nghĩ vừa dứt thì thấy hai tay chàng phất mạnh xuống, toàn thân vọt thẳng lên, thì ra chàng đã thi triển tuyệt kỹ khinh công Đạp Tuyết Vô Ngân mà lướt đi trên mặt ngói lưu ly của Đại Hùng Bảo Điện, không đầy một khắc thì đã đến dãy phòng ở hậu viện.
Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ có vẽ cho chàng một đồ hình tỉ mỉ, nhờ đồ hình này mà chàng biết Giang Hải Phong và Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng ở chỗ nào. Hiện tại, nơi đó cũng chính là nơi chàng dừng chân. Tả Nhân Long cười nhẹ rồi thầm nghĩ:
- “Tả Nhân Long ta là một hán tử quang minh chính đại nên không thể làm chuyện mờ ám được... Ta phải thông báo một tiếng cho hắn biết đã.”.
Nghĩ đoạn chàng dùng mũi chân khẽ điểm ba lần xuống mặt ngói, theo đó là một tiếng động khẽ vang lên. Sau khi cảnh báo thì Tả Nhân Long tung người ra một góc mái nhà ngồi chờ, chàng cho rằng Giang Hải Phong tất sẽ nghe tiếng động mà ra khỏi phòng.
Nào ngờ chờ rất lâu mà chẳng thấy động tĩnh gì. Tả Nhân Long bất giác quét mục quang nhìn quanh rồi thầm nghĩ:
- “Lực cảnh giác của Giang Hải Phong này quá kém, nếu ta muốn giết hắn thật dễ như trở bàn tay. Được, để ta vào xem thử!”.
Nghĩ đoạn chàng tung người hạ thân xuống góc sân, thân pháp nhẹ nhàng không một tiếng động. Chỉ thấy một cánh cửa sổ của thiền phòng hé mở, bên trong có ngọn đèn le lói, chốc chốc bị gió thổi chao động.
Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long thấy vậy thì bất giác lui lại một bước, thần sắc chợt biến. Chàng thầm nghĩ:
- “Giang Hải Phong này quá khinh suất rồi, sự to gan của hắn khiến người ta khả nghi, lẽ nào hắn thật sự chẳng coi Tả Nhân Long ta ra gì?”.
Từ ngoài nhìn vào khó thấy toàn bộ gian phòng, Tả Nhân Long bạo gan điểm chân xuống đất rồi lướt như làn gió vượt qua cửa sổ mà vào. Một chưởng hộ tâm một chưởng ứng chiến, thế bay của chàng nhanh như chớp giật, chớp mắt đã hạ bước bên trong thiền phòng. Ngọn đèn bị chao động mạnh nhưng vẫn đủ ánh sáng để khiến Tả Nhân Long kinh ngạc đến ngẩn người.
Phòng không một bóng người, Tả Nhân Long vội xoay người phi thân lên xà nhà.
Chàng quét mục quang đầy nghi hoặc nhìn toàn bộ gian phòng một lượt rồi cười nhạt, nói:
- Tả Nhân Long ta đến đây thăm hỏi. Tại sao chủ nhân lại lánh mặt không gặp?
Hóa ra chẳng thất lễ lắm sao?
Trong gian phòng đều im lặng như chết, sau khi lên tiếng mà không nghe đối phương hồi âm thì Tả Nhân Long bất giác động lòng. Chàng cũng biết tình hình này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Thế là chàng phi thân hạ xuống lại, mục quang đảo qua một lượt thì thấy trên bàn có mảnh giấy. Tả Nhân Long chau mày, bước lại xem kỹ thì bất giác biến sắc và rùng mình, vì trên mảnh giấy có viết bốn chữ:
“Đoạn Nhai Nhật Xuất”..
Tả Nhân Long lui ra sau một bước, vô tình mục quang lại nhìn thấy vỏ kiếm trống không treo trên tường, chàng buột miệng tự nói:
- Giang Hải Phong không hổ là một cao thủ xuất chúng, nhưng Tả Nhân Long ta đâu vì thế mà phục ngươi. Chúng ta gặp nhau ở Đoại Nhai vậy.
Lòng đang có chút phẫn nộ nên lời vừa dứt thì Tả Nhân Long phá ra cười một tràng, tả thủ bình thế phất ra “choang”. một tiếng, chiếc đèn bay vào tường đá vỡ vụn thành trăm mảnh. Kế đó chàng tung người qua cửa sổ, đang lúc định thi triển tuyệt kỹ khinh công Tiền Long Thăng Thiên mà đi thì đột nhiên nghe có tiếng quát khàn khàn:
- Tiểu tử ngươi từ đâu đến? Thật là cả gan...
Lời chưa dứt thì một mũi phi tiêu đã xé gió bay tới, thế bay cực nhanh, nhằm đánh thẳng vào ngực Tả Nhân Long. Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long cũng đang nộ khí xung thiên, không ngờ lúc này lại có người ám kích nên nộ khí của chàng càng như trút dầu vào lửa. Chàng cười nhạt một tiếng và xuất hai ngón tay bên tả thủ kẹp lấy mũi phi tiêu một cách gọn gàng. Đoạn chàng khẽ quát:
- Có đi mà không có lại há chẳng thất lễ lắm ru? Nguyên vật xin hoàn lại!
Lời phát tay phất, mũi phi tiêu lại xé gió bay ra. Trong chớp mắt phi tiêu xuất thủ thì có một bóng người từ trong bóng tối vọt ra nhanh như chớp. Người này cầm một chiếc xà đầu bổng bên hữu thủ, “keng”. một tiếng, xà đầu bổng phất ra đánh văng mũi phi tiêu ra xa.
Tả Nhân Long chợt trầm sắc diện, chàng chờ thân bổng gần đến bên mình mới bất ngờ phất hữu thủ ra, thi triển chiêu Phân Vân Thám Trảo. “Phốc”. một tiếng, hữu thủ của chàng đã chụp trúng xà đầu bổng của đối phương. Người kia vận lực giật mạnh nhưng không thoát được. Lúc này Tả Nhân Long mới nhìn rõ, người đến là một lão nhân vừa đen vừa ốm. Tuy đang lúc phẫn nộ nhưng bình sinh đối địch, Tả Nhân Long luôn luôn tuân thủ tông chi, không giết người vô cớ. Chàng thấy tướng mạo của lão nhân này rất lạ nên bất giác chau mày, còn lão nhân kia vì không giật được xà đầu bổng nên tỏ ra khẩn trương vô cùng. Lão vội chụp tay trái vào đầu bổng bên kia và giật mạnh một cái. Toàn thân Tả Nhân Long bất giác bị kéo tới trước. Điều này khiến chàng khá kinh ngạc, vì chàng không ngờ một lão nhân như đối phương mà lại có sức mạnh như thế.
Do đó chàng liền nắm chặt hữu thủ và tăng thêm mấy phần kình lực. Thế này thì dù lão nhân kia có xuất toàn lực cũng không thể kéo chàng động một phân.
Tả Nhân Long cười nhạt, nói:
- Lão nhân to gan, tại sao muốn ám toán tại hạ?
Lúc này dường như lão nhân đã biết sự lợi hại của đối phương, lão kinh hãi nhìn thiếu niên trước mặt và nói:
- Giang lão đệ của ta đâu? Ngươi đã làm gì hắn?
Nghe vậy thì Tả Nhân Long chợt hiểu ra, mục quang cũng sáng hẳn lên, chàng nói:
- Nói vậy lão là Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng phải không?
Lão nhân ngẩn người giây lát rồi lớn tiếng nói:
- Không sai, Lâu Vân Bàng là lão phu. Ngươi đã biết đại danh của lão phu mà còn dám tìm đến nơi đây gây sự à? Tiểu tử, danh tánh của ngươi là gì?
Tả Nhân Long cười ha ha một tràng rồi buông tay ra. Lâu Vân Bàng bị bất ngờ nên phải lui lại mấy bước mới trụ thân lão được, lão ngạc nhiên hỏi:
- Rốt cuộc ngươi là ai?
Tả Nhân Long nhìn đối phương từ chân tới đầu rồi mỉm cười, nói:
- Nghe nói lão muốn tìm tại hạ, bây giờ tại hạ đến thì lão lại không nhận ra, thật là buồn cười.
Lâu Vân Bàng buột miệng “à”. một tiếng. Nhất thời thần sắc chợt biến, lão nói:
- Ngươi... ngươi là Tả Nhân Long?
Tả Nhân Long mỉm cười, nói:
- Không sai, tại hạ là Tả Nhân Long!
Lâu Vân Bàng lui ra sau một bước rồi đột nhiên vung xà đầu bổng, nhằm ngay Tả Nhân Long mà điểm tới. Tả Nhân Long lách người qua trái nhanh như chớp, xà đầu bổng của Lâu Vân Bàng điểm vèo qua bên người chàng.
Lâu Vân Bàng đang kinh hoảng thì đột nhiên cảm thấy như có một luồng gió lướt qua đầu mình. Lão vội quay người lại thì thấy Tả Nhân Long chỉ đứng cách mình không đầy một thước. Bấy giờ lão mới biết thân thủ của đối phương quả nhiên là danh bất hư truyền, xà đầu bổng của lão vội thi triển một chiêu Phong Quyện Tàn Diệp quét thẳng chỗ hạ bàn Tả Nhân Long.
Nhưng Tả Nhân Long đối địch vẫn ung dung bình thản như Giang Hải Phong.
Bất luận thế nào cũng không lộ xuất vẻ khẩn trương hoang mang. Xà đầu bổng của Lâu Vân Bàng vừa quét tới thì thân hình chàng hơi bật lên, vừa đủ để tránh né.
Tuy nhiên thân thủ của Lâu Vân Bàng cũng không tầm thường, lão quát lớn “đánh”. một tiếng, xà đầu bổng lại từ dưới đất cuộn lên. Thế bổng nhanh như chớp, thoáng cái đã đến huyệt đan điền của Tả Nhân Long.
Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long chợt kinh động, song thủ của chàng lập tức phân ra theo thế Dã Mã Phân Tung, hai ngón tay cái và tay giữa đột nhiên điểm thân bổng của đối phương.
Lâu Vân Bàng vội triệt chiêu và lộn người ra sau hơn trượng. Cùng lúc lão lớn tiếng gọi:
- Giang lão đệ, ra mau! Giang lão đệ... Tên tiểu tử đó đã đến rồi!
Lão gọi liền mấy tiếng nhưng chẳng thấy tung tích Giang Hải Phong đâu cả, lão thừa biết dựa vào võ công của mình mà muốn động thủ với Tả Nhân Long thì quả thực chẳng khác gì lấy trứng chọi đá. Còn Giang Hải Phong thì không biết đã đi đâu rồi, hiện tại ba mưới sáu kế chỉ còn tẩu vi thượng sách, bất giác lão nhìn qua Tả Nhân Long thì thấy đối phương không ngừng nhìn mình cười nhạo, một luồng khí hận chợt dâng lên, Lâu Vân Bàng quát lớn rồi xông tới trước, xà đầu bổng theo thế Bổng Đả Nam Thiên, nhằm đỉnh đầu đối phương mà bổ xuống.
Tả Nhân Long lui bước tránh né, Lâu Vân Bàng thừa thế phóng qua phải mà chạy.
Nhưng hai chân của lão vừa chạm đất thì thấy Tả Nhân Long đã ở trước mặt, Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng bất giác ngớ người. Đột nhiên lão hú lên một tiếng rồi lại tung người lên lần nữa. Lần này không phải phóng đi mà phi thân lên một cây tùng trước mặt, thân hình lão hạ đúng vào một cành tùng đâm ngang ra.
Nhưng bỗng nhiên lão nghe trên đầu có người cười nhạt rồi nói:
- Trước mắt tại hạ mà lão còn định chạy à?
Lâu Vân Bàng kinh tâm động phách suýt chút nữa là nhào đầu xuống đất, lão ngước nhìn lên thì thấy Tả Nhân Long chẳng biết từ khi nào đã đứng trên cành cây phía trên mình rồi. Hai chân chàng điểm vào một cành cây chỉ bằng ngón tay cái, cành cây đu đưa khiến toàn thân chàng cũng lắc lư theo.
Thiết Chưởng Hắc Ưng vội tung người hạ xuống, ngay lúc đó Tả Nhân Long cũng như một luồng gió lướt xẹt qua đầu lão. Lâu Vân Bàng cả kinh, lão vội thi triển chiêu Lưu Linh Hãn Nguyệt, xà đầu bổng vung mạnh ra. Nhưng đối phương chỉ lách người một cái thì thế bổng đánh vào hư không.
Lâu Vân Bàng thầm kêu “hỏng bét”., đang lúc định thu chiêu thì đôi thiết trảo của đối phương đã chụp vào hai vai lão. Lâu Vân Bàng tự tin là mình còn có sức mạnh trên song thủ, nhưng Tả Nhân Long siết hai vai lão rất chặt, khiến lão không thể vận được một chút nội lực. Chờ đến lúc lão miễn cưỡng giơ hai tay lên thì xà đầu bổng chẳng biết thế nào đã lọt vào tay đối phương rồi.
Tả Nhân Long thản nhiên mỉm cười, chàng hươ hươ xà đầu bổng và nói:
- Lão đã phục chưa?
Song mục Lâu Vân Bàng đã đỏ như máu, quả thật lão không thể chịu nổi mối nhục này, đương thời hữu chưởng lập tức đẩy ra theo thủ pháp Long Hình Chưởng, nhằm giữa ngực đối phương mà đánh tới.
Tả Nhân Long chợt khom người xuống, xà đầu bổng thuận thế phất ra một chiêu.
Chỉ nghe Lâu Vân Bàng kêu thất thanh một tiếng rồi đứng yên bất động.
Tả Nhân Long cười nhạt, nói:
- Lão chịu khó đứng đây một chút, bây giờ tại hạ phải ra gặp Giang Hải Phong, có thể hắn sẽ quay trở lại cứu lão.
Nói đoạn chàng quăng xà đầu bổng xuống chân Lâu Vân Bàng rồi tung người phóng đi, thoáng chốc đã mất hút vào đêm tối.
Lâu Vân Bàng chỉ còn biết lấy mắt nhìn theo, tuy chân tay rất muốn hoạt động nhưng không thể nào nhúc nhích được.
Cũng chẳng biết Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng đứng đó bao lâu rồi, chỉ thấy ánh hồng đã dần dần xuất hiện ở phương Đông. Hai chân lão dường như đã tê buốt, sương đêm cũng thấm ướt y phục. Lão trông chờ Giang Hải Phong có thể trở về cứu lão, bằng không thì lão cảm thấy mình sắp ngã xuống rồi.
Đang lúc đó, đột nhiên có một bóng tử y lướt đến trước mặt lão. Lâu Vân Bàng kinh hãi nhưng không thể động đậy và người đến là một cô nương và cũng nhận ra cô ta là Tái Ngoại Phi Hồng Tần Tử Linh.
Nàng nhìn lão với ánh mắt hơi ngạc nhiên rồi cười nhạt, nói:
- Họ Lâu kia, lão cũng có ngày này à?
Lâu Vân Bàng thầm kêu khổ, lão hận là không có một địa động để mình chui xuống cho rồi. Bất giác lão thầm nghĩ:
- “Tần Tử Linh này có hiềm khích với ta, bây giờ làm sao cô ta không thừa cơ hội trừng trị ta một phen? E rằng mạng già của ta không qua được phen này rồ!”.
Tái Ngoại Phi Hồng Tần Tử Linh đi vòng quanh thân hình Lâu Vân Bàng một lượt rồi cười khúch khích nói:
- Thật là một đức tính tốt!
Nói đoạn nàng cúi xuống nhặt chiết xà đầu bổng đặt vào tay Lâu Vân Bàng, đoạn nàng bất ngờ xuất ngọc chưởng đẩy thẳng vào giữa ngực lão.
Lâu Vân Bàng nhắm mắt và nói thầm:
- “Thế là hết!”.
Thế chưởng đã xuất nhưng Lâu Vân Bàng chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, nhất thời lão rùng mình một cái. Chân lão loạng choạng bước tới bốn năm bước, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất. Lâu Vân Bàng mừng thầm, vì lão biết cô nương này đã giải huyệt đạo cho mình, nhất thời sắc diện đỏ bừng lên, lão ấp úng nói:
- Ngươi... ngươi chẳng phải đó là Tần cô nương đó sao?
Tần Tử Linh khẽ khoát tay và nói:
- Đừng nói nữa!
Sắc diện của nàng vẫn trầm như mặt nước, nàng nói tiếp:
- Muốn sống thì tạm thời chớ lên tiếng, hãy ngồi xuống vận khí điều tức đã.
Lâu Vân Bàng nghe vậy thì thở phào một hơi, lão biết đối phương đã nói thế thì tất không có ý hại mình nên y theo lời mà ngồi xuống. Lão cảm thấy toàn thân trên dưới đều đau nhức, thật là khó chịu vô cùng. Lão quét mục quang nhìn ra xung quanh, cũng may là những hòa thượng trong chùa còn chưa dậy, nếu không để bọn họ thấy tình cảnh của mình vừa rồi thì quả là mất mặt.
Tần Tử Linh chỉ hơi nhếch mép, đôi mày liễu cũng hơi chau lại, nàng không nói một lời mà chỉ nhìn lão như cười nhưng không cười.
Lâu Vân Bàng vận khí điều tức một lúc rồi lão không thể tiếp tục giả vờ ngây ngô nữa nên thở dài, nói:
- Đa tạ cô nương cứu mạng, giúp lão phu tránh được một phen mất mặt...
Tần Tử Linh cười nhạt, nói:
- Há chỉ có mất mặt? Lão có biết là lão đã bị người ta điểm trúng Tang Môn Huyệt, trong vòng bốn canh giờ nếu không có ai cứu thì mạng già của lão cũng đừng mong tồn tại.
Lâu Vân Bàng ngẩn người. Tần Tử Linh đảo mắt nhìn tứ phía rồi hỏi:
- Vị bằng hữu kia của lão đâu? Tại sao lúc này hắn không ngó ngàng đến lão nữa?
Lâu Vân Bàng thở dài, nói:
- Chuyện này nói ra xin cô nương chớ cười lão phu... Con bà nó...
Bỗng nhiên, lão cảm thấy không nên tùy tiện xuất ngôn trước mặt một cô nương nên vội đổi lời:
- Tên tiểu súc sinh đó, lão phu quyết không tha hắn.
Tần Tử Linh ngạc nhiên hỏi:
- Lão đang mắng ai vậy?
Lâu Vân Bàng ngước nhìn nàng rồi lại thở dài một hơi, lão nói:
- Cô nương đã không biết thì cũng chẳng cần hỏi nhiều, nhưng có một chuyện là không biết Giang lão đệ của ta hiện sống chết thế nào nên ta phải đi tìm hắn. Cô nương ngươi có muốn cùng đi giúp một phen không?
Tần Tử Linh hơi biến sắc, nàng vội hỏi:
- Lão nói cái gì? Hắn...
Trong lòng Lâu Vân Bàng lúc này rối bời như tơ vò, lão thở dài rồi nói:
- Cô nương ngươi không rõ đấy thôi, số là chuyện thế này, có một tiểu tử kêu bằng Tả Nhân Long, hắn và Giang lão đệ của ta có thù oán gì đó nên tối qua hắn đã tìm đến đây. Sau khi điểm huyệt ta thì hắn nói là hắn sẽ đi tìm Giang Hải Phong...
Vừa nói lão vừa không ngừng quét mục quang nhìn xung quanh. Tần Tử Linh nghe vậy thì càng biến sắc, nàng mở to mắt nhìn Lâu Vân Bàng và hỏi:
- Bọn họ đang ở đâu?
Lâu Vân Bàng lắc đầu, nói:
- Nếu lão phu biết thì tốt quá rồi.
Tần Tử Linh thộn người ra giây lát rồi nghiêm giọng nói:
- Đã như vậy thì ta phải đi tìm bọn họ mới được.
Lâu Vân Bàng nói:
- Đúng! Cô nương mau đi thôi, cô nương phải giúp hắn một tay.
Nói đoạn lão dậm chân và mắng:
- Con bà nó, tên Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ kia thật là đáng chết, nếu lão phu gặp lại thì nhất định sẽ đánh chết ba đời nhà hắn.
Lời vừa dứt thì lão cũng bỏ chạy, Tần Tử Linh vẫn đứng ngẩn người ra như trời trồng, nàng thầm nghĩ:
- “Hỏng bét, rốt cuộc thì hai người bọn họ cũng gặp nhau, chuyện này phải làm sao bây giờ?”.
Hiện tại tâm nàng cũng bấn loạn, nàng bất chất tất cả miễn sao tìm được bọn họ, và bất luận thế nào cũng không được để bọn họ động thủ với nhau. Bằng không, một khi lưỡng hổ tương tranh, tất phải có một bên thọ thương.
Nghĩ đến đây thì nàng cũng phóng bước chạy qua ngọn núi bên cạnh, kỳ thực nàng đâu biết, rốt cuộc bọn họ đang ở nơi nào? Chẳng qua là nàng nóng vội nên chạy bừa mà thôi.
o O o Đoạn Nhai, một nơi cực kỳ lý tưởng để xem mặt trời mọc. Khi chân trời đông rực hồng thì những áng mây gần đó như được tráng một lớp hoàng kim, đại địa, hồ nước, sơn lâm đều nhuốm một sắc hồng. Dù là một danh họa e rằng cũng khó lòng điều phối được một bức tranh tuyệt mỹ như thế.
Giang Hải Phong đứng như treo mình trên vách núi, mặt hướng về phương Đông, thần thái ngang nhiên đầy khí phách. Đoạn Nhai là một vách núi cao chọc trời, đứng trên tuyệt đỉnh Đoạn Nhai khiến người ta có cảm giác chỉ cần với tay là chạm tới trời.
Bên dưới là một biển mây lừng lững, mây khói trên Tây Hồ, sông nước Tiền Đường vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ. Đẹp thay cảnh sắc Giang Nam!
Gió rào rạt từ bầu trời xa thổi lại, trên Đoạn Nhai không một tấc cỏ nhưng lại nhiều cổ tùng chọc trời, cành lá không ngừng chuyển động trong gió. Giang Hải Phong từ từ bước đến bờ vực, ánh bình minh chiếu đỏ rực khuôn mặt chàng, vô tình tạo nên một bản sắc anh hùng và khí khái của bậc đại trượng phu.
Chàng nhìn nửa vầng thái dương đỏ rực vừa ló dạng rồi chau mày, tự nói:
- Lẽ nào ta đoán sai, Tả Nhân Long không đến?
Nhưng chàng liền lắc đầu và từ từ quay người lại, lúc này vầng dương như một bánh xe khổng lồ đột nhiên nhảy vọt ra khỏi những áng mây. Ánh nắng đầu mai lan tỏa khắp đại địa xuyên sơn, một ngày mới bắt đầu.
Giang Hải Phong mỉm cười và chậm rãi đi đến tảng đá bên dưới gốc tùng, chàng nhặt thanh kiếm lên, chuẩn bị quay bước.
Ngay lúc đó đột nhiên có một bóng người xuất hiện trước mặt chàng. Đó là một lam y thiếu niên, chàng đứng lặng lẽ dưới gốc tùng, thậm chí cũng không nhìn về phía Giang Hải Phong, nhưng tư thế có vẻ như đã chờ đợi từ lâu. Giang Hải Phong không lạ gì người này, vì đó chính là Tả Nhân Long mà chàng từng thấy xuất hiện ở trước Tam Dương đạo quán.
Do đó, chàng mỉm cười và cung thủ nói:
- Người đến là Tả huynh đệ phải không?
Lam y thiếu niên tiến tới trước năm bước, khoảng cách giữa song phương chỉ còn chừng một trượng. Chàng dừng bước rồi cười nhạt, nói:
- Giang Hải Phong, cuối cùng rồi chúng ta cũng gặp nhau.
Giang Hải Phong mỉm cười, nói:
- Nghe đại danh của Tả huynh đã lâu, hôm nay được diện kiến thật là tam sinh hữu hạnh.
Sắc diện của Tả Nhân Long chợt trầm xuống, chàng nói:
- Đã chọn Đoạn Nhai làm nơi hội ngộ thì hai chúng ta phải quyết định thắng bại tồn vong thôi...
Chàng cười nhạt một tiếng rồi nói tiếp:
- Giang Hải Phong, ngươi cậy mạnh hiếp yếu, trong võ lâm nghe nói đến ngươi là đều biến sắc như nghe nói đến hổ. Tả mỗ tuy bất tài nhưng hôm nay cũng muốn làm cái chuyện thế thiên hành đạo.
Song mục của Giang Hải Phong xạ kỳ quang, điều này nói rõ sự phẫn nộ cũng cực trong lòng chàng, chàng cười sang sảng một tràng rồi nói:
- Không cần thiết phải quyết thắng bại tồn vong, kiếm của Giang Hải Phong không đả thương người vô tội, Tả huynh hà tất phải ép người.
Tả Nhân Long chau mày và lui một bước, chàng nói:
- Vậy thì ngươi muốn thế nào?
Giang Hải Phong tiến một bước thì thấy đối phương lùi một bước, điều này khiến chàng hoài nghi, nhưng khi nhìn xuống chân đối phương thì lập tức hiểu ra. Chỉ thấy cước bộ của Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long đi theo hình chữ bát, mũi chân một tả một hữu đối nhau, nhưng lại tạo thành một cung tròn.
Đây là một bộ hình kỳ quái nhưng cũng khó qua được nhãn lực của Giang Hải Phong. Chàng biết Tả Nhân Long này đang thi triển Cố Bộ Tự Phong, tên gọi là Thái Thiên Đệ, hai mũi chân dịch động kêu bằng Triển Diện. Như vậy chỉ cần tiến ba thoái ba thì địa thế cao thấp trong vòng mười trượng đã rõ như lòng bàn tay. Bất giác Giang Hải Phong ngầm thán phục óc tinh tế của Tả Nhân Long, loại bộ pháp Thái Thiên Đệ này dường như đã thành tuyệt kỹ trong võ lâm, không ngờ đối phương cũng biết thuần thục như vậy. Chỉ cần một điểm này cũng đủ thấy thân thủ của đối phương là bất phàm rồi.
Giang Hải Phong cười nhạt, nói:
- Trong vòng mười trượng địa thế bằng phẳng, một tấc cỏ cũng không có, Tả huynh quá cẩn thận rồi. Không lẽ tại hạ còn thiết đặt cảm bẫy gì chăng?
Tả Nhân Long hơi biến sắc nhưng liền gượng cười, nói:
- Quân tử và tiểu nhân mưu đồ, ta thà không tin để khỏi ân hận về sau.
Giang Hải Phong cười ha ha một tràng rồi nói:
- Tả Nhân Long ngươi thừa lúc người khác không phòng bị mà bắt cóc thư đồng của ta, như thế cũng gọi là quân tử sao?
Tả Nhân Long đỏ mặt nhưng chỉ trừng mắt nhìn đối phương mà không nói lời nào.
Giang Hải Phong thấy thời cơ đã đến nên nói tiếp:
- Hội ước Giang Nam đã được thực hiện, Tả Nhân Long, ngươi giấu thư đồng của ta ở đâu?
Tả Nhân Long mỉm cười, nói:
- Ngươi còn mặt mũi để hỏi ta điều đó nữa sao? Ta thấy không nói ra thì hơn.
Giang Hải Phong ngớ người, chàng hỏi:
- Thế nghĩa là sao?
Tả Nhân Long không trả lời, chỉ thấy hai chân của chàng khẽ dịch động, thoáng cái đã đến trước mặt Giang Hải Phong. Sắc diện cực kỳ thâm trầm, chàng nói:
- Giang Hải Phong, mọi người đều cho rằng kiếm pháp của ngươi như thần, Tả mỗ tuy bất tài nhưng hôm nay cũng muốn thỉnh giáo vài cao chiêu.
Nói đoạn chàng ấn hữu thủ vào thắt lưng rồi giật mạnh ra, theo đó là một vật như trường xà bắn vọt lên, nhìn lại trên tay chàng thì thấy có thêm một thanh nhuyễn kiếm đang dao động không thôi.
Giang Hải Phong cười sang sảng một tràng rồi nâng trường kiếm lên, Ngưng Sương Kiếm như một con thanh long nghênh tiếp bình minh.
Tả Nhân Long quan sát thanh kiếm của đối phương một lát rồi bất giác kinh động, nhưng nghĩ lại nhuyễn kiếm của mình có khả năng chém sắt đoạn kim nên cũng không đến nỗi mất uy thế.
Giang Hải Phong cười nhạt, nói:
- Các hạ muốn tỉ thí như thế nào?
Tả Nhân Long xoay người nửa vòng rồi mới đáp:
- Cũng phải tỉ thí đến phân thắng bại rồi mới thôi.
Giang Hải Phong cười cười, nói:
- Chuyện này là tất nhiên, đã vậy thì xin ban chiêu.
Tả Nhân Long hú một tiếng dài, toàn thân vút lên như đại ưng, khi hạ xuống là đã đến đỉnh đầu Giang Hải Phong. Giữa lúc thân hình như hạ xuống mà chưa hạ đó, nhuyễn kiếm lấp lánh phát ra một đạo hàn quang nhanh như chớp, nhằm đỉnh đầu Giang Hải Phong mà bổ xuống. Thân hình, bộ vị, thời gian phối hợp với nhau cực kỳ chuẩn xác. Chiêu thức xuất ra nhanh vô tưởng.
Giang Hải Phong chồm người tới trước, chân trái quỳ xuống, chân phải soạt ngang, trường kiếm từ trước đâm ngược ra sau. Thoạt trông tựa như hai tay chàng đều có kiếm, nhưng thực chất đây là chiêu Xảo Nữ Vọng Xuân. Kể từ khi bước chân vào giang hồ đến nay, đây là lần đầu tiên Giang Hải Phong thi triển. Uy thế quả nhiên bất phàm. Hai đạo kiếm quang bắn tỏa khắp tứ phía, kiếm thế di chuyển nhanh như sao xẹt.
Đột nhiên song phương không hẹn mà cũng phát ra một tiếng quát phẫn nộ, hai thân hình một công một thủ, thoáng hợp rồi lập tức phân ra. Thân hình Tả Nhân Long như một quả cầu, nhuyễn kiếm cũng cung lại quanh người, nhất trầm nhất bổng như thiên tinh, thoáng cái đã búng ra ngoài xa hơn trượng. Chàng quan sát Giang Hải Phong trong tâm trạng vừa kinh vừa nộ, chỉ thấy hai chân của đối phương đã bình thế trở lại, thế trụ vững như bàn thạch, quyết không có gì lay chuyển nổi. Điều này khiến Tả Nhân Long bất giác ngẩn người ra.
Sau một chiêu đầu tiên thì song phương bất giác khâm phục nhìn nhau. Đây thật là kỳ phùng địch thủ, danh tướng ngộ lương tài. Nhưng cũng chính vì vậy mà đôi đại anh hùng đỉnh thiên lập địa này càng khó chấp nhận cùng tồn tại.
Giang Hải Phong nắm chặt đốc kiếm bằng hai tay, chân dịch động từ phải qua trái, chàng từ từ xoay chuyển nửa vòng, rồi cười nhạt, nói:
- Tả Nhân Long, Giang mỗ phải không khách khí rồi.
Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long mỉm cười, nói:
- Tả mỗ kính chờ chỉ giáo.
Hai mắt của chàng lấp lánh xạ tinh quang và nhìn như dán vào thân hình đối phương, thế đứng vững như cổ thụ trước gió đông.
Còn Giang Hải Phong, sau khi xoay người nửa vòng thì chàng trụ thế lại, chàng biết lúc này Tả Nhân Long đang dĩ tĩnh chế động. Xưa nay, chàng cũng dĩ tĩnh để thủ thắng, không ngờ Tả Nhân Long cũng như vậy. Chàng mỉm cười, hai tay nắm chặt đốc kiếm, Ngưng Sương Kiếm từ từ điểm thẳng đến trước ngực đối phương.
Loại kiếm thế này xem ra thật là vô cùng quái dị, kiếm thế xuất ra một cách chậm rãi, chẳng giống cảnh lâm trận đối địch một chút nào, nhưng Tả Nhân Long thấy vậy thì kinh ngạc không ít. Sắc diện chợt biến, Tả Nhân Long lui một bước, nhuyễn kiếm từ trái hướng qua phải rồi từ dưới quét lên trên, ngân quang lấp lánh, chớp mắt đã mãnh công vào tay cầm kiếm của Giang Hải Phong.
Nhưng kỳ quái là thân kiếm của Tả Nhân Long luôn dao động cách kiếm của Giang Hải Phong chừng mấy tấc, sau đó lại phát ra mấy tiếng “lách cách”. rồi dạt qua một bên hạ xuống. Lúc này đôi mày kiếm của Giang Hải Phong chợt dựng ngược lên, tả thủ bắt kiếm quyết, trường kiếm bên hữu thủ vạch ra một đạo kiếm quang nhanh như chớp, thế kiếm nhằm vai phải Tả Nhân Long mà đâm tới.
Trong chớp mắt, nhuyển kiếm bị dạt ra một bên, Tả Nhân Long đã biết mình lộ sơ hở, nhưng chàng cũng nhận ra môn kiếm thuật này của Giang Hải Phong có tên gọi là Tích Lịch Kiếm, kình lực toàn thân có thể mượn lúc kiếm động mà phát ra, đây là công phu thượng thừa khó luyện nhất trong kiếm thuật. Vậy mà không ngờ Giang Hải Phong lại luyện thành thục đến thế. Trong lúc chẳng biết làm thế nào thì Tả Nhân Long nhập tả thủ vào kiếm rồi lộn người ra sau, xem ra thật vô cùng nguy hiểm.
Thân kiếm của Giang Hải Phong mang theo một đạo hàn quang lạnh buốt, bám chặt nửa trên thân người của Tả Nhân Long. Mức độ nguy hiểm trong trường hợp này có thể dùng cụm từ “đường tơ kẻ tóc”. để hình dung, song phương một tiến một thoái, cuối cùng trở lại nguyên vị.
Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long bất giác rùng mình, tuy may mắn là chàng không thọ thương, nhưng ngay cả xương cốt đều lạnh buốt và cũng quá mất mặt.
Còn Giang Hải Phong thấy Tích Lịch Kiếm Pháp của mình lợi hại như vậy mà cũng không đả thương được đối phương thì bất giác kinh hãi không ít, nhất thời chàng đứng ngẩn người ra như pho tượng.
Chợt nghe Tả Nhân Long phá lên cười một tràng, hữu thủ vung nhuyễn kiếm mấy vòng rồi bất ngờ quay người bỏ chạy.
Giang Hải Phong lập tức phi thân truy theo và cười nhạt, nói:
- Thắng bại chưa phân, Tả huynh lui thế nào được!
Khi chàng nói câu này thì bỗng thấy Tả Nhân Long quay lại nhìn mình, sắc diện lộ đầy phẫn nộ. Giang Hải Phong cả kinh, chàng chưa kịp lùi bước thì nhuyễn kiếm của đối phương đã như thác đổ cuộn tới. Một chiêu sát thủ cực kỳ lợi hại. Giang Hải Phong bất giác lạnh người, từ khi vào Trung Nguyên đến giờ, Tả Nhân Long này có thể nói là kình địch số một của chàng.
Trong thế ngàn cân treo sợi tóc đó, kiếm của Giang Hải Phong chợt trầm xuống rồi đột nhiên hướng mũi lên trời theo thế Tiêu Thiên Nhất Trụ Hương. Toàn thân chàng hợp với kiếm tạo thành một đường thẳng đứng như trụ đá chống trời.
Chiêu Hồ Hình Kiếm của Tả Nhân Long tuy lợi hại vô cùng nhưng cũng chỉ đánh hụt vào hư không, chàng lập tức soạt chân phải qua một bên định lách người thì thấy kiếm chiêu của Giang Hải Phong đã phát. Ánh nắng sớm chiếu qua Ngưng Sương Kiếm làm tăng thêm ánh kim quang lấp lánh, kiếm phong phát ra những thanh âm như long ngâm. Song phương hợp rồi phân ra như đôi chim yến lượn mình trên không, sau đó hạ thân xuống nhẹ nhàng như chiếc lá khô rơi.
Đợi đến lúc mỗi bên trụ vững thân hình thì sắc diện của bọn họ đều tái nhợt.
Giang Hải Phong ngầm hít thở một hơi thật sâu, còn Tả Nhân Long ôm kiếm và gượng cười, nói:
- Tả mỗ không biết tự lượng sức nên tự chuốc lấy nhục, chiêu thức của các hạ quả nhiên cao minh, cho Tả mỗ năm ngày suy nghĩ, sau đó sẽ trở lại thỉnh giáo.
Giang Hải Phong thản nhiên nói:
- Tả Nhân Long, bình sinh các hạ là địch thủ số một của tại hạ, tục ngữ có nói oan gia nên giải không nên kết, tại hạ có ý vứt bỏ hiềm khích trước đây với các hạ, sau này...
Vừa nói đến đây thì đôi mày kiếm của Tả Nhân Long chợt dựng lên, chàng cười nhạt, nói:
- Thịnh tình xin tâm lãnh, chỉ sợ rằng tại hạ với tay không tới...
Giang Hải Phong bất giác đỏ mặt, chàng nói:
- Vậy theo ý các hạ là muốn tiếp tục đối địch với tại hạ phải không?
Thần thái của Tả Nhân Long đầy vẻ căm phẫn, chàng cung thủ và nói:
- Năm ngày sau Tả mỗ kính chờ đại giá tại Khê Sa Ngạn cạnh Tây Hồ.
Giang Hải Phong cười nhạt, nói:
- Tại hạ nhất định sẽ đến. Nhưng vào giờ nào?
Tả Nhân Long nói:
- Vào lúc chính Ngọ.
Bốn chữ này vừa ra khỏi miệng thì thân hình chàng cũng vút lên không như con đại ưng, sau đó lướt đi như chớp xuống chân Đoạn Nhai.
Giang Hải Phong nhìn theo bóng đối phương dần khuất mà lòng cảm thấy kỳ quái, chàng thầm nghĩ:
- ”.Quái lạ! Thắng bại chưa phân mà tại sao Tả Nhân Long này lại vội vàng bỏ đi như thế? Lẽ nào hắn tự vấn là không phải là địch thủ của ta?”.
Nghĩ đoạn chàng lấy mảnh vải quấn ngang Ngưng Sương Kiếm lại, trong lúc vô tình chàng phát hiện trên mặt đất có một mảnh vải mầu lam. Giang Hải Phong hơi ngạc nhiên, chàng bước đến nhặt lên xem thì thấy đây là một góc áo hình tam giác, chất vải và màu sắc không khác y phục Tả Nhân Long đang mặc.
Xem đến đây thì Giang Hải Phong chợt ngộ ra, nhất định góc áo này là do chiêu Lập Can Kiếm Ảnh vừa rồi của mình chém đứt. Thảo nào Tả Nhân Long phải tán thưởng chiêu này. Chàng cười nhạt một tiếng rồi thầm nghĩ:
- “Xem ra đoạn ân thù này càng kết càng thâm rồi.”.
Chỉ có điều chàng không hiểu Tả Nhân Long đã bại dưới tay mình thì hà cớ gì lại hẹn gặp vào giờ Ngọ năm ngày sau? Không lẽ trong mấy ngày đó hắn có thể nghĩ ra kỳ chiêu gì để thắng mình chăng? Càng nghĩ chàng càng không hiểu nên bất giác thộn người ra cho đến lúc rời Đoạn Nhai.
Giang Hải Phong hạ sơn đi được nửa đường thì thấy Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng từ xa đi ngược lại, lão vẫy tay và lớn tiếng gọi:
- Lão đệ! Lão đệ!
Giang Hải Phong thấy lão không sao thì bất giác yên tâm, chàng vội lướt tới trước và cất tiếng hỏi như không có chuyện gì:
- Thế nào, sao hôm nay lão dậy sớm thế?
Lâu Vân Bàng sững người, lão quan sát chàng từ trên xuống dưới rồi hỏi:
- Ngươi đã đi đâu vậy?
Giang Hải Phong không muốn cho lão biết chuyện này, sợ lão kinh tâm động phách nên thản nhiên cười và nói:
- Tại hạ lên núi luyện một bài kiếm.
Lâu Vân Bàng nheo mắt, hỏi:
- Bài kiếm của ngươi luyện xong thì suýt nữa rơi đầu xuống đất, phải không?
Giang Hải Phong giả vờ ngạc nhiên, chàng nói:
- Sao lại nói thế?
Lâu Vân Bàng phá lên cười rồi nói:
- Lão đệ, ngươi còn giả vờ với ta làm gì? Tả Nhân Long đã tìm thấy ngươi, ngươi cho rằng lão phu không biết sao?
Giang Hải Phong kinh ngạc, chàng chau mày hỏi:
- Làm sao lão biết?
Lâu Vân Bàng buông một tiếng thở dài, đoạn cười nhạt, nói:
- Ta cũng biết là trong thâm tâm ngươi chẳng coi ta ra gì, vì thế nên chuyện đại sự như vậy mà ngươi cũng không gọi ta một tiếng. Còn bây giờ, xem ra lão đệ ngươi đã thủ thắng rồi, nếu bại thì tất đã chết, khi đó lão phu muốn thu thập thi thể ngươi cũng chẳng biết ở đâu mà thu thập...
Càng nói lão càng tức, lão dậm chân thình thịch và nói tiếp:
- Được! Ngươi đã coi ta không ra gì thì ta cũng không ở lại đây nữa, ta đi đây.
Nói đoạn lão cung thủ chào và quay người cất bước.
Giang Hải Phong bất giác sững người, chàng tung người đến cạnh lão, vừa giữ lão lại vừa nói:
- Lão tiền bối, lão chớ tức giận...
Lâu Vân Bàng khoát tay, nói:
- Ta tức giận gì chứ? Nơi này vốn có chuyện gì của họ Lâu ta đâu?
Giang Hải Phong mỉm cười, nói:
- Sở dĩ tại hạ không muốn cho lão biết là vì tại hạ...
Lâu Vân Bàng cắt lời, nói:
- Ta biết, ngươi sợ ta lại thọ thương chứ gì? Nhưng ngươi đi mà chẳng nói với ta một tiếng, ngươi cho rằng ta ở nhà là an toàn chăng?
Giang Hải Phong cả kinh, chàng vội hỏi:
- Lẽ nào ở đó cũng xảy ra chuyện?
Lâu Vân Bàng cười khảy một tiếng, rồi nói:
- Xảy ra chuyện ư? Con bà nó, suýt chút nữa thì lão phu đi theo ông bà rồi.
Giang Hải Phong nghiêm giọng hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lão hãy thong thả nói xem!
Lâu Vân Bàng lại thở dài, lão nói:
- Ôi! Đừng nhắc đến thì hơn, ngươi biết hắn đến như thế nào không?
Giang Hải Phong cười nhạt, nói:
- Nhưng đã gặp ai mới được chứ?
Lâu Vân Bàng “hừ”. một tiếng rồi nói:
- Còn ai nữa? Ta đã gặp Tả Nhân Long. Tên tiểu tử đó tìm tới tìm lui trong phòng ngươi, cũng chẳng biết hắn lục soát thứ gì. Sau đó, ta phát hiện nên liền đánh hắn một mũi phi tiêu, nào ngờ bị hắn bắt được...
Giang Hải Phong vội hỏi:
- Sau đó thì sao?
Lâu Vân Bàng đáp:
- Công phu của tiểu tử đó thật lợi hại, nói ra sợ lão đệ ngươi chê cười, nhưng quả thật là ta đánh không lại hắn, cuối cùng bị hắn khống chế huyệt đạo.
Giang Hải Phong nói:
- Chuyện này cũng chẳng có gì là mất mặt, thắng bại vốn là chuyện thường...
Lâu Vân Bàng càng đỏ mặt, Giang Hải Phong lại lạnh lùng nói tiếp:
- Chỉ có điều hắn cũng không tránh khỏi chuyện hiếp người thái quá, món nợ này tại hạ sẽ đòi cho lão.
Lâu Vân Bàng gượng cười, nói:
- Nếu không có Tần cô nương đến giải cứu kịp thời thì e rằng giờ này lão phu ta đang trên đường xuống suối vàng rồi.
Giang Hải Phong ngạc nhiên hỏi:
- Tần cô nương nào?
Lâu Vân Bàng cũng ngạc nhiên, lão hỏi lại:
- Ôi! Cô ta cũng đi tìm ngươi, lẽ nào ngươi chưa gặp cô ta?
Giang Hải Phong lắc đầu, Lâu Vân Bàng vò đầu bức tóc, lão nói:
- Kỳ quái! Cô ta nói là đi tìm ngươi mà.
Nói đoạn lão quét mục quang nhìn ra tứ phía như có ý dò tìm, bấy giờ Giang Hải Phong đã nghĩ ra Tần cô nương mà lão nói tất là Tần Tử Linh, bất giác trong lòng chàng có chút cảm khái.
Lâu Vân Bàng lại chứng thực phần đoán của chàng, lão nói:
- Tần cô nương là người chúng ta đã gặp ở Thanh Châu. Không ngờ cô ta đã quên hiềm khích cũ.
Giang Hải Phong nghĩ Tần Tử Linh đã hai lần ra tay giúp mình và Lâu Vân Bàng, ân tình này thật khiến người ta cảm động và không thể không báo đáp. Chàng không muốn Lâu Vân Bàng nhìn thấy cảm tình của mình nên thản nhiên nói:
- Cô ta đã đến rồi thì sớm muộn gì cũng có thể gặp, chúng ta trở về thôi.
Dường như Lâu Vân Bàng sực nhớ chuyện gì, lão vội bước tới gần Giang Hải Phong và nghiêm túc nói:
- Lão đệ, ta thấy cô nương này đối với ngươi...
Giang Hải Phong gượng cười, nói:
- Chẳng có gì đâu... Nhưng tại hạ cảm kích cô ta vô cùng...
Giang Hải Phong cũng đã kể cho Lâu Vân Bàng nghe chuyện mình bị giam ở Thanh Châu, một lão giang hồ như Lâu Vân Bàng thì làm sao không biết những chuyện tư tình của tiểu nhi nữ? Chỉ có điều lão thấy Giang Hải Phong không muốn nói nhiều nên cũng không nhắc tới nữa, nhưng trong thâm tâm, lão có ý làm cho hai người bọn họ ngày càng thêm gần gũi nhau hơn.
Hai người sánh bước trở về Thạch Cơ Tự, mà chẳng nói thêm điều gì. Sau khi vào phòng, Lâu Vân Bàng không nhịn được nên hỏi lại:
- Rốt cuộc ngươi và Tả Nhân Long có gặp nhau không?
Giang Hải Phong chỉ gật đầu mà không nói.
Lâu Vân Bàng truy vấn:
- Ai thắng?
Giang Hải Phong lắc đầu, mỉm cười nói:
- Bất phân thắng bại.
Lâu Vân Bàng nghe xong câu này thì thộn người ra, lão tròn xoe mắt hỏi:
- Vậy thì phải làm thế nào?
Lâu nay Giang Hải Phong thích đơn độc hành sự, chàng không muốn người khác phải lo lắng chuyện của mình, đặc biệt là chuyện tỉ võ, vì vậy chàng lạnh lùng nói:
- Chuyện này tự nhiên là chưa kết thúc, sau này gặp lại sẽ tính.
Lâu Vân Bàng chợt cảm thấy lo lắng, đương nhiên lão biết Giang Hải Phong không muốn nói chuyện này, nhưng nếu như vậy mãi thì dường như có vẻ xem lão là người ngoại cuộc rồi. Lòng đầy tức giận, lão thầm nghĩ:
- “Lão đệ ngươi chớ giấu ta, sớm muộn gì nhất định ta cũng biết thôi, đến lúc đó ngươi mới có thể nhận thấy tâm ý của ta.”.
Nghĩ đoạn lão cáo biệt trở về phòng mình, còn Giang Hải Phong thì bế mục luyện công. Nhưng về phòng chưa được bao lâu thì Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng lại rời Thạch Cơ Tự, lão muốn đi tìm Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ để tính sổ với hắn.
o O o Vầng thái dương đã gác non Tây, hoàng hôn dần buông, Tả Nhân Long lững thững bước ra khỏi Thanh Trúc Thúy Quán. Sắc diện của chàng rất thâm trầm, thần thái sầu muộn, có vẻ không vui. Ra khỏi cửa mấy bước thì bỗng nhiên chàng đứng lại.
Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ từ một bụi trúc bên cạnh chạy lại, hắn cung thủ chào và nói:
- Đại gia, tiểu nhân chờ đại gia đã nửa ngày rồi.
Tả Nhân Long nghiêm giọng hỏi:
- Ta bảo ngươi chuẩn bị thuyền, thế thuyền đâu?
Tạ Ngũ chỉ ra bờ hồ và nói:
- Chuẩn bị xong rồi. Nào, mời đại gia lên thuyền!
Tả Nhân Long gật đầu rồi cất bước đi về phía bờ hồ, Tạ Ngũ theo sát phía sau và nói:
- Đại gia có gặp Giang Hải Phong không?
Tả Nhân Long lạnh lùng “hừ”. một tiếng rồi nói:
- Chuyện này không cần ngươi quan tâm, ngươi đi đi!
Tạ Ngũ ngạc nhiên hỏi:
- Thế nào, không phải tiểu nhân chèo thuyền cho đại gia sao?
Tả Nhân Long cười nhạt, nói:
- Ai cần ngươi đi theo? Ta không cần dùng ngươi nữa, đi đi!
Nói đoạn chàng bước xuống một chiếc thuyền nhỏ, Tạ Ngũ đứng trên bờ cười hì hì và nói:
- Đại gia phải cẩn thận một chút, lật thuyền trên Tây Hồ là chuyện thường đấy.
Tả Nhân Long nắm lấy mái chèo, song thủ phân ra, thuyền nhỏ lập tức lướt đi như tên. Tạ Ngũ nheo mắt nhìn theo và buột miệng nói:
- Con bà nó, khá lắm!
Lúc này có một chiếc thuyền chài đi gần bờ nên Tạ Ngũ liền vẫy tay gọi, cũng may Khâu Lão Cừu chèo thuyền cũng nhận ra hắn nên chèo thuyền vào bờ. Tạ Ngũ phóng lên thuyền chài rồi chỉ Tả Nhân Long ở xa xa và nói:
- Lão Cừu, mau theo sát chiếc thuyền nhỏ phía trước, nhưng đừng để hắn phát hiện nhé!
Nói đoạn hắn vơ lấy cây sào rồi lướt tới trước mũi thuyền, phụ chèo với Khâu Lão Cừu. Ngư ông này chẳng biết đầu đuôi là chuyện gì nhưng cũng xuất toàn lực chèo thuyền đi, rồi lâu sau lão mới hỏi:
- Là chuyện gì thế?
Tạ Ngũ nói:
- Lão đừng hỏi nhiều! Xong việc ta sẽ đãi lão một chầu.
Khâu Lão Cừu thở dài, nói:
- Thôi đi, làm việc cho Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ ngươi thì còn mong được gì? Ta cũng không muốn ăn uống của ngươi, chỉ cần ngươi đừng làm mất nhiều thời gian của ta là được rồi.
Tạ Ngũ vẫn đôi mắt nhìn phía trước, hắn gật gật đầu, nói:
- Được! Được! Ta chỉ cần đuổi theo người đó, xem hắn đến chỗ nào rồi trở về ngay.
Khâu Lão Cừu thở dài một hơi, lão biết Tiểu Mã Trách Tạ Ngũ là tên vô lại nổi tiếng trong vùng, ngàn vạn lần mình chớ đắc tội với hắn, vì vậy mà lão đành vận hết lực bình sinh để chèo thuyền truy theo.
Thiên Sơn Chi Tinh Tả Nhân Long vốn cũng không lạ gì thuật chèo thuyền, trước đây chàng từng chèo thuyền ở những hồ nước Nặc Bố Nặc Nhĩ, Bạch Thủy Hồ gần Thiên Sơn, đồng thời chàng cũng học bơi rất khá. Do đó thuyền của chàng luôn lướt đi như bay trên mặt nước, sau khi ra giữa hồ thì chàng cho thuyền hướng về phía Lôi Phong Tháp. Thần thái của chàng vẫn chưa tươi tỉnh vì chàng không thể quên mối nhục trên Đoạn Nhai, lần này nhất định chàng phải vãn hồi lại thể diện cho mình.
Thuyền vòng qua phía nam Tây Hồ rồi cập vào bến nước trước Lôi Phong Tháp.
Tả Nhân Long quay lại nhìn xem thử có ai theo dõi mình không rồi rời thuyền lên bờ, trước mặt chàng là một bờ lau sậy cao quá đầu người. Chàng vạch lau sậy và men lên bờ, trước đây năm năm chàng đã từng qua nơi này, bây giờ xem ra có rất nhiều thay đổi. Trước mắt chàng là một thảm cỏ xanh biếc, Lôi Phong Tháp trải bóng dài trên đất, Tịnh Từ Tự vẫn đứng sững bên cạnh như xưa.
Tả Nhân Long ngắm nhìn một lúc rồi thầm nghĩ:
- “Cũng chẳng biết vị lão bằng hữu đó của ta có còn ở nơi này hay không?”.
Nghĩ đoạn chàng sải bước đi tới trước, vòng qua Tịnh Từ Tự thì đến một ngõ trúc hẹp, Tả Nhân Long theo ngõ trúc này mà đi thẳng vào. Đây là nơi có cảnh sắc rất đẹp, đi không xa thì thấy hai khóm hoa ngũ sắc đong đưa trong gió, trông mát mắt lạ thường.
Đi tiếp vào trong chừng hai dặm thì địa thế khá hoang sơ, nơi này có một sân chùa ngói xanh tường đỏ, lưng dựa vào núi, quy mô khá hùng vĩ.
Tả Nhân Long thẳng tiến vào sân chùa này, cước bộ của chàng vừa nhẹ vừa nhanh, nhưng chàng tuyệt đối không ngờ phía sau có người lén theo dõi mình. Ngôi chùa này có tên là Thiên Trúc Tự, là tư viện của Thiên Trúc phật môn, tăng nhân trong chùa đều là những người ở Thiên Sơn bắc lộ thiên di đến đây từ hai mươi năm trước.
Vì thế mà việc hương hỏa trong tự viện không được thịnh lắm, thiện nam tín nữ tới đây thắp hương ít đến độ đáng thương, suốt ngày thanh tịnh lạnh lẽo.
Tả Nhân Long vào tới trước chùa thì có một tăng nhân ra nghênh tiếp, chàng hành lễ rồi hỏi:
- Xin hỏi đại sư, vị Mộc lão tiên sinh còn ở nhờ quý tự không ạ?
Tăng nhân gật đầu, nói:
- Vẫn còn, Mộc thí chủ chưa đi đâu cả. Chẳng hay thí chủ tìm Mộc thí chủ có chuyện gì?
Tả Nhân Long mừng thầm trong bụng, chàng nói:
- Đã vậy thì phiền đại sư thông báo với Mộc lão tiên sinh một tiếng, nói rằng có một vị bằng hữu của lão ta đến thăm viếng.
Tăng nhân lắc đầu, nói:
- Thí chủ có thể tự đi vào, vì lão nhân đó rất kỳ quái, tính khí cũng thất thường, người trong chùa đối xử với lão ta cũng không tốt lắm, vì thế tiểu tăng không muốn bị lão ta mắng.
Nói đoạn tăng nhân quay qua trái, chỉ tay và nói tiếp:
- Theo hành lang này đi tới thì có một cửa động bên phải, trên cửa có chữ Tiểu Chư Thiên, vị lão nhân ở trong đó.
Dứt lời thì tăng nhân chào rồi bỏ đi ngay.
Tả Nhân Long nói lời cảm ơn rồi theo hành lang bên trái mà đi, cuối hành lang quả nhiên có một cửa động hình bán nguyệt. Trên cửa động có một tảng đá xanh, nơi đó khắc ba chữ đại tự:
Tiểu Chư Thiên. Trong cửa, hoa cỏ chen nhau, trăm hoa đua nở, hoàn toàn không có chút quy củ nào, có nơi cành lá vươn cao, có nơi hoa cỏ bám vào dây mây mà sống, thoạt nhìn là biết chủ nhân tuy là một nhã sĩ nhưng lại rất lười biếng.
Tả Nhân Long bước vào cửa động thì thấy có một gian phòng khá rộng giữa trăm ngàn hoa cỏ, gian phòng này trông rất cũ kỹ, cửa sổ đầy rêu xanh, màn cửa rách tơi tả.
Bước đến gần thì nghe có mùi thảo dược khá nồng.
Tả Nhân Long đẩy cửa định bước vào thì chợt nghe có một giọng quái đản cất lên:
- Ta đã nói rồi, không cho phép các ngươi vào, các ngươi đều là những con lừa trọc đầu thối tha.
Tả Nhân Long bật cười, chàng nói:
- Chửi rất hay, chỉ có điều tại hạ lại không phải là người xuất gia.
Quái nhân liền hỏi:
- Ngươi là ai?
Lời vừa dứt thì có tiếng bước chân vang lên, một lão nhân râu tóc bạc phơ, thân hình cao gầy, sắc diện đầy vẻ bệnh hoạn, từ từ bước ra. Lão nhân vừa thấy Tả Nhân Long thì bất giác chau mày, sau đó thì cười ha ha một tràng rồi nói:
- Tiểu cẩu, thì ra là ngươi.
Tả Nhân Long bước tới nắm tay lão nhân một cách thân thiện và nói:
- Lão Mộc! Lão làm sao thế này?
Lão nhân cười ha ha rồi nói:
- Một chút bệnh vặt, tất cả đều do bọn hòa thượng trong chùa này làm cho ta tức khí mà ra.
Lão lắc mạnh tay Tả Nhân Long và nói tiếp:
- Bây giờ ngươi đến rồi thì bệnh của ta sẽ khỏi thôi.
Tả Nhân Long mỉm cười và quan sát gian phòng của lão, chàng thấy khắp nơi đều có dược vật, trong góc phòng có bảy tám chiếc hỏa lò, tất cả đều đang rực lửa, những ấm thuốc đang sôi sùng sục tỏa mùi thuốc khắp phòng. Chàng chau mày hỏi:
- Lão đang luyện đan chăng?
Quái lão nhân ngẩn người hỏi lại:
- Làm sao ngươi biết?
Tả Nhân Long chỉ đoán bừa, không ngờ lại đoán trúng, chàng cười ha ha rồi nói:
- Sao tại hạ lại không biết? Tại hạ khuyên lão nên bớt tác quái đi thôi!
Quái lão nhân cười hì hì, nói:
- Tiểu quỷ này!
Lão đá chiếc đôn gỗ về phía Tả Nhân Long và nói tiếp:
- Ngồi xuống! Ngồi xuống! Ôi, đã mấy năm rồi chúng ta mới gặp lại phải không?
Tả Nhân Long cười nhạt rồi nói:
- Võ lâm nhất tuyệt - Cửu Chỉ Quỷ Lão Mộc Nhị Bạch như lão mà cam tâm ở đây mười năm, lẽ nào lão muốn chết già ở đây?
Mộc Nhị Bạch nghe vậy thì ngẩn người, hình như lão không nghe người ta nhắc đến danh hiệu này đã lâu rồi.
Tả Nhân Long nghiêm sắc diện nói tiếp:
- Tại hạ không giống lão, từ lúc rời Thiên Sơn đến nay, tại hạ đã làm được rất nhiều chuyện.
Mộc Nhị Bạch ngọ nguậy cái đầu, tóc bạc xõa xuống vai như tuyết, tóc của lão không những rất dài mà còn rối tung như tổ quạ, trông rất quái dị. Sau khi nghe Tả Nhân Long nói thì lão cười hì hì, rồi nói:
- Con bà nói, tiểu cẩu ngươi cũng khoác lác trước mặt ta à? Ai không biết ngươi vì nữ nhân đó mà điên đảo thần hồn, bỏ Thiên Sơn để đến Trung Nguyên.
Lão phá lên cười đắc ý một tràng rồi tiếp:
- Không nhắc đến thì thôi, một khi nhắc đến thì quả thật là ta không hiểu nổi ngươi.
Tả Nhân Long bất giác đỏ mặt, trước mặt vị lão bằng hữu này thì chàng không thể nói dối, chàng gượng cười, nói:
- Lời nói của lão cũng không sai, chỉ có điều hôm nay tại hạ đến đây không phải vì chuyện đó.
Vị Cửu Chỉ Quỷ Lão mà xưa kia võ lâm nghe danh phải khiếp đảm này, nghe Tả Nhân Long nói vậy thì cười cười, nói:
- Tất nhiên, tiểu cẩu ngươi mà tìm ta thì có chuyện tốt lành gì đâu?
Lão nhìn Tả Nhân Long từ đầu đến chân rồi khẽ hỏi:
- Chuyện gì vậy? Nhưng ta nói trước là chớ tìm ta để đánh nhau đấy nhé.
Tả Nhân Long nói:
- Lão nhìn sai Tả Nhân Long này rồi, có khi nào tại hạ lại nhờ lão đánh thay tại hạ đâu?
Mộc Nhị Bạch cười hì hì, nói:
- Lời này nghe được, với thân công phu của ngươi thì còn ai có thể đánh lại ngươi?
Nói đoạn bỗng nhiên lão đứng lên, sau một hồi nhìn quanh quất thì lão cười, nói:
- Ngươi đến thật đúng lúc, gần đây ta nhàn rỗi vô sự nên viết mấy khúc ca, đang sầu vì không có người hát, ngươi hát cho ta nghe thử nhé.
Tả Nhân Long thầm kêu khổ, chàng lắc đầu nói:
- Ai có thời gian mà xướng ca với lão chứ? Tại hạ thấy lão thật là càng già càng ngây ngô.
Mộc Nhị Bạch vò vò đầu rồi ngồi xuống lại, lão nói:
- Nghe rất hay, có một khúc tả cảnh Tây Hồ, ta ngâm hai câu ngươi nghe thử nhé.
Nói đoạn lão vừa nhịp chân vừa ngửa cổ ngâm:
Tây... i... a... Hồ... gió mát... cái mà... trăng thanh... Cô nương... cái mà...
như liễu... dạo quanh... quanh... Tây Hồ...

Các tập/chương/hồi khác của Ngưng Sương Kiếm

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !