Truyện kiếm hiệp
 

Quỷ Kiếm U Linh (Hồi 54)

Tác giả: Ngọa Long Sinh | Lượt xem chương này: 517

 Tuyết phủ một màn trắng xóa trên trấn Hàm Thành. Tuyết gieo vào tâm khảm người ta cái lạnh giá từ thể xác đến tâm hồn, và hơn thế nữa, trong Đào Hoa Trang tuyết điểm tô thêm sự cô quạnh và xơ xác. Đâu có ai ngờ, Đào Hoa Trang vốn trước đây là một trang viện nổi tiếng nhất Hàm Thành, thế mà giờ đây bỗng chốc nó trở nên xơ xác và hiu quạnh đến như vậy.
Nếu trước đây Đào Hoa Trang là chốn dừng chân tìm thi hứng của những thi nhân tìm tứ thơ ca ngợi vẻ mỹ miều, duyên dáng của những cành đào, hoặc ca ngợi tài sắc của vị đại tiểu thư Triều Thi Thi, hay dáng vẻ tha thướt như liễu rủ của nhị tiểu thư Triều Lâm Lâm thì giờ đây nó lại hoang vắng đến độ ngỡ như một chốn đào viên đã bị bỏ hoang lâu ngày chẳng một ai màng đến.
Chiếc áo choàng đượm đầy bông tuyết, Triều Thi Thi từ ngoài cổng trang viên với dáng đi hối hả, nhưng không mất vẻ đài các của một nàng tiểu thư khuê các. Nàng chỉ dừng chân một chút trước gian đại sảnh đóng cửa im ỉm mà lâu ngày chẳng có ai chăm sóc rồi lại thoăn thoắt bước về phía gian thảo xá nằm ở cuối hậu viện.
Thi Thi chưa mở cửa gian thảo xá thì Lâm Lâm đã reo lên:
− Tỷ tỷ về rồi đó à?
− Tỷ tỷ về rồi đây.
Thi Thi mở cửa gian thảo xá, len nhanh vào để rồi nhanh chóng đóng cửa lại để tránh những luồng gió đông giá buốt xô vào gian nhà cỏ đơn xơ.
Lâm Lâm ngồi trên chõng tre nhìn Thi Thi. Thi Thi bước đến bên Lâm Lâm:
− Muội muội mong tỷ tỷ về lắm phải không?
Lâm Lâm gật đầu.
Thi Thi vuốt tóc nàng:
− Tỷ tỷ đâu bao giờ bỏ muội. Mai mốt đừng trông nữa nhe.
Nàng nhìn Lâm Lâm.
Lâm Lâm nép đầu vào vai Thi Thi:
− Tỷ đã vì muội quá nhiều rồi. Mà muội chỉ là một phế nhân vô dụng. Muội càng ngày càng là một gánh nặng của tỷ.
Thi Thi nheo mày:
− Nói bậy nè. Muội là cốt nhục thâm tình với tỷ. Đào Hoa Viên giờ đây đã thuộc về người ta, nhưng vẫn còn muội bên cạnh, tỷ tỷ cảm thấy được an ủi lắm rồi.
Nàng vuốt tóc Lâm Lâm:
− Muội xem tỷ đem về cho muội cái gì nè.
Thi Thi đặt túi nải xuống trước mặt Lâm Lâm, rồi khuyến khích nàng:
− Nào, mở ra xem đi. Muội đừng quên hôm nay là ngày gì đấy nhé.
Lâm Lâm nhìn Thi Thi bằng ánh mắt trìu cảm, xúc động nói:
− Hôm nay là ngày sinh của tỷ và muội phải không?
Thi Thi khẽ gật đầu rồi hôn lên trán Lâm Lâm:
− Lúc sinh thời phụ thân không bao giờ quên cái ngày hai chị em mình cùng chào đời.
Hôm nay, phụ thân đã mất rồi thì tỷ tỷ phải thay cha chú.
Lâm Lâm rướm lệ. Nàng lí nhí nói:
− Nếu không có muội, tỷ chưa hẳn phải khổ và chịu giam thân trong gian thảo xá tồi tàn này.
Thi Thi bịt miệng Lâm Lâm:
− Muội đừng nói vậy mà tỷ lại trách muội đó.
Nàng nắm tay Lâm Lâm đặt lên túi nải:
− Muội mở ra xem đi!
Lâm Lâm trân trọng mở chiếc túi vải. Nàng thích thú reo lên:
− Tỷ mua đấy à?
− Muội thích chứ?
Lâm Lâm gật đầu:
− Thích lắm.
Nàng cầm lấy mảnh son và túi phấn hương cùng chiếc lược ngắm nhìn. Nhìn một lúc Lâm Lâm quay lại Thi Thi:
− Tỷ mua làm chi vậy?
− Sao muội lại hỏi tỷ câu đó?
Lâm Lâm cúi mặt nhìn xuống:
− Muội có bao giờ bước ra khỏi gian thảo xá này đâu mà tỷ mua những thứ này.
− Không bước ra thảo xá nhưng muội vẫn là một trang giai nhân tuyệt sắc kia mà. Đã là con gái thì phải biết chăm sóc vẻ đẹp của mình chứ.
− Nhưng muội chỉ là một cô gái tật nguyền với đôi chân chẳng thế nào đi đứng như những cô gái khác.
Thi Thi cầm chiếc lược chải tóc cho Lâm Lâm. Nàng vừa chải tóc vừa nói:
− Nhất định có ngày ông trời sẽ nhìn lại tỷ muội mình, mà cho tỷ tìm được đại phu tài giỏi chữa trị đôi chân của muội.
− Muội đã không còn tin vào ông trời nữa.
Thi Thi nâng cằm Lâm Lâm:
− Lâm muội không được bi quan như vậy. Nhất định tỷ sẽ tìm được người chữa trị đôi chân của muội. Bấy giờ muội sẽ tha hồ tung tăng như những cô gái khác, thậm chí còn hơn người ta nữa kìa.
Thi Thi tiếp một gói giấy đặt xuống trước mặt Lâm Lâm:
− Tỷ còn mua hai cái bánh bao để tỷ muội mình cùng ăn kỷ niệm ngày sinh của chúng mình.
Lâm Lâm tròn mắt nhìn nàng:
− Tỷ mua nhiều quá vậy?
− Có bao nhiêu đâu.
− Nhưng muội biết chúng mình giờ đây đâu có kim lượng.
Thi Thi ôm Lâm Lâm:
− Muội yên tâm, tỷ không làm gì để phụ thân phải rơi lệ nơi suối vàng đâu.
Thi Thi mở gói bánh:
− Tỷ biết muội rất thích bánh bao.
− Cái gì tỷ cũng lo cho muội hết mà không nghĩ đến tỷ.
− Thì bây giờ chỉ còn có hai chị em mình thôi mà.
Thi Thi cầm một chiếc bánh bao đặt vào tay Lâm Lâm:
− Muội ăn bánh nha.
− Tỷ với muội cùng ăn.
Thi Thi mỉm cười:
− Tỷ mua bánh cho muội mà. Thấy muội ăn tỷ vui lắm rồi.
Lâm Lâm nhăn mặt:
− Nếu tỷ không ăn muội cũng không ăn.
Thi Thi vuốt tóc Lâm Lâm:
− Lớn rồi mà cứ làm nũng với tỷ hoài. Sau này khi nên gia thất cũng bắt tỷ luôn nữa đó...
Lâm Lâm mỉm cười:
− Không ai chịu một kẻ tàn phế như muội đâu. Muội mãi mãi là gánh nặng của tỷ.
Lâm Lâm vừa nói vừa bẻ chiếc bánh bao.
Lâm Lâm đặt vào tay Thi Thi nửa chiếc bánh bao. Hai người nhìn nhau. Trong đáy mắt của họ ẩn chứa bao câu nói ân tình mà không có ngôn từ nào khả dĩ tả hết được.
Thi Thi mỉm cười nói:
− Nếu ông trời cho tỷ một điều ước.
− Tỷ ước gì?
Thi Thi nắn đôi chân của Lâm Lâm:
− Tỷ sẽ đổi đôi chân của tỷ cho muội.
− Không... muội không nhận đâu.
Hai người nhìn nhau, bất chợt Thi Thi ôm chầm lấy Lâm Lâm. Hai người cùng bật khóc.
Khóc một lúc Thi Thi mới gượng được:
− Tại sao tỷ muội mình lại khóc chứ?
− Tại vì tỷ và muội quá vui vẻ và hoan hỉ.
− Đúng rồi, chúng ta quá vui vẻ và hoan hỉ. Chúng ta sẽ cùng ăn bánh một lượt.
Lâm Lâm gật đầu.
Hai người chưa kịp ăn bánh thì bất thình lình cửa gian thảo xá bật tung ra bởi một cái đạp không nương sức.
Rầm...
Thi Thi và Lâm Lâm run người quay lại.
Từ bên ngoài ba gã đại hán lực lưỡng đi cùng với một lão nhân vận trường bào gấm bước vào.
Vừa thấy lão nhân đó, Thi Thi lẫn Lâm Lâm đã biến sắc.
Thi Thi nhìn lão, lí nhí nói:
− Hạ lão gia quá vãng, chúng tiện nữ không hay không biết, kính mong Hạ lão gia miễn thứ.
Lão nhân vuốt râu, nheo mắt, khinh khỉnh nhìn Thi Thi và Lâm Lâm. Lão hất mặt nói:
− Hai nàng không có kim ngân kim lượng mà vẫn mua được bánh bao ăn. Hay đấy chứ.
Thi Thi khúm núm đáp lời lão:
− Hạ lão gia... Hai chiếc bánh không đáng bao nhiêu. Tiện nữ đã phải cực nhọc lắm mới có được.
Lão nhân bước đến bên nàng. Hai cánh mũi của lão phập phồng như đang cố hít cho hết không khí trong gian thảo xá hay đang tận hưởng mùi da thịt từ thân thể của Thi Thi toát ra.
Lão chắc lưỡi:
− Ái chà... Những giai nhân tuyệt sắc như nàng mà phải ăn những chiếc bánh bao tầm thường, tâm của ta áy náy vô cùng.
Miệng thì nói, cánh tay xương xẩu của lão đã đoạt nửa chiếc bánh bao trên tay Thi Thi quẳng ra ngoài cửa thảo xá. Quăng xong nửa chiếc bánh bao, Hạ lão nhân nhăn nhăn nhó nhó nói:
− Những người như nàng đáng phải được kẻ hầu người hạ, ăn trên ngồi trước, chứ không thể ăn những chiếc bánh bao như thế này được.
Thi Thi cúi đầu.
Hạ lão nhân xoa hai cánh tay xương xẩu:
− Chỉ cần nàng ưng thuận, lão đây sẽ cho người đón nàng về ngay tuần phủ, và còn xóa hết số nợ mà cha nàng đã thiếu của lão. Thậm chí cho kiến tạo lại khu Đào Hoa này trở lại như cũ chứ không để hoang phế như bây giờ.
Thi Thi ngẩng lên nhìn lão:
− Hạ lão gia, lão gia với thân phụ là bằng hữu chi giao. Tiện nữ sao có thể chấp nhận lời đề nghị của Hạ lão gia để trái với đạo nghĩa gia phong và phụ thân đã răn dạy.
Nàng vừa dứt lời thì Hạ lão nhân rít lên the thé:
− Khéo nói... Khéo nói... Nếu không chịu nhận làm thê thiếp thì nàng lấy gì trả nợ cho cha nàng? Hừ, lão đã vì tình bằng hữu và... và nghĩ đến nàng nên để cho nàng và ả muội muội què kia ở lại gian thảo xá này. Nếu không thì lão phu đã xách cổ nàng về làm nô nữ trong tuần phủ rồi.
Thi Thi cúi đầu.
Lâm Lâm nhìn lão bằng ánh mắt oán giận.
Hạ lão nhân nhìn Thi Thi. Lão hừ nhạt một tiếng rồi nói:
− Sao, nàng có chấp nhận không thì nói cho lão biết?
− Hạ lão gia, xin lão gia cho tiện nữ thời gian. Thế nào tiện nữ cũng có kim lượng để trả cho Hạ lão gia.
− Lão đã chờ lâu quá rồi. Chờ những một năm mà tâm tình lão cứ nôn nao từng đêm rạo rực nhớ nàng.
Thi Thi cúi mặt:
− Tiện nữ chỉ sợ thân phụ không thể nhắm mắt nơi suối vàng.
− Hừ, nhắm mắt với không nhắm mắt. Lão Triều viên ngoại nhắm mắt hay không nhắm mắt mặc xác lão. Còn ta thì cần có nàng mà thôi.
− Tiện nữ xin lão gia.
Hạ lão nhân hừ nhạt một tiếng.
Lão nhìn nàng, gằn giọng nói:
− Sao? Nàng có chấp nhận lời đề nghị của ta không?
Thi Thi bặm môi:
− Hạ lão gia... tiện nữ...
Hạ lão nhân khoát tay:
− Đừng van xin. Hãy coi Hạ lão phu xử trí đây.
Lão nhìn lại ba gã đại hán đứng sau lưng, vuốt râu nhướng mày nói:
− Người đâu, cứ làm theo ý của ta.
Ba gã đại hán đồng cúi đầu xướng lên:
− Tuân lệnh lão nhân gia.
Cả ba đồng loạt xấn tới thộp lấy Lâm Lâm chẳng một chút thương tiếc, kéo xồng xộc ra ngoài thảo xá. Lâm Lâm gào lên:
− Buông ta ra... buông ta ra!
Mặc cho nàng thét, ba gã đại hán vẫn lôi xềnh xệch nàng ra ngoài trời tuyết, không màng đến sự tàn phế của Lâm Lâm.
Thi Thi chết sững người, rồi quỳ xuống mũi giày Hạ lão nhân. Nàng dập đầu xuống mũi giày lão:
− Hạ lão gia xin đừng làm như vậy. Muội muội của tiện nữ là người tàn phế.
Hạ lão nhân cúi xuống nâng cằm Thi Thi lên.
Nước mắt của nàng ràn rụa trào ra bên ngoài.
Lão nhún vai mỉm cười:
− Lão gia hạn cho nàng ba ngày phải sửa soạn thật tươi đẹp để lão phu đón nàng về tuần phủ.
Thi Thi gật đầu:
− Vâng... tiện nữ sẽ chìu theo ý lão gia.
Hạ lão nhân cười khảy rồi buông cằm Thi Thi:
− Lão đã nói hết lời rồi đó. Cứ xem ả muội muội què quặt kia mà tự suy nghĩ.
− Tiện nữ sẽ không dám cãi lời Hạ lão gia.
− Thế thì tốt.
Lão chấp tay sau lưng đứng nhìn Lâm Lâm, chắc lưỡi:
− Ả nha đầu muội muội của nàng cũng đẹp lắm. Nếu như ả không tàn phế thì lão có thể tiếp thu cả hai người. Chỉ tiếc...
Lão nhìn lại Thi Thi:
− Nhớ lời lão phu nói đấy nhé.
Hạ lão nhân nói xong, chấp tay sau lưng thong dong bước ra ngoài thảo xá bỏ đi. Khi lão vừa bỏ đi, Thi Thi chạy vội ra đỡ lấy Lâm Lâm.
Nàng vội khoác lên vai Lâm Lâm chiếc áo choàng để che những bông tuyết trắng.
− Muội muội...
Đôi thu nhãn của Lâm Lâm như đanh hẳn lại. Mặc dù hai cánh môi của nàng tái tím vì lạnh nhưng vẫn điểm một nụ cười gượng:
− Tỷ tỷ... Nếu có cơ hội thì lão quỷ này phải trả lại cho muội món nợ hôm nay.
oo U Linh Nhân kể xong đến đây, đôi thu nhãn long lanh của bà như chìm hẳn vào cõi hoài niệm.
Nhìn lại Thế Kiệt, U Linh Nhân nói tiếp:
− Ngay buổi chiều hôm đó, tỷ tỷ đã cõng ta.
U Linh Nhân thở dài:
− Ta đâu muốn tỷ tỷ vì mình mà phải giam thân trong tuần phủ, vì ta mà mất cả sự trong trắng.
Thế Kiệt nghe U Linh Nhân kể mà lòng quặn đau. Chàng cảm nhận cái đau đó đang lan tỏa khắp toàn thân mình.
oo Thi Thi cõng Lâm Lâm ra đi trong màn tuyết lạnh giá. Nàng cảm thấy phía trước là một con đường xa xôi dịu vợi mà chẳng biết nên dừng chân ở đâu.
Lâm Lâm nói:
− Tỷ tỷ hãy để muội xuống đây đi.
Thi Thi lắc đầu:
− Chúng ta phải rời Hàm Thành càng xa càng tốt.
− Tỷ đã mệt mỏi lắm rồi. Hay tỷ đi một mình đi.
− Sao muội lại nói vậy? Không có muội, tỷ chẳng đi đâu cả.
Thi Thi vừa dứt lời thì sau lưng nàng giọng nói của Hạ lão nhân cất lên the thé đầy phẫn nộ:
− Nàng nghĩ có thể chạy trốn là thoát khỏi tay lão phu à?
Thi Thi và Lâm Lâm giật mình.
Ba gã đại hán theo hầu Hạ lão nhân đứng vây quanh hai nàng. Thi Thi biến sắc nhìn Hạ lão nhân, nhưng không buông Lâm Lâm khỏi chiếc lưng tiểu thư của nàng.
Thi Thi gượng nói:
− Lão nhân gia, tiện nữ không có ý trốn lão nhân gia...
− Nàng còn bẻm mép nói với lão phu câu nói đó à?
Thi Thi gượng nói:
− Quả thật tiện nữ không có ý trốn lão nhân gia mà chỉ muốn đưa muội muội tìm đại phu gởi gắm rồi quay về.
Hạ lão nhân gằn giọng:
− Ai mà tin nàng nữa.
Lão nhìn Lâm Lâm:
− Lão có cách này vừa thuận cho nàng vừa thuận cho ta.
Hạ lão nhân chắc lưỡi nói tiếp:
− Ả nha đầu muội muội của nàng vốn đã tàn phế, sống cũng chẳng ích lợi gì. Hay là để lão tế độ cho ả sớm đầu thai kiếp khác để nàng khỏi phải bận bịu vì ả, mà vui vầy chung sống với lão phu.
Thi Thi mở to hết hai con ngươi thét lên:
− Không... Không... Các người không được đụng đến muội muội của ta.
Thi Thi vừa thét vừa thối về sau năm bộ, lấy thân mình che chắn cho Lâm Lâm như sợ Hạ lão nhân cướp lấy muội muội của mình.
Thi Thi gằn giọng nói:
− Nếu các người đụng đến Lâm Lâm thì trước hết phải giết ta trước đã.
− Lão phu không nỡ giết một giai nhân như nàng. Lão chỉ muốn nàng thoát khỏi một gánh nặng mà vui vẻ với lão mà thôi.
Hạ lão nhân vừa dứt lời thì chợt một giọng nói nhạt nhẽo cất lên ngay sau lưng lão:
− Giết một người để đoạt một người, thì sao người kia có thể vui vẻ sống bên lão được chứ.
Hạ lão nhân quay lại, trừng mắt nhìn người vừa mới nói đó:
− Ngươi là ai?
− Giang Kỳ.
Hạ lão nhân quắc mắt chỉ tay vào mặt Giang Kỳ:
− Giang Kỳ, ngươi khôn hồn thì mau lủi nhanh khỏi mắt bản quan, nếu không đừng trách bản quan phải nặng tay trừng phạt xử tội ngươi đó.
Dung diện khắc khổ của Giang Kỳ vẫn trơ trơ sau câu nói hăm dọa của Hạ lão nhân, khiến cho lão càng phẫn nộ hơn.
Hạ lão nhân thét lớn:
− Ngươi không nghe bản quan nói à?
− Quỷ Kiếm Đoạn Hồn chưa từng biết nghe ai bao giờ.
Hạ lão nhân rít lên:
− Gã này có mắt như mù, có tai như điếc, chắc ngươi muốn tìm đường về cõi chết đây mà.
Hạ lão nhân quát lớn:
− Người đâu, gông cổ gã này cho ta.
Lời còn đọng trên hai cánh môi Hạ lão nhân thì ảnh kiếm xanh rờn đã thoát ra tống tiễn một lúc ba gã hán nhân thuộc hạ của lão chỉ trong chưa đầy một chớp mắt.
Hạ lão nhân chết sững như bị trời trồng bởi chiêu kiếm quá khốc liệt của Giang Kỳ.
Đến lúc lão kịp nhân ra sát thủ kim vương trước mặt mình thì cổ họng như có cái gì chẹn lại.
Mãi một lúc lâu lão mới run rẩy, quỳ mọp xuống van xin:
− Tha cho lão phu.
Đáp lại lời van xin của lão, Giang Kỳ chỉ khẽ lắc đầu, chẳng nói một tiếng nào, bình thản vung Quỷ Kiếm chém xả xuống cổ Hạ lão nhân.
Sự lạnh lùng của Giang Kỳ khiến cho Thi Thi và Lâm Lâm phải hồn siêu phách lạc.
oo − Trước một sát thủ giết người không chớp mắt như Quỷ Kiếm Đoạn Hồn Giang Kỳ, ta ngỡ đâu sẽ đến lượt mình và tỷ tỷ. Nhưng không, Giang Kỳ đã đưa ta và tỷ tỷ trở lại trấn Hàm Thành.
U Linh Nhân nhìn lên trần thạch phòng, u hoài nói tiếp:
− Giang Kỳ gởi tỷ tỷ lại Dạ Nguyệt Lầu cho Lý Ma Ma và đưa ta đến ngôi mộ cổ U Linh.
Trong cổ mộ U Linh, ta tiếp thụ võ công U Linh Môn trong hoàng thạch.
Nhìn lại Thế Kiệt, Triều Lâm Lâm buông một tiếng thở dài:
− Thật là oan nghiệt. Những chuyện sau thì hiền điệt đã biết rồi.
− Thân phụ Nguyên Thiên Phục đã yêu thân mẫu và vì chữ tình buộc người và Giang Kỳ phải giao thủ. Thân phụ đã thắng và đã có được mẫu thân.
U Linh Nhân gật đầu:
− Thua Nguyên Thiên Phục lần đó, Giang Kỳ quyết định vào Kiếm Môn để phục hận lại Thiên Phục.
− Sư tôn đã vào Kiếm Môn?
U Linh Nhân thở dài:
− Giang Kỳ đã vào Kiếm Môn nhưng nhận ra khi luyện Vô Ảnh Kiếm Pháp đã bị tẩu hỏa nhập ma và nếu không trở thành U Linh Quỷ Kiếm thì cũng biến thành Cương Thi. Biết như vậy, nhưng Giang Kỳ vẫn luyện Vô Ảnh Kiếm Pháp.
Triều Lâm Lâm thở ra:
− Trong khi đó tỷ tỷ có mang hiền điệt. Thân phụ ngươi thì lại bỏ đi. Tỷ tỷ sau khi sinh ngươi đã chết và gởi gắm ngươi lại cho Giang Kỳ.
Thế Kiệt hồi hộp hỏi U Linh Nhân:
− Nói như cô cô vậy Kiếm Vương U Linh hiện nay là ai?
U Linh Nhân nhìn thẳng vào mắt Lệnh Thế Kiệt:
− Ta không biết có nên nói hay không.
− Cô cô không nói nhưng hiền điệt cũng có thể đoán ra. Quỷ Kiếm U Linh hiện nay chính là sư tôn Giang Kỳ?
U Linh Nhân thở dài.
Vẻ mặt của Triều Lâm Lâm có phần trầm tư u hoài. Suy nghĩ một lúc Triều Lâm Lâm mới nói:
− Đúng như vậy, Quỷ Kiếm U Linh chính là Quỷ Kiếm Đoạn Hồn Giang Kỳ khi xưa.
Nhưng hiện tại Giang Kỳ không còn cái tâm như Giang Kỳ ngày xưa nữa, mà đã biến thành một thanh kiếm sống.
− Cô cô... chuyện sao lại như vậy được?
− Ý trời.
Thế Kiệt nấc nghẹn một tiếng.
U Linh Nhân Triều Lâm Lâm nhìn chàng:
− Khi truyền thụ Vô Ảnh Kiếm Pháp cho hiền điệt, Giang Kỳ đã có chủ định trước là buộc Thiên Phục tự tay giết hiền điệt nếu như ngươi trở thành thanh kiếm sống, nhưng khi hiền điệt xâm nhập Kiếm Môn không hiểu sao ngươi lại không thụ nhận chuôi kiếm Vô Ảnh của Kiếm Vương. Một khi hiền điệt nhận chuôi kiếm Vô Ảnh thì ắt không thể tiếp thụ khẩu quyết Vô Ảnh Kiếm mà chẳng bao lâu sẽ bị tẩu hỏa nhập ma mà tìm đến cổ mộ U Linh để trở thành Quỷ Kiếm U Linh.
Triều Lâm Lâm thở dài nói:
− Sau khi hiền điệt rời khỏi Kiếm Môn thì cũng là lúc Giang Kỳ đến thời khắc tẩu hỏa nhập ma. Vì cái ơn năm xưa, ta buộc phải đưa Giang Kỳ vào cổ mộ U Linh như y đã từng đưa ta vào đặng có thể dụng U Linh Bộ Pháp mà đi đứng được.
− Sư tôn đã biến thành Quỷ Kiếm U Linh?
Triều Lâm Lâm gật đầu.
Thế Kiệt rên lên:
− Trời ơi... đau khổ như vậy ư?
Triều Lâm Lâm buông một tiếng thở dài:
− Tất cả chỉ vì một chữ tình và chữ hận. Khi ta nghiệm ra điều đó thì đã quá muộn màng rồi. Bây giờ chỉ còn kỳ vọng vào hiền điệt mà thôi. Khối hoàng thạch trong cổ mộ U Linh rất kỳ lạ. Nó có thể cải tử hoàn sinh, nhưng thần thức thì lại không có. Chỉ có Quỷ Kiếm U Linh mới giữ được thần thức, để lấy máu đồng loại rưới lên hoàng thạch. Bây giờ Giang Kỳ đã không còn là Giang Kỳ của hồi đó nữa.
− Trời ơi.
Triều Lâm Lâm nắm tay Thế Kiệt:
− Thế Kiệt, hãy tha thứ cho cô cô những gì mà cô cô đã làm. Tất cả đều là oan nghiệt, như cô cô đây cũng là nỗi oan nghiệt của con.
Thế Kiệt chớp mắt nhìn U Linh Nhân:
− Cô cô nói gì... Thế Kiệt không hiểu.
Triều Lâm Lâm bặm môi:
− Cô cô sắp phải ra đi.
− Cô cô đi đâu?
Triều Lâm Lâm nắm tay Thế Kiệt bóp nhẹ, nâng niu:
− Ta mãn nguyện vì tỷ tỷ còn một giọt máu để lại. Mà ta và tỷ tỷ tuy hai người nhưng chỉ là một. Ta sắp đoàn tụ với tỷ tỷ.
Thế Kiệt lắc đầu:
− Thế Kiệt tha thứ hết cho cô cô... Cô cô đừng tự Oán trách mình mà tìm đến cái chết.
− Cô cô không phải vì tự trách mình mà tìm đến cái chết đâu. Mà ta ra đi để tránh cho con phải khó xử.
Thế Kiệt nheo mày:
− Tiểu điệt không hiểu.
− Hiền điệt đừng quên cô cô là U Linh Nhân. Máu của cô cô đã rưới lên hoàng thạch, và chẳng bao lâu nữa cô cô cũng sẽ như những Cương Thi vô tâm vô thức mà truy tìm máu của đồng loại nuôi thần cảm hoàng thạch và U Linh Quỷ Kiếm.
Thế Kiệt sững sờ nhìn Lâm Lâm. Chàng nghẹn ngào thốt lên:
− Triều cô cô.
Lâm Lâm nắn nót bàn tay Thế Kiệt:
− Ta chỉ thương cho con.
Lâm Lâm thở ra:
− Khi ta đi rồi con hãy nói với Huệ Giác đại sư, chính tay cô cô đã giết Giác Giới.
Triều Lâm Lâm mỉm cười nói tiếp:
− Thân mẫu của con đang đợi cô cô. Để tránh lập lại cái họa như những tiền nhân, con phải đối xử tốt với Nhật Hồng quận chúa.
Thế Kiệt nghẹn ngào nói:
− Con hứa sẽ đối tốt với Cáp muội muội, nhưng cô cô đừng đi.
− Cô cô không thể sống mà thiếu tỷ tỷ của mình được. Thế Kiệt, con phải bảo trọng, nhất cử nhất động của con đều phải nghĩ đến chuyện tiêu hủy hoàng thạch.
− Con hứa.
Triều Lâm Lâm mỉm cười, nắn nót bàn tay chàng:
− Con có cái thần của mẹ con, cái dũng của cha con và cái nhân của một vị đại hiệp. Cô cô mãn nguyện lắm rồi. Tất cả cô cô đều đã chuẩn bị trước.
Triều Lâm Lâm nắn nhẹ bàn tay chàng lần nữa rồi từ từ khép hai mí mắt lại.
Thế Kiệt thốt lên:
− Cô cô...
Triều Lâm Lâm điểm một nụ cười tươi, rồi rùng mình một cái. Lâm Lâm đã tự đoạn mạch ép tim mà ra đi.
Thế Kiệt bàng hoàng, sửng sốt trước những gì mà Triều Lâm Lâm thuật lại cho chàng biết. Với chàng giờ đây đúng là một cơn ác mộng mà không biết sau này có quên được nó hay không.
Thế Kiệt ôm chầm lấy thân xác Triều Lâm Lâm, gào lên:
− Cô cô... cô cô cũng bỏ Thế Kiệt mà đi.
Ôm xác Lâm Lâm một lúc Thế Kiệt mới bình tâm được. Nhật Hồng bước đến sau lưng chàng:
− Lệnh huynh... Triều cô cô đã đi rồi.
Thế Kiệt run rẩy, nghẹn ngào nói:
− Muội ơi... Oan nghiệt quá. Oan nghiệt quá.
− Lệnh huynh...
Nhật Hồng bật khóc theo sự thổn thức Thế Kiệt. Trong khi hai người khóc thì thân pháp của Triều Lâm Lâm đang tự rã ra, chẳng bao lâu chỉ còn lại một bộ khô cốt trong tư thế ngồi kiết đà.
Thế Kiệt nhìn Nhật Hồng:
− Tất cả những người thân của huynh rồi lần lượt ra đi. Tại sao như vậy chứ? Tại sao như vậy chứ?

Các tập/chương/hồi khác của Quỷ Kiếm U Linh

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !