Truyện kiếm hiệp
 

Quỷ Kiếm U Linh (Hồi 55)

Tác giả: Ngọa Long Sinh | Lượt xem chương này: 570

 Thế Kiệt ngồi kiết đà trên phiến bồ đoàn hình bánh xe luân hồi, chung quanh chàng có mười hai bệ đá đặt sẵn những pho tượng kim thân La Hán.
Trên đỉnh đầu Thế Kiệt là quả cầu bằng ngọc lưu ly hứng lấy ánh sáng nhật quang.
Mười hai pho tượng kim thân La Hán đều hướng tâm bản thủ về phía Thế Kiệt.
Vương mẫu, Thần Hành Dị Cái, Huệ Giác đại sư và cả Diệu Thủ Thần Y đều chú nhãn vào chàng. Người nào cũng đều mang tâm trạng lo âu hồi hộp. Bởi tất cả đều không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi đúng ngọ. Nếu không đúng như những gì trong di cảo của Nguyên Thiên Phục để lại thì Thế Kiệt chẳng biết sẽ ra sao.
Trong tất cả những người đang chú nhãn vào Lệnh Thế Kiệt, người lo lắng nhất là Cáp Nhật Hồng. Trong tâm tưởng nàng chỉ mong sao sớm qua thời khắc quyết định mà Thế Kiệt vẫn bình an. Hơn tất cả những người đang có mặt tại gian kỳ lầu này, nàng biết tâm trạng của Thế Kiệt đang bất ổn, vì những sự cố đã đến với chàng, và phải chấp nhận nghịch cảnh ở ngày mai một khi tiếp nhận linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán tiền nhân.
Nếu như cuộc truyền nhập linh khí tiên thiên này không thành thì ngày mai không biết ra sao. Đây là cơ hội duy nhất, và chỉ một lần mà thôi, Thế Kiệt nếu như vì sự phân tán tâm tưởng mà không thụ nạp linh khí tiên thiên kia thì chẳng còn cơ hội nào cứu vãn kiếp nạn võ lâm.
Vương mẫu nhìn qua Huệ Giác đại sư:
− Đại sư, chắc đã gần đến canh ngọ.
− A di đà phật! Bần tăng cảm thấy bất an vô cùng.
Thần Hành Dị Cái thở dài:
− Lúc này Lệnh Thế Kiệt đang chịu quá nhiều sự ức chế, nay lại tiếp tục thụ nhân linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán, lão ăn mày này cũng cảm thấy khó yên lòng.
Vương mẫu nhìn Thế Kiệt:
− Bản vương kỳ vọng rất nhiều vào Thế Kiệt. Càng trong tình thế bức bách, càng có động lực thôi thúc Thế Kiệt.
Vương mẫu nói xong vận công truyền âm nhập mật nói với Lệnh Thế Kiệt:
− Hiền điệt, con cảm thấy thế nào?
Thế Kiệt đáp lời Vương mẫu:
− Thế Kiệt cảm thấy một sự trống rỗng vô cùng. Con đang tự hỏi tại sao mình lại là người tiếp nhận linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán để rồi dùng nó chống lại người đã nuôi dưỡng và truyền thụ võ công cho mình? Tại sao người nhận linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán không là người khác.
Chàng im lặng.
Lời của Thế Kiệt khiến Vương mẫu bồn chồn lo lắng. Bà không lo lắng sao được khi tâm tư Thế Kiệt có ý tưởng đó. Nếu như đến thời khắc đúng ngọ, linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán bắt đầu truyền qua Thế Kiệt mà chàng không thụ nạp, không biết hậu quả sẽ như thế nào, và cơ hội hóa giải kiếp nạn võ lâm xem như tuyệt vọng.
Vương mẫu lo lắng, bất giác buông một tiếng thở ra. Chân diện uy nghi của bà thoáng lộ những nét ưu tư, phiền muộn.
Thần Hành Dị Cái lão thâu nhi nhận ra những nét phiền muộn trên mặt Vương mẫu, liền hỏi:
− Vương nương, Thế Kiệt ra sao mà Vương nương lại tỏ lộ sự lo lắng như vậy?
Vương mẫu nhìn lão thâu nhi:
− Tâm tư của Lệnh Thế Kiệt lúc này vô cùng bất ổn. Nếu như đúng canh ngọ linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán truyền đến mà y lại không thụ huấn, không biết hậu quả sẽ như thế nào.
Lão ăn mày trợn mắt:
− Thế Kiệt không thụ linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán là nghĩa làm sao chứ? Tất cả mọi người đều kỳ vọng vào y, bây giờ y giở chứng, xem như chúng ta chôn thây trong Kim Đỉnh Sơn này rồi. Và còn cái họa kiếp của võ lâm chẳng còn người gánh vác nữa.
− Tôi không sợ chết, nhưng chỉ lo cho kiếp nạn của thiên hạ mà thôi.
Huệ Giác đại sư xen vào:
− Nhưng nguyên cớ gì mà Thế Kiệt lại bất ổn tâm định mà không thụ nhận linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán? Lệnh công tử thừa biết họa kiếp của võ lâm đang treo lơ lửng trên đầu y mà.
Vương mẫu thở dài:
− Thế Kiệt vốn có tâm tính nhân hậu và đã đem lòng ngưỡng mộ Giang Kỳ. Huống chi Giang Kỳ lại là người nuôi dưỡng Thế Kiệt thành người. Giờ đây, sự tình oan nghiệt lại đặt lên vai Thế Kiệt trọng trách hóa giải kiếp nạn võ lâm. Nói cách khác dù cho nguyên cớ như thế nào, nhưng buộc Thế Kiệt tiếp thụ linh khí tiên thiên để tiêu hủy Giang Kỳ cùng với pho hoàng thạch, tâm tư sao không bấn loạn được.
Vương mẫu thở ra nhìn lão thâu nhi:
− Lão huynh thử đặt mình vào hoàn cảnh của Thế Kiệt xem. Quả là khó xử vô cùng.
Chúng ta không trách Thế Kiệt, mà trách tạo hóa sao lại trêu ngươi bày cảnh éo le đoạn trường này.
Lão thâu nhi rờ lại cằm và thuận tay nhổ một cọng râu. Lão se cọng râu, nhíu mày suy nghĩ. Vô hình trung lão cũng như Vương mẫu, buông luôn một tiếng thở dài não nuột.
Lão thâu nhi lắc đầu, nói:
− Quả là khó xử cho Thế Kiệt. Thế Kiệt không thụ nhận linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán thì chẳng còn cơ hội nào nữa. Buộc Thế Kiệt thụ nhận nguyên khí tiên thiên để chống lại Giang Kỳ thì chẳng khác nào bắt y phải phạm vào đại tội bất nghĩa, bất trung và bất hiếu, mà chỉ một trong ba đại tội đó đã có thể bị miệng đời lên án đến ngàn năm.
Lão thâu nhi lại nhổ một cọng râu, se trên hai ngón tay. Lão ngẩng lên nhìn quả cầu ngọc lưu ly:
− Lão ăn mày thiết nghĩ như vậy.
− A di đà phật! Lão huynh có phương cách chi vẹn toàn xin chỉ giáo.
Lão thâu nhi gãi đầu:
− Hay cứ để lão phu thế vào chỗ Thế Kiệt mà thụ nạp linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán mà chống với Giang Kỳ.
Lão nói xong nhìn qua Vương mẫu.
Vương mẫu suy nghĩ một lúc rồi nói:
− Tính như lão huynh cũng được, nhưng lão huynh suy nghĩ xem lão có thể dụng được kiếm thuật như Thế Kiệt không?
Thần Hành Dị Cái ngẩn người:
− Ui cha, cái này thì khó quá. Lão ăn mày vốn chỉ có mỗi một tuyệt thức là Di Hình Cước Pháp cùng với Vô Vô Chưởng Pháp chứ chưa từng luyện kiếm bao giờ.
Vương mẫu thở ra:
− Lão huynh tiếp thụ linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán tất phải sử dụng Quỷ Kiếm Đoạn Hồn để phát huy sự vi diệu của linh khí tiên thiên. Nếu không sử dụng được kiếm thì sao phát huy hết sự vi diệu mà Thập Nhị La Hán để lại. Huống chi đối phương của chúng ta là một đại kiếm thủ vô song trong thiên hạ đã luyện thành Vô Ảnh Kiếm và có cả quyền lực đen tối của hoàng thạch hộ thể. Nếu như không tính toán kỹ, đến khi sự việc đã rồi, lão huynh đã không giữ được mạng, mà hôm nay chúng ta chỉ làm việc dã tràng xe cát biển đông.
Vương mẫu phân giải xong, Thần Hành Dị Cái chỉ biết ngượng nghịu lắc đầu.
Huệ Giác đại sư niệm phật hiệu:
− A di đà phật! Vương nương phân tích rất đúng. Bần tăng nghĩ có lẽ đây là ý trời. Nếu như Thế Kiệt không thụ nạp linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán cũng là ý trời.
Thần Hành Dị Cái nói:
− Vậy chúng ta chỉ còn biết đưa mắt chờ đợi đến canh ngọ thôi sao?
Thần Hành Dị Cái nói đến đây thì bỗng có những âm thanh như tiếng đục đá đập vào tai mọi người.
Vương mẫu nhíu mày.
Thần Hành Dị Cái thì sa sầm mặt.
Huệ Giác đại sư thì lần chuỗi tràng hạt.
Vương mẫu nhìn Thần Hành Dị Cái:
− Lão huynh nghĩ sao về những âm thanh đó?
Lão thâu nhi nhổ râu:
− Còn nghĩ gì nữa. Chắc chắn lũ quần ma đang đục thạch môn để xâm nhập vào Kim Đỉnh Sơn.
− Tôi cũng nghĩ như lão huynh.
Lão thâu nhi vuốt cằm nói:
− Nếu quần ma phá được thạch môn thì chúng ta chẳng còn đường chạy.
Lão nhìn lại Huệ Giác đại sư:
− Lão hòa thượng. Tôi và lão ra ngoài thạch môn án ngữ. Nếu như quần ma có phá được thạch môn thì chúng ta vẫn có thể cản được bọn chúng một lúc.
− A di đà phật! Sự thể như thế này thì chỉ còn cách đó mà thôi.
Vương mẫu nghiêm mặt.
Bà nhìn lại Thế Kiệt, ôn nhu nói:
− Hiền điệt, quần ma đang tìm cách phá vỡ thạch môn, ta và các vị trưởng lão phải ra bên ngoài mật đạo. Dù bất cứ chuyện gì xảy ra thì con cũng không được phân tâm mà tập trung tiếp nhận linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán. Tất cả mọi người ở đây, sống hay chết đều do hiền điệt định đoạt.
Thế Kiệt im lặng không đáp lời Vương mẫu. Hiện tại tâm tưởng của chàng vô cùng hỗn loạn và hoang mang. Chàng đang đứng giữa hai ý niệm chữ tình và chữ nghĩa. Giang Kỳ đối với chàng dù sao cũng là sư tôn và còn hơn thế nữa.
Tất cả những gì trong quá khứ đang tái hiện về trong tâm niệm của chàng. Sống với Giang Kỳ, mặc dù có sự nghiêm khắc, nhưng chưa bao giờ chàng bị sư tôn bỏ rơi. Từ lúc chập chững bước đi cho đến khi biết suy nghĩ, biết phân định đâu là chính, đâu là tà, chàng đều được sự chỉ dẫn tận tình, và sự đùm bọc của Giang Kỳ. Giờ đây chính chàng lại nhận trọng trách giết người đã đào luyện và nuôi dưỡng mình.
Nghĩ đến đó, Thế Kiệt chỉ muốn gào lên thật to, và nếu có thể được đã vung Quỷ Kiếm Đoạn Hồn tiêu hủy mười hai pho tượng kim thân La Hán để vĩnh viễn không còn họa vận cho sư tôn. Nhưng rồi những gì Vương mẫu nói, đến những gì U Linh Nhân Triều Lâm Lâm cho Thế Kiệt biết khiến chàng như kẻ đang chịu áp lực giữa hai hướng. Áp lực đó khiến chàng ngỡ như mình đang hụt hẫng giữa hai dòng nước xoáy cuồn cuộn, mà chẳng bao lâu khí lực tan rã mà chết.
Ngồi kiết đà giữa phiến bồ đoàn hình bánh xe luân hồi, mà thân ảnh Thế Kiệt thoáng chốc lại run nhẹ bởi những tạp thức hỗn độn.
Vương mẫu không nghe Thế Kiệt đáp lời chỉ còn biết buông một tiếng thở dài. Bà nhìn Thế Kiệt một lần nữa, rồi bước đến bên Cáp Nhật Hồng:
− Nhật Hồng, lúc này Thế Kiệt rất hoang mang, tâm thức bất định, mẫu thân hy vọng con sẽ giúp được Thế Kiệt qua khỏi sự bấn loạn hoang mang này. Nếu như Thế Kiệt không vượt qua được sự hoang mang và nghịch cảnh đã chụp lên lẽ sống của y... con biết hậu quả sẽ như thế nào rồi.
− Mẫu thân, con biết nói gì đây với chàng?
− Ta cũng không biết phải dạy con nói như thế nào.
Bà nắm tay Nhật Hồng:
− Nếu như có chuyện xảy ra thì con phải cố gắng quay trở về Tây Hạ và vĩnh viễn đừng bước chân vào Trung Thổ. Trung Nguyên không vượt qua khỏi đại họa này thì chắc chắn biến thành vùng đất chết không phương hóa giải được.
− Mẹ, con hiểu. Con sẽ cố gắng khuyến dụ Lệnh đại ca.
Vương mẫu gật đầu:
− Mẹ và các vị trưởng lão phải ra bên ngoài mật đạo, con phải bảo trọng.
− Mẹ bảo trọng!
Vương mẫu mỉm cười.
Bà cùng với Thần Hành Dị Cái lão thâu nhi, Huệ Giác đại sư và Diệu Thủ Thần Y Kỳ Thân Lộc trở bộ quay ra ngoài mật đạo.
Những vị trưởng tôn đã đi rồi, còn lại Nhật Hồng và Lệnh Thế Kiệt trong gian kỳ lầu.
Nàng nhìn Thế Kiệt, nhỏ giọng nói:
− Đại ca, muội biết đại ca đang suy nghĩ hoang mang lắm phải không?
Thế Kiệt hướng mắt nhìn nàng. Chàng khẽ gật đầu.
Nhật Hồng mỉm cười:
− Muội biết huynh đang suy nghĩ gì rồi?
− Muội muội...
Nhật Hồng khoát tay không cho chàng nói:
− Huynh không cần nói ra muội cũng biết mà. Nếu một khi huynh tiếp nhận linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán thì tất nhiên huynh phải dụng đến Quỷ Kiếm Đoạn Hồn mà tiêu hủy U Linh Quỷ Kiếm.
Nàng chắc lưỡi:
− Nếu U Linh Quỷ Kiếm là người nào đó thì huynh đã không ngần ngại. Khổ nổi Quỷ Kiếm U Linh lại là sư tôn Giang Kỳ. Chẳng lẽ huynh lại tiêu hủy người đã nuôi nấng và truyền thụ võ công cho huynh sao? Thực thì xong bổn phận và trách nhiệm của mình rồi huynh cũng không làm sao quên được oan nghiệt này. Huống chi tiêu hủy Giang Kỳ thì huynh đã phạm vào ba trọng tội bất nghĩa, bất trung và bất hiếu.
Thế Kiệt thở dài:
− Muội hiểu ta.
− Muội sao không hiểu huynh được. Thấy nét mặt của huynh, tâm của muội cũng bị dày vò vô cùng.
− Thế muội có cách chi giúp huynh được không?
Nhật Hồng mỉm cười:
− Nói như vậy tất nhiên muội có cách giúp huynh rồi. Nhưng lúc nãy có các vị trưởng lão, muội không dám nói ra sợ các vị đó thất vọng thôi.
Thế Kiệt lộ vẻ phấn chấn ra mặt:
− Huynh đang lắng nghe muội nói đây.
Nhật Hồng im lặng một lúc rồi nhìn Thế Kiệt. Nàng nói bằng giọng ai oán:
− Huynh đã chịu quá nhiều nỗi oan trái trong cuộc đời, bây giờ lại khoác thêm vào huynh ba trọng tội bất hiếu, bất trung, bất nghĩa, muội sao chịu được. Hay huynh để cho muội gánh chịu ba trọng tội đó thay huynh?
− Muội thay huynh tiếp thụ linh khí tiên thiên.
Nhật Hồng lắc đầu:
− Không phải như vậy đâu. Muội thay huynh nhận ba trọng tội đối với mẫu thân kia.
Thế Kiệt nheo mày:
− Muội nói vậy có ý gì?
− Huynh chưa hiểu nữa à? Muội và huynh sẽ cùng chết. Khi hai chúng ta chết thì chẳng còn liên quan gì đến thế sự giang hồ. Nếu như huynh không tiếp thụ linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán thì đằng nào cũng chết, thôi thì chết trước có hay hơn không. Khi những vị trưởng lão biết hai chúng ta chết thì họ cũng biết xử như thế nào Nàng nháy mắt với Thế Kiệt:
− Nhưng trước khi chết thì muội nói trước. Muội không muốn biến thành Cương Thi vô tâm vô tính đâu, nên phải nhờ đến huynh dùng Quỷ Kiếm Đoạn Hồn băm xác muội ra trước đã.
Thế Kiệt lắc đầu.
Nhật Hồng nhướng mày nhìn Thế Kiệt:
− Sao huynh lại lắc đầu? Không được ư? Ai cũng một lần phải chết mà. Được chết cùng với huynh, muội mãn nguyện lắm rồi.
Nàng cúi đầu:
− Chỉ thương cho mẫu thân. Khi muội đi rồi không biết người sẽ ra sao. Nếu muội xuống tử thành, có duyên gặp được Triều mẫu và lão nhân gia Nguyên Thiên Phục sẽ nói với hai người miễn thứ tội cho huynh, đặng huynh có cơ hội gặp lại hai người.
Nàng nhìn Thế Kiệt:
− Huynh biết huynh có tội gì với Triều mẫu và lão nhân gia Nguyên Thiên Phục không?
− Muội hãy nói cho huynh nghe.
− Huynh nặng tình mà quên nghĩa, hoặc nặng nghĩa mà quên tình như Nguyên lão nhân gia.
− Huynh không hiểu ý của muội.
Nhật Hồng nhún vai:
− Nói ra sợ huynh lại hốt hoảng mà thôi.
− Muội nói cho huynh hiểu xem ý của muội như thế nào?
Nhật Hồng nhìn lên quả cầu lưu ly.
Nàng trịnh trọng nói:
− Hồi đó, Nguyên lão nhân gia vì chữ nghĩa mà quên chữ tình nên mặc nhiên để lại giọt máu của mình cho Triều mẫu. Chính giọt máu đó đã tạo ra sự Oan nghiệt éo le này. Sư tôn Giang Kỳ vì quá nặng tình mà mất đi chữ nghĩa. Chính nặng tình mà sư tôn tôn Giang Kỳ đặt huynh vào cảnh bất nghĩa, bất trung. Bây giờ chẳng lẽ muội lại bước theo vết xe đã đổ của tiền nhân mà giữ giọt máu của huynh trong muội để rồi sau này lại cũng như huynh.
Thế Kiệt tròn mắt nhìn nàng:
− Cáp muội muội... Muội nói...
Nhật Hồng mỉm cười:
− Muội có cách xử riêng của mình. Nếu không xử như vậy thì biết đâu muội lại là Cương Thi nuôi dưỡng giọt máu của huynh ư?
Thế Kiệt bặm môi:
− Nhật Hồng...
− Thời gian không còn nhiều nữa đâu. Nếu như huynh quyết chí không lập lại nghịch cảnh éo le của tiền nhân thì tự huynh phải cởi trói mình. Muốn vậy huynh phải tiếp nhận linh khí tiên thiên của Thập Nhị La Hán. Tất cả những người đang sống cũng như người chết đều muốn như vậy.
− Huynh hiểu ý của muội rồi.
− Muội biết huynh khó xử lắm. Nhưng về mặt nào thì sư tôn Giang Kỳ chẳng còn như xưa nữa. Có thể nói sư tôn đã chết rồi, còn người hiện tại chỉ là Quỷ Kiếm U Linh mà thôi.
− Muội muốn huynh tiếp nhận linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán?
− Nếu huynh không muốn lập lại nghịch cảnh như những tiền nhân.
− Rồi đây huynh sẽ sống ra sao khi trong tâm thức luôn ám ảnh mình là kẻ bất hiếu, bất trung, bất nghĩa?
− Hãy nghĩ đến trọng trách của mình trước khi tự trách mình. Biết đâu sau này muội lại có cách hóa giải nỗi ám ảnh của huynh. Tất cả cũng chỉ những kẻ đi trước gieo oan tình cho người đi sau. Vô hình, huynh lại là người kết thúc nghịch cảnh đó.
Nàng nhìn Thế Kiệt:
− Đây là cơ hội để huynh cởi bỏ những oan nghiệt và oan trái đã phủ lên huynh. Bỏ cơ hội này thì oan trái sẽ mãi mãi truyền từ đời này sang đời khác.
− Huynh không thể chấp nhận nghịch cảnh và oan trái này.
− Không chấp nhận thì tự huynh biết phải làm gì rồi. Quần ma đang phá thạch môn để vào Kim Đỉnh Sơn. Bỏ qua cơ hội tiếp nhận linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán thì muội nguyện dẫn đường trước cho mọi người cùng kéo xuống a tỳ mà đoạn tụ.
Thế Kiệt thở ra:
− Được, thân phụ và sư tôn đã trói buộc với nhau thì tự tay huynh sẽ cởi trói cho hai người. Huynh cảm thấy bình tâm lại rồi.
Nhật Hồng mỉm cười:
− Đại ca hãy nhìn quả cầu lưu ly kìa.
Thế Kiệt nhìn lên quả cầu lưu ly treo lơ lửng trên đỉnh Kim Đỉnh Sơn. Bây giờ nó trông tợ như vầng nhật quang đỏ au đang từ từ hạ dần xuống.
Thế Kiệt biết thời khắc đã đến. Chàng vội nói với Nhật Hồng:
− Muội hãy ra khỏi gian kỳ thất này đi. Thời khắc quyết định đã đến rồi.
− Muội sẽ đi, nhưng huynh phải hứa với muội là tiếp nhận linh khí tiên thiên của mười hai vị La Hán bằng tất cả ý chí và thể xác.
Thế Kiệt gật đầu:
− Huynh hứa.
Nhật Hồng nhìn chàng gượng nói:
− Huynh bảo trọng.
Thế Kiệt khẽ gật đầu:
− Muội bảo trọng!
− Muội sẽ chờ huynh ở bên ngoài.
Thế Kiệt gật đầu.
Nhật Hồng trở bước quay ra ngoài gian kỳ thất. Đứng bên ngoài mà tâm Nhật Hồng vô cùng bất ổn. Nàng cảm thấy tâm tư mình như có lửa đốt và hồi hộp.
Nàng nghĩ thầm:
− “Chuyện sắp xảy ra cho Thế Kiệt. Nếu như đây là cửa xuống a tỳ thì mình sẽ đi cùng với chàng.”.
Ý niệm đó vừa lướt qua đầu Nhật Hồng thì cả gian kỳ thất có ánh sáng chói chang, hắt ra từ mười hai ô cửa. Ánh sáng đó làm lóa cả mắt Nhật Hồng.
Điều kỳ diệu đó khiến nàng lo lắng toan bước vào, nhưng mười hai ô cửa như mười hai hỏa ngục hắt hơi nóng ra ngoài.
Nhật Hồng thấy hiện tượng đặc dị đó phải nghĩ đến Thế Kiệt ở bên trong đang bị đốt thành tro bụi.
Nàng buột miệng thét lên:
− Lệnh tướng công...
Tiếng thét của nàng cùng lúc với tiếng gào lên khủng khiếp ca Thế Kiệt từ bên trong phát ra:
− A... A... A...
Tếng thét kinh hoàng của Thế Kiệt khiến Cáp Nhật Hồng té xuống sàn ngất lịm, bởi nàng vừa liên tưởng đến một tấm thảm kịch vừa xảy ra bên trong.

Các tập/chương/hồi khác của Quỷ Kiếm U Linh

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !