Truyện kiếm hiệp
 

Tầm Tần Ký (Hồi 97)

Tác giả: Huỳnh Dị | Lượt xem chương này: 850

Triệu Mục nghe Hạng Thiếu Long kể hết toàn bộ sự việc xong thì vui mừng đứng dậy, ngửa mặt cười lớn nói, „Lần này quả thật trời đã giúp ta, nếu ta có ngày ngồi lên vương vị, ngươi sẽ là thống soái ba quân của ta."
Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười lắm, miệng nói, „Sự việc không thể chậm trễ, chúng ta hãy lập tức sắp xếp việc đối phó với Hiếu Thành vương, nếu Lý Mục quả thật cầm binh quay về thì đại sự khó thành."
Triệu Mục trầm ngâm một chốc rồi hỏi, „Triệu Nhã đã bị ngươi chinh phục, chuyện này không lạ, nhưng tại sao Tinh vương hậu lại chấp nhận lên tiếng cho ngươi? Bà ta và Thành Tế cấu kết với nhau, không có lý do gì chấp nhận giúp đỡ một người ngoài như ngươi."
Hạng Thiếu Long mỉm cười tiết lộ sự việc của Hàn Sấm, Triệu Mục càng cười lớn hơn, nỗi lo lắng trong lòng đã được xóa tan, ngồi bên cạnh gã nói, „Bổn hầu cần phải tiết lộ mối quan hệ giữa ta và ngươi cho Ðiền Ðan biết để y yên tâm."
Hạng Thiếu Long biến sắc nói, „Vạn lần không thể, trừ khi hầu gia muốn tiết lộ thân phận thật sự của mình, nếu không với sự tinh minh của y, y làm sao dễ dàng tin được. Hay là cứ để tiểu nhân giả vờ bị y lôi kéo, nói không chừng sẽ có hiệu quả không ngờ. Hợp tác với kẻ này, giống như đi bên cạnh con cọp, cần phải đề phòng y."
Triệu Mục gật đầu nói, „Ngươi nghĩ rất chu đáo, cứ thế mà làm, Lý Mục không thể nói về là về, chúng ta vẫn còn dư dả thời gian."
Hạng Thiếu Long nói, „Hầu gia tốt nhất hãy tìm vài người để tiểu nhân giao cho tên hôn quân Hiếu Thành vương, như thế càng khiến cho y tin tưởng hơn."
Triệu Mục cười nói, „Dù cho có báo cho y biết tất cả thì thế nào? Song chuyện này hãy để ta suy nghĩ, đặt ra sách lược rồi mới tiến hành từng bước. Chỉ cần có thể cải trang thành Hạng Thiếu Long hành thích Hiếu Thành vương, binh quyền sẽ rơi vào tay chúng ta, lúc ấy sợ gì ả tiện nhân Tinh vương hậu không hợp tác với chúng ta. Lý Mục và Liêm Pha đừng hòng toàn mạng để tạo oai làm phúc nữa. Hừ! Nhạc Thừa chết đi cũng hay, ta trước nay đều nghi ngờ y."
Hạng Thiếu Long thừa cơ hỏi, „Ðiền Ðan và Lý Viên rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?"
Triệu Mục nói, „Ta xem chẳng qua chỉ là lợi dụng nhau cả mà thôi!"
Hạng Thiếu Long nghĩ rõ ràng Ðiền Ðan đang giấu Triệu Mục về mặt này nên không hỏi nữa, „Nhân lúc tiểu nhân chưa chính thức nhận nhiệm vụ, tiểu nhân phải tìm cách gặp Ðiền Ðan một chuyến để tranh thủ lòng tin của y, hầu gia có chỉ thị gì?"
Triệu Mục vui mừng nói, „Bổn hầu tin tưởng y, ngươi hãy tùy cơ ứng biến, chờ ta nghĩ xong thì sẽ tìm ngươi thương lượng đại kế."
Ngừng một lát rồi nói, „Ðiền Ðan hoàng hôn hôm nay sẽ đến dự yến ở chỗ Quách Tùng, ngươi có thể luôn tiện chặn y trên đường mà nói vài câu."
Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, vui mừng quay ra.
Hạng Thiếu Long vui lắm, đi gặp Kỷ Yên Nhiên rồi kể lại sự việc, sau một hồi giỡn hớt với nhau, cho đến hoàng hôn thì thúc ngựa đuổi theo đội nhân mã của Ðiền Ðan lên xe cùng y bàn bạc.
Ðiền Ðan quả là một kẻ cẩn thận, Lưu Trung Hạ và Lưu Trung Thạch đều ở lại trên xe để bảo vệ y.
Hạng Thiếu Long đi thẳng vào đề, nói, „Bỉ nhân đã nghĩ kỹ, quyết ý giúp sức cho Ðiền tướng quốc, không màng sống chết."
Ðiền Ðan cả mừng, lấy làm ngạc nhiên nói, „Ðổng huynh chẳng đã nói phải suy nghĩ mấy ngày rồi sao? Vì sao lại đưa ra quyết định đột ngột đến thế?"
Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói, „Bởi vì bỉ nhân vừa gặp Hiếu Thành vương, y quyết định phá lệ giao chức thành thủ cho bỉ nhân, cho nên khiến cho bỉ nhân không dám buông xuôi. Quyết ý đêm nay sẽ dẫn mọi người rời khỏi đây, chỉ sai người chặn lại súc sinh và thân tộc của bỉ nhân đến Hàm Ðan, vòng sang quý quốc để thể hiện sự trung thành đối với Ðiền tướng quốc."
Ðiền Ðan là kẻ lợi hại mà cũng ngẩn người một chốc rồi mới định thần hỏi, „Hàm Ðan chẳng lẽ không còn nhân tài hay sao? Tại sao Hiếu Thành vương lại dùng một người không hề có tiếng tăm như Ðổng huynh? Ta không thể tin được Hiếu Thành vương lại làm như thế."
Hạng Thiếu Long nói, „Có lẽ là bởi mối quan hệ của bỉ nhân với Nhã phu nhân, ả biết bỉ nhân bất mãn với Hiếu Thành vương nên lấy chức quyền để giữ bỉ nhân lại."
Gã vừa nói vừa để ý thần sắc của đối phương, chỉ thấy Ðiền Ðan khi nghe đến mối quan hệ của gã với Triệu Nhã thì trong mắt lướt qua một tia lạnh lẽo, rõ ràng đang nghĩ nếu có thể thông qua Ðổng Khuông mà khống chế Triệu Nhã thì có thể giành được quyển bí lục.
Ðiền Ðan thốt nhiên vỗ vai Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói, „Ðổng huynh vạn lần đừng bỏ đi, cứ ngồi lại cái ghế thành thủ, đối với chúng ta mà nói có lợi mà không hại, hiểu chưa?"
Hạng Thiếu Long cố ý do dự nói, „Nhưng...“
Ðiền Ðan nhấn giọng nói, „Từ hôm nay Ðổng Khuông chính là hảo huynh đệ của Ðiền Ðan ta, họa phúc cùng hưởng, quyết không nuốt lời. Ðổng huynh hãy cứ yên tâm ngồi ở cái ghế thành thủ Hàm Ðan! Hai ngày nữa ta sẽ giải thích."
Hạng Thiếu Long trong lòng than thầm, người trong thời đại này quả thật là nói dối không hề chớp mắt, Ðiền Ðan một mặt sai người giết gã, nhưng khi thấy giá trị lợi dụng của gã tăng lên thì lại xưng huynh gọi đệ. Nếu không phải thân phận của mình đặc biệt thì đã bị y lợi dụng.
Ðội nhân mã rẽ vào con đường núi dẫn vào Quách phủ, Hạng Thiếu Long vội vàng cáo từ quay về.
Hôm sau trời chưa sáng thì Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực đã vào cung dự tảo triều.
Hiếu Thành vương giữa bá quan văn võ, chính thức giao chức thành thủ cho Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực làm phó tướng, lại trao binh phù, bảo kiếm cho Hạng Thiếu Long.
Quách Khai biết tình thế đã định, đương nhiên không dám lên tiếng phản đối. Những quan tướng thân cận của Triệu Mục, hoặc người thuộc bè phái của Tinh vương hậu hoặc Triệu Nhã đều đồng thanh chúc mừng. Thì ra chuyện không thể cuối cùng đã có thể.
Sau chuyện ấy, các quan viên đều đến chúc mừng, xem ý đã biết muốn kết thân, hai người chỉ than thầm mà thôi.
Sau khi tảo triều, Hiếu Thành vương tự đưa Hạng, Ðằng đi kiểm điểm binh sĩ, khiến cho ba quân đều biết rõ bọn họ đã được y trọng dụng, không ai không phục.
Hiếu Thành vương và hai người bọn họ nói về chuyện giữ thành, Ðằng Dực đương nhiên là kẻ trong nghề, Hạng Thiếu Long thì nhờ vào những tri thức lúc trước, lại thêm học được một ít trong Mặc tử kiếm pháp nên cũng ứng phó được, khiến cho Hiếu Thành vương hoàn toàn yên tâm, mừng thầm không dùng sai người.
Những tướng lĩnh đi bên cạnh y đều kinh ngạc, cách giữ thành mà hai người này nói ra phần nhiều là nghe rất lạ, chưa ai nói qua, vốn là trong lòng không phục thì giờ đây đã phục sát đất.
Hiếu Thành vương về cung xong thì Hạng, Ðằng được một phó tướng khác tên Triệu Minh Hùng dẫn đường, đến trạm chỉ huy binh vệ ở cửa đông, khi Hạng Thiếu Long ngồi vào ghế, hơn một trăm biên tướng, tỳ tướng, hiệu úy, đội trưởng chia làm hai hàng quỳ xuống hành lễ, Hạng Thiếu Long như sống trong mơ, không thể tin vào sự thật trước mắt mình.
Rồi mấy ngày hôm sau, hai người đều bận rộn, quyết ý chỉnh đốn binh tướng giữ thành, lại tăng cường võ bị và huấn luyện, đồng thời cũng cắm người trong tinh binh đoàn vào, làm cận vệ cho hai người. Lại dùng bọn Phố Bố, thăng làm tỳ tướng.
Khi đã sắp xếp ổn thỏa, Hạng Thiếu Long thở phào đi gặp Triệu Mục.
Tên gian tặc ấy đưa gã vào mật thất, ngồi xuống rồi mới cười, „Ðổng tướng quân có đoán được Quách Khai đối phó với ông thế nào chăng? Thì ra tên vô ơn bội nghĩa ấy sai một kẻ khác báo với bổn hầu rằng ông chính là gian tế của Hiếu Thành vương để đối phó với ông, bảo ta phải cẩn thận ông, thật khiến cho ta cười đến suýt nữa vỡ bụng."
Hạng Thiếu Long trong lòng nổi giận, tên tiểu nhân Quách Khai ấy vì lợi riêng của mình mà không để ý đến đại cuộc, hãm hại mình, quả thật là hạng đê tiện vô cùng, lạnh nhạt nói, „Chúng ta có thể mượn chuyện này để hạ Quách Khai chăng?"
Triệu Mục nói, „Chuyện nhỏ không nhịn ắt sẽ hỏng việc lớn, sau này nước Triệu rơi vào tay chúng ta, chúng ta sẽ khiến cho y nhà tan cửa nát, chết thê thảm, trước mắt hãy để cho y đắc ý một thời!“
Hạng Thiếu Long lúc này mới có cơ hội tiết lộ nội dung của cuộc bàn bạc với Ðiền Ðan.
Triệu Mục than, „Ðổng Khuông ngươi quả thật lợi hại, chả trách gì hai ngày nay Ðiền Ðan tích cực hơn nhiều, cứ tìm bổn hầu thương nghị chuyện đoạt nước Triệu, giờ đây mọi chuyện đã chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu cơ hội hành thích Hiếu Thành vương. Chao ôi! Ta quả thật nóng lòng không đợi được nữa."
Hạng Thiếu Long nói, „Chuyện này vạn lần không nên quá gấp, bỉ nhân ngồi lên ghế thành thủ chưa bao lâu, chưa thực sự khống chế được đại cuộc. Nhưng thêm một ngày là bỉ nhân nắm chắc thêm một phần, trước mắt là giành lấy sụ tín nhiệm của Hiếu Thành vương, phải có một ít thành tích để y thấy!"
Triệu Mục nói, „Chuyện này dễ thôi, giờ đây chúng ta trước tiên hãy lộ một ít cho Hiếu Thành vương biết."
Hai người bàn bạc kỹ càng một lúc, những cái tên Triệu Mục tiết lộ toàn là những tướng lĩnh hoặc quan viên ở ngoài Hàm Ðan.
Hạng Thiếu Long thấy ánh mắt y sáng rỡ, trong bụng biết rõ những kẻ này chẳng có quan hệ gì với Triệu Mục, chỉ là muốn mượn tay gã hãm hại bọn họ mà thôi, trong lòng mắng thầm, nhíu mày nói, „Tại sao trong thành Hàm Ðan không có người nào?"
Triệu Mục do dự một lúc rồi cuối cùng cũng tiết lộ tên của hai đại phu và bốn viên tướng, bốn viên tướng ấy đều là những tướng bảo vệ vòng ngoài của Hàm Ðan, trong số đó có thành thủ Ngõa Xa ở Tư Huyện mà Hạng Thiếu Long đã quen biết trong chuyến đi Ðại Lương.
Hạng Thiếu Long lúc này càng nghi ngờ tên gian tặc này mượn dao giết người, đương nhiên không nói ra, gật đầu nói, „Trong cấm vệ quân không có người của hầu gia, tốt nhất nên tiết lộ hai người để cho tên hôn quân này tin tưởng hơn."
Triệu Mục lần này chỉ ra hai tên người, một trong số ấy là Tra Nguyên Dụ, người đã từng theo Hạng Thiếu Long đi Ðại Lương, Hạng Thiếu Long càng buồn cười hơn, biết Triệu Mục nghĩ gã không rõ tình hình ở Hàm Ðan, nào ngờ gã còn biết rõ con người Tra Nguyên Dụ hơn Triệu Mục, giả vờ nói, „ô! Tiết lộ thân phận của người bên cạnh chúng ta rõ ràng không ổn, hay là để bỉ nhân tránh đi một số người, tạm thời tìm kẻ khác mà hy sinh, như thế cũng có thể tiêu trừ lực lượng sau này phản kháng chúng ta."
Triệu Mục nhất thời biến sắc, nếu giờ đây sửa lại thì rõ ràng mình đã gạt người thân tín này, vội vàng nói, „Ta thấy hay là vài ngày nữa hẵng nói! Nếu ngươi mau chóng có được nhiều tin tức thế này thì thật không hợp tình hợp lý."
Hạng Thiếu Long cười thầm, đồng ý, nói, „Bỉ nhân tất cả đều nghe theo lệnh của hầu gia, khi hầu gia thấy thời cơ đã đến thì hãy hạ lệnh cho bỉ nhân."
Triệu Mục thở dài, lại thấy Hạng Thiếu Long ngồi lên chức thành thủ mà vẫn nghe lời mình như vậy, vui vẻ nói, „Bổn hầu biết người gần đây có đề bạt một số người, ta cũng có vài người, ngươi hãy trọng dụng bọn chúng."
Hạng Thiếu Long biết Triệu Mục càng lúc càng tin mình, cho nên mới tiết lộ tin tức thật sự cho mình, vỗ ngực nói, „Hãy cứ giao cho bỉ nhân, ngày mai bỉ nhân sẽ lập tức cắm những kẻ ấy vào trong những vị trí quan trọng."
Triệu Mục mừng lắm, nói ra bốn tên biên tướng.
Trong hệ thống thành vệ, kẻ cao nhất là chủ tướng, tiếp theo là hai tên phó tướng, tám tên biên tướng và mười hai tên tỳ tướng.
Thành vệ được chia thành mười quân, mỗi quân khoảng ba ngàn người, dưới quân có tỳ, hiệu, bộ, đội và ngũ.
Ðơn vị quân sự ít nhất là ngũ, mỗi ngũ có năm người, chọn ra một ngũ trưởng, trên một cấp là đội, có năm mươi người, do đội trưởng cầm đầu.
Tỳ thì có một ngàn người, do tỳ tướng thống lĩnh, thuộc loại võ quan cao cấp.
Ðơn vị của biên tướng thì cao hơn, được thống lĩnh quân, nhưng biên tướng thống lĩnh quân khác với chủ tướng, phó tướng, giữa quân với nhau chia thành mạnh yếu, cho nên chỉ cần Hạng Thiếu Long cắm bốn người đó vào vị trí chủ lĩnh quân, lại cho bọn chúng thống suất những thành quân tinh nhuệ, thì gián tiếp do Triệu Mục khống chế thành vệ.
Hạng Thiếu Long đã có kế sách khác, không sợ sự sắp xếp này của y.
Hạng Thiếu Long biết rõ Triệu Mục không cho mình biết toàn bộ gian đảng của y, lòng nghĩ ra một kế, nói, „Lòng người khó đoán, hầu gia rốt cuộc có cách gì có thể đảm bảo được những kẻ này khi khởi sự thì toàn lực ủng hộ hầu gia chăng?"
Triệu Mục cười gượng nói, „Chuyện này ai mà đảm bảo cho được."
Hạng Thiếu Long lúc này nghĩ đến chuyện hợp đồng ở thế kỷ XXI, cười nói, „Bỉ nhân có một ngu kiến, đó chính là thư hiệu trung, hầu gia có thể sai bọn này lập thư hiệu trung, phát ra lời thề, giao cho hầu gia, nếu sau này hầu gia gặp khó, những thư hiệu trung này nếu rơi vào tay Hiếu Thành vương thì bọn chúng không muốn phước họa cùng hưởng cũng không xong, nên chỉ còn có cách toàn tâm toàn ý tạo phản đến cùng với hầu gia."
Triệu Mục nào biết trúng kế, vỗ án khen, „Có diệu kế này của ngươi, lo gì chuyện lớn không thành."
Hạng Thiếu Long tự động nói, „Bức thư thứ nhất hãy do Ðổng Khuông này lập cho hầu gia, để tỏ lòng biết ơn đối với quân thượng và trung thành với hầu gia."
Triệu Mục vui mừng đến nỗi suýt tí nữa ôm hôn Hạng Thiếu Long, vội vàng sai người đem bút mực, giấy tờ ra. Hạng Thiếu Long thầm nghĩ ngoài ký tên còn có thể chấp nhận được, chữ của gã xấu như gà bới, xong sự việc đã đến lúc này chỉ đành đánh liều viết mấy chữ nghiêng nghiêng ngả ngả, „Ðổng Khuông nguyện trung thành với Triệu Mục. - Rồi lăn dấu tay vào."
Triệu Mục không hề nghi ngờ, nghĩ rằng y vốn xuất thân là kẻ thô lỗ.
Quan hệ của hai người đến lúc này như keo với sơn, không còn nghi ky gì nữa.
Rời hầu phủ Hạng Thiếu Long vội vàng vào cung gặp Hiếu Thành vương, khi Hạng Thiếu Long bẩm cáo có chuyện mật báo, Hiếu Thành vương đưa y vào thư trai nói chuyện, Hạng Thiếu Long lần đầu tiên một mình đối diện với Triệu vương, biết đối phương đã thật sự coi mình là tâm phúc, cung kính nói, „Mạt tướng đã tìm ra được bọn đồng đảng của Triệu Mục."
Hiếu Thành vương ngạc nhiên hỏi, „Triệu Mục sao lại dễ dàng tin khanh đến thế?"
Hạng Thiếu Long nói, „Một là quan hệ của thần đối với y trước nay vẫn tốt, hai nữa thần đã viết thư hiệu trung."
Rồi kể lại tình hình, đồng thời nói, „Chỉ cần chúng ta có thể lấy được thư hiệu trung này thì sẽ biết rõ kẻ nào là đồng đảng của y, càng không sợ giết lầm người."
Lúc này đến lượt Hiếu Thành vương cười to nói, „Kế này của Ðổng tướng quân thật tuyệt diệu, quả nhân lần này quả thật an lòng, thời cơ đến, Ðổng tướng quân sẽ lập tức tra xét nhà Triệu Mục, tìm ra thư hiệu trung này, xem ai còn dám tạo phản."
Hạng Thiếu Long nói, „Ðây không phải là cách tốt nhất, nếu không hay thì sẽ sinh nội loạn, huống chi còn có Ðiền Ðan đang dòm ngó, thần cho rằng trước tiên phải tự mình lấy được thư hiệu trung này, trừ khử bọn đồng đảng trong cấm vệ quân, sau khi không còn lo loạn ở phía trong nữa thì mới đối phó dư đảng của bọn chúng trong ba quân, lúc ấy dù cho Triệu Mục có ba đầu sáu tay cũng đành phải cúi đầu chịu chết mà thôi."
Triệu vương mừng lắm, gật đầu lia lịa nói, „Hãy cứ theo ý tướng quân, ta giao toàn bộ chuyện này cho tướng quân."
Hạng Thiếu Long lại kể về mối quan hệ của mình với Ðiền Ðan, Hiếu Thành vương nghe xong quắc mắt, nghiến răng nói, „Quả nhiên là có mưu đồ với đại Triệu ta."
Hạng Thiếu Long cùng y thương lượng một hồi rồi lui ra.
Hạng Thiếu Long vừa rời thư trai thì có tên cung nga chặn lại, bảo Tinh vương hậu có lời mời.
Gã đã sớm nghe được vì bản thân Hiếu Thành vương có vấn đề nên không quản chuyện Tinh vương hậu nữa, không ngờ bà lại lộ liễu đến thế, chờ gã gặp xong Hiếu Thành vương thì phái người chặn đường mời đi, nên chỉ đành theo tên cung nga vào nội cung.
Chẳng khác gì lần trước, bọn nữ nhân gặp gã đều lộ ra vẻ thèm khát, đưa làn thu ba.
Mấy hôm nay trời chưa sáng gã đã vào cung, lại ngập đầu với công việc, không những không có thời gian gặp Triệu Nhã và Kỷ Yên Nhiên, về phủ thì bọn nữ nhân đã ngủ hết, tỷ muội họ Ðiền tuy kiên trì chờ gã, nhưng gã không nỡ nên buộc bọn họ không cần phải hầu hạ.
Giờ đây được rảnh rỗi, vốn đang nghĩ đến nên đi thăm Kỷ tài nữ hay gặp Triệu Nhã thì bị Tinh vương hậu chặn lại, trong lòng buồn bực nhưng không biết phải làm thế nào.
Cho đến lúc này, gã vẫn hoàn toàn chưa biết rõ được mối quan hệ mù mờ giữa Tinh vương hậu và Triệu Mục, lòng nghĩ thầm hay là mượn cơ hội này dò hỏi cũng tốt!
Ả cung nga dẫn gã đến một tòa tiểu lâu yên ắng ở phía đông hoa viên, bọn cấm vệ thấy gã đều gật đầu chào, khiến cho gã cảm thấy sung sướng trong lòng vì chút hư vinh ấy.
Hai ả cung nga khác mở cửa, nhoẻn miệng cười nói, „Vương hậu đang chờ tướng quân ở phía trên."
Gã chưa kịp trả lời thì hai ả cung nga ấy quỳ xuống hai bên, cởi giày cho gã.
Hạng Thiếu Long tim đập thình thịch, không ngờ mình lại lưu lạc đến thời đại Chiến Quốc này, nếu có thể chung chạ với vương hậu của một nước thì thật là một diễm phúc hiếm có.
Nhớ lại ngày trước bà đã động lòng với mình nhưng rốt cuộc vẫn cự tuyệt, máu nóng sôi lên.
Nhưng vẫn còn lo lắng, nếu Hiếu Thành vương biết được thì y sẽ xử trí mình thế nào đây? Gã leo lên tòa tiểu lâu ấy mà trong lòng vẫn còn mâu thuẫn.
Mỗi bước nặng như ngàn cân.
Tinh vương hậu người mặc hoa phục, ngồi một mình trên chiếc trường kỷ, lưng dựa vào đệm mềm, thấy gã bước lên thì vui vẻ nói, „Tướng quân đã đến, mời ngồi bên cạnh bổn hậu."
Hạng Thiếu Long đành ngồi ghé lên ở một đầu, hỏi, „Vương hậu cho vời hạ thần có chuyện gì?"
Tinh vương hậu đong đưa đôi mắt phượng, rầu rĩ nói, „Ðổng tướng quân vừa đến gặp đại vương phải không? Ðại vương mấy năm gần đây sức khỏe kém hẳn đi, lại không chịu nghỉ ngơi nhiều, ta e y ngã bệnh sẽ khó mà ngồi dậy."
Hạng Thiếu Long đang chờ thủ đoạn của bà ta.
Ngữ khí của bà tuy có vẻ quan tâm Hiếu Thành vương nhưng ý muốn nói Hiếu Thành vương chết đi thái tử lên ngôi, vì tuổi chỉ nhỏ như tiểu Bàn nên tự nhiên sẽ phục tùng theo lệnh của bà ta, lúc ấy bà ta trở thành thủ của Hạng Thiếu Long, cho nên nếu Hạng Thiếu Long biết thời thế thì phải xem mặt bà ta mà hành sự.
Chỉ với mấy câu này mà đã tỏ ra ơn đức và uy vọng của mình, lại còn thêm nhưng lời thân thiết, quả thật khiến người ta khó mà kháng cự.
Hạng Thiếu Long chưa có cơ hội trả lời thì Tinh vương hậu vỗ nhẹ tay, trong chốc lát có hai ả cung nữ bước lên lầu, mang bầu rượu và chén rượu đặt lên bàn cho hai người rồi lui xuống.
Tinh vương hậu tự tay bưng bầu rượu rót đầy hai chén, rồi bưng chén đưa cho Hạng Thiếu Long, còn mình cũng nâng chén lên, nói, „Chén này xin chúc tướng quân ngồi lên được chức thành thủ."
Hạng Thiếu Long vội vàng nói, „Ða tạ vương hậu nâng đỡ!"
"Keng."
Hai chén cụng nhau, Tinh vương hậu dùng tay áo che uống cạn chén rượu, khi đặt chén rượu xuống, mặt ngọc hơi đỏ, cáng hớp hồn người ta hơn.
Hạng Thiếu Long lại nói, „Ðổng Khuông sẽ không quên ân đức của vương hậu, mong vương hậu hãy yên tâm!"
Tinh vương hậu liếc gã rồi dịu dàng nói, „Bổn hậu tự nhiên biết tướng quân không phải là kẻ vong ơn bội nghĩa, à, biểu hiện hôm nay của tướng quân rất tuyệt, giờ đây ta càng lúc càng yên tâm tướng quân, ôi chao! Xem tướng quân kìa, ngồi với dáng vẻ bất an, phải chăng là sợ đại vương biết tướng quân đang ở đây?"
Hạng Thiếu Long thở dài, thản nhiên nói, „Hạ thần biết vương hậu coi trọng hạ thần, nhưng gặp nhau ở chốn này hình như có điều không ổn, nếu đại vương hiểu nhầm vương hậu, bỉ nhân chết vạn lần cũng không đủ để giãi bày."
Tinh vương hậu cười khúc khích rồi nói, „Lời tướng quân thật khéo léo, không giống tác phong thường ngày, rõ ràng là do ta vời ngươi mà lại nói chuyện này do mình gây nên. Yên tâm đi! Ðại vương chưa bao giờ để ý đến chuyện của bổn hậu, càng không vì chuyện này mà bất mãn, nói như vậy khanh đã yên tâm chưa?"
Hạng Thiếu Long càng lúc càng mù tịt chuyện trong cung, tất cả đều như diễn ra theo lẽ thường, nên nghĩ làm thế nào để dò hỏi mối quan hệ của bà với Triệu Mục, Tinh vương hậu nhìn chăm chú gã rồi nói, „Triệu Mục có bao giờ nhắc ta trước mặt khanh chăng?"
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói, „Vương hậu đừng trách bỉ nhân nói thẳng, Triệu Mục tuy không nói rõ nhưng ngầm chỉ ra vương hậu là người thuộc phía y, chuyện này bỉ nhân đương nhiên không bẩm cáo với đại vương, vương hậu xin hãy yên tâm."
Tinh vương hậu quắc mắt, nghiến răng nói, „Báo với y thì thế nào? Chuyện này cũng bởi do tay y gây nên mà thôi."
Nói như vậy, Hạng Thiếu Long tự nhiên biết rõ chuyện này có quan hệ đến trò chơi tính dục giữa Hiếu Thành vương và Triệu Mục, không ngờ Tinh vương hậu cũng không thể may mắn thoát khỏi, có thể thấy Hiếu Thành vương hoang dâm vô đạo đến mức nào.
Tinh vương hậu thở dài rồi nói, „May mà có Ðổng Khuông nhắc nhở bọn ta, không ngờ Triệu Mục lại ngu xuẩn đến thế, dẫn sói vào nhà, cả tên Ðiền Ðan đầy dã tâm cũng rước vào."
Hạng Thiếu Long suýt tí nữa reo lên, đây gọi là vô ý mà nhặt được vàng, Tinh vương hậu nói câu này, khiến gã lập tức hiểu ra bà đã từng có ý cấu kết với Triệu Mục, giờ đây chỉ vì sợ Ðiền Ðan chen vào nên mới rút lui để tự bảo vệ lấy mình.
Mối quan hệ của những người này tùy theo xung đột lợi ích mà thay đổi, nếu giả sử Triệu Mục đắc thế, nói không chừng Tinh vương hậu sẽ lại ngã vào lòng y.
Tinh vương hậu nhìn gã rồi nhíu mày hỏi, „Tại sao khanh không lên tiếng?"
Hạng Thiếu Long nghe giọng điệu của bà càng lúc càng thân mật, nói, „Bỉ nhân đang nghĩ nếu có thể làm chuyện gì khiến cho vương hậu thích thú thì dù dầu sôi lửa bỏng cũng không dám từ chối."
Tinh vương hậu nhoẻn miệng cười, một lát sau mới nhìn gã đầy tình ý,dịu dàng nói, „Con người của khanh trông thô kệch nhưng rất tinh tế, rất biết cách làm cho nữ nhân ưa thích, chả trách nào ả dâm đãng Triệu Nhã lại mê khanh đến điên đảo thần hồn, không thèm màng đến bọn Tề Vũ, Lý Viên, Hàn Sấm, cả Hạng Thiếu Long cũng quên béng luôn.
Bổn hậu cũng muốn thử cái mùi vị này, thôi được! Bổn hậu biết khanh bận rộn, không giữ khanh nữa."
Hạng Thiếu Long nghe mà lòng hoa nở rộ, thầm mừng rốt cuộc mình cũng sẽ nếm thử mùi vị của vương hậu nước Triệu này, nào ngờ đối phương đang lúc cao trào thì lại ra lệnh đuổi khách, biết được người đàn bà xảo quyệt này đang chơi trò mèo vờn chuột, trong lòng bực dọc lắm, nhưng không còn cách nào chỉ đành thi lễ cáo lui.

Các tập/chương/hồi khác của Tầm Tần Ký

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !