Truyện kiếm hiệp
 

Thiên Long bát bộ (bản mới) (Hồi 14(b))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 1210

Làm trai cho đáng nên trai,
Nghìn chung sảng khoái so tài một phen.
*
* *

Phong Ba Ác vẫy vẫy bàn tay, không thấy khác lạ cũng không hiểu ra sao, nghĩ bụng: “Trong túi gai có dấu bò cạp ngũ sắc, không thể không có gì kỳ quái” bèn đáp:
- Không thấy gì cả ...
Y mới nói tới đây, đột nhiên nghe bịch một cái ngã nhào ra trước. Bao Bất Đồng vội đỡ y lên, hỏi dồn:
- Sao thế? Sao thế?
Chỉ thấy các bắp thịt trên mặt y đã cứng đơ nở một nụ cười thật gượng gạo. Bao Bất Đồng kinh hãi quá, vội vàng giơ tay điểm các huyệt đạo trên cổ tay, khuỷu tay và trên vai ba nơi khớp xương để cho chất độc khỏi chạy ngược về tim, ngờ đâu chất độc của con bò cạp hoa kia lan ra thật nhanh, tuy chẳng phải là “kiến huyết phong hầu” nhưng trúng phải là có tác dụng ngay còn nhanh hơn nọc rắn nhiều.
Phong Ba Ác há mồm toan nói gì đó, nhưng chỉ ú ớ mấy tiếng thật khó nghe. Bao Bất Đồng thấy độc tính lợi hại như vậy sợ rằng không còn cách nào chạy chữa, trong cơn bi phẫn, gầm lên một tiếng, xông luôn vào ông già tay dài.
Ông già lùn mập cầm cương trượng quát lên:
- Định xa luân chiến hay sao? Để thằng lùn này ra thử với anh hào nhà Mộ Dung.
Cây gậy liền nhắm thẳng vào Bao Bất Đồng phóng ra. Món binh khí đó vốn thật nặng nề nhưng y cầm thật nhẹ nhàng, xuất chiêu linh động, chẳng khác gì một thanh trường kiếm. Bao Bất Đồng tuy đang cơn tức tối gấp gáp nhưng đối thủ là một đại kình địch, không dám coi thường chút nào, chỉ mong bắt được tên trưởng lão lùn mập này để ép ông già tay dài đưa thuốc giải cứu Phong tứ đệ nên lập tức thi triển cầm nã thủ, theo những khe hở của cương trượng mà tấn công vào.
A Châu, A Bích hai người chia ra đứng hai bên Phong Ba Ác, mắt rưng rưng gọi rối rít:
- Tứ ca! Tứ ca!
Vương Ngữ Yên không biết tí gì về việc sử dụng, chữa trị chất độc, trong bụng hối hận vô cùng: “Ta mỗi khi đọc sách võ học, trị độc pháp môn nhiều vô số kể nhưng tưởng không bao giờ dùng tới nên chẳng thèm liếc qua. Giá như mình chịu khó đọc qua, nhớ được chút nào hay chút nấy thì bây giờ đâu đến nỗi bó tay, giương mắt nhìn Phong tứ ca chết tức tối thế này”.
Kiều Phong thấy Bao Bất Đồng và trưởng lão lùn hai bên ngang ngửa không thể nào chốc lát mà phân thắng bại quay sang nói với ông già tay dài:
- Trần trưởng lão, xin ông giải độc giùm cho vị Phong tứ gia đây.
Trần trưởng lão ngạc nhiên:
- Bẩm bang chủ, tên này vô lễ, võ công cũng không phải kém, cứu y sống rồi hậu hoạn không phải là ít.
Kiều Phong gật đầu nói:
- Nói vậy đúng lắm. Thế nhưng chúng ta chưa gặp người chủ mà đã giết hạ thuộc của họ hiềm rằng mang tiếng ỷ mạnh hiếp yếu. Mình nên phân định rõ hai bên vị trí thế nào lúc đó hãy có biện pháp.
Trần trưởng lão hậm hực đáp:
- Mã phó bang chủ rõ ràng là bị tên tiểu tử Mộ Dung kia giết hại, báo thù rửa hận nói chuyện nhân nghĩa lý tình làm gì?
Mặt Kiều Phong hơi lộ vẻ không vui nói:
- Trưởng lão cứ giải độc cho y trước đi, chuyện khác nói sau cũng chưa muộn.
Trần trưởng lão tuy trong lòng không muốn chút nào nhưng lệnh của bang chủ không thể cãi được nên đáp:
- Vâng!
Y lấy trong người ra một cái bình nhỏ, tiến lên mấy bước nói với A Châu và A Bích:
- Bang chủ chúng ta nhân nghĩa hơn người, đây là thuốc giải, mau cầm lấy.
A Bích mừng quá vội vàng chạy lên cung kính hành lễ tạ ơn Kiều Phong rồi quay sang chắp tay nói với Trần trưởng lão:
- Đa tạ Kiều bang chủ, đa tạ Trần trưởng lão.
Nàng cầm lấy chiếc bình nhỏ hỏi lại:
- Xin hỏi trưởng lão, giải dược đây dùng như thế nào?
Trần trưởng lão đáp:
- Hút hết chất độc ở vết thương ra, lấy thuốc giải bôi lên.
Y ngừng lại một chút nói tiếp:
- Độc dịch chưa hút hết thì bôi thuốc giải lên cũng bằng thừa, nên biết như thế.
A Bích đáp:
- Dạ!
Nàng quay lại cầm tay Phong Ba Ác há mồm toan hút máu độc trên tay y. Trần trưởng lão lớn tiếng quát:
- Khoan đã!
A Bích ngạc nhiên nói:
- Cái chi?
Trần trưởng lão nói:
- Đàn bà hút không được.
A Bích mặt hơi đỏ lên hỏi lại:
- Đàn bà thì sao?
Trần trưởng lão đáp:
- Chất độc con bò cạp này là âm hàn, đàn bà tính âm, âm lại thêm âm độc tính lại tăng thêm.
A Châu, A Bích, Vương Ngữ Yên ba người bán tín bán nghi, tuy lời đó có vẻ quái lạ nhưng không phải là hoàn toàn vô lý nếu như càng làm độc thêm thì e không xong, bên mình chỉ có Bao Bất Đồng là đàn ông nhưng đang cùng ông già lùn đấu kịch liệt, chỉ thấy trượng ảnh thấp thoáng, chưởng thế vù vù, nhất thời không thể nào rời ra được. A Châu kêu lên:
- Tam ca! tạm ngừng tay đã, quay lại cứu tứ ca rồi tính sau.
Thế nhưng Bao Bất Đồng với ông già lùn kia hai bên ngang ngửa, đã giao đấu rồi, muốn thoát thân mà ra không phải chỉ vài chiêu là xong. Cao thủ tỉ võ, chiêu nào cũng đều sống chết sơ hở một chút sẽ bị đối phương lấy mạng ngay chứ đâu phải muốn ra là ra, muốn vào là vào? Bao Bất Đồng nghe tiếng A Châu gọi, nghĩ bụng thương thế Phong Ba Ác có biến chuyển gì đây, lại càng nóng ruột, cố gắng tấn công gấp rút mong thoát ra được vòng vây của ông già lùn.
Hai người kịch đấu đã trên trăm chiêu, tuy ở vào thế bình thủ nhưng ông già lùn tay cầm binh khí vừa dài vừa nặng, đối phương lại tay không ai yếu ai mạnh đã rõ rệt. Ông già lùn múa cây cương trượng liên hoàn tiến kích nhưng đều bị Bao Bất Đồng hóa giải cả biết rằng có đấu thêm nữa thì chỉ có thua chứ không mong thắng được thấy bên địch tấn công gấp rút lại tưởng y muốn đánh bại mình lên cũng đem hết toàn lực ra chống đỡ.
Cái Bang tứ lão người nào võ công cũng có chỗ độc đáo riêng, đối với bọn Chư Bảo Côn, Tư Mã Lâm phái Thanh Thành, Diêu Bá Đương của Tần gia trại Bao Bất Đồng chỉ nói nói cười cười nhẹ nhàng đánh ra nhưng lão già lùn này quả không dễ đối phó. Bao Bất Đồng tuy chiếm thượng phong nhưng nếu muốn thực sự thắng được một chiêu nửa thức thì còn phải xem đối phương công lực thế nào mà ông già lùn thì đánh lâu không có vẻ gì kém thế.
Kiều Phong thấy ba cô gái mặt mày kinh hoảng, biết rằng con bò cạp hoa của Trần trưởng lão nuôi cực kỳ lợi hại, cũng chẳng biết cái câu “đàn bà không được hút chất độc” kia thực hay giả. Nếu như ông ra lệnh cho thuộc hạ tấn công kẻ địch, dù cho tình thế hung hiểm bội phần cũng không ai dám buông lòng oán hận nhưng nay sai một người liều mạng ra cứu chữa cho địch nhân thì dù cách nào cũng không thể nào mở lời được. Nghĩ như thế Kiều Phong bèn nói:
- Để ta hút chất độc cho Phong tứ gia.
Nói xong ông đi đến bên cạnh Phong Ba Ác. Đoàn Dự trông thấy Vương Ngữ Yên mặt mày rầu rĩ đã sớm có ý định đi ra hút độc dịch cho Phong Ba Ác, có điều Kiều Phong đã cùng mình kết nghĩa anh em, nếu lại ra tay giúp cho kẻ địch của nghĩa huynh thì tình kim lan ắt sẽ thương tổn, tuy Kiều Phong đã bảo Trần trưởng lão lấy giải dược nhưng cũng đâu biết đó là thực lòng hay chỉ giả vờ. Đến khi thấy Kiều Phong đi đến bên cạnh Phong Ba Ác quả thực muốn giúp y trừ độc vội nói:
- Đại ca, nhường tiểu đệ hút độc cho y.
Chàng bước ra, tự nhiên sử dụng ngay bộ pháp trong Lăng Ba Vi Bộ, thân hình lạng qua đã chen lên trước Kiều Phong, cầm tay Phong Ba Ác, ghé miệng vào vết thương trên tay y hút luôn.
Lúc này một bên tay Phong Ba Ác đã đen sì, hai mắt mở trừng trừng, đến mi mắt cũng đã cứng đờ không còn nhắm lại được. Đoàn Dự hút ra một ngụm máu độc, nhổ xuống đất thấy máu đó đen như mực, mọi người trông thấy đều hết sức kinh hãi. Đoàn Dự đang định hút tiếp thấy trên vết thương máu đen từng giọt nhỏ ra, chàng ngạc nhiên nghĩ thầm: “Để máu đen này ra hết rồi mình hãy hút tiếp thì mới xong”. Chàng có ngờ đâu vì đã ăn phải con Mãng Cổ Chu Cáp là vua của các loài độc nên có thể khắc chế mọi loại độc tính, con bò cạp hoa kia còn kém xa nên hút ra rồi thuận thế chảy ra. Đột nhiên Phong Ba Ác cựa mình một cái nói:
- Đa tạ!
Bọn A Châu ai nấy cực kỳ mừng rỡ. A Bích nói:
- Tứ ca, anh nói được rồi.
Chỉ thấy máu độc càng lúc càng nhạt, từ từ biến thành màu tím, chảy thêm một lát nữa, màu tím trở thành đỏ sậm. A Bích vội vàng thoa thuốc giải lên vết thương cho y rồi Bao Bất Đồng cũng giải các huyệt đạo trên tay y. Chỉ trong giây lát, lưng bàn tay sưng húp của Phong Ba Ác dần dần xẹp xuống, hành động nói năng lại trở lại bình thường.
Phong Ba Ác quay sang vái Đoàn Dự một cái thật sâu nói:
- Đa tạ ơn công tử cứu mạng.
Đoàn Dự vội vàng hoàn lễ đáp:
- Cái chuyện con con ấy có gì đáng nói đâu.
Phong Ba Ác cười nói:
- Tính mệnh của tôi đối với công tử là chuyện nhỏ, với tôi lại lớn lắm.
Y cầm lấy chiếc bình vứt cho Trần trưởng lão nói:
- Trả lại ngươi thuốc giải.
Y quay sang Kiều Phong ôm quyền nói:
- Kiều bang chủ nhân nghĩa hơn người, không hổ là thủ lãnh của đại bang lớn nhất trong võ lâm, Phong Ba Ác mười phần bội phục.
Kiều Phong cũng vòng tay ôm quyền đáp lễ đáp:
- Không dám.
Phong Ba Ác nhặt đơn đao lên giơ tay chỉ vào Trần trưởng lão nói:
- Lần này ta thua ngươi, Phong Ba Ác này cam chịu nước lép, lần sau gặp nhau mình lại đánh nữa, hôm nay bây nhiêu đó đủ rồi.
Trần trưởng lão mỉm cười:
- Thể nào cũng cố hầu tiếp.
Phong Ba Ác xoay qua trưởng lão tay cầm giản kêu lên:
- Để ta được lãnh giáo cao chiêu của các hạ.
A Châu, A Bích đều hoảng hốt cùng cất tiếng can:
- Không được đâu tứ ca, thân thể anh chưa hoàn toàn hồi phục.
Phong Ba Ác kêu lên:
- Có người mà không được đánh thì uổng cả đời.
Y múa tít đơn đao, thân tùy đao tiến đã chém vào trưởng lão cầm giản. Ông già cầm giản râu tóc trắng xóa thành danh đã mấy chục năm nay, trên giang hồ nhân vật nào cũng đã gặp rồi thấy Phong Ba Ác vừa mới mười phần chết chín, chỉ chớp mắt đã hung hăng như sinh long hoạt hổ xông lên, quả là ít thấy trong bụng không khỏi sợ thầm. Thiết giản của ông ta vốn biến hóa phức tạp, ngoại trừ đâm quật đánh quét ra, lại còn thủ pháp kỳ dị để khóa binh khí địch nhân, lúc này vì chột dạ nên công phu giảm đi mấy thành thành ra chỉ đỡ gạt mà không tấn công, chẳng có cách nào đánh trả.
Kiều Phong hơi nhíu mày nghĩ thầm: “Vị Phong bằng hữu này quả không biết phải quấy gì cả, Đoàn huynh đệ của ta có hảo tâm cứu mạng cho y sao chẳng phân biệt nếp tẻ gì cả lại xông lên đánh nữa là sao?”. Ông thấy Bao Bất Đồng và Phong Ba Ác hai người đều thắng thế_ nhưng không phải chỉ giây lát có thể hơn thua. Tuy nhiên cao thủ tỉ võ, chỉ chớp mắt có thể biến chuyển rất nhiều, chỉ cần một chiêu một thức sử dụng khéo léo, hoặc giả đối thủ sơ hở một chút là kẻ đang thua có thể chuyển thành ngang tay. Dĩ nhiên bốn người đang đấu không ai lại dám sơ xuất còn người đứng ngoài thì chăm chú xem.
Đoàn Dự bỗng nghe thấy từ phía đông có vô số người rảo bước đi tới, rồi kế đó phương bắc cũng có tiếng chân, nhân số quả là rất đông. Chàng quay sang nói nhỏ với Kiều Phong:
- Đại ca, có người tới.
Kiều Phong cũng đã nghe thấy rồi nên gật đầu nghĩ thầm: “Hẳn là Mộ Dung công tử mai phục người ở đây. Thì ra hai tên họ Bao và họ Phong kia tới đây trước giữ chân mình, sau đó đại bộ phận mới kéo đến tấn công”. Ông đang định ám truyền hiệu lệnh cho bang chúng ở phía tây, phía nam triệt thoái trước, chính mình cùng bốn trưởng lão và Tưởng đà chủ sẽ đoạn hậu, bỗng thấy phương tây và phương nam cũng có tiếng chân người lao xao, hóa ra bốn phương tám hướng đều có kẻ địch cả.
Kiều Phong hạ giọng nói:
- Tưởng đà chủ, địch ở phương nam yếu hơn cả, khi nào thấy ta ra hiệu, lập tức tất lãnh các anh em chạy về phía nam.
Tưởng đà chủ đáp:
- Vâng!
Ngay lúc đó phía sau những cây hạnh ở phía đông tiến ra năm sáu chục người, ai nấy áo quần rách rưới, đầu tóc bù xù, kẻ cầm binh khí hoặc cầm bát mẻ gậy tre, toàn là bang chúng trong Cái Bang cả. Kế đó phía bắc cũng có tám chín chục đệ tử Cái Bang bước ra, ai nấy thần sắc nghiêm trọng, trông thấy Kiều Phong đã không hành lễ, ngược lại dường như có vẻ thù hằn.
Bao Bất Đồng và Phong Ba Ác thấy bỗng nhiên có nhiều người trong Cái Bang như thế, lòng kinh hãi nghĩ thầm: “Làm sao cứu được Vương cô nương, A Châu, A Bích ba người đây?’. Thế nhưng lúc đó người kinh hoảng nhất lại là Kiều Phong, bọn người này đều là bang chúng trong bản bang, bình thời đối với mình cực kỳ kính trọng, thấy ông từ xa đã vội vàng chạy tới hành lễ, hôm nay sao lại đột nhiên tới đây, ngay đến hai tiếng “bang chủ” cũng không gọi là sao?
Ông còn đang nghi hoặc, lại thấy phương tây và phương nam cũng tiến ra mấy chục bang chúng khác, chẳng mấy chốc đã đứng chật tất cả khoảng đất trống trong khu rừng hạnh, thế nhưng các thủ lãnh trong bang, ngoại trừ bốn vị trưởng lão và Tưởng đà chủ ra, không thấy một ai cả.
Kiều Phong càng lúc càng kinh hoàng, lòng bàn tay toát mồ hôi, dù ông có gặp cường địch hung hiểm độc ác tới mấy, cũng chưa thấy hoang mang như lúc này chỉ nghĩ: “Không lẽ Cái Bang đột nhiên sinh ra nội loạn? Truyền Công, Chấp Pháp hai trưởng lão cùng các đà chủ phân đà đều bị hạ độc thủ rồi?”. Thế nhưng đang lúc Bao Bất Đồng, Phong Ba Ác cùng hai trưởng lão kịch chiến, lại thêm bọn Vương Ngữ Yên là người ngoài ở bên cạnh nên không tiện mở lời tra hỏi.
Trần trưởng lão đột nhiên cao giọng nói:
- Kết Đả Cẩu Trận!
Tất cả các bang chúng bốn mặt đông tây nam bắc, nơi nào cũng tiến ra nơi thì khoảng mươi người, nơi thì hai chục người, ai nấy đều cầm binh khí, vây Bao Bất Đồng và trưởng lão lùn lại. Bao Bất Đồng thấy Cái Bang trong khoảnh khắc đã lập thành trận thế, nếu đánh tung ra, mình có thể miễn cưỡng thoát thân, Phong Ba Ác sau khi trúng độc nguyên khí hao tổn nhiều, thể nào cũng bị trọng thương, còn muốn cứu bọn Vương Ngữ Yên thì lại càng khó khăn hơn nữa. Trong tình thế đó, nếu như quần cái xông lên tấn công, bên mình chỉ có hai người, quả bất địch chúng, cho dù ngừng đấu chịu thua thì thanh danh cũng không có gì sứt mẻ. Thế nhưng Bao Bất Đồng tính tình cố chấp, những chuyện người thường coi là lý đương nhiên thì y lại muốn làm ngược lại, còn Phong Ba Ác thì thích đánh nhau hơn cả sinh mạng mình, hễ có cơ hội giao đấu, dù thắng hay thua, dù sống hay chết, chẳng cần ai phải ai trái, cứ đánh một trận cho sướng tay rồi tính sau. Thế yếu mạnh hai bên đã rõ ràng, vậy mà Bao Phong hai người vẫn hò hét đánh đấm không chịu kém chút nào.
Vương Ngữ Yên kêu lên:
- Bao tam ca, Phong tứ ca, không xong rồi. Đả Cẩu Trận của Cái Bang, hai người không phá nổi đâu, ngừng tay đi là hơn.
Phong Ba Ác đáp:
- Để ta đánh thêm một chập nữa, đến khi nào quả là không xong, lúc đó ngừng tay cũng vừa.
Y nói chuyện nên phân tâm, nghe bộp một cái đầu vai đã bị trưởng lão râu bạc đánh trúng một giản, những móc trên cây gậy trúng bật cả máu thịt ra. Phong Ba Ác chửi liền:
- Con bà ngươi chứ, chiêu đó quả là ghê gớm thật!
Soẹt soẹt soẹt y tấn công lại ba chiêu, chẳng khác gì muốn cùng đối phương đồng qui ư tận. Ông già râu bạc nghĩ thầm: “Ta với ngươi đâu có thù bất cộng đái thiên, sao lại phải thí mạng như vậy?”. Ông ta thủ chặt môn hộ, không tấn công tiếp nữa.
Trần trưởng lão lại dài giọng ra hát lên:
- Anh em phía nam đi xin cơm thừa canh cặn, lạy ông lạy bà ...
Y xướng lên là điệu ăn mày đi xin ăn, thực ra là hiệu lệnh tấn công. Mấy chục người ăn mày ở phía nam cùng giơ binh khí lên, chỉ đợi tiếng hát của Trần trưởng lão chấm dứt, lập tức sẽ xông lên ngay.
Kiều Phong biết rằng Đả Cẩu Trận của bản bang một khi phát động rồi, bang chúng bốn phía sẽ kẻ lên người xuống, nhất quyết giết cho kỳ được đối phương mới thôi chứ không ngừng lại được. Trước khi tra xét rõ ràng chân tướng, ông không muốn tự nhiên kết oán gây thù với nhà Mộ Dung, cho nên tay trái giơ lên, quát lớn:
- Khoan đã!
Ông lắc người vọt tới bên cạnh Phong Ba Ác, giơ tay chộp vào mặt y. Phong Ba Ác né qua bên phải, Kiều Phong thuận thế vòng xuống bắt luôn cổ tay, chập lại đã cướp được đơn đao của y.
Vương Ngữ Yên kêu lên:
- Sang Châu Tam Thức trong Long Trảo Thủ hay tuyệt! Bao tam ca, cùi chỏ bên trái sẽ đánh vào ngực, hữu chưởng chém vào mạng sườn, rồi tay trái chộp vào huyệt Khí Hộ, đó là chiêu Bái Nhiên Hữu Vũ_ trong Long Trảo Thủ.
Nàng nói đến “cùi chỏ bên trái sẽ đánh vào ngực” thì Kiều Phong ra tay đúng như thế, khuỷu tay bên trái thúc ngay vào ngực Bao Bất Đồng, đến khi Vương Ngữ Yên nói “hữu chưởng chém vào mạng sườn” thì quả nhiên Kiều Phong giơ tay phạt ngang hông, một người nói, một người làm, thật là ăn nhịp với nhau. Đến khi Vương Ngữ Yên nói câu thứ ba, năm ngón tay của Kiều Phong biến thành móc, khum khum chộp vào huyệt Khí Hộ của Bao Bất Đồng.
Bao Bất Đồng chỉ thấy toàn thân tê đi, không còn cử động gì được nữa, hậm hực nói:
- Chiêu Bái Nhiên Hữu Vũ quả là hay! Này cô em, cô nói không sớm mà cũng không muộn thì còn dùng vào việc quái gì được nữa? Sớm một tí có phải ta phòng bị kịp rồi không?
Vương Ngữ Yên thản nhiên đáp:
- Võ công ông ta quá cao, ra tay không có triệu chứng gì trước nên tiểu muội nhìn không ra, thật là có lỗi.
Bao Bất Đồng nói:
- Cái gì mà có lỗi với không có lỗi? Hôm nay bọn mình đánh thua rồi, thật là mất mặt cho Yến Tử Ổ.
Y quay đầu lại nhìn, thấy Phong Ba Ác đứng chết sững như trời trồng, thì ra khi Kiều Phong cướp được đơn đao của y, thuận tay điểm luôn huyệt đạo, nếu không đời nào y chịu bỏ cuộc không xông vào đánh tiếp.
Trần trưởng lão thấy bang chủ đã chế ngự được Phong, Bao hai người, bài ca của y không cần phải hát tiếp nên ngừng lại. Cái Bang tứ lão và những cao thủ trong bang thấy Kiều Phong vừa ra tay đã bắt ngay được đối phương, thủ pháp thật là tinh diệu quả thực khó mà tưởng tượng được không ai là không bội phục.
Kiều Phong buông huyệt Khí Hộ của Bao Bất Đồng ra, lật tay vỗ nhẹ lên vai Phong Ba Ác mấy cái, giải các huyệt đạo bị đóng cho y nói:
- Xin hai vị cứ tự nhiên.
Tính tình Bao Bất Đồng rất là quái đản nhưng biết võ công mình so với ông ta hơn kém quá xa, chẳng cần gì phải Đả Cẩu Trận, cũng không cần tứ lão cùng ra tay, chỉ nhẹ nhàng như thế mà đã thắng rồi, lúc này mình có nói thêm câu nào thì chỉ thêm bẽ mặt câu ấy, thành thử lẳng lặng lui ra đứng bên cạnh Vương Ngữ Yên.
Phong Ba Ác vẫn nói:
- Kiều bang chủ, võ công ta không bằng ông thật, nhưng chiêu vừa rồi thua mà không phục, vì ông nhân lúc ta không để ý tấn công lúc chưa phòng bị.
Kiều Phong đáp:
- Quả là như thế! Ta quả là xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị. Vậy mình thử thêm lần nữa, để ta tiếp đơn đao của các hạ vài chiêu.
Câu nói chưa dứt, Kiều Phong chộp nhứ một cái, một luồng kình lực phóng vào thanh đao đang nằm dưới đất, thanh đao đó liền nhảy lên rơi vào tay ông ta. Ngón tay Kiều Phong đảo một cái, cán đao quay ngược lại phóng tới trước mặt Phong Ba Ác. Phong Ba Ác lắp bắp kêu lên:
- Cái .. cái đó có phải Cầm Long Công chăng? Trên đời này quả ... quả thực có người biết môn võ công thần kỳ này ư?
Kiều Phong mỉm cười đáp:
- Tại hạ mới học lỏm được đôi chút, chẳng bõ chê cười.
Ông vừa nói vừa đưa mắt liếc Vương Ngữ Yên. Khi nãy Vương Ngữ Yên nói ra được chiêu Bái Nhiên Hữu Vũ chẳng khác gì có tài tiên tri, khiến ông vô cùng ngạc nhiên, lúc này nghĩ đến cô nương tinh thông võ học này sẽ bình phẩm ra sao về môn công phu của mình.
Ngờ đâu Vương Ngữ Yên không nói một lời, đối với công phu thần kỳ của Kiều Phong tưởng như trông mà không thấy, thì ra nàng đang xuất thần: “Võ công của vị Kiều bang chủ này thật cao cường, vậy mà biểu ca ta cùng hàng với ông ta, trên giang hồ thường nói: Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung, thế nhưng ... thế nhưng võ công biểu ca, làm sao ... làm sao ...”.
Phong Ba Ác lắc đầu:
- Tôi đánh không lại ông đâu, mạnh yếu cách nhau một trời một vực, giao đấu thật chẳng thú vị gì. Kiều bang chủ, hẹn gặp lại.
Y thua người nhưng không vẻ gì sa sút mất tinh thần, quả dúng là “thắng vui đã đành, bại cũng hả dạ”, chỉ mong được đấu võ, đánh đến lúc chán chê mới thỏa lòng, còn được hay thua chẳng cần để ý tới, đúng là đã đạt tới đỉnh cao của “đấu đạo”. Y giơ ta chào từ biệt Kiều Phong, quay sang Bao Bất Đồng:
- Tam ca, nghe nói công tử gia đến chùa Thiếu Lâm, ở đó người đông, thể nào cũng có đánh nhau, để tiểu đệ đến xem thế nào. Các người thủng thẳng đi sau.
Y sợ mất cơ hội giao đấu, không đợi Bao Bất Đồng trả lời vội vàng chạy đi. Bao Bất Đồng cao giọng ngâm nga:
Đi thôi chớ ở làm gì,
Tài ta thua sút chẳng bì được ai.
Liệu còn mặt mũi nào đây,
Luyện mươi năm nữa dễ đâu bằng người.
Chi bằng bỏ cuộc cho rồi,
Tiếng tăm đem đổ xuống ngòi nước kia.
Y vừa ngâm vừa hiên ngang đi thẳng, xem ra thua nhưng vẫn đầy vẻ tiêu sái. Vương Ngữ Yên quay sang nói với A Châu, A Bích:
- Tam ca, tứ ca đều đi cả rồi, mình cũng đi đến đó kiếm ... kiếm anh ta chứ?
A Châu cúi đầu đáp:
- Người trong Cái Bang ở đây muốn thương lượng chuyện hệ trọng của họ, chúng mình hãy về thành Vô Tích rồi tính sau.
Nàng quay sang Kiều Phong nói:
- Kiều bang chủ, ba người chúng tôi xin cáo từ.
Kiều Phong gật đầu:
- Ba vị tự tiện.
Từ phía bang chúng Cái Bang ở phía đông đột nhiên bước ra một người ăn mày tướng mạo thanh nhã, vênh mặt lên nói:
- Khải bẩm bang chủ, mối đại thù chết thảm của Mã phó bang chủ chưa báo được, sao bang chủ lại tùy tiện thả kẻ địch ra là sao?
Mấy lời nói ra vẻ như lễ độ nhưng phong cách y dồn ép không phải là lời của một hạ thuộc nói với cấp trên. Kiều Phong đáp:
- Chúng ta đến Giang Nam, chính là vì muốn báo thù cho Mã nhị ca. Thế nhưng mấy ngày qua ta đã cố gắng tra xét, biết được hung thủ giết hại Mã nhị ca chưa chắc đã là Mộ Dung công tử.
Người ăn mày trung niên kia tên Toàn Quan Thanh, ngoại hiệu Thập Phương Tú Tài_, là kẻ túc trí đa mưu, võ công cao cường. Y là đệ tử tám túi hiện đang chưởng quản Đại Trí phân đà, địa vị trong bang chỉ kém lục đại trưởng lão.
Toàn Quan Thanh hỏi:
- Bang chủ thấy những gì mà cho là như thế?
Vương Ngữ Yên và A Châu, A Bích đang toan ra đi, bỗng thấy trong Cái Bang có người đề cập đến Mộ Dung Phục, cả ba đều rất quan hoài nên đều đứng nép sang một bên lắng nghe. Chỉ nghe Kiều Phong đáp:
- Ta cũng chỉ đoán vậy thôi chứ chưa nắm được chứng cớ gì.
Toàn Quan Thanh nói:
- Không biết bang chủ suy đoán thế nào, bọn thuộc hạ chúng tôi muốn được biết đến.
Kiều Phong đáp:
- Khi ta ở Lạc Dương, nghe thấy Mã nhị ca bị chết vì công phu Tỏa Hầu Cầm Nã Thủ, lập tức nghĩ ngay đến nhà Cô Tô Mộ Dung có câu: “dĩ bỉ chi đạo hoàn thi bỉ thân”, những tưởng môn Tỏa Hầu Cầm Nã Thủ của Mã nhị ca thật là thiên hạ không ai sánh kịp, trừ nhà Mộ Dung ra, không thể một ai dùng chính tuyệt kỹ của Mã nhị ca giết y được.
Toàn Quan Thanh nói:
- Quả đúng như thế.
Kiều Phong nói tiếp:
- Thế nhưng mấy ngày gần đây, ta càng lúc càng thấy rằng những điều mình nghĩ trước kia chưa hẳn đã đúng, bên trong còn nhiều điều khúc mắc khác.
Toàn Quan Thanh nói:
- Chúng huynh đệ ai nấy mong được nghe cho rõ ràng, mong bang chủ mở lối cho.
Kiều Phong nghe thấy giọng y có chiều bất thiện, lại thấy số đông bang chúng vẻ mặt khác thường, trong bang hẳn đã phát sinh biến cố trọng đại, bèn hỏi lại:
- Truyền Công, Chấp Pháp hai vị trưởng lão đâu?
Toàn Quan Thanh đáp:
- Thuộc hạ hôm nay chưa gặp hai vị trưởng lão.
Kiều Phong hỏi tiếp:
- Thế Đại Nhân, Đại Tín, Đại Dũng, Đại Lễ bốn đà chủ đâu cả rồi?
Toàn Quan Thanh nghiêng qua hỏi một tên đệ tử bảy túi ở phía tây bắc:
- Trương Toàn Tường, sao các đà chủ nhà ngươi không thấy tới?
Gã đệ tử bảy túi kia ấp úng:
- À ... à ... thuộc hạ không biết.
Kiều Phong biết Đại Trí phân đà đà chủ Toàn Quan Thanh là người tâm kế, lo liệu việc gì cũng nhanh nhảu, là một hạ thuộc cực kỳ đắc lực của mình, bây giờ tính chuyện biến loạn sẽ thành một kẻ địch thật lợi hại, thấy Trương Toàn Tường lộ vẻ sượng sùng, nói năng lúng túng, mắt không dám nhìn thẳng vào mặt mình, bèn quát lên:
- Trương Toàn Tường, ngươi sát hại bản đà phân đà chủ rồi, phải không?
Trương Toàn Tường hoảng hốt vội chối:
- Không phải, không phải! Phân đà chủ vẫn bình thường chưa chết, chưa chết! Chuyện đó ... không liên quan gì đến tôi, không phải tôi làm.
Kiều Phong gay gắt nói:
- Thế thì ai làm?
Câu nói đó tuy không lớm lắm nhưng đầu vẻ uy nghiêm. Trương Toàn Tường run như cầy sấy, đưa mắt nhìn Toàn Quan Thanh. Kiều Phong biết là đã có biến loạn, Truyền Công, Chấp Pháp các trưởng lão nếu như chưa chết, thì cũng đang lâm vào cảnh cực kỳ nguy hiểm, thời cơ nếu không nắm lấy sẽ mất ngay, bèn thở dài một tiếng, quay sang hỏi tứ đại trưởng lão:
- Bốn vị trưởng lão, chẳng hay có chuyện gì thế?
Bốn vị trưởng lão người nọ nhìn người kia, dường như muốn người khác lên tiếng trước. Kiều Phong thấy tình hình đó, biết rằng bốn vị trưởng lão cũng tham gia vào việc này, mỉm cười nói:
- Bản bang từ ta trở xuống, ai ai cũng lấy nghĩa khí làm trọng ...
Ông nói tới đây, đột nhiên đạp một cái vọt ngược về sau luôn hai bước, mỗi bước phải hơn một trượng, người khác dẫu có nhảy về phía trước cũng không nhanh bằng, bước chân cũng không xa được đến thế. Hai bước giật lùi đó chỉ còn cách Toàn Quan Thanh chừng ba thước, cũng không quay người tay trái vói lại phía sau, tay phải cầm nã chộp ngay được hai huyệt Trung Đình và huyệt Cưu Vĩ trên ngực y.
Toàn Quan Thanh võ công cao cường không kém gì bốn vị trưởng lão, ngờ đâu không chống cự được lấy một chiêu đã bị bắt rồi. Kiều Phong vận khí lên bàn tay, nội lực từ hai huyệt tống vào, theo kinh mạch chạy thẳng xuống huyệt Trung Ủy, Dương Đài ở khớp xương đầu gối. Chân y liền tê đi, không tự chủ nổi quì sụm ngay xuống. Các bang chúng ai nấy thất sắc, kinh hoàng không biết thế nào cho phải.
Thì ra Kiều Phong trông mặt mà bắt hình dong, xem chừng phản loạn kỳ này, Toàn Quan Thanh ắt là chủ mưu, nếu không chế ngự y ngay, họa loạn không phải là nhỏ, dẫu có dẹp được bạn đồ thì không tránh khỏi một cuộc tàn sát. Cường địch đang ở trước mặt làm sao có thể tự làm tổn thương nguyên khí? Nhìn bang chúng chung quanh, trừ người thuộc về Đại Nghĩa phân đà ra, còn bao nhiêu xem ra đều bị Toàn Quan Thanh dụ dỗ cả, nếu có tranh chấp thì khó mà giải quyết được. Thành ra ông giả vờ tiến lên hỏi bốn vị trưởng lão, thừa cơ Toàn Quan Thanh không phòng bị, nhảy lùi lại nắm kinh mạch y, mấy động tác đó nhanh như cắt, vụt một cái tưởng như bỡn cợt nhưng thật ra đã thi triển toàn bộ sở học trong đời.
Nếu như vung tay ngược về sau, bộ vị chỉ sai nửa tấc, tuy vẫn chế ngự được Toàn Quan Thanh, nhưng không thể nào dùng nội lực xung kích huyệt đạo nơi quan tiết, những kẻ đồng mưu có thể xông vào cứu viện thì không sao tránh được một cuộc xung sát. Thế nhưng ép được y quì xuống rồi, người ngoài ai cũng tưởng Toàn Quan Thanh tự ý đầu hàng, chẳng một ai dám ngo ngoe gì nữa.
Kiều Phong quay người trở lại, tay trái vỗ nhẹ lên vai y mấy cái nói:
- Nếu ngươi đã biết là sai quấy rồi thì cũng chẳng phải quì làm gì. Tội sinh sự phạm thượng không thể nào tha được, nhưng để từ từ tính lại cũng không muộn.
Cùi chỏ bên phải thúc nhẹ một cái đã trúng ngay huyệt câm của y.
Kiều Phong biết Toàn Quan Thanh là kẻ nói năng đanh thép, nếu có cơ hội mở lời ắt sẽ khích động bang chúng sẽ gây họa hoạn. Hiện nay bốn bề đều có nguy cơ, không thể không tòng quyền dùng thủ đoạn để xử trí. Ông chế ngự Toàn Quan Thanh rồi, để mặc y quì gầm mặt xuống nơi đó, lớn tiếng quát Trương Toàn Tường:
- Ngươi mau dẫn đường cho Đại Nghĩa phân đà Tưởng đà chủ đi mời Truyền Công, Chấp Pháp trưởng lão các vị cùng đến đây, nếu nghe lệnh ta mà làm thì được giảm khinh tội vạ. Còn những người khác hãy ngồi xuống đất, không ai được tự tiện đứng lên.
Trương Toàn Tường vừa mừng vừa sợ, vâng dạ luôn mồm. Đại Nghĩa phân đà Tưởng đà chủ không tham dự mật mưu của đám phản loạn, thấy bọn Toàn Quan Thanh dám gây rối phạm thượng, vốn đã tức giận lắm, mặt đỏ bừng, thở hồng hộc, đến khi nghe Kiều Phong sai đi cùng Trương Toàn Tường để cứu người, lúc ấy mới hơi trấn tĩnh, quay sang nói với hơn hai chục tên bang chúng thuộc bản đà:
- Bản bang bất hạnh phát sinh biến loạn, chính là lúc các ngươi đem hết sức báo đáp ân đức của bang chủ. Tất cả xuất lực hộ chủ, phải tuân theo hiệu lệnh của bang chủ, không được vi phạm.
Y sợ bốn vị trưởng lão cùng xông lên gây khó dễ, so với Đại Nghĩa phân đà bọn phản loạn nhân số đông hơn nhiều bang chủ chỉ có một mình, một bàn tay không vỗ nổi thành tiếng được. Kiều Phong liền nói:
- Không! Tưởng huynh đệ cứ đem tất cả anh em bản đi đi theo, cứu người là chuyện lớn, không nên có gì sai sót.
Tưởng đà chủ không dám vi phạm mệnh lệnh đáp lời:
- Vâng!
Y nói tiếp:
- Xin bang chủ hết sức giữ gìn, thuộc hạ sẽ quay về ngay.
Kiều Phong mỉm cười nói:
- Nơi đây toàn là anh em đã từng đồng sinh cộng tử với nhau lâu năm, chẳng qua nhất thời có chuyện hiểu lầm, không có gì quan trọng lắm đâu, ngươi cứ yên tâm.
Ông lại nói tiếp:
- Ngươi sai người đến gặp Nhất Phẩm Đường của Tây Hạ nói rằng ước hẹn nơi Huệ Sơn xin hoãn lại bẩy ngày.
Tưởng đà chủ khom lưng đáp ứng, dẫn bang chúng trong bản đà lên đường ngay. Kiều Phong tuy miệng nói thản nhiên như không nhưng trong lòng hết sức lo ngại, thấy hơn hai chục bang chúng trong Đại Nghĩa phân đà đi rồi, trong khu rừng hạnh ngoài Đoàn Dự, Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích ra, còn lại hơn hai trăm người đều tham dự âm mưu, chỉ cần một người đứng ra truyền lệnh thì tất cả sẽ cùng xông lên, quả thực thật khó đối phó.
Ông nhìn quanh quần hào thấy ai nấy vẻ mặt ngượng ngập, có người cố ra vẻ trấn tĩnh, cũng có kẻ thì hốt hốt hoảng hoảng, cũng có kẻ lại nhấp nhổm như muốn bỏ chạy thoát thân. Chung quanh hơn hai trăm người, không ai nói một lời nào, thế nhưng nếu có một người lên tiếng lập tức biến loạn sẽ bùng lên ngay.
Lúc đó trời đã sâm sẩm tối hình bóng chỉ còn thấy mờ mờ, bên bìa rừng sương mù đã bắt đầu tỏa xuống. Kiều Phong nghĩ thầm: “Lúc này chỉ còn cách bình tĩnh mà đợi biến chuyển, tốt hơn hết là lái tâm ý mọi người sang hướng khác, đợi cho bọn Truyền Công trưởng lão đến rồi thì đại sự mới tính được”. Ông chợt nhìn thấy Đoàn Dự bèn nói:
- Các anh em, hôm nay ta rất lấy làm vui mừng, mới kết giao được một vị hảo bằng hữu. Vị này là Đoàn Dự đoàn huynh đệ, hai chúng ta ý khí tương đầu đã kết nghĩa anh em.
Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích ba người nghe thấy nói anh chàng đồ gàn Đoàn tướng công kia đã cùng với Kiều bang chủ của Cái Bang bái kết đều rất lấy làm ngạc nhiên. Lại nghe Kiều Phong nói tiếp:
- Huynh đệ, để ta đưa ngươi đi chào các nhân vật thủ lãnh của Cái Bang.
Ông nắm tay Đoàn Dự đi đến trưởng lão đầu râu tóc bạc, tay cầm giản có ngạnh kia nói:
- Vị này là Tống trưởng lão, là nguyên lão mà bản bang ai nấy đều kính trọng, khi cây đảo xỉ thiết giản của ông tung hoành giang hồ thì chú mày còn chưa ra đời.
Đoàn Dự đáp:
- Ngưỡng mộ đã lâu! Hôm nay được gặp cao hiền, quả thực may mắn hết sức.
Nói xong ôm quyền hành lễ, Tống trưởng lão miễn cưỡng vái trả lại. Kiều Phong lại đưa chàng đến gặp ông già lùn mập cầm cương trượng nói:
- Vị này là Hề trưởng lão, một cao thủ ngoại gia của bản bang. Người anh này mười năm trước thường hay đến học hỏi võ công. Hề trưởng lão đối với ta có thể nói là nửa thầy nửa bạn, tình nghĩa thật là thâm trọng.
Đoàn Dự đáp:
- Mới rồi tại hạ được coi Hề trưởng lão cùng vị gia đài kia động thủ quá chiêu, võ công quả là ghê gớm, bội phục lắm.
Hề trưởng lão tính tình thẳng thắn, nghe thấy những lời Kiều Phong nói ra không quên tình xưa nghĩa cũ, đặc biệt nhấn mạnh đến việc ngày xưa mình chỉ điểm võ công cho y, vậy mà mình lại hồ đồ nghe lời Toàn Quan Thanh, không khỏi cực kỳ hổ thẹn.
Kiều Phong đưa Đoàn Dự đến chào người dùng chiếc bao tải là Trần trưởng lão xong, đang định đưa chàng đến chào người mặt đỏ sử dụng quỉ đầu đao là Ngô trưởng lão, bỗng phía đông bắc có tiếng chân rầm rập, tiếng người lao xao, nghe có ai đó hỏi dồn:
- Bang chủ ra sao rồi? Phản đồ ở nơi nào?
Lại có tiếng người đáp:
- Mắc phải kế của chúng nó bị bắt giữ quả là bực mình.
Kiều Phong mừng lắm nhưng không để khiếm lễ khiến cho Ngô trưởng lão phải bẽ bàng nên vẫn tiếp tục đưa Đoàn Dự đến chào, nói rõ danh vọng và thân phận lúc đó mới quay lại. Chỉ thấy Truyền Công trưởng lão, Chấp Pháp trưởng lão cùng Đại Nhân, Đại Dũng, Đại Lễ, Đại Tín các đà chủ dẫn theo một đoàn bang chúng cùng chạy đến. Mọi người ai nấy có bao nhiêu chuyện muốn nói nhưng ở trước mặt bang chủ không một ai dám tự tiện mở lời.
Kiều Phong nói:
- Các anh em chia nhau ngồi xuống, ta có chuyện muốn nói.
Mọi người cùng đáp lời, người thì hướng đông, người thì hướng tây, theo chức vị danh phận, kẻ trước người sau, bên trái bên phải ngồi xuống. Dưới mắt Đoàn Dự, Cái Bang tưởng chừng ngồi lung tung ai muốn ngồi đâu thì ngồi, thực ra ai trước, ai sau đều rất rõ ràng minh bạch.
Kiều Phong thấy mọi người đều giữ qui củ, cũng hơi yên lòng, mỉm cười nói:
- Cái Bang chúng ta được bằng hữu giang hồ coi trọng, trong hơn trăm năm qua coi là đệ nhất đại bang trong võ lâm. Thế nhưng ta người nhiều thế mạnh, suy nghĩ có chỗ khác nhau là chuyện không thể tránh được. Có gì thì chỉ cần trình bày đầu đuôi rõ ràng, bàn luận cho kỹ, tất cả mọi người là anh em tương thân tương ái, chớ có nên coi những khác biệt nhất thời coi là quá quan trọng.
Ông nói mấy câu đó thần sắc thật là từ hòa nhưng trong bụng đã tính toán quyết tâm sử sự một cách bình tĩnh để tiêu giải một trường đại họa chứ không để Cái Bang lâm vào cảnh tự tàn sát lẫn nhau.
Tình hình mọi người vốn đang căng thẳng gầm ghè quyết một trận sống mái nay nghe ông nói vậy bỗng thành nhẹ nhõm hơn. Một lão ăn mày ngồi phía bên phải Kiều Phong mặt mày vàng vọt đứng lên hỏi:
- Xin hỏi Tống Hề Trần Ngô bốn vị trưởng lão, các ông sai người bắt giữ chúng tôi giam trên một chiếc thuyền nhỏ ở giữa Thái Hồ, là có ý gì thế?
Đó là Chấp Pháp trưởng lão Cái Bang Bạch Thế Kính, xưa nay thiết diện vô tư, trong bang người lớn kẻ nhỏ, dẫu không vi phạm bang qui luật lệ gặp ông ta cũng e sợ ba phần.
Trong bốn trưởng lão thì Tống trưởng lão là người cao tuổi hơn cả, đương nhiên coi như thủ lãnh của cả bốn người. Ông mặt hơi đỏ lên, đằng hắng một tiếng đáp:
- Cái đó ... cái đó ... cái đó ... hừm ... anh em mình bao nhiêu năm nay hoạn nạn cùng chịu, sống chết có nhau, hoàn toàn không có ác ý ... Bạch ... Bạch Chấp Pháp xin nể mặt lão ca ca này một tí, xin đừng chấp nhất làm gì.
Mọi người nghe nói thế đều sửng sốt, xem ra ông lão này quá ư hồ đồ, trong bang phạm thượng tác loạn là chuyện to lớn biết bao, không lẽ chỉ một câu “nể mặt lão ca ca này một tí” mà có thể bỏ qua? Bạch Thế Kính đáp:
- Tống trưởng lão bảo là không có ác ý, nhưng sự thực có phải như thế đâu. Ta và Truyền Công trưởng lão hai người, không phải chỉ bị nhốt ở trên thuyền bỏ ngoài hồ mà thôi, trên thuyền còn chất đầy củi rơm lưu huỳnh, bảo là nếu bọn ta có ý đào tẩu thì sẽ mồi lửa đốt thuyền ngay. Tống trưởng lão, không lẽ thế cũng là không có ác ý hay sao?
Tống trưởng lão đáp:
- Cái đó ... cái đó ... a, thế thì tệ thật. Chúng mình đều là một nhà, tình chẳng khác gì anh em ruột, sao lại đối với nhau cạn tàu ráo máng như thế? Như thế thì ... thì còn mặt mũi nào mà nhìn nhau?
Mấy câu nói sau cùng là ông ta nói với Trần trưởng lão. Bạch Thế Kính lại chỉ vào một hán tử, gay gắt nói:
- Ngươi đánh lừa ta lên thuyền, bảo là bang chủ gọi đến. Giả truyền hiệu lệnh bang chủ thì là tội gì?
Gã đó sợ đến người run như cầy sấy, lập cập đáp:
- Đệ tử chức phận thấp hèn, làm sao dám có chuyện phạm thượng khi chủ như thế? Đều do ... đều do ...
Y nói đến đây, đưa mắt nhìn Toàn Quan Thanh, dường như muốn nói: “Bản đà Toàn đà chủ bảo tôi làm nên tôi phải làm”. Thế nhưng y là hạ thuộc của Toàn Quan Thanh nên không dám công nhiên đổ tội cho thượng cấp. Bạch Thế Kính hỏi lại:
- Do Toàn đà chủ sai ngươi, có phải thế không?
Gã đó cúi đầu không đáp, chẳng nói có mà cũng chẳng dám nói không. Bạch Thế Kính nói:
- Toàn đà chủ bảo ngươi giả truyền hiệu lệnh bang chủ, lừa ta lên thuyền, thế lúc đó ngươi có biết là hiệu lệnh đó giả hay không?
Mặt gã đó tái mét không còn giọt máu, không dám nói tiếng nào. Bạch Thế Kính cười khẩy nói:
- Lý Xuân Lai, ngươi xưa nay là đứa dám ăn dám chịu, có phải không? Đại trượng phu có gan ăn cướp, lẽ nào lại chẳng có gan chịu đòn?
Lý Xuân Lai mặt bỗng lộ vẻ cứng cỏi, ưỡn ngực lên lớn tiếng nói:
- Bạch trưởng lão nói phải lắm. Tôi Lý Xuân Lai làm điều sai quấy, dù chém dù giết, xử sao chịu vậy, họ Lý nếu cau mày thì chẳng phải là hảo hán. Khi tôi truyền đạt hiệu lệnh bang chủ tới ông, lúc đó đã biết là giả rồi.
Bạch Thế Kính hỏi lại:
- Thế bang chủ đối với ngươi không ra gì chăng? Hay là vì ta xử bạc với ngươi?
Lý Xuân Lai đáp:
- Chẳng có gì cả, bang chủ đối với thuộc hạ nghĩa nặng như non, Bạch trưởng lão công chính nghiêm minh, không ai dám dị nghị điều gì.
Bạch Thế Kính nghiêm giọng nói:
- Thế thì vì cớ gì? Chẳng hay duyên cớ tại đâu?
Lý Xuân Lai nhìn Toàn Quan Thanh đang quì dưới đất, lại nhìn Kiều Phong lớn tiếng đáp:
- Thuộc hạ vi phạm bang qui, có chết cũng đáng, cái nguyên nhân bên trong, thuộc hạ không dám nói ra.
Bàn tay y lật một cái, bạch quang thấp thoáng, nghe phập một tiếng, một lưỡi dao đã đâm vào tâm khẩu. Y ra tay thật nhanh, lại nhằm đúng ngay tâm tạng, đao đâm thẳng qua tim tắt thở chết ngay lập tức. Các bang chúng đều “A” lên một tiếng kinh hoàng nhưng ai nấy vẫn ngồi tại chỗ, không ai dám di động.
Bạch Thế Kính vẫn bình thản như không nói:
- Ngươi biết rõ hiệu lệnh là giả đã không bẩm báo cho bang chủ, lại đi lừa ta, chết là phải lắm.
Ông ta quay sang nói với Truyền Công trưởng lão:
- Hạng huynh, đánh lừa ông lên thuyền là đứa nào?
Đột nhiên trong đám người có một kẻ nhỏm lên, chạy vụt vào trong rừng.



Các tập/chương/hồi khác của Thiên Long bát bộ (bản mới)

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !