Truyện kiếm hiệp
 

Thiên Long bát bộ (bản mới) (Hồi 15(a))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 1220

Ai hay trăm sự đảo điên,
Một tay chèo chống oan khiên cũng đành.
Dẫu cho người đã phụ mình,
Tròn câu nghĩa khí giữ tình anh em.
*
* *

Người đó trên lưng đeo năm cái túi vải, là đệ tử ngũ đại trong Cái Bang. Y hốt hoảng bỏ chạy, không cần hỏi cũng biết là người đã giả truyền hiệu lệnh đánh lừa Hạng trưởng lão lên trên thuyền. Truyền Công, Chấp Pháp hai người nhìn nhau thở dài, không nói gì. Chỉ thấy bóng người thấp thoáng, một người đã phóng ra chặn gã đệ tử năm túi kia lại. Người đó mặt mũi hồng hào tay cầm quỉ đầu đao, chính là Ngô trưởng lão trong tứ đại trưởng lão, hậm hực quát:
- Lưu Trúc Trang, sao ngươi lại bỏ chạy?
Gã đệ tử ngũ đại kia run rẩy đáp:
- Tôi ... tôi ... tôi ...
Y lập cập liên tiếp sáu bảy chữ “tôi” mà vẫn không nói thêm được tiếng thứ hai. Ngô trưởng lão nói:
- Chúng ta đã là đệ tử Cái Bang thì phải biết tuân thủ di pháp của tổ tông. Đại trượng phu hành sự, đúng thì nói đúng, sai thì nói sai, dám làm dám chịu.
Ông ta quay lại nói với Kiều Phong:
- Kiều bang chủ, bọn chúng tôi họp nhau bàn tính định truất phế chức vị bang chủ của ông. Chuyện này Tống Hề Trần Ngô bốn trưởng lão đều có tham dự. Chúng tôi sợ Truyền Công, Chấp Pháp hai vị trưởng lão không đồng ý nên tính kế giam hai người lại. Chuyện đó cũng vì đại nghiệp của bản bang nên đành phải mạo hiểm mà làm. Hôm nay tình thế bất lợi khiến ông chiếm được thượng phong, chúng tôi để ông toàn quyền xử trí. Ngô Trường Phong này ở trong Cái Bang đã ba mươi năm, ai cũng biết tôi không phải là phường tham sống sợ chết.
Nói đến đây nghe choang một tiếng ông đã ném thanh quỉ đầu đao ra xa, hai tay khoanh trước ngực ra vẻ hiên ngang không sợ sệt gì cả. Ông ta dõng dạc nói ra âm mưu “truất phế bang chủ” khiến bang chúng ai nấy đều chấn động. Chuyện đó những người tham dự vào biến động này đều biết cả nhưng chẳng một ai dám nói thẳng ra, Ngô Trường Phong là người đầu tiên tiết lộ.
Chấp Pháp trưởng lão Bạch Thế Kính lớn tiếng nói:
- Tống Hề Trần Ngô bốn trưởng lão phản bội bang chủ, vi phạm điều thứ nhất của bang qui. Chấp pháp đệ tử, trói bốn người đó lại.
Các đệ tử chấp pháp thủ hạ của ông ta liền lấy dây gân bò trói Ngô Trường Phong trước. Ngô Trường Phong mỉm cười đứng yên không chống cự gì cả. Kế đó Tống Hề hai trưởng lão cũng vứt bỏ binh khí, bó tay chịu trói.
Trần trưởng lão bộ mặt thật là khó coi, lầm bầm:
- Đồ khiếp nhược! Tất cả xông lên chắc gì đã thua, có điều ai cũng sợ Kiều Phong.
Y nói quả không sai, ngay khi Toàn Quan Thanh vừa bị chế ngự, những người tham dự mật mưu nếu cùng ùa lên thì Kiều Phong không khỏi quả bất địch chúng. Ngay cả khi Chấp Pháp, Truyền Công hai trưởng lão cùng Đại Nhân, Đại Nghĩa, Đại Tín, Đại Dũng, Đại Lễ năm đà chủ cùng đến nơi thì số phản loạn vẫn đông hơn. Thế nhưng Kiều Phong hiên ngang đứng trước mặt mọi người, tự nhiên sinh uy, nên không một ai dám xông vào thành thử bỏ qua cơ hội, ai nấy đành thúc thủ.
Đến khi Tống Hề Ngô ba trưởng lão đã bị trói rồi, Trần trưởng lão có quyết tâm đánh một trận thì vào thế một bàn tay không vỗ thành tiếng được. Y thở dài vứt chiếc bao vải để cho hai tên đệ tử chấp pháp lấy gân bò buộc cổ tay, cổ chân lại.
Lúc đó trời đã tối đen, Bạch Thế Kính sai đệ tử đốt củi lên, ánh lửa bập bùng chiếu vào mặt những người bị trói, ai nấy ủ rũ đầy vẻ chán chường. Bạch Thế Kính chăm chăm nhìn Lưu Trúc Trang nói:
- Việc làm của ngươi có còn xứng đáng là đệ tử Cái Bang chăng? Ngươi tự liệu lấy hay phải để người ngoài ra tay?
Lưu Trúc Trang lắp bắp:
- Tôi ... tôi ...
Y không nói nên lời nhưng tay rút đơn đao ở bên mình ra toan tự vẫn nhưng tay run lên bần bật, không sao đưa lên cắt cổ được. Một tên đệ tử chấp pháp quát lớn:
- Thật là đồ vô dụng, vậy mà sao ngươi ở trong Cái Bang được lâu đến thế.
Y nắm tay Lưu Trúc Trang, dùng sức cứa mạnh một cái cắt đứt yết hầu. Lưu Trúc Trang gượng nói:
- Tôi ... cám ... cám ơn.
Rồi tắt thở. Thì ra qui củ trong Cái Bang, nếu như phạm phải bang qui bị xử tử hình, nếu tự mình cắt cổ thì người trong bang vẫn coi là anh em, một khi chết rồi bao nhiêu tội nghiệt xóa sạch. Còn như để cho chấp pháp đệ tử phải ra tay thì bao nhiêu tội lỗi vĩnh viễn không bao giờ hết. Mới rồi gã đệ tử chấp pháp thấy Lưu Trúc Trang quả có ý tự vẫn có điều không có sức mà làm nên tới giúp y một tay.
Đoàn Dự cùng Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích bốn người vô ý chứng kiến một trường đại biến trong nội bộ Cái Bang, đều cảm thấy mình là người ngoài xem trộm chuyện riêng của người ta thật không phải chút nào, thế nhưng nếu bây giờ rút lui không khỏi khiến cho người trong Cái Bang nghi kỵ, đành phải ngồi xa xa làm như không quan tâm đến. Trước mắt thấy Lý Xuân Lai và Lưu Trúc Trang hai người đổ máu chết tại đương trường, còn Tống Hề Trần Ngô bốn trưởng lão mới đây uy phong lẫm lẫm, nay đã bị trói ngồi kia, e rằng sẽ còn nhiều biến cố kinh tâm động phách khác nữa.
Bốn người nhìn nhau thấy mình ở vào hoàn cảnh thật khó xử. Đoàn Dự và Kiều Phong kết nghĩa kim lan, khi Phong Ba Ác trúng độc rồi chính Kiều Phong tự mình mở miệng bảo đưa thuốc giải khiến cho Vương Ngữ Yên và hai nàng Châu Bích đều có lòng cảm kích, lúc này thấy ông bình định được đám phản loạn, chế ngự tất cả bọn nghịch tặc kia ai nấy đều cảm thấy hoan hỉ.
Về phần Kiều Phong ông ngồi chết lặng ở một bên, không thấy chút gì vui mừng là đã thắng lợi. Ông nghĩ mình từng chịu ơn sâu của Uông bang chủ đã truyền chức vị bang chủ cho mình, chấp chưởng Cái Bang trong tám năm qua trải không biết bao nhiêu phong ba bão táp, trong thì hòa giải phân tranh, ngoài thì đánh lui cường địch, trước sau hết lòng hết dạ chăm lo không có chút tư tâm nào. Trong bấy nhiêu năm ông chỉnh đốn lại cho bản bang ngày thêm hưng vượng, danh tiếng trên giang hồ nổi như cồn, nghĩ lại phận mình chỉ có công mà không có tội, sao thật bất ngờ có bao nhiêu người âm mưu phản loạn là thế nào?
Nếu bảo là Toàn Quan Thanh mang dạ xấu xa toan tính chuyện khuynh loát bản bang, thì sao những nguyên lão như Tống trưởng lão, Hề trưởng lão ... hoặc người tính tình thẳng thắn như Ngô trưởng lão cũng tham gia vào chuyện này? Chẳng lẽ mình vô ý làm chuyện gì không phải với anh em cho chí mình cũng không hay biết?
Bạch Thế Kính dõng dạc nói:
- Hỡi các anh em, Kiều bang chủ kế nhiệm Uông bang chủ làm thủ lãnh bản bang, chẳng phải là dùng mưu dùng chước mà đoạt lấy, dùng thủ đoạn bất chính chiếm được địa vị. Năm xưa Uông bang chủ đã thử ông ta ba chuyện khó khăn, sai lập bảy đại công lao lúc đó mới truyền thụ Đả Cẩu Bổng. Năm xưa Thái Sơn đại hội, bản bang bị người ta vây đánh, ở vào cảnh ngộ cực kỳ nguy hiểm, đều nhờ Kiều bang chủ đánh bại chín tên cường địch mới chuyển nguy thành an, chuyện đó nhiều anh em đã chính mắt thấy rồi.
Trong tám năm qua, danh tiếng bản bang càng lúc càng nổi, ai mà chẳng biết đó là nhờ công Kiều bang chủ chủ trì. Kiều bang chủ đãi người nhân nghĩa, xử sự công minh, chúng ta ủng hộ còn chưa xong, lại có kẻ tâm địa mờ tối mưu toan phản loạn? Toàn Quan Thanh, ngươi nói ra cho mọi người cùng nghe nào!
Toàn Quan Thanh bị Kiều Phong vỗ vào á huyệt, những lời Bạch Thế Kính nói ra y nghe rõ mồn một, nhưng không cách nào mở miệng trả lời. Kiều Phong bước lên vỗ nhẹ lên lưng y hai cái, giải huyệt cho y nói:
- Toàn đà chủ, Kiều Phong này làm chuyện gì không phải với các anh em, xin công khai tận mặt nói ra, không phải e ngại, cũng đừng úy kỵ làm chi.
Toàn Quan Thanh đứng nhỏm lên nhưng đùi vẫn còn tê dại, một bên gối lại khuỵu xuống lớn tiếng đáp:
- Chuyện không phải đối với anh em, lúc này ông chưa làm, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ làm.
Y nói xong câu đó lúc này mới gượng đứng lên được. Bạch Thế Kính nghiêm giọng quát:
- Chỉ nói năng láo lếu! Kiều bang chủ xử sự quang minh lỗi lạc, trước nay chưa từng làm chuyện sai quấy thì sau này cũng đâu có tệ bạc. Ngươi chỉ do một lời toàn vô chứng cớ như thế để sách động nhân tâm bội phản bang chủ. Ta nói thẳng cho mà nghe, cái tiếng đồn đó cũng đã đến tai ta rồi nhưng lão tử chỉ coi như lời bá láp, đánh cho cái đứa nói nhăng kia một quyền gãy ba rẻ xương sườn.
Chỉ có đứa mê muội hồ đồ mới nghe lời đồn nhảm. Ngươi nói qua nói lại cũng chỉ có mấy câu đó, thôi mau tự xử đi cho xong.
Kiều Phong nghĩ thầm: “Thì ra ở sau lưng ta đã có những lời bất lợi, Bạch trưởng lão đã nghe thấy rồi, có điều không tiện nói cho ta hay, thế thì hẳn là chuyện khó nghe lắm. Đại trượng phu đâu có chuyện gì phải dấu không nói cho người khác nghe được?”. Ông bèn từ tốn nói:
- Bạch trưởng lão, ông không phải gấp gáp, cứ để cho Toàn đà chủ từ đầu chí cuối, nói rõ ràng minh bạch xem ra sao. Ngay cả Tống trưởng lão, Hề trưởng lão cũng chống lại tôi, ắt hẳn Kiều Phong này có chuyện gì không phải.
Hề trưởng lão nói:
- Ta chống lại bang chủ quả là điều sai trái, ông không cần phải nói thêm. Khi nào tuyên án xong rồi, ta sẽ cắt cái đầu nằm trên cái cổ rụt này đưa lên ông là xong.
Lời nói ông ta nghe thật tức cười, có điều ai nấy nghe ra thật chua xót nên không ai nở cất tiếng cười cả. Bạch Thế Kính nói:
- Bang chủ nói vậy phải lắm. Toàn Quan Thanh, ngươi nói ra đi.
Toàn Quan Thanh thấy bốn vị trưởng lão Tống Hề Trần Ngô đồng mưu với mình đều đã bị trói, thật thua không còn đường gỡ nhưng sự đời còn nước còn tát, lớn tiếng nói:
- Mã phó bang chủ bị người ta sát hại, tôi tin là do sự sắp xếp của Kiều Phong.
Kiều Phong giật nảy người hoảng hốt hỏi lại:
- Cái gì?
Toàn Quan Thanh đáp:
- Ngươi xưa nay chán ghét Mã phó bang chủ, nên không thể không nhổ cái gai trong mắt càng sớm càng tốt để cho ngôi vị bang chủ của ngươi được yên ổn.
Kiều Phong chậm rãi lắc đầu:
- Không phải thế. Ta với Mã phó bang chủ giao tình tuy không thân thiết, nói năng không hợp tính nhau nhưng xưa nay chưa từng có ý muốn hại ông ta. Nói như thế có đất trời chứng giám, Kiều Phong này nếu có ý gia hại Mã Đại Nguyên thì để ta thân bại danh liệt, chịu ngàn vạn mũi dao để cho anh hùng thiên hạ phỉ nhổ.
Mấy câu đó nghe thật thành khẩn, đầy vẻ anh hùng khí khái không một ai dám tỏ vẻ hoài nghi. Toàn Quan Thanh lại tiếp:
- Thế tại sao tất cả chúng ta cùng kéo rốc xuống Cô Tô kiếm nhà Mộ Dung báo thù, ngươi nằng nặc hết lần này đến lần khác cấu kết với địch?
Y chỉ vào bọn ba người Vương Ngữ Yên nói:
- Ba cô này là gia nhân quyến thuộc của Mộ Dung Phục, ngươi chăm chăm bảo vệ.
Lại chỉ vào Đoàn Dự nói:
- Còn gã này là bằng hữu của Mộ Dung Phục, ngươi lại kết làm anh em ...
Đoàn Dự xua tay liên tiếp nói:
- Sai bét rồi, không phải vậy! Ta nào có phải là bằng hữu của Mộ Dung Phục, ta đã gặp Mộ Dung công tử bao giờ đâu? Còn ba vị cô nương này, nói là gia nhân thân thích của Mộ Dung công tử thì còn có lý, chứ nói là quyến thuộc thì chưa hẳn .
Chàng nghĩ bụng Vương Ngữ Yên chỉ là “thân thích” của Mộ Dung Phục, chứ đâu đã là “quyến thuộc”, hai đằng khác xa không thể không biện bạch. Toàn Quan Thanh đáp:
- “Phi dã, phi dã” Bao Bất Đồng hiện là trang chủ Kim Phong Trang. Nhất Trận Phong Phong Ba Ác là trang chủ Huyền Sương Trang đều là hạ thuộc của Mộ Dung Phục, hai đứa đó nếu không được Kiều Phong giải vây thì một đứa đã bị loạn đao phân thi, một đứa trúng độc chết tươi rồi. Chuyện đó ai ai cũng chính mắt trông thấy, ngươi còn chối vào chỗ nào nữa đây?
Kiều Phong từ tốn đáp:
- Cái Bang chúng ta khai mở đã mấy trăm năm, được tôn kính trên chốn giang hồ, chẳng phải vì mình người đông thế mạnh, võ công cao cường mà vì chúng ta hành hiệp trượng nghĩa, chủ trì công đạo. Toàn đà chủ, ông trách ta che chở cho ba cô gái này quả là đúng lắm, ta thực sự có che chở cho họ, cũng chỉ vì ta quí trọng cái tiếng tăm của bản bang mấy trăm năm qua chẳng nỡ để cho thiên hạ anh hùng bảo là “các trưởng lão Cái Bang xúm nhau hiếp đáp ba cô gái nhỏ dại”. Tống Hề Trần Ngô bốn trưởng lão, có ai không là tiền bối vọng trọng võ lâm? Cái danh dự của Cái Bang và bốn trưởng lão, ông coi là nhẹ nhưng anh em trong bang có ai mà không coi trọng.
Mọi người nghe mấy câu đó, ai nấy liếc nhìn bọn Vương Ngữ Yên ba cô gái liễu yếu đào tơ đều cảm thấy thật là có lý, nếu việc mình làm khó mấy người này mà truyền ra ngoài thì danh thanh của Cái Bang bị tổn thương rất lớn. Bạch Thế Kính nói:
- Toàn Quan Thanh, ngươi còn gì để nói nữa chăng?
Ông quay sang nói với Kiều Phong:
- Bang chủ, cái thứ bạn đồ không biết đại thể này, không việc gì phải nhiều lời với chúng, cứ chiếu theo tội phản nghịch trong bang qui mà trừng trị.
Kiều Phong nghĩ thầm: “Bạch trưởng lão nhất quyết xử tử Toàn Quan Thanh càng sớm càng tốt để y khỏi thổ lộ chuyện bất lợi cho ta”. Ông dõng dạc nói:
- Toàn đà chủ lôi kéo được bây nhiêu người âm mưu nổi loạn, hẳn phải có nguyên nhân cực kỳ trọng đại. Đại trượng phu hành sự, đúng thì bảo đúng, sai thì bảo sai. Hỡi các anh em, Kiều Phong này làm gì sai sót, có gì không phải xin tất cả nói rõ cho nghe.
Ngô trưởng lão chép miệng thở dài nói:
- Bang chủ, hoặc ông là người đại gian hùng giả ngây giả điếc, hoặc là hảo hán tử bụng dạ thẳng thắn, Ngô Trường Phong này không thể nào biết được, ông hãy cứ đem ta ra giết đi cho xong.
Kiều Phong trong lòng càng thêm nghi hoặc, hỏi lại:
- Ngô trưởng lão, vì cớ gì ông lại bảo tôi là kẻ đại bịp là sao? Ông ... ông .. có chỗ nào mà lại có bụng nghi ngờ tôi?
Ngô Trường Phong lắc đầu nói:
- Chuyện này nói ra liên quan quá nhiều, nếu như truyền ra ngoài, Cái Bang không còn chỗ nào mà ngóc đầu lên được, người ta sẽ coi chúng ta chẳng còn ra gì nữa. Bọn ta vốn đã định một dao giết ngươi đi thế là xong.
Kiều Phong lại càng như rơi vào chốn mây mù, không hiểu đầu đuôi ra sao, lẩm bẩm:
- Vì sao vậy? Chuyện gì thế này?
Ông ngửng đầu lên nói:
- Ta cứu hai viên đại tướng thủ hạ của Mộ Dung Phục, các ông nghĩ ta cấu kết với họ, phải không nào? Thế nhưng các ông đã mưu tính phản loạn trước rồi, chuyện cứu người là về sau, hai chuyện này có liên can gì với nhau đâu? Hơn nữa, chuyện này sai đúng thế nào, lúc này đâu đã đoan quyết được, vì ta sớm biết Mã phó bang chủ không phải do Mộ Dung Phục làm hại.
Toàn Quan Thanh hỏi lại:
- Làm sao ngươi biết?
Câu hỏi đó y đã hỏi một lần rồi nhưng rồi hết chuyện nọ qua chuyện kia chưa có câu trả lời, lúc này y lại đề cập đến. Kiều Phong đáp:
- Ta nghĩ Mộ Dung Phục là đại anh hùng, hảo hán tử không lẽ lại ra tay sát hại Mã nhị ca.
Vương Ngữ Yên nghe Kiều Phong khen biểu ca mình là “đại anh hùng, hảo hán tử” khiến lòng mừng như trẩy hội, nghĩ bụng: “Vị Kiều bang chủ này quả thực là đại anh hùng, hảo hán tử”. Còn Đoàn Dự hơi chau mày nghĩ thầm: “Chưa chắc, chưa chắc! Mộ Dung Phục đã thấy gì là đại anh hùng, hảo hán tử đâu?”. Toàn Quan Thanh nói:
- Trong hai tháng qua, trên giang hồ cao thủ bị hại không phải là ít, đều chết vì thành danh tuyệt kỹ của chính mình, ai chẳng biết đó là độc thủ của nhà Mộ Dung đất Cô Tô. Hành vi tàn ác ra tay giết bằng hữu võ lâm như thế, có chỗ nào mà bảo là anh hùng hảo hán?
Kiều Phong chậm rãi đi qua đi lại trên quãng trường nói:
- Này các anh em, hôm qua lúc xế chiều, ta ngồi trên Vọng Giang Lâu ở đất Giang Âm cạnh sông Trường Giang uống rượu, gặp một nho sinh trung niên, một hơi uống mười bát liệt tửu lớn, mặt không đổi sắc, quả là tửu lượng cao, hảo hán tử.
Đoàn Dự nghe nói đến đây, không khỏi mỉm cười nghĩ thầm: “Thì ra hôm qua đại ca đã cùng với người ta uống rượu thi rồi. Người ta tửu lượng cao, uống rượu sảng khoái, anh ta thích thú bèn khen ngay là hảo hán tử, e rằng như thế thật hời hợt quá”.
Lại nghe Kiều Phong kể tiếp:
- Ta cùng y đối ẩm ba bát, nói chuyện nhân vật võ lâm Giang Nam, y tự cho rằng mình chưởng pháp đứng thứ nhì, còn thứ nhất là Mộ Dung Phục Mộ Dung công tử. Ta liền cùng y đối ba chưởng, chưởng đầu và chưởng thứ hai y đỡ được, đến chưởng thứ ba tay trái y cầm bát rượu bị chấn động vỡ nát, miểng văng lên mặt máu chảy đầm đìa.
Y thần sắc vẫn như thường nói: “Tiếc quá! Tiếc quá! Uổng mất một bát rượu”. Ta nổi bụng yêu tài, không đánh ra chưởng thứ tư nói: “Các hạ chưởng pháp tinh diệu, quả không hổ cái tên Giang Nam đệ nhị”. Y bèn đáp: “Giang Nam thứ hai nhưng trong thiên hạ thì hạng bét”. Ta nói: “Huynh đài bất tất quá khiêm nhường, cứ chưởng pháp mà luận, huynh đài đúng là một cao thủ hạng nhất”. Y nói: “Thì ra Kiều bang chủ của Cái Bang đến đây, huynh đệ thua mà mười phần bội phục, cũng may ông ra tay nhẹ đòn, không để ta bị thương, ta kính thêm ông một bát nữa”.
Hai người uống thêm ba bát nữa, lúc chia tay ta hỏi họ tên y, y nói họ kép là Công Dã, đơn danh Can. Can đó chẳng phải theo nghĩa càn khôn, mà là chữ can trong chữ “can bôi” . Y bảo y là hạ thuộc của Mộ Dung công tử, trang chủ Xích Hà Trang, mời ta đến trang viện của y uống rượu ba ngày. Hỡi các anh em, người như thế anh em nghĩ sao? Có đáng kết bạn không?
Ngô Trường Phong hăng hái đáp:
- Gã Công Dã Can đó quả là hảo hán tử, hảo bằng hữu. Bang chủ, bao giờ có dịp ông cho tôi gặp mặt y.
Ông ta quên rằng mình đang mang đại tội phạm thượng tác loạn, là kẻ tù dưới bệ, trong chốc lát sẽ bị xử tử hình, nghe nói có người nói năng anh hùng như thế chợt nổi bụng muốn kết giao. Kiều Phong mỉm cười, trong bụng than thầm: “Ngô Trường Phong hào sảng thống khoái, vô ý để rơi vào trong cái âm mưu phản nghịch này”. Tống trưởng lão hỏi lại:
- Bang chủ, rồi sau ra sao?
Kiều Phong đáp:
- Ta cùng Công Dã Can cáo biệt rồi, liền thẳng đường đi Vô Tích. Đi tới canh hai bỗng nghe thấy có tiếng hai người ở trên một chiếc cầu nhỏ cãi nhau ỏm tỏi. Khi đó trời đã tối mịt, sao lại còn người tranh biện gì đây? Ta thấy lạ mới đi lên xem thử, thì ra chiếc cầu đó là một thân cây bắc ngang, một đầu là một hán tử mặc áo đen, đầu kia là một người nhà quê, vai gánh một gánh phân, hai người đang giành đường.
Người áo đen bảo gã nhà quê lùi lại, vì y tới đầu cầu trước. Gã nhà quê thì bảo y đang gánh nặng, không thể nào lùi được, vậy người áo đen phải nhường. Người áo đen nói: “Chúng mình ở đây từ canh một sang canh hai, thì cứ đứng cho tới lúc trời sáng chứ ta nhất định không nhường ai”. Người nông phu nói: “Ngươi không sợ ngửi cứt thối thì cứ đứng đây”. Người áo đen đáp: “Ngươi gánh phân không sợ đau vai thì cứ ở đây mà chịu cho tới sáng”.
Ta thấy tình hình như thế thật tức cười nghĩ bụng: “Người áo đen này tính cố chấp thật, lùi lại vài bước nhường người ta một tí thì đã chết chóc gì, chứ mà đứng chăm bẩm đối diện với gã gánh phân kia có gì thú vị? Nghe giọng lưỡi hai người thì họ đã đứng đây một canh rồi”. Ta nổi tính hiếu kỳ cũng muốn xem kết quả rồi ra sao, để xem cuối cùng người áo đen sợ hôi thối phải bỏ cuộc, hay người nhà quê phải chịu thua. Ta cũng không muốn ngửi mùi hôi nên đứng xa xa trên đầu gió.
Chỉ nghe hai người, anh một câu, tôi một câu giọng thổ ngữ Giang Nam ta nghe cũng không hiểu rõ lắm, nhưng đâu đó đại khái nói mình có lý hơn. Gã nhà quê kia cũng quả là cứng cổ, gánh phân từ vai trái đổi sang vai phải, lại từ vai phải đổi qua vai trái nhưng nhất định không chịu lùi một bước.
Đoàn Dự nhìn Vương Ngữ Yên, lại nhìn hai nàng A Châu, A Bích, thấy ba cô gái mủm mỉm cười lắng tai nghe, xem chừng vô cùng thú vị, nghĩ thầm: “Hiện nay trong bang đang cơn đại loạn, tình thế cực kỳ khẩn cấp, Kiều đại ca anh hùng như thế sao vẫn còn tính trẻ con?”. Ngờ đâu tất cả mấy trăm bang chúng Cái Bang, ai nấy chăm chú theo dõi câu chuyện chẳng ai xem câu chuyện của Kiều Phong là nhàm chán. Kiều Phong lại tiếp tục:
- Ta đứng coi một hồi mới thấy kinh ngạc, phát giác gã áo đen kia đứng trên chiếc cầu khỉ , thân hình vững chãi như núi, chính là một người mang võ công thượng thừa. Còn người gánh phân nhà quê kia thì chỉ là một người bình thường, tuy vạm vỡ rắn rỏi nhưng không biết chút võ công nào. Ta càng xem càng thấy kỳ quái nghĩ thầm: “Võ công người áo đen kia ghê gớm như thế, chỉ cần giơ một ngón tay ra, đẩy nhẹ một cái là gã kia cả người lẫn phân rơi tòm xuống rạch nhưng y lại không giở võ ra. Với một cao thủ như vậy, y phải là người hàm dưỡng cực cao, nếu như không chịu nhường đối phương thì chỉ cần nhảy nhẹ một cái vọt qua đầu người nhà quê thật là dễ dàng. Vậy mà y lại nhất định ăn thua đủ với người gánh phân, quả thật nực cười”.
Lại nghe người áo đen cao giọng: “Này, nếu ngươi không nhường đường cho ta, ta chửi cho mà xem!”. Người nhà quê cũng chẳng vừa: “Chửi thì chửi, ngươi biết chửi dễ thường ta chịu nhịn hay sao?”. Thế là y mồm năm miệng mười cất tiếng chửi trước. Người áo đen cũng chẳng kém, anh một câu, tôi một câu, bao nhiêu tiếng bẩn thỉu lôi ra hết.
Hai người chửi nhau bằng tiếng Giang Nam ta nghe mười câu chẳng hiểu được một. Hai người rủa xả độ nửa giờ, người nhà quê đã mỏi lắm, còn người áo đen nội lực sung mãn nên vẫn thần khí đầy đủ. Ta xem người gánh phân lảo đảo, xem chừng chỉ độ thời gian uống một chén trà là sẽ ngã nhào xuống sông.
Đột nhiên người nhà quê thò tay vào thùng cứt, bốc ra một nắm ném luôn vào mặt người áo đen. Người áo đen đâu có ngờ y lại giở trò bẩn thỉu như thế, “Ối trời” một tiếng, mặt đã trúng ngay bãi phân. Ta kêu lên: “Chao ôi, gã này tự tìm cái chết, còn trách ai được nữa?”. Người áo đen kia nổi hung lên, giơ tay toan đánh xuống đầu người gánh phân.
Đoàn Dự tuy tai nghe Kiều Phong kể chuyện, nhưng mắt chỉ nhìn thấy Vương Ngữ Yên hé đôi môi anh đào, hết sức chăm chú lắng tai. Chàng lại thấy A Châu, A Bích hai người nhìn nhau mỉm cười, dường như đã biết cả rồi. Lại nghe Kiều Phong kể tiếp:
- Biến cố đó xảy ra quá nhanh, ta vì sợ phải ngửi mùi hôi nên đứng cách xa phải trên mười trượng, muốn cứu người nhà quê cũng không thể nào kịp được. Ngờ đâu người áo đen kia chưởng giơ lên sắp đánh xuống đầu người gánh phân, đột nhiên ngừng tay giữa chừng cười ha hả nói: “Lão huynh, ngươi với ta xem ai lì hơn ai, thế thì ai thắng nào?”. Người nhà quê kia quả là cứng đầu, y thua rõ ràng nhưng nhất định không nhận nói: “Ta phải gánh phân nên ngươi mới được lợi thế. Có giỏi thì ngươi gánh phân, ta đứng không xem ai thua ai được?”. Người áo đen đáp: “Nói thì làm”. Y giơ tay nhắc gánh phân trên vai người kia, duỗi thẳng tay ra cầm vào giữa đòn gánh để nằm ngang như thế.
Người nhà quê thấy y chỉ một tay cầm gánh phân, cánh tay thẳng băng, không khỏi ngẩn người lắp bắp: “ Ngươi ... ngươi ...”. Người áo đen mỉm cười: “Ta chỉ cầm thế này, chẳng cần đổi tay, hai người đứng đây để xem ai thua thì người đó phải ăn hết gánh cứt này”.
Người kia thấy y trổ chút thần công như vậy nào còn dám cùng y tranh giành hơn thua, vội vàng lùi lại, ngờ đâu luống cuống làm sao, bước hụt một cái, rơi tòm ngay xuống rạch. Người áo đen thò tay nắm cổ áo y nhắc lên giơ thẳng ra. Thế là một bên tay cầm gánh phân, một bên tay cầm người nhà quê, cười ha hả nói: “Thú quá! Thú quá!”. Y tung người một cái nhẹ nhàng nhảy qua bờ bên kia, để cả người nhà quê lẫn gánh phân xuống, thi triển khinh công chạy vụt vào trong khu rừng cây.
Người áo đen kia bị ném cứt vào mồm, nếu muốn giết người nhà quê thật chỉ cần giơ tay một cái là xong, cũng không ai bảo là y vô cớ hành hung, hoặc như đấm mấy cái thì cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng y không hề cậy mạnh hiếp đáp người yếu, người đó quả cũng đặc biệt, ở trong võ lâm thực là khó kiếm. Hỡi các anh em, việc này chính mắt ta trông thấy, ta với y cách nhau quá xa, chưa chắc y đã phát hiện tung tích của ta để mà phải giữ ý giữ tứ. Một người như thế, liệu có phải là một hảo bằng hữu, hảo hán tử chăng?
Cả bọn Ngô trưởng lão, Trần trưởng lão, Bạch trưởng lão ai nấy cùng reo lên:
- Quả đúng thế! Thực là một hảo hán tử!
Trần trưởng lão nói thêm:
- Tiếc thay bang chủ không hỏi họ tên y để cho mọi người cùng biết ở trong võ lâm Giang Nam có một người được như thế.
Kiều Phong vẫn chậm rãi nói:
- Vị bằng hữu đó, mới rồi vừa cùng Trần trưởng lão động thủ, lưng bàn tay bị bò cạp độc cắn.
Trần trưởng lão kinh ngạc hỏi:
- Là Nhất Trận Phong Phong Ba Ác đấy ư?
Kiều Phong gật đầu:
- Chính thị.
Đoàn Dự bấy giờ mới hay, Kiều Phong sở dĩ kể đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện, chỉ vì muốn tường thuật tính cách của Phong Ba Ác, nghĩ thầm người này mặt mũi khó coi, thích đánh nhau ưa hoạt náo nhưng thiên tính cực kỳ lương thiện, đúng là xét người không nên xét bề ngoài. Hóa ra Vương Ngữ Yên chăm chú đứng nghe còn Châu Bích hai nàng mủm mỉm cười cũng vì nhị nữ đã biết rõ tính tình Phong Ba Ác nên hiểu ngay người làm chuyện ngược đời thế này đúng là y rồi, nhất định không thể nào giết người vô tội.
Lại nghe Kiều Phong nói tiếp:
- Trần trưởng lão, Cái Bang chúng ta vẫn được coi là đệ nhất đại bang trên giang hồ, ông lại là nhân vật quan trọng trong bản bang, dẫu thân phận hay tên tuổi, so với Phong Ba Ác của Giang Nam không kém chút nào. Phong Ba Ác kia chịu nhục mà không giết hại người không tên tuổi, lẽ nào cao thủ của Cái Bang lại thua sút người ta hay sao?
Trần trưởng lão mặt mày bẽn lẽn nói:
- Bang chủ dạy chí phải, ông bảo tôi đưa thuốc giải cho y cũng chính vì danh phận tiếng tăm của tôi mà ra, vậy mà tôi lại đem lòng oán trách, thật quả là ngu như bò.
Kiều Phong đáp:
- Nói tới danh tiếng của bản bang và thân phận của Trần trưởng lão cũng còn là chuyện thứ yếu. Chúng ta là người học võ, việc đầu tiên là không giết hại người vô tội. Dẫu cho Trần trưởng lão không phải là nhân vật thủ não trong bản bang, không phải là người tiếng tăm vang dội trên giang hồ, cũng không thể chưa biết trắng đen phải quấy đã hại người ta.
Trần trưởng lão cúi đầu đáp:
- Trần Cô Nhạn này biết lỗi rồi.
Kiều Phong thấy câu chuyện của mình đã thuyết phục được cả người ngang ngạnh nhất trong tứ đại trưởng lão là Trần Cô Nhạn, trong bụng thật mừng, chậm rãi nói tiếp:
- Gã Công Dã Can kia hào khí hơn người, Phong Ba Ác đen trắng phân minh. Bao Bất Đồng tiêu sái phóng khoáng, còn ba vị cô nương này ôn văn lương thiện. Những người đó nếu chẳng phại là hạ thuộc thì cũng là bà con bằng hữu. Người đời thường nói: Vật dĩ loại tụ, nhân dĩ quần phân . Các anh em cứ bình tâm tĩnh khí mà xem, Mộ Dung công tử quen biết giao thiệp với những người như thế, không lẽ bản thân y lại là người đại gian đại ác hèn hạ vô liêm sỉ hay sao?
Các cao thủ trong Cái Bang ai nấy đều trọng nghĩa khí, quí bạn bè nghe ông nói quả có lý nên không ít người lên tiếng phụ họa. Toàn Quan Thanh lại nói:
- Bang chủ, nếu cứ như ý ông thì kẻ sát hại Mã phó bang chủ không phải là Mộ Dung Phục hay sao?
Kiều Phong đáp:
- Ta không dám nói Mộ Dung Phục không phải là hung thủ sát hại Mã phó bang chủ, cũng không dám nói là chắc chắn y đã giết Mã phó bang chủ. Việc báo cừu không phải chỉ một ngày một buổi, mình cần phải tra xét cho rõ ràng, nếu quả là Mộ Dung Phục thì nhất định sẽ bắt y để báo thù cho Mã phó bang chủ, còn như không phải là y thì cũng sẽ phải bắt cho bằng được hung thủ thực sự mới thôi. Còn như chỉ đoán sằng đoán bậy để đến nỗi giết hại người lành còn chân hung thủ vẫn tiêu dao tự tại, đứng ngoài cười thầm Cái Bang hồ đồ vô năng, chúng ta không những có lỗi với người bị chết oan, có lỗi với Mã phó bang chủ mà còn làm bại hoại tiếng thơm của Cái Bang nữa. Lúc đó các anh em đi lại trên giang hồ bị người ta mắng chửi cười chê thì có sướng gì không?
Quần hùng Cái Bang nghe vậy ai nấy chạnh lòng. Truyền Công trưởng lão từ nãy giờ không lên tiếng, lúc này giơ tay vuốt chòm râu lưa thưa dưới cằm nói:
- Lời đó quả là có lý. Năm xưa ta giết oan một người vô tội, đến nay vẫn còn áy náy, hừm, vẫn còn khắc khoải chưa yên.
Ngô Trường Phong lớn tiếng nói:
- Bang chủ, chúng tôi sở dĩ phản ông cũng vì tin lầm người khác, tưởng là vì ông với Mã phó bang chủ bất hòa nên ngầm cấu kết với thủ hạ nhà Mộ Dung giết hại ông ta. Bao nhiêu chuyện cũng từ đó mà ra, đến giờ nghĩ lại thấy mình quả là hồ đồ. Bạch trưởng lão, xin ông đem pháp đao ra, chiếu theo bang qui để cho chúng tôi tự xử.
Bạch Thế Kính mặt lạnh như tiền, trầm giọng nói:
- Chấp pháp đệ tử, đem pháp đao của bản bang ra.
Chín tên thuộc hạ dưới quyền ông ta cùng đáp lời:
- Tuân lệnh!
Mỗi người lấy trong túi đeo sau lưng ra một cái bao màu vàng, mở bao lấy ra một thanh đoản đao. Chín thanh đao vàng sáng chói xếp ngay ngắn, chiếc nào chiếc nấy giống hệt nhau, dưới ánh lửa bập bùng, lưỡi đao chiếu ra màu xanh biếc. Một tên chấp pháp đệ tử đem tới một cây gỗ, chín người đồng thời cầm dao đâm phập vào thân cây vào đủ biết lưỡi đao sắc bén dị thường. Cả chín người cùng dõng dạc kêu lên:
- Pháp đao đã xếp đủ, kiểm lại không có gì sơ sót.
Bạch Thế Kính thở dài một tiếng tuyên án:
- Tống Hề Trần Ngô bốn trưởng lão nghe lời đồn nhảm, đồ mưu phản loạn, làm nguy hại cho đại nghiệp của bản bang, tội đáng một đao xử tử. Đại Trí phân đà đà chủ Toàn Quan Thanh truyền bá dao ngôn mê hoặc lòng người, xúi giục nổi loạn, tội chịu chín đao xử tử. Đệ tử các phân đà tham dự phản loạn đều có tội, sau này tra cứu rõ ràng sẽ xử tội từng người.
Khi ông tuyên bố hình phạt, mọi người ai nấy yên lặng không nói một lời. Trên giang hồ bất cứ bang hội nào, tội bội phản bản bang, mưu hại bang chủ thì đương nhiên bị xử tử, không một ai dám có điều qua tiếng lại. Những người tham dự mưu toan chuyện này ai cũng biết cái hậu quả mà mình phải chịu.
Ngô trưởng lão hiên ngang bước lên khom lưng cúi chào Kiều Phong nói:
- Bang chủ, Ngô Trường Phong có lỗi với ông, xin tự xử lấy mình. Xin bang chủ biết cho sự hồ đồ của tôi mà tha thứ cho Ngô Trường Phong này sau khi đã chết.
Nói xong đi đến chỗ đặt pháp đao, lớn tiếng nói:
- Ngô Trường Phong tự xử lấy mình, chấp pháp đệ tử cởi trói cho ta.
Một tên chấp pháp đệ tử đáp:
- Vâng!
Y tiến lên toan cởi dây trói, Kiều Phong quát lên:
- Khoan đã.
Ngô Trường Phong mặt mày tái nhợt, run run hỏi:
- Bang chủ, tôi tội nghiệt lớn đến nỗi ông không cho tôi tự xử hay sao?
Theo qui củ Cái Bang, người phạm bang qui nếu tự xử đoán thì sau khi chết rồi thanh danh vẫn còn, tội lỗi không được truyền ra ngoài, trên giang hồ nếu ai nhắc nhở đến hành vi xấu xa của y thì Cái Bang sẽ ra mặt can thiệp. Hảo hán trong võ lâm coi danh tiếng của mình cực kỳ quan trọng, không chịu để cho mình chết rồi mà người đời vẫn cười chê, Ngô Trường Phong thấy Kiều Phong ngăn không cho mình tự xử không khỏi bàng hoàng sợ hãi.
Kiều Phong không trả lời, đi đến bên cạnh pháp đao nói:
- Mười lăm năm trước, người Khất Đan xâm nhập Nhạn Môn Quan, Tống trưởng lão hay tin, ba ngày không ăn, bốn đêm không ngủ liên tiếp chạy về thông báo quân tình khẩn cấp, đường đi chết chín con tuấn mã, chính bản thân ông cũng quá mệt nên bị nội thương hộc cả máu mồm. Chính nhờ thế mà quân nhà Đại Tống phòng bị kịp, kỵ binh người Hồ phải tháo lui. Đó là một đại công đối với đất nước, tuy anh hùng trên giang hồ không biết được rõ ràng nội dung nhưng người Cái Bang chúng ta phải biết.
Chấp Pháp trưởng lão, Tống trưởng lão công lao thật lớn, xin ông xét lại có thể đem công chuộc tội được không?
Bạch Thế Kính đáp:
- Bang chủ nói thay cho Tống trưởng lão, lời lẽ quả thật hữu lý. Thế nhưng bang qui đã có chép: “Đại tội phản bang quyết không thể nào tha thứ, dẫu có đại công cũng không chuộc được. Qui định thế để khỏi ai cậy mình có đại công mà hoành hành sinh sự, nguy hại đến cơ nghiệp trăm năm của bản bang”. Bang chủ, lời cầu tình của ông không hợp bang qui, chúng ta không thể đi trái lại qui củ mấy trăm năm nay của tổ tông để lại.
Tống trưởng lão nở một nụ cười buồn bã, tiến lên mấy bước nói:
- Chấp Pháp trưởng lão nói quả không sai chút nào. Chúng ta đã lên đến chức trưởng lão trong bang, có ai là không từng lập được công lao hãn mã? Nếu như ai ai cũng kể lể công lao thì còn ai phạm tội gì nữa. Bang chủ, xin ông thương cho để tôi được tự xử lấy mình.
Chỉ nghe mấy tiếng lách cách, sợi dây gân bò đang trói cổ tay ông ta đã bị bứt đứt. Quần cái ai nấy đều sờn lòng, chiếc dây gân bò đó vừa dai vừa chắc, dù có dùng dao sắc bén mà cắt, nhất thời chưa chắc đã được. Vậy mà Tống trưởng lão vùng tay ra là đứt ngay quả thật không hổ danh thủ lãnh tứ đại trưởng lão Cái Bang.
Tống trưởng lão tay vừa tự do, liền đưa tay cầm pháp đao lên toan tự xử lấy mình. Ngờ đâu có một luồng nội lực nhu hòa ở đâu ập tới, bàn tay còn cách pháp đao chừng một thước thì không tiến thêm được nữa, chính là Kiều Phong không để cho ông ta lấy được con dao.
Tống trưởng lão mặt biến sắc kêu lên:
- Bang chủ, ông ...
Kiều Phong giơ tay ra, rút lấy con dao ở phía bên trái. Tống trưởng lão kêu lên:
- Thôi rồi, thế là xong. Ta có ý muốn giết ông, thế này quả là báo ứng, ông hạ thủ đi.
Chỉ thấy ánh đao lóe lên, nghe soẹt một tiếng nhỏ, Kiều Phong đã đâm pháp đao vào vai trái của chính mình. Cả bọn ăn mày kêu lên thất thanh, không ai bảo ai cùng đứng bật dậy. Đoàn Dự hoảng hốt gọi:
- Đại ca, anh ...
Ngay cả Vương Ngữ Yên là người ngoài cuộc, thấy biến cố bất ngờ cũng tái mặt, buột miệng kêu lên:
- Kiều bang chủ, ông chớ nên ...
Kiều Phong nói:
- Bạch trưởng lão, trong bang qui có một điều: “Bản bang đệ tử phạm qui, không thể tha thứ được, bang chủ nếu muốn khoan dung thì phải tự mình chảy máu mới rửa được tội cho người đó”. Có đúng không nào?
Bạch Thế Kính mặt vẫn lạnh như tiền, chậm rãi nói:
- Bang qui quả có điều đó thật. Thế nhưng bang chủ tự mình chảy máu để rửa tội cho người cũng phải xét xem có đáng hay không?
Kiều Phong đáp:
- Chỉ cần không làm tổn hại đến di pháp của tổ tông thế là đủ rồi.
Ông quay lại nói với Hề trưởng lão:
- Hề trưởng lão năm xưa chỉ điểm võ công cho tôi, tuy không có tiếng sư phụ nhưng thực sự đã là thầy. Chuyện đó là ân đức riêng đối với tôi. Nghĩ đến thuở nào Uông bang chủ bị năm cao thủ Khất Đan thiết kế bắt nhốt trong động Hắc Phong ở núi Kỳ Liên để uy hiếp Cái Bang bắt phải đầu hàng. Uông bang chủ thân hình lùn mập, Hề trưởng lão vóc dáng cũng giống đôi phần nên giả làm Uông bang chủ cam chịu chết thay nhờ thế Uông bang chủ mới thoát hiểm. Công lao đó cả với quốc gia lẫn với bản bang, bản nhân không thể không miễn tội cho ông ta.
Nói xong rút thanh đao thứ hai, vung lên nhẹ nhàng cắt đứt dây gân bò trói tay Hề trưởng lảo, quay ngược đao lại đâm thanh đao đó vào vai mình.
Mục quang Kiều Phong chầm chậm quay sang Trần trưởng lão. Trần trưởng lão tính tình gàn bướng, năm xưa có chuyện sai quấy với người thân phải thay họ đổi tên trốn đi, sợ người ngoài nhắc đến vết thương lòng, trong bụng vẫn thấp thỏm ngại Kiều Phong tinh minh nhìn ra được nên lúc nào cũng lạnh nhạt tránh né, không gần gũi, bây giờ thấy Kiều Phong quay sang nhìn mình liền lớn tiếng nói:
- Kiều bang chủ, ta với ông không có giao tình gì, bình thời đắc tội đã nhiều, không dám mong ông lưu huyết xá tội.
Ông ta lật một cái, cánh tay từ đằng sau chuyển ra đằng trước nhưng cổ tay vẫn còn bị trói bằng gân bò. Thì ra môn Thông Tí Quyền Công của ông ta đã luyện đến mức xuất thần nhập hóa, hai cánh tay thu vào duỗi ra tùy ý, hụp người xuống vươn tay ra đã cầm được một thanh pháp đao.
Kiều Phong vươn tay chộp bắt, nhẹ nhàng khéo léo làm sao cướp ngay được con dao, dõng dạc nói:
- Trần trưởng lão, Kiều Phong này là một hán tử thô lỗ, không thích kết giao với những người tính tình cẩn thận, việc gì cũng dè dặt chu đáo, cũng không thích người chẳng biết uống rượu, không ăn nói huyên thuyên, cười đùa vui vẻ, đó cũng là thiên tính mà thôi không sao sửa được. Ta với ông tính tình không hợp nhau, bình thời ít khi trò chuyện. Ta cũng không ưa Mã phó bang chủ thành thử thấy mặt ông ta là lảng ngay, thà rằng đi kiếm mấy đệ tử một túi, hai túi nhậu nhẹt rượu chè, đụng đĩa thịt chó với nhau còn hơn. Cái tính khí đó ai cũng biết cả. Thế nhưng nếu nghĩ rằng ta vì thế mà muốn trừ khử ông hay Mã phó bang chủ ấy là cực kỳ sai lầm. Ông và Mã phó bang chủ lão thành trì trọng, chưa từng say sưa, ấy là chỗ hay của hai ông, Kiều Phong này không sao bì kịp.
Nói đến đây, ông lại cầm thanh pháp đao đâm vào vai mình rồi tiếp:
- Công lao đâm chết Tả Lộ Phó Nguyên Soái nước Khất Đan Gia Luật Bất Lỗ người ngoài không biết, không lẽ ta cũng không biết hay sao?
Trong Cái Bang liền có tiếng thì thầm to nhỏ, thanh âm vừa hỗn loạn vừa kinh ngạc, vừa bội phục vừa tấm tắc. Thì ra mấy năm trước quân Khất Đan tấn công, bỗng dưng mấy đại tướng bất ngờ bạo tử, ra quân bất lợi đành phải rút về khiến cho Đại Tống thoát được một tai kiếp lớn. Trong số các đại tướng bị chết bất thình lình kia có cả Tả Lộ Phó Nguyên Soái Gia Luật Bất Lỗ. Trong Cái Bang trừ vài nhân vật thủ lãnh tối cao, không ai biết đó là đại công của Trần trưởng lão.
Trần trưởng lão thấy Kiều Phong tuyên dương công lao mình trước mặt mọi người, trong bụng hết sức cảm kích hạ giọng nói nhỏ:
- Trần Cô Nhạn này được danh dương thiên hạ đều là nhờ vào đại ân đại đức của bang chủ.
Cái Bang xưa nay ám trợ Đại Tống chống lại ngoại địch, bảo quốc hộ dân nhưng vì không muốn cho kẻ địch dòm ngó khiến có thể đem toàn lực đến đánh Cái Bang nên tất cả các đóng góp dù thành hay bại cũng chỉ bàn thảo tính toán với nhau không tiết lộ ra bên ngoài nên phần lớn giang hồ không ai biết đến đã đành mà ngay trong bang cũng vẫn giữ bí mật.
Trần Cô Nhạn xưa nay kiêu ngạo vô lễ, vẫn tự cho mình tuổi tác lớn hơn Kiều Phong, kinh lịch ở trong Cái Bang cũng lâu hơn nhiều nên bình thời đối với ông không được khiêm tốn kính trọng, quần cái ai ai cũng biết, bây giờ thấy bang chủ không nghĩ đến hiềm khích cũ lại chịu đổ máu để rửa tội cho mình nên hết sức cảm động.
Kiều Phong đến trước mặt Ngô trưởng lão nói:
- Ngô trưởng lão, năm xưa ông một mình trấn thủ ải Ưng Sầu chống lại các cao thủ trong Nhất Phẩm Đường của Tây Hạ khiến cho âm mưu ám sát Dương gia tướng không thể thực hiện được. Chỉ cần một tấm Ký Công Kim Bài của Dương nguyên soái ban cho ông cũng đũ miễn tội cho ông hôm nay rồi, vậy đem ra cho ta xem nào.
Ngô Trường Phong đột nhiên mặt mày đỏ ké, thần sắc cực kỳ bối rối lắp bắp:
- Cái đó ... cái đó ...
Kiều Phong nói:
- Chúng ta đều là anh em với nhau, Ngô trưởng lão có chuyện gì khó xử cứ nói ra không việc gì phải ngại.
Ngô Trường Phong ấp úng:
- Cái Ký Công Kim Bài đó, không dám dấu bang chủ, đã ... cái đó ... cái đó ... cái đó ... để đâu mất rồi không thấy nữa.
Kiều Phong lạ lùng:
- Sao lại để mất?
Ngô Trường Phong đáp:
- Chẳng biết tôi làm sao, ôi ...
Y định thần lớn tiếng nói:
- Hôm đó tôi thèm rượu quá, trong túi không tiền, đem kim bài đi cầm mất rồi.
Kiều Phong cười ha hả nói:
- Sảng khoái thực, sảng khoái thực! Có điều như thế thật có lỗi với Dương nguyên soái.
Nói xong ông rút một thanh pháp đao, cắt đứt dây trói Ngô Trường Phong rồi lại đâm vào vai trái của mình. Ngô Trường Phong lớn tiếng nói:
- Bang chủ đại nhân đại nghĩa, cái mạng của Ngô Trường Phong này từ nay trao lại cho ông. Người ta có bảo ông là gì là gì chăng nữa, ta cũng không tin đâu.
Kiều Phong vỗ nhẹ lên vai ông cười nói:
- Chúng mình đã là dân ăn xin, nếu không có cơm ăn, không rượu uống thì đi xin người ta chớ đâu lại đi cầm kim bài.
Ngô Trường Phong cười đáp:
- Người đời thường bảo là: “Cơm no đã tử tế rồi, lại còn đòi rượu say nữa thì quá lắm. Không cho!”
Xin cơm thì dễ lắm thay,
Xin rượu hồ dễ có người đem cho.
Mọi người nghe y nói thế, ai nấy cười vang. Xin rượu uống bị người ta từ chối, anh em ăn mày trải qua đã nhiều, nhất là Kiều Phong tha tội cho tất cả bốn trưởng lão, người nào cũng như trút được gánh nặng. Mọi người quay sang Toàn Quan Thanh, nghĩ bụng y là người chủ mưu xúi bẩy anh em nổi loạn, Kiều Phong dù có khoan hồng đại lượng đến đâu cũng không thể tha y.
Kiều Phong đi đến trước mặt Toàn Quan Thanh nói:
- Toàn đà chủ, ngươi có điều gì muốn nói chăng?
Toàn Quan Thanh đáp:
- Tôi sở dĩ phản ông, cũng vì giang sơn nhà Đại Tống, vì cơ nghiệp lâu đời của Cái Bang, tiếc thay kẻ đã nói cho tôi hay chân tướng thân thế của ông, nay sợ bị giết nên không dám ra mặt. Ông cứ một đao giết tôi đi là xong.
Kiều Phong trầm ngâm một hồi rồi nói:
- Thân thế của ta có chuyện gì không hay, ngươi cứ việc nói ra.
Toàn Quan Thanh lắc đầu:
- Tôi bây giờ nói năng không chứng cớ, ai thèm tin, ông cứ giết tôi đi cho xong.
Kiều Phong trong bụng đầy nghi hoặc, lớn tiếng nói:
- Đại trượng phu có chuyện cần phải nói cứ nói, việc gì phải úp úp mở mở, định nói rồi lại thôi? Toàn Quan Thanh, đã là hảo hán có chết cũng không sợ, sá gì chuyện nói ra mà phải cấm kỵ?
Toàn Quan Thanh cười khẩy:
- Phải đó, chết còn chẳng sợ thì còn việc gì phải sợ nữa? Họ Kiều kia, ngươi cứ thản nhiên vung đao giết ta đi để ta khỏi sống ở trên đời mà nhìn thấy Cái Bang tốt đẹp này lọt vào tay quân Hồ Lỗ, giang sơn gấm vóc nhà Đại Tống rơi vào tay Di Địch.
Kiều Phong hỏi lại:
- Cái Bang tốt đẹp sao lại lọt vào tay Hồ Lỗ? Ngươi nói rõ ra xem nào.
Toàn Quan Thanh đáp:
- Bây giờ ta có nói ra, các anh em ai mà tin được, lại tưởng Toàn Quan Thanh này tham sống sợ chết, đặt điều bịa chuyện. Ta đã sớm tìm cái chết rồi, lẽ nào lại để chết đi còn bị người ta chửi rủa.
Bạch Thế Kính lớn tiếng nói:
- Bang chủ, tên này ngụy kế đa đoan, mở mồm nói năng láo lếu một hồi e rằng bang chủ sẽ tha cho y đó. Chấp pháp đệ tử đâu, lấy pháp đao ra hành hình.
Một tên chấp pháp đệ tử đáp lời hùng dũng tiến ra, rút phắt một thanh pháp đao đi đến trước mặt Toàn Quan Thanh. Kiều Phong chăm chăm nhìn mặt y thấy Toàn Quan Thanh đầy vẻ công phẫn nhưng không có vẻ gì gian trá giảo hoạt, cũng không sợ hãi, trong lòng càng thêm nghi ngờ liền bảo tên đệ tử chấp pháp:
- Đưa pháp đao cho ta.
Tên đệ tử đó hay tay cầm đao cung kính dâng lên. Kiều Phong cầm lấy pháp đao nói:
- Toàn đà chủ, ngươi bảo ngươi biết chân tướng thân thế của ta, lại bảo chuyện này có liên quan đến an nguy của bản bang, thực sự chân tướng đó thế nào mà lại không dám thổ lộ?
Nói tới đây ông đút pháp đao trở vào bao, bỏ vào túi mình rồi nói:
- Ngươi xúi giục phản loạn, khó mà miễn tội chết, hôm nay ta tạm để đó, để khi mọi việc minh bạch rõ ràng, ta sẽ tự tay giết ngươi. Kiều Phong này không phải là thứ mềm yếu như đàn bà phải mua chuộc lòng người. Ta đã nhất quyết không tha cho ngươi thì có chạy đằng trời cũng không thoát. Cút ngay đi, cởi bỏ các túi trên lưng xuống, từ nay trở đi Cái Bang không còn người như ngươi nữa.
Cái câu “cởi bỏ các túi trên lưng xuống” chính là ra lệnh trục xuất y ra khỏi bang. Trong Cái Bang ngoại trừ những người vừa gia nhập chưa có chức vụ gì, ai ai trên lưng cũng có đeo túi vải, nhiều thì chín cái, ít thì một cái, cứ xem nhiều ít mà định chức vị danh phận cao thấp. Toàn Quan Thanh nghe Kiều Phong bảo y cởi bị đeo trên lưng xuống, mắt liền lóe lên một tia hung dữ, lập tức xoay qua rút ngay một thanh pháp đao nhắm ngay ngực mình đâm vào.
Các bang hội trên giang hồ nếu ai bị trục xuất khỏi bang, mối nhục đó không có gì sánh bằng, thà bằng đương trường xử tử còn dễ chịu hơn. Kiều Phong lạnh lùng nhìn y thử xem y có dám đâm vào ngực hay không. Toàn Quan Thanh cầm chặt con dao, tay không run chút nào quay đầu lại nhìn Kiều Phong. Hai người trừng trừng nhìn nhau, trong giây lát cả khu rừng hạnh không một tiếng động. Toàn Quan Thanh bỗng nói:
- Kiều Phong, ngươi giả vờ hay thật. Không lẽ ngươi thực không biết hay sao?
Kiều Phong hỏi lại:
- Biết cái gì?
Toàn Quan Thanh mấp máy đôi môi nhưng không nói ra thành tiếng, chậm rãi để con dao trở lại chỗ cũ, rồi từ từ cởi từng chiếc, từng chiếc những túi trên lưng xuống, cung kính xếp dưới đất.
Toàn Quan Thanh cởi đến chiếc túi thứ năm, bỗng nghe tiếng chân ngựa rồn rập, từ phương bắc có người chạy đến, kế đến là hai tiếng còi hiệu. Trong đám ăn mày lập tức có người huýt còi trả lời, kẻ cưỡi ngựa kia càng chạy nhanh hơn, mỗi lúc một gần. Ngô Trường Phong lẩm bẩm:
- Có biến cố gì khẩn cấp nữa đây?
Người cưỡi ngựa kia chưa đến nơi đột nhiên từ phía đông cũng có tiếng ngựa chạy tới, nhưng vì còn xa nên tiếng vó câu văng vẳng nhất thời không phân biệt được y chạy về hướng nào.
Chỉ trong giây lát, người cưỡi ngựa từ phương bắc đã đến bên bìa rừng, một người phóng ngựa chạy thẳng vào, xoay mình nhảy xuống. Người đó mặc áo thụng, y phục thật là sang trọng, nhưng nhanh như chớp cởi ngay áo ngoài ra để lộ bên trong áo vá chằm vá đụp chính là người của Cái Bang. Đoàn Dự hơi suy nghĩ lập tức hiểu ra: người của Cái Bang cưỡi ngựa rất dễ khiến cho người ta chú ý, qua phủ thể nào cũng giữ lại tra vấn hạch sách, nhưng đã đưa tin tất phải chạy cho nhanh nên phải ăn mặc như kẻ phú thương giàu có, bên trong vẫn mặc áo vá để tỏ mình không vong bản.
Người đó đến trước mặt đà chủ Đại Tín phân đà, cung kính trình lên một cái túi nhỏ nói:
- Khẩn cấp quân tình ...
Y chỉ nói được bốn chữ rồi thở không ra hơi, đột nhiên con ngựa y cưỡi đến hí lên một tiếng thảm thiết ngã lăn ra đất dãy mấy cái chết ngay. Kẻ đưa tin kia cũng loạng choạng, gục luôn xuống. Chẳng nói cũng biết cả người lẫn ngựa chạy đường xa không nghỉ đã kiệt sức cả rồi.
Đại Tín đà chủ nhận ra người đưa thư là một trong số bang chúng gửi qua Tây Hạ dò thám tin tức. Tây Hạ vẫn thường hưng binh xâm phạm cảnh giới, chiếm đất quấy nhiễu lương dân nhưng không hại như người Khất Đan. Cái Bang vẫn thường sai gián điệp qua Tây Hạ nghe ngóng tình hình. Y thấy người này bất kể sống chết chạy về đủ biết tin tức cực kỳ trọng yếu, lại cực kỳ khẩn cấp nên không mở ra đem luôn chiếc túi trình cho Kiều Phong nói:
- Đây là quân tình khẩn cấp của nước Tây Hạ. Tín sứ là người đi theo anh em Dịch Đại Hổ sang bên đó.


1 Đại đây là cái túi, không phải đời
2 Chỗ này chơi chữ cũng rất hay. Thân là họ hàng bên nội, thích là họ hàng bên ngoại. Quyến thuộc là người trong cùng một gia đình. Đoàn Dự nói thế để minh định là Vương Ngữ Yên và Mộ Dung Phục chỉ là họ hàng chứ chưa phải là người nhà với nhau (nghĩa là anh chàng vẫn còn tí ti hi vọng).
3 Càn (hay Kiền) và Can viết cùng một mặt chữ, đọc khác nhau. Càn trong chữ càn khôn. Can trong can bôi là cạn chén. Nếu giải thích như vậy thì người này phải đọc là Công Dã Can chứ không phải Công Dã Càn như bản cũ.
4 Ở miền quê nước ta cầu bắc ngang sông rạch bằng một thân cây gọi là cầu khỉ
5 Vật cùng loại thì tụ với nhau, người cùng bọn thì tính giống nhau.
6 Đây là Dương Nghiệp (hay Kế Nghiệp ? – 986), tên thật là Trọng Quí, người đất Thái Nguyên một danh tướng đời Bắc Tống từng lập nhiều chiến công chống lại xâm lăng từ các bộ tộc du mục miền Bắc nên còn được gọi là Dương Vô Địch. Sau thất thế bị quân Khất Đan bắt nên nhịn đói mà chết. Ông là người trung liệt nên đời sau nhiều tuồng tích được diễn về ông, tiểu thuyết gọi là Dương gia tướng hay Dương lão lệnh công.

Các tập/chương/hồi khác của Thiên Long bát bộ (bản mới)

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !