Truyện kiếm hiệp
 

Thiên Long bát bộ (bản mới) (Hồi 16(b))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 923

Ân xưa oán cũ bao vòng lụy,
Sớm bạn trưa thù lắm đổi thay.
*
* *

Kiều Phong hỏi:
- Thân thế đầu mối của ta, ngươi từ đâu mà biết được?
Toàn Quan Thanh đáp:
- Việc này có liên quan đến người ngoài xin tha thứ cho tại hạ không thể phụng cáo. Cũng nên hiểu rằng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, bao giấy không gói được lửa dù ông có đậy điệm cách nào rồi cũng có người biết đến. Chấp Pháp trưởng lão cũng đã biết rồi.
Trong đầu Kiều Phong lúc này biết bao ý niệm dâng lên chẳng khác gì sóng biển, khi thì nghĩ rằng: “Bọn chúng nổi lòng đố kỵ, đặt ra những chuyện hoang đường vu hãm cho ta. Kiều Phong này dù thế cô lực đơn nhưng cũng quyết chiến đấu tới cùng không chịu khuất phục”. Thế nhưng ông lại nghĩ ngay: “Thủ dụ của ân sư quả thực đích xác rõ ràng, Trí Quang đại sư đức cao vọng trọng, không ân không oán với ta việc gì phải đặt ra cái quỉ kế này? Từ trưởng lão là nguyên lão trọng thần của bản bang, lẽ nào lại có ý muốn khuynh loát bản bang? Thiết Diện Phán Quan, Đàm công, Đàm bà là những bậc tiền bối có tên tuổi trong võ lâm, gã Triệu Tiền Tôn kia tuy điên điên khùng khùng nhưng cũng đâu phải là kẻ vô danh tiểu tốt. Chúng khẩu đồng từ như thế, lẽ nào còn giả được hay sao?”.
Quần cái nghe Trí Quang, Từ trưởng lão các người nói ra như thế, tâm tình hỗn loạn. Nhiều người đã từng nghe nói Kiều Phong là giòng giống Khất Đan nhưng chỉ bán tín bán nghi còn những người khác thì bây giờ mới biết. Ai nấy thấy chứng cớ rõ ràng, ngay cả Kiều Phong dường như cũng đã tin là thế.
Kiều Phong trước nay đối với thuộc hạ vô cùng ân nghĩa, tài đức võ công ai nấy đều khâm phục, có ai ngờ ông lại là con cháu giống Khất Đan. Liêu quốc và Đại Tống cừu oán thực sâu xa, người trong Cái Bang chết về tay người Liêu bao nhiêu năm qua nhiều vô số kể. Để cho một người Khất Đan làm bang chủ Cái Bang thì là việc không thể nào nghĩ đến được. Thế nhưng bảo rằng đuổi ông ta ra khỏi bang thì cũng không ai dám mở mồm. Nhất thời khu rừng hạnh lặng như tờ, chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề của mọi người.
Đột nhiên có tiếng đàn bà trong trẻo cất lên:
- Các vị bá bá, thúc thúc, tiên phu bất hạnh qua đời, không biết do ai hạ thủ lúc này thật chưa thể nào đoán chắc được. Nghĩ đến tiên phu xưa nay vốn mẫn cán ổn trọng, không được khéo mồm khéo miệng, nhưng trên giang hồ thật chẳng thù oán với ai, thiếp không sao nghĩ ra được vì cớ nào mà bị người ta giết chết. Thế nhưng người đời vẫn bảo rằng: “Mạn tàng hối đạo” không biết có phải vì tiên phu trong tay cầm giữ vật trọng yếu nên người ta không lấy được thì không yên lòng? Người ta sợ tiên phu tiết lộ cơ mật, làm hỏng việc lớn nên mới giết đi để bịt miệng chăng?
Người vừa nói chính là di sương của Mã Đại Nguyên Mã phu nhân. Mấy câu đó ý tứ thật rõ ràng, nói thẳng ra là người giết Mã Đại Nguyên là Kiều Phong mà lý do hành hung chỉ vì muốn che đậy những chứng cứ ông ta là người Khất Đan.
Kiều Phong chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào người đàn bà mặc đồ toàn trắng, thân hình nhỏ nhắn dáng điệu ẻo lả khép nép kia hỏi lại:
- Phu nhân nghi ta giết hại Mã phó bang chủ hay sao?
Mã phu nhân trước nay vẫn quay lưng lại, mắt nhìn xuống đất, lúc này đột nhiên ngửng đầu lên nhìn thẳng vào Kiều Phong. Đôi mắt nàng trong vắt như bảo thạch lấp lánh trong đêm tối khiến Kiều Phong hơi bối rối, nghe nàng nói:
- Thiếp là kẻ nữ lưu vô tri vô thức, nay phải xuất đầu lộ diện quả là không phải chút nào, đâu dám loạn ngôn kết tội ai? Có điều tiên phu chết thật oan uổng, chỉ mong các vị bá bá thúc thúc nghĩ đến chút tình xưa, tra xét cho minh bạch để rửa hận báo thù cho tiên phu.
Nàng ta nói xong phục xuống hướng về Kiều Phong khấu đầu. Nàng ta không một câu nào nói Kiều Phong là hung thủ nhưng chỗ nào cũng đổ riệt lên đầu ông. Kiều Phong thấy bà ta lạy mình, trong bụng tuy giận nhưng cũng không thể nào phát tác, chỉ đành quì xuống hoàn lễ đáp:
- Xin tẩu tẩu đứng lên.
Trong rừng hạnh đột nhiên có một giọng trong trẻo cất lên:
- Mã phu nhân, trong lòng tôi có một điểm nghi ngờ, liệu có thể hỏi phu nhân một câu chăng?
Mọi người quay về phía phát ra thanh âm thấy đó là một thiếu nữ mặc áo dài màu hồng nhạt, chính là A Châu. Mã phu nhân hỏi lại:
- Cô nương có chuyện gì muốn tra vấn tôi?
A Châu đáp:
- Tra vấn thì quả là không dám. Tiểu nữ nghe phu nhân nói là Mã tiền bối dùng xi hơ lửa gắn chặt phong di thư này lại, trước khi Từ trưởng lão mở ra, vết khằn vẫn còn nguyên. Như thế có nghĩa là trước khi Từ trưởng lão mở ra thì chưa một ai được đọc nội dung lá thư đó chớ gì?
Mã phu nhân đáp:
- Chính thế.
A Châu hỏi tiếp:
- Như thế thì lá thư của “đại hiệp đàn anh” và di lệnh của Uông bang chủ, ngoài Mã tiền bối ra vốn dĩ không một ai biết đến, những câu “mạn tàng hối đạo, sát nhân diệt khẩu” kia xem ra không phải.
Mọi người nghe vậy ai ai cũng cho là có lý. Mã phu nhân hỏi:
- Cô nương là ai? Sao lại đến can thiệp vào đại sự trong bang của chúng tôi?
A Châu đáp:
- Chuyện lớn trong quí bang, một đứa con gái nhỏ như tiểu nữ có đâu dám can dự? Ngặt là các vị có ý vu hãm công tử gia của chúng tôi nên tiểu nữ đành phải đứng ra phân biện.
Mã phu nhân hỏi lại:
- Thế công tử gia của cô nương là người nào? Là Kiều bang chủ chăng?
A Châu mỉm cười lắc đầu:
- Không phải, đó là Mộ Dung công tử.
Mã phu nhân buột miệng:
- Ồ, thì ra là thế.
Nàng ta không để ý tới A Châu nữa, quay sang nói với Chấp Pháp trưởng lão:
- Bạch trưởng lão, bang qui của chúng ta vững chãi tày non, nếu như bản thân trưởng lão phạm tội thì xử thế nào?
Những bắp thịt trên mặt Chấp Pháp trưởng lão Bạch Thế Kính hơi giựt nhẹ, run run đáp:
- Đã biết pháp luật mà còn phạm pháp thì tội nặng thêm một bậc.
Mã phu nhân hỏi tiếp:
- Thế còn người phẩm vị còn cao hơn cả trưởng lão mà phạm bang qui thì sao?
Bạch Thế Kính biết bà ta ám chỉ ai, không khỏi liếc mắt nhìn Kiều Phong một cái đáp:
- Bang qui của bản bang là do tổ tông qui định, không phân thứ bậc tôn ti, hễ đã phạm tội thì đều như nhau cả. Có công cùng thưởng, có tội cùng phạt.
Mã phu nhân nói:
- Cô nương đây nghi ngờ chí phải, lúc đầu tôi cũng nghĩ như thế. Thế nhưng trước hôm tiện thiếp nhận được tin buồn của tiên phu một ngày, đêm hôm đó có kẻ lẻn vào nhà ăn trộm.
Mọi người ai nấy kinh ngạc, có kẻ hỏi ngay:
- Ăn trộm ư? Có mất gì không? Có chết ai không?
Mã phu nhân đáp:
- Không chết ai cả. Tặc tử dùng ba nén hương mê xông cho tiện thiếp và hai tì nữ ngã lăn ra, lục tung tất cả các hòm rương trong nhà, lấy mất độ mươi lạng bạc. Ngày hôm sau thiếp mới nghe tin tiên phu đã táng mạng rồi nên đâu có còn tâm tư nào mà nhớ tới chuyện trộm đạo tiền tài? Cũng may tiên phu dấu phong thư này ở một nơi cực kỳ kín đáo nên mới không bị đứa ăn trộm kia lấy đi mà hủy mất.
Mấy câu đó lại càng rõ ràng hơn, chỉ đích danh Kiều Phong tự mình hay sai người đến nhà Mã Đại Nguyên ăn trộm lá thư. Nếu đã định lấy thư ắt là đã biết nội dung lá thư nói gì, âm mưu sát nhân diệt khẩu kia hiển nhiên đã được phô bày. Còn như làm sao ông ta biết được nội dung lá thư, rất có thể vị “đại hiệp đàn anh”, Uông bang chủ hay Mã phó bang chủ vô tình nói hớ ra cũng đâu có phải là chuyện lạ.
A Châu nhất định rửa oan cho Mộ Dung công tử, cũng không muốn Kiều Phong phải liên quan nói tiếp:
- Ăn trộm vặt vào nhà lấy mươi lạng bạc cũng là chuyện thường, chẳng qua lại xảy ra đúng lúc đó thôi.
Mã phu nhân đáp:
- Cô nương nói phải lắm, lúc đầu ta cũng nghĩ như thế. Thế nhưng về sau tại nơi cửa sổ kẻ trộm ra vào, dưới chân tường ta có nhặt được một vật của đứa gian vội vàng đánh rơi. Ta vừa nhìn thấy vật này, trong bụng kinh hoảng biết ngay chuyện thật chẳng vừa.
Tống trưởng lão hỏi:
- Vật đó là vật gì thế? Làm sao mà lại chuyện thật chẳng vừa?
Mã phu nhân chậm rãi lấy từ trong bọc đeo sau lưng ra một vật dài chừng bảy tám tấc, đưa cho Từ trưởng lão nói:
- Xin các vị bá bá thúc thúc chủ trì cho.
Từ trưởng lão vừa cầm lấy vật đó, nàng liền phục xuống đất khóc òa lên thật thảm thiết. Mọi người quay sang Từ trưởng lão thấy ông ta mở vật đó ra, thì ra là một cái quạt xếp. Từ trưởng lão trầm giọng đọc bài thơ đề trên chiếc quạt:
Căm căm tuyết đổ Nhạn Môn,
Cỏ bồng theo cát từng cơn mịt mùng.
Làm trai quyết lập đại công,
Dẹp tan Di Địch báo vòng quốc ân.
Sóc tuyết phiêu phiêu khai Nhạn Môn,
Bình sa lịch loạn quyển bồng căn.
Công danh sỉ kế cầm sinh số,
Trực trảm Lâu Lan báo quốc ân.
Kiều Phong vừa nghe bài thơ đó kinh hoảng không để đâu cho hết, chăm chú nhìn chiếc quạt thấy mặt bên kia vẽ bức tranh “Tráng Sĩ Xuất Tái Sát Địch Đồ”, chính là vật của mình. Bài thơ đó chính là nét bút của ân sư Uông Kiếm Thông, còn bức tranh thì chính do Từ trưởng lão vẽ, tuy không khéo lắm nhưng đầy vẻ hiệp nghĩa, lộ được nét khẳng khái hào hùng của người tráng sĩ trong cơn gió bấc, tuyết đổ mênh mang. Cái quạt đó do ân sư tặng cho năm sinh nhật hai mươi lăm tuổi, trước nay ông quí nó lắm vẫn cất kỹ một nơi, không hiểu sao lại lạc vào trong nhà Mã Đại Nguyên? Vả lại tính tình ông hào tráng, có bao giờ đem theo quạt trong người?
Từ trưởng lão lật qua lật lại chiếc quạt, nhìn kỹ bức tranh, chính là do tay mình vẽ nên, thở dài một tiếng, chép miệng:
- Chẳng phải nòi giống ta, tâm tư quả cũng có khác. Uông bang chủ ơi là Uông bang chủ, việc này ông đã nhầm lẫn lớn rồi.
Kiều Phong từ khi nghe thấy mình là giòng giống Khất Đan, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Đã mươi năm nay lúc nào ông cũng chăm chăm nghĩ kế làm sao tiêu diệt nước Liêu, giết kẻ Khất Đan Hồ Lỗ, đột nhiên gặp phải chuyện này, tuy trong đời đã từng gặp bao nhiêu sóng to gió cả nhưng cũng tay chân luống cuống không biết phải làm sao. Thế nhưng khi Mã phu nhân hết điều nọ đến điều kia đổ cho mình âm mưu giết Mã Đại Nguyên, rồi chiếc quạt của mình xuất hiện, lòng ông trở lại bình tĩnh, chỉ trong một thoáng bao nhiêu chuyện nghĩ ra trong đầu: “Có kẻ ăn cắp chiếc quạt để giá họa cho mình, chuyện này đừng hòng mà làm khó ta được”. Ông quay sang Từ trưởng lão:
- Từ trưởng lão, cái quạt đó là của tôi.
Những người vai vế tương đối cao trong Cái Bang khi nhìn thấy chiếc quạt, nghe Từ trưởng lão đọc bài thơ đã biết ngay là của Kiều Phong, còn những kẻ địa vị thấp hơn thì không biết, đến khi nghe Kiều Phong tự nhận ai nấy đều kinh ngạc. Từ trưởng lão trong lòng cũng hết sức xúc động, lẩm bẩm:
- Uông bang chủ coi ta là kẻ tâm phúc, vậy mà bí mật để lại di mệnh cũng chẳng cho ta hay.
Mã phu nhân đứng thẳng người lên nói:
- Từ trưởng lão, Uông bang chủ không nói cho ông hay cũng là may cho ông đấy.
Từ trưởng lão ngạc nhiên không hiểu hỏi lại:
- Sao thế?
Mã phu nhân buồn bã đáp:
- Trong Cái Bang chỉ một mình Đại Nguyên biết nên mới gặp phải chuyện không may, nếu như ông ... ông cũng biết chắc gì đã qua được kiếp nạn này.
Kiều Phong dõng dạc hỏi:
- Các vị có điều gì muốn nói nữa không?
Đôi mắt ông nhìn Mã phu nhân chuyển sang Từ trưởng lão, rồi qua Bạch Thế Kính, Truyền Công trưởng lão, từng người từng người. Ai nấy đều lặng thinh không đáp. Ông đợi một lát thấy không ai lên tiếng mới nói:
- Kiều mỗ thân thế lai lịch thật đáng hổ thẹn xiết bao, chính ta cũng chưa từng biết đến. Thế nhưng đã có bao nhiêu vị tiền bối đưa ra chứng cớ, Kiều mỗ sẽ hết sức tìm hiểu chân tướng thế nào. Chức vụ bang chủ Cái Bang Kiều mỗ xin nhường lại cho người hiền tài khác.
Nói đến đây ông đưa tay cầm chiếc túi dài đeo bên chân phải, lấy ra một chiếc gậy trúc xanh biếc sáng bóng như gương, chính là Đả Cẩu Bổng, tín vật của bang chủ Cái Bang, hai tay nâng lên cao nói:
- Chiếc gậy này Uông bang chủ trao cho Kiều mỗ để chấp chưởng Cái Bang, tuy không làm được chuyện gì nhưng cũng chưa gây ra tội lớn. Hôm nay thoái vị, vị anh hiền nào nguyện ý gánh vác chức vị này, xin đứng ra nhận chiếc gậy.
Qui củ của Cái Bang từ trước tới nay chức vụ tân bang chủ phải do bang chủ đương nhiệm dùng Đả Cẩu Bổng trao cho, trước khi giao gậy phải dạy Đả Cẩu Bổng Pháp. Cũng có khi cựu bang chủ đột nhiên qua đời, nhưng người kế thừa đã dự lập rồi, Đả Cẩu Bổng cũng đã truyền thụ thành thử chức vụ bang chủ chưa từng tranh chấp. Kiều Phong đang tuổi thanh niên, có dự định gì cũng phải hai chục năm nữa mới tính tới việc tuyển chọn trong bang một kẻ thiếu niên anh hiệp truyền thụ Đả Cẩu Bổng Pháp. Bây giờ mọi người trong Cái Bang thấy ông đứng giữa đám người, hiên ngang khí khái cầm Đả Cẩu Bổng giơ lên, nào có ai dám đứng ra nhận cây bổng?
Kiều Phong liên tiếp hỏi ba lần, trong Cái Bang không một ai trả lời, bèn nói:
- Kiều mỗ thân thế chưa minh bạch, chức vị bang chủ nói cách nào cũng không thể đảm đương được nữa. Từ trưởng lão, Truyền Công, Chấp Pháp hai vị trưởng lão, vật trấn bang chi bảo Đả Cẩu Bổng này xin ba vị cùng nhau bảo quản. Về sau khi định được bang chủ, ba vị trao lại cũng không muộn.
Từ trưởng lão nói:
- Như vậy cũng phải. Còn Đả Cẩu Bổng Pháp mình sẽ bàn đến sau.
Ông tiến lên toan nhận lấy chiếc gậy. Tống trưởng lão đột nhiên lớn tiếng nói:
- Hãy khoan!
Từ trưởng lão ngạc nhiên dừng lại hỏi:
- Tống huynh đệ có chuyện gì muốn nói?
Tống trưởng lão nói:
- Mỗ xem Kiều bang chủ không phải người Khất Đan.
Từ trưởng lão hỏi lại:
- Làm sao biết được?
Tống trưởng lão đáp:
- Mỗ xem ông ta không giống.
Từ trưởng lão ngạc nhiên:
- Sao lại không giống?
Tống trưởng lão đáp:
- Người Khất Đan cùng hung cực ác, tàn bạo âm độc. Kiều bang chủ là một vị anh hùng hảo hán đại nhân đại nghĩa. Mới rồi bọn ta phản ông ta, ông vẫn cam nguyện chịu đâm vào mình chảy máu xá tội phản nghịch cho mọi người. Người Khất Đan đâu có thể như thế được?
Từ trưởng lão nói:
- Y từ bé được cao tăng chùa Thiếu Lâm và Uông bang chủ dưỡng dục nên đã thay đổi tập tính hung tàn của Khất Đan rồi.
Tống trưởng lão cãi:
- Nếu tập tính đã thay đổi thì đâu còn là người xấu nữa, làm bang chủ của chúng ta có gì là không được? Ta xem trong bang không có ai anh hùng như ông ta. Nếu người khác làm bang chủ e rằng họ Tống này không phục.
Những người có cùng tâm tư như Tống trưởng lão cũng khá đông. Kiều Phong ân đức thấm nhuần, nay chỉ bằng lời một vài người, một vài tờ giấy đem ra làm cớ phế bỏ chức bang chủ của ông ta, rất nhiều bang chúng vốn dĩ trung thành với ông không phục. Tống trưởng lão mở đầu nói ra chuyện đó, trong đám ăn mày lập tức có mấy chục người nhao nhao lên:
- Có kẻ âm mưu hãm hại Kiều bang chủ, bọn ta không thể dễ tin lời người ta.
- Chuyện đã mấy chục năm qua, chỉ bằng mấy lời nói bá vơ của vài người, ai biết là thực hay giả?
- Chức vụ bang chủ đâu phải dễ dàng đổi thay như thế được?
- Ta nhất định một lòng theo Kiều bang chủ, muốn thay bang chủ khác, có chặt đầu ta ta cũng không phục.
Hề trưởng lão lớn tiếng nói:
- Ai tình nguyện đi theo Kiều bang chủ thì theo ta đứng sang bên này.
Ông ta tay trái nắm Tống trưởng lão, tay phải nắm Ngô trưởng lão đi qua phía đông. Kế đó Đại Nhân, Đại Tín, Đại Nghĩa phân đà ba đà chủ cũng đứng sang. Các đà chủ đã qua rồi, thuộc hạ bang chúng cũng lục tục đi theo. Toàn Quan Thanh, Trần trưởng lão, Truyền Công trưởng lão cùng Đại Trí, Đại Dũng hai đà chủ ở lại tại chỗ không nhúc nhích. Thế là Cái Bang biến thành hai phe, phía bên đông phải đến năm phần, ba phần đứng lại còn một phần thì do dự không biết phải theo bên nào. Chấp Pháp trưởng lão trước nay hành sự chém đinh chặt sắt, nói một là một nói hai là hai, lúc này cũng phân vân không quyết định được.
Toàn Quan Thanh nói:
- Các anh em, Kiều bang chủ tài lược hơn người, quả thực anh hùng có ai là không bội phục? Thế nhưng chúng ta đều là dân nhà Đại Tống làm sao có thể nghe lệnh một người Khất Đan? Tài nghệ Kiều Phong càng cao thì lại càng thêm nguy hiểm.
Hề trưởng lão kêu lên:
- Nói thối bỏ mẹ! Cái con mẹ ngươi chứ! Ta coi cái bộ dạng ngươi mười phần giống Khất Đan đến chín.
Toàn Quan Thanh lớn tiếng đáp:
- Tất cả chúng ta đều là những hảo hán tận trung báo quốc, lẽ nào cam tâm đi làm chó săn đầy tớ cho người ngoài hay sao?
Mấy câu đó của y quả là hiệu lực, trong số những người chạy sang phía đông có đến mươi người chạy trở lại phía tây. Người phía đông liền chửi mắng giằng co, nhốn nháo cả lên lập tức kẻ dùng quyền cước, kẻ dùng binh khí có đến mấy chục người đấm đá túi bụi. Các trưởng lão lớn tiếng can gián nhưng người nào cũng cho phần phải về mình, Ngô trưởng lão và Trần trưởng lão chỉ mặt nhau rủa sả tưởng như sắp động thủ đến nơi.
Kiều Phong dõng dạc nói:
- Chức vụ bang chủ Cái Bang, ta quyết không đảm đương được nữa ...
Tống trưởng lão liền xen vào:
- Bang chủ chớ có nản lòng ...
Kiều Phong lắc đầu:
- Không phải ta nản lòng. Chuyện khác thì bảo người ta âm mưu vu hãm, chuyện này chính thủ bút của ân sư Uông bang chủ thì không ai còn có thể giả được.
Ông cao giọng nói lớn:
- Cái Bang là đại bang lớn nhất trên giang hồ, uy danh lừng lẫy trong võ lâm có ai là không kính trọng? Nếu như tự mình tàn sát lẫn nhau chẳng khiến cho người ngoài cười đến vẹo cả mồm ra hay sao? Kiều Phong này trước khi ra đi có một lời phụng cáo, nếu kẻ nào một quyền một cước đánh anh em trong bang, ấy là đại tội nhân của bản bang đó.
Cái Bang xưa nay vẫn coi trọng nghĩa khí, nghe ông ta nói mấy câu đó ai nấy đều hổ thẹn ngầm. Bỗng có tiếng đàn bà cất lên:
- Nếu như giết hại anh em trong bang thì sao?
Người nói câu đó chính là Mã phu nhân. Kiều Phong đáp:
- Giết người thì đền mạng, tàn hại anh em thì sẽ bị muôn đời thống hận.
Mã phu nhân nói:
- Vậy thì hay lắm.
Kiều Phong nói:
- Mã phó bang chủ quả thực bị ai giết, kẻ nào ăn cắp cái quạt để hãm hại Kiều mỗ, thể nào cũng phải tra xét cho tới ngọn tới ngành. Mã phu nhân, với thân thủ của họ Kiều này nếu như muốn đến quí phủ lấy gì thì chẳng bao giờ phải về không, lại đánh rơi cả vật trong người. Không nói trong nhà chỉ có ba người đàn bà, dẫu có hoàng cung nội điện, tướng phủ trướng soái, trong chốn thiên quân vạn mã mà Kiều mỗ muốn lấy chưa chắc đã không xong.
Mấy câu nói đó nghe thật hào hùng, Cái Bang ai cũng biết tài nghệ ông ta đều cảm thấy thật là hữu lý không ai bảo rằng nói ngoa. Mã phu nhân chỉ cúi đầu không nói lời nào.
Kiều Phong vòng tay cùng tất cả mọi người thi lễ nói:
- Thanh sơn bất cải, lục thủy trường lưu , hỡi các anh em, mình sẽ có ngày gặp lại. Kiều mỗ là người Hán cũng vậy, mà là người Khất Đan cũng vậy, quyết không bao giờ hại mạng người Hán đâu. Nếu vi phạm lời thề, nguyện như chiếc đao này.
Nói xong ông quay sang phía Đơn Chính lăng không chộp một cái. Đơn Chính chỉ thấy cổ tay tê buốt, ngón tay lỏng ra đơn đao đã bị Kiều Phong cướp mất rồi. Kiều Phong ngón cái và ngón giữa tay phải cong lại búng vào sống đao một cái, nghe coong một tiếng, thanh đao đã gãy làm hai, đầu đao văng ra mấy thước, cán đao vẫn còn ở trong tay. Ông quay qua nói với Đơn Chính:
- Xin lỗi!
Ông ném cán đao xuống đất, quay mình đi thẳng. Mọi người ai nấy ngạc nhiên, có người vội vàng gọi vói theo:
- Bang chủ khoan đi đã.
- Cái Bang toàn nhờ vào bang chủ chủ trì đại cuộc.
- Bang chủ mau quay lại đi.
Bỗng dưng nghe vù một tiếng, một chiếc gậy tre từ trên không ném xuống, chính là Kiều Phong cầm Đả Cẩu Bổng vứt trở lại. Từ trưởng lão giơ tay đón lấy, tay phải vừa cầm vào cây gậy tre, tự nhiên một luồng kình lực từ bàn tay chạy lên cánh tay, từ cánh tay lan ra toàn thân khiến ông bị chấn động mạnh chẳng khác gì bị sét đánh trúng. Ông ta vội buông ra, dư lực của chiếc gậy vẫn còn, cắm thẳng xuống đất.
Người trong Cái Bang cùng kinh hoảng kêu lên nhìn vào vật tối quan trọng của bản bang “thấy bổng như thấy bang chủ” kia, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Mặt trời lúc ấy vừa nhô lên, từng luồng ánh sáng ngoằn ngoèo từ những tàn cây xuyên qua kẽ lá, rọi vào Đả Cẩu Bổng sáng bóng như thoa dầu. Đoàn Dự kêu lên:
- Đại ca, đại ca! Cho tiểu đệ theo với.
Chàng cất bước chạy theo Kiều Phong nhưng chỉ được ba bước bỗng cảm thấy không thể nào rời Vương Ngữ Yên được, quay lại nhìn nàng một cái. Chỉ vừa nhìn một lần đã thấy lưu luyến tưởng như có nghìn vạn sợi dây tơ kéo chàng trở lại bên cạnh Vương Ngữ Yên nói:
- Vương cô nương, bây giờ các cô đi đâu đây?
Vương Ngữ Yên đáp:
- Biểu ca bị người ta vu oan, xem chừng chính anh ta cũng chưa biết, phải đi tìm cho anh ta hay mới được.
Đoàn Dự trong lòng chua xót, chẳng biết làm sao hơn nói:
- Ồ, ba vị đều là những cô nương trẻ tuổi, đi lại đường xa thật không nên, để tôi hộ tống các cô vậy nhé.
Chàng lại thêm một câu như tự giải thích cho mình:
- Đã từng nghe nhiều đến anh danh Mộ Dung công tử, tôi cũng mong được gặp y một lần.
Chỉ nghe Từ trưởng lão sang sảng nói:
- Làm thế nào để rửa hận cho Mã phó bang chủ, mình phải bàn tính cho kỹ càng. Có điều bản bang không thể một ngày vô chủ, Kiều ... Kiều Phong đã đi rồi, chức vị bang chủ này do ai kế nhiệm là chuyện gấp rút không thể trì hoãn được. Cũng may tất cả mọi người đều có ở đây, vậy mình bàn tính luôn cho được việc.
Tống trưởng lão nói:
- Cứ như ý ta, tất cả bọn mình đi tìm Kiều bang chủ trở lại, xin ông ta hồi tâm chuyển ý, không nên từ nhiệm ...
Ông ta nói chưa dứt câu bên phía tây đã có người kêu lên:
- Kiều Phong là Khất Đan Hồ Lỗ làm sao có thể làm thủ lãnh bọn ta được? Hôm nay tất cả còn nghĩ tới tình cũ nghĩa xưa, lần tới gặp lại đã thành cừu địch thể nào cũng vào thế nước lửa, một trận sống mái mới xong.
Ngô trưởng lão cười khẩy hỏi lại:
- Ngươi thử xem có sống mái nổi với Kiều bang chủ hay không?
Người kia giận dữ đáp:
- Một mình ta đánh y không lại nhưng mười người thì sao? Mười người không xong thì một trăm người? Nghĩa sĩ Cái Bang trung tâm báo quốc, không lẽ thấy địch lại rụt đầu rụt cổ?
Mấy câu của y quả khẳng khái hiên ngang, trong đám phía tây không ít kẻ hò reo tán thưởng. Tiếng reo hò chưa dứt bỗng phía tây bắc có tiếng người lạnh tanh nói:
- Cái Bang hẹn người ta đến Huệ Sơn, bỏ hẹn không đến thì ra thập thò tụ hội nơi đây, ha ha ha, thật quả nực cười!
Giọng đó phát âm không đúng, vừa như lưỡi đầy mồm, lại như mũi bị nghẹt, sắc nhọn như dao đâm vào tai, nghe thật khó chịu. Đại Nghĩa phân đà Tưởng đà chủ, Đại Dũng phân đà đà chủ cùng kêu “chao ôi” một tiếng nói:
- Từ trưởng lão, bọn ta lỡ mất ước hội, bọn đối đầu đã tìm đến đây rồi.
Đoàn Dự cũng nhớ lại lúc ban ngày mới gặp Kiều Phong ở tửu lâu từng nghe thấy có người đến bẩm báo với ông ta ước định ngày mai sáng sớm cùng với người của Nhất Phẩm Đường của nước Tây Hạ gặp nhau tại Huệ Sơn. Khi đó Kiều Phong xem chừng quá ư gấp rút nhưng cũng bằng lòng, bây giờ đã qua giờ Mão, phần lớn người trong Cái Bang không biết có cuộc hẹn này, mà nếu có biết thì cũng đang lo việc đại sự trong bang, không ai để ý gì tới ước hội nữa, bây giờ nghe đối phương mỉa mai mới giật mình nhớ lại.
Từ trưởng lão hỏi liên tiếp:
- Ước hội gì thế? Bên kia là ai?
Ông đã lâu không nhúng tay vào sự vụ trong bang nên hoàn toàn không hay biết gì cả. Chấp Pháp trưởng lão hỏi nhỏ Tưởng đà chủ:
- Có phải Kiều bang chủ bằng lòng gặp họ hay chăng?
Tưởng đà chủ đáp:
- Đúng thế, có điều thuộc hạ đã phụng mệnh Kiều bang chủ phái người đến Huệ Sơn yêu cầu đối phương hoãn lại bảy ngày.
Người nói giọng khó nghe kia quả là thính tai, Tưởng đà chủ chỉ nói nhỏ mấy câu y đã nghe được nói:
- Đã ước hẹn rồi, đâu có thể nào hoãn lại bảy ngày, tám ngày gì được? Hoãn lại nửa giờ cũng không được?
Bạch Thế Kính giận dữ nói:
- Cái Bang chúng ta đường đường là một bang hội của Đại Tống, có sợ gì quân Hồ Lỗ Tây Hạ? Chỉ vì bản bang đang có việc trọng yếu nên không thể chu toàn công việc với bọn chuột nhắt các ngươi. Thay đổi ước hội cũng là chuyện thường, có gì mà phải lầu bầu?
Đột nhiên từ trong rừng hạnh bay ra một người nằm thẳng cẳng dưới đất không cục cựa. Người đó mặt mũi máu me bê bết, cổ họng đã bị cắt đứt, chết từ bao giờ, người trong Cái Bang nhận ra chính là Tạ phó đà chủ của Đại Nghĩa phân đà. Tưởng đà chủ vừa kinh hoàng vừa tức tối nói:
- Tạ huynh đệ do tôi sai đi thay đổi kỳ hẹn.
Chấp Pháp trưởng lão nói:
- Từ trưởng lão, bang chủ không có mặt nơi đây, xin trưởng lão tạm nắm quyền bang chủ.
Ông ta không muốn tiết lộ chuyện trong bang vô chủ để khỏi bị đối phương coi nhẹ. Từ trưởng lão hội ý nghĩ thầm lúc này nếu mình không đứng ra thì sẽ không có ai chủ trì đại cục bèn dõng dạc nói:
- Người ta thường nói hai nước đang giao tranh thì không chém sứ giả. Tệ bang phái người lại xin đổi hẹn kỳ, sao lại giết y là sao?
Giọng lạnh lẽo kia trả lời:
- Người này thần thái phách lối, nói năng vô lễ gặp tướng quân bên ta không chịu quì lạy nên đâu để y sống được?
Người của Cái Bang nghe thế ai nấy nổi sùng, lắm người cất tiếng chửi rủa ồn cả lên. Từ trưởng lão đến lúc này vẫn chưa biết đối phương là hạng người gì, nghe Bạch Thế Kính gọi là "Tây Hạ Hồ Lỗ", người kia lại nói "tướng quân bên ta" khiến ông càng không biết đâu mà mò bèn nói:
- Ngươi thập thò lấp ló sao không dám ra mặt? Nói năng lếu láo chỉ giỏi tài huênh hoang là sao?
Người kia cười sằng sặc nói:
- Đứa nào mới là thập thò lấp ló nơi rừng hạnh?
Bỗng từ đằng xa có tiếng kèn kêu u u, rồi nghe văng vẳng cách chừng vài dặm có tiếng một đoàn ngựa chạy. Từ trưởng lão ghé tai hỏi nhỏ Bạch Thế Kính:
- Bọn này là bọn nào? Có chuyện gì thế?
Bạch Thế Kính cũng thì thầm:
- Nước Tây Hạ có một võ quán gọi là Nhất Phẩm Đường do quốc vương nước đó lập ra chiêu tập những kẻ võ công cao cường dùng trọng lễ cung phụng để dụ họ truyền thụ võ nghệ cho quân quan.
Từ trưởng lão gật đầu nói:
- Nước Tây Hạ chỉnh đốn binh mã, luyện tập võ nghệ, chẳng phải có ý dòm ngó giang sơn nhà Đại Tống hay sao?
Bạch Thế Kính nói nhỏ:
- Chính là thế đó. Phàm những người đã vào được Nhất Phẩm Đường đều phải là võ công đệ nhất thiên hạ. Chỉ huy Nhất Phẩm Đường là một vị vương gia, được phong tới chứ Chinh Đông Đại Tướng Quân, tên đâu là Hách Liên Thiết Thụ.
Cứ theo như anh em Dịch Đại Bưu được bản bang phái qua Tây Hạ dò thám báo về, gần đây Hách Liên Thiết Thụ dẫn các võ sĩ trong quán đi qua Biện Lương triều kiến Thái Hậu và hoàng thượng nhà Đại Tống chúng ta.
Thế nhưng triều kiến chỉ là giả vờ, thực ra là đi dò thám hư thực ra sao. Bọn chúng biết bản bang là một trong những cây cột lớn của võ lâm Đại Tống nên định ra tay tiêu diệt, trước là để gây uy thế, sau là khi đưa binh xâm phạm biên giới sẽ dễ dàng thẳng đường tiến vào.
Từ trưởng lão trong bụng hãi thầm hạ giọng:
- Cái kế đó thật là ác độc.
Bạch Thế Kính đáp:
- Gã Hách Liên Thiết Thụ kia rời Biện Lương liền đến tổng đà của chúng ta ở Lạc Dương. Cũng may khi đó Kiều bang chủ dẫn tất cả chúng ta đi Giang Nam để báo thù cho Mã phó bang chủ nên bọn Tây Hạ không kiếm được gì. Thế nhưng bọn chúng không chịu bỏ cuộc cũng đuổi theo xuống Giang Nam, sau cùng định ước hội với Kiều bang chủ.
Từ trưởng lão trầm ngâm rồi nói:
- Nếu như vậy bọn chúng tính toán trước là tiêu diệt Cái Bang, không chừng sau đó sẽ tấn công chùa Thiếu Lâm rồi đánh cho các môn phái Trung Nguyên một trận tan tành.
Bạch Thế Kính nói:
- Nói thì nói vậy nhưng bọn võ sĩ Tây Hạ có làm được không lại là chuyện khác. Bọn chúng được bao nhiêu mà phách lối làm vậy? Kiều bang chủ cũng biết ít nhiều, khổ nỗi ông ta ở lúc khẩn cấp quan đầu này ...
Nói tới đây ông ta cảm thấy không ổn nên ngừng lại không nói nữa. Khi đó tiếng chân kéo tới đã gần, nghe thấy ba tiếng kèn gấp rút nổi lên, tám con tuấn mã chia ra hai hàng chạy thẳng vào rừng. Tám người ngồi trên lưng ngựa đều cầm giáo dài, trên đầu giáo có treo một lá cờ nhỏ, mũi giáo lấp lánh, phía bên trái trên bốn lá cờ có thêu hai chữ “Tây Hạ” bằng chỉ trắng còn bên phải thì là hai chữ “Hách Liên”, ngoài ra còn thêu những chữ Tây Vực ngoằn ngoèo. Kế đó lại có tám con ngựa khác chia thành hai hàng chạy vào, trên lưng ngựa bốn người cầm kèn, bốn người đánh trống.
Người của Cái Bang ai nấy cau mày: “Họ giàn trận chẳng khác gì hai bên giao binh chứ nào có phải anh hùng hảo hán trong võ lâm gặp gỡ đâu?”. Theo sau đoàn kèn trống là tám võ sĩ Tây Hạ. Từ trưởng lão thấy tám gã này chỉ nhìn thoáng đã biết đều là võ công thượng thừa nghĩ bụng: “Xem ra đây là những nhân vật trong Nhất Phẩm Đường”.
Tám tên võ sĩ đó chia ra đứng hai bên, kế đó một người cưỡi ngựa chậm rãi đi vào. Người đó mặc cẩm bào màu đỏ, tuổi chừng ba mươi tư, ba mươi nhăm, mũi khoằm khoằm để râu mép chảy sang hai bên. Theo sau y là một người thân hình cực cao, mũi to xù vừa vào trong rừng đã quát lớn:
- Chinh Đông Đại Tướng Quân của Tây Hạ giá lâm, bang chủ Cái Bang mau ra bái kiến.
Giọng nói nghe quái đản chính là người hồi nãy mới nói chuyện. Từ trưởng lão nói:
- Bang chủ bản bang không có mặt nơi đây, lão hủ thay mặt bang chủ trông coi bang vụ. Anh em Cái Bang là thảo mãng trên chốn giang hồ, nếu tướng quân nước Tây Hạ dùng khách lễ để gặp gỡ thì anh em chúng tôi không dám vói cao. Xin mời tướng quân đi bái hội vương công quan trưởng nhà Đại Tống chứ đừng đến gặp bọn ăn mày xin cơm thừa canh cặn này làm gì. Còn như dùng thân phận đồng đạo võ lâm gặp nhau, tướng quân từ xa đến là khách, xin mời xuống ngựa xử với nhau theo lễ tân chủ.
Mấy câu nói đó không hạ mình mà cũng không ngạo mạn, cũng không đắc tội với đối phương, lại giữ được vai trò của mình. Ngưới trong Cái Bang đều nghĩ thầm: “Đúng là gừng càng già càng cay, Từ trưởng lão xử sự thật đúng phép”.
Gã mũi to lại nói:
- Nếu như bang chủ quí bang không có nơi đây thì tướng quân chúng ta không thể dùng lễ đãi các ngươi được.
Y liếc qua nhìn thấy cây gậy đánh chó còn cắm dưới đất biết đó là vật rất quan trọng của Cái Bang bèn nói:
- Ồ, cái gậy tre kia xanh biếc sáng bóng thế này lấy đem về làm cán chổi thì thật tốt quá.
Y vung tay một cái chiếc roi ngựa liền tung ra cuốn vào Đả Cẩu Bổng. Người trong Cái Bang cùng quát tháo:
- Cút ra mau!
- Con bà ngươi!
- Đồ Thát tử chó má!
Chiếc roi của y sắp sửa cuốn vào cây gậy đánh chó, đột nhiên thấp thoáng có một bóng người đã phóng xéo ra, chặn ngay trước Đả Cẩu Bổng, vươn cánh tay để cho chiếc roi ngựa cuốn lấy. Người đó co tay lại, gã mũi to không còn cách nào ngồi vững trên yên được nữa phải nhảy chồm tới đứng xuống đất. Hai người cùng sử kình, nghe soẹt một tiếng chiếc roi đứt ra làm hai. Người đó vòng tay cầm lấy cây gậy không nói không rằng quay trở về chỗ cũ.
Mọi người nhìn ra thấy ông ta lụ khụ hom hem, chính là Truyền Công trưởng lão. Ông ta võ công rất cao cường, bình thời ít nói nhưng khi món trọng khí của Cái Bang bị nguy nan, lập tức xông ra bảo vệ, chỉ trong một chiêu đã kéo được gã mũi to rơi xuống đất lại giựt chiếc roi ngựa đứt đôi xem như đối phương đã thua rồi.
Gã mũi to tuy bị thất thế nhưng vẫn thản nhiên như không nói:
- Bọn ăn mày ăn nhặt quả nhiên tính khí hẹp hòi, đến một khúc tre cũng chẳng chịu cho ai.
Từ trưởng lão nói:
- Các anh hùng hảo hán nước Tây Hạ định ước hội với tệ bang là để làm gì?
Gã kia đáp:
- Tướng quân chúng ta nghe nói bọn ăn mày của Trung Nguyên có hai tài vặt, một là phép dùng gậy đập mèo, hai là mười tám cách bắt rắn nên muốn xem chơi.
Người trong Cái Bang nghe y nói ai nấy đều sôi gan, gã này rõ ràng có ý nhục mạ, cố ý đổi Đả Cẩu Bổng Pháp thành Đả Miêu Bổng Pháp, đem Hàng Long Thập Bát Chưởng đổi thành Hàng Xà Thập Bát Chưởng, xem ra buổi gặp gỡ hôm nay không thể tránh khỏi được một phen ác đấu sống chết, mất còn.
Trong khi quần cái hò la chửi rủa, Từ trưởng lão, Truyền Công trưởng lão, Chấp Pháp trưởng lão các người trong bụng bồn chồn nghĩ thầm: “Môn Đả Cẩu Bổng Pháp và Hàng Long Thập Bát Chưởng xưa nay chỉ một mình bang chủ biết sử dụng, bọn đối đầu hẳn cũng đã nghe tiếng hai môn tuyệt kỹ này, vậy và vẫn nhơn nhơn đến khiêu chiến e rằng không phải dễ đối phó”. Từ trưởng lão nói:
- Nếu các ngươi muốn xem phép dùng gậy đập mèo và mười tám cách bắt rắn của bản bang thì cũng chẳng khó khăn chi, miễn là đem ra đây mấy con mèo mướp hoặc vài con rắn lột sẽ coi bọn ăn mày chúng ta đối phó cho mà xem. Các hạ học võ mèo hay học võ rắn?
Ngô trưởng lão bật cười ha hả nói:
- Đối phương là rồng thì bọn ta hàng long. Đối phương là rắn, ăn mày chỉ cần thò tay là bắt được.
Gã mũi to cãi cũng lại thua, đang suy nghĩ để châm chọc lại thì từ đằng sau y có tiếng người ồm ồm:
- Đánh mèo cũng được mà bắt rắn cũng xong, ra đây! Ra đây! Ai có giỏi ra đây đánh với ta một trận nào?
Nói xong y từ trong đám người bước ra, vênh váo đứng chống nạnh. Bọn ăn mày thấy y tướng mạo xấu xí, vẻ mặt hung ác, bỗng nghe Đoàn Dự kêu lên:
- Ồ, đồ nhi ơi, ngươi cũng đến đây hả? Gặp sư phụ sao không biết khấu đầu?
Thì ra chính là Nam Hải Ngạc Thần Nhạc lão tam. Y vừa thấy Đoàn Dự liền giật mình hoảng hốt, thần sắc cực kỳ ngượng ngập ấp úng:
- Ngươi ... ngươi ...
Đoàn Dự đáp:
- Học trò ngoan của ta ơi! Bang chủ Cái Bang là huynh trưởng kết nghĩa của ta, những người nơi đây đều là sư bá sư thúc, ngươi không được vô lễ. Mau mau trở về nhà đi thôi.
Nam Hải Ngạc Thần rống lên một tiếng khiến cho lá cây chung quanh phải rung lên xào xạc, cất tiếng chửi:
- Đồ khốn kiếp, quân chó đẻ!
Đoàn Dự sầm mặt xuống:
- Ngươi chửi ai là đồ khốn kiếp, quân chó đẻ?
Nam Hải Ngạc Thần tuy tính tình cực kỳ hung tợn nhưng nói ra không bao giờ nuốt lời, y đã từng bái Đoàn Dự làm thầy nên không dám giở nước bài bây bèn nói:
- Ta thích chửi ai thì chửi, sao ngươi cấm ta được? Ta không chửi ngươi là được.
Đoàn Dự nói:
- Hừ, ngươi gặp sư phụ sao không biết lạy thầy hỏi thăm sức khỏe? Thế thì còn ra thể thống gì nữa?
Nam Hải Ngạc Thần cố nén bực tức tiến lên quì xuống khấu đầu nói:
- Sư phụ, lão nhân gia khỏe chứ?
Y càng nghĩ càng tức, nhảy bật lên co giò chạy một mạch, vừa chạy vừa rống lên từng chập. Mọi người nghe tiếng rống đó ầm ầm như sóng triều đang lui, mỗi lúc một xa dần nhưng vẫn cuồn cuộn từng đợt thật là mãnh liệt, chỉ nghe tiếng rú đó cũng biết y võ công cao cường không sao kể xiết, trong Cái Bang họa chăng chỉ có Từ trưởng lão, Truyền Công trưởng lão một vài người có thể chống cự được với y. Đoàn Dự là một văn nhược thư sinh sao lại là sư phụ y được quả hết sức kỳ quái. Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích ba người biết Đoàn Dự hoàn toàn không biết võ công lại càng kinh ngạc vạn phần.
Trong đám võ sĩ Tây Hạ đột nhiên có một người nhảy ra, thân hình cao nghệu như cây tre miễu nhưng thân thủ nhanh nhẹn dị thường, hai tay cầm một loại binh khí kỳ lạ, cán dài chừng ba thước một đầu là cương trảo hình năm ngón tay. Đoàn Dự nhận ra y chính là người đứng thứ tư trong Thiên Hạ Tứ Ác, Cùng Hung Cực Ác Vân Trung Hạc nên nghĩ thầm: “Không lẽ cả bốn tên đại ác này đều đầu nhập nước Tây Hạ?”. Chàng để ý nhìn những người của nước Tây Hạ quả nhiên thấy Vô Ác Bất Tác Diệp Nhị Nương đang bồng một đứa trẻ, miệng mủm mỉm cười đứng trong đó, có điều không thấy người đứng đầu Ác Quán Mãn Doanh Đoàn Diên Khánh mà thôi. Đoàn Dự nghĩ thầm: “Chỉ cần thái tử Diên Khánh không có nơi đây, nhị ác và tứ ác thì Cái Bang có thể đối phó được.
Thì ra Thiên Hạ Tứ Ác từ Đại Lý thất thế chạy lên hướng bắc, gặp phải sứ giả của Tây Hạ Nhất Phẩm Đường đi rao tìm cao thủ võ học, bọn chúng liền đầu nhập cho đỡ lẻ loi. Bốn người đó võ công cao cường biết chừng nào, chỉ cần giở một chút ra là được đón nhận ngay. Kỳ này đi qua Biện Lương, Hách Liên Thiết Thụ dẫn bọn họ theo cũng khá trọng vọng. Đoàn Diên Khánh tự nghĩ thân phận cao sang, tuy cũng ở trong Nhất Phẩm Đường nhưng đi đứng riêng không chịu kiềm thúc nên không đi chung với mọi người.
Vân Trung Hạc kêu lên:
- Tướng quân chúng ta muốn coi hai tuyệt kỹ của Cái Bang xem bọn ăn mày chúng bay có bản lãnh thực hay chỉ giỏi tài nói khoác, mau mau ra đây.
Hề trưởng lão nói:
- Để ta ra cao thấp một phen.
Từ trưởng lão dặn:
- Gã này khinh công rất cao cường, Hề huynh đệ phải cẩn thận.
Hề trưởng lão đáp:
- Vâng!
Ông ta xách cương trượng, đi đến đứng trước mặt Vân Trung Hạc nói:
- Tuyệt kỹ của bản bang cũng tùy người mà dùng. Những kẻ vô danh tiểu tốt như các hạ việc gì phải dùng đến Đả Cẩu Bổng Pháp? Coi chiêu đây!
Ông ta vung cương trượng lên tiếng gió nghe vù vù đánh xéo xuống vai Vân Trung Hạc. Hề trưởng lão thân hình lùn mập thế nhưng chiếc gậy sắt trong tay dài đến hơn một trượng, một khi múa lên tuy Vân Trung Hạc người cao như thế nhưng vẫn có thể đập từ trên cao xuống. Vân Trung Hạc nghiêng qua tránh được, nghe bình một tiếng đất cát văng lên tứ tán, cương trượng đánh xuống lõm vào cả thước. Vân Trung Hạc biết chân lực của mình kém ông ta xa nên chỉ thoắt một cái lạng qua bên đông, vụt qua bên tây sử dụng khinh công đánh vờn vờn, Hề trưởng lão múa cương trượng thành một vòng trắng xóa nhưng trước sau vẫn không chạm được đến vạt áo của Vân Trung Hạc.
Đoàn Dự còn đang ngẩn ngơ nhìn xuất thần bỗng bên tai nghe một giọng thật êm dịu nói:
- Đoàn công tử, mình giúp ai bây giờ?
Đoàn Dự nghiêng đầu nhìn qua thấy đó là Vương Ngữ Yên, trong lòng tự nhiên thấy lâng lâng sảng khoái vội hỏi lại:
- Cái gì ... cái gì mà bảo giúp ai?
Vương Ngữ Yên nói:
- Gã cao nghệu kia là bạn của học trò anh, còn ông già ăn mày lùn mập thì là hạ thuộc của bả huynh anh. Hai người càng đấu càng ác liệt anh nghĩ mình nên giúp bên nào?
Đoàn Dự đáp:
- Gã học trò của tôi là đứa ác nhân, còn tên cao gầy này tính tình lại càng tồi bại hơn nữa, đừng giúp y làm gì.
Vương Ngữ Yên trầm ngâm đáp:
- Hừ, thế nhưng cả lũ ăn mày đã đuổi bả huynh anh đi không để ông ta làm bang chủ nữa, lại vu oan cho biểu ca tôi, tôi ghét họ lắm.
Trong tâm tư một cô gái như nàng, ai đối với biểu ca nàng không tốt, người đó trở thành kẻ tệ mạt nhất thiên hạ nên nói tiếp:
- Ông già lùn mập kia sử dụng hai mươi bốn đường Phục Ma Trượng của Ngũ Đài Sơn nhưng vì ông ta lùn quá thành thử hai chiêu Tần Vương Tiên Thạch , Đại Bằng Triển Xí không được hay cho lắm. Chỉ cần tấn công vào hạ bàn bên mé phải là ông ta sẽ không chống đỡ được đâu. Thế nhưng gã cao gầy kia nhìn không ra, lại tưởng hạ bàn ông già lùn vững lắm, trông vậy mà không phải vậy.
Giọng nàng nói rất nhỏ thế nhưng những cao thủ nội công tinh thâm ở đương trường đều nghe thấy cả. Những người đó hầu hết biết võ công gia số của Hề trưởng lão nhưng khuyết điểm ở chỗ nào thì lại chẳng mấy ai nhìn ra, đến khi nghe Vương Ngữ Yên chỉ điểm, bấy giờ mới thấy quả là không sai. Hề trưởng lão khi sử dụng chiêu Tần Vương Tiên Thạch và Đại Bằng Triển Xí quả thật uy mãnh hữu dư, trầm trọng bất túc, hạ bàn có chút nhược điểm.
Vân Trung Hạc quay sang liếc Vương Ngữ Yên, khen:
- Cô bé xinh xắn quá, lại có mắt tinh đời, theo ta làm vợ thì thật phải.
Y vừa nói xong, cương trảo trong tay liền tấn công bên dưới Hề trưởng lão ba chiêu liên tiếp, chiêu thứ ba Hề trưởng lão đỡ không kịp, nghe xoạt một tiếng, đùi bị Vân Trung Hạc móc một đường dài, lập tức tươm máu ra.
Vương Ngữ Yên nghe Vân Trung Hạc khen mình xinh đẹp có vẻ thích lắm, những lời khinh bạc của y không để vào đâu, mỉm cười đáp:
- Rõ xấu chưa? Ngươi có cái gì hay? Ta không lấy ngươi đâu.
Vân Trung Hạc lấy làm khoái trí nói:
- Sao lại không lấy? Chắc là tại có cái tên mặt trắng đứng kia chứ gì? Để ta giết ý trung nhân của cô trước, xem có chịu lấy ta không nào?
Câu nói đó phạm vào đại kỵ của Vương Ngữ Yên, mặt nàng liền cau lại không thèm nhìn đến y nữa. Vân Trung Hạc đang toan nói thêm mấy câu chớt nhả, Ngô trưởng lão trong Cái Bang đã nhảy ra giơ thanh quỉ đầu đao chém liên tiếp bên trái bốn nhát, bên phải bốn nhát, trên bốn nhát, dưới bốn nhát, bốn lần bốn tổng cộng mười sáu lần, thế đao cực kỳ cương mãnh. Vân Trung Hạc không biết đao pháp của ông ta thế nào chỉ còn né đông tránh tây, rụt đầu xuống, nhảy dựng lên thật là cuống quít.
Vương Ngữ Yên cười nói:
- Đao pháp của Ngô trưởng lão là Tứ Tượng Lục Hợp Đao, bên trong có chứa bát quái sinh khắc biến hóa gã gầy cao kia đâu có biết được. Giá như y sử dụng Hạc Xà Bát Đả thì Tứ Tượng Lục Hợp Đao phá dễ như chơi.
Người trong Cái Bang nghe nàng mớm lời giúp cho Vân Trung Hạc, ai nấy lộ vẻ tức tối, thấy Vân Trung Hạc lập tức biến chiêu, xoạc hai chân, cương trảo quạt ngang trông chẳng khác gì một con chim hạc. Vương Ngữ Yên ghé tai Đoàn Dự nói thầm:
- Gã sếu vườn kia bị vào tròng của tôi rồi, không chừng tay trái của y bị chém đứt.
Đoàn Dự lạ lùng hỏi:
- Sao thế?
Chỉ thấy Ngô trưởng lão đao pháp ngưng trọng, nghiêng đao hớt qua, tưởng chừng không ra chương cú gì, ra tay mỗi lúc một chậm, đột nhiên chém vụt ba đao thật nhanh, bạch quang thấp thoáng. Vân Trung Hạc “A” lên một tiếng kinh hoàng, lưng bàn tay trái đã bị lưỡi đao chém trúng, cương trảo trong tay cầm không vững, nghe keng một tiếng rơi ngay xuống đất. Cũng may thân pháp y thật nhanh, kịp nhảy ngược về sau né được ba đao tấn công tiếp theo của Ngô trưởng lão.
Ngô trưởng lão đi tới trước mặt Vương Ngữ Yên, dựng đao lên nói:
- Đa tạ cô nương.
Vương Ngữ Yên cười nói:
- Kỳ Môn Tam Tài Đao của Ngô trưởng lão quả là tinh diệu.
Ngô trưởng lão kinh ngạc nghĩ thầm: “Hóa ra cô ta vốn biết đao pháp của ta rồi”. Thì ra Vương Ngữ Yên cố ý nói đao pháp của Ngô trưởng lão thành Tứ Tượng Lục Hợp Đao, rồi theo chiêu số của Vân Trung Hạc liệu chừng y biết sử dụng Hạc Xà Bát Đả dụ y vào chỗ bị chế ngự, quả nhiên bàn tay suýt nữa bị chém đứt.
Gã mũi to giọng nói khó nghe đứng bên cạnh Hách Liên Thiết Thụ tên là Nỗ Nhi Hải, thấy Vương Ngữ Yên chỉ nói vài câu đã giúp Vân Trung Hạc đả thương Hề trưởng lão rồi lại chỉ vài câu khiến cho Ngô trưởng lão đả thương Vân Trung Hạc nên quay sang nói với Hách Liên Thiết Thụ:
- Tướng quân, cô gái người Hán kia thật là kỳ lạ, chi bằng bắt về Nhất Phẩm Đường, ép thổ lộ những gì y thị biết thể nào cũng có đại dụng.
Hách Liên Thiết Thụ đáp:
- Hay lắm! Ngươi tới bắt nó về đi.
Nỗ Nhi Hải gãi đầu, nghĩ bụng: “Cái tính của tướng quân thật khó chơi, mỗi lần ta hiến kế gì y đều chỉ nói: Hay lắm, ngươi làm đi. Hiến kế thì dễ làm mới khó, xem ra tiểu cô nương kia võ công cao siêu không biết đến đâu mà kể, ta dại gì lộ cái dở ra trước mặt cô ta. Hôm nay chính là lúc bọn ăn mày tụ tập nơi đây, tốt hơn hết là tiên hạ thủ vi cường”. Y giơ tay ra hiệu, bốn tên hạ thuộc lập tức đi ra.
Nỗ Nhi Hải tiến lên mấy bước nói:
- Từ trưởng lão, tướng quân chúng ta muốn xem Đả Cẩu Bổng Pháp và Hàng Long Thập Bát Chưởng, các ngươi có gì hay thì đưa ra, còn như không biết, bọn ta không có hơi đâu mà chờ, thôi ta đi đây.
Từ trưởng lão cười khẩy đáp:
- Các cao thủ trong Nhất Phẩm Đường của quí quốc, khoe mình võ công hạng nhất, hóa ra chỉ bình thường không có gì xuất sắc, nếu như muốn xem Đả Cẩu Bổng Pháp và Hàng Long Thập Bát Chưởng e rằng chưa xứng.
Nỗ Nhi Hải nói:
- Thế nào mới xứng?
Từ trưởng lão đáp:
- Trước hết phải đánh bại bọn ăn mày vô tích sự chúng ta đã, đầu não của Cái Bang lúc đó mới ra mặt ...
Ông vừa nói tới đây đột nhiên ho sù sụ, tiếp theo hai mắt đau nhức không sao mở ra được, nước mắt chảy dầm dề nên kinh hãi vội nhảy vọt lên, nín thở đá luôn ba cái. Nỗ Nhi Hải không ngờ ông già tóc đã trắng xóa nhưng nói đánh là đánh ngay, thân thủ lại còn nhanh đến thế vội vàng tránh ra nhưng chỉ tránh được chỗ yếu hại trên ngực, đầu vai vẫn bị đá trúng, lảo đảo mấy cái mới mượn thế nhảy vọt về sau. Từ trưởng lão nhảy lên lần thứ hai còn đang ở trên không đã thấy chân tay uể oải, rơi xuống đất đánh bịch một cái.
Người của Cái Bang kêu réo om sòm:
- Không xong rồi, bọn Thát tử chơi bẩn.
- Mắt tôi dính cái gì thế này?
- Tôi không mở mắt được.
Mọi người ai nấy mắt đau đớn, nước mắt đầm đìa. Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích ba người cũng chịu chung số phận không sao mở mắt được.
Thì ra chỉ trong khoảnh khắc, người Tây Hạ đã tung ra Bi Tô Thanh Phong là một loại độc khí không mùi vị, không mầu sắc. Thuốc này chế thành nước lấy từ những độc vật trong Hoan Hỉ Cốc ngoài Đại Tuyết Sơn nước Tây Hạ, bình thời để trong bình, người hạ độc khi sử dụng nhét sẵn thuốc giải trong mũi, khi mở nắp lập tức độc thủy biến thành hơi bay ra, thoang thoảng như gió nhẹ nên dù người có tinh ý cách nào cũng không phát giác được, đến khi mắt thấy đau nhói thì độc khí đã xâm nhập đầu não.
Người trúng độc nước mắt đầm đìa nên gọi là “bi”, toàn thân không cử động được nên gọi là “tô”, độc khí không màu sắc, không mùi vị nên gọi là “thanh phong”.
Chỉ nghe “Ôi chao”, “Trời ơi” liên tiếp, quần cái thi nhau ngã gục. Đoàn Dự vì đã ăn phải Mãng Cổ Chu Cáp, vạn độc bất xâm Bi Tô Thanh Phong tuy đã hút vào mũi rồi nhưng chàng không ”bi” mà cũng chẳng “tô”, thấy bọn ăn mày cùng Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích ai nấy tỏ vẻ đau đớn chẳng hiểu tại sao, trong bụng không khỏi hoảng hốt.
Nỗ Nhi Hải lớn tiếng hò hét, chỉ huy bọn võ sĩ trói người trong Cái Bang, còn mình thì đến trước mặt Vương Ngữ Yên, giơ tay toan nắm cổ tay nàng. Đoàn Dự quát lên:
- Ngươi làm gì thế?
Trong cơn gấp gáp, ngón tay trỏ tay phải búng một cái, một luồng chân khí từ đầu ngón tay bắn vọt ra nghe vèo vèo, chính là Lục Mạch Thần Kiếm của họ Đoàn nước Đại Lý. Nỗ Nhi Hải chưa từng nếm mùi nên không để ý, vẫn tiếp tục xông tới nắm tay Vương Ngữ Yên, đột nhiên nghe cắc một tiếng, cánh tay phải không hiểu sao đã gãy lìa, treo lủng lẳng. Nỗ Nhi Hải thảm thiết kêu lên một tiếng, vội đứng lại.
Đoàn Dự cúi xuống bồng Vương Ngữ Yên lên, thi triển Lăng Ba Vi Bộ, bước lệch qua ba bước, lại ngang hai bước chạy ra khỏi đoàn người. Diệp Nhị Nương tay phải vung ra, một mũi độc châm bắn thẳng vào lưng chàng. Mũi độc châm đó đường đi lẫn kình lực nhắm rất chính xác, Đoàn Dự vốn không thể nào tránh được. Thế nhưng bộ pháp của chàng, lúc thì đi xéo, lúc lại lui về đến khi độc châm đến nơi thì chàng đã ở bên phải ba thước rồi.
Ba tên hảo thủ trong đám võ sĩ Tây Hạ liền nhảy lên ngựa, hò hét đuổi theo. Đoàn Dự lạng người đến gần một con tuấn mã, đặt Vương Ngữ Yên nằm ngang trên yên, sau đó nhảy lên, giật cương chạy.
Võ sĩ Tây Hạ vốn đã canh gác những điểm trọng yếu chung quanh rừng hạnh, thấy Đoàn Dự chạy ra, lập tức phóng tên nhưng nhờ có những cây hạnh chắn đỡ, hơn chục mũi lang nha vũ tiễn đều cắm ngập vào thân cây.
Đoàn Dự kêu lên:
- Ngựa ngoan ơi là ngựa ngoan, ngươi chạy càng nhanh càng tốt! Về nhà ta cho ngươi ăn gà, ăn thịt, ăn cá ăn dê.
Chàng quên mất một điều ngựa đâu có ăn thịt, chỉ ăn cỏ mà thôi


1 Hoàng Đế (Yellow Emperor) theo truyền thuyết là một trong những vì vua thủy tổ của người Trung Hoa.
2 Hiện nay ở Sơn Tây cách huyện Đại ba mươi dặm về hướng Tây Bắc. Thời Đường cửa ải này ở trên đỉnh núi cao, tới thời Nguyên thì phế bỏ. Qua đời Minh mới dời xuống thung lũng giữa hai ngọn núi và tồn tại cho tới ngày nay.
3 Tấm lòng thương xót ai ai cũng có cả
4 sơ xuất mao lô, ý nói vừa mới ra đời dùng theo điển trong Tam Quốc Khổng Minh ra khỏi lều tranh để giúp Lưu Bị.
5 Chữ lót nhà họ Đơn đặt theo lối cổ Mạnh Trọng Thúc Quí Tiểu (xin xem thêm Người Trung Hoa đặt tên thế nào? của Nguyễn Duy Chính)
6 Theo Tây lịch thì là năm 1083, Kiều Phong đã làm bang chủ được 8 năm vậy hiện thời là năm 1091 hay 1092 (Nguyên Tá thứ 6)
7 Hệ Từ Thượng, Dịch Kinh: Mạn tàng hối đạo, dã dung hối dâm có tiền của mà không dấu cho kỹ thì sẽ dễ dẫn dụ đạo tặc vào, có nhan sắc mà phô ra cho người ta thấy có khác gì dụ người ta vào chuyện dâm ô.
8 Người vợ góa, chữ văn vẻ
9 Tên một nước ở Tây Vực đời Hán, sau đổi thành Thiện Thiện nay thuộc Tân Cương đã chìm vào trong sa mạc.
10 Núi biếc kia còn đó, Sông xanh vẫn chảy hoài.
11 Anh em kết nghĩa
12 vua Tần dùng roi đánh vào tảng đá
13 bi là buồn bã, tô là mềm nhũn

Các tập/chương/hồi khác của Thiên Long bát bộ (bản mới)

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !