Truyện kiếm hiệp
 

Thiên Long bát bộ (bản mới) (Hồi 41(a))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 1236

Yên vân ngựa chạy như tên,
Lung linh sương khói đến bên chân đồi.
Trên lưng tráng sĩ ai ngồi,
Hùm beo xuống núi vẫn đầy uy nghi.
*
* *

Đinh Xuân Thu sát hại Huyền Thống, Huyền Nạn nhị tăng, là đại cừu của phái Thiếu Lâm. Quần tăng nghe nói y đã đến núi Thiếu Thất lập tức nhao nhao cả lên. Huyền Sinh quát lớn:
- Hôm nay mọi người ai cũng phải gắng hết sức, bắt sống cho bằng được lão quái, để báo thù cho Huyền Nạn, Huyền Thống hai vị sư huynh.
Huyền Từ cũng sang sảng nói:
- Người xa đến là khách, mình phải tiên lễ hậu binh.
Quần tăng cùng đáp:
- Tuân lệnh!
Huyền Từ lại tiếp:
- Các vị sư huynh, các vị bằng hữu, chúng ta cùng ra xem cao chiêu của Tinh Tú Lão Quái và họ Mộ Dung, liệu có được chăng?
Quần hùng vốn dĩ đang sốt ruột mà chưa biết làm thế nào, trông chờ câu này từ nãy giờ. Những thanh niên anh hào vai vế hơi thấp một chút, tính tình bộp chộp lập tức túa ra như đàn ong. Sau đó là Tứ Đại Ác Nhân, hảo hán các lộ, họ Đoàn Đại Lý, cao tăng các chùa, cùng nhau ùn ùn đi ra. Chỉ nghe tiếng loảng xoảng leng keng liên tiếp, những người chữ Tuệ trong phái Thiếu Lâm mang binh khí ra cho sư phụ, sư thúc, sư bá.
Huyền, Tuệ, Hư, Không bốn đời tăng chúng ai nấy cầm binh khí, xếp thành hàng đội đi ra khỏi chùa. Vừa đến sơn môn, những sư sãi được chỉ định canh gác ở lưng chừng núi chạy lên báo:
- Đồ chúng phái Tinh Tú hơn nghìn người, ở lương đình giữa núi đang vây đánh bọn Mộ Dung công tử, hiện còn ác đấu.
Huyền Từ gật đầu bước ra ngoài con đường lát đá nhìn xuống dưới, thấy lố nhố đầy những đầu người, xem chừng chẳng phải chỉ hơn nghìn người mà thôi đâu. Trong tiếng quát tháo, theo gió bay lên:
- Tinh Tú lão tiên hôm nay đích thân đốc chiến, dĩ nhiên bách chiến bách thắng.
- Chúng bay chỉ là mấy đứa yêu ma tiểu xú, dám ương ngạnh chống lại lão tiên, quả thực to gan lớn mật!
- Mau mau quăng bỏ binh khí, lạy lục lão tiên tha mạng đi thôi!
- Tinh Tú lão tiên giá lâm núi Thiếu Thất, chỉ cần di đầu ngón tay là chùa Thiếu Lâm đổ ngay lập tức.
Những đệ tử mới gia nhập chưa học được bản lãnh gì thì phải học thói xu nịnh sư phụ trước, thành thử hơn nghìn người gào lên nghe điếc cả tai, trên núi Thiếu Thất chỉ nghe rặt giọng ca công tụng đức. Chùa Thiếu Lâm xây dựng đã nghìn năm nay , bao nhiêu đời toàn thể tăng chúng niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” gom cả lại, xem ra cũng chưa bằng đám đệ tử phái Tinh Tú đang rầm rĩ ca ngợi sư phụ. Đinh Xuân Thu vuốt chòm râu bạc, mắt lim dim, vừa phởn phơ, vừa lơ mơ đầy vẻ say sưa.
Huyền Sinh vận khí vào đan điền, lớn tiếng quát:
- Kết La Hán Đại Trận!
Năm trăm tăng nhân đáp lời nhắc lại:
- Kết La Hán Đại Trận!
Áo đỏ thấp thoáng, áo xám dật dờ, năm trăm tăng nhân đội chạy bên đông, đội chạy bên tây, túa ra đầy khắp mọi nơi. Quần hùng nghe tiếng La Hán Đại Trận từ lâu nhưng hơn một trăm năm qua, chùa Thiếu Lâm chưa từng thi diễn cho người bên ngoài thấy, ngoài tăng nhân bản tự, chưa một ai được xem qua.
Bấy giờ mới thấy quần tăng áo mũ chia theo từng màu, kẻ đỏ người xám, kẻ vàng người đen, binh khí cũng khác nhau, hoặc đao hoặc kiếm, hoặc trượng hoặc sạn, ai nấy chạy băng băng, trong khoảnh khắc đã vây chặt phái Tinh Tú vào giữa.
Phái Tinh Tú đông hơn phái Thiếu Lâm nhiều nhưng đại đa số là đệ tử mới thu ô hợp, đánh lẻ một mình thì cũng còn có chút bản lãnh, thế nhưng hợp chiến thành trận như thế này thì chưa từng trải qua bao giờ, thành thử ai nấy cuống quít, hoảng loạn, tiếng ca tụng Tinh Tú Lão Tiên nghe giảm hẳn đi, lắm người im bặt, trong bụng đã tính chuyện chuyển sang ca tụng “Thiếu Lâm thần tăng”.
Huyền Từ phương trượng nói:
- Tinh Tú phái Đinh tiên sinh giá lâm núi Thiếu Thất, ấy là gây hấn với phái Thiếu Lâm. Các lộ anh hùng, xin mời dựa tường đứng coi, xem chùa Thiếu Lâm đối địch với cao nhân phương Tây được chăng?
Các lộ anh hùng Hà Sóc, Giang Nam, Xuyên Thiểm, Hồ Quảng liền nhao nhao lên:
- Tinh Tú Lão Quái làm hại võ lâm, tất cả chúng ta ai ai cũng là kẻ thù, phải tru sát tên khốn kiếp đó mới được.
Mọi người rút phắt binh khí ra, toan cùng phái Thiếu Lâm chung vai giết giặc. Khi đó Mộ Dung Phục, Đặng Bách Xuyên cả bọn đã giết được đến hơn hai chục môn nhân Tinh Tú, lại thấy đại viện đến nơi, lập tức nhảy ra ngoài mấy trượng, tạm thời ngừng tay không đấu nữa còn người phái Tinh Tú trong bụng cũng chột dạ không dám tiến lên.
Đoàn Dự lạng bên đông, lách bên tây xông vào trong đám người, chạy đến bên cạnh Vương Ngữ Yên nói:
- Vương cô nương, khi nào tình thế trở nên hung hiểm, tôi lại cõng cô chạy ra.
Vương Ngữ Yên bẽn lẽn nói:
- Tôi nào có bị thương, cũng chẳng bị người ta điểm huyệt, tôi … tôi tự mình đi được rồi …
Nàng đưa mắt liếc Mộ Dung Phục, nói thêm:
- Biểu ca tôi võ công cao cường, thừa sức bảo hộ cho tôi. Đoàn công tử, công tử nên ra khỏi đây đi.
Đoàn Dự thấy trong lòng chán chường, nghĩ thầm: “Ta làm gì có bản lãnh, so với biểu ca cô ta sao được?”. Thế nhưng bảo chàng đi ra thì lại lưu luyến không muốn rời, lầu bầu nói:
- Cái đó … cái đó … A, này Vương cô nương, cha tôi đến rồi, cũng ở bên ngoài kia.
Chàng cùng Vương Ngữ Yên bao lần cùng chung hoạn nạn, đã từng đi với nhau những quãng dài, ở cạnh nhau không phải là ít, thế nhưng Đoàn Dự chưa từng nói cho nàng hay thân thế lai lịch của mình thế nào. Trong mắt chàng, Vương Ngữ Yên là tiên trên trời, còn mình chỉ là kẻ phàm phu tục tử, chàng vốn dĩ chưa từng coi cái vị vương tử là vinh, huống chi dưới mắt thiên tiên, con vua cháu chúa hay dân ngu khu đen thì có khác gì nhau?
Vương Ngữ Yên thấy Đoàn Dự mấy lần chẳng kể tính mạng cứu mình, trong bụng cũng có lòng cảm mến cái thành tâm của anh chàng. Tuy nàng cảm kích thật nhưng xưa nay không để hình bóng Đoàn Dự trong lòng, chỉ coi như một gã đồ gàn học được bộ pháp xảo diệu, có chút khí công kiếm pháp lúc được lúc không, lại sợ biểu ca để bụng nên muốn chàng đi càng xa càng tốt. Bấy giờ nghe anh ta nói gia gia đã đến đây, cũng hơi tò mò bèn hỏi:
- Lệnh tôn từ Đại Lý đến đấy ư? Hai cha con đã lâu lắm không gặp nhau, có phải không?
Đoàn Dự vui mừng nói:
- Đúng thế! Vương cô nương, để tôi đưa cô đến gặp cha tôi nhé? Cha tôi gặp cô hẳn là thích lắm.
Vương Ngữ Yên mặt lại đỏ lên, lắc đầu:
- Tôi không gặp đâu.
Đoàn Dự hỏi:
- Sao lại không gặp?
Chàng thấy Vương Ngữ Yên không trả lời, lại muốn nàng vui bèn nói tiếp:
- Vương cô nương, người anh kết nghĩa Hư Trúc của tôi cũng ở đây nữa, y lại đi tu rồi. Lại thêm cả đồ đệ của tôi cũng có mặt, quả thật vui quá.
Vương Ngữ Yên biết đồ đệ của anh chàng là Nam Hải Ngạc Thần, thế nhưng tại sao y lại thu ác nhân đứng thứ ba có cái danh Hung Thần Ác Sát kia làm đồ đệ, thì xưa nay nàng chưa từng hỏi, nghĩ đến Nam Hải Ngạc Thần hình thù quái dị, bất giác nhếch mép nở một nụ cười. Đoàn Dự thấy mình làm cho nàng vui, trong lòng mừng lắm, tuy lúc này đang bị người của phái Tinh Tú vây quanh nhưng được Vương Ngữ Yên ban cho vài câu thì việc có tày trời chàng cũng chẳng coi vào đâu.
Quần tăng Thiếu Lâm bày La Hán Đại Trận xong, bên trái bên phải hai cánh bảo vệ, đằng trước đằng sau hai mặt tiếp ứng. Có mấy tên môn nhân phái Tinh Tú xông qua hướng tây, chỉ vừa giao phong đã lập tức bị thương. Đinh Xuân Thu nói:
- Tất cả tạm thời đừng động thủ vội.
Y lớn tiếng nói:
- Huyền Từ phương trượng, phái Thiếu Lâm nhà ngươi tự xưng là thủ lãnh võ lâm Trung Nguyên, thế nhưng dưới mắt ta, thật chẳng đáng quái gì cả.
Các đệ tử của y liền nhao nhao phụ họa:
- Đúng thế! Tinh Tú Lão Tiên đã đến thì bọn sư sãi chùa Thiếu Lâm chết không có đất mà chôn.
- Võ công các môn các phái trong thiên hạ đều phát nguyên từ phái Tinh Tú mà ra, chỉ có phái Tinh Tú võ công mới là chính thống, còn ngoài ra đều là tà ma ngoại đạo hết ráo.
- Các ngươi không học võ công phái Tinh Tú, chẳng qua chỉ là quỉ trâu thần rắn, rồi cũng sẽ bị diệt vong.
Đột nhiên có kẻ cao giọng hát lên:
Phái Tinh Tú lão tiên xuất thế,
Tài đức kia như thể đất trời.
Uy danh lừng lẫy cõi đời,
Cổ kim chưa có ai người sánh ngang.
Hơn nghìn người cùng một giọng phụ họa, lại có kẻ lấy thanh la não bạt, đàn sáo trống chiêng ra, kẻ thổi người gõ, thật là náo nhiệt. Quần hùng xưa nay chưa từng thấy phái Tinh Tú diệu võ dương oai, ai nấy vừa ngạc nhiên, vừa nực cười.
Trong tiếng trống chiêng tơ trúc, bỗng từ chân núi vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập. Tiếng khua mỗi lúc một dòn, chẳng mấy chốc thấy bốn lá cờ vàng lớn từ sườn núi hiện lên, bốn con ngựa chạy lên núi, người cưỡi mỗi người cầm một cây cờ, đón gió bay phần phật. Bốn lá cờ vàng đều viết năm chữ đen lớn:
Cái Bang Bang Chủ Trang
Bốn kỵ sĩ đó dừng ngay ở sườn núi, nhảy xuống ngựa, cắm lá cờ nơi cao nhất ở ngang vách đá. Cả bốn đều mặc theo lối Cái Bang, lưu đeo bị vải, tay cầm cán cờ không nói không rằng. Quần hùng đều nói:
- Bang chủ Cái Bang Trang Tụ Hiền đến rồi đây!
Mọi người thấy thanh thế bốn gã cầm cờ vàng đầy vẻ ngạo nghễ, thân pháp nhanh nhẹn nhẹ nhàng, so với bọn đồ đệ phái Tinh Tú khoe tài khoe mẽ, tự nhiên ai nấy cảm thấy có phần nể vì. Cờ vàng vừa dựng lên, khoảng một trăm mấy chục con ngựa phóng lên núi, hơn một trăm người đầu tiên là đệ tử sáu túi, ngoài ra là mấy chục người đệ tử bảy túi, hơn chục đệ tử tám túi. Dưới một chút là bốn người trưởng lão trên vai chín túi, tất cả không nói không rằng nhảy xuống ngựa, chia ra làm hai hàng. Người trong Cái Bang trừ khi có việc khẩn cấp, không bao giờ cưỡi ngựa ngồi xe, bây giờ thấy dương uy như thế quả không khác gì hào khách giang hồ. Nhiều kỳ túc trong võ lâm thấy thế, không khỏi thầm lắc đầu.
Lại nghe tiếng vó ngựa lộp cộp, hai con ngựa màu trắng xám khỏe mạnh chạy đến. Bên trái là một thiếu nữ mặc áo màu tím, xinh đẹp nho nhã nhưng đôi mắt vô quang. Nguyễn Tinh Trúc trông thấy lập tức kêu lên:
- A Tử!
Bà ta quên rằng mình đang giả làm đàn ông, tiếng kêu buột ra là nữ thanh. Người cưỡi con ngựa bên phải mặc bách kết cẩm bào, vẻ mặt trơ trơ chẳng khác gì xác chết. Quần hùng những người kiến văn rộng rãi thoạt nhìn đã biết ngay y đeo mặt nạ da người, không muốn cho ai biết bộ mặt thật của mình, ai nấy nghĩ thầm: “Người này chắc là bang chủ Cái Bang Trang Tụ Hiền đây! Y muốn cùng phái Thiếu Lâm tranh đoạt võ lâm minh chủ, sao lại không chịu hiển lộ chân tướng?”.
Lại cũng có người đoán ngầm: “Xem ra gã này phải là nhân vật thành danh trong võ lâm, Trang Tụ Hiền chỉ là tên giả. Y đã làm đến bang chủ Cái Bang thì đâu phải loại xoàng”. Lại có người đoán: “Xem chừng y cũng chẳng tài cán bao nhiêu, nếu đánh trận này có thua các nhà sư chùa Thiếu Lâm thì cũng dấu hình tích chạy mất để khỏi bẽ mặt”. Người khác thì đoán chừng: “Hay là y chính là tiền nhiệm bang chủ Cái Bang Kiều Phong? Y trở lại nắm đại quyền trong bang nên mới đi kiếm chùa Thiếu Lâm và quần hùng Trung Nguyên gây sự”.
Thế nhưng cũng có người từ ba chữ Trang Tụ Hiền mà liên tưởng đến Tụ Hiền Trang, nhưng lại chỉ đoán già đoán non là Kiều Phong, còn Du thị huynh đệ đã chết về tay Kiều Phong rồi, về sau đến trang viện cũng bị người ta đốt cháy thành tro, có ai lại dám nghĩ kẻ đang làm bang chủ Cái Bang chính là thiếu trang chủ Du Thản Chi.
A Tử nghe thấy tiếng mẫu thân gọi nhưng lúc này nàng đang có viêc quan trọng, chưa muốn gặp lại mẹ, ỉ ôi chuyện nọ chuyện kia nên làm như không nghe nói:
- Hiền ca, ở đây đông người quá nhỉ? Tiểu muội nghe đâu có người mới hát cái gì: “Tinh Tú Lão Tiên, đức phối thiên địa, uy chấn hoàn vũ, cổ kim vô tỉ.” Gã tiểu tử Đinh Xuân Thu với đám binh tôm tướng cá của y cũng đến đây hay sao?
Du Thản Chi đáp:
- Đúng đó! Môn hạ của y quả không phải ít.
A Tử vỗ tay reo lên:
- Thế thì hay quá! Mình đỡ phải đi xa, nghìn dặm bôn ba đến biển Tinh Tú đòi nợ máu.
Khi đó bang chúng Cái Bang đi bộ đã lục tục kéo lên núi, đều là năm túi, bốn túi, ba túi chia thành hàng lối đứng sau lưng Du Thản Chi và A Tử. A Tử quay lại vẫy tay, hai tên đệ tử Cái Bang lấy trong bọc ra món gì đó màu tím, buộc vào gậy, vung lên, thì ra đó là hai lá cờ lớn, mở bung ra trên không, mỗi lá cờ thêu sáu chữ đỏ chót như máu:
Tinh Tú Phái Chưởng Môn Đoàn
Hai là cờ tím đó trương lên rồi, các môn nhân phái Tinh Tú đều rối loạn, lập tức có kẻ kêu lên:
- Chưởng môn phái Tinh Tú là Đinh lão tiên, bốn bể ai chẳng biết, sao lại có đứa nào họ Đoàn đòi làm chưởng môn nhân?
- Chỉ nhận càn, thật không biết thẹn.
- Chức vị chưởng môn đâu phải tự phong là được?
- Đứa tiểu yêu nào tự xưng là chưởng môn phái ta, có giỏi thì đứng ra, ông không băm vằm như tương chớ kể làm người!
Những kẻ nói đó đều là những môn nhân mới thu của phái Tinh Tú, còn như Sư Hống Tử, Thiên Lang Tử những người cũ, ai cũng biết lai lịch của A Tử, nghĩ bụng cô nàng có Kiều Phong đứng sau lưng, không khỏi kinh sợ.
Những nhà sư và các anh hùng tục gia thấy tự nhiên xuất hiện thêm một chưởng môn phái Tinh Tú, không khỏi ngạc nhiên, nhưng cũng mừng thầm trong bụng, phen này bọn tà ma sâu từ trong ruột sâu ra quả hay biết chừng nào.
A Tử vỗ tay ba lượt, lớn tiếng nói:
- Môn hạ đệ tử phái Tinh Tú nghe đây: Bản phái xưa nay có qui củ, chức vị chưởng môn nhân, ai khỏe thì được. Trong bản phái, người nào võ công cao nhất người đó được làm chưởng môn. Nửa năm trước, Đinh Xuân Thu đấu với ta bị ta đánh cho tơi bời hoa lá, quì mọp dưới đấy lạy ta mười tám cái, bái ta làm thầy, đem chức vụ chưởng môn, hai tay cung kính bưng lên dâng cho ta. Không lẽ y không cho các ngươi biết hay sao? Đinh Xuân Thu! Ngươi dám lớn mật làm càn, là đại đệ tử của bản phái, đáng lẽ phải làm gương cho các sư đệ, sao lại dám khi sư diệt tổ, dối trá các đàn em?
Giọng nào trong trẻo, từng chữ từng chữ rõ ràng, tất cả mọi người đều nghe thấy. Ai nấy kinh ngạc vạn phần, thấy nàng chỉ là một cô gái nhỏ tuổi chừng mười sáu, mười bảy, hai mắt lại lòa, sao có thể làm chưởng môn được? Đoàn Chính Thuần và Nguyễn Tinh Trúc lại càng kinh hãi. Hai người biết rằng con gái mình vốn là môn hạ của Đinh Xuân Thu, điêu ngoa cổ quái, cực kỳ bướng bỉnh, nhưng võ công chỉ bình thường, sao lại dám phản đồ vi sư, vuốt râu hùm Đinh Xuân Thu, chuyện này khó mà yên ổn. Với vài người nước Đại Lý đang ở trên núi Thiếu Thất đây, thật không sao đủ sức kháng cự lại phái Tinh Tú, cứu nàng thoát hiểm.
Đinh Xuân Thu thấy ở giữa đám đông quần hùng tụ tập, bao nhiêu con mắt người ta trông vào thế này mà A Tử dám ngang nhiên giương cờ “Tinh Tú phái chưởng môn”, thì làm sao nhịn nổi? Ông ta cơn giận bừng bừng nhưng ngoài mặt vẫn cười hì hì, ra vẻ hiều hậu từ hòa nói:
- Tiểu A Tử, chức vị chưởng môn bản phái, ai khỏe là được, ngươi nói thế quả không sai. Ngươi có bụng muốn chức chưởng môn, ắt hẳn có bản lãnh chân thực, vậy lại đây tiếp ta ba chiêu xem có được không?
Đột nhiên trước mắt hoa lên một cái, trước mặt chừng ba thước đã có thêm một người, chính là Du Thản Chi. Việc xảy ra quả là xuất kỳ bất ý, đến nhãn lực bén nhạy như Đinh Xuân Thu cũng không nhìn rõ y đến cách nào, trong bụng kinh hoảng, vội lùi lại một bước.
Y vừa lùi vừa nhảy phải đến năm thước, ngờ đâu Du Thản Chi cũng vẫn còn cách mình chừng ba thước, hẳn là khi mình nhảy lùi một bước, đối phương cũng tiến tới một bước, hiển nhiên khi y thấy mình lùi y mới tiến, đi sau mà cùng đến, không lộ hình tích, người này võ công cao cường như thế khiến cho ai nấy phải e dè.
Đinh Xuân Thu thấy khuôn mặt y vàng khè trơ trơ như gỗ đến sát mình rồi chưa kịp mở miệng hỏi: “Ta muốn tỉ võ với A Tử, can gì đến ngươi mà nhúng tay vào?” vội lùi lại thêm một bước, thò tay về sau chộp luôn một môn nhân, ném luôn vào người y.
Du Thản Chi ứng biến cực nhanh, lập tức nhảy ngược về một trượng, cũng giơ tay chộp ngay một tên đệ tử ba túi Cái Bang, vận kình ném tới. Tên đệ tử ba túi ấy chẳng khác gì một ám khí cực lớn, bay thẳng vào Đinh Xuân Thu, đụng phải gã môn nhân phái Tinh Tú giữa chừng, nghe bình một tiếng. Người ngoài nhìn thấy kình lực mạnh mẽ như thế đều nghĩ thầm: “Hai gã đệ tử này chắc hẳn đụng nhau nát xương đứt gân mà chết”.
Ngờ đâu hai người đụng nhau rồi, chỉ nghe sèo sèo mấy tiếng, rồi có mùi khét lẹt bay vào mũi khiến ai nấy muốn mửa, quần hùng vội vàng nín hơi, có người lùi lại, có kẻ đưa tay bịt mũi, có người vội uống thuốc giải, biết rằng Đinh Xuân Thu và Trang Tụ Hiền đều dùng công phu âm độc truyền lên người hai gã đệ tử. Hai người đụng nhau đã mềm nhũn rơi bịch xuống, không còn cục cựa gì, hiển nhiên chết toi rồi.
Đinh Xuân Thu và Du Thản Chi trao đổi một chiêu, chưa phân được ai cao ai thấp, trong bụng đều ngán thầm, cùng lùi lại mấy thước, lại vói tay về sau chộp một tên đệ tử khác ném ra. Hai tên đệ tử lại đụng nhau trên không, phát ra mùi khét, rồi cùng chết. Hai người cùng sử dụng một môn võ công âm độc của phái Tinh Tú tên là Hủ Thi Độc, chộp một người sống ném vào địch nhân, thực ra vừa chộp được là đã khiến người kia chết rồi, chất độc trên móng tay liền truyền vào máu huyết, biến người đó thành một khối thuốc độc, địch nhân nếu như lấy tay gạt ra, thể nào cũng bị trúng phải thi độc. Dẫu có lấy binh khí đỡ, thì chất độc cũng dính vào binh khí rồi truyền vào tay. Thậm chí nếu có tránh né hay dùng võ công kiểu như Phách Không Chưởng đánh bật ra thì cũng khó mà không bị nhiễm độc.
Du Thản Chi hôm đó cùng Toàn Quan Thanh kết bạn đồng hành, bụng dạ đã ngu ngơ lại kém kinh lịch, chỉ hai ngày là Toàn Quan Thanh đã tra xét được mọi việc ngọn ngành. Toàn Quan Thanh nghĩ thầm: “Gã này nội lực tuy hùng mạnh vô tỉ, võ công lại thật tầm thường, xem ra chẳng làm được trò gì cả”. Đến sau y lại biết được A Tử là môn đồ của Đinh Xuân Thu phái Tinh Tú, y chợt nghĩ ra một mẹo bảo Du Thản Chi theo học A Tử võ công, thế nhưng trước mặt A Tử thì tâng bốc Du Thản Chi võ công trên đời hiếm có, thiên hạ vô song rồi bảo A Tử đem hết võ công ra biểu diễn để cho Du Thản Chi có dịp chỉ điểm thêm.
Du Thản Chi và A Tử đều còn trẻ, người thì si mê, kẻ lại mù lòa nên rơi ngay vào kế của y. A Tử đem võ công bản môn từng môn một ra diễn lại, lại nói rõ cách tu tập như thế nào. Môn công phu Hủ Thi Độc của Du Thản Chi chính vì thế mà học được. Yếu chỉ của công phu này toàn dùng nội lực thâm hậu để dẫn chất độc, khiến chộp vào ai là chết ngay, xác người lập tức nhiễm đầy chất độc chứ công phu vốn dĩ không có gì là kỳ diệu.
Cái đạo lý đó người nào trong phái Tinh Tú cũng biết cả nhưng chỉ vì không luyện được nội lực mạnh như thế mà thôi. A Tử khi ở ngoài thành Nam Kinh bắt được độc trùng độc xà về tu luyện nhưng đến công phu độc chưởng cũng còn chưa luyện xong thì làm sao sử dụng môn Hủ Thi Độc này được.
A Tử tuy là kẻ lanh lợi láu lỉnh nhưng mắt đã mù rồi nên không nhìn được vẻ mặt của Du Thản Chi mà tính mạng mình thì quả là do Trang công tử cứu thoát từ tay những môn hạ của Đinh Xuân Thu, lại thêm Toàn Quan Thanh mồm mép trơn như mỡ, đưa Du Thản Chi lên tận mây xanh nêu dẫu nàng thông minh tuyệt đỉnh cũng không đoán nổi vị Trang công tử võ công cái thế này lại đang học lén võ công của mình.
Mỗi khi A Tử nói ra một chiêu, Du Thản Chi lại theo đúng như thế mà thí diễn, trong người y có hàn độc của con băng tàm, lại có nội công thượng thừa của Dịch Cân Kinh, bao gồm sở trường của cả chính lẫn tà, nội lực cực kỳ hùng hậu nên chiêu nào y đánh ra cũng đều gẫy cây vỡ đá, uy lực không biết bao nhiêu mà kể, A Tử nghe thấy hết sức khâm phục. Du Thản Chi cũng truyền thụ cho nàng một số tâm pháp tu luyện Dịch Cân Kinh, A Tử theo đó mà luyện, tuy không tiến bộ bao nhiêu nhưng cũng thấy người nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, gân cốt linh hoạt, nghĩ bụng rồi cũng sẽ có lúc thần hiệu.
Khi đó Du Thản Chi cũng đã hiểu rõ thần công của mình ắt có liên hệ mật thiết với nhà sư cởi trần trong cuốn quái thư kia nên nếu muốn cho có thể khoe tài khoe mẽ với A Tử, y phải đi vào những chỗ vắng vẻ chuyên cần tập luyện. Một hôm kia, y đang theo đường những sợi chỉ trên hình vẽ luyện công, đột nhiên có một cơn gió lốc thổi bay cuốn sách ra ngoài mấy trượng. Du Thản Chi vừa quay người lại, nội tức trong kinh mạch lập tức chuyển động, ngửng đầu lên thấy cuốn sách đã lọt vào tay một nhà sư trugn niên. Du Thản Chi hoảng hốt kêu lên:
- Của tôi đó, mau trả lại …
Y nhất thời vừa kinh hãi vừa giận dữ, nội tức lập tức chạy ngược, không còn cử động gì được nữa, chỉ thấy gã hòa thượng kia cười khì khì quay mình bỏ đi khiến y càng thêm sốt ruột, chân tay mình mẩy cứng đơ như khúc gỗ.
Người đoạt cuốn Dịch Cân Kinh của y chính là Cưu Ma Trí. Y tinh thông tiếng Phạn, lại thêm thông tuệ, ngộ tính cao, khác hẳn Tiêu Phong hay A Châu chỉ giương mắt ngó mà không hiểu gì cả, Du Thản Chi lạng quạng làm ướt cuốn kinh nên hiện ra đồ hình, không thể nào sánh với y được.
Du Thản Chi phải mất đến sáu giờ sau các huyệt đạo mới giải khai, thổ ra một bụm máu, người uể oải chẳng khác gì mới ốm dậy. Cũng may là y đã luyện tập những hình vẽ trong quyển kinh mười phần cũng được sáu bảy, lại cũng đã lâu nên nhớ được hết, sau đó cứ thế mà tiếp tục luyện, nội công càng lúc càng tăng.
Sau đó Toàn Quan Thanh tìm cách gỡ cái đầu sắt cho Du Thản Chi, dùng mặt nạ da người che những lỗ hổng bị sắt nóng làm lỗ chỗ, sau đó mới đưa y đi dự đại hội Cái Bang ở Quân Sơn, Động Đình Hồ. Với nội công thâm hậu như Du Thản Chi, lại thêm võ công quái dị, trong Cái Bang nào ai có thể địch nổi, đoạt chức bang chủ dễ như chơi. Đồng thời Toàn Quan Thanh cũng chính thức trở lại Cái Bang, thăng lên chức trưởng lão chín túi. Du Thản Chi tuy là bang chủ thật nhưng mọi việc trong bang toàn do Toàn Quan Thanh sắp xếp lo liệu.
Toàn Quan Thanh thấy trong bang những trưởng lão, đệ tử không phục Du Thản Chi rất đông, trong bụng lo lắng, nhưng chẳng lẽ đem ra giết sạch, mới hiến kế tranh chức minh chủ võ lâm Trung Nguyên với phái Thiếu Lâm, để khi bang chủ Cái Bang Trang Tụ Hiền thành thiên hạ võ công đệ nhất rồi thì với công đức uy vọng đó sẽ chế ngự được những kẻ bất bình trong Cái Bang.
A Tử tính tình ham vui, hiếu thắng, tuy đã mù nhưng vẫn chứng nào tật nấy, Toàn Quan Thanh hiến kế đó thật đúng ý nàng. Du Thản Chi cũng đâu có muốn chức võ lâm minh chủ nhưng A Tử hết sức tán thành, nên cũng đành bấm bụng tuân hành. Toàn Quan Thanh gia công tính toán bố trí mọi việc cực kỳ cẩn mật. Bao nhiêu anh hùng hảo hán các lộ đến chùa Thiếu Lâm đúng ngày rằm tháng sáu chính là do kiệt tác của y.
A Tử nghĩ bụng đã có một người thiên hạ võ công đệ nhất là Trang Tụ Hiền đỡ đầu thì còn sợ gì Tinh Tú Lão Quái, lập tức tự phong cho mình chức vụ “chưởng môn phái Tinh Tú”, sai người giương lá cờ tím, đến núi Thiếu Thất diệu võ dương oai.
Người của Cái Bang đến nơi, thấy trên núi phái Tinh Tú đông nghẹt, việc này quả là ngoài dự liệu của Toàn Quan Thanh, y liền quay sang bàn với Du Thản Chi, một khi Đinh Xuân Thu vừa mở miệng, lập tức xông ra động thủ ngay để y khỏi gây khó khăn cho A Tử.
Đinh Xuân Thu thấy đối phương lợi hại như thế, lập tức sử dụng môn võ công tối âm độc Hủ Thi Độc ra. Môn công phu này mỗi lần sử dụng đều phải hi sinh một môn đệ, nhưng đối phương dù tránh né hay đỡ gạt, đều bị thảm họa, dẫu kẻ võ công cao minh bực nào cũng chỉ còn nước thi triển khinh công tuyệt đỉnh, chạy ra ngoài mươi trượng thì mới khỏi độc thủ mà thôi. Thế nhưng hai bên giao đấu mà bỏ chạy như thế thì đâu còn là đánh nữa.
Ngờ đâu Du Thản Chi cũng học của A Tử môn công phu này, lập tức hi sinh tính mạng đệ tử Cái Bang, chống đỡ tấn công của Đinh Xuân Thu. Hai người cứ ném hết đệ tử này đến đệ tử khác, chỉ nghe bịch bịch liên tiếp, trong giây lát hai bên mỗi người đã ném chín tên đệ tử, mười tám cái xác nằm la liệt trên mặt đất, mặt mũi người nào người nấy tím ngắt, trông thật dễ sợ, không dám nhìn.
Đệ tử phái Tinh Tú ai nấy sợ chết điếng, cố hết sức tránh cho xamong sao sư phụ khỏi chộp được, nhưng miệng vẫn tiếp tục ca tụng công đức, có điều giọng lập cập run như cầy sấy, đâu còn vẻ gì hoan hô cổ võ cho sư phụ?
Đệ tử Cái Bang thấy bang chủ đột nhiên sử dụng võ công âm độc đó, tuy nói là bị bức bách phải làm thế nhưng ai nấy ngán ngẩm nghĩ thầm: “Bản bang hành sự, xưa nay lấy nhân nghĩa làm đầu, lý đâu bang chủ trước mặt anh hùng thiên hạ lại thi triển môn võ công vô lại này, có khác gì cũng cá mè một lứa với phái Tinh Tú?”. Thế nhưng cũng có người lại nghĩ: “Giá như Kiều bang chủ còn làm, thể nào cũng dùng chính đạo đối phó với tà thuật của lão quái”.
Đinh Xuân Thu vừa vói tay lại toan chộp tên đệ tử thứ mười, ngời đâu chộp phải quãng không, quay đầu lại thấy đám đệ tử đã chạy ra xa, lại nghe vù một tiếng, Du Thản Chi đã ném một người tới. Đinh Xuân Thu vừa sợ vừa tức, trong cơn nguy cấp liền nhảy vọt trở vào giữa đám môn nhân. Cái xác của gã đệ tử Cái Bang bay vụt tới, người trong phái Tinh Tú muốn bỏ chạy thì không còn kịp nữa rồi, bảy tám người chỉ kịp rú lên “Ối mẹ ơi!” thì đã bị các xác đụng phải. Cái xác người đó cực kỳ độc địa, mặt những người kia liền bao phủ một làn hắc khí, lăn ra đất, dãy dụa mấy cái rồi chết ngay.
A Tử nghe Toàn Quan Thanh đứng bên cạnh kể lại tình trạng, sướng quá cười khanh khách, kêu lên:
- Đinh Xuân Thu! Trang bang chủ là hộ pháp của chưởng môn nhân, ngươi đánh bại được y rồi sau động thủ với chưởng môn cũng chưa muộn. Thế ngươi được hay ngươi thua?
Đinh Xuân Thu giận lắm, trận vừa rồi nào phải vì mình công phu kém hơn, xem lối ném và kình lực của Trang Tụ Hiền, nội lực y mạnh thật nhưng thủ pháp lần nào cũng như lần nấy, đủ biết y chỉ học được của A Tử một chút xíu vỏ ngoài, bao nhiêu biến hóa tinh diệu đều không biết gì cả. Sở dĩ y thua cũng bởi vì đám đệ tử phái Tinh Tú sợ chết, đứa nào đứa nấy bỏ chạy cho nhanh, không khẳng khái tựu nghĩa như bọn đệ tử Cái Bang, gặp nguy không trốn tránh. Y chợt nghĩ ra một kế ngửng mặt lên trời cười ha hả.
A Tử nhíu mày hỏi:
- Cười ư? Ngươi còn cười được sao? Có gì đáng cười?
Đinh Xuân Thu vẫn cười dài liên tiếp, đột nhiên vù vù vù bảy tám tên đệ tử Tinh Tú bị y dùng liên châu thủ pháp nhanh nhẹn dị thường chộp lấy ném ra, hết đứa này tới đưa khác về phía Du Thản Chi, chẳng khác gì bắn liên châu tiễn.
Du Thản Chi nào có biết công phu Liên Châu Hủ Thi Độc, chỉ chộp được ba tên đệ tử Cái Bang ném ra, đến tên thứ tư thì vươn tay không kịp, trong cơn khẩn cấp bèn nhảy vọt lên, cách tránh né này không phải nhảy về sau, không thể tính là bỏ chạy nên không ai dám nói là đã thua.
Đinh Xuân Thu đang muốn cho y tránh né, tay trái liền vẫy một cái, A Tử kinh hoảng kêu lên, thân hình nhảy vọt về phía Đinh Xuân Thu. Người đứng chúng quanh thấy thế không khỏi thất sắc. Cầm Long Công, Khống Hạc Công các loại công phu nếu luyện đến mức thượng thừa đều có thể lăng không thu vật, nhưng có giỏi lắm cũng chỉ bắt người, đoạt binh khí trong vòng bốn năm thước. Trong võ thuật cũng có môn Cách Sơn Đả Ngưu là để hình dung cao thủ dùng Phách Không Chưởng, Vô Hình Thần Quyền sử dụng hư kình mà đả thương được người khác, nhưng dẫu có là cao thủ tuyệt đính, cũng chẳng cách nào vận nội lực ra xa đến hai trượng.
Đinh Xuân Thu lúc này ở cách A Tử đến sáu bảy trượng, vậy mà vẫy tay một cái đã khiến nàng ngã xuống ngựa, kèó lại bắt, võ công cao siêu như thế quả là ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Trong đám người vây quanh không ít cao thủ nhưng nếu so sánh chiêu này với Đinh Xuân Thu thì quả không thể nào bì kịp, ai nấy vừa kinh hãi vừa khâm phục.
Thế nhưng có ai biết đâu Đinh Xuân Thu bắt giữ A Tử nào có phải là công phu chân thực mà toàn nhờ vào Nhu Ti Sách, một trong Tinh Tú Tam Bảo. Nhu Ti Sách lấy từ tơ của con tằm tuyết ở gần bên biển Tinh Tú. Con tằm tuyết này trời sinh sống trên các cây dâu, nhỏ hơn những con tằm thường nhiều, không có độc tính nhưng nhả ra một loại tơ bền chắc hơn tơ thường, một sợi tơ cũng không dễ gì bứt đứt được. Thế nhưng giống tuyết tàm này không biết làm kén, nhả tơ rất ít lại cũng cực kỳ khó kiếm. Hôm trước A Tử dùng một chiếc lưới cá trong suốt để bắt Chử Vạn Lý, ép ông ta nhục quá phải tự tận, cái lưới đó cũng chỉ có một phần nhỏ loại tơ này. Cái lưới của Đinh Xuân Thu hoàn toàn làm bằng tơ con tuyết tàm, vửa mỏng mảnh lại vừa trong suốt, mắt thường không sao thấy được, y ném liên tiếp chín tên môn đệ lại đồng thời tung chiếc Nhu Ti Sách ra. Chín cái thây độc kia vừa đẩy Du Thản Chi phải lùi ra xa lại vừa mà mắt mọi người, khiến cho ai nấy chú ý đến Liên Châu Hủ Thi Độc nên khi Nhu Ti Sách tung ra không ai phát giác.
Đến khi A Tử thấy tơ mềm quấn quanh người mình rồi thì đã bị Đinh Xuân Thu kéo đi. Nói là Đinh Xuân Thu ma mãnh nhưng cái lưởi nhỏ và nhẹ như không ấy ném ra xa sáu bảy trượng mà các cao thủ không ai hay biết, chỉ một chiêu đã bắt được người, công lực quả thật phi phàm. Y giơ tay nắm lấy sau lưng A Tử, tay phải điểm các huyệt đạo, Nhu Ti Sách đã rút về trong tay áo rồi. Ném xác chết, tung lưới ra, vẫy tay thu về, bắt người tất cả chỉ trong vòng một tiếng cười ha hả, đến khi nắm được A Tử trong tay tiếng cười vẫn còn chưa dứt. Tiếng cười đó cũng là để dẫn dụ mọi người trong thuật che mắt của y.
Du Thản Chi còn đang ở trên không đã thấy A Tử bị bắt rồi, kinh hoàng liền tung người về trước, sáu cái xác người vùn vụt dưới chân y. Chân trái y vừa chạm đất, hữu chưởng đã đánh về phía Đinh Xuân Thu. Đinh Xuân Thu giơ tay trái ra, lập tức đưa A Tử ra đỡ chiêu vỡ bia tan đá của Du Thản Chi. Du Thản Chi tuy võ công cao cường nhưng kinhn nghiệm ứng biến lâm địch lại hoàn toàn chưa có gì cả, thấy chưởng lực của mình ắt sẽ đánh cho A Tử tan xương nát thịt, lập tức vội thu hồi.
Thế nhưng khi y phát chưởng đã dùng toàn lực, làm sao có thể thu về một cách gấp rút? Vốn dĩ những người võ công bậc trung cũng biết được chỉ cần lệch qua một bên là sẽ không làm A Tử bị thương, có điều Du Thản Chi đối với A Tử quá mức kính yêu, vừa thấy không xong chỉ biết thu chưởng hồi lực, không còn nghĩ ngợi gì khác, đem tất cả chưởng lực thu về có khác nào dùng chưởng đó tự đánh vào ngực mình. Y lập tức loạng choạng, oa lên một tiếng hộc ra một ngụm máu tươi.
Nếu như người nội lực yếu, một chưởng đó ắt đã mất mạng rồi, thế nhưng cũng may y tu tập Dịch Cân Kinh có chút thành tựu, chưởng đó tuy chẳng nhẹ nhàng, vừa toan hít một hơi nhưng Đinh Xuân Thu đời nào để cho y có thì giờ mà thở, vù vù vù vù đánh luôn ra bốn chưởng. Nội tức của Du Thản Chi từ đan điền chưa vận lên được, chỉ đành múa chưởng đánh ra, tiếp luôn bốn chưởng, mỗi lần lại hộc máu, bốn chưởng hộc máu đen bốn lần.
Đinh Xuân Thu đắc thế đời nào nhường ai, đánh luôn chưởng thứ năm toan lấy mạng Du Thản Chi. Chỉ nghe chung quanh mấy người kêu lên:
- Đinh lão quái chớ vội hành hung!
- Ngừng tay!
- Tiếp ta một chiêu!
Huyền Từ, Quán Tâm, Đạo Thanh các vị cao tăng, luôn những anh hùng hiệp sĩ các lộ, không ai nỡ nhìn bang chủ Cái Bang chết dưới tay Đinh Xuân Thu, vừa quát mắng vừa ào ra cứu viện.
Ngờ đâu chưởng thứ năm của Đinh Xuân Thu đánh ra, Du Thản Chi trả lại một chưởng, Đinh Xuân Thu thân hình lảo đảo phải lùi lại một bước. Các cao thủ thấy thế biết ngay chiêu này Đinh Xuân Thu đã bị lép vế rồi, lập tức dừng lại không tiến lên giúp đỡ nữa. Thì ra Du Thản Chi hộc ra bốn ngụm máu bầm rồi, nội tức đã thông, chưởng thứ năm đã vận được chất kỳ độc của con băng tàm và nội công Dịch Cân Kinh ra.
Nếu Đinh Xuân Thu dùng chưởng chống lại thì không phải là địch thủ nhưng vì Đinh Xuân Thu chiếm được tiên cơ đánh Du Thản Chi bị thương rồi khiến cho nội lực của y suy giảm nhiều, nếu không song chưởng đụng nhau thể nào y cũng phải lùi lại đến năm sáu bước.
Đinh Xuân Thu trong ngực trộn trạo, những vẫn chưa chịu thua, lập tức vận đủ mười thành công lực, quát lên một tiếng, râu tóc dựng ngược, ào một chưởng đánh ra. Du Thản Chi tiến lên một bước, đón lấy chưởng của y, kêu lên:
- Mau bỏ Đoàn cô nương xuống!
Vù vù vù vù liên tiếp bốn chưởng, mỗi lần đánh ra lại tiến lên một bước. Năm bước đó tiến lên rồi, mặt đã sát ngay mặt Đinh Xuân Thu, vừa vươn tay là đã nắm được A Tử rồi. Đinh Xuân Thu chưởng lực đã không địch lại, thấy khuôn mặt như xác chết của y trong bụng cũng hoảng, mỉm cười nói:
- Ta lại sử dụng Hủ Thi Độc công phu, ngươi cẩn thận nhé.
Nói xong nhắc A Tử lên, nhứ nhứ mấy cái. Du Thản Chi vội lêu lên:
- Chớ! Chớ! Chớ có làm thế!
Giọng y run rẩy đủ biết kinh hoàng cực điểm, biết rằng nếu Đinh Xuân Thu dùng công phu Hủ Thi Độc thì A Tử sẽ thành một xác chết ngay. Đinh Xuân Thu nghe thấy giọng y hoảng hốt như thế, lập tức hiểu ngay: “Thì ra thằng nhỏ mê tít con bé thối tha này, ha ha, hay lắm, quả thực hay biết mấy”. Y bắt giữ A Tử vốn chỉ muốn xử tử nàng trước mặt mọi người để khỏi ai tranh giành chức chưởng môn phái Tinh Tú, bây giờ thấy điệu bộ của Du Thản Chi, nẩy ra ý định dùng A Tử làm con tin, hiếp chế gã bang chủ Cái Bang Trang Tụ Hiền võ công còn cao hơn cả mình này, bèn nói:
- Ngươi không muốn nó chết phải không?
Du Thản Chi kêu lên:
- Ông … ông … ông mau thả cô ta ra, cái đó … cái đó nguy hiểm lắm …
Đinh Xuân Thu lại cười lên một tiếng nói:
- Ta muốn giết nó thật chẳng tốn chút hơi, sao lại phải thả là sao? Nó là phản đồ của bản phái, không coi tôn trưởng vào đâu, không giết thì còn giết ai bây giờ?
Du Thản Chi đáp:
- Cái đó … cái cô nương A Tử này, dù gì chăng nữa ông cũng không nên hại cô ta, ông đã làm mù mắt cô ta rồi, vậy xin, tôi van ông, thả cô ta xuống, ta … ta sẽ tạ ơn thật hậu.
Y nói năng chẳng đâu vào đâu đủ biết đối với A Tử hết sức quan tâm, thật chẳng còn vẻ gì là bang chủ Cái Bang nữa. Đinh Xuân Thu thấy y nội lực âm hàn hùng mạnh, nghe giọng nói, giống hệt gã đầu sắt, nhưng trên đầu y nào có cái lồng đâu, mà gã đầu sắt sao bây giờ lại làm bang chủ Cái Bang? Thế nhưng y không có rảnh đâu mà nghĩ ngợi bèn nói:
- Muốn ta tha cái mạng nhỏ của cô nàng thì cũng không có gì là khó, chỉ cần nghe lời ta vài việc thôi.
Du Thản Chi vội vàng đáp:
- Để tôi làm, để tôi làm! Dù có trăm việc, nghìn việc tôi cũng làm.
Đinh Xuân Thu nghe y nói thế, trong bụng mừng thầm, gật đầu nói:
- Hay lắm! Việc đầu tiên là, ngươi phải lập tức lạy ta làm thầy, từ nay thành đệ tử phái Tinh Tú.
Du Thản Chi chẳng chần chừ chút nào, quì ngay xuống nói:
- Sư phụ ở trên, đệ tử … đệ tử Trang Tụ Hiền khấu đầu.
Y trong bụng nghĩ thầm: “Ta vốn dĩ là đệ tử của ông rồi, cũng đã rập đầu rồi, có lạy thêm một lần nữa thì cũng đã sao đâu?”. Y vừa quì xuống, quần hùng đã nhốn nháo cả lên. Trong Cái Bang từ các trưởng lão đổ xuống, ai nấy phẫn nộ cùng cực, nghĩ thầm: “Bang chúng ta là đại bang số một thiên hạ, xưa nay vẫn làm chuyện hiệp nghĩa, ai đời bang chủ lại đi lạy một gã nổi tiếng tà ác làm thầy. Mình không còn có thể coi y là bang chủ được nữa”.
Bỗng nghe chiêng trống, đàn sáo nổi lên, môn nhân phái Tinh Tú lớn tiếng reo hò, tiếng ca tụng Tinh Tú lão tiên tưởng như vang lên đến chín tầng mây, bao nhiêu những lời nịnh bợ nghe mà ngứa cả tai, không một ai có thể tưởng nổi, nào là nhật nguyệt không sáng bằng Tinh Tú lão tiên, trời đất không vĩ đại bằng Tinh Tú lão tiên, từ khi họ Bàn Cổ khai thiên lập địa đến giờ, không một ai uy đức hơn lão tiên được. Chu Công, Khổng Tử, Phật Tổ, Lão Quân, chó chí Ngọc Hoàng đại đế, Thập Điện Diêm Vương cũng phải chịu lép một bề.
Khi A Tử bị Đinh Xuân Thu bắt giữ, Đoàn Chính Thuần và Nguyễn Tinh Trúc hai người tái mặt, tự biết mình bản lĩnh không địch nổi Tinh Tú Lão Quái không thể nào cứu con ra khỏi tay ông ta được, lại thấy Trang Tụ Hiền vì nàng mà uốn lưng cong gối, nghe lời sai bảo, quả thực ra ngoài ý muốn. Nguyễn Tinh Trúc vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nói nhỏ:
- Ông xem người ta tình sâu nghĩa nặng đến thế, có đâu như ông … như ông vạn phần không được một.
Đoàn Dự đưa mắt liếc Vương Ngữ Yên nghĩ thầm: “Ta đối với Vương cô nương một mối thâm tình, có thể nói không còn đâu hơn nữa. Thế nhưng nếu so với vị Trang bang chủ này thì còn kém xa. Y quả là bậc thánh hiền trong tình trường! Ví thử Vương cô nương bị Tinh Tú Lão Quái bắt giữ, liệu ta có dám trước đông đủ mọi người quì xuống hay không?”. Nghĩ đến đây, trong người khí huyết như sôi lên, thấy rằng vì Vương Ngữ Yên thì dù có chết vạn lần cũng cam lòng, chuyện chịu nhục trước mặt người khác thì nào có đáng gì đâu, buột miệng kêu lên:
- Dám chứ! Dám lắm chứ!
Vương Ngữ Yên lạ lùng hỏi:
- Anh dám làm gì?
Đoàn Dự mặt đỏ lên, bẽn lẽn nói:
- Ồ, cái đó …
Du Thản Chi rập đầu mấy cái rồi đứng lên, thấy Đinh Xuân Thu vẫn nắm A Tử chưa chịu thả, gương mặt cô gái nhăn lại xem chừng cực kỳ thống khổ vội nói:
- Sư phụ! Xin lão nhân gia thả nàng ra.
Đinh Xuân Thu cười khẩy nói:
- Con tiểu a đầu này lớn mật nói càn, đâu có thể dễ dàng tha cho nó được? Trừ khi ngươi lấy công chuộc tội, làm cho ta vài chuyện mà thôi.
Du Thản Chi vội đáp:
- Được, được! Sư phụ muốn đệ tử lập công lao gì?
Đinh Xuân Thu nói:
- Ngươi ra khiêu chiến với Huyền Từ phương trượng của phái Thiếu Lâm, giết quách y đi.
Du Thản Chi ngập ngừng:
- Đệ tử và phái Thiếu Lâm không thù không oán, Cái Bang tuy muốn tranh hùng cùng phái Thiếu Lâm, nhưng chắc không cần phải giết người.
Đinh Xuân Thu sầm mặt xuống, giận dữ quát:
- Ngươi chống lại sư mệnh, đủ biết lạy ta làm thầy đều chỉ là láo toét.
Du Thản Chi chỉ mong sao A Tử được bình yên thoát hiểm, nào còn lý gì đến đạo nghĩa giang hồ, thị phi công luận vội đáp:
- Vâng! Thế nhưng phái Thiếu Lâm võ công cao lắm, đệ tử hết sức mà làm … sư phụ … lời sư phụ không thể không tính, xin đừng gia hại A Tử cô nương!
Đinh Xuân Thu thản nhiên đáp:
- Giết hay không giết Huyền Từ là do ngươi, giết hay không giết A Tử là quyền ở ta.
Du Thản Chi xoay người lại, lớn tiếng nói:
- Huyền Từ phương trượng của phái Thiếu Lâm, phái Thiếu Lâm đứng đầu các môn các phái còn Cái Bang là bang lớn nhất trên giang hồ, trước nay vốn cùng sánh vai đứng tại trung nguyên, không ai thống thuộc được ai. Hôm nay mình phân xem bên nào cao, bên nào thấp, bên thắng là minh chủ võ lâm, còn bên thua phải phục tòng hiệu lệnh minh chủ, không được trái lời.
Ánh mắt y quét qua quần hào nói tiếp:
- Các vị anh hùng hảo hán trong thiên hạ, hôm nay tụ tập dưới núi Thiếu Thất, nếu có vị nào không phục thì cứ việc đứng ra khiêu chiến với minh chủ võ lâm.
Y nói thế, tưởng như mình đã là minh chủ võ lâm rồi. Đinh Xuân Thu và Du Thản Chi đối đáp với nhau, thanh âm tuy không lớn lắm nhưng những người nội công thâm hậu đều nghe rõ từng câu từng chữ. Các cao tăng chùa Thiếu Lâm nghe thấy Đinh Xuân Thu công khai sai Du Thản Chi ra giết phương trượng Huyền Từ, không ai không tức tối, nhưng vừa xem hai người hiển thị công lực, Du Thản Chi vừa tà vừa mạnh, Huyền Từ phương trượng có địch nổi hay không cũng còn chưa thể nói được vì các loại độc công tà thuật không phải dễ dàng gì đối phó.
Huyền Từ vốn không muốn cùng y động thủ, nhưng Du Thản Chi đã công nhiên khiêu chiến mình trước mặt quần hùng, không còn cách gì có thể từ chối, đành phải chắp tay nói:
- Cái Bang mấy trăm năm qua, đều theo con đường hiệp nghĩa ở trung nguyên, anh hùng thiên hạ không ai là không kính ngưỡng. Bang chủ tiền nhiệm của quí bang Uông Kiếm Thông bang chủ, có giao tình với tệ phái không ít. Trang thí chủ mới đảm nhiệm chức bang chủ, tệ phái được tin trễ nên không kịp sai người đến chúc mừng, không khỏi có tội sơ xuất, nay xin tạ lỗi. Các đệ tử tăng tục của tệ phái trước nay đối với quí bang cực kỳ tôn kính, cái giao tình mấy trăm năm giữa Thiếu Lâm và Cái Bang chưa từng mất hòa khí bao giờ. Không hiểu vì cớ gì hôm nay Trang bang chủ lại hưng binh vấn tội, xin nói cho biết. Anh hùng thiên hạ hôm nay có mặt đông đủ nơi đây, phải trái ngay cong, ắt có công luận.
Du Thản Chi tuổi trẻ kiến thức nông cạn, bất học vô thuật, làm sao biện luận được với Huyền Từ? Thế nhưng trước khi y đến chùa Thiếu Lâm cũng đã được Toàn Quan Thanh dạy cách ăn nói, lập tức trả lời:
- Nước Đại Tống ta nam có nước Liêu, tây có Tây Hạ, Thổ Phồn, bắc có Đại Lý, bốn bề tứ di dòm ngó, cái đó … cái đó …
Y đem Bắc có nước Liêu, Nam có Đại Lý nói trật phương hướng, khiến cho người nghe có tiếng cười khúc khích. Du Thản Chi biết mình nói sai nhưng không sao rút lại được, không khỏi mười phần sượng sùng, cũng may có mang mặt nạ da người nên không ai nhìn thấy sắc diện y ra sao. Y ngượng nghịu ậm ừ mấy tiếng rồi lại nói tiếp:
- Nước Đại Tống ta binh thưa tướng ít, quốc thế suy yếu, chỉ còn trông vào võ lâm nghĩa sĩ, giang hồ đồng đạo chúng ta một lòng khuông phù, có thế mới có thể ngoài chống cường địch, trong trừ kẻ gian.
Quần hùng nghe y nói có lý cùng tấm tắc:
- Phải lắm! Phải lắm!
Du Thản Chi lên tinh thần, lại hùng hồn tiếp:
- Có điều mấy năm nay cái họa từ bên ngoài mỗi lúc một sâu, cái gánh nặng trên vai chúng ta, mỗi ngày thêm nặng, nếu không tề tâm hợp lực cùng đối phó với nguy nan thì không thể nào làm nổi. Có điều các môn các phái, các bang các hội, người này đánh lẫn người kia, rồi mình lại đánh mình, nói chung ra là không sao có thể một lòng một dạ. Gã Kiều Phong Khất Đan kia chỉ đơn thương độc mã đến đánh cho một trận thì hào kiệt Trung Nguyên đã thua rồi, huống hồ gì đến Tây Vực Tinh Tú Hải Tinh Tú lão … Tinh Tú lão … Tinh Tú lão … cái Tinh Tú lão..,hèm, y từng sát hại hai cao tăng của phái Thiếu Lâm … cái đó … cái đó …
Toàn Quan Thanh vốn đã dậy cho y rằng “Tây Vực Tinh Tú hải Tinh Tú Lão Quái đã từng sát hại hai cao tăng của phái Thiếu Lâm, vậy mà phái Thiếu Lâm đành bó tay không làm gì được”, Du Thản Chi đã thuộc làu làu, bây giờ lời ra đến cửa miệng xem chừng không ổn, nên cứ ấp úng mãi “Tinh Tú lão..”.
Trong đám quần hùng có người kêu lên:
- Y là Tinh Tú Lão Quái, còn người thì là Tinh Tú tiểu yêu!
Lập tức có một số đông cười lên ha hả. Môn nhân phái Tinh Tú lập túc hát vang:
Phái Tinh Tú lão tiên xuất thế,
Tài đức kia như thể đất trời.
Uy danh lừng lẫy cõi đời,
Cổ kim chưa có ai người sánh ngang.
Cả nghìn người cùng cất tiếng gào lên, bao nhiêu tiếng cười của quần hùng liền bị át đi. Tiếng hát chưa dứt, trong đám người liền có tiếng rè rè thật khó nghe cũng hát theo:
Phái Tinh Tú lão tiên xuất thế,
Tài đức kia như thể đất trời.
Uy danh lừng lẫy cõi đời,
Mấy câu đó và điệu hát giống hệt bọn người của phái Tinh Tú. Môn nhân phái Tinh Tú thấy có người ngoài cũng có người ca công tụng đức lão tiên bản phái, việc này xưa nay chưa từng có, thật còn hơn người trong nhà tự mình ca tụng mình. Bọn họ mừng rỡ, vội vàng khua chiên đánh trống, đàn sáo vang lừng, đột nhiên câu thứ tư chuyển sang ngay xuống:
Khác chi rắm chó ai người thối hơn.
Các môn nhân còn đang sững sờ, đàn sáo chống chiêng phụ họa nửa chừng không kịp thu hồi, vẫn tiếp tục chập choeng cho tới hết khiến câu “Khác chi rắm chó ai người thối hơn” nghe thật lọt tai.
Quần hùng cười đền bò lăn bò càng, còn người trong phái Tinh Tú thì ngoạc mồm chửi rủa, Vương Ngữ Yên cũng phải mỉm cười:
- Bao tam ca hát hay quá!
Bao Bất Đồng đáp:
- Không dám! Dở eẹc hà!
Bốn câu đó chính là kiệt tác của Bao Bất Đồng. Du Thản Chi lợi dụng khi mọi người đang náo loạn cả lên vội cúi xuống thì thầm với Toàn Quan Thanh mấy câu, rồi lại dõng dạc nói tiếp:
- Nước Đại Tống ta quốc bộ gian nguy, giang hồ dồng đạo lại không tề tâm hiệp lực, để đến nỗi bị Phiên bang ức hiếp. Vì thế Cái Bang chủ trương lập ra một vị minh chủ võ lâm để cho mọi người nghe theo hiệu lệnh, nếu như có đại sự phát sinh thì không đến nỗi rối loạn. Huyền Từ phương trượng, ngài có tán thành không?
Huyền Từ khoan thai nói:
- Lời của Trang bang chủ quả là có lý. Thế nhưng lão nạp có một chuyện chưa được tỏ tường, muốn xin thỉnh giáo.
Du Thản Chi hỏi lại:
- Chuyện gì?
Huyền Từ đáp:
- Trang bang chủ đã bái Đinh tiên sinh làm thầy, hẳn phải là môn nhân phái Tinh Tú, có phải thế không?
Du Thản Chi nói:
- Chuyện đó … chuyện đó là việc riêng của mỗ, đâu có liên quan gì đến đại sư.
Huyền Từ nói:
- Phái Tinh Tú là môn phái bên Tây Vực, đâu có phải đồng đạo võ lâm với Đại Tống chúng ta. Việc Đại Tống lập hay không lập minh chủ võ lâm, không có liên can gì đến phái Tinh Tú. Nếu như võ lâm đồng đạo Trung Nguyên muốn suy cử một vị minh chủ để dễ bề thống lĩnh trù tính, các hạ là người của phái Tinh Tú cũng không thể nào tham dự được.
Các vị anh hùng liền nhao nhao lên:
- Đúng lắm!
- Lời của phương trượng chùa Thiếu Lâm thật phải.
- Ngươi là chó săn đầy tớ của môn phái Phiên bang, sao lại vọng tưởng chức minh chủ võ lâm Trung Nguyên được?
Du Thản Chi không biết phải đối đáp làm sao, đưa mắt nhìn Đinh Xuân Thu, rồi lại quay sang Toàn Quan Thanh mong hai người lên tiếng gỡ cho mình. Đinh Xuân Thu tằng hắng một tiếng nói:
- Lời của phương trượng chùa Thiếu Lâm sai rồi. Lão phu vốn người đất Khúc Phụ, tỉnh Sơn Đông, sinh trưởng ở xứ của thánh nhân, phái Tinh Tú một mình lão phu sáng lập, sao lại bảo là Phiên bang Tây Vực được? Phái Tinh Tú tuy ở Tây Vực, chẳng qua là nơi tạm thời ẩn cư của lão phu mà thôi. Ngươi bảo phái Tinh Tú là môn phái Phiên bang, thế thì Khổng phu tử cũng là người Phiên bang sao, nực cười ơi là nực cười? Nói đến Tây Vực Phiên bang, võ công Thiếu Lâm vốn là do tổ sư Đạt Ma người Thiên Trúc, ngay cả Phật giáo cũng là từ Phiên bang Tây Vực mà ra, ta xem chính phái Thiếu Lâm mới thực là môn phái Phiên bang đó!
Lời của y nói ra, cả Huyền Từ lẫn quần hùng đều cảm thấy khó mà cãi lại được. Toàn Quan Thanh cũng dõng dạc nói:
- Võ công trong thiên hạ, nguồn gốc từ đâu mà ra cũng thật khó mà biết. Võ công từ Tây Vực truyền sang Trung Thổ cũng có mà võ công Trung Thổ truyền sang Tây Vực cũng có. Trang bang chủ của chúng tôi là người Trung Thổ, Cái Bang vốn cũng là môn phái Trung Nguyên, dĩ nhiên y phải là nhân vật lãnh tụ của võ lâm Trung Nguyên rồi. Huyền Từ phương trượng, việc hôm nay lấy võ công cường nhược ra định hơn thua, chứ không thể lấy miệng lưỡi ngôn từ để phân thắng bại được. Cái Bang và Thiếu Lâm ai yếu ai mạnh, chỉ cần hai vị thủ lãnh ra tay so tài, kẻ cao người thấp biết ngay, chứ nói dông nói dài thì phỏng có ích gì đâu? Còn như nếu ông biết thân biết phận, không muốn động thủ với tệ bang chủ thì chỉ cam chịu nước lép, nhường cho bang chủ chúng tôi chức võ lâm minh chủ là xong, còn như không ra tay không thể được.
Lời nói đó rõ ràng y muốn bảo là Huyền Từ biết mình địch không lại nên dùng dằng từ chối. Huyền Từ tiến lên hai bước, nói:
- Trang bang chủ, nếu như ngươi nhất định đòi lão nạp ra tay, nếu như lão nạp vẫn cứ chấp nê vào cái tình cố cựu của quí bang với tệ phái mà không chịu nghe thì lại hóa ra bất kính với quí bang.
Ông đưa mắt nhìn khắp quần hùng một lượt rồi dõng dạc nói:
- Anh hùng thiên hạ, hôm nay tất cả mọi người ai cũng thấy rồi, phái Thiếu Lâm quyết không có ý tranh hùng đấu thắng với Cái Bang, nhưng vì bang chủ Cái Bang nhất định dồn ép, lão nạp không còn đường nào mà lùi, không còn cách nào mà tránh.
Quần hùng liền nhao nhao lên:
- Phải lắm, tất cả chúng ta làm chứng, phái Thiếu Lâm thật không đuối lý chút nào.

Các tập/chương/hồi khác của Thiên Long bát bộ (bản mới)

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !