Truyện kiếm hiệp
 

Thiên Long bát bộ (bản mới) (Hồi 48(a))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 1426

 


Một thân lưu lạc dãi dầu,
Nào đâu địa ngục nào đâu thiên đường.
Đâu là ngọc lộ cành dương,
Đâu là nước mắt mang mang bể sầu.
*
*          *



   T iếng nói đó ít ra cũng phải ngoài mươi trượng nhưng truyền vào tai Mộ Dung Phục và Vương phu nhân tưởng chỉ cách chưa đầy một thước. Hai người mặt tái đi, bên ngoài tiếng Phong Ba Ác, Bao Bất Đồng cùng quát tháo, xông về phía có thanh âm. Mộ Dung Phục lẻn ra ngoài, dưới ánh trăng một bóng màu xanh lay động, tiếp theo một bóng màu xám, một bóng màu vàng từ bên cạnh lướt tới chính là Đặng Bách Xuyên và Công Dã Can từ hai bên chia ra tấn công.
Đoàn Diên Khánh chống gậy xuống đất, trượng bên kia quét ngang điểm vào Đặng Bách Xuyên và Công Dã Can, soẹt soẹt soẹt mấy cái, trong nháy mắt tung ra sát thủ liên tiếp. Đặng Bách Xuyên miễn cưỡng đối phó được, còn Công Dã Can chịu không nổi, liên tiếp lùi lại hai bước. Bao Bất Đồng và Phong Ba Ác hai người cũng xông vào trợ chiến. Đoàn Diên Khánh tuy một mình đánh với bốn người nhưng vẫn ung dung, thế lấn lướt hẳn.
Mộ Dung Phục rút phắt trường kiếm đeo ngang hông, múa lên thành một vùng ánh sáng xanh đâm vào Đoàn Diên Khánh. Đoàn Diên Khánh bị năm người vây đánh, Mộ Dung Phục lại là một cao thủ hạng nhất nhưng trượng ảnh vẫn vù vù, ra chiêu cực kỳ lăng lệ.
Thuở Vương phu nhân và Đoàn Chính Thuần hai người ái tình nồng thắm, khi dạo nguyệt, lúc xem hoa, ngoài việc thề non hẹn biển cũng còn đàm luận võ công. Đoàn Chính Thuần cũng đã đem Nhất Dương Chỉ và kiếm pháp họ Đoàn các loại thí diễn cho tình nhân xem. Lúc này Vương phu nhân sử dụng chiêu thức chẳng khác gì Đoàn lang thuở nào, làm sao không khỏi thương tâm?
Bà nghĩ đến người tình hiện đã bị bắt, chắc cũng gần đâu đây, sao không nhân dịp này đi cứu chàng ra? Bà vừa toan ra ngoài đi tìm bỗng nghe Phong Ba Ác kêu rú lên một tiếng. Chỉ thấy y nằm lăn trên mặt đất, cương trượng trên tay Đoàn Diên Khánh còn cách y chừng một thước vạch qua vạch lại nhưng không tấn công vào chỗ yếu hại. Binh khí của bọn Mộ Dung Phục, Đặng Bách Xuyên tấn công Đoàn Diên Khánh đều bị binh khí của y đánh bật ra. Tình thế đó hiển nhiên cho thấy nếu Đoàn Diên Khánh muốn lấy mạng Phong Ba Ác thật dễ như trở bàn tay nhưng tạm thời thủ hạ lưu tình đấy thôi.
Mộ Dung Phục nhảy lùi về sau kêu lên:
-          Khoan đã!
Đặng Bách Xuyên, Công Dã Can, Bao Bất Đồng ba người cũng lùi lại. Mộ Dung Phục hỏi:
-          Đoàn tiên sinh, đa tạ tiên sinh đã nới tay, hai chúng ta xưa nay không thù không oán, từ rày về sau, Cô Tô Mộ Dung cam chịu hạ phong.
Phong Ba Ác kêu lên:
-          Họ Phong học nghệ không tinh xảo, một mạng này có đáng gì? Công tử gia đừng vì họ Phong mà phải chịu nước lép.
Đoàn Diên Khánh từ cổ họng phát ra một tiếng cười ú ớ nói:
-          Họ Phong quả là một hảo hán tử.
Y vừa nói vừa rút trượng về. Phong Ba Ác dùng thế Lý Ngư Đả Đĩnh, vụt một cái tung người lên vung đơn đao chém thẳng xuống đầu Đoàn Diên Khánh, quát:
-          Nếm một đao của ta.
Đoàn Diên Khánh hất trượng lên, cuốn lấy đơn đao. Phong Ba Ác thấy một lực đạo cực mạnh chấn động bàn tay, thanh đao tuột khỏi tay rồi hông đau nhói, đã bị đối phương điểm một gậy, hất ra ngoài hàng chục trượng. Tay trái Đoàn Diên Khánh hơi chếch xuống, nội lực từ cương trượng truyền xuống đơn đao, leng keng leng keng mấy tiếng đã gẫy thành hàng chục mảnh, đụng vào nhau bay tung tóe. Vương phu nhân, Mộ Dung Phục cả bọn kẻ nhảy lên, người hụp xuống tránh né, trong bụng ai nấy khiếp đảm.
Mộ Dung Phục vòng tay nói:
-          Đoàn tiên sinh thần công cái thế, bội phục, bội phục! Chúng mình bây giờ đổi thù thành bạn, nên chăng?
Đoàn Diên Khánh nói:
-          Ngươi vừa bảo là sẽ bố trí túy nhân phong để hại ta, bây giờ thấy không địch nổi nên nói nhũn, thế là có ý gì đây?
Mộ Dung Phục đáp:
-          Nếu tiên sinh và tại hạ hai người nắm tay cùng mưu tính thì có lợi hơn nhiều. Diên Khánh thái tử, tiên sinh là đích hệ trữ quân của nước Đại Lý, ngôi báu bị người ta cướp mất, sao không tìm cách đoạt lại?
Đôi mắt quái đản của Đoàn Diên Khánh liếc nhìn y, lạnh lùng hỏi:
-          Chuyện đó có liên can gì đến ngươi đâu?
Mộ Dung Phục nói:
-          Nếu tiên sinh muốn làm hoàng đế Đại Lý thì không thể không nhờ tại hạ tương trợ.
Đoàn Diên Khánh cười khẩy nói:
-          Ta không tin ngươi lại muốn giúp ta, e rằng trong bụng chỉ mong đâm ta một kiếm.
Mộ Dung Phục đáp:
-          Tại hạ muốn giúp tiền bối lên ngôi hoàng đế Đại Lý, cũng là do tính toán cho mình nữa. Thứ nhất, tại hạ hận tên tiểu tử Đoàn Dự, trên núi Thiếu Thất ép cho tại hạ phải xấu hổ toan tự tận, khiến họ Mộ Dung không còn đất đứng trên giang hồ nên muốn giết gã đoạt lại hoàng vị cho tiền bối để rửa mối hận lòng. Thứ hai, tiền bối lên ngôi hoàng đế Đại Lý rồi, tại hạ cũng có việc nhờ giúp lại.
Đoàn Diên Khánh biết rõ Mộ Dung Phục là kẻ túc trí đa mưu, với mình chẳng có bụng tốt lành gì, nhưng nghe y nói thế, cũng phải tin đến bảy tám phần. Hôm trước trên núi Thiếu Thất, Đoàn Dự dùng Lục Mạch Thần Kiếm đánh cho Mộ Dung Phục không còn đường chống đỡ là chuyện chính mắt Đoàn Diên Khánh chứng kiến. Y nhớ lại chuyện cũ, trong bụng cực kỳ lo âu, tuy đã bắt được Đoàn Chính Thuần rồi nhưng biết mình không thể nào địch lại Đoàn Dự, nếu như hai bên đụng độ thì thể nào cũng bỏ mạng dưới kiếm khí vô hình của đối phương, cách đối phó duy nhất là đem tính mạng vợ chồng Đoàn Chính Thuần ra uy hiếp, rồi tìm cách chế ngự Đoàn Dự nhưng cũng không lấy gì làm chắc. Y bèn hỏi:
-          Các hạ đã không phải là đối thủ của Đoàn Dự rồi thì lấy cách gì chế phục y?
Mộ Dung Phục ngượng ngập đáp:
-          Sức không đánh nổi thì dùng mưu. Nói gì thì nói, miễn là tại hạ bắt được Đoàn Dự giao lại cho các hạ là xong.
Đoàn Diên Khánh mừng rỡ, chuyện y lo âu nhất là võ công Đoàn Dự quá cao siêu không sao địch nổi, nếu Mộ Dung Phục có thể bắt được y, ấy là trừ khử cho mình một mối họa cực lớn nhưng lại sợ Mộ Dung Phục chỉ khoác lác để lòe mình, không thể dễ dàng mắc hỡm y được liền nói:
-          Ngươi bảo là bắt được Đoàn Dự, nói thế chẳng là không tưởng, khẩu thuyết vô bằng hay sao?
Mộ Dung Phục mỉm cười nói:
-          Vị Vương phu nhân đây là cữu mẫu[1] của tại hạ, gã tiểu tử Đoàn Dự đã bị mợ tôi bắt được rồi. Bà ta đang định đem Đoàn Dự để đổi với các hạ một người, bọn tôi muốn dụ các hạ đến đây cũng vì lẽ đó.
Khi đó Vương phu nhân đã đưa mắt nhìn bốn bề để tìm xem Đoàn Chính Thuần ở chỗ nào, nghe Mộ Dung Phục nói thế vội vàng quay lại. Đoàn Diên Khánh cất tiếng eo éo từ trong bụng ra:
-          Chẳng hay phu nhân định đổi lấy ai thế?
Vương phu nhân mặt đỏ lên, người mà bà ngày đêm nhung nhớ, lúc nào cũng nghĩ đến chính là Đoàn Chính Thuần, ngặt nỗi thân phận đàn bà góa mà lại công nhiên thổ lộ tâm sự với người ngoài thì không tiện, ngần ngại không biết phải trả lời sao. Mộ Dung Phục nói:
-          Phụ thân của tiểu tử Đoàn Dự là Đoàn Chính Thuần, năm xưa đắc tội với mợ tôi, quả thực thù sâu như biển. Mợ tôi chỉ mong các hạ thuận cho một điều, sau khi được nhường ngôi vua Đại Lý thì giao lại Đoàn Chính Thuần, lúc đó lột da xẻ thịt, vạc dầu, nướng than tùy ý phu nhân định liệu.
Đoàn Diên Khánh cười ặc ặc nghĩ thầm: “Y nhường ngôi rồi, ta vốn định đem y ra xử tử, nay ngươi thay ta làm chuyện đó thì còn gì bằng”. Thế nhưng xem chừng chuyện này quá dễ dãi, e rằng bên trong có ngụy trá gì đây bèn hỏi:
-          Mộ Dung công tử, ngươi bảo khi ta đăng cơ xong sẽ có chuyện nhờ ta giúp, không biết việc đó tại hạ có đủ sức không, xin nói ra trước, để khỏi sau này ta làm không xong, thành kẻ tiểu nhân vô tín nghĩa.
Mộ Dung Phục đáp:
-          Đoàn điện hạ đã nói như thế càng làm cho tại hạ tin tưởng vạn phần. Chúng ta đã trao đổi với nhau một chuyện tày trời như thế này, việc trong tâm khảm của tại hạ lẽ nào còn dấu diếm điện hạ làm chi? Họ Mộ Dung ở Cô Tô là hậu duệ của hoàng tộc nước Đại Yên, liệt tổ liệt tông từng di huấn phải hết sức hưng phục cơ nghiệp. Tại hạ lực lượng đơn bạc, khó mà thành được đại sự. Đợi cho điện hạ chính vị ngôi vua Đại Lý rồi, Mộ Dung Phục mong được quốc chủ cho mượn một vạn binh, đầy đủ lương thực để dùng vào việc hưng phục Đại Yên.
Việc Mộ Dung Phục là hoàng duệ nước Đại Yên, khi Mộ Dung Bác ngăn trở việc y tự vẫn trên núi Thiếu Thất, Đoàn Diên Khánh ở ngoài nhìn vào đã đoán được bảy tám phần, nay lại nghe Mộ Dung Phục thổ lộ đại bí mật của mình, đủ biết trong lòng thành thực, nghĩ thầm: “Y muốn hưng phục Đại Yên thì phải cùng một lúc đối địch với cả Đại Tống, Đại Liêu. Nước Đại Lý ta đất hẹp người thưa, tự bảo vệ mình còn chưa xong, làm sao lại dám gây sự với các đại quốc? Huống chi ta vừa mới lên ngôi, nhân tâm chưa ổn định, lẽ đâu lại gây chuyện binh đao? Thôi được, bây giờ mình cứ giả vờ ưng thuận, đến lúc đó tính kế trừ y đi là xong, bụng người quân tử há lại nhỏ nhen, tâm kẻ trượng phu sao không độc địa?”. Y bèn đáp:
-          Đại Lý nước nhỏ dân nghèo, một vạn binh e rằng khó mà cung đốn nổi, chỉ có thể có được năm nghìn thôi. Mong rằng một khi đại công cáo thành, Đại Yên, Đại Lý hai nước sẽ mãi mãi có tình hôn nhân huynh đệ.
Mộ Dung Phục phục xuống lạy một cái thật sâu, nhỏ lệ đáp:
-          Mộ Dung Phục nếu khôi phục được cơ nghiệp tổ tông, đời đời thế thế sẽ làm bình phong cho Đại Lý, quyết không dám quên đại ân đại đức của bệ hạ.
Đoàn Diên Khánh thấy y đổi giọng gọi mình là “bệ hạ”, hết sức sung sướng, lại nghe y nói tới câu sau cùng giọng nghẹn ngào vô cùng thành khẩn, vội vàng đưa tay đỡ lên nói:
-          Công tử bất tất đa lễ. Không biết tên tiểu tử Đoàn Dự nay ở đâu?
Mộ Dung Phục chưa kịp hồi đáp, Vương phu nhân đã tiến lên hai bước hỏi:
-          Đoàn Chính Thuần gã kia bây giờ ở đâu?
Mộ Dung Phục nói:
-          Xin bệ hạ dẫn các tùy tòng đến nhà cữu mẫu tại hạ nghỉ chân. Đoàn Dự dĩ nhiên đã trói sẵn dâng lên ngay lập tức.
Đoàn Diên Khánh vui mừng nói:
-          Thế thì hay lắm.
Đột nhiên từ trong bụng y phát ra một tiếng rít rền rĩ. Vương phu nhân còn đang kinh ngạc đã nghe từ xa có tiếng chân dồn dập, lọc cọc, mấy chiếc xe lừa chạy đến. Chẳng bao lâu đã thấy bốn người cưỡi ngựa, áp tống ba cỗ xe từ đường cái chạy vào. Vương phu nhân nhún người nhảy tới, chắc mẩm Đoàn Chính Thuần ắt đang ở trong xe nên bồn chồn tiến tới mở ngay rèm che chiếc xe thứ nhất.
Đột nhiên một người mồm rộng mắt hí, đầu hói tai vểnh từ đâu đã nhảy ra chặn ngay trước mặt, cất tiếng eo éo quát lên:
-          Làm gì thế?
Vương phu nhân giật mình nhảy ra ngoài, nhìn lại thấy gã xấu xí kia tay cầm roi, chính là người đánh xe. Đoàn Diên Khánh nói:
-          Tam đệ, vị này là Vương phu nhân, tất cả chúng ta cùng đến trang viện của phu nhân nghỉ ngơi. Những người khách trong xe cũng đem theo luôn.
Người xa phu đó chính là Nam Hải Ngạc Thần. Rèm xe vén ra, một người uy nghi bước xuống. Vương phu nhân thấy ông ta dung nhan tiều tụy, mặc một chiếc áo bào nhăn nhúm, chính là Đoàn lang người không ngày nào bà không nghĩ đến, ngực nóng hổi, nước mắt ròng ròng, vội vàng tiến lên kêu khẽ:
-          Đoàn … Đoàn … chàng … chàng khỏe chứ?
Đoàn Chính Thuần nghe tiếng kinh hãi hết sức, quay lại thấy Vương phu nhân, mặt liền biến sắc. Ông đi đến đâu cũng để lại những món nợ phong lưu, nhưngï chỉ có Vương phu nhân là gay go hơn hết. Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc thì cũng chỉ muốn ông bầu bạn sớm hôm là đủ mãn nguyện còn Vương phu nhân thì thật là đanh đá, xuất quyền động đao, nhất định ép ông phải về giết nguyên phối Đao Bạch Phượng để lấy bà ta làm vợ, chuyện đó Đoàn Chính Thuần làm sao thực hiện được? Bà ta làm dữ đến nỗi ông không thể công khai từ giã mà phải lén trốn đi, tưởng đã thoát nợ, ngờ đâu ngay lúc mình trong cơn quẫn bách lại gặp phải oan gia.
Đoàn Chính Thuần tuy không phải là kẻ chuyên nhất một mối tình nhưng được cái đối với ai cũng hết sức chân thành, qua cơn hoảng hốt, lập tức nghĩ ngay đến nguy nan của người tình cũ, vội vàng kêu lên:
-          A La! Chạy cho mau! Lão già áo xanh đây là đại ác nhân, chớ để rơi vào tay y.
Ông nghiêng người, chắn giữa Đoàn Diên Khánh và Vương phu nhân, luôn mồm giục giã:
-          Chạy mau! Chạy mau!
Thực ra ông đã bị Đoàn Diên Khánh điểm trúng trọng huyệt rồi, cử động cực kỳ khó khăn, còn hơi sức nào mà che chở cho Vương phu nhân?
Thế nhưng chỉ lên tiếng gọi “A La” đầy vẻ trìu mến chân thành, bao nhiêu oán hận trong lòng Vương phu nhân trong nháy mắt biến thành muôn vạn mối nhu tình, có điều trước mặt Đoàn Diên Khánh và Mộ Dung Phục không thể nào lộ ra được, lập tức cười khẩy một tiếng nói:
-          Thật là tượng đất qua sông, mình chẳng lo được cho mình còn lo cho ai? Y là đại ác nhân, không lẽ ngươi là đại hảo nhân chăng?
Bà ta quay sang Đoàn Diên Khánh:
-          Điện hạ, xin mời!
Đoàn Diên Khánh biết rõ tính nết Đoàn Chính Thuần, bây giờ nhìn cử động thần sắc của ông, rõ ràng đối với Vương phu nhân yêu thương nồng nàn nhưng Vương phu nhân lại đầy lòng oán hận, hẳn là yêu quá hóa thù, nghĩ thầm: “Hai người này có quan hệ với nhau không phải tầm thường, mình chớ có mắc hỡm của chúng”. Y tài cao mật lớn nên đâu có sợ hãi gì, ngang nhiên tiến vào trong nhà.
Đây là một tòa trang việc Vương phu nhân kiến tạo đặc biệt đễ bắt giữ Đoàn Chính Thuần, kiến trúc qui mô không phải nhỏ, vào bên trong là một tòa nhà lớn, trồng đầy hoa trà, dưới ánh trăng bóng hoa lung linh, cực kỳ nhã khiết.
Đoàn Chính Thuần thấy hoa trà bài trí giống hệt như khu vườn ở Mạn Đà Sơn Trang ngày nào hai người liền cành chắp cánh, trong lòng xót xa, nói khẽ:
-          Thì ra … thì ra đây là nơi nàng ở.
Vương phu nhân cười nhạt đáp:
-          Ngươi cũng nhận được ra sao?
Đoàn Chính Thuần nói:
-          Sao lại không nhận ra. Ta chỉ tiếc năm xưa không cùng nàng ăn ở đến răng long đầu bạc ở Mạn Đà Sơn Trang …
Nam Hải Ngạc Thần và Vân Trung Hạc cũng dẫn hết tất cả những người bị bắt để trong hai cỗ xe kia vào trong nhà. Một cỗ xe là Đao Bạch Phượng, Chung phu nhân Cam Bảo Bảo, Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc bốn người đàn bà, còn một cỗ xe là bọn Phạm Hoa ba người công thần của Đại Lý, lại thêm Thôi Bách Tuyền và Quá Ngạn Chi. Cả chín người đều bị Đoàn Diên Khánh điểm trúng trọng huyệt.
Thì ra Đoàn Chính Thuần phái Ba Thiên Thạch và Chu Đan Thần hộ tống Đoàn Dự sang Tây Hạ cầu thân rồi, chẳng bao lâu lại tiếp được sứ giả của Bảo Định Đế gửi sang đem chỉ dụ đòi ông ta phải về Đại Lý ngay tức khắc để đăng cơ tiếp vị, còn Bảo Định Đế định lên chùa Thiên Long xuất gia.
Hoàng thất nước Đại Lý sùng tín Phật pháp, những vì vua về già nhường ngôi đi tu rất nhiều, thành thử Đoàn Chính Thuần khi nhận được chỉ dụ trong lòng thương cảm nhưng cũng không lấy gì làm lạ, lập tức cùng Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc thủng thẳng xuôi nam, định sẽ bí mật sắp xếp cho hai bà ở một nơi trong thành Đại Lý, không cho vương phi Đao Bạch Phượng hay biết. Ngờ đâu Đao Bạch Phượng và Cam Bảo Bảo hai người trước sau lại đến. Đến khi nhân được tin báo của chư nữ cung Linh Thứu cảnh giác, nói là có kẻ đối đầu lợi hại đang giăng bẫy, khuyên Đoàn Chính Thuần gia tâm đề phòng.
Đoàn Chính Thuần cùng bọn Phạm Hoa thương nghị, ai nấy đều cho rằng kẻ “đối đầu lợi hại” kia ắt là Đoàn Diên Khánh chứ không còn ai, người này khó mà đối phó chi bằng tránh mặt là hơn nên lập tức chuyển đường qua hướng đông. Ông có ngờ đâu tin tức trên là do A Bích nghe được của thị tì Vương phu nhân, mà chỉ biết là Vương phu nhân đang giăng bẫy nhưng có biết đâu tuyệt nhiên không có ý làm hại Đoàn Chính Thuần.
Đoàn Chính Thuần đổi đường đi rồi, bao nhiêu những sắp xếp của Vương phu nhân đều trút lên đầu Đoàn Dự, còn Đoàn Chính Thuần thì lại đụng đầu Đoàn Diên Khánh. Ở nơi bãi Hồng Sa, bến Phượng Hoàng[2] hai bên đánh nhau, cả bọn Đoàn Chính Thuần bị thua to, Cổ Đốc Thành bị Nam Hải Ngạc Thần đánh văng xuống sông, chết mất xác những người còn lại đều bị Đoàn Diên Khánh điểm huyệt, giải về phương nam.
Mộ Dung Phục sai bọn Đặng Bách Xuyên bốn người canh gác ở bên ngoài, còn chính y ngang nhiên đóng vai chủ nhân, quát tháo tì bộc khoản đãi khách.
Vương phu nhân chăn chăm nhìn Đao Bạch Phượng, Cam Bảo Bảo, Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc, thấy bốn người người nào cũng có nét yêu kiều xinh đẹp, tuy bản thân mình không kém cạnh gì nhưng gọi họ bằng những chữ “tao hồ ly”, “tiện nữ nhân” xem ra không ổn, cái cảnh “trông người mà nghĩ đến ta”, tự nhiên có lòng thương cảm.
Đoàn Dự ở vách bên kia thấy cả cha lẫn mẹ cùng rơi vào tay địch, trong bụng tuy có chút vui mừng nhưng không khỏi lo âu. Chỉ nghe Đoàn Diên Khánh nói:
-          Vương phu nhân, để khi đại sự xong rồi, ta sẽ giao lại Đoàn Chính Thuần cho bà xử trí sao cũng được. Còn gã tiểu tử Đoàn Dự nay ở đâu?
Vương phu nhân vỗ tay ba tiếng, hai đứa thị tì liền chạy ra ngoài cửa, khom lưng chờ lệnh. Vương phu nhân nói:
-          Đem tiểu tử họ Đoàn ra đây!
Đoàn Diên Khánh ngồi trên ghế, tay trái giữ vai Đoàn Chính Thuần. Y cực kỳ úy kỵ Lục Mạch Thần Kiếm của Đoàn Dự, lại sợ Vương phu nhân và Mộ Dung Phục dùng ngụy kế, đem Đoàn Dự ra đối phó với mình, hoặc giả Vương phu nhân và Mộ Dung Phục có thành ý nhưng Đoàn Dự võ công cao siêu, một khi thoát khốn thì không thể nào chế phục được nữa, nếu hờm sẵn trên vai Đoàn Chính Thuần thì Đoàn Dự nghĩ đến tình cha con không dám làm dữ.
Chỉ nghe tiếng chân người rầm rập, bốn đứa thị tì đỡ ngang người Đoàn Dự khiêng ra. Chàng tay chân đều bị trói chặt bằng gân bò, miệng lại nhét hạt dẻ, mắt bị che bằng vải đen, nhìn vào chẳng biết còn sống hay đã chết. Trấn Nam Vương phi Đao Bạch Phượng thất thanh kêu lên:
-          Dự nhi!
Rồi toan xông ra đoạt con lại. Vương phu nhân giơ tay đẩy vào vai bà một cái, quát lên:
-          Ta bảo ngồi xuống đây.
Đao Bạch Phượng bị điểm trọng huyệt rồi bao nhiêu lực khí mất hết, bị xô một cái, lập tức ngã phịch xuống ghế, không cử động gì được. Vương phu nhân nói:
-          Tiểu tử này bị phục thuốc mê rồi, tuy không chết nhưng tri giác chưa khôi phục. Diên Khánh thái tử, ông xem lại xem có nhầm người khác không?
Đoàn Diên Khánh gật đầu:
-          Đúng rồi!
Vương phu nhân vẫn tưởng đàn ong độc lợi hại có biết đâu Đoàn Dự đã ăn phải con mãng cổ chu cáp, chỉ hôn mê không lâu đã tỉnh lại, có điều bị trói chặt nên tỉnh hay không tỉnh thỉ cũng vậy thôi. Đoàn Chính Thuần gượng cười nói:
-          A La, nàng bắt Dự nhi làm gì thế? Y có đắc tội với nàng đâu.
Vương phu nhân hừ một tiếng không trả lời, bà không muốn để cho người khác thấy tấm lòng mình với Đoàn Chính Thuần, lại cũng không muốn nói đụng đến ông. Mộ Dung Phục sợ tình cảm cũ của Vương phu nhân khêu dậy làm hỏng đại sự liền nói:
-          Sao lại không đắc tội với mợ ta? Y … dụ dỗ biểu muội Ngữ Yên, làm hoen ố tấm thân thanh bạch của nàng. Thưa mợ, tên tiểu tử này chết là đáng lắm, chẳng cần phải đợi y tỉnh lại …
Y nói chưa dứt câu, Đoàn Chính Thuần và Vương phu nhân cùng hoảng hốt kêu lên:
-          Cái gì? Y … y và …
Đoàn Chính Thuần mặt tái nhợt, quay sang Vương phu nhân, hỏi nhỏ:
-          Đứa con gái đó tên là Ngữ Yên ư?
Tính nết Vương phu nhân vốn dĩ nóng nảy, trước nay chưa từng nín nhịn lâu như thế này bao giờ, không còn cách nào chế ngự được nữa, khóc òa lên, chu chéo:
-          Cũng tại ông là đồ bạc bẽo vô lương tâm, hại đời tôi chưa đủ lại còn làm hại cả đời con gái ông. Ngữ Yên, Ngữ Yên … nó … nó chính là hòn máu của ông.
Bà quay lại giơ chân đá túi bụi lên người Đoàn Dự, miệng chửi:
-          Cái con quỉ hiếu sắc thật không bằng cầm thú, đồ lãng tử táng tận lương tâm, đến em gái mình cũng không tha, ta … ta hận không thể băm vằm thứ súc vật như ngươi thành muôn ngàn mảnh.
Bà ta chân đá miệng kêu, người trong sảnh ai nấy kinh ngạc. Đao Bạch Phượng, Tần Hồng Miên, Cam Bảo Bảo, Nguyễn Tinh Trúc bốn người ai cũng biết tính hạnh của Đoàn Chính Thuần, lập tức hiểu ngay, biết rằng ông và Vương phu nhân kết mối tư tình, sinh được một đứa con gái đặt tên “Ngữ Yên”, ngờ đâu Đoàn Dự lại gắn bó với nàng. Tần Hồng Miên cũng nghĩ ngay đến con mình Mộc Uyển Thanh, Cam Bảo Bảo nghĩ đến Chung Linh, cùng cảm thấy vừa ngượng ngập, vừa hổ thẹn. Còn lại Đoàn Diên Khánh, Mộ Dung Phục cũng chỉ thoáng suy nghĩ đều hiểu ngay.
Tần Hồng Miên kêu lên:
-          Con giặc cái kia, hôm trước hai mẹ con ta đến Cô Tô định giết con hồ li tinh mà mi trốn mất, sai binh tôm tướng cá ra chặn bọn ta. Tiếc rằng hôm đó ta không giết được mi, bây giờ còn đá được ai?
Vương phu nhân không để ý vẫn tiếp tục đá Đoàn Dự liên tiếp. Nam Hải Ngạc Thần thấy người nằm lăn dưới đất chính là sư phụ mình, vội đưa tay đẩy vào vai Vương phu nhân một cái, quát lên:
-          Này, đây là sư phụ của ta. Mụ đá sư phụ ta thì có khác gì đá ta? Mụ chửi sư phụ ta là cầm thú thì có khác gì chửi ta là cầm thú? Mụ dữ dằn như thế, ta lại lách cách một tiếng, bẻ cái cổ trắng ngồn ngộn của mụ bây giờ.
Đoàn Diên Khánh quát:
-          Nhạc lão tam, không được vô lễ với Vương phu nhân. Gã tiểu tử họ Đoàn là quân vô sỉ, hoa ngôn xảo ngữ đánh lừa bắt ngươi gọi bằng sư phụ để ngươi không còn mặt mũi nào mà nhìn anh em trên giang hồ, hôm nay chính là dịp trừ y đi.
Nam Hải Ngạc Thần đáp:
-          Y chính hiệu mười mươi là sư phụ của ta chứ có lừa bịp gì đâu, sao lại giết y được?
Y vừa nói vừa đưa tay cởi sợi dây trói Đoàn Dự. Đoàn Diên Khánh nói:
-          Lão tam, ngươi mau nghe lời ta, lấy ngạc chủy tiễn ra, cắt đầu tiểu tử này đi.
Nam Hải Ngạc Thần lắc đầu quầy quậy đáp:
-          Không được! Lão đại, hôm nay lão tam này không nghe lời đâu, nhất quyết phải cứu sư phụ mới được.
Vừa nói y vừa giựt mạnh, đứt ngay một sợi dây gân bò. Đoàn Diên Khánh hoảng hốt, nghĩ thầm nếu Đoàn Dự thoát thân, y sử dụng Lục Mạch Thần Kiếm thì còn ai chống đỡ nổi, không những đại sự cũng hỏng mà tính mạng mình cũng chưa chắc đã còn, trong cơn gấp rút, vù một tiếng giơ trượng nhắm ngay lưng Nam Hải Ngạc Thần đâm ra, nội lực kèm theo, cây gậy lập tức xuyên qua ngực.
Nam Hải Ngạc Thần thấy lưng đau nhói, rồi một đầu gậy thò ra đằng trước ngực. Y nhất thời kinh ngạc, quay lại nhìn Đoàn Diên Khánh, ánh mắt đầy vẻ hồ nghi, không hiểu sao lão đại bất ngờ tung ra sát thủ với mình. Đoàn Diên Khánh vốn dĩ hung ác nên mới đứng đầu được Tứ Đại Ác Nhân, ra tay độc địa là dĩ nhiên, hai nữa vốn úy kỵ Lục Mạch Thần Kiếm của Đoàn Dự, sợ rằng Nam Hải Ngạc Thần cởi trói cho chàng thành thử tuy không có ý giết Nam Hải Ngạc Thần nhưng một trượng đâm ngay vào chỗ yếu hại.
Đoàn Diên Khánh nhìn ánh mắt của người nghĩa đệ, thoáng dâng lên một niềm hối tiếc, thấy mình quả là sai lầm nhưng chỉ gợn lên rồi qua ngay, tay phải rung một cái, rút cây gậy về quát lên:
-          Lão tứ, đem y đi chôn. Người nào không nghe lời ta là thế đó.
Nam Hải Ngạc Thần kêu lên một tiếng nằm gục xuống, vết thương nơi ngực và lưng máu tuôn xối xả, đôi mắt trợn tròn, quả là chết không nhắm mắt. Vân Trung Hạc xách xác y chạy ra ngoài. Y với Nam Hải Ngạc Thần tuy cũng cùng trong Tứ Đại Ác Nhân nhưng xưa nay không hòa thuận, Nam Hải Ngạc Thần đã từng nhiều lần kỳ đà cản mũi, có điều võ công không bằng nên đành phải nhịn, bây giờ thấy Nam Hải Ngạc Thần bị lão đại giết y thấy cực kỳ hả hê.
Mọi người đều biết Nam Hải Ngạc Thần là đồng đảng của Đoàn Diên Khánh, thế mà chỉ một câu không hợp đã lấy mạng y rồi, hung ác tàn nhẫn, quả là trên đời khó gặp, ai nấy bàng hoàng.
Đoàn Dự thấy máu Nam Hải Ngạc Thần bắn tung tóe cả lên mặt mình, cổ mình, nghĩ đến mình tuy mang danh là sư phụ đã lâu nhưng chưa từng dạy y được điều gì cho ra hồn, thế nhưng y lại mấy lần cứu mình, hôm nay vì thầy mà bỏ mạng, trong lòng hết sức thương xót. Đoàn Diên Khánh cười khẩy nói:
-          Theo ta thì sống, chống ta thì chết.
Y giơ trượng lên toan đâm vào ngực Đoàn Dự. Bỗng nghe tiếng đàn bà ngâm lên:
Chùa Thiên Long, cội bồ đề,
Ăn mày nhếch nhác cận kề Quan Âm.[3]
Đoàn Diên Khánh nghe thấy bốn chữ “Ngoài chùa Thiên Long”, cây gậy liền giữ lại không đâm xuống, nghe xong cả bốn câu, tay run run, từ từ rút về. Y quay lại, nhìn Đao Bạch Phượng, thấy ánh mắt bà ta dường như có trăm ngàn điều muốn nói, trong lòng chấn động, run run hỏi:
-          Quan … Quan Thế Âm Bồ Tát …
Đao Bạch Phượng gật đầu, nói khẽ:
-          Ngươi … ngươi có biết thằng bé này là ai không?
Đoàn Diên Khánh đầu óc quay cuồng, chỉ thấy một hình ảnh mơ hồ, tưởng chừng trở lại một đêm trăng tròn hơn hai mươi năm trước.
Hôm đó y từ Đông Hải trở về Đại Lý, đến bên ngoài chùa Thiên Long. Trên đường Hồ Quảng, Đoàn Diên Khánh bị kẻ thù vây đánh, tuy giết sạch được kẻ địch nhưng chính mình cũng bị trọng thương, gẫy hai chân, mặt mày bị hủy, cổ họng bị cắt một đao, không còn nói năng gì được nữa. Y trông không còn ra người, toàn thân ô uế, khắm khú, vết thương đầy ròi bọ, hàng chục con ruồi nhặng bay vần vũ chung quanh.
Y vốn dĩ là hoàng thái tử nước Đại Lý, khi trước phụ hoàng bị gian thần giết chết, trong cơn hỗn loạn chạy thoát được học thành võ công mới quay về. Đương kim hoàng đế Đại Lý Đoàn Chính Minh là anh họ nhưng đích thực ngôi vua phải là của y chứ không phải là Đoàn Chính Minh. Y biết rằng Đoàn Chính Minh thương dân, nhân từ rất được lòng bách tính, từ văn võ bách quan trong triều, đến sĩ tốt dân đen ai cũng hết lòng kính trọng nhà vua, không còn nhớ đến hoàng thái tử tiền triều, ví thử y công khai hiện thân ở Đại Lý, nếu có người nào muốn lập công với hoàng đế ắt sẽ giết y ngay. Y vốn dĩ võ nghệ cao cường, vạn người khôn địch nhưng lúc này đang bị trọng thương, đến một binh sĩ tầm thường cũng không địch nổi.
Y cố gắng lê lết đến được chùa Thiên Long chỉ còn một hi vọng cuối cùng là nhờ Khô Vinh đại sư chủ trì công đạo. Khô Vinh đại sư là một cao tăng hữu đạo, em ruột của cha y, chú họ của Bảo Định Đế Đoàn Chính Minh. Chùa Thiên Long vốn dĩ là bình phong che chở cho họ Đoàn Đại Lý, bao nhiêu đời mỗi khi hoàng đế thoái vị vi tăng đều đến tu ở đây. Y không dám ra mặt tại thành Đại Lý mà phải đến chùa Thiên Long cầu kiến Khô Vinh đại sư trước.
Thế nhưng tri khách tăng chùa Thiên Long bảo là Khô Vinh đại sư đang tu khô thiền, nhập thất đã năm ngày, phải nửa tháng mười ngày nữa không biết đã xuất định chưa, mà dẫu có xuất định thì cũng không gặp người ngoài. Y hỏi Đoàn Diên Khánh có chuyện gì cần nhắn lại, hoặc muốn nhờ y bẩm với phương trượng không? Đối với một gã ăn mày hôi hám, người không ra người, quỉ không ra quỉ, tri khách tăng tiếp đãi như thế cũng là khách khí lắm rồi.
Thế nhưng Đoàn Diên Khánh làm sao dám thổ lộ thân phận mình? Y đành chống cùi chỏ xuống đất, lết ra được một gốc cây bồ đề bên cạnh chùa, đợi Khô Vinh đại sư, trong bụng nghĩ thầm: “Gã hòa thượng này bảo là Khô Vinh đại sư xuất định rồi cũng chưa chắc đã chịu tiếp người ngoài. Ta ở Đại Lý thêm giờ phút nào là nguy hiểm thêm phút ấy, nếu như bị ai nhận ra … liệu có lập tức bỏ chạy không?”.
Người y đang lên cơn sốt, những vết thương đau đớn khôn tả, lại ngứa ngáy, thực không sao chịu nổi, nghĩ thầm: “Ta chịu bao nhiêu dày vò hành hạ, làm sao qua nổi đây? Nếu mình không chết thì cũng nên tự tận cho xong”.
Y cố gượng đứng lên toan đập đầu vào gốc cây mà chết nhưng toàn thân không còn một chút hơi sức nào,vừa đói vừa khát, nằm gục xuống không muốn cử động, sống chẳng nổi mà chết cũng không xong.
Mặt trăng đã lên đến đỉnh đầu, bỗng dưng y nhìn thấy một bóng người đàn bà mặc áo trắng toát từ trong đám sương mù từ từ đi đến …
Trong đám cây cỏ phủ một làn sương mỏng, người đàn bà kia tóc xõa xuống vai, chân bồng bềnh như không hề chấm đất. Khuôn mặt nàng ngược với ánh trăng mờ mờ ảo ảo nhìn không rõ nhưng dáng vẻ tú mỹ yêu kiều khiến Đoàn Diên Khánh kinh ngạc vô chừng. Y chỉ thấy bóng người đàn bà không khác gì nét đoan chính thanh khiết của Phật Quan Thế Âm, nghĩ thầm: “Thánh thiên tử có bách thần phù hộ. Nhất định đây là bồ tát hạ phàm đến cứu độ cho một chân mệnh đế vương lâm nạn. Nam mô Quan Thế Âm bồ tát cứu khổ cứu nạn, xin người giúp ta giành lại ngôi báu, trẫm nguyện sẽ tô tượng lập miếu, đời đời hương khói thờ phụng người”.
Người đàn bà chậm rãi đến gần. Đoàn Diên Khánh chỉ nhìn nghiêng thấy khuôn mặt trắng toát không một chút huyết sắc. Bỗng dưng nghe nàng lẩm bẩm: “Ta hết lòng hết dạ với ngươi, ngươi … ngươi lại chẳng coi ta vào đâu cứ hết người đàn bà này đến người đàn bà khác, những lời thề nguyền khi quì trước Phật điện đều quên sạch. Ta tha thứ cho ngươi đã bao lần, bây giờ không còn tha thứ cho ngươi được nữa. Ngươi đối với ta chẳng vào đâu, ta cũng chẳng coi ngươi ra gì. Ngươi phản bội ta để đi với người khác, ta cũng đi tìm người khác mà trao thân. Bọn người Hán các ngươi không coi đàn bà Bãi Di chúng ta vào đâu, khinh khi phụ rẫy, coi ta như chó như mèo, như bò như lợn, ta … ta nhất định phải báo thù, đàn bà Bãi Di ta cũng chẳng coi bọn người Hán các ngươi là người nữa”.
Giọng nàng hết sức khẽ, chỉ tự nói một mình nhưng trong ngữ khí chứa đầy vẻ tức tối. Đoàn Diên Khánh trong lòng nguội lạnh nghĩ thầm: “Hóa ra không phải Quan Âm bồ tát mà chỉ là một người đàn bà Bãi Di bị người Hán ruồng rẫy”.
Bãi Di là một chủng tộc lớn của Đại Lý, giống người này đàn bà phần lớn xinh đẹp, da dẻ trắng trẻo nhưng đàn ông thì yếu đuối, nhân số lại ít nên hay bị người Hán hiếp đáp. Người đàn bà kia đi càng lúc càng gần, Đoàn Diên Khánh chợt nghĩ: “Không phải rồi, người Bãi Di tuy con gái nổi tiếng là đẹp nhưng làm gì có ai trông như thần tiên thế này! Huống chi áo trên người dường như là lụa bạch, người Bãi Di lấy đâu ra quần áo tinh nhã như thế? Đây hẳn là bồ tát hóa thân, ta … ta không nên bỏ lỡ cơ hội”.
Y lúc đó ở vào tình trạng cận kề sống chết, cùng đường chỉ có bồ tát hiện ra thì mới giải thoát cho y khỏi khốn cảnh được thôi, ở vào tình trạng, thấy Phật bà càng lúc càng xa, hết sức nhỏm dậy định kêu lên:
-          Xin bồ tát cứu tôi với!
Thế nhưng yết hầu đã đứt rồi nên chỉ tru lên được mấy tiếng u ú. Người đàn bà áo trắng thấy dưới gốc cây bồ đề có tiếng sột soạt, quay đầu lại, thấy trong đống đất cát có một vật gì người chẳng ra người, thú chẳng ra thú đang vùng vẫy, nhìn kỹ lại thấy đó là một gã ăn mày thối tha, thân thể đầy máu me thật kinh tởm. Nàng đến gần thêm chút nữa, nhìn kỹ thấy tên ăn mày đó trên đầu trên cổ, tay chân chỗ nào cũng đầy vết thương còn đang rỉ máu, ròi bọ lúc nhúc xông mùi gớm ghiếc.
Người đàn bà đó lúc này tấm lòng thù hận lên đến cực điểm, quyết ý báo thù cái tính trăng hoa của đức ông chồng, càng hết sức muốn làm cho mình trở nên nhơ nhớp. Nàng nhìn thấy gã ăn mày hình dạng ghê rợn như thế, lúc đầu cũng kinh hãi định bỏ chạy nhưng chợt nghĩ lại: “Ta định đi kiếm một người xấu xí nhất trần gian, ô uế không đâu bằng, ti tiện hết chỗ nói để trao thân cho y. Ngươi là vương gia, là đại tướng quân, đã vậy ta gần gũi với tên ăn mày cho biết”.
Nàng không nói một lời, từ từ cởi bỏ y phục, đến trước mặt Đoàn Diên Khánh, buông mình vào trong lòng y, đưa bàn tay trắng muốt như cánh sơn trà ra ôm lấy cổ …
Một đám mây lững lờ bay ngang, tưởng như Hằng Nga e thẹn nên vẫy vầng mây lại che cho mình để khỏi nhìn thấy tình cảnh kỳ quái của người đàn bà cao quí đem tấm thân kiều diễm như những cánh hoa kia trao cho một kẻ ăn mày người đầy máu me bê bết.
Bạch y nữ tử đi đã lâu rồi, Đoàn Diên Khánh vẫn mơ màng tưởng chừng trong giấc mộng, thật hay hư? Vì bản thân y thần trí mơ màng, hay là bồ tát giáng trần thực sự? Mũi y vẫn còn ngửi thấy mùi thơm dìu dịu từ thân hình người đàn bà áo trắng, nghiêng qua trên đất vẫn còn mấy chữ y dùng ngón tay vạch lên:
-          Bà có phải là Quan Thế Âm Bồ Tát chăng?
Y viết mấy chữ đó hỏi nàng, vị bồ tát đó gật đầu. Đột nhiên mấy giọt nước nhỏ xuống bên cạnh những hàng chữ, đó là nước mắt của người đàn bà kia, hay là nước cam lồ của Phật bà rưới lên người y? Đoàn Diên Khánh từng nghe người ta kể rằng, Phật Quan Âm thường hiện thành nữ thân, phổ độ cho chúng sinh đang trầm luân trong bể khổ, là vị bồ tát từ bi hơn hết. Y nghĩ thầm: “Nhất định đây là Quan Thế Âm bồ tát hóa thân, đến điểm hóa cho ta, bảo ta đừng thất vọng. Ta không phải người thường, ta là chân mệnh thiên tử, nếu không sao lại gặp được Phật bà?”.
Đoàn Diên Khánh đang ở trong cảnh dở sống dở chết, đột nhiên được vị Quan Âm bồ tát tóc dài hiện ra an ủi, lập tức tinh thần phấn khởi, tin tưởng thiên mệnh đã đến với mình, ngày sau ắt lên ngôi báu, những nguy nan trước mắt thể nào cũng qua. Y trong lòng kiên định thấy một tia sáng lóe lên trước mặt, sáng hôm sau không còn hỏi xem Khô Vinh đại sư đã xuất định chưa, quì xuống gốc cây bồ đề lạy tạ ân đức của Phật Bà Quan Âm, bẻ hai cành cây làm nạng kẹp dưới nách lặng lẽ ra đi.
Y không dám ở trong địa giới Đại Lý mà xuống tận vùng hoang dã phương nam, dưỡng thương khỏi rồi, khổ luyện võ công gia truyền. Năm năm đầu tiên chỉ tập dùng trượng thay chân, đem công phu Nhất Dương Chỉ biến thành trượng pháp, lại luyện thêm năm năm nữa sau đó mới đến cùng Lưỡng Hồ, bao nhiêu kẻ thù giết sạch không còn một mống, thủ đoạn độc ác tàn nhẫn khiến ai nghe đến cũng phải rùng mình, thành thử dạt được danh hiệu”Thiên Hạ Đệ Nhất Ác Nhân”. Sau đó y thu dụng Diệp Nhị Nương, Nam Hải Ngạc Thần, Vân Trung Hạc ba người làm vây cánh. Y cũng đã mấy phen lẻn về Đại Lý, toan chuyện khôi phục nhưng lần nào cũng thấy Đoàn Chính Minh căn cơ vững chãi không thể nào lay chuyển nổi, nên đành ngậm đắng nuốt cay ra đi.
Lần sau cùng y cùng Hoàng Mi Tăng tỉ đấu nội lực, đã tưởng thắng thế, ngờ đâu tên tiểu tử Đoàn Dự nửa chừng xông lên phá đám, khiến y thất bại, xôi hỏng bỏng không. Lần này y đang định dùng trượng đâm chết Đoàn Dự để cho tuyệt dòng Đoàn Chính Minh, Đoàn Chính Thuần, đột nhiên Đoàn phu nhân lại ngâm mấy câu thơ:
Chùa Thiên Long, cội bồ đề,
Ăn mày nhếch nhác cận kề Quan Âm.
Mấy câu đó tuy rất khẽ nhưng Đoàn Diên Khánh nghe rồi thật không khác gì sấm nổ giữa lúc trời quang. Y nhìn thần sắc Đoàn phu nhân, trong lòng tự hỏi: “Không lẽ … không lẽ … bà ta là vị Quan Âm bồ tát …”. Chỉ thấy Đao Bạch Phượng chậm rãi giơ tay lên cởi dây buộc, những sợi tóc mượt như tơ xõa xuống, trải dài trên vai, rủ trên mặt, chính là hình tượng của Phật Bà y gặp đêm nào ngoài chùa Thiên Long dưới cội bồ đề. Đoàn Diên Khánh không còn hoài nghi gì nữa: “Ta vẫn tưởng đấy là bồ tát, ai ngờ lại là Trấn Nam Vương phi”.
Thực ra hồi đó sau mấy ngày, thương thế đã bớt, cơn sốt qua đi, thần trí tỉnh táo lại, cũng đã biết người đàn bà áo trắng đêm đó trao thân cho mình chính là người chứ không phải bồ tát, nhưng y không muốn tâm nguyện của mình thành bọt nước trôi sông, nên vẫn cố tự nhủ lòng: “Đấy là bạch y Quan Âm, đấy là bạch y Quan Âm”.
Đến lúc này y đã rõ mọi chuyện, trong lòng lại nổi lên một nghi vấn thật to lớn: “Sao bà ta lại làm như thế? Sao bà ta lại biết được mình chính là gã ăn mày ô uế năm xưa?”. Y cúi đầu suy nghĩ, đột nhiên thấy mấy giọt nước nhỏ xuống, nghĩ đến năm nào, đây là lệ thủy hay là ngọc lộ dương chi?
Y ngẩng đầu nhìn lên, thấy Đoàn phu nhân nước mắt rưng rưng, bụng dạ chai đá của y bỗng dịu xuống, ú ớ hỏi:
-          Bà muốn ta tha mạng cho con bà ư?
Đao Bạch Phượng lắc đầu, nói nhỏ:
-          Trên cổ … cổ nó có đeo một kim bài nhỏ, khắc ngày giờ sinh.
Đoàn Diên Khánh ngạc nhiên:
-          Bà không muốn ta tha mạng cho con bà mà lại bảo ta xem kim bài, thế là ý gì?
Từ lúc y hiểu rõ việc “Ngoài chùa Thiên Long, Dưới cội bồ đề” là thế nào rồi, trong lòng nẩy ra một mối cảm kích kính yêu Đoàn phu nhân nên giơ gậy lên giải huyệt cho bà trước, sau đó mới cúi xuống nhìn cổ Đoàn Dự, thấy chàng có đeo một sợi dây chuyền thật nhỏ, giơ tay cầm lấy dưới cùng là một kim bài hình chữ nhật, một bên khắc “Trường Mệnh Bách Tuế”, lật qua bên kia thấy khắc một hàng chữ nhỏ: “Đại Lý Bảo Định nhị niên Quí Hợi thập nhất nguyệt trấp tam nhật sinh”.[4]
Đoàn Diên Khánh thấy mấy chữ “Bảo Định nhị niên”, trong bụng thảng thốt: “Bảo Định năm thứ hai? Chính tháng hai năm đó ta bị người vây đánh trọng thương, đến ngoài chùa Thiên Long. Trời ơi! Y … y sinh tháng mười một, cách đó đúng mười tháng, không lẽ mười tháng hoài thai, y … y.. y chính là con của ta chăng?”.
Trên mặt y bị mấy vết thương gân cốt đứt đoạn, những kinh hãi ngạc nhiên không ai thấy được nhưng trong một thoáng mặt cũng tái đi, trong lòng hết sức khích động, quay lại nhìn Đoàn phu nhân, chỉ thấy bà lặng lẽ gật đầu, nói khẽ:
-          Oan nghiệt! Oan nghiệt!
Đoàn Diên Khánh cả đời chưa biết đến ái tình trai gái, nỗi vui nghi thất nghi gia, bây giờ biết được là mình có một đứa con trai, trong bụng sung sướng không thể nào hình dung cho hết, thấy trên đời này dù cho danh lợi vinh hoa, ngôi vua tước chúa cũng không quí bằng một đứa con, mừng mừng tủi tủi, muốn nhảy cẫng lên, keng một tiếng cương trượng đã tuột tay rơi xuống đất.
Y bỗng thấy đầu óc quay cuồng, tay trái không còn hơi sức, keng một tiếng nữa, cây gậy bên kia cũng rơi theo, trong lòng như có tiếng reo vang:
-          Ta có một đứa con! Ta có một đứa con!
Y nhìn lại Đoàn Chính Thuần thấy ông ta ngơ ngác, hiển nhiên những câu của vợ mình hoàn toàn không hiểu gì cả. Đoàn Diên Khánh nhìn Đoàn Chính Thuần, lại nhìn Đoàn Dự, thấy một bên mặt vuông, một bên mặt trái soan, hai bên hoàn toàn không giống, trái lại hình mạo tuấn tú của Đoàn Dự so với mặt mũi mình lúc thanh niên xem ra lại giống đến bảy tám phần, trong lòng không còn hoài nghi gì nữa, thầm so sánh: “Dù ngươi có làm hoàng đế Đại Lý mà ta không được làm chăng nữa, thì cũng có đáng gì? Ta có con trai, ngươi không có”. Y thấy đầu óc đê mê, mắt nhòa đi nghĩ bụng: “Ta thật sung sướng không đâu cho hết”.
Bỗng nghe huỵch một tiếng, ai đó đã ngã ngay bên ngạch cửa, chính là Vân Trung Hạc. Đoàn Diên Khánh kinh hãi kêu thầm: “Hỏng rồi!”. Tay trái lăng không chộp ra, định dùng hư kình thu cây trượng về, ngờ đâu nội lực không thể nào vận lên được, chiếc gậy dưới đất không hề nhúc nhích. Đoàn Diên Khánh lại càng hoảng hốt nhưng bề ngoài vẫn làm ra vẻ thản nhiên, tay phải lại vận kình chộp ra nhưng không sao đề khí được, biết rằng trong lúc mình sơ ý đã trúng kế của người rồi.
Chỉ nghe Mộ Dung Phục nói:
-          Đoàn điện hạ, bên phòng kia có người cần gặp, xin mời điện hạ di giá qua tiếp một chút.
Đoàn Diên Khánh đáp:
-          Người đó là ai? Sao Mộ Dung công tử không đưa y qua đây?
Mộ Dung Phục nói:
-          Y không thể nào cử động được, xin phiền điện hạ quá bộ một chút.
Chỉ nghe câu đó Đoàn Diên Khánh hiểu ngay, người lén dùng thuốc mê hại mình chính là Mộ Dung Phục chứ không ai. Y ngại mình võ công lợi hại, sợ dược lực không đủ không dám công nhiên trở mặt nên muốn mình cử động thử xem kình lực còn hay mất. Y cũng đã dè dặt đề phòng, từ khi bước vào nhà không hề uống qua một ngụm trà, cũng không ngửi thấy mùi gì khác lạ, sao lại trúng phải độc kế của y? Đoàn Diên Khánh nghĩ thầm: “Có lẽ khi mình nghe Đoàn phu nhân nói rồi, mừng quá nên nhãng ra không đề phòng chung quanh, nên bị y giở trò”. Y bèn thản nhiên nói:
-          Mộ Dung công tử, họ Đoàn Đại Lý ta không giỏi dùng độc, ngươi phải dùng Nhất Dương Chỉ đối phó với ta mới phải.
Mộ Dung Phục mỉm cười nói:
-          Đoàn điện hạ một đời anh kiệt, đâu có phải như những người thường? Món Bi Tô Thanh Phong của tại hạ trước đây lấy từ Tây Hạ, nhưng có thêm thắt ít nhiều nên khi sử dụng không bị cay chảy nước mắt. Đoàn điện hạ từng có tên trong Nhất Phẩm Đường của Tây Hạ, tại hạ dùng Bi Tô Thanh Phong để tiếp đãi, đâu có đến nỗi mất gia phong “dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân”.
Đoàn Diên Khánh ngầm kinh hãi, năm xưa cao thủ Nhất Phẩm Đường Tây Hạ dùng Bi Tô Thanh Phong làm cho vô số bang chúng Cái Bang hôn mê, tất cả bị bắt sạch, sau đó cả bọn luôn cả tướng quân Hách Liên Thiết Thụ, Nam Hải Ngạc Thần, Vân Trung Hạc đều bị trúng độc, bị Cái Bang bắt trở lại, may nhờ mình đoạt được thuốc giải, cứu cả bọn ra. Khi đó trên tường có đề “dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân”, kẻ sử dụng chất độc hiển nhiên là Cô Tô Mộ Dung, như thế trong tay Mộ Dung Phục hẳn là phải có độc dược nhưng vì chuyện đã lâu rồi nên y quên không nghĩ đến. Y chỉ còn trách mình sơ xẩy không lưu ý, nên nhắm mắt không trả lời, nghĩ cách đẩy chất độc ra khỏi người.
Mộ Dung Phục cười nói:
-          Muốn giải chất độc Bi Tô Thanh Phong, vận công ngưng khí đều vô ích …
Câu nói chưa dứt, Vương phu nhân đã quát lên:
-          Sao đến ta mà ngươi cũng hạ độc, mau đem thuốc giải ra đây.
Mộ Dung Phục đáp:
-          Thưa mợ, sanh nhi đắc tội, một lát nữa sẽ đem thuốc giải ra cho mợ.
Vương phu nhân giận dữ hỏi lại:
-          Cái gì mà lát nữa với không lát nữa? Mau mau đem thuốc giải cho ta.
Mộ Dung Phục đáp:
-          Quả thật có lỗi với mợ, thuốc giải cháu lại không mang theo trong người.
Đoàn phu nhân Đao Bạch Phượng bị điểm trọng huyệt vốn dĩ đã được giải rồi nhưng chẳng bao lâu lại trúng Bi Tô Thanh Phong. Trong sảnh đường chỉ có Mộ Dung Phục đã dự bị sẵn hít thuốc giải trước và Đoàn Dự bách độc bất xâm là không bị trúng độc mà thôi. Thế nhưng Đoàn Dự thì đang bị dày vò, trong lòng đau khổ không sao kể xiết. Chàng đã nghe Vương phu nhân nói:
-          Cũng tại ông là đồ bạc bẽo vô lương tâm, hại đời tôi chưa đủ lại còn làm hại cả đời con gái ông. Ngữ Yên, Ngữ Yên … nó … nó chính là hòn máu của ông.
Khi đó máu chàng dâng lên chặn lấy ngực, tưởng chừng như muốn ngất đi. Khi chàng còn ở vách bên kia nghe Mộ Dung Phục và Vương phu nhân kể chuyện tư tình giữa cha mình và bà ta, trong lòng chàng đã bồn chồn lo lắng, hết sức sợ hãi rồi đây Vương Ngữ Yên cũng lại như Mộc Uyển Thanh, cũng là một đứa em của mình. Đến khi chính miệng Vương phu nhân công khai nói trước mặt mọi người thì chàng còn hoài nghi gì nữa? Trong nháy mắt chàng thấy trời đất quay cuồng, nếu như chân tay không bị trói, miệng không bị chặn, ắt đã vùng vẫy đập đầu, kêu la ầm ỹ.
Chàng trong lòng đau khổ, thấy ngực như nghẹn lại, khí tức không sao vận chuyển được, chân tay lạnh ngắt càng lúc càng cứng đơ, hết sức sợ hãi: “Chết rồi, cái này chắc là tẩu hỏa nhập ma như bá phụ nói, nội công càng thâm hậu thì lúc bị càng hung hiểm. Ta … ta sao lại bị tẩu hỏa nhập ma nhỉ?”.
Chỉ thấy hơi lạnh trong giây lát đã chạy lên đến cùi chỏ, khoeo chân, Đoàn Dự lúc đầu sợ hãi nhưng lại nghĩ ngay: “Nếu như Ngữ Yên là anh em cùng cha với mình, mối tương tư của ta rồi cũng hóa ra bọt nước, sống trên đời có còn thú vị gì nữa đâu? Chi bằng tẩu hỏa nhập ma trong phút chốc trở thành tro bụi, vô tri thức để khỏi cả đời phiền não”.
Đoàn Diên Khánh vận nội tức ba lần nhưng đều chẳng đi đến đâu, ngực chỉ càng thêm trộn trạo nên đành không nói nửa lời, ngồi yên nhắm mắt. Mộ Dung Phục nói:
-          Đoàn điện hạ, tại hạ tuy bỏ thuốc mê cho ông nhưng tuyệt nhiên không có ý gia hại, chỉ mong điện hạ đáp ứng một việc, tại hạ không những đem thuốc giải dâng lên mà còn khấu đầu bồi tội.
Lời y nói ra cực kỳ khiêm cung. Đoàn Diên Khánh cười khẩy nói:
-          Họ Đoàn này sống đến hôm nay, bao nhiêu gió to sóng cả đã từng, đâu lại để người ta áp chế bức bách phải chịu bằng lòng hay sao?
Mộ Dung Phục nói:
-          Tại hạ nào có dám áp chế bức bách điện hạ đâu? Ở đây có bao nhiêu người làm chứng, tại hạ bồi tội với điện hạ trước, sau đó mới cung kính cầu khẩn một việc.
Nói xong hai chân quỳ xuống, bình bình bình bình rập đầu bốn cái, bộ điệu cực kỳ cung thuận. Mọi người thấy Mộ Dung Phục đột nhiên hành đại lễ, ai nấy không khỏi ngạc nhiên. Y hiện đang khống chế toàn cục, chết sống mọi người đều do một mình y, dẫu y có theo nghĩa khí giang hồ, đối với một vị tiền bối như Đoàn Diên Khánh không muốn thất lễ thì cũng chỉ vái sâu một cái cũng đủ rồi, lẽ nào hạ mình quì xuống khấu đầu.
Đoàn Diên Khánh cũng không hiểu tại sao nhưng thấy y cung kính như thế, nỗi tức tối cũng giảm được vài phần nói:
-          Người đời thường nói: “Lễ hạ ư nhân, tất hữu sở cầu”. Công tử hành đại lễ như thế, tại hạ quả không dám nhận, không biết công tử có điều gì sai bảo?
Trong ngôn ngữ đã có phần khách khí. Mộ Dung Phục đáp:
-          Tâm nguyện của tại hạ, điện hạ vốn dĩ đã biết rồi. Thế nhưng muốn hưng phục Đại Yên, không phải một sớm một chiều mà xong. Vậy thì hôm nay tại hạ xin khuông phù điện hạ lên ngôi hoàng vị Đại Lý trước. Điện hạ không con không cái, xin điện hạ thu tại hạ làm nghĩa tử. Nếu hai người mình đồng tâm hợp lực để hoàn thành đại sự có phải là lưỡng toàn kỳ mỹ hay chăng?
Đoàn Diên Khánh nghe y nói “điện hạ không con không cái”, nhịn không nổi đưa mắt nhìn Đoàn phu nhân một cái, bốn mắt chạm nhau, trong chớp mắt mà như trao đổi muôn ngàn lời nói. Đoàn Diên Khánh cười ục ục nhưng không trả lời, nghĩ thầm: “Nếu ngươi nói câu đó trước đây một lúc thì đúng là “lưỡng toàn kỳ mỹ”. Thế nhưng lúc này ta đã biết ta có con trai, lẽ nào lại đem ngôi vua truyền cho ngươi?”.
Lại nghe Mộ Dung Phục nói tiếp:
-          Giang sơn nhà Đại Tống vốn từ ở họ Sài nhà Hậu Chu. Năm xưa Chu Thái Tổ Quách Uy vô hậu nhận Sài Vinh làm con. Sài Thế Tông hùng tài đại lược, chỉnh đốn binh bị, dương danh nhà Hậu Chu. Họ Quách được hưởng huyết thực[5] biết bao nhiêu năm, trở thành một giai thoại cho đời sau. Chuyện đó xảy ra chưa lâu, xin điện hạ nhủ lòng xem xét.
Đoàn Diên Khánh nói:
-          Có thực ngươi muốn ta thu làm nghĩa tử hay không?
Mộ Dung Phục đáp:
-          Chính thế!
Đoàn Diên Khánh nghĩ thầm: “Hiện giờ ta trúng phải thuốc độc, chỉ còn nước miễn cưỡng chấp nhận, đến khi giải được độc tính rồi sẽ lập tức giết quách y đi”. Y bèn thản nhiên trả lời:
-          Như thế thì ngươi phải đổi qua họ Đoàn chứ? Khi ngươi lên ngôi hoàng đế Đại Lý rồi thì hãy bỏ ý niệm hưng phục nước Yên đi. Họ Mộ Dung từ nay vô hậu, những chuyện đó ngươi có làm được không?
Y biết rõ Mộ Dung Phục đã có tính toán rồi, chỉ muốn một khi lên làm vua Đại Lý, trong vài năm sẽ gài người thân tín khắp nơi, giết sạch những người còn trung với họ Đoàn và những kẻ chống mình, khôi phục lại họ Mộ Dung, không chừng còn cải quốc hiệu Đại Lý là Đại Yên. Bây giờ sở dĩ hỏi y ba điều khó như thế, ấy là lấy tiến làm thoái, để y tin tưởng không nghi ngờ gì chứ nếu mình bằng lòng dễ dàng quá, y sẽ biết ngay là có ý xấu không thành thực.
Mộ Dung Phục trầm ngâm giây lát, trù trừ nói:
-          Cái đó …
Thực ra y đã nghĩ đến việc sau này lên ngôi vua Đại Lý sẽ phải làm gì rồi, so với việc Đoàn Diên Khánh đòi hỏi cũng không khác lắm nhưng cũng biết nếu mình vội vàng bằng lòng ngay thì cũng lộ cái ý giả trá bất lương, nên cũng vờ vịt suy nghĩ rồi mới đáp:
-          Tại hạ tuy không phải là kẻ vong bản bất hiếu, nhưng muốn thành đại sự không nên nề hà tiểu tiết, đã bái điện hạ làm cha thì phải trung với họ Đoàn, một lòng một dạ.
Đoàn Diên Khánh cười khằng khặc nói:
-          Hay lắm, hay lắm! Lão phu phiêu bạt giang hồ, không vợ không con, không ngờ đến cuối cuộc đời lại có được một đứa con xứng ý, quả là thỏa nguyện bình sinh. Con ta trẻ tuổi anh tuấn, quả là sung sướng biết chừng nào. Trong đời ta thật không có chuyện gì sung sướng hơn. Có Phật Bà ở trên, đệ tử cảm kích đến rơi nước mắt, dù phải tan xương nát thịt cũng không báo đáp được một trong muôn vàn ân đức của bạch y Quan Thế Âm bồ tát.
Y trong lòng khích động, hai hàng lệ tuôn rơi trên hai gò má, cúi đầu chắp tay, chính là hướng về phía Đoàn phu nhân. Đao Bạch Phượng chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhìn về đứa con đang nằm dưới đất.
Mấy câu đó của Đoàn Diên Khánh là nói về đứa con ruột của y Đoàn Dự, ngoại trừ Đoàn phu nhân ra, không ai hiểu ý tại ngôn ngoại thế nào. Mọi người thấy giọng chân thành cứ tưởng y thu nghĩa tử, tương lai sẽ truyền ngôi cho, nên không một ai nghi ngờ. Kẻ gọi là thiên hạ đệ nhất đại ác nhân rơi lệ trước mặt mọi người, quả là chưa từng nghe đến. Mộ Dung Phục mừng rỡ nói:
-          Điện hạ là tiền bối anh hiệp trong võ lâm, một lời nói ra nặng như chín cái đỉnh, quyết không hối hận. Nghĩa phụ ở trên, hài nhi xin khấu đầu.
Hai gối khuỵu lại liền quì xuống.
Bỗng ngoài cửa có người lớn tiếng nói:
-          Sai bét rồi! Không phải vậy! Việc này nhất định là không nên.
Cửa mở ra, một người hùng hổ tiến vào, chính là Bao Bất Đồng. Mộ Dung Phục đứng bật dậy, mặt hơi biến sắc, quay lại nói:
-          Bao tam ca có chuyện gì muốn nói?
Bao Bất Đồng đáp:
-          Công tử gia đường đường là hậu duệ của hoàng tộc họ Mộ Dung nhà Đại Yên, sao lại đổi thành họ Đoàn được? Đại nghiệp hưng phục nước Yên tuy gian nan vạn phần, nhưng chúng ta cũng đành cúc cung tận tụy, hết sức mà làm. Thành đại sự dĩ nhiên là tốt nhất, nhưng nếu không thành công thì cũng đường đường chính chính là hảo hán tử.
Còn như công tử gia nếu như lạy kẻ người không ra người, quỉ không ra quỉ kia làm cha nuôi, dẫu mai sau có làm hoàng đế cũng chẳng vinh hạnh gì, huống chi một người họ Mộ Dung lên làm hoàng đế Đại Lý thì quả là khó càng thêm khó.
Mộ Dung Phục nghe y ăn nói vô lễ, trong lòng tức tối nhưng Bao Bất Đồng là người thân tín tâm phúc, cái khéo của dùng người là không nên nói thẳng vào mặt nên chỉ thản nhiên nói:
-          Bao tam ca, có rất nhiều sự tình mà tam ca nhất thời chưa minh bạch, để sau này ta sẽ từ từ giải thích cho tam ca nghe.
Bao Bất Đồng lắc đầu:
-          Sai bét rồi! Không phải vậy! Công tử gia, Bao Bất Đồng này tuy khù khờ thật nhưng dụng ý của công tử mười phần cũng đoán được một hai. Công tử định học Hàn Tín luồn trôn, tạm nhẫn nhịn cái nhục nhất thời, chờ mai này phi hoàng đằng đạt. Công tử nghĩ rằng hôm nay đổi qua họ Đoàn, đến khi chưởng ác đại quyền lúc đó quay lại họ Mộ Dung, thậm chí đến quốc hiệu Đại Lý cũng có thể đổi thành Đại Yên là khác, hoặc giả hưng binh chinh Tống phạt Liêu, khôi phục cương vực cũ của Yên quốc.
Công tử gia, tuy chủ tâm của công tử có tốt thật nhưng nếu làm như thế, há chẳng thành kẻ bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa, đâm thẹn với lòng, để cho thiên hạ mai mỉa. Theo thuộc hạ thì cái ngôi hoàng đế ấy cũng chẳng nên màng làm chi.
Mộ Dung Phục cực kỳ tức tối, lớn tiếng nói:
-          Bao tam ca nói nặng nhỉ, ta có gì mà bảo là bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa?
Bao Bất Đồng đáp:
-          Công tử đầu nhập Đại Lý, mai sau toan chuyện phản bạn, ấy là bất trung. Công tử bái Đoàn Diên Khánh làm cha ắt phải hiếu với họ Đoàn, đối với họ Mộ Dung là bất hiếu, còn như hiếu với họ Mộ Dung thì bất hiếu với họ Đoàn. Mai sau đại sát quần thần và người vô tội, ấy là bất nhân, công tử …
Y chưa nói dứt câu, đột nhiên nghe bộp một tiếng, sau lưng đã bị đánh một chưởng, rồi có tiếng Mộ Dung Phục lạnh lẽo nói:
-          Còn ta mãi hữu cầu vinh, ấy là bất nghĩa chứ gì?
Chưởng đó y sử dụng âm nhu nội kình đến cực điểm, trúng ngay giữa hai đại huyệt Linh Đài, Chí Dương là một chưởng chí mạng. Bao Bất Đồng không thể ngờ vị công tử gia mình phù trợ từ bé đến giờ lại đột nhiên ra tay độc ác như thế, oa lên một tiếng hộc máu ngã lăn ra chết ngay.
Khi Bao Bất Đồng lên tiếng cãi lẫy với Mộ Dung Phục thì Đặng Bách Xuyên, Công Dã Can, Phong Ba Ác đứng ở ngoài cửa lắng nghe, ai cũng thấy giọng lưỡi Bao Bất Đồng tuy có quá phận mình một chút nhưng đạo lý quả thực không sai, đột nhiên thấy Mộ Dung Phục đánh Bao Bất Đồng, ba người hoảng hốt vội xông ngay vào.
Phong Ba Ác ôm lấy Bao Bất Đồng gọi rối rít:
-          Tam ca! Tam ca! Sao thế này?
Chỉ thấy từ trên má Bao Bất Đồng hai giọt lệ nhỏ xuống, đưa tay thăm mũi thì không còn thở nữa, biết y khi lâm tử đau lòng vô hạn. Phong Ba Ác khóc rống lên:
-          Tam ca, có phải anh tắt thở rồi nhưng vẫn còn muốn hỏi công tử gia: “Vì cớ gì lại hạ độc thủ giết ta?”
Nói xong y quay đầu lại gườm gườm nhìn Mộ Dung Phục, ánh mắt đầy oán hận. Đặng Bách Xuyên lớn tiếng nói:
-          Công tử gia, Bao tam đệ xưa nay vẫn thường hay cà khịa với người ngoài, công tử cũng đã biết rồi. Ví như y có nói năng hơi vô lễ, không biết trên dưới thì cũng chỉ nên trách cứ là đủ, lẽ nào lại hại mạng y?


 


 


 


____________________________
[1] Mợ, vợ của cậu mình
[2] Chương 47 viết là Song Phượng
[3] Thiên Long tự ngoại, Bồ đề thụ hạ. Hóa tử liệp thạp, Quan Âm trường phát.
[4] Sinh ngày 23 tháng 11 năm Quí Hợi, Bảo Định thứ hai nước Đại Lý tức năm 1083 theo chính sử.
[5] Nghĩa là được hưởng cúng tế của người ngoài không phải con cháu mình


 

Các tập/chương/hồi khác của Thiên Long bát bộ (bản mới)

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !