Truyện kiếm hiệp
 

Thiên Long bát bộ (bản mới) (Hồi 5(b))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 1018
Bước đi uyển chuyển đùa trên sóng,
Thấp thoáng xiêm y phủ gót hài.
Lăng ba vi bộ,
La miệt sinh trần ...
Long lanh cuối mắt nhu tình chuyển,
Rạng rỡ bừng lên nét ngọc nhan.
Sóng lòng e ấp khôn đường lộ,
Hơi thở thơm nồng thoảng tựa lan.
Mặt hoa xinh xắn ai là kẻ,
Ăn ngủ thẫn thờ dạ chẳng an.
Chuyển phán lưu tinh,
Quang nhuận ngọc nhan.
Hàm từ vị thổ,
Khí nhược u lan.
Hoa dung a na,
Lệnh ngã vong xan.

Những câu đó của Tào Tử Kiến quả là danh cú của muôn đời, trong óc chàng chầm chậm lướt qua:
Ngón tay thon thon,
Búp măng vừa vặn.
Bờ vai nho nhỏ,
Lưng thắt gọn gàng.
Mỹ lệ thanh thanh,
Cổ cao trắng muốt,
Hương thơm ngây ngất,
Thấp thoáng mịn màng.
Mái tóc bồng bềnh,
Môi son hé mở,
Răng đều như ngọc.
Sóng mắt mênh mang.
Má núm đồng tiền.
Mày lượn mi loan.
Thần thái tĩnh nhàn.
Dáng vẻ cao sang,
Lời ăn tiếng nói,
Êm ái dịu dàng ...
Nùng tiêm đắc trung,
Tu đoản hợp độ.
Kiên nhược tước thành,
Yêu như ước tố.
Diên cảnh tú hạng,
Hạo chất trình lộ.
Phương trạch vô gia,
Duyên hoa phí ngự.
Vân kế nga nga,
Tu mi liên viên.
Đan thần ngoại lãng,
Hạo xỉ nội tiên,
Minh bạn thiện lai,
Phụ yểm thừa quyền.
Hoàn tư diễm dật,
Nghi tĩnh thể nhàn.
Nhu tình xước thái,
Mị ư ngữ ngôn ...

Chàng nghĩ đến dáng điệu thể thái của thần tiên tỉ tỉ:
Rạng rỡ bình minh quyện ráng pha,
Phù dung thấp thoáng sóng vờn hoa.
Hạo nhược thái dương thăng triêu hà,
Thước nhược phù dung xuất lục ba.

Nghĩ đến được nàng sai bảo mà làm thì trên đời này còn gì khoái lạc hơn, dù có phải chết trăm lần cũng chẳng nề, dẫu cho vạn kiếp cũng không hối hận. Chàng nghĩ thầm: “Ta luyện môn Lăng Ba Vi Bộ này trước, đây là phép chạy trốn không phải là bản lãnh hại người, luyện xem ra hàng trăm điều lợi mà không có gì hại cả”.
Trên quyển trục vẽ rõ ràng bộ pháp, lại ghi chú rõ sáu mươi tư phương vị của Dịch Kinh. Chàng vốn rất quen thuộc cuốn kinh này nên học không có gì khó khăn. Tuy nhiên nhiều khi bộ pháp trong cuốn trục thật kỳ lạ, đi một bước rồi không làm sao bước được qua bước thứ hai, mãi đến khi chàng nghĩ ra nhảy lên trên không xoay người lại, lúc đó mới khéo làm sao hợp ngay với bước kế tiếp. Cũng có khi phải nhảy về trước rồi búng mình ra sau, né bên trái lách qua phải mới hợp với bộ pháp trong cuộn lụa.
Cái tính mê sách của chàng nổi lên gặp chuyện gì khó liền ngồi suy nghĩ cho bằng được, đến khi hiểu ra rồi càng thấy sướng rơn, không có cách nào tả cho hết lúc ấy mới thấy rằng: “Thì ra trong võ học cũng có những lạc thú vô cùng như thế này, không kém gì đọc sách tụng kinh”.
Như thế một ngày trôi qua, bộ pháp trên cuốn trục đã học được hai ba thành, sau khi ăn cơm chiều lại học thêm được mươi bước rồi mới lên giường ngủ. Chàng mơ mơ hồ hồ nửa thức nửa ngủ, trong đầu đi qua đi lại nào là Thiếu Thương, Đãn Trung, Quan Nguyên, Trung Cực các huyệt đạo, rồi tới Đồng Nhân, Đại Hữu, Qui Muội, Vị Tế các quẻ Dịch.
Ngủ đến nửa đêm, bỗng nghe tiếng uềnh oang, uềnh oang mấy tiếng thật lớn, lập tức tỉnh dậy. Chẳng bao lâu, lại nghe thêm mấy tiếng uềnh oang, uềnh oang nữa, tiếng kêu tưởng như bò rống nhưng lại có vài phần hung tợn, không biết là con mãnh thú gì. Chàng biết trong dãy núi Vô Lượng này có nhiều độc trùng quái thú, thấy tiếng rống kia ngưng rồi nên cũng không để tâm, lại ngủ tiếp.
Bỗng nghe văng vẳng phía bên kia có người nói:
- Con Mãng Cổ Chu Cáp lâu lắm mới lại thấy xuất hiện, tối qua bỗng dưng kêu, không biết là điềm lành dữ ra sao?
Lại một người khác nói:
- Phe Đông Tông chúng ta bị rơi vào cảnh ngộ này, làm sao mà còn bảo là lành được, chỉ mong họa không xảy đến cũng đã tạ trời tạ đất rồi.
Đoàn Dự nhận ra ngay là hai tên nam đệ tử Úc Quang Tiêu và Ngô Quang Thắng ắt hẳn ngủ ở bên vách bên kia, phụng mệnh giám thị phòng mình đào tẩu. Lại nghe gã Ngô Quang Thắng nói tiếp:
- Vô Lượng Kiếm chúng ta qui thuộc Linh Thứu Cung tuy rằng từ nay bị người ta chế ngự, không còn tự do được nữa nhưng lại được quả núi lớn này, kể ra nửa xấu nửa tốt. Chỉ có điều tức nhất, Tây Tông rõ ràng kém Đông Tông mình, tại sao vị Phù thánh sứ kia lại cho Tân sư thúc làm chủ Vô Lượng Động, sư phụ chúng ta lại phải chịu dưới quyền là cớ làm sao?
Úc Quang Tiêu đáp:
- Thì Linh Thứu Cung từ Đồng Mỗ trở xuống toàn là phái nữ cả, họ cho rằng trong thiên hạ nam nhân chẳng một ai ra gì. Nghe nói vị Phù thánh sứ kia cũng có bụng nâng đỡ mình mới để Tân sư thúc đứng đầu, nên Linh Thứu Cung cũng biệt nhãn với Vô Lượng Động. Ngươi xem đó, Phù thánh sứ đối với Tư Không Huyền của Thần Nông Bang ra tay độc ác biết bao, đối với Tân sư thúc mặt mày cũng dễ coi hơn nhiều.
Ngô Quang Thắng nói:
- Úc sư ca, có một chuyện đệ không minh bạch. Phù thánh sứ sao đối với tên tiểu tử ở vách bên kia sao có vẻ khách khí thế? Gì mà Đoàn tướng công, Đoàn tướng công gọi nghe thân mật quá.
Đoàn Dự nghe bọn chúng nói đến mình càng cố gắng lắng tai nghe. Úc Quang Tiêu cười nói:
- Mấy câu đó chúng mình chỉ nên thì thầm ở đây với nhau thôi. Một cô gái tuổi trẻ, nói chuyện ngọt ngào nể nang với một gã mặt trắng, một “Đoàn tướng công”, hai “Đoàn tướng công” ...
Y nói tới ba chữ “Đoàn tướng công” cố ghìm giọng bắt chước người thánh sứ Linh Thứu Cung làm ra vẻ yểu điệu, lại thêm mấy phần õng ẹo:
- ... thì ngươi đoán thử là vì đâu?
Ngô Quang Thắng nói:
- Không lẽ Phù thánh sứ để mắt vào tên mặt trắng kia?
Úc Quang Tiêu đáp:
- Nói khẽ chứ, đừng để thằng lỏi mặt trắng nghe được.
Y cười nói tiếp:
- Ta nào có ở trong bụng Phù thánh sứ đâu mà biết được, làm sao rõ thánh ý của lão nhân gia? Ta nghĩ rằng Tân sư thúc cũng nhìn ra điều đó nên mới bảo bọn mình chăm sóc cho kỹ càng, đừng để y chạy mất.
Ngô Quang Thắng nói:
- Thế thì phải giam y đến chừng nào?
Úc Quang Tiêu đáp:
- Phù thánh sứ ở trên đỉnh núi có nói: “Tân Song Thanh, đưa Đoàn tướng công xuống núi, Tứ Đại Ác Nhân nếu như đến quấy quả thì bảo họ lên Linh Thứu Cung núi Phiêu Miểu tìm ta...”
Mấy câu đó y học điệu bộ của cô gái áo xanh:
- ... Thế thì đem Đoàn tướng công xuống núi để làm gì? Nếu như lão nhân gia không nói, người ngoài ai dám hỏi. Lỡ như một ngày nào đó Phù thánh sứ đột nhiên sai người tới bảo là: “Tân Song Thanh, đưa Đoàn tướng công lên Linh Thứu Cung gặp ta” mà lúc đó mình đã đem gã họ Đoàn giết mất hay thả ra rồi thì có phải trời ơi đất hỡi không?
Ngô Quang Thắng nói:
- Nếu như Phù thánh sứ sau này không nói năng gì cả chẳng lẽ mình cứ giữ gã mặt trắng này ở đây, chờ tới khi nào có hiệu lệnh của Phù thánh sứ mới thôi ư?
Úc Quang Tiêu cười:
- Chứ còn gì nữa?
Đoàn Dự trong bụng kêu thầm: “Chết rồi! Hỡi ôi! Cô nàng Phù thánh sứ tỉ tỉ kính trọng gọi mình một câu Đoàn tướng công, chẳng qua vì mình là kẻ nho sinh nên nể nang vài phần, bọn chúng sợ bóng sợ gió, nghĩ ra thành chuyện nọ kia? Nếu bọn chúng nhốt mình cho tới khi râu bạc trắng rồi, vị Phù thánh sứ kia có ngờ đâu mình lại thành một tên già mặt trắng”.
Chàng còn đang rầu rĩ bỗng nghe Ngô Quang Thắng nói:
- Thế hai đứa mình chẳng hóa ra ...
Vừa nói tới đây đột nhiên lại nghe uềnh oang, uềnh oang, uềnh oang ba tiếng lớn, con Mãng Cổ Chu Cáp kia lại kêu lên. Ngô Quang Thắng lập tức nín bặt. Một lúc sau không thấy Mãng Cổ Chu Cáp kêu thêm nữa y mới nói:
- Mỗi khi Mãng Cổ Chu Cáp kêu thì tiểu đệ lại ớn xương sống, ông thần ôn dịch này không biết sẽ lấy bao nhiêu mạng người đây.
Úc Quang Tiêu nói:
- Người ta vẫn bảo Mãng Cổ Chu Cáp là con vật thần ôn dịch dùng để cưỡi, thì cũng biết thế mà thôi. Văn Thù bồ tát cưỡi sư tử, Phổ Hiền bồ tát cưỡi voi trắng, Thái Thượng lão quân cưỡi trâu, còn con Mãng Cổ Chu Cáp là vua của mọi loại độc, thần thông quảng đại, độc tính rất ghê gớm các bậc cố lão đã đồn nó là ngựa cưỡi của Ôn Bồ Tát nhưng chắc gì đã đúng đâu.
Ngô Quang Thắng nói:
- Úc sư huynh thử xem con Mãng Cổ Chu Cáp này là giống gì?
Úc Quang Tiêu cười đáp:
- Ngươi có muốn đi xem chăng?
Ngô Quang Thắng cười:
- Sao sư huynh không đi xem rồi về kể cho tiểu đệ nghe.
Úc Quang Tiêu nói:
- Ta vừa trông thấy Mãng Cổ Chu Cáp độc khí liền xông lên mù mắt ngay, sau đó lan vào óc, e rằng không còn về để kể cho ngươi nghe về giống Vạn Độc Chi Vương này như thế nào. Sao cả hai đứa mình cùng đi có hơn không?
Nói xong nghe thấy bước chân người rồi tiếng mở then cửa. Ngô Quang Thắng lập cập nói:
- Thôi ... thôi đừng có đùa nữa.
Thanh âm của y run rẩy lại nghe y tiến ra đóng cửa lại. Úc Quang Tiêu cười:
- Ha ha, ta nào có gan dám đi ra xem. Coi kìa ngươi sợ đến mất vía.
Ngô Quang Thắng nói:
- Thôi đừng có đùa nhả kiểu này, lỡ có chuyện gì thì sao? Thôi thà để yên đi ngủ cho xong.
Úc Quang Tiêu đột nhiên đổi đề tài:
- Ngươi nghĩ xem hai đứa chó má Can Quang Hào và Cát Quang Bội có chạy thoát được không?
Ngô Quang Thắng nói:
- Lâu thế mà không thấy tăm hơi chúng đâu chắc là chạy thoát rồi.
Úc Quang Tiêu nói:
- Can Quang Hào tài cán được bao nhiêu, bọn ta biết rõ như ban ngày. Gã đó lười biếng hiếu sắc, luyện kiếm thì chểnh mảng, chỉ được cái tài nói ngon nói ngọt đi dụ con gái. Bọn mình đông nam tây bắc đã kiếm khắp nơi, ngay cả thánh sứ của Linh Thứu Cung cũng đích thân ra tay vậy mà vẫn để bọn chúng thoát được thì ta không tin.
Ngô Quang Thắng nói:
- Sư ca không tin cũng phải tin.
Úc Quang Tiêu nói:
- Ta đoán chừng đôi trai gái chó má này trốn vào trong núi sâu gặp phải Mãng Cổ Chu Cáp.
Ngô Quang Thắng kêu “A” lên một tiếng, tỏ vẻ sợ hãi, Úc Quang Tiêu tiếp:
- Hai người đó chắc là tìm những nơi thật vắng vẻ mà đi, gặp phải Mãng Cổ Chu Cáp độc khí ăn lên óc, toàn thân tan ra máu bầy nhầy thành thử chẳng còn dấu vết gì.
Ngô Quang Thắng nói:
- Sư ca đoán thế xem ra cũng đôi phần có lý.
Úc Quang Tiêu hỏi lại:
- Sao lại đôi phần có lý? Nếu như không gặp phải Mãng Cổ Chu Cáp thì có lý gì hơn chăng?
Ngô Quang Thắng nói:
- Không chừng hai đứa đó thèm quá nhịn không nổi, ở nơi hoang sơn dã lãnh hứng lên, trong lúc trời đất quay cuồng, ôm nhau ra chiêu “Lý Ngư Phiên Thân”, hì hì, không gượng được lăn tòm xuống vực sâu.
Hai người cùng hinh hích cười một cách cợt nhả. Đoàn Dự nghĩ thầm: “Nơi quán ăn Mộc cô nương bắn chết Can Cát hai người không lẽ phái Vô Lượng không biết được hay sao? Ồ, đúng rồi, chắc là người chủ quán sợ rắc rối nên lật đật đem hai đứa đó chôn ngay. Người của phái Vô Lượng đến tra hỏi người trong phố chợ thấy bọn chúng cầm binh khí, mặt mày hầm hầm như hung thần ác sát, còn ai dám nói gì nữa”.
Lại nghe Ngô Quang Thắng tiếp tục:
- Đông Tây Tông Vô Lượng Kiếm có hai nam nữ đệ tử đào tẩu thì cũng có gì to tát đâu. Thế nhưng thành đổ vua chẳng lo, gái góa lại lo , thánh sứ của Linh Thứu Cung làm gì mà gấp gáp thế, không bắt hai đứa về không xong?
Úc Quang Tiêu đáp:
- Nhà ngươi thử vắt óc ra nghĩ xem tại sao nào?
Ngô Quang Thắng trầm ngâm một hồi nói:
- Sư ca biết tiểu đệ đầu óc chậm lụt, nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng ra cái gì cả.
Úc Quang Tiêu nói:
- Ta hỏi ngươi nhé: Linh Thứu Cung muốn chiếm Vô Lượng Cung của bọn ta là vì cớ gì?
Ngô Quang Thắng đáp:
- Nghe Đường sư ca nói rằng có lẽ là vì Vô Lượng Ngọc Bích ở hậu sơn. Phù thánh sứ vừa đến, năm lần bảy lượt đều tra vấn chuyện tiên ảnh trên vách núi, kiếm pháp như thế nào.
Úc Quang Tiêu nói:
- Đúng thế! Chúng mình ai cũng phải tuân theo lệnh của thánh sứ thề độc rằng việc tiên ảnh trên ngọc bích không ai được tiết lậu. Can Quang Hào và Cát Quang Bội hai đứa đó không thề, nay đã ly khai bản phái, lẽ nào lại không nói ra?
Ngô Quang Thắng vỗ đùi kêu lên:
- Đúng rồi! Đúng rồi! Linh Thứu Cung vì thế muốn giết hai người đó diệt khẩu.
Úc Quang Tiêu quát khẽ:
- Đừng có ồn lên, vách bên kia có người ngươi quên rồi sao?
Ngô Quang Thắng vội đáp:
- Vâng! Vâng!
Y ngừng lại một chút nói tiếp:
- Gã Can Quang Hào thật là diễm phúc, vớ ngay được em mặt rỗ Cát Quang Bội trắng trẻo ngon lành thế kia, hai đứa ôm nhau trần như nhộng, chậc chậc ... con mẹ nó, dẫu có phải biến thành bầy nhầy máu me, cũng còn ... cũng còn ... hí hí.
Hai người tiếp tục nói chuyện, nói qua nói lại chỉ rặt những điều thô tục, Đoàn Dự không muốn nghe nhưng tiếng cười dâm đãng từ bên kia vách vẫn vọng qua, không nghe cũng không được nên cố tập trung nghĩ đến kinh mạch huyệt đạo trong Bắc Minh thần công chẳng bao lâu tinh thần chuyên chú những âm thanh từ bên kia không còn lọt vào tai nữa.
Hôm sau chàng lại luyện Lăng Ba Vi Bộ theo các bộ pháp trong cuộn trục, từng bước một mà diễn tập. Bộ pháp này ẹo qua trái, nghiêng qua phải dù tiến hay thoái cũng không có bước nào đi thẳng, tuy ở trong nhà nhưng chỉ cần tránh bàn tránh ghế là có thể hoàn toàn sử dụng được. Chàng học được mươi bước rồi nghĩ thầm: “Đợi đến khi gã đưa cơm đến đây, ta chỉ cần đi mấy bước nghiêng qua xéo lại này là lập tức thoát ra khỏi, chạy luôn ra cửa chưa chắc y đã bắt được mình. Nếu không chạy trốn cho nhanh không lẽ ở đây chờ thành ông già mặt trắng?”. Chàng nghĩ thế rồi trong bụng mừng vô hạn: “Ta phải luyện cho thật thuần thục chứ nếu chỉ sai nửa bước là bị y bắt được ngay. Nếu thế không chừng từ nay chân mình còn có thêm một sợi dây xích có khóa nữa, lúc đó thì Lăng Ba Vi Bộ dẫu hay đến đâu, cũng chỉ đi qua đi lại trong vòng sợi dây xích thì thành ông già mặt trắng là chắc chắn rồi”. Nghĩ đến đó chàng đã có chủ ý rõ rệt.
Đoàn Dự đem tất cả hơn trăm bước đã học rồi ôn lại một lượt từ đầu chí cuối, nghĩ thầm: “Ta phải làm cách nào không cần suy nghĩ, cứ bước là đúng. Ôi, Đoàn Dự này quả là một gã đàn ông chẳng ra gì, học đâu cái lối Lạc thần Mật Phi ưỡn a ưỡn ẹo đùa dỡn trên mặt sóng, ta làm gì có cái điệu “La miệt sinh trần”? Rách đít mông trần thì có!”.
Chàng bật cười ha hả, chân trái bước tới lập tức vào vị trí Trung Phu, chuyển qua Ký Tế. Ngờ đâu khi vừa bước lên vị trí quẻ Thái, xoay mình chân phải liền đạp vào vị trí Cổ trong Đan Điền bỗng có một làn khí nóng xông lên, người tê đi, ngã nhào về trước, nằm gục xuống bàn không sao cử động được.
Chàng kinh hãi vô cùng giơ tay vịn vào bàn, toan đứng lên ngờ đâu chân tay mọi nơi không còn như ý, đến cả muốn cử động một ngón tay cũng không được, giống như người ngủ bị bóng đè, càng hoảng hốt càng không động đậy gì được.
Chàng có biết đâu Lăng Ba Vi Bộ là một môn võ công thượng thừa, sở dĩ để ở cuối quyển trục vì muốn người ta luyện xong Bắc Minh thần công rồi, hút được nội lực người khác, chính mình nội lực cũng đã thâm hậu lúc đó mới luyện được. Lăng Ba Vi Bộ mỗi bước đi ra, hành động và nội lực có liên quan chặt chẽ, đâu phải chỉ dựa vào bước đi khéo léo là đủ đâu. Đoàn Dự hoàn toàn không có căn cơ nội lực, cứ đi một bước lại suy nghĩ một hồi, lùi một bước lại ngưng lại một chút thành ra huyết mạch cứ bị khựng lại nhưng chưa đến nỗi trở ngại. Đến khi chàng thuần thục rồi, đột nhiên há miệng thở ra, chân khí trong người tán loạn, lập tức tê liệt tưởng chừng như bị tẩu hỏa nhập ma. Cũng may chàng chỉ mới đi mấy bước, bước chân cũng chưa có gì nhanh nên chưa rơi vào nguy cơ tuyệt kinh mạch.
Chàng còn đang kinh hoàng cố gắng hết sức vùng vẫy nhưng càng ra sức trong ngực càng thấy khó thở dường như muốn nôn ra mà không được. Chàng thở dài đành nằm yên để cho tự nhiên đến đâu hay đó, sức ép trên ngực lập tức giảm đi. Chàng nằm gục trên bàn không nhúc nhích, quyển trục mở ra ngay trước mắt, không còn nghĩ ngợi gì nhìn đến ngay những phần chưa học, trong đầu tưởng đến bộ pháp, từng bước một duyệt qua một lượt. Đến hơn nửa giờ sau, chàng đã thông suốt tất cả hơn hai chục bước sau cùng, bao nhiêu tức ngực khó thở gần như đã hết.
Cho đến gần trưa, những bộ pháp chàng đã ôn lại hết lượt. Chàng bắt đầu lại tất cả sáu mươi tư quẻ, khởi thủy từ Minh Di qua đến Bí, Ký Tế, Gia Nhân đủ hết rồi đi một vòng trở về Vô Vọng, biết là bộ pháp mình học đã xong, trong lòng mừng rỡ nhảy nhổm lên vỗ tay kêu:
- Hay quá! Hay quá!
Bốn tiếng đó vừa ra khỏi miệng chàng mới thấy mình đã hoạt động lại được rồi. Thì ra nội tức của chàng vô hình chung theo ý nghĩ mà vận chuyển, đã đi đủ một vòng tròn nên những tắc nghẽn trong kinh mạch vì thế thông qua được rồi.
Chàng vừa mừng vừa sợ, đem bộ pháp của sáu mươi tư quẻ đó ôn đi ôn lại mấy lần cho thật thông, sợ rằng lại theo vết xe đổ cũ nên thật chậm rãi đi từng bước một, cứ mỗi bước lại nghỉ lấy hơi vài lần, sau khi đi đủ sáu mươi tư quẻ chân cũng đi thành một vòng tròn càng thấy đầu óc khoan khoái, toàn thân đầy rẫy sinh lực, không còn nhịn nổi kêu to:
- Hay thật! Hay thật? Hay thật là hay.
Úc Quang Tiêu ở ngoài cửa hầm hè quát:
- Ngươi la lối gì đó? Lão tử đã nói rồi, đâu phải chỉ để chơi. Ngươi nói một câu là ăn một cái tát.
Nói xong y mở khóa bước vào nói:
- Hồi nãy ngươi nói ba câu, ăn ba cái bạt tai. Thế nhưng mới phạm lần đầu, ba câu tính làm một, bợp tai ngươi một cái.
Y nói rồi bước tới giơ tay tát lên mặt Đoàn Dự.
Chưởng đó vốn chẳng phải chiêu số gì tinh diệu nhưng Đoàn Dự đâu có biết chống đỡ, đầu hơi nghiêng qua, chân tự nhiên đi xéo theo bộ pháp từ quẻ Tỉnh qua quẻ Tụng, tránh được cái tát đó.
Úc Quang Tiêu giận quá, quyền bên trái lập tức tống ra. Đoàn Dự bộ pháp chưa thuần thục đang định bước sang một bộ pháp khác thì bình một cái, ngực đã bị trúng một quyền ngay tại huyệt Đãn Trung.
Đãn Trung là một đại huyệt của con người, Úc Quang Tiêu đánh ra một quyền bỗng cảm thấy hối hận, sợ mình ra tay nặng quá gây ra đại họa, ngờ đâu đánh trúng Đoàn Dự rồi, cánh tay lập tức mềm nhũn không còn hơi sức, trong bụng lại thấy bàng hoàng trống trải, hơi ngạc nhiên nhưng bình thường lại ngay, thấy Đoàn Dự không bị thương mới yên tâm nói:
- Ngươi né được cái tát nhưng bù lại bị một đấm cũng được rồi, coi như đủ số.
Y quay người đi ra, khóa cửa phòng lại.
Đoàn Dự bị y đánh cho một quyền, nghe thật kêu nhưng nơi bị đấm trên ngực lại không cảm thấy gì khác, trong bụng không khỏi ngạc nhiên. Chàng nào có biết trong quyền của Úc Quang Tiêu có chứa nội lực nhưng bao nhiêu đều tống vào biển khí để bắt đầu tính trữ trong huyệt Đãn Trung. Việc đó kể cũng khéo léo, nếu quyền đó trúng phải nơi khác thì dẫu chàng không bị thương cũng đau thấu tâm can, còn huyệt Đãn Trung chính là nơi chất chứa Bắc Minh chân khí. Chàng tu tập thần công mới vài ba lần phải nói chưa có chút căn cơ nào, nếu như dùng huyệt Thiếu Thương trên ngón tay cái để hút nội lực người khác rồi theo Thủ Thái Dương Phế Kinh dẫn vào huyệt Thiên Đột trong Nhâm Mạch rồi tích trữ ở huyệt Đãn Trung, không nói gì chàng hoàn toàn không có khả năng mà dù có tu tập thành công cũng chẳng chịu hấp thu nội lực người khác về cho mình.
Thế nhưng đối phương tự ý đem nội lực trút vào huyệt Đãn Trung cho chàng, Đoàn Dự không có khả năng kháng cự, quyền vừa đụng phải người nội lực liền xâm nhập vào, đúng là của trên trời rơi xuống thế nhưng chàng lại chỉ bàng hoàng ngơ ngẩn nào có biết trời trăng gì, chỉ nghĩ: “Gã này quả là ngang ngược, ta chỉ nói mấy câu “Hay thật!” thì có đụng chạm gì đến y đâu? Tự nhiên khi không đấm mình một quả”.
Nội lực từ cú đấm đó chuyển động xoay vần trong biển khí của chàng, Đoàn Dự thấy tức ngực khó thở, liền thử vận hành Nhâm Mạch và Thủ Thái Âm Phế Kinh hai kinh lạc, thấy có một làn hơi ấm nhẹ nhàng chạy theo hai mạch này rồi lại quay về huyệt Đãn Trung, bao nhiêu khó chịu liền biến mất.
Chàng có biết đâu chỉ một vận hành một vòng tiểu chu thiên ngắn ngủi kia, chút nội lực đó sẽ vĩnh viễn giữ lại trong thân thể chàng không mất được nữa. Đoàn Dự từ chỗ không có chút nội lực nào trở thành có một chút xíu nội lực chính là từ một quyền Úc Quang Tiêu đấm chàng mà ra.
Cũng may là Úc Quang Tiêu nội lực chỉ bình thường, cũng chưa ra tay hết sức, chứ nếu như Nam Hải Ngạc Thần mà đấm vào huyệt Đãn Trung, Đoàn Dự hoàn toàn không có cơ sở nội lực nào, biển khí nơi huyệt Đãn Trung không thể kịp thời dung nạp thì thể nào kinh mạch cũng chấn đoạn, hộc máu chết ngay. Nội lực của Úc Quang Tiêu mất chẳng bao nhiêu nên cũng không hề phát giác.
Sau bữa cơm trưa, Đoàn Dự lại luyện Lăng Ba Vi Bộ, đi một bước lại hít vào, đi qua bước thứ hai thì thở ra, đi hết sáu mươi tư quẻ, chân tay không thấy bị tê mỏi, biết rằng nếu mình hô hấp đều hòa thì không có gì hại. Qua lần thứ hai chàng đi hai bước mớt hít một hơi, hai bước nữa mới thở ra. Pho Lăng Ba Vi Bộ này dùng động công để tu tập nội công, chân bước đủ sáu mươi tư quẻ thành một chu thiên thì nội tức cũng đi đúng một vòng. Thành thử mỗi khi chàng tập luyện hết một vòng thì nội công lại tiến bộ thêm một chút.
Thế nhưng Đoàn Dự không biết mình đang tu luyện nội công, chỉ mong bước đi càng lúc càng thành thuộc, càng đi càng nhanh nghĩ thầm: “Lúc đó Úc lão huynh đánh ta một cái ngay mặt, ta từ vị trí quẻ Tỉnh sang vị trí quẻ Tụng, bước đó quả không sai nên đã tránh được cái tát, kế đó ta đi xéo qua vị trí quẻ Cổ, một quyền đánh vào ngực cũng có thể tránh được. Thế nhưng ta vừa mới nghĩ đến chưa kịp bước đi thì quyền của đối phương đã đánh trúng rồi. Việc vừa mới nghĩ đến là do công phu còn chưa thuần thục mà ra. Nếu muốn dùng bộ pháp này để thoát thân không để đối phương túm được thì phải hết sức thuần thục, xuất bộ rồi không cần suy nghĩ gì hết. Không cần suy nghĩ và vừa mới nghĩ đến hai bên khác nhau một trời một vực, sống chết là ở đó”.
Nghĩ như thế chàng bèn chuyên tâm hết sức luyện tập bộ pháp, ngày ngày từ sáng đến tối, trừ lúc ăn lúc ngủ, đại tiện tiểu tiện ra, không lúc nào ngừng chân. Cũng có khi chàng nghĩ: “Ta nỗ lực luyện bộ pháp này chẳng qua chỉ nhằm đào tẩu thoát thân đi cứu Mộc cô nương chứ nào phải tuân theo lời dặn của thần tiên tỉ tỉ luyện Bắc Minh thần công đâu?”. Chàng nghĩ thế đâm ra áy náy lại luyện Thủ Thái Âm Phế Kinh và Nhâm Mạch nhưng chẳng qua làm cho có chuyện hầu được yên tâm còn những kinh mạch khác vẫn gác qua một bên chưa ngó ngàng gì đến.
Chàng luyện như thế được mấy ngày, Lăng Ba Vi Bộ tương đối đã thuần thục không còn phải đếm hơi thở dẫu có đi thật nhanh khí tức cũng không có chỗ nào bế tắc. Bước chân càng nhịp nhàng, chàng vừa đi vừa nghĩ đến những câu có liên quan đến Lăng Ba Vi Bộ trong bài Lạc Thần Phú:
Phất phơ mây phủ trăng mờ,
Vi vu gió thổi, vật vờ tuyết bay.
Phảng phất hề nhược khinh vân chi tế nguyệt,
Phiêu phiêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết.
Hay
Lồng lộng ngao du khắp đó đây,
Nhẹ nhàng thanh thoát gió chen mây.
Hốt yên túng thể, dĩ ngao dĩ hi,
Hay
Đóng mở không mong trời sáng tối,
Âm dương đắp đổi một vào ra.
Thần quang ly hợp, tác âm tác dương
Hay
Hiên ngang như hạc đứng chờ,
Sẵn sàng nhắp cánh bay vù lên cao.
Tủng khinh khu dĩ hạc lập,
Nhược tương phi nhi vị tường.
Hay
Bay lên như thể cánh hồng,
Êm đềm lãng đãng như cùng thần tiên.
Thể tấn phi phù, tiêu hốt nhược thần
Hay
Đi tới lui về không đoán được,
Tiến lên ngừng lại khó mà suy.
Lúc động chẳng hề theo phép tắc,
Thực thì an trông tưởng như nguy.
Động vô thường tắc, nhược nguy nhược an.
Tiến chỉ nan kỳ, nhược vãng nhược hoàn.

Chàng thấy dường như mười sáu chữ sau cùng này là yếu chỉ của bộ pháp, có điều trong lòng tuy đã lãnh ngộ nhưng chân đạt tới mức “Động vô thường tắc, nhược nguy nhược an. Tiến chỉ nan kỳ, nhược vãng nhược hoàn” thì còn phải mất rất nhiều thời gian khổ luyện, không biết tới bao giờ mới đạt đến mức độ đó. Còn như hiện tại, nếu như địch nhân giơ tay ra chộp liệu có tránh được hay không thì cũng chưa biết, giá như có thời giờ luyện thêm mươi bữa nửa tháng thì mới chắc ăn. Thế nhưng bấm ngón tay nay xa Mộc cô nương đã đủ bảy ngày, nghĩ đến nàng ở bên cạnh Nam Hải Ngạc Thần dài đằng đẵng nên chàng quyết tâm hôm nay phải trốn ra, nghĩ thầm gã bộc dịch đưa cơm không biết võ công, việc lẻn ngang người y mà đi chắc không lấy gì làm khó.
Chàng ngồi trên giường ôn lại bộ pháp kiên nhẫn ngồi chờ. Đến khi nghe tiếng khóa mở lách cách, rồi tiếng chân người đi, người đầy tớ bưng mâm cơm vào, Đoàn Dự liền chậm rãi đi tới, đột nhiên giơ tay hất một cái, bao nhiêu cơm canh rau dưa loảng xoảng hất ngay lên mặt gã. Gã bộc dịch kêu lên:
- Chao ôi!
Đoàn Dự lập tức nhanh chân lẹ tay lẻn ngay ra cửa. Ngờ đâu Úc Quang Tiêu đang đứng canh bên ngoài, nghe tiếng kêu của gã đầy tớ vội vàng chạy tới. Cửa hẹp, hai người liền đâm sầm vào nhau. Đoàn Dự từ bộ vị quẻ Dự bước sang quẻ Quan, đang định lẻn ngang hông y mà ra, ngờ đâu chân trái vấp ngay vào bậc cửa.
Việc xảy ra thật ngoài dự liệu của chàng, trong những chú thích của Lăng Ba Vi Bộ nào có ghi “khi vấp phải bậc cửa, chân cao chân thấp thì phải làm sao?” nên vừa lỡ trớn, bộ vị kế tiếp quẻ Tỉ lại dẵm ngay lên mu bàn chân Úc Quang Tiêu, cái việc “đạp lên chân người ta, đối phương kêu lên oai oái, hầm hầm nổi cáu thì phải làm sao?” cũng không ghi trong bí quyết quyển trục, chắc hẳn nữ thần kia trên sông Lạc Thủy chập chờn cất bước
Nhẹ nhàng như thể chim hồng,
Chập chờn uyển chuyển như rồng đang bay
kia làm gì có thể vấp phải ngạch cửa, hay dẫm lên chân người khác?
Đoàn Dự hoảng hốt quýnh quáng đã thấy cổ tay bị nắm chặt, Úc Quang Tiêu đã bắt được chàng lôi trở vào. Mấy ngày tính toán ngờ đâu khi việc đến nơi bao nhiêu dự liệu đều sai bét, Đoàn Dự trong bụng hỡi ôi, vội vàng tay trái hết sức vùng vẫy, tay phải giằng tay Úc Quang Tiêu ra. Thế nhưng năm ngón tay Úc Quang Tiêu nắm chặt cổ tay chàng làm sao mà mở ra cho được?
Đột nhiên Úc Quang Tiêu kêu Ối một tiếng thấy ngón tay tê đi, vòng tay lỏng ra vội vàng vận kình bóp lại cho chặt nhưng rồi lại mềm nhũn. Y cất tiếng chửi:
- Con mẹ nó!
Cố gắng ra sức một lần nữa nhưng trong chốc lát bàn tay cánh tay đều tê dại. Y có biết đâu khi Đoàn Dự giơ tay ra bẻ tay y ra, khéo làm sao ngón tay cái chàng lại đụng ngay ngón tay cái y, huyệt Thiếu Thương đụng ngay huyện Thiếu Thương của y, y đang vận sức nắm cổ tay Đoàn Dự khiến cho nội lực ào ào chảy vào ngón tay cái của đối phương. Mỗi lần y vận kình, nội lực lại giảm sút đi một chút.
Đoàn Dự nào có biết nguyên do bên trong chỉ thấy tay đối phương khi thì chặt, khi thì lỏng nếu như mình cố gắng giãy dụa chắc có thể thoát thân được, trong lúc nguy cấp cố làm cách nào luồn được ngón tay vào giữa ngón tay cái của y và cổ tay mình để nạy cho ra.
Hôm trước Úc Quang Tiêu đánh chàng một quyền, nội lực từ cú đấm đó lọt vào biển khí nơi huyệt Đãn Trung. Nếu chỉ một quyền đó nội lực thật chẳng bao nhiêu nhưng Đoàn Dự dùng làm ngòi dẫn đi xuôi theo Thủ Thái Âm Phế Kinh và Nhâm Mạch đả thông hai mạch này. Bây giờ nội lực của Úc Quang Tiêu cứ theo cái thông đạo đó chầm chậm đổ vào biển khí của chàng, chính là yếu chỉ Bách Xuyên Hối Hải trong Bắc Minh thần công. Nếu như hai người cùng không ra sức, hai ngón tay cái chỉ nhẹ nhàng chạm vào nhau, Đoàn Dự không biết Bắc Minh thần công thì không thể nào hút nội lực của y được. Thế nhưng lúc này hai bên cùng hết sức sử kình, không khác gì mấy hôm trước Úc Quang Tiêu đánh chàng một quyền, bao nhiêu nội lực trong người đẩy vào người đối phương qua huyệt Thiếu Thương tưởng như rượu trong bình rót xuống chén, cái chén kia có không nhận cũng không được.
Lúc đầu nội lực Úc Quang Tiêu hơn xa Đoàn Dự nếu như y biết rõ nguyên do buông tay lùi lại thì cùng lắm chỉ đển cho Đoàn Dự chạy thoát mà thôi. Thế nhưng họ Úc nhận lệnh canh gác lẽ nào lại để cho gã mặt trắng này đào tẩu được? Y thấy cánh tay tê dại lại càng thúc đẩy kình lực, một tay nắm không xong nên tay trái vươn ra chộp luôn cánh tay chàng. Làm như thế nội lực lại càng tuôn ra nhanh hơn chẳng mấy chốc đến một nửa nội lực toàn thân đã trút vào người Đoàn Dự.
Càng dây dưa thêm, một bên tăng một bên giảm, kình lực y không bằng Đoàn Dự nữa rồi, nội lực càng chảy càng nhanh sau cùng chẳng khác gì đê ngăn nước sông bị vỡ, ào ào như thác. Đoàn Dự tuyệt nhiên không biết gì, tay vẫn nắm chặt tay đối phương trong bụng hoang mang đâu có nghĩ ra chuyện “mình đang nạy tay y ra” đã trở thành “tay mình khư khư nắm lấy tay địch”.
Úc Quang Tiêu thấy toàn thân rã rời, kinh hãi quá kêu lên:
- Ngô sư đệ, Ngô Quang Thắng! Mau ra đây, mau ra đây!
Ngô Quang Thắng lúc ấy đang ở trong nhà xí nghe thấy sư ca hoảng hốt rối rít, hai tay chỉ kịp ôm quần chạy ra. Úc Quang Tiêu kêu lên:
- Tiểu tử này định trốn, ta ... ta giữ y không nổi.
Ngô Quang Thắng buông quần định xông lên tiếp tay đè Đoàn Dự xuống, Úc Quang Tiêu kêu lên:
- Ngươi mau kéo ta ra trước đã!
Trong giọng y dường như có chen tiếng khóc. Ngô Quang Thắng vội đáp:
- Vâng!
Y giơ tay nắm hai vai sư huynh, toan nhấc y lên khỏi thân hình Đoàn Dự, đồng thời hỏi:
- Sư ca bị thương ư?
Trong bụng thầm nghĩ võ công cao siêu như sư huynh mình lẽ nào không giữ nổi một gã thư sinh yếu đuối. Y vừa mở miệng lập tức thấy hai cánh tay rã rời tưởng như không có chút hơi sức nào vội vàng vận sức lên lại thấy cánh tay mềm nhũn tê dại. Thì ra lúc này Đoàn Dự đã hút hết sạch nội lực của Úc Quang Tiêu, tiếp tục hút đến Ngô Quang Thắng, thân thể Úc Quang Tiêu biến thành một ống dẫn nội lực.
Đoàn Dự thấy đối phương có thêm người trợ giúp, bàn tay Úc Quang Tiêu nắm cổ tay mình bỗng mạnh hẳn lên, trong lòng càng hoảng hết sức bẻ ngón tay y ra. Ngô Quang Thắng thấy chân tay uể oải bông bênh luôn mồm kêu lên:
- Lạ thật! Lạ thật!
Thế nhưng y vẫn không chịu buông tay ra. Gã đưa cơm thấy ba người chùm nhum lại thành một đống, hai gã Úc Ngô mặt mày kinh hoàng dường như chịu đựng không nổi vội vàng chạy ra ngoài hớt hải kêu lên:
- Có ai ra ngay đây, tên mặt trắng họ Đoàn đang tính chạy trốn.
Các đệ tử của Vô Lượng Kiếm nghe y hô hoán, lập tức có hai người chạy đến, kế đó lại thêm ba người khác nữa, nhao nhao hỏi dồn:
- Cái gì thế? Tiểu tử đó đâu?
Khi đó Đoàn Dự đang bị Úc Ngô hay gã đè lên nên những người vừa chạy đến không thấy chàng. Úc Quang Tiêu lúc này thở không ra hơi, không còn nói năng gì được còn Ngô Quang Thắng thì nội lực mười phần đã mất hết tám, thở hổn hển nói:
- Úc sư ca đã ... đã bắt được y rồi, mau ... mau đến tiếp tay.
Lập tức có hai tên đệ tử xông tới, mỗi đứa cầm một bên tay Ngô Quang Thắng, vừa nắm được cánh tay liền thấy tê đi, nội lực hai người truyền qua Ngô Quang Thắng sang Úc Quang Tiêu, rồi lại từ Úc Quang Tiêu truyền sang người Đoàn Dự. Lúc này huyệt Đãn Trung của Đoàn Dự đã tích trữ nội lực của hai gã Úc Ngô nay lại thêm một phần của hai người vừa tới nên hơn hẳn hai gã hợp lực. Hai người đó vừa thấy tay chân bải hoải nên lập tức đẩy mạnh kình lực, nhưng vừa vận sức thì nội lực lại tuôn ra ào ào truyền vào người Đoàn Dự. Trong thân thể Đoàn Dự tích trữ nội lực càng nhiều sức hút càng nhanh, lúc trước chỉ tuôn vào ri rỉ nay cuồn cuộn thành một giòng.
Ba người còn lại thấy kỳ lạ, một gã cười hỏi:
- Các ngươi chơi trò gì thế? Trồng tháp người hay sao?
Y giơ tay nắm lấy vừa đụng vào hai tay liền dính chặt kêu lên:
- Tà môn! Tà môn!
Hai gã còn lại lập tức xông lên. Ba người cùng sử dụng lực đạo toan gỡ những người kia ra nhưng cổ tay cánh tay hoàn toàn không có chút hơi sức nào cả. Bảy tên đệ tử của Vô Lượng Kiếm đè lên nhau chặn cứng cái cửa hẹp không ai ra vào gì được, lèn cho Đoàn Dự không còn thở nổi. Chàng thấy không cách gì chạy thoát nên đành chịu thua rồi tính sau, kêu lên:
- Thả tôi ra, tôi không chạy đâu!
Thế nhưng nội lực đối phương vẫn tiếp tục tràn vào khiến cho huyệt Đãn Trung như bị nghẹn cứng khó chịu không thể nào chịu nổi, lồng ngực như muốn nổ tung.
Chàng buông tay Úc Quang Tiêu ra nhưng khổ nỗi ngón tay cái của y lại đè lên tay chàng không thể nào động đậy chỉ tiếp tục kêu:
- Đè chết tôi rồi! Đè chết tôi rồi!
Úc Quang Tiêu và Ngô Quang Thắng lúc này dĩ nhiên chỉ còn thoi thóp, năm người vừa chạy đến cũng đang tá hỏa tam tinh, càng kinh hãi lại càng gắng sức nhưng cố bao nhiêu nội lực lại tuôn ra nhiều bấy nhiêu.
Tám người dồn thành một khối trong đó sáu người kêu gào rộn cả lên, chẳng còn ai biết ai kêu những gì. Một lúc sau chỉ còn bốn người la hét, rồi xuống còn ba. Sau cùng chỉ còn mình Đoàn Dự kêu:
- Đè chết tôi mất, mau thả tôi ra, tôi không chạy đâu.
Chàng kêu một câu thì lại bớt tức ngực một chút, nên mồm không ngớt gào thét, âm thanh tuy bị nén nhưng sức không kiệt, càng lúc kêu càng to. Đột nhiên nghe đâu có người quát:
- Con mụ kia ăn trộm con ta chạy mất rồi, tất cả mau đuổi theo. Bốn người các ngươi chặn cửa chính, ba người các ngươi nhảy lên mái nhà canh chừng, còn bốn người các ngươi chặn cửa đông, năm người này chặn cửa tây. Không được ... không được để con mụ đó ôm con ta chạy mất.
Tuy y quát tháo ra lệnh nhưng trong âm thanh đầy nỗi kinh hoàng. Đoàn Dự văng vẳng nghe thấy tiếng của Tả Tử Mục, trong đầu liền nghĩ ngay: “Sao lại có mụ đàn bà nào vào ăn trộm con y? À, chắc là Mộc cô nương đến cứu ta đây, ăn trộm con y để đổi lấy ông chồng theo kiểu dắt bò đổi lấy ngựa, cách đó quả không dở chút nào”. Chàng bèn ngừng lại không kêu la nữa.
Đoàn Dự vừa mới định thần thấy năm ngón tay Úc Quang Tiêu nắm mình đã lỏng ra, dùng sức quẫy mấy cái bảy người đè lên chàng lịch bịch rơi xuống. Đoàn Dự mừng quá: “Con của sư phụ bọn chúng bị Mộc cô nương ăn trộm mất rồi ai nấy bối rối hoảng hốt không còn nghĩ tới chuyện bắt ta nữa”. Chàng bèn chui trong đống người ra, trong bụng hơi ngạc nhiên: “Sao những người này nằm êm ru dưới đất thế này? Đúng rồi, chắc họ sợ sư phụ quở phạt nên giả vờ làm như bị thương”.
Thế nhưng chàng đâu có thì giờ để nghĩ xem suy luận của mình hợp tình hợp lý không, lập tức co giò bỏ chạy, có nằm mơ cũng không ngờ được rằng bao nhiêu nội lực của bảy tên đệ tử Vô Lượng Kiếm đã trút hết vào người mình.
Đoàn Dự ba chân bốn cẳng chạy ra phía sau nhà, thật chẳng còn nhớ được đang ở phương vị Ký Tế hay Vị Tế: Khinh vân tế nguyệt, Lưu phong hồi tuyết gì gì đó chẳng qua chỉ là Tào Tử Kiến vẽ vời ra, chứ chàng thì lúc này hớt hải như chó mất chủ, bụng thấp thỏm như cá lọt lưới, trước mắt thấy đám đệ tử Vô Lượng Kiếm lăm lăm trường kiếm, chạy đông chạy tây kêu la:
- Đừng để con mụ đó chạy thoát!
- Mau đoạt lại tiểu sư đệ!
- Ngươi đuổi bên kia, ta qua bên này!
Chàng nghĩ thầm: “Cái kế “Tẩu Mã Hoán Tướng” của Mộc cô nương đã thành kế “Điệu Hổ Ly Sơn”, lại càng tuyệt diệu. Thôi thì ta cứ kế thứ ba mươi sáu mà làm”.
Chàng bèn chui luôn vào trong bụi cỏ, bò được hơn chục trượng nghĩ thầm: “Ta sử dụng cả chân lẫn tay, phải gọi là Lăng Ba Vi Bà mới đúng”.
Chàng nghe thấy tiếng kêu la xa dần, không ai đuổi theo cả nên đứng thẳng lên nhắm hướng rừng rậm đằng sau núi mà chạy. Chạy một hồi lâu nhưng không thấy mỏi mệt chút nào, trong bụng thấy hơi lạ lùng, nghĩ thầm: “Ta chớ có quá sợ hãi mà kiệt sức mất”. Chàng bèn ngồi dưới một gốc cây nghỉ ngơi nhưng chỉ thấy toàn thân tinh lực đầy rẫy, dường như quá nhiều có cần gì phải nghỉ?
Chàng nhủ thầm: “Người ta khi gặp chuyện vui thì tinh thần đâm ra sảng khoái nhưng rồi về sau mới thấy chịu không nổi. Quẻ Chấn hào lục nhị có viết là: Vật trục, thất nhật đắc . Hôm nay chẳng đúng là mình bị khốn khổ đúng bảy ngày hay sao? Hai chữ “vật trục” phải ghi nhớ kỹ”.
Chàng bèn đem nội lực tích trữ được trong huyệt Đãn Trung từ từ đẩy vào Thủ Thái Âm Phế Kinh nhưng vì nội lực quá nhiều, đi tới đi lui, đưa mãi không hết đến về sau bỗng thấy sợ hãi: “Việc này xem ra có điều không xong, e rằng thật là nguy hiểm”. Chàng thấy đã bớt tức ngực nên ngừng lại không vận khí nữa đứng lên đi tiếp, nghĩ thầm: “Ta làm sao đến gặp Mộc cô nương để cho cô ta biết là mình đã chạy được rồi? Đứa con nhỏ của Tả Tử Mục đem trả lại cho y để cho y khỏi lo lắng nhớ mong”.
Đi được chừng một dặm nghe thấy mấy tiếng chít chít, trước mắt thấy một vật gì màu xám tro thấp thoáng, một con thú nhanh nhẹn dị thường chạy vụt qua, đúng là con thiểm điện điêu của Chung Linh. Có điều con vật chạy nhanh quá nên nhìn không rõ nhưng loại thú nhỏ mà nhanh như thế thì nhất định phải là con chồn đó rồi. Đoàn Dự mừng lắm nghĩ thầm: “Chung cô nương đi kiếm ngươi khắp nơi, thì ra chú mày chạy tới tận đây. Để ta bồng ngươi đem về trả lại cho chủ, cô nàng thể nào cũng mừng lắm đó”.
Chàng bắt chước Chung Linh huýt sáo miệng mấy tiếng. Bóng xám vụt một cái, một con vật từ trên cao nhảy xuống trước mặt chàng chừng một trượng, đôi mắt long lanh chuyển động, chăm chăm nhìn chàng, quả đúng là con thiểm điện điêu. Đoàn Dự lại huýt thêm mấy tiếng nữa, con chồn đi lên mấy bước, nằm phục trên mặt đất không động đậy.
Đoàn Dự kêu khẽ:
- Chồn ngoan ơi! Chồn cưng ơi! Để ta đem ngươi về cho chủ ngươi nhé.
Chàng vừa huýt sáo vừa tiến lên, con thiểm điện điêu vẫn không cử động. Đoàn Dự biết rằng con chồn này chạy nhanh như gió, răng có chất độc nhưng đối với chủ nhân thì mười phần dễ bảo, thấy đôi mắt linh hoạt của nó xoay chuyển không ngừng trông thật dễ thương, bèn huýt sáo mấy tiếng tiến lại gần thêm mấy bước, chậm rãi ngồi xuống nói:
- Điêu nhi ngoan quá!
Chàng khoan thai đưa tay ra vỗ vỗ lưng nó, con chồn vẫn nằm yên không cử động. Đoàn Dự vuốt nhẹ lên sống lưng mềm mại mượt mà của con vật, dịu dàng nói:
- Chồn ngoan ơi, thôi mình đi về nhà nhé!
Tay trái lòn xuống toan bồng con thiểm điện điêu lên. Đột nhiên chàng thấy hai tay giật mạnh một cái, tiếp theo đùi trái đau nhói, một bóng xám thấp thoáng con chồn đã chạy vụt ra ngoài xa cả trượng nhưng vẫn đứng đó đôi mắt nhỏ long lanh nhìn chàng. Đoàn Dự kinh hãi kêu lên:
- Chao ôi! Ngươi cắn phải ta rồi!
Chỉ thấy ống quần bị rách một lỗ nhỏ, vội vén quần lên thấy bên trong đùi có hai vết răng, máu tươi đang rướm ra. Chàng nghĩ đến thảm trạng bang chủ Thần Nông Bang Tư Không Huyền phải chịu tự chặt cánh tay, sợ đến không còn hồn vía nào nữa, chỉ biết ấp úng:
- Ngươi ... ngươi ... ngươi sao không biết phải quấy gì cả? Ta là bạn của chủ ngươi mà! Chết ta rồi!
Chàng thấy chân trái ê ẩm, quì phục xuống đất, hai tay bóp chặt bên trên vết thương để chặn cho chất độc khỏi chạy lên. Tiếp theo chàng thấy chân phải cũng tê đi, liền ngã lăn ra. Chàng hết sức kinh hoàng chống hay tay xuống đất toan đứng lên nhưng cánh tay rồi cũng cứng đơ không còn hơi sức gì nữa. Chàng bò lết về trước mấy bước, con thiểm điện điêu vẫn nằm yên chăm chăm nhìn chàng.
Đoàn Dự kêu khổ thầm: “Ta quả là lỗ mãng thái quá, con chồn này là do Chung cô nương nuôi dưỡng chỉ nghe một mình nàng mà thôi. Chắc là ta huýt sáo không đúng điệu. Thế ... thế thì làm sao đây?”. Chàng biết rằng nếu bị thiểm điện điêu cắn phải thì chỉ có cách học Tư Không Huyền, rút đao chặt luôn chân trái. Thế nhưng trong tay chàng đâu có đao kiếm gì, cũng không dám quả đoán dũng cảm như y, lại vừa mới học xong Lăng Ba Vi Bộ, nếu như mất đi một chân thì chỉ có nước thi triển môn Lăng Ba Nhảy Lò Cò thật là vô vị hết nước nói.
Chàng tự oán trách mình một hồi, chân tay và thân mình dần dần đờ đẫn, biết rằng chất độc đã lan ra khắp người, sau cùng thì mắt cũng mở trừng trừng, mồm há hốc không còn ngậm lại được. Tuy nhiên thần trí chàng vẫn còn tỉnh táo, nghĩ thầm: “Ta chết như thế này, hình dáng thật là bất nhã khó coi, mồm mở toang hoác không biết sẽ thành quỉ khờ hay quỉ đói? Thế nhưng trong trăm điều hại cũng được một điều hay, Mộc cô nương nếu như thấy cái xác ta đít không khố, mắt trợn trừng, ghê tởm muốn mửa, lòng nhớ nhung ắt sẽ giảm đi nhiều, như thế cũng có đôi chút lợi ích cho nàng”.
Bỗng nghe mấy tiếng uềnh oang, uềnh oang, uềnh oang rền vang, tiếp theo mấy tiếng bạch bạch, từ trong cỏ nhảy ra một con vật khiến cho Đoàn Dự càng kinh hãi thêm: “Chao ôi, vạn độc chi vương Mãng Cổ Chu Cáp đến rồi. Hai gã kia nói nếu gặp phải con này toàn thân sẽ hóa thành một đống máu bầy nhầy, biết làm thế nào?” Thế nhưng chàng lại nghĩ ngay: “Thật là dở hơi! Một đống thịt nát với cái xác hở mông, há hốc mồm có khác gì nhau, cái nào đẹp hơn cái nào? Thà là một đống bầy hầy còn hơn cái xác xấu xa”.
Chàng chỉ nghe uềnh oang liên tiếp, con vật đã nhảy ngay đến bên cạnh nhưng cổ cứng đơ rồi nên không sao quay đầu nhìn nó được, có muốn thành một đống máu thì cũng không xong. Lại nghe mấy tiếng bạch bạch, con vật đã nhảy tới chỗ con thiểm điện điêu. Đoàn Dự không khỏi kinh ngạc vạn phần, thấy đó chỉ là một con nhái nhỏ xíu, dài chừng hai tấc, toàn thân đỏ như máu, đôi mắt lấp lánh kim quang. Con nhái há mồm, làn da mỏng bên dưới cổ lại rung động, một tiếng uềnh oang như bò rống nổi lên. Con vật bé như thế mà lại có thể kêu lớn đến vậy, nếu không chính mắt trông thấy thì thật chẳng ai dám tin. Đoàn Dự nghĩ thầm: “Cái tên của nó nghe thật đúng, tiếng thì kêu như bò mộng, thân hình thì đỏ như son, tên Mãng Cổ Chu Cáp là phải rồi. Tuy nhiên bảo là vừa thấy nó lập tức biến thành một đống máu là sai. Mãng Cổ Chu Cáp hẳn là cái tên người nào đó đã từng gặp nó đặt cho. Thế nhưng nếu đã thành một đống máu thị bầy hầy thì còn làm sao đặt tên cho nó được?”.
Con thiểm điện điêu thấy con chu cáp dường như có vẻ hơi sợ, quay đầu định chạy nhưng lại không dám, đột nhiên tung mình xông tới. Con nhái há mồm uềnh oang một tiếng, một làn hơi màu đỏ nhạt phun thẳng vào con chồn. Thiểm điện điêu đang nhảy ở trên không bị phun trúng hơi độc liền rơi phịch xuống cố xông lên đớp vào lưng con chu cáp. Đoàn Dự nghĩ thầm: "Hóa ra con chồn vẫn ghê gớm hơn". Ngờ đâu chàng vừa nghĩ thế, con chồn đã ngã lăn ra, bốn chân dãy dãy vài cái rồi không còn cử động gì nữa.
Đoàn Dự trong bụng kêu lên: “Chết rồi!”. Con chồn này tuy cắn “chết” chàng thật nhưng chàng biết lỗi ở mình chưa biết sai bảo con vật, đường đột đụng vào nó chứ bụng không oán trách gì con chồn dễ thương kia. Nay thấy con vật chết tươi, trong bụng xót xa: “Ôi, Chung cô nương nếu như biết được không biết sẽ đau lòng biết chừng nào?”.
Chỉ thấy con chu cáp nhảy lên cái xác con thiểm điện điêu, ghé miệng hút má bên trái, xong lại hút má bên phải. Đoàn Dự nghĩ thầm: “Mãng Cổ Chu Cáp được gọi là vua của mọi loại độc, quả thật danh bất hư truyền. Con chồn răng có chất kịch độc, cắn vào người nó có khác gì tự uống thuốc độc mà chết, bây giờ con chu cáp lại đi hút túi chất độc của con điêu này. Thiểm điện điêu dĩ nhiên lanh lợi dễ thương, con chu cáp cũng thân đỏ như son, mắt vàng sáng chóe thật là đẹp đẽ, có ai biết đâu bên ngoài mỹ lệ là thế, bên trong lại độc địa kinh hồn. Thần tiên tỉ tỉ ơi, ta không có nói về nàng đâu!”.
Con chu cáp nhảy từ trên mình con chồn xuống, uềnh oang, uềnh oang mấy tiếng. Bỗng trong đám cỏ có tiếng sột soạt chui ra một con rết lớn màu đen vằn đỏ, chân dài đến bảy tám tấc. Con nhái đỏ liền xông lên nhưng con rết kia bò thật nhanh, lập tức bỏ chạy. Chu cáp vồ luôn mấy lượt nhưng đều không trúng liền uềnh oang một tiếng đang toan phun sương độc, con rết bỗng nhảy vọt lên rơi thẳng vào trong mồm Đoàn Dự.
Đoàn Dự kinh hãi quá nhưng khổ nỗi không sao cử động được, ngay cả ngậm mồm lại cũng không xong, trong bụng kêu thầm: “Ôi, đây là cái miệng của ta, lão huynh chớ có tưởng lầm, lại tưởng là hang rết ...” Nghe sột soạt, con rết kia chẳng nể nang gì bò luôn qua lưỡi chàng chui tọt xuống. Đoàn Dự sợ hãi dường như muốn xỉu chỉ thấy cổ họng rồi thực quản ngứa ngáy, con rết đã vào hẳn trong bụng chàng rồi.
Ngờ đâu họa vô đơn chí, Mãng Cổ Chu Cáp cũng nhảy lên, ngồi chồm chỗm ngay trên lưỡi chàng, tiếp theo là cổ họng lạnh toát, con nhái cũng đã chui vào đuổi theo con rết. Con nhái da trơn tuột, chui xuống còn nhanh hơn. Đoàn Dự nghe đâu trong bụng mình có mấy tiếng uềnh oang, uềnh oang nhưng âm thanh uất nghẹn, thấy rằng trên đời này thật không còn gì bi thảm hơn, mà cũng không gì tức cười bằng, chỉ muốn khóa òa lên, cũng lại muốn cười hô hố. Thế nhưng bắp thịt đã cứng đờ rồi làm gì còn phát xuất được thanh âm? Mắt chàng lệ rơi lã chã, tí tách rớt xuống đất.
Chỉ trong khoảnh khắc, trong bụng như thấy sôi lên, sùng sục thật là khổ sở, cũng chẳng biết con nhái đã bắt được con rết chưa, chỉ biết kêu thầm: "Chu cáp nhân huynh, mau mau bắt anh chàng rết rồi chui ra đi. Bụng của tại hạ có gì là vui thú đâu”.
Một lúc sau, trong bụng không còn thấy lục cục gì nữa, đến tiếng uềnh oang cũng không nghe nhưng càng đau đớn hơn nhiều. Thêm một lát nữa, miệng chàng bỗng đóng lại được, răng cắn ngay phải lưỡi đau nhói lên đầu lưỡi liền rụt trở vào. Chàng vừa mừng vừa sợ, kêu lên:
- Chu cáp nhân huynh, xin mau mau ra cho.
Chàng há mồm cho con nhái bò ra đợi một lúc lâu vẫn không nghe động tĩnh gì. Chàng lại kêu lên:
- Uềnh oang, uềnh oang!
Dụ cho con chu cáp chui ra nhưng không biết con nhái đó nghe mà không thèm để ý hay vì thấy không đúng giọng nên chẳng buồn trồi lên, cứ nằm yên trong bụng chàng.
Đoàn Dự hết sức bồn chồn, thò tay vào móc trong mồm, móc đi móc lại bỗng nhớ ra: “Ồ! Tay ta cử động được rồi”. Chàng vươn vai đứng lên, cảm giác tê dại của chân tay không biết biến mất từ bao giờ. Chàng kêu lên:
- Lạ thật! Lạ thật!
Nghĩ thầm: “Cái anh chàng vạn độc chi vương này chắc ở luôn trong bụng ta, tính chuyện an cư lạc nghiệp, phải làm gì đây? Không thể nào không mời y dọn nhà đi chỗ khác cho xong”. Chàng bèn chống hai tay xuống đất trồng chuối ngược, hai chân tựa vào một cây to, há mồm cố hết sức lắc người một hồi lâu nhưng vẫn không nghe động tĩnh gì của con nhái đỏ, dường như nó đã quyết định chọn bụng chàng làm nơi ăn chốn ở mãn đời mãn kiếp.
Đoàn Dự không còn biết cách gì hơn đành tự nhủ: “Chắc là anh chàng vạn độc chi vương này và con rết kia vào rồi biến thành đồ ăn trong bụng ta, dĩ độc công độc, thành ra giải được chất độc của con chồn. Ta ăn phải những con vật kịch độc như thế nhưng sao giờ đây không thấy đau bụng nữa thật là lạ lùng”.
Chàng có biết đâu chất độc của rắn rết tan vào máu thì sẽ chết ngay nhưng ăn vào trong bụng, nếu trong miệng, yết hầu, thực quản và ruột không có vết thương thì lại không sao cả. Thành ra khi người ta bị rắn độc cắn vẫn có thể dùng mồm hút máu độc ra. Có điều chất độc trong thiên hạ thiên biến vạn hóa, không thể một lời mà nói hết được. Con Mãng Cổ Chu Cáp tuy là loại kỳ độc nhưng vào trong dạ dày lại không sao, lại bị chất dịch vị tiêu hóa. Đối với con nhái đỏ thì chính chất cường toan trong ruột mới thực là chất độc đã biến nó thành một cục máu bầy nhầy.
Đoàn Dự đứng lên, đi tới vài bước bỗng thấy trong bụng có một làn hơi nóng như lửa đốt, không khỏi kêu lên:
- Chao ôi!
Làn hơi nóng đó chạy đông chạy tây không sao tống ra được. Chàng há miệng định nôn nhưng không cách nào mửa được, hít một hơi dài, hết sức khạc mạnh chỉ mong chất độc con chu cáp theo đó mà ra, ngờ đâu vừa thổ thì làn hơi nóng đó biến thành một nhiệt tuyến, chầm chậm chui vào Nhâm Mạch. Đoàn Dự nghĩ thầm: “Giỏi nhỉ, thôi thì mình một liều ba bảy cũng liều, chu cáp lão huynh ơi, hồn ma lão huynh quấn quít tại hạ, thôi thì biển khí nơi huyệt Đãn Trung của ta cầm bằng là nơi an nghỉ nghìn thu của lão huynh. Nếu như lão huynh muốn hạ độc giết ta, Đoàn Dự này lúc nào cũng sẵn sàng”.
Chàng theo đúng phương pháp thở hút vận khí, làn hơi ấm quả nhiên đi theo đường kinh mạch chạy vào trong biển khí ở huyệt Đãn Trung nhưng không thấy gì khác lạ.
Đoàn Dự loay hoay mất cả nửa ngày nhưng không thấy gì mệt mỏi, bèn kiếm đất đá vùi xác con thiểm điện điêu lại, khấn thầm: “Thiểm điện điêu tiểu đệ đệ ơi, lần sau ta sẽ dẫn Chung cô nương tới đây viếng phần mộ ngươi cúng vái, bắt vài con rắn độc cho mi. Vừa rồi mi cắn ta một cái là do vô tâm, ta không mách lại với chủ ngươi đâu để nàng khỏi trách, ngươi cứ an tâm”.
Chàng ra khỏi khu rừng, chẳng mấy chốc đã gặp Tả Tử Mục cầm kiếm chạy thục mạng, nghĩ thầm: “Y vẫn còn đang đuổi theo Mộc cô nương, ta không thể nào đứng ngoài được”. Nghĩ thế bèn len lén đuổi theo sau, lúc này trong người chàng đã có nội lực của bảy tên đệ tử Vô Lượng Kiếm nên không phí hơi sức đã lên được trên núi. Tả Tử Mục lo lắng cho an nguy của đứa con nên không để ý có người đuổi theo mình. Đoàn Dự thì sợ y quay lại gây sự, lại bắt mình đem đến đánh đổi với Mộc Uyển Thanh nên ở cách thật xa, đi đến lưng chừng núi nghĩ đến mình sắp được gặp lại Mộc Uyển Thanh, trong lòng rộn ràng, lại e ngại Nam Hải Ngạc Thần đợi lâu không được đã giết nàng mất rồi nên nhịn không nổi bèn gọi toáng lên.

Chú thích
8 là vợ của Viên Hi, con trai Viên Thiệu, khi Tào Tháo đánh bại Viên Thiệu bắt được Chân thị. Tào Thực xin cha gả cho mình nhưng Tào Tháo lại gả cho Tào Phi (con trưởng). Khi Tào Phi cướp ngôi nhà Hán, Chân thị được lập làm Hoàng Hậu sinh ra Minh Đế. Năm Hoàng Sơ thứ hai Hậu chết, năm sau Tào Thực về triều đi ngang sông Lạc nhớ đến Chân thị, bỗng thấy Chân thị hiện ra giãi bày tấm lòng mình. Thực vừa mừng vừa buồn nên làm bài Cảm Chân Phú để ghi lại việc hai người gặp gỡ. Về sau Minh Đế đọc được đổi tên thành Lạc Thần Phú (Ngụy Chí Văn Chiêu Chân Hoàng Hậu truyện).
9 Trong chương này có rất nhiều thi văn. Người dịch chỉ gượng gạo thoát ý chuyển sang văn vần cho khỏi lạc điệu nguyên tác nhưng chắc chắn kém xa những tác giả chuyên dịch cổ văn. Nếu vị nào kiếm được bản dịch Lạc Thần Phú của một người khác đã dịch làm ơn chuyển lại cho chúng tôi để thay vào thì thật quí hóa. Xin cảm ơn trước. (Nguyễn Duy Chính)
10 con nhái đỏ, nhái tiếng kêu rống như bò
11 Manjusri tức Văn Thù Sư Lợi tượng trưng cho trí huệ bát nhã
12 Samantabhadra là bồ tát đại diện cho bình đẳng
13 Lão tử được các đạo sĩ tôn xưng lên thành một vị tiên
14 thần ôn dịch truyền bệnh
15 nguyên tác dùng câu tục ngữ Trung Hoa, vua không lo, thái giám lại lo tương đương với câu ca dao Việt Nam “Thành đổ đã có vua xây, Việc gì gái góa lo ngày lo đêm”.
16 Một vòng tròn từ đầu đi hết rồi vòng trở lại. Nội công có hai vòng, nhỏ là tiểu chu thiên, lớn là đại chu thiên.
17 phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long
18 Trăm sông đổ vào biển cả
19 cầu tiêu
20 Kế cuối cùng trong Tam Thập Lục Kế là Tẩu Kế tức bỏ chạy.
21 Bộ là bước đi, Bà là bò dưới đất
22 Dù có mất nhưng đừng đuổi theo, bảy ngày sẽ lấy lại được

Các tập/chương/hồi khác của Thiên Long bát bộ (bản mới)

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !