Truyện kiếm hiệp
 

Thiên Long bát bộ (bản mới) (Hồi 6(b))

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 1001
Chàng là con cái nhà ai,
Để cho thiếp phải trúc mai đi tìm?
*
* *

Nói hai chữ “thiếp” rồi không nói thêm được nữa. Đoàn Dự thấy nàng mặt đỏ bừng, nước mắt rưng rưng, trông thật kiều diễm, càng thấy yêu hơn nói nhỏ:
- Ta mong còn chưa được, nàng yên tâm, mẹ ta cũng thương em lắm.
Mộc Uyển Thanh sắp khóc bỗng bật cười hạ giọng:
- Mẹ anh có thích em hay không, điều đó đâu phải là chủ yếu.
Ý nàng muốn bảo là “chỉ cần anh yêu em thế cũng đủ rồi”. Đoàn Dự nghe vậy bỗng nổi sóng tình, đưa mắt thấy mẹ đang nhìn mình cười nửa miệng bối rối không để đâu cho hết.
Đến khoảng giờ thân thì chỉ còn cách thành Đại Lý chừng hai ba chục dặm thấy xa xa trước mặt bụi bay mù mịt, khoảng một nghìn kỵ binh xếp thành hàng ngũ chạy tới, hai bên hai lá cờ màu vàng nhạt phất phới bay, một bên thêu “Trấn Nam” hai chữ màu đỏ, còn một bên thêu hai chữ “Bảo Quốc” màu đen. Đoàn Dự kêu lên:
- Mẹ ơi, cha con đích thân ra đón mẹ kìa.
Ngọc Hư tản nhân hừ một tiếng ghìm cương đứng lại. Bọn Cao Thăng Thái tất cả lập tức xuống ngựa, đứng tránh ra hai bên đường. Đoàn Dự giục ngựa chạy lên, Mộc Uyển Thanh chần chừ rồi cũng đuổi theo sau.
Chỉ giây lát hai bên đến gần, Đoàn Dự kêu lớn:
- Gia gia, mẹ con về đây.
Hai tên kỳ thủ liền giạt qua hai bên, một người mặc áo bào tía, cưỡi một con ngựa trắng cao lớn chạy vọt lên, quát lớn:
- Dự nhi, mi quả thật quấy phá quá lắm, làm cho Cao thúc thúc phải bị trọng thương, ta phải đánh cho gãy hai đùi mi mới xong.
Người áo bào tía kia mặt hình chữ quốc , thần thái uy nghiêm, mắt to mày rậm, chỉ thoáng trông đã biết là bậc vương giả, thấy con lành lặn trở về, tuy ba phần giận dữ không khỏi bảy phần mừng rỡ. Mộc Uyển Thanh nghĩ thầm: “Cũng may Đoàn lang tướng mạo giống mẹ nhiều hơn, không giống cha. Nếu như chàng mặt mày cũng hầm hầm hung dữ như bố, ta thật chẳng ưa chút nào”.
Đoàn Dự giật cương vọt lên, cười nói:
- Cha ơi, lão nhân gia khỏe chứ?
Người áo bào tía vẫn hầm hầm:
- Khỏe ở chỗ nào? Chưa chết vì bực tức cũng là may.
Đoàn Dự cười giả lả:
- Nếu như con không đi ra ngoài thì làm sao đón được mẹ quay về. Nhi tử lập được chút công lao hãn mã này, cũng không phải nhỏ. Cha ơi, thôi thì lấy công chuộc tội, cha đừng giận con nhé.
Người áo bào tía hừ một tiếng nói:
- Dẫu ta có tha cho ngươi thì bá phụ ngươi cũng không dung cho đâu.
Ông kẹp hai chân thúc một cái, con bạch mã chạy tới như bay về phía Ngọc Hư tản nhân. Mộc Uyển Thanh thấy đội kỵ binh ai nấy mặc áo gấm, giáp trụ sáng choang, binh khí lấp loáng, hai chục người đi đầu tay cầm nghi trượng, một bên là tấm biển sơn son viết một hàng sáu chữ “Đại Lý Trấn Nam Vương Đoàn”, bên kia là một tấm biển vẽ đầu hổ trên viết sáu chữ “Bảo Quốc Đại Tướng Quân Đoàn”. Nàng tuy là loại gái ngang bướng không sợ trời đất gì cả nhưng thấy khí thế uy nghi, trong bụng không khỏi phập phồng, hỏi Đoàn Dự:
- Này, vị Trấn Nam Vương Bảo Quốc Đại Tướng Quân là cha chàng đấy ư?
Đoàn Dự mỉm cười gật đầu, nói sẽ:
- Đó là bố chồng em đó.
Mộc Uyển Thanh ghìm cương đứng lại thẫn thờ, trong phút chốc thấy lòng thật là trống trải. Nàng ngơ ngẩn hồi lâu rồi giục ngựa chạy đến bên cạnh Đoàn Dự. Trên đường trước sau trái phải đầy những người nhưng sao trong thâm tâm nàng thấy mình cô đơn lạ lùng nên phải nép vào bên Đoàn Dự mới thấy đôi chút bình an.
Trấn Nam Vương dừng ngựa trước Ngọc Hư tản nhân chừng một trượng, hai người đăm đăm nhìn nhau, không ai mở miệng trước. Đoàn Dự nói:
- Mẹ ơi, cha con đích thân ra đón mẹ đây.
Ngọc Hư tản nhân đáp:
- Con chạy lên thưa với bá mẫu rằng mẹ sang bên đó ở ít ngày, đẩy lui được địch nhân rồi ta sẽ quay về Ngọc Hư Quan.
Trấn Nam Vương cười góp:
- Phu nhân chưa hết giận hay sao? Để khi mình về nhà rồi, từ từ ta sẽ bồi lễ.
Ngọc Hư tản nhân sầm mặt xuống:
- Tôi không muốn về nhà, tôi muốn vào cung kia.
Đoàn Dự nói:
- Hay lắm, thôi mình tiến cung trước, bái kiến bá phụ, bá mẫu rồi tính sau. Mẹ ơi, lần này con trốn ra ngoài đi chơi, bá phụ nhất định giận lắm, cha con chắc chẳng thèm nói giúp con đâu. Mẹ giúp nhi tử nói chữa vài câu nhé!
Ngọc Hư tản nhân nói:
- Cậu ấm càng lớn càng hư, cứ để cho bác cậu đánh đòn một chập cho xong.
Đoàn Dự cười:
- Đánh vào thân con nhưng mẹ đau trong dạ, không đánh có phải hay hơn không?
Ngọc Hư tản nhân bị chàng trêu ghẹo bật cười nói:
- Gớm, đánh càng đau tôi càng mừng chứ tôi chẳng thương cậu đâu.
Trấn Nam Vương và Ngọc Hư tản nhân hai người đang ngượng ngùng, được Đoàn Dự chen vào pha trò mấy câu, bà tươi lên cười một tiếng, cục thế liền dịu lại. Đoàn Dự nói:
- Thưa cha, ngựa cha cưỡi đẹp quá, sao cha không nhường cho mẹ con cưỡi đi?
Ngọc Hư tản nhân nói:
- Ta không cưỡi.
Nói rồi giục ngựa chạy về trước. Đoàn Dự đuổi theo, giơ tay ghìm cương ngựa của mẫu thân lại. Trấn Nam Vương lúc này đã xuống ngựa, dắt con bạch mã đến. Đoàn Dự cười hì hì, nhắc mẹ để lên yên, cười nói:
- Mẹ à, một người xinh đẹp tuyệt thế vô song như mẹ cưỡi trên lưng con ngựa trắng này trông càng dễ coi hơn. Thật đúng là Quan Thế Âm bồ tát hạ phàm.
Ngọc Hư tản nhân cười đáp:
- Mộc cô nương của con mới thật là mỹ nhân tuyệt thế vô song, con trêu một bà già như mẹ đấy à?
Trấn Nam Vương quay sang nhìn Mộc Uyển Thanh. Đoàn Dự lắp bắp:
- Nàng ... nàng là Mộc cô nương, là ... là hảo bằng hữu ... nhi tử kết giao đó.
Trấn Nam Vương nhìn thần sắc của con, đã biết ý, thấy Mộc Uyển Thanh dung nhan xinh đẹp, tấm tắc khen thầm: “Dự nhi quả có con mắt tinh đời”.
Ông nhìn thấy ánh mắt Mộc Uyển Thanh đầy vẻ chất phác, cũng không đến bái kiến mình, nghĩ thầm: “Hóa ra là một cô gái nhà quê chẳng biết lễ nghi là gì”. Ông trong bụng lo cho thương thế của Cao Thăng Thái, vội vã đi đến bên cạnh ông ta hỏi:
- Thái đệ, nội thương hiền đệ ra sao?
Ông giơ tay bắt mạch. Cao Thăng Thái đáp:
- Đốc mạch tiểu đệ bị thương, nhưng cũng không sao. Vương huynh chẳng cần ... chẳng cần tổn hao công lực ...
Nói chưa dứt câu, Trấn Nam Vương đã giơ ngón tay trỏ bên phải, điểm luôn ba cái vào sau cổ, rồi đè tả chưởng vào ngang hông ông ta. Chỉ thấy trên đầu Trấn Nam Vương từng tia khí trắng li ti bốc lên, độ chừng uống một chén trà mới rút về. Cao Thăng Thái nói:
- Thuần ca, đại địch ở trước mặt, sư ca việc gì phải hao tốn công lực vì tiểu đệ trong lúc này?
Trấn Nam Vương cười nói:
- Nội thương của hiền đệ không phải nhẹ, trị sớm chút nào hay lúc ấy. Để khi gặp đại ca rồi chắc hẳn ông ấy không chịu để ta ra tay đâu mà thể nào cũng tự mình làm lấy.
Mộc Uyển Thanh thấy Cao Thăng Thái sắc mặt vốn tái mét trông thật đáng sợ nhưng chỉ trong giây lát, hai má đã có sắc hồng, nghĩ thầm: “Thì ra cha của Đoàn lang nội công thật là thâm hậu, vậy mà sao chàng ... chàng chẳng biết tí võ công nào?”. Chử Vạn Lý dắt một con ngựa tới, hầu Trấn Nam Vương lên yên. Trấn Nam Vương và Cao Thăng Thái hai người cưỡi ngựa đi song song, hỏi nhỏ địch tình thế nào. Hai mẹ con Đoàn Dự nói nói cười cười, đằng trước đằng sau có thiết giáp vệ sĩ tiền hô hậu ủng đi về phái thành Đại Lý, để Mộc Uyển Thanh lủi thủi một mình.
Đến khi chiều xuống, đoàn người tiến vào cửa thành phía nam. Hai lá cờ Trấn Nam, Bảo Quốc đi đến đâu, bách tính đều reo hò:
- Trấn Nam Vương Gia thiên tuế!
- Đại tướng quân thiên tuế!
Trấn Nam Vương liền giơ tay đáp lại. Mộc Uyển Thanh thấy trong thành Đại Lý dân cư đông đúc, chợ búa nhộn nhịp, đường sá đều lót đá xanh. Đi qua mấy con đường trước mặt là một con đường đá thẳng tắp, tận cùng đầu kia vô số cung điện ngói vàng cao vút lên, ánh tà dương chiếu vào lớp đá lưu ly quả thật rực rỡ xán lạn, khiến ai nấy lóa cả mắt.
Cả đoàn người đi đến trước một cái cổng vòm tất cả đều xuống ngựa. Mộc Uyển Thanh thấy trên tấm biển có bốn chữ vàng lớn: Thánh Đạo Quảng Từ, nghĩ thầm: “Đây chắc là hoàng cung nước Đại Lý. Bá phụ của Đoàn lang sống trong hoàng cung, chắc hẳn cũng là một vị quan lớn, vương gia, đại tướng quân chi đó!”.
Mọi người đi qua cái cổng vòm, Mộc Uyển Thanh thấy biển ngạch trên cửa cung viết ba chữ vàng: Thánh Từ Cung. Một người thái giám vội vã đi ra nói:
- Khải bẩm vương gia: Hoàng thượng và nương nương đang chờ ở vương gia phủ, xin mời vương gia, vương phi quay về Trấn Nam Vương phủ kiến giá.
Trấn Nam Vương đáp:
- Được.
Đoàn Dự cười nói:
- Hay lắm! Hay lắm!
Ngọc Hư tản nhân lườm chàng một cái, giận dỗi hỏi:
- Hay cái gì? Ta ở trong hoàng cung chờ nương nương cũng được.
Gã thái giám nói:
- Nương nương có dặn vương phi lập tức triều kiến ngay, nương nương có việc quan trọng cần phải bàn với vương phi.
Ngọc Hư tản nhân lẩm bẩm:
- Có việc gì mà bảo là quan trọng? Chỉ bày chuyện ra thôi.
Đoàn Dự biết rằng đây là hoàng hậu cố ý an bài, liệu rằng mẹ chàng ắt sẽ không chịu về vương phủ nên đến Trấn Nam Vương phủ trước để chờ, thực thì chỉ có ý tốt muốn cha mẹ chàng tái hợp nên trong lòng vui lắm.
Cả đoàn người lại ra khỏi cổng vòm, lên ngựa quay về hướng đông, đi khoảng chừng hai dặm, đến trước một tòa phủ đệ thật lớn. Trước phủ môn là hai lá đại kỳ, trên cờ thêu một bên Trấn Nam, một bên Bảo Quốc, còn trên phủ ngạch là bốn chữ Trấn Nam Vương Phủ. Trước cửa phủ đứng đầy thân binh, vệ sĩ thấy đoàn người liền khom lưng cúi chào, nghinh đón vương gia, vương phi trở về.
Trấn Nam Vương đi vào phủ đầu tiên, Ngọc Hư tản nhân đạp chân lên bậc thềm đầu tiên bỗng nhiên ngừng lại, mắt rưng rưng, nước mắt rơi lã chã. Đoàn Dự vừa dìu vừa đỡ mẹ đi vào đại môn nói:
- Thưa cha, nhi tử mời được mẫu thân trở về quả là đại công, cha thưởng con gì nào?
Trấn Nam Vương trong lòng vui sướng nói:
- Con hỏi xem mẹ muốn thưởng gì, ta cứ thế mà ban cho.
Ngọc Hư tản nhân đang khóc bật cười nói:
- Ta bảo thưởng cho ngươi mấy roi.
Đoàn Dự le lưỡi không nói gì. Bọn Cao Thăng Thái đến đại sảnh, chia ra đứng hai bên, Trấn Nam Vương nói:
- Thái đệ trên người bị thương, hãy ngồi xuống.
Đoàn Dự quay sang nói với Mộc Uyển Thanh:
- Uyển muội ngồi đây chờ một lát, ta bái kiến hoàng thượng, hoàng hậu rồi sẽ ra với nàng.
Mộc Uyển Thanh quả không muốn rời chàng ra phút nào nhưng không cách gì ngăn trở, chỉ đành miễn cưỡng gật đầu rồi ngồi xuống chiếc ghế đầu tiên. Những người còn lại ai nấy đều đứng, chờ cho vợ chồng Trấn Nam Vương và Đoàn Dự vào trong nội đường, khi ấy Cao Thăng Thái mới ngồi xuống, nhưng bọn Chử Vạn Lý, Chu Đan Thần, Cổ Đốc Thành vẫn thõng tay đứng thẳng.
Mộc Uyển Thanh chẳng để ý, đưa mắt nhìn đại sảnh, thấy ngay chính giữa là một tấm biển nằm ngang viết bốn chữ đại tự “Bang Quốc Trụ Thạch” , lạc khoản có thêm bốn chữ nhỏ “Đinh Mão ngự bút”. Trên các cột trong sảnh đường treo đầy tự họa, nhưng nàng chẳng coi được bao nhiêu, lại thêm nhiều chữ nàng không biết. Người hầu bưng trà lên, cung kính nâng cao quá đỉnh đầu. Mộc Uyển Thanh nghĩ thầm: “Những người này thật là lạ lùng”. Nàng thấy chỉ có mình và Cao Thăng Thái hai người là có trà uống, còn bọn Chu Đan Thần khi ngự địch uy phong biết bao nhiêu, đến Trấn Nam Vương phủ rồi, cung kính đứng sững đến thở mạnh cũng không dám, đâu còn gì là vẻ anh hùng hảo hán thân mang võ công thượng thừa?
Qua độ nửa giờ, Mộc Uyển Thanh đợi lâu quá không chịu nổi, kêu ầm lên:
- Đoàn Dự, Đoàn Dự, sao mãi chưa ra?
Trong đại sảnh tuy đầy những người nhưng ai nấy nín thở không dám nói tiếng nào, đột nhiên Mộc Uyển Thanh la lối ầm ỹ, khiến mọi người nhảy dựng lên vì sợ. Cao Thăng Thái mỉm cười nói:
- Cô nương đừng sốt ruột, tiểu vương gia ra ngay bây giờ.
Mộc Uyển Thanh kỳ lạ hỏi lại:
- Cái gì mà tiểu vương gia?
Cao Thăng Thái đáp:
- Đoàn công tử là thế tử của Trấn Nam Vương chẳng phải là tiểu vương gia hay sao?
Mộc Uyển Thanh lẩm bẩm nói một mình:
- Tiểu vương gia! Tiểu vương gia! Anh chàng đồ gàn ấy có vẻ gì là tiểu vương gia đâu nhỉ?
Chỉ thấy từ nội đường một người thái giám đi ra nói:
- Hoàng thượng có chỉ: Đòi Thiện Xiển Hầu và Mộc Uyển Thanh vào triều kiến.
Cao Thăng Thái thấy người thái giám đi ra vốn đã cung kính đứng lên, còn Mộc Uyển Thanh vẫn ngang nhiên ngồi đó, nghe tên thái giám gọi thẳng tên mình, trong bụng không vui, nói nhỏ:
- Không lẽ ta không đáng gọi một tiếng cô nương hay sao mà phải kêu réo tên của ta ra?
Cao Thăng Thái nói:
- Mộc cô nương, chúng ta cùng vào khấu kiến hoàng thượng.
Mộc Uyển Thanh tuy chẳng biết sợ trời sợ đất là gì nhưng nghe nói vào triều kiến hoàng đế, trong bụng cũng hơi chột dạ, chỉ lẽo đẽo đi theo Cao Thăng Thái, qua một hành lang dài, tới một đình viện đi hết phòng này sang phòng khác, sau cùng đến bên ngoài một hoa sảnh.
Người thái giám đó báo:
- Thiện Xiển Hầu, Mộc Uyển Thanh triều kiến hoàng thượng và nương nương.
Nói rồi liền vén màn lên. Cao Thăng Thái đưa mắt cho Mộc Uyển Thanh, tiến vào hoa sảnh, hướng về một người đàn ông và một người đàn bà ngồi ngay chính giữa quì xuống. Mộc Uyển Thanh không quì, thấy người đàn ông mặc hoàng bào, để râu dài, tướng mạo tuấn tú thanh nhã bèn hỏi:
- Ông là hoàng đế đó sao?
Người đàn ông ngồi ngay chính giữa đó chính là đương kim hoàng đế nước Đại Lý Đoàn Chính Minh, đế hiệu là Bảo Định Đế. Nước Đại Lý kiến quốc từ năm Thiên Phúc thứ hai nhà Hậu Tấn đời Ngũ Đại, còn sớm hơn vụ khoác áo hoàng bào lên người Triệu Khuông Dẫn trong binh biến Trần Kiều tới hai mươi ba năm.
Họ Đoàn nước Đại Lý vốn là người quận Võ Uy, thủy tổ là Đoàn Kiệm Ngụy, làm Thanh Bình Quan cho họ Mông nước Nam Chiếu, truyền sáu đời tới Đoàn Tư Bình thì làm chức Tiết Độ Sứ đất Thông Hải. Năm Đinh Dậu họ Đoàn chiếm được nước này xưng là Thái Tổ Thần Thánh Văn Võ Đế. Truyền được mười bốn đời thì tới Đoàn Chính Minh đến nay đã hơn một trăm năm mươi năm.
Đời bấy giờ nhà Tống ở Biện Lương vua Triết Tông đang tại vị, tuổi còn nhỏ, bà Thái Hoàng Thái Hậu Cao thị ngồi sau màn điều khiển việc triều chính. Bà Thái Hoàng Thái Hậu biết dùng những danh thần, loại bỏ những chính sách hà khắc khiến cho trăm họ an lạc, đất Trung Nguyên thanh bình, thật là vị nữ vương anh minh nhân hậu số một của Trung Quốc nên sử gọi là “bậc Nghiêu Thuấn nữ lưu” (nữ trung Nghiêu Thuấn). Nước Đại Lý ở riêng một cõi cương vực phương nam, các vị hoàng đế ai nấy sùng tín Phật pháp, tuy tự lập đế hiệu nhưng vẫn thần phục nhà Đại Tống nên hai bên chưa từng có việc can qua. Bảo Định Đế tại vị mười một năm đổi niên hiệu ba lần gồm Bảo Định, Kiến An, Thiên Tá. Lúc này đang vào thời Thiên Tá, bốn phương phẳng lặng, quốc thái dân an.
Bảo Định Đế thấy Mộc Uyển Thanh không quì lạy mình, mở miệng hỏi ngay mình có phải hoàng đế không, không khỏi nực cười, nói:
- Ta chính là hoàng đế đây. Cô đi chơi trong thành Đại Lý có thấy vui không?
Mộc Uyển Thanh đáp:
- Tiểu nữ vừa vào trong thành là đi gặp ông ngay, chưa từng đi chơi.
Bảo Định Đế mỉm cười:
- Thế thì sáng mai bảo Dự nhi dẫn cô đi mọi nơi để xem phong cảnh trong thành Đại Lý của chúng ta nhé.
Mộc Uyển Thanh nói:
- Hay lắm, thế ông có đi chung với chúng tôi không?
Nàng vừa nói câu này ra, ai nấy không khỏi mỉm cười. Bảo Định Đế quay lại nhìn hoàng hậu đang ngồi bên cạnh mình, cười nói:
- Hoàng hậu, cô bé này bảo mình dẫn cô ta đi chơi, bà có chịu đi không?
Hoàng hậu mỉm cười chưa kịp trả lời, Mộc Uyển Thanh đưa mắt nhìn bà xem xét nói:
- Bà là hoàng hậu nương nương đấy ư? Thảo nào bà đẹp quá đi thôi.
Bảo Định Đế cười ha hả nói:
- Dự nhi, Mộc cô nương thành thực ngây thơ, thật là thú vị.
Mộc Uyển Thanh hỏi lại:
- Sao ông lại gọi anh ta là Dự nhi? Anh ấy thường nhắc đến bá phụ, có phải là ông không? Lần này anh ấy lén trốn nhà ra đi, chỉ sợ ông nổi giận, ông đừng đánh anh ấy có được không?
Bảo Định Đế mỉm cười:
- Trẫm vốn định đánh cho nó năm mươi roi nhưng cô nương đã xin thì tha cho y vậy. Dự nhi, con mau cảm tạ Mộc cô nương đi chứ!
Đoàn Dự thấy Mộc Uyển Thanh làm cho hoàng thượng cao hứng, trong lòng rất mừng, biết tính bác mình hiền hòa, nên quay sang vái Mộc Uyển Thanh một cái nói:
- Xin cảm tạ ân đức của Mộc cô nương đã xin giùm cho.
Mộc Uyển Thanh đáp lễ nói nhỏ:
- Bá phụ chàng bằng lòng tha cho chàng rồi, thiếp mới an tâm. Chẳng cần chàng phải tạ ơn làm gì.
Nàng quay sang nói với Bảo Định Đế:
- Tiểu nữ cứ tưởng hoàng đế là phải hung ác dễ sợ, có ngờ đâu ... ngờ đâu ông ... ông tốt quá.
Ngoại trừ khi còn bé được phụ hoàng, mẫu hậu khen ngợi, hơn mười năm qua Bảo Định Đế chỉ thấy người khác sợ hãi, cung kính chưa từng nghe ai bảo “ông tốt quá”, nay thấy Mộc Uyển Thanh hồn nhiên như vàng ngọc chưa mài, không thông thế sự nhân tình nên càng thêm yêu mến, quay sang nói với hoàng hậu:
- Bà có gì thưởng cho cô ấy không?
Hoàng hậu tháo chiếc vòng ngọc ở cổ tay ra, đưa cho nàng nói:
- Thưởng cho cô đây!
Mộc Uyển Thanh tiến lên tiếp lấy, đeo vào tay mình, nở một nụ cười nói:
- Cám ơn bà. Lần sau tôi sẽ đi tìm vật gì thật đẹp để tặng cho bà.
Hoàng hậu mỉm cười:
- Vậy thì ta cám ơn cô trước.
Bỗng nghe từ mé phái tây trên mái nhà cách chừng mấy căn có tiếng loạt soạt, tiếp theo mái nhà kế bên cũng nghe một tiếng động khác. Mộc Uyển Thanh kinh hãi, biết là có kẻ địch đến tấn công, người đó đi quả là nhanh. Lại nghe vèo vèo, đã có ai đó nhảy lên nóc nhà, rồi tiếng Chử Vạn Lý quát lên:
- Các hạ đêm khuya vào trong vương phủ là có ý gì?
Một giọng ồm ồm như nghẹt mũi cất lên:
- Ta đi kiếm học trò ta! Mau gọi học trò cưng của ta ra gặp ta.
Người đó chính là Nam Hải Ngạc Thần. Mộc Uyển Thanh càng kinh hãi hơn, tuy biết rằng vương phủ giới bị sâm nghiêm, vệ sĩ đông như kiến, Trấn Nam Vương, Cao Thăng Thái, Ngọc Hư tản nhân và Chử Cổ Phó Chu đều là những người võ công trác tuyệt nhưng Nam Hải Ngạc Thần quá ư lợi hại, nếu như lại có cả Diệp Nhị Nương, Vân Trung Hạc và cái kẻ được mệnh danh là ác nhất thiên hạ chưa từng gặp kia đến tiếp tay, tứ ác liên thủ, nhất định bắt Đoàn Dự cho bằng được thì e rằng khó mà ngăn trở.
Lại nghe Chử Vạn Lý hỏi tiếp:
- Cao đồ của các hạ là ai? Trong phủ Trấn Nam Vương làm gì có đồ đệ của các hạ? Mau đi ra đi.
Đột nhiên nghe soẹt một tiếng, từ trên không một bàn tay to lớn thò xuống xé toạc chiếc rèm che sảnh môn ra làm hai, rồi một bóng người thấp thoáng, Nam Hải Ngạc Thần đã đứng ngay giữa sảnh đường. Đôi mắt ti hí của y đảo vòng quanh, đã thấy ngay Đoàn Dự liền cười ha hả kêu lên:
- Lão tứ nói chẳng sai, học trò cưng của ta ở đây thật. Mau mau cầu ta thu ngươi làm đồ đệ để theo ta học công phu.
Y nói xong liền giơ bàn tay như chiếc chân gà chộp vào vai Đoàn Dự. Trấn Nam Vương thấy thế trảo của y đến thật nhanh, quả thực ghê gớm, sợ đứa con yêu bị thương, lập tức múa chưởng đánh ra. Hai người đụng nhau, nghe bình một tiếng, đều thấy chấn động. Nam Hải Ngạc Thần trong bụng kinh hãi thầm hỏi:
- Ngươi là ai? Ta đến đón học trò ta có liên can gì đến ông.
Trấn Nam Vương mỉm cười:
- Tại hạ Đoàn Chính Thuần. Thằng bé này là con trai ta, bái ông làm thầy hồi nào?
Đoàn Dự cười nói:
- Sao ông cứ khăng khăng muốn thu ta làm đồ đệ, ta đã nói ta có sư phụ rồi, ông cứ một mực không tin.
Nam Hải Ngạc Thần đưa mắt nhìn Đoàn Dự, rồi lại nhìn Trấn Nam Vương nói:
- Sao bố thì võ công cao cường, con thì một mảy không biết, ta không tin hai người là cha con. Đoàn Chính Thuần, thôi ta bỏ qua không bắt bẻ nhưng dẫu y có là con ông thật thì hoặc là ông dạy không đúng cách, hoặc là con ông quá chậm lụt. Tiếc quá, hà hà, tiếc quá.
Đoàn Chính Thuần hỏi lại:
- Tiếc cái gì?
Nam Hải Ngạc Thần nói:
- Con ông thật là giống ta, quả là một nhân tài hiếm có để học võ, chỉ cần theo ta mười năm, bảo đảm sẽ thành một cao thủ võ lâm thật ghê gớm.
Đoàn Chính Thuần vừa bực mình, vừa nực cười, thế nhưng vừa rồi đối chưởng với y, biết gã này võ công quả thực đáng nể, đang định trả lời, Đoàn Dự đã bước ra nói:
- Nhạc lão tam, nhà ngươi võ công có ra gì đâu, không thể nào bằng sư phụ ta được, mau quay về đảo Vạn Ngạc ngoài Nam Hải luyện thêm hai chục năm rồi hãy quay lại đây đàm luận võ học với ta.
Nam Hải Ngạc Thần nổi cáu, quát lên:
- Cỡ như ngươi mà dám chê bai võ công của ta không ra gì ư?
Đoàn Dự đáp:
- Ta hỏi ngươi: “Phong lôi, Ích. Quân tử dĩ kiến thiện tắc thiên, hữu quá tắc cải” là nghĩa thế nào?
Nam Hải Ngạc Thần đứng ngơ ngẩn, nổi cọc đáp:
- Làm đếch có nghĩa lý gì? Nói láo lếu thôi.
Đoàn Dự nói:
- Đến mấy câu ý nghĩa nông cạn như thế ngươi cũng không biết mà nói gì đến võ học? Ta hỏi thêm câu nữa: “Tổn thượng ích hạ, dân duyệt vô cương. Tự thượng hạ hạ, kỳ đạo đại quang” thế là nghĩa làm sao?
Bảo Định Đế, Trấn Nam Vương, Cao Thăng Thái tất cả thấy chàng đem Kinh Dịch ra để đùa rỡn gã này, không khỏi nực cười. Mộc Uyển Thanh tuy không hiểu chàng đang nói gì nhưng cũng đoán được là chàng đồ gàn đang xổ chữ nghĩa.
Nam Hải Ngạc Thần đứng ngẩn ngơ thấy ai nấy đang mủm mỉm cười chế nhạo mình, đoán chừng Đoàn Dự nói chẳng phải là điều hay ho gì, liền rống lên một tiếng, định tung chưởng đánh ra. Đoàn Chính Thuần tiến lên nửa bước, chặn ngay trước mặt con. Đoàn Dự cười nói:
- Ta nói đây toàn là võ công bí quyết, bên trong vô cùng ảo diệu, xem ra ngươi chẳng hiểu gì cả. Ngươi đúng là ếch ngồi đáy giếng, vậy mà đòi làm sư phụ ta, không sợ thiên hạ cười đến trẹo quai hàm hay sao? Ha ha! Những sư phụ ta từng bái gồm có Ngọc Động thần tiên, túc nho học rộng, đại đức cao tăng. Còn ngươi ư, có luyện thêm một chục năm nữa cũng chưa đáng học trò ta.
Nam Hải Ngạc Thần gầm lên:
- Sư phụ ngươi là ai? Mau mau gọi y ra đây, lộ chút tài nghệ ta xem nào.
Đoàn Chính Thuần thấy chỉ có một người trong tứ ác đến đây, võ công tuy cao cường thật nhưng so với mình vẫn còn kém một chút, cũng muốn nhân dịp này đùa rỡn y một phen để hoàng thượng, hoàng hậu và phu nhân giải trí nên thấy con mình huyên hoang khoác lác, ông vẫn để yên không ngăn trở.
Đoàn Dự thấy bá phụ cười hì hì, phụ thân cũng mặc kệ không nói gì, được thể làm già, quay sang nói với Nam Hải Ngạc Thần:
- Được, ngươi có gan thì chờ ở đây, ta đi mời sư phụ ta tới, chỉ sợ ngươi co giò chạy mất.
Nam Hải Ngạc Thần giận dữ đáp:
- Ta Nhạc lão nhị một đời tung hoành giang hồ, đã sợ ai chưa? Đi mau, đi mau.
Đoàn Dự quay mình đi ra. Nam Hải Ngạc Thần đưa mắt nhìn mọi người, thấy ai nấy đều mỉm cười, nghĩ thầm: “Gã học trò ta võ công tệ hại dở như rắm chó, sư phụ y thì đã bằng ai? Lão tử chẳng đếch gì mà phải sợ”.
Chỉ nghe tiếng dép lẹp xẹp, Đoàn Dự đã dẫn một người tiến vào vừa tới ngoài cửa đã nói:
- Nhạc lão tam chạy mất chưa? Cha đừng để y chạy mất, sư phụ con tới đây.
Nam Hải Ngạc Thần gầm lên:
- Ta chạy đâu mà chạy? Con mẹ nó chứ, mau nói sư phụ ngươi vào đây. Ngươi không chịu theo học minh sư chắc là bởi vì gã ám sư của ngươi không chịu. Để ta bẻ cổ tên sư phụ chó chết kia trước, ngươi không có sư phụ, không thể không bái ta làm thầy, ý kiến đó cao minh hết nước nói.
Y còn đang tự mèo khen mèo dài đuôi, Đoàn Dự đã dẫn một người vào, vừa thấy mặt ai nấy cười sằng sặc. Người đó đầu đội tiểu mạo, thân mặc trường bào, râu cá chốt loe hoe vàng ệch, đôi mắt lờ đờ đỏ ngầu, so vai rụt cổ, hình dáng thật là bệ rạc. Ngọc Hư tản nhân cả bọn nhận ra y là Hoắc tiên sinh, một trong đám thủ hạ của người quản phủ. Người này suốt ngày lờ đờ, ngủ chẳng ra ngủ, thức chẳng ra thức, chỉ thích lê la bài bạc với đám đầy tớ trong vương phủ. Lúc này y nửa say nửa tỉnh, áo quần đầy dầu mỡ, bị Đoàn Dự nắm tay lôi lên, khép nép rụt rè không dám vào. Y vừa đến hoa sảnh vội vàng quì xuống khấu đầu bái kiến Bảo Định Đế và hoàng hậu. Bảo Định Đế không biết y là ai chỉ nói:
- Miễn lễ!
Đoàn Dự cầm tay Hoắc tiên sinh quay sang nói với Nam Hải Ngạc Thần:
- Nhạc lão tam, trong số các vị sư tôn, vị sư phụ này võ công kém nhất, ngươi phải thắng được ông ta đã rồi hãy nói chuyện tỉ võ với các vị sư phụ khác.
Nam Hải Ngạc Thần hầm hè nói:
- Trong ba chiêu mà Nhạc lão nhị này không đánh cho y gãy gối tối mặt thì ta sẽ lạy ngươi làm thầy.
Đoàn Dự ánh mắt lóe lên một tia hi vọng nói:
- Ngươi nói có thật chăng? Nam tử hán đại trượng phu nói ra mà không giữ lời, thì là đồ rùa đen, là quân đê tiện.
Nam Hải Ngạc Thần kêu lên:
- Lại đây! Lại đây! Lại đây!
Đoàn Dự nói:
- Nếu chỉ đánh ba chiêu thì chẳng cần phải sư phụ ta ra tay, để ta tiếp ngươi ba chiêu cũng được rồi.
Nam Hải Ngạc Thần nghe Vân Trung Hạc báo tin, lật đật chạy tới Trấn Nam Vương phủ quyết ý bắt cho bằng được Đoàn Dự để làm truyền nhân phái Nam Hải nhưng sau khi đối chưởng với Đoàn Chính Thuần rồi cũng hơi ngán ngẩm. Y thấy cao thủ đông đảo vây quanh thế này, muốn bắt Đoàn Dự đem đi quả không phải dễ, chỉ riêng cha của đứa học trò này, xem ra cũng đánh không lại, nay nghe Đoàn Dự tự nguyện động thủ với mình, thật mừng không để đâu cho hết. Y chỉ ra tay là bắt được chàng ngay, lúc đó bọn Đoàn Chính Thuần dù võ công cao cường đến đâu thì cũng phải chịp lép một bề không dám chống cự đành giương mắt nhìn mình xách tên học trò đi, bèn nói:
- Hay lắm, ngươi ra đây đỡ ta ba chiêu, ta không dùng nội lực, quyết không đả thương ngươi đâu.
Đoàn Dự đáp:
- Hai người mình phải nói rõ trước, trong vòng ba chiêu ngươi không đánh ngã được ta thì sẽ ra thế nào?
Nam Hải Ngạc Thần cười ha hả, y biết Đoàn Dự chỉ là một thư sinh trói gà không chặt, chẳng nói gì ba chiêu, chỉ sợ nửa chiêu cũng không chịu nổi bèn nói:
- Trong ba chiêu nếu không đánh ngã được ngươi, ta sẽ lạy ngươi làm thầy.
Đoàn Dự cười nói:
- Ở đây ai cũng nghe thấy cả, liệu ngươi có tính bài chây hay không?
Nam Hải Ngạc Thần giận dữ đáp:
- Nhạc lão nhị này xưa nay nói ra một là một, hai là hai.
Đoàn Dự nói:
- Nhạc lão tam!
Nam Hải Ngạc Thần cãi:
- Nhạc lão nhị!
Đoàn Dự lại nói:
- Nhạc lão tam!
Nam Hải Ngạc Thần nói:
- Mau lại đây động thủ, nói lảm nhảm cái đếch gì nữa?
Đoàn Dự tiến lên hai bước, đứng đối diện với y.
Những người trong sảnh từ Bảo Định Đế, hoàng hậu trở xuống trừ Mộc Uyển Thanh, ai nấy đều biết Đoàn Dự từ nhỏ đến lớn vốn thích văn chương ghét võ nghệ. Chàng trước nay chưa từng học võ công, mới đây vì Bảo Định Đế và Đoàn Chính Thuần ép học võ nên mới bỏ nhà ra đi, không nói gì ra tay đấu với một cao thủ hạng nhất mà ngay cả một vệ sĩ hay một người lính quèn cũng không thể nào địch lại.
Lúc đầu mọi người tưởng chàng cố ý chọc ghẹo gã ngốc nghếch này thế nhưng tới đây xem ra quả thực muốn cùng y giao đấu. Mặc dầu Nam Hải Ngạc Thần một lòng một dạ muốn thu chàng làm đồ đệ ắt không làm hại tính mạng nhưng y là người tính tình hung hăng, man dã, nhỡ khi cuồng tính phát tác, cái thân cành vàng lá ngọc của Đoàn Dự sao có thể khinh thị mạo hiểm được?
Ngọc Hư tản nhân là người đầu tiên lên tiếng ngăn con lại:
- Dự nhi không được phá rối, một gã sơn dã thất phu như y, việc gì phải dài dòng.
Hoàng hậu liền truyền lệnh:
- Thiện Xiển Hầu mau hạ lệnh bắt tên cuồng đồ này.
Thiện Xiển Hầu khom lưng đáp:
- Thần Cao Thăng Thái tiếp chỉ.
Ông ta quay lại quát lớn:
- Chử Vạn Lý, Cổ Đốc Thành, Phó Tư Qui, Chu Đan Thần bốn người nghe lệnh: Nương nương có chỉ dụ bắt ngay gã cuồng đồ phạm giá này.
Bọn Chử Vạn Lý tất cả khom lưng đồng thanh đáp lời:
- Thần tiếp chỉ.
Nam Hải Ngạc Thần thấy mọi người sắp sửa xông lên tấn công mình, quát lớn:
- Chúng bay tất cả cùng xông lên đi, lão tử có sợ đếch gì. Hai người là hoàng đế, hoàng hậu phải không? Cùng xông lên nốt cũng không sao.
Đoàn Dự vội xua tay nói:
- Khoan đã, khoan đã, để ta tỉ thí với y ba chiêu rồi tính sau.
Bảo Định Đế biết đứa cháu mình hành sự trước nay vốn khác người, xem chừng bên trong còn có cơ mưu gì, vả lại Nam Hải Ngạc Thần cũng không muốn hại đến tính mạng y, lại có hai anh em mình cùng Thiện Xiển Hầu ở bên cạnh hẳn không có gì đáng ngại bèn nói:
- Mọi người ngừng tay, để cho gã cuồng đồ này lãnh giáo cao chiêu của tiểu vương tử nước Đại Lý trước cũng không sao.
Bọn bốn người Chử Vạn Lý đang xông lên nghe thấy hoàng thượng hạ chỉ như thế vội vàng đứng lại. Đoàn Dự nói:
- Nhạc lão tam, chúng mình nói trước cho rõ ràng, nếu trong ba chiêu ngươi không đánh ngã được ta thì phải bái ta làm thầy. Ta dẫu có là sư phụ ngươi nhưng ngươi tư chất dốt nát, võ công ta không dạy ngươi được, ngươi có chịu hay không?
Nam Hải Ngạc Thần giận dữ nói:
- Ai cần ngươi dạy võ công? Ngươi biết võ quái gì mà nói?
Đoàn Dự nói:
- Được rồi, thế là ngươi bằng lòng. Sau khi bái sư rồi, lệnh của sư tôn truyền ra không được vi phạm, ta bảo ngươi làm gì, ngươi phải tuân lệnh mà làm, nếu không thì là khi sư diệt tổ, không hợp qui củ võ lâm, ngươi có chịu không thì bảo?
Nam Hải Ngạc Thần không nổi giận mà cười hềnh hệch nói:
- Lẽ dĩ nhiên là thế. Ngươi bái ta làm thầy thì cũng thế thôi.
Đoàn Dự nhẩm lại độ mươi bước Lăng Ba Vi Bộ đã học, xem ra muốn tránh được ba chiêu của y không phải là chuyện khó khăn nhưng trong đời chưa từng động thủ với người nào, Nam Hải Ngạc Thần võ công lại quá cao siêu, có hiệu nghiệm hay không thật chưa thể biết được nên phải thêm một đường lui cho chắc ăn. Chàng bèn nói:
- Nếu đã như thế, quả thực ngươi muốn thu ta làm đồ đệ thì phải đánh ngã được những sư phụ khác của ta đã, để cho thấy võ công ngươi cao hơn các thầy cũ của ta, lúc ấy ta mới bái ngươi làm thầy.
Chàng nghĩ thầm: “Nếu chẳng may trong ba chiêu y bắt được ta, ta sẽ kể hết những người cao cường ra là sư phụ để cho y tỉ thí một phen”. Nam Hải Ngạc Thần nói:
- Cũng được! Cũng được! Nếu như ngươi không để ta tỉ thí thì thật chẳng bằng lòng chút nào. Phái Nam Hải nhà ta nói đánh là đánh, không úp mở gì cả.
Đoàn Dự chỉ về phía sau lưng y mỉm cười nói:
- Một vị sư phụ của ta đã đứng sau lưng ngươi kìa ...
Nam Hải Ngạc Thần đâu có ngờ sau lưng mình lại có người vội quay đầu lại, Đoàn Dự liền đi xéo lên một bước nhẹ nhàng như gió thoảng, nhanh tay lẹ mắt chộp luôn vào huyệt Đãn Trung trên ngực y, ngón tay cái bấm ngay vào chính huyệt. Thủ pháp của chàng thật vụng về nhưng trong người Đoàn Dự có ngầm chứa nội lực của bảy đệ tử phái Vô Lượng, tuy không biết cách vận dụng nhưng chộp một cái kình đạo cũng không phải nhỏ. Nam Hải Ngạc Thần thấy trên ngực nhói một cái thì tay trái của Đoàn Dự đã lại chộp vào huyệt Thần Khuyết ở bên trên rốn. Bắc Minh thần công trong quyển trục vẽ rất nhiều huyệt đạo, Đoàn Dự chỉ mới luyện đến Thủ Thái Âm Phế Kinh và Nhâm Mạch, hai huyệt Đãn Trung và Thần Khuyết là hai đại huyệt của Nhâm Mạch.
Nam Hải Ngạc Thần kinh hãi, vội vận nội lực dẫu dụa thoát thân, đột nhiên thấy nội lực từ huyệt Đãn Trung tuôn ra, người rã rời lại càng hoảng hốt. Đoàn Dự lập tức nhấc bổng y lên, đầu lộn xuống, chân chổng lên dộng một cái, nghe ầm một tiếng, chiếc đầu sói to tướng đập xuống đất. Cũng may trong hoa sảnh có lót thảm nên y không bị thương. Trong cơn cuồng nộ, y dùng chiêu Lý Ngư Đả Đĩnh nhảy vọt lên, tay trái vươn ra chộp vào Đoàn Dự.
Mọi người trong sảnh thấy việc xảy ra như thế, ai nấy kinh ngạc vạn phần. Nam Hải Ngạc Thần ra chiêu thật độc địa, Đoàn Chính Thuần vừa toan chống đỡ đã thấy Đoàn Dự bước lệch qua bên trái, bộ pháp thật là kỳ quái, chỉ một bước đã tránh được bàn tay nhanh như điện của đối phương phóng tới, ông buột miệng khen con:
- Hay quá!
Chưởng thứ hai của Nam Hải Ngạc Thần liền tiếp theo, Đoàn Dự cũng không trả đòn, lại đi xéo qua hai bước, cũng tránh được ngay. Nam Hải Ngạc Thần hai lần ra tay không trúng, vừa kinh hoàng vừa giận dữ, thấy Đoàn Dự đứng ngay trước mặt mình, cách nhau chưa đầy ba thước, đột nhiên gầm lên một tiếng, hai tay cùng phóng ra, cả cánh tay, bàn tay, ngón tay đều dùng hết sức, giận quá mất khôn quên rằng nếu như chộp trúng thì “người truyền nhân tương lai của phái Nam Hải” kia sẽ banh ngực vỡ bụng chết tươi.
Bảo Định Đế, Đoàn Chính Thuần, Ngọc Hư tản nhân, Cao Thăng Thái bốn người cùng cất tiếng quát lớn:
- Coi chừng!
Chỉ thấy Đoàn Dự đạp qua bên trái, chân phải rút lên nhẹ nhàng lòn qua sau lưng y, giơ tay đập lên cái đầu hói của y một cái. Nam Hải Ngạc Thần thấy đối phương thần xuất quỉ một đánh vào đầu mình, kêu thầm: “Thôi mạng ta hết rồi!”. Thế nhưng bàn tay chàng đụng vào da thịt y thấy không có chút nội lực nào, tay trái liền vung lên, nghe rẹt một cái đã cào xước lưng bàn tay Đoàn Dự năm đường dài.
Đoàn Dự vội rụt tay về, trảo lực của Nam Hải Ngạc Thần chưa hết, năm ngón tay tiếp tục chộp xuống trúng ngay chính đầu y năm vết xước khác.
Đoàn Dự vốn đã tránh được ba chiêu, xem ra đã thắng nhưng vì tính trẻ con nổi lên, lại đánh vào đầu Nam Hải Ngạc Thần một cái. Chàng có biết đâu nội lực của mình không phải là ít nhưng vì không biết sử dụng suýt nữa bị y bắt được, lúc này vội vàng lẻn ra đằng sau phụ thân, sợ đến mặt cắt không còn hạt máu.
Ngọc Hư tản nhân lườm con một cái, nghĩ thầm: “Giỏi nhỉ, ngươi học được của bá phụ và gia gia môn công phu kỳ diệu như thế, vậy mà còn dấu cả ta”. Mộc Uyển Thanh lớn tiếng nói:
- Nhạc lão tam, ngươi ba chiêu đánh không ngã được người, chính mình còn bị vật ngã, sao không mau mau khấu đầu bái sư đi.
Nam Hải Ngạc Thần vò đầu bứt tai, mặt đỏ bừng nói:
- Y đã thực sự động thủ với ta đâu, cái đó không tính được.
Mộc Uyển Thanh giơ ngón tay lên má lêu lêu:
- Rõ không biết thẹn! Ngươi không bái sư, thì quả là đồ rùa đen, là quân khốn kiếp. Ngươi bằng lòng bái sư hay chịu làm đồ rùa đen khốn kiếp?
Nam Hải Ngạc Thần giận dữ đáp:
- Ta không chịu cái gì hết. Ta muốn đấu với y.
Đoàn Chính Thuần thấy con mình bộ pháp xảo diệu phi thường quả chưa nhìn ra quyết khiếu trong đó, ghé tai Đoàn Dự nói nhỏ:
- Con đừng giơ tay đánh y, chỉ thừa cơ nắm huyệt đạo y thôi.
Đoàn Dự đáp:
- Nhi tử sợ quá, e không làm nổi.
Đoàn Chính Thuần hạ giọng:
- Không việc gì phải sợ, ta đứng bên cạnh lo cho.
Đoàn Dự được phụ thân chiếu cố lại thấy can đảm hơn nhiều, từ sau lưng Đoàn Chính Thuần bước ra nói:
- Ngươi ba chiêu không đánh ngã được ta thì phải lạy ta làm thầy chứ?
Nam Hải Ngạc Thần gầm lên một tiếng, phóng chưởng đánh ra. Đoàn Dự bước về phía đông bắc một bước, nhẹ nhàng tránh được ngay, nghe lách cách, chưởng của Nam Hải Ngạc Thần trúng ngay một cái bàn uống trà vỡ tan. Đoàn Dự ngưng thần, miệng lẩm bẩm đọc: “Quan ngã sinh, tiến thoái. Cấn kỳ bối, bất hoạch kỳ nhân; hành kỳ đình, bất kiến kỳ nhân. Đỉnh nhĩ cách, kỳ hành tắc. Bác, bất lợi hữu du vãng. Đê dương xúc phiên, bất năng thoái, bất năng toại”.
Chàng không cần xem Nam Hải Ngạc Thần chưởng thế ra sao, cứ tự mình trái trên phải dưới, tiến thì xéo, lùi thì thẳng. Nam Hải Ngạc Thần song chưởng càng lúc càng nhanh, kình lực mỗi lúc một mạnh, trong hoa sảnh liên tiếp loảng xoảng, bình bành, lách cách bao nhiêu bàn ghế, ấm trà, chén uống bị chưởng lực của y làm tan nát cả thế nhưng vẫn không trúng được Đoàn Dự cái nào.
Chỉ chớp mắt đã hơn ba chục chiêu, hai anh em Bảo Định Đế và Trấn Nam Vương đã sớm thấy được cước bộ Đoàn Dự nhẹ tênh, đúng là không biết võ công nhưng không hiểu vì sao được cao nhân truyền thụ, học bộ pháp thần kỳ này, đi theo phương vị sáu mươi tư quẻ của Phục Hi, bước nào cũng khó mà ngờ nổi.
Nếu như thực sự đối địch với Nam Hải Ngạc Thần thì chỉ một chiêu cũng đã chết dưới tay kẻ địch rồi nhưng vì chàng chỉ nghĩ tới chuyện mình bước đi, chưởng lực của Nam Hải Ngạc Thần tuy mạnh mẽ thật nhưng vẫn không đánh trúng được chàng. Hai người coi thêm một hồi nữa, đưa mắt nhìn nhau, trên mặt lộ vẻ lo lắng, cùng nghĩ ra: “Gã Nam Hải Ngạc Thần này ví như bịt mắt lại, hoàn toàn không nhìn thấy Đoàn Dự bước đi đâu, chẳng theo quyền pháp chưởng pháp nào, cứ tiện tay đánh ra thì chỉ vài chiêu là trúng Đoàn Dự ngay”.
Chỉ thấy Nam Hải Ngạc Thần mặt càng lúc càng vàng ệch, mắt càng lúc càng mở trô trố, nhưng đâu có nghĩ được biện pháp đó, chưởng pháp thêm biến ảo, nhưng lúc nào cũng còn cách Đoàn Dự một hai thước. Hai bên đấu dây dưa như thế, Đoàn Dự tuy không tổn thương nhưng muốn đánh ngã đối phương thì không thể nào được. Bảo Định Đế coi thêm một hồi nữa, nói:
- Dự nhi, con đi chậm lại một chút, đi thẳng tới nắm lấy huyệt đạo trên ngực y.
Đoàn Dự đáp lời: "Vâng" bước chân chậm hơn xông thẳng vào Nam Hải Ngạc Thần, vừa nhìn vào đôi mắt dữ tợn và khuôn mặt vàng khè của y, trong bụng bỗng khiếp sợ, bước chân hơi khựng lại khiến cho lệch mất phương vị. Nam Hải Ngạc Thần giơ trảo chộp xéo từ đầu Đoàn Dự xuống trúng ngay tai chàng máu chảy ròng ròng. Đoàn Dự đau quá lại càng sợ hãi hơn gia tăng cước bộ xoay ngang lùi dọc trốn vào sau lưng Đoàn Chính Thuần, gượng cười:
- Bá phụ, cháu không làm được.
Đoàn Chính Thuần sẵng giọng quát:
- Con cháu họ Đoàn nước Đại Lý này, có ai lâm trận đối địch mà lại rụt rè bao giờ? Mau ra đánh đi, bá phụ chỉ con không sai đâu.
Ngọc Hư tản nhân thương con, chen vào:
- Dự nhi đã đấu với y ngoài sáu mươi chiêu rồi, nhà họ Đoàn có đứa con giỏi như thế, ông còn chưa vừa lòng hay sao? Dự nhi, con thế là thắng rồi, không cần đấu thêm nữa.
Đoàn Chính Thuần nói:
- Phu nhân đừng lo, tôi đảm bảo y không chết đâu mà sợ.
Ngọc Hư tản nhân trong bụng xót xa, nước mắt rưng rưng dường như muốn trào ra. Đoàn Dự thấy mẫu thân như thế, trong lòng bất nhẫn, cố thu hết can đảm hăng hái bước ra, quát lên:
- Ta lại ra đấu với ngươi lần nữa.
Lần này chàng đã định tâm, nên đi xoay tròn lách trái lượn phải, càng lúc càng chậm, đến khi đối diện với Nam Hải Ngạc Thần, không chạm mắt chỉ vươn hai tay chộp lấy ngực y. Nam Hải Ngạc Thần thấy chàng ra tay mềm xèo không có sức, cười ha hả, nghiêng người trả đòn, chộp ngược lại vai chàng, ngờ đâu chân Đoàn Dự biến hóa không chừng, hai người cùng thay đổi vị trí, hai bên cùng ra tay nhưng Đoàn Dự đã chộp được ngực Nam Hải Ngạc Thần. Đoàn Dự đã nhìn kỹ đúng bộ vị các huyệt đạo, tay phải đúng vào huyện Đãn Trung, tay trái đúng vào huyệt Thần Khuyết. Chàng hoàn toàn không biết vận dụng nội lực, tuy chộp đúng hai nơi yếu huyệt rồi, nếu như Nam Hải Ngạc Thần chẳng thèm để ý, không vận nội lực mà chỉ lặng lẽ dẫy ra, Đoàn Dự không thể nào giữ y lại được.
Thế nhưng hai nơi yếu hại của Nam Hải Ngạc Thần vừa bị chế ngự, y hoảng hốt vươn tay đánh luôn vào mặt đối phương. Chiêu đó là một phương pháp chiến đấu rất cao siêu, lấy công làm thủ, trong võ học gọi là “tấn công vào nơi kẻ địch không thể không cứu”, địch nhân không thể không quay về tự cứu mình. Ngờ đâu Đoàn Dự hoàn toàn không có chút kinh nghiệm gì về ứng biến lâm địch, bàn tay đối phương đánh qua, chàng chẳng nghĩ gì đền việc tránh né chống đỡ, hai tay vẫn khư khư nắm lấy yếu huyệt của Nam Hải Ngạc Thần.
Đúng là sai lầm này đến sai lầm khác, khí huyết trong người Nam Hải Ngạc Thần bùng lên đổ ào vào hai nơi huyệt đạo đang bị bế tắc, đồng thời nội lực theo huyệt Đãn Trung tuôn ra, hai tay còn cách mắt Đoàn Dự chừng nửa thước thì như tê liệt, không sao vươn ra được. Y hít một hơi chân khí lại vận nội lực lần nữa.
Huyệt Thiếu Thương nơi ngón tay cái của Đoàn Dự bỗng thấy một luồng lực đạo tuôn vào. Nam Hải Ngạc Thần nội lực mạnh mẽ biết bao, nội lực của bảy gã đệ tử phái Vô Lượng làm sao sánh được, vì thế Đoàn Dự lập tức lảo đảo, chân đứng không vững. Chàng biết rằng cục thế nguy cấp, hai tay nếu rời khỏi huyệt đạo đối phương thì tính mạng mình khó mà bảo toàn nên dù thân thể nhộn nhạo khó chịu ghê gớm nhưng vẫn phải hết sức gắng gượng.
Đoàn Chính Thuần chỉ đứng cách Đoàn Dự vài thước, thấy mặt chàng đỏ gay, lập tức giơ ngón tay trỏ ấn vào huyệt Đại Trùy trên lưng chàng. Thần công Nhất Dương Chỉ của họ Đoàn nước Đại Lý nổi danh thiên hạ, quả thực uy lực không phải tầm thường, một luồng khí ấm áp liền truyền vào, kích phát nội lực có sẵn trong người Đoàn Dự. Nam Hải Ngạc Thần toàn thân rung chuyển, mềm nhũn ngã lăn ra. Đoàn Chính Thuần giơ tay đỡ con, Đoàn Dự nội tức liền thuận trở lại, vội vàng dẫn nội lực Nam Hải Ngạc Thần vừa truyền sang qua Thủ Thái Âm Phế Kinh đưa về biển khí nhưng nhất thời không nói được thành lời.
Đoàn Chính Thuần dùng Nhất Dương Chỉ ngầm giúp con, hợp lực hai người mới chế ngự được Nam Hải Ngạc Thần, trong sảnh ai nấy đều thấy nhưng việc Nam Hải Ngạc Thần bị thua Đoàn Dự thì không thể nào cãi chầy cãi cối gì được.
Gã ta quả là tài giỏi, bàn tay Đoàn Dự vừa rời khỏi huyệt đạo, chỉ vận khí một chút, đã nhỏm ngay dậy, đôi mắt nhỏ như hạt đậu chăm chăm nhìn chàng, khuôn mặt thật là quái đản, vừa ngạc nhiên, vừa đau lòng, vừa phẫn nộ.
Mộc Uyển Thanh kêu lên:
- Nhạc lão tam, ta xem ngươi cam tâm làm đồ rùa đen, quân đê tiện chứ không chịu bái sư.
Nam Hải Ngạc Thần giận dữ đáp:
- Ta làm gì ngươi liệu thế chó nào được. Bái sư thì bái sư chứ Nhạc lão nhị này nhất quyết không làm giống rùa đen đê tiện đâu.
Nói xong đột nhiên y quay qua Đoàn Dự quì phục xuống, bình bình rập đầu tám cái liền, lớn tiếng nói:
- Sư phụ, đệ tử Nhạc lão nhị khấu đầu ra mắt.
Đoàn Dự ngơ ngẩn, chưa kịp trả lời, Nam Hải Ngạc Thần đã tung mình vượt sảnh bay lên mái nhà. Trên mái ngói nghe “A” một tiếng thảm khốc, rồi bình một tiếng, một người đã bị ném vào. Người đó là một vệ sĩ trong vương phủ, trên ngực máu chảy đầm đìa, trái tim đã bị móc đi nhưng chưa chết hẳn, tay chân còn dãy dụa trông thật gớm ghiếc. Võ công y tuy không bằng bọn Chử Vạn Lý nhưng cũng không phải tầm thường, ngờ đâu Nam Hải Ngạc Thần chỉ giơ tay ra đã móc được trái tim, Tứ Đại Vệ Hộ đứng ngay gần bên cũng không sao cứu kịp, mọi người không khỏi biến sắc.
Mộc Uyển Thanh căm hận nói:
- Lang quân, chàng thu được một tên học trò thật chẳng ra gì. Kỳ sau gặp lại y phải trừng trị y một phen cho đáng kiếp.
Đoàn Dự trống ngực đánh thòm thòm nói:
- Ta may mà thắng được toàn nhờ gia gia giúp cho, nếu gặp lại y chỉ e tim của ta cũng bị móc mất làm gì mà trừng trị y được?
Cổ Đốc Thành và Phó Tư Qui vội vàng khiêng thi thể tên vệ sĩ ra ngoài, Đoàn Chính Thuần dặn dò chôn cất trọng thể chu cấp hậu hĩ. Gã Hoắc tiên sinh bảy phần say ba phần tỉnh kia sợ đến mất vía, người run như cầy sấy lật đật lui ra.
Bảo Định Đế nói:
- Dự nhi, bộ pháp đó quả thật cao minh, đều từ phương vị trong sáu mươi tư quẻ của Phục Hi biến hóa ra, ai truyền thụ cho cháu đó?
Đoàn Dự đáp:
- Hài nhi học được trong một cái hang núi, chẳng biết có đúng hay không, xin bá phụ chỉ điểm cho.
Bảo Định Đế hỏi lại:
- Học trong hang núi là sao?
Đoàn Dự lược thuật chuyện chàng bị rơi vào sơn cốc trong núi Vô Lượng rồi đi vào sơn động tìm ra được một quyển trục có ghi bộ pháp. Thế nhưng việc chàng tìm thấy pho tượng ngọc, cùng những hình khỏa thân chàng không đề cập đến. Hình vẽ thần tiên tỉ tỉ trần truồng đâu có thể nào để cho bá phụ, gia gia, mẫu thân trông thấy được? Ngay đến Mộc Uyển Thanh nếu biết được chàng mê mẩn thần tiên tỉ tỉ thể nào cũng nổi cơn ghen. Bỏ qua không kể cũng chẳng khác gì Khổng phu tử cắt xén viết kinh Xuân Thu, thuật nhi bất tác đấy thôi.
Bảo Định Đế nghe Đoàn Dự kể xong nói:
- Trong bộ pháp sáu mươi quẻ này có ẩn một môn nội công thượng thừa, cháu đi từ đầu đến cuối cho ta xem.
Đoàn Dự đáp lời:
- Vâng.
Chàng suy nghĩ lại, từng bước từng bước đi ra. Bảo Định Đế, Đoàn Chính Thuần, Cao Thăng Thái tất cả đều là những người nội công thâm hậu, thế nhưng những áo diệu trong pho bộ pháp này cũng chỉ hiểu được hai ba thành. Đoàn Dự đi xong sáu mươi tư quẻ thì đã thành một vòng tròn lớn, trở về chỗ cũ.
Bảo Định Đế mừng lắm nói:
- Hay lắm! Bộ pháp này thiên hạ vô song, cháu ta quả gặp được một phúc duyên hiếm có. Hôm nay mẹ cháu về phủ, cháu tiếp mẹ cháu uống thêm một chén.
Nhà vua quay sang nói với hoàng hậu:
- Thôi mình về chứ!
Hoàng hậu đứng lên, đáp lời:
- Vâng!
Bọn Đoàn Chính Thuần cung kính tiễn đưa hoàng đế, hoàng hậu lên kiệu hồi cung, qua khỏi cổng phủ Trấn Nam Vương mới thôi.


Chú thich
9 mặt vuông vắn nhưng hơi dài hơn mặt chữ điền
10 cây cột đá chống đỡ đất nước
11 chính tay nhà vua viết năm Đinh Mão
12 cũng như vua nước ta thời ấy trên danh nghĩa nhà Tống chỉ phong làm Giao Chỉ quận vương, Nam bình vương nhưng tự mình thì vẫn xưng là Hoàng Đế ngang với vua Tàu.
13 Quẻ Ích, trên là tốn (gió), dưới là chấn (sấm). Người quân tử thấy điều thiện thì gắng mà làm theo, có điều sai lầm thì sửa đổi
14 giảm ở trên, tăng cho dưới mọi người đều vui vẻ vô hạn. Lấy bên trên làm lợi cho bên dưới thì đạo nghĩa đó càng thêm rực rỡ (Thoán truyện quẻ Ích)
15 Cá chép quẫy mình
16 Xét bản thân nên tiến hay lùi (Quán). Tĩnh như cái lưng không thấy thân mình cũng quên cả người (Cấn). Tai vạc đương thay chưa cất vạc lên được (Đỉnh). Hễ tiến tới thì không lợi (Bác). Dê đực húc vào dậu, mắc kẹt lui không được, tiến không xong (Đại Tráng). Đây là lời trong kinh Dịch.

Các tập/chương/hồi khác của Thiên Long bát bộ (bản mới)

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !