Truyện kiếm hiệp
 

Tiếu Ngạo Giang Hồ (Hồi 25)

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 789
Nghi Lâm hỏi vậy, mọi người đều cười ồ.
Ðịnh Dật cũng không nhịn được phải phì cười, đáp:
- Ðó là những lời nói thô bỉ của bọn lưu manh. Hài tử! Ngươi đã không hiểu thì đừng hỏi nữa, cái đó xấu lắm.
Nghi Lâm nói:
- Trời ơi! Té ra là lời nói thô bỉ. Ðệ tử tưởng đó là quan Thái giám của đức Hoàng đế, chả có gì tồi tệ.
Ðiền Bá Quang nghe Lệnh Hồ đại ca nói thế, liền lườm y hỏi: "Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh nắm chắc được phần thắng không?".
Lệnh Hồ đại ca đáp: "Cái đó đã hẳn. Ðứng mà đánh nhau thì Lệnh Hồ Xung này đứng vào hàng thứ 39 trong võ lâm thiên hạ, còn ngồi đánh thì tiểu đệ đứng vào hàng thứ nhì".
Ðiền Bá Quang nổi tính hiếu kỳ hỏi lại Lệnh Hồ Xung: "Lệnh Hồ huynh đứng hạng nhì, vậy hạng nhất là ai?".
Lệnh Hồ đại ca đáp: "Hạng nhất là giáo chủ ma giáo tên gọi Ðông Phương Bất Bại".
Nghi Lâm vừa nhắc tới tám chữ "Ma giáo giáo chủ Ðông Phương Bất Bại" thì vẻ mặt mọi người đều biến đổi.
Nghi Lâm phát giác ra bầu không khí trong sảnh đường đột nhiên có điều khác lạ thì cô vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi.
Cô cho là mình ăn nói lầm lẫn, liền hỏi Ðịnh Dật:
- Sư phụ! câu đó có đúng không?
Ðịnh Dật đáp:
- Ngươi đừng nhắc đến tên hiệu người đó nữa. Hãy nói cho ta hay Lệnh Hồ Xung bảo vậy thì Ðiền Bá Quang phản ứng ra sao?
Nghi Lâm đáp:
- Ðiền Bá Quang gật đầu nói: "Các hạ bảo Ðông Phương Bất Bại giáo chủ là đệ nhất thì tại hạ không dám nói gì, còn câu các hạ liệt mình vào hàng thứ nhì thì e rằng có điều khoác lác. Chẳng lẽ các hạ lại thắng cả tôn sư là Nhạc tiên sinh nữa hay sao?". Lệnh Hồ đại ca nhắc lại: "Tiểu đệ nói đây là đánh ngồi, còn đánh đứng thì gia sư đứng vào hàng thứ sáu mà tiểu đệ ở mãi thứ 39, tức là hãy còn kém xa lão nhân gia".
Ðiền Bá Quang gật đầu đáp: "Té ra là thế. Vậy đánh đứng thì tại hạ ở hàng thứ mấy? Ai là người đứng ra xắp hạng như vậy?". Lệnh Hồ đại ca đáp: " Ðây là một điều rất bí mật. Ðiền huynh! Hai chúng ta là chỗ hợp tâm đầu. Tiểu đệ nói cho đại huynh nghe, đại huynh cũng chớ tiết lộ ra ngoài, vì vụ này có thể gây ra một trường sóng gió khủng khiếp trong võ lâm. Ba tháng trước đây, năm vị tôn sư chưởng môn Ngũ nhạc kiếm phái có cuộc tụ họp ở Hoa Sơn, bình luận đến những danh thủ võ lâm hiện nay ai hơn ai kém. Năm vị tôn sư này lúc cao hứng lên liền đem những tay nổi tiếng ra xắp đặt thứ bậc. Ðiền huynh! Tiểu đệ không dám nói dối. Năm vị tôn sư thóa mạ Ðiền huynh vẳ nhân phẩm không đáng một đồng còn võ công thì các vị nhận xét rất đúng: về đứng đánh thì Ðiền huynh được xếp vào hạng 14 .
Thiên Môn đạo nhân và Ðịnh Dật sư thái đều lớn tiếng:
- Lệnh Hồ Xung nói láo, làm gì có chuyện đó?
Nghi Lâm đáp:
- Ðây nguyên là Lệnh Hồ đại ca muốn gạt Ðiền Bá Quang. Hắn nửa tin nửa ngờ, thủng thẳng đáp: "Chưởng môn Ngũ nhạc kiếm phái , kiếm phái đứng vào hàng lãnh tụ võ lâm. Một tiếng khen của các vị lão gia cũng đủ vinh hoa rồi. Ðiền Bá Quang này mà liệt vào hàng thứ 14. Ha ha... thật là quá khen vậy! Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh đã thi triển kiếm pháp thúi không ngửi được trước mặt năm vị lão gia chưa? Nếu không thì các vị biết đâu mà xắp Lệnh Hồ huynh vào hàng thứ hai được?". Lệnh Hồ đại ca cười đáp: "Mao xi kiếm pháp này đem thi triển trước mặt bất cứ một ai cũng là bất nhã. Khi nào còn đưa cái thúi ấy ra trước mặt năm vị tôn sư? Tư thắ kiắm pháp đó tuy khó coi nhưng lợi hại phi thường! Lệnh Hồ Xung này đã từng đàm luận với những bậc cao nhân trong các tà phái, ma giáo, ai cũng công nhận ngoài Ðông Phương Bất Bại không còn người nào địch lại được. Nói cho phải thì kiếm pháp này tuy tinh thâm nhưng ngoài vụ ngồi đi tiêu để đâm ruồi nhặng, không còn có chỗ thực dụng nào khác. Ðiền huynh thử nghĩ coi, lúc người ta động thủ tỷ võ thì còn có ai lại ngồi yên bất động bao giờ? Nguyên hiện tại Ðiền huynh cùng tiểu đệ tuy có giao ước ngồi mà tỷ đấu, nhưng đến lúc Ðiền huynh thua rồi, tất nhiên thẹn quá hóa giận, đứng lên động thủ. Ðiền huynh ở thứ bậc mười bốn mà đánh với tiểu đệ thứ ba mươi chín thì chỉ chém một đao là hạ sát được tiểu đệ một cách dễ dàng. Thế cho nên tiểu đệ mới nói rằng Ðiền huynh đứng thứ 14 trong thiên hạ là sự thực, còn tiểu đệ đứng thứ hai chỉ là hư danh chẳng có chi đáng kể".
Nghi Lâm lại nói tiắp:
- Ðiền Bá Quang hắng giọng một tiếng rồi nói: "Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh đừng mồm năm miệng mười nữa. Ðiền mỗ chỉ hỏi sao Lệnh Hồ huynh biết ngồi đánh Ðiền mỗ phải thua và hơn nữa lại biết Ðiền mỗ thẹn quá hóa giận đứng lên để giết Lệnh Hồ huynh?". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Nếu Ðiền huynh sau khi thua mà không giết tiểu đệ chịu làm... thái giám, cho đúng lời ước thì chẳng nói làm chi, song thế thì mang lấy hậu quả tuyệt diệt tử tôn không người nối dõi. Thôi! Bất tất nói nhiẳu lời nữa. Ðiền huynh động thủ đi!".
Nghi Lâm nói tới đây ngừng lại, Ðịnh Dật nóng nảy thúc giục:
- Thế rồi sao nữa?
Nghi Lâm đáp:
- Lệnh Hồ đại ca vừa dứt lời đã vung tay một cái, những hồ rượu cùng bát chén trên bàn bay tung đi. Hai người ngồi đối diện, một người tay cầm đốc đao còn một người tay nắm chuôi kiếm. Lệnh Hồ đại ca hô lên: "Ra chiêu đi! Ai đứng dậy hoặc nhổm mông lên khỏi ghế là thua đó".
Ðiền Bá Quang nói: "Ðược rồi! Thử xem kẻ nào đứng dậy trước..."
Nghi Lâm nói tiắp:
- Hai người toan động thủ, Ðiền Bá Quang đưa mắt nhìn đệ tử đột nhiên cười ha hả nói: "Lệnh Hồ huynh! Ðiền mỗ phục Lệnh Hồ huynh rồi! Té ra Lệnh Hồ huynh đã ngấm ngầm, đặt người mai phục. Bữa nay Lệnh Hồ huynh cố làm khó dễ với Ðiền Bá Quang này. Ðiền mỗ cùng Lệnh Hồ huynh tỷ đấu, không ai được rời khỏi ghế ngồi thì đừng nói chuyện viện trợ kéo ùa vào mà chỉ một mình tiểu ni cô này ở sau lưng Ðiền mỗ nhắc chân cất tay không chừng cũng đủ bức bách Ðiền mỗ phải đứng dậy rồi". Lệnh Hồ đại ca cười khanh khách nói: "Hễ một người nào dúng tay vào giúp đỡ thì Lệnh Hồ Xung này kể là thua rồi. Tiểu ni cô! Tiểu ni cô muốn ta thắng hay bại ?
Ðệ tử liền đáp: "Dĩ nhiên tiểu muội trông đợi sự thắng cuộc của đại ca. Ðại ca ngồi đánh được liệt vào hạng thứ hai trong thiên hạ thì chẳng thể nào thua hắn được".
Lệnh Hồ đại ca nói: "Hay lắm! vậy xin tiểu ni cô ra chỗ khác. Ni cô tránh càng xa càng tốt, càng xa càng tốt! Không thế thì con người đầu trọc ở trước mắt ta, đối phương chẳng cần đánh ta cũng thua rồi".
Lệnh Hồ đại ca không chờ Ðiền Bá Quang lên tiắng ngăn trở đã phóng kiếm đâm tới...
Mọi người ngồi nghe trong lòng hồi hộp. Nghi Lâm lại kể tiếp:
- Ðiền Bá Quang hươi đao lên gạt rồi cười nói: "Bội phục! Bội phục! Thật là một diệu kế để cứu cho tiểu ni cô được thoát thân. Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh thật cũng là giống đa tình. Có điều đây là một cuộc nguy hiểm rất lớn mà Lệnh Hồ huynh phải đương đầu.
Nghi Lâm thở phào một cái nói tiếp:
- Ðến bây giờ đệ tử mới hiểu: Sở dĩ Lệnh Hồ đại ca giao ước ai đứng dậy trước là thua để đệ tử có cơ hội chạy thoát. Ðối với chỗ khổ tâm của Lệnh Hồ đại ca này đệ tử không khỏi cảm xúc và ca ngợi.
Võ công Lệnh Hồ Xung không bằng Ðiền Bá Quang. Ngoài cách này hắn không còn kế nào khác để dìu Nghi Lâm chạy thoát thân.
Ðịnh Dật nói:
- Những câu "giống đa tình" gì gì đó đều là những lời thô bỉ, từ đây ngươi ngoài miệng không nên nói ra mà trong lòng cũng không được nghĩ tới.
Nghi Lâm rủ cặp lông mày đáp:
- Dạ! Té ra đó cũng là lời nói thô tục. Ðệ tử hiểu rồi!
Ðịnh Dật nói:
- Thế thì ngươi phải lập tức chạy ngay, nếu trùng trình lại một chút mà Ðiền Bá Quang giết xong Lệnh Hồ Xung thì ngươi khó lòng thoát tay độc thủ.
Nghi Lâm nói:
- Lệnh Hồ đại ca thúc giục lần thứ hai, đệ tử đành lạy y một lạy nói: "Ða tạ Lệnh Hồ sư huynh đã cứu mạng cho tiểu muội". Rồi trở gót xuống lầu. Ðệ tử vừa xuống đến chân cầu thang thì tiếng đao kiếm trên lầu đụng nhau chát chúa. Ðiền Bá Quang bỗng quát lên một tiếng: "trúng".
Nghi Lâm bằng một giọng cảm xúc hơn kể tiếp:
- Ðệ tử giật mình kinh hãi chắc là Lệnh Hồ đại ca bị trúng đao rồi, nhưng không dám lên lầu coi nữa, đành chạy ra mé bên vượt tường trèo lên tửu lâu, nằm phục dưới mái ngói cúi xuống nhìn qua cửa sổ thì thấy Lệnh Hồ đại ca đang cầm kiếm chiến đấu rất hăng hái nhưng khắp người y máu ra đỏ lòm còn Ðiền Bá Quang chưa bị thương chỗ nào.
Nghi Lâm ngừng lại một giây rồi nói tiếp:
- Hai bên tỷ đấu một lúc nữa. Ðiền Bá Quang lại quát lên một tiếng "trúng". Hắn chém một nhát vào cánh tay trái Lệnh Hồ đại ca rồi thu đao về nói: "Lệnh Hồ huynh! Chiêu đao này tiểu đệ còn lưu tình đó!".
Lệnh Hồ đại ca cười nói: "Tiểu đệ biết rồi. Ðiền huynh xuống tay nặng chút nữa thì cánh tay tiạu đệ phải đứt rồi".
Nghi Lâm ngửng lên nhìn Ðịnh Dật nói tiếp:
- Sư phụ! Lệnh Hồ đại ca đã đến thế này mà y vẫn còn cười được.
Ðịnh Dật thúc giục:
- Ngươi kể nốt đi!
Nghi Lâm tiếp tục kể:
- Ðiền Bá Quang hỏi: "Lệnh Hồ huynh còn muốn đánh nữa hay thôi?". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Dĩ nhiên còn đánh chứ! Tiểu đệ đã đứng lên đâu?". Ðiền Bá Quang nói: "Ðiền mỗ khuyên Lệnh Hồ huynh chịu thua mà đứng lên đi. Những lời ước hẹn của chúng ta vừa rồi bỏ đi không kể. Lệnh Hồ huynh bất tất phải hạ bái vị tiểu ni cô kia làm sư phụ". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Bậc đại trượng phu một lời nói ra cửa miệng, ngựa tứ khôn theo. Có lý đâu lại thay đổi lời nói bao giờ?". Ðiền Bá Quang nói: "Ðiền mỗ đã gặp nhiều tay hán tử quật cường, nhưng những nhân vật như Lệnh Hồ huynh thì bữa nay mới thấy là một. Thôi bây giờ thế này: Chúng ta bất phân thắng bại, hai bên cùng dừng tay được không?". Lệnh Hồ đại ca nhìn đối phương cười hì hì vẫn không nói gì. Những vết thương trong người y máu tươi không ngớt nhỏ tí tách xuống sàn gác .
Nghi Lâm vẻ mặt buồn buồn kể tiếp:
- Ðiền Bá Quang liệng đao xuống toan đứng lên. Ðột nhiên hắn nhớ tới đứng dậy là thua. Người hắn mới liệng đi nhưng vẫn còn ngồi yên chưa rời khỏi ghế. Lệnh Hồ đại ca cười nói: "Ðiền huynh! Ðiền huynh thật là người tâm cơ mau lẹ!".
Mọi người nghe tới đây bất giác la lên một tiắng "trời ơi" tỏ ra hối tiếc cho Lệnh Hồ Xung.
Nghi Lâm lại kể tiếp:
- Ðiền Bá Quang lượm đao lên nói: "Ðiền mỗ phải sử khoái đao, nếu còn chậm lại giây lát thì vị tiểu ni cô kia sẽ bỏ trốn đi không biết đâu mà kiếm". Ðệ tử nghe hắn bảo rượt mình thì sợ phát run, đồng thời lo cho Lệnh Hồ đại ca bị hắn hạ độc thủ, mà không biết làm thế nào. Ðệ tử chợt nhớ ra sở dĩ Lệnh Hồ đại ca phải liều mạng với hắn kéo dài cuộc đấu là vì y muốn cứu đệ tử chạy thoát. Bây giờ chỉ còn cách mình tự vẫn trước mặt hai người thì Lệnh Hồ đại ca mới khỏi uổng mạng. Ðệ tử liền rút thanh kiếm gãy ở sau lưng ra toan nhào vô tửu lâu thì đột nhiên thấy Lệnh Hồ đại ca trượt một cái, cả người lẫn ghế ngã lăn xuống đất. Hai tay y chống xuống đất lồm cồm bò dậy và chiếc ghế vẫn đè lên người y. Y bị thương rất nặng cựa cạy mãi mà không dậy được. Ðiẳn Bá Quang rất lấy làm đắc ý, cười hỏi: "Sao? Ngồi mà đánh Lệnh Hồ huynh đứng thứ hai trong thiên hạ, còn nằm đánh thì đứng thứ mấy? Hắn vừa đứng lên .
Nghi Lâm thở phào một cái nói tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca cười khánh khách nói: "Ðiền huynh thua rồi!. Ðiền Bá Quang cười hỏi: "Lệnh Hồ huynh thua đến tồi tàn như vậy, sao còn bảo Ðiền mỗ thua?". Lệnh Hồ đại ca nằm phục lăn dưới đất hỏi: "Trước khi đánh nhau chúng ta đã giao ước thế nào?". Ðiền Bá Quang đáp: "Chúng ta giao ước ngồi đánh, ai đứng lên trước, đít rời khỏi ghế là... là...". Hắn nói tới đây ngập ngừng không nói thêm được nữa mà chỉ giơ ngón tay trỏ vào Lệnh Hồ đại ca: Nguyên bây giờ hắn mới tỉnh ngộ là đã mắc lừa. Hắn đứng lên rồi mà Lệnh Hồ đại ca chưa đứng lên, đít vẫn còn dính vào ghế ngồi, tuy trông rất thảm hại, nhưng theo lời giao ước y thắng cuộc.
Mọi người nghe tới đây không nhịn được, phải vỗ tay cả cười đồng thời reo lên:
- Hay lắm! Hay lắm!
Bỗng thấy Dư Thượng Hải hắng giọng một tiếng rồi nói:
- Thằng tiểu tử vô lại chơi với tên dâm tặc Ðiền Bá Quang lại dùng thủ đoạn lưu manh như vậy há chẳng làm mất thể diện danh môn chính phái ư?
Ðịnh Dật tức giận nói:
- Cái gì mà thủ đoạn lưu manh? Bậc đại trượng phu đấu trí chứ không phải đấu lực. Bần ni chẳng thấy trong phái Thanh Thành của lão có lấy được một tên thiếu niên anh hiệp nào như vậy.
Mụ nghe Nghi Lâm thuật chuyện Lệnh Hồ Xung đã mạo hiểm quên mình để bảo vệ thể diện cho phái Hằng Sơn thì trong lòng xiết bao cảm kích. Những nỗi căm hờn oán hận Lệnh Hồ Xung lúc trước bây giờ đã tiêu tan hết.
Dư Thượng Hải cười khẩy nói móc:
- Một thiếu niên anh hiệp nằm bò dưới đất thật là tuyệt đẹp.
Ðịnh Dật cũng lớn tiếng:
- Phái Thanh Thành nhà ngươi...
Lưu Chính Phong sợ hai người xảy cuộc xung đột, vội ngắt lời nhìn Nghi Lâm nói:
- Tiểu sư thái! Như vậy Ðiẳn Bá Quang có nhận thua không?
Nghi Lâm đáp:
- Ðiền Bá Quang đứng ngẩn người ra một lúc không biết làm thế nào. Lệnh Hồ đại ca lại la lên: "Tiểu sư muội phái Hằng Sơn đâu! Xuống đây đi! Tiểu huynh mừng cho sư muội mới thu được một vị cao đồ". Nguyên đệ tử nấp ở trên mái nhà thám thính y đã biết được rồi.
Nghi Lâm hắng giọng một tiếng rồi nói tiếp:
- Ðiền Bá Quang tuy là một ác nhân, nhưng hắn vẫn trọng lời giao ước. Giả tỷ lúc này hắn tiến lại vung đao chém Lệnh Hồ đại ca một nhát rồi quay lại đối phó với đệ tử cũng được. Nhưng hắn lớn tiếng gọi: "Tiểu ni cô! ta nói cho cô hay nếu lần sau ni cô còn gặp ta thì ta sẽ chém chết đó!". Ðệ tử cũng chẳng muốn thu một tên ác nhân làm đồ đệ, thấy hắn nói vậy là đúng với tâm nhuyện của mình.
Ðịnh Dật hỏi:
- Thế rồi sao nữa?
Nghi Lâm đáp:
- Ðiền Bá Quang nói câu này xong tra đao vào vỏ rảo bước xuống thang lầu. Bây giờ đệ tử mới dám nhảy xuống lầu nâng Lệnh Hồ đại ca dậy, lấy Thiên hương đoạn tục giao cho y rịt vào vết thương. Ðệ tử đếm trong người y cả lớn nhỏ có đến 13 vắt thương...
Dư Thượng Hải đột nhiên xen vào:
- Ðịnh Dật sư thái! Bần đạo có lời cung hỉ sư thái!
Ðịnh Dật hỏi lại:
- Cái gì mà cung hỉ?
Dư Thượng Hải đáp:
- Cung hỉ sư thái mới thu được một vị đồ tôn võ công trác tuyệt, danh vang thiên hạ.
Ðịnh Dật thấy Dư Thượng Hải nói móc thì nổi giận đùng đùng đập bàn đánh chát một tiếng muốn đứng lên.
Thiên Môn đạo nhân nói:
- Dư quán chủ! Quán chủ nói thế không được. Chúng ta những nhà thanh tu cửa huyền sao lại nói giỡn một cách vô lý như thế .
Dư Thượng Hải một là đuối lý, hai là rất úy kỵ Thiên Môn đạo nhân. Lão liẳn ngoảnh đầu ra chỗ khác vờ như không nghe tiếng .
Nghi Lâm kể tiếp:
- Ðệ tử rịt vết thương cho Lệnh Hồ đại ca rồi, toan đếắn rịt thuốc cho Ðịa Tuyệt sư thúc nữa thì đột nhiên cầu thang lầu có tiếng bước chân. Hai người đi lên lầu đều là môn hạ phái Thanh Thành. Một tên là ác nhân La Nhân Kiệt kia. Gã hết nhìn đệ tử lại nhìn Lệnh Hồ đại ca. Nhỡn quang và thần sắc hắn tỏ ra rất vô lễ với đệ tử.
Mọi người đều nghĩ rằng:
- La Nhân Kiệt đột nhiên thấy Lệnh Hồ Xung đầy người máu me cùng ngồi trong tửu lầu với một vị ni cô dĩ nhiên cho là một chuyện chướng mắt thì thần sắc y có vẻ tỏ ra vô lễ cũng chẳng có chi là lạ.
Bỗng nghe Nghi Lâm kể tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca đảo mắt nhìn y rồi hỏi đệ tử: "Sư muội! Sư muội có biết phái Thanh Thành sở trường về công phu nào không?". Ðệ tử đáp: "Không biết, tiểu muội chỉ nghe nói phái Thanh Thành có nhiều môn lắm". Lệnh Hồ đại ca nói: "Ðúng thế. Phái Thanh Thành có rất nhiều công phu cao minh, nhưng cao thâm nhất là một chiêu. Hà hà! Thôi chả nói nữa để khỏi tổn thương hòa khí"...
Ðịnh Dật hỏi:
- Sao ngươi không hỏi y coi là môn gì?
Nghi Lâm đáp:
- Lệnh Hồ đại ca nói tới đây trừng mắt nhìn La Nhân Kiệt thì gã hùng hổ tiến lại quát hỏi: "Ngươi bảo cao minh nhất môn gì thử nói ta nghe!". Lệnh Hồ đại ca cười đáp: "Ta không muốn nói, nhưng ngươi nhất định đòi ta phải nói. Chiêu đó là: Thí cổ hướng hậu, Bình sa lạc nhạn".
La Nhân Kiệt vỗ bàn quát: "Nói láo. Chiêu thức gì mà thí cổ hướng hậu, bình sa lạc nhạn. Trước nay ta chưa từng nghe ai nói đắn bao giờ".
Mọi người nghe tới đây đều cười ồ.
Nghi Lâm lại nói tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca cười đáp: "Ðó là một chiêu thức giữ nhà của quý phái sao lại không nghe ai nói tới? Ngươi quay lại để ta diễn cho mà coi". La Nhân Kiệt biết y trào phúng liền vung quyền đánh Lệnh Hồ đại ca.
Lệnh Hồ đại ca toan né tránh, nhưng máu ra nhiều không còn chút khí lực nào. Người y lảo đảo rồi lại ngồi phệt xuống. Y bị đánh trúng một quyền vào sống mũi, máu tươi chảy ra lênh láng .
Nghi Lâm nghiến răng kể tiếp:
- La Nhân Kiệt toan đánh quyền thứ hai, đệ tử vội đưa tay ra cản lại nói: "Không được đánh nữa! Y bị trọng thương rồi ngươi không thấy hay sao? Ngươi phũ phàng với người đã bị trọng thương thì đâu phải là hành động của anh hùng hảo hán?". La Nhân Kiệt cất tiếng mắng liền: "Có phải tiểu ni cô thấy hắn bảnh trai mà động lòng phàm tục? Nếu tiểu ni cô không tránh ra thì ra đánh cả ngươi nữa". Ðệ tử liền đáp: "Người mà dám đánh ta thì ta cáo tố cho sư phụ ngươi là Dư quán chủ hay!". Gã đáp: "Ngươi không giữ thanh quy phá hoại dâm giới thì trong thiên hạ ai cũng có thể đánh được". Gã đưa tay trái ra chụp đệ tử, đệ tử đưa tay lên gạt. Không ngờ gã hạ tuyệt chiêu, nắm lấy má bên trái đệ tử rồi cười ha hả. Ðệ tử vừa tức giận vừa nóng nảy phóng liền ba chưởng, nhưng gã né tránh được hết.
Nghi Lâm nghiến răng kể tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca nói: "Sư muội! Sư muội đừng động thủ nữa. Tiểu huynh vận khí một chút nữa là xong". Ðệ tử quay lại nhìn y thì thấy mặt không còn chút huyết sắc. Giữa lúc ấy La Nhân Kiệt lại xông tới toan đánh y. Ðột nhiên y phóng chân đá một cước vào mông gã. Chiêu cước này vừa mau lẹ vừa chuẩn đích, thật là tuyệt diệu. Gã La Nhân Kiệt đứng không vững té lộn xuống lầu.
Nghi Lâm thở phào một cái nói tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca khẽ nói: "Sư muội! Ðó là chiêu số tối cao của phái Thanh Thành kêu bằng thí cổ hướng hậu, bình sa lạc nhạn. Thí cổ hướng hậu là chuyên để cho người phía trước đá. Còn bình sa lạc nhạn thì sư muội trông đó có đúng không?". Ðệ tử muốn bật cười nhưng thấy sắc mặt y mỗi lúc một lợt lạt thì lại đau lòng, liền bảo y: "Ðại ca hãy nghỉ một lúc đừng nói nhiều nữa". Những vết thương trên người y lại chảy máu. Hiển nhiên vì vừa rồi y dùng sức quá mạnh nên miệng vết thương lại vỡ ra.
Nghi Lâm nói tiếp:
- Gã La Nhân Kiệt bị té xuống lầu rồi lại chạy lên tay cầm kiếm quát hỏi: "Mi có phải là Lệnh Hồ Xung ở phái Hoa Sơn không?". Lệnh Hồ đại ca cười đáp: "Những tay cao thủ quý phái thi triển chiêu thí cổ hướng hậu, bình sa lạc nhạn đến các hạ là người thứ ba... Ðừng trách.... Lệnh Hồ đại ca vừa nói vừa ho rũ đi. Ðệ tử sợ La Nhân Kiệt gia hại y liền rút kiếm đứng bên hộ vệ.
La Nhân Kiệt quay lại bảo đồng bọn: "Lê sư đệ! Sư đệ đối phó với tiểu ni cô này". Người kia gật đầu rồi rút kiếm ra đâm đệ tử. Ðệ tử phải vung kiếm lên gạt. Ðệ tử liếc mắt ngó qua thấy La Nhân Kiệt phóng kiếm đâm lia lịa vào Lệnh Hồ đại ca. Y phải cố sức gắng gượng giơ kiếm lên đỡ gạt. Tình thế rất là nguy cấp. Lúc ấy đệ tử nghe Ðịa Tuyệt sư thúc la lên: "Dừng tay! Dừng tay! Ðây toàn là người nhà cả". Nhưng La Nhân Kiệt vẫn đâm chém không ngớt. Lệnh Hồ đại ca rớt kiếm xuống đất. La Nhân Kiệt phóng kiếm dí vào trước ngực Lệnh Hồ đại ca cười nói: "Ngươi kêu ta gia gia phái Thanh Thành ba tiếng ta sẽ tha mạng cho". Lệnh Hồ đại ca cười hỏi: "Tại hạ kêu rồi, các hạ có truyền cho tại hạ chiêu thức thí cổ hướng hậu, bình sa..." Y chưa dứt lời thì bị tên ác ôn La Nhân Kiệt đâm mạnh trường kiêm vào ngực. Gã thật là một tên lòng dạ độc ác .

Các tập/chương/hồi khác của Tiếu Ngạo Giang Hồ

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !