Truyện kiếm hiệp
 

Tru Tiên (Chương 39)

Tác giả: Tiêu Đỉnh | Lượt xem chương này: 1454

“Xoảng”
Một âm thanh giòn tan vang lên trong bóng tối!
Lục Tuyết Kỳ mặt lạnh như sương, đứng chắn trước Trương Tiểu Phàm, gắng sức rút kiếm.
Thiên Gia xuất hiện
Lam quang đột khởi, một cột sáng thanh khiết và rực rỡ, chiếu sáng cả thế giới đen tối ấy.
Trong giây lát u quang của các âm linh đang có mặt tức thì đã tiêu tán trước lam quang này, mặt dầu vậy, những âm linh này tựa hồ không có chút gì uý kị, vẫn xông đến từ bốn phương tám hướng.
Lục Tuyết Kỳ khẽ hô một tiếng, trên khuôn mặt nhợt nhạt thoáng hiện một nét đau đớn, nhưng ngay lập tức đã bị thay thế bằng thần sắc kiên cường hơn.
Thiên Gia thần kiếm dưới sự thúc giục của chủ nhân, lam quang đại thịnh, quang mang vạn trượng, quét sạch hết các âm linh đang lao đến ở phía trước.
Chỉ thấy đúng vào giây phút lam quang tiếp xúc với đám âm linh đó, lập tức vang lên âm thanh ‘lụp bụp” gần giống tiếng dầu sôi, mấy chục âm linh dẫn đầu tức thì tan biến mất, hồn phi phách tán.
Âm thanh ấy cứ vang vọng trong không gian tối đen và mênh mông, khiến người ta kinh hãi đến tận xương tuỷ.
Chỉ là Thiên Gia thần kiếm uy lực cố nhiên cực kỳ to lớn, vẫn không ngăn trở được các âm linh còn lại, đúng lúc Lục Tuyết Kỳ xuất thủ, có một số đạo âm linh từ phía sau lưng đánh tới thân hình của Trương Tiểu Phàm đang nằm hôn mê trên mặt đất
Lục Tuyết Kỳ liếc thấy, xoay mình trở lại, Thiên Gia thần kiếm chỉ quét qua phía trên thân mình của Trương Tiểu Phàm, đã xua đuổi được những đạo âm linh đó.
Thế nhưng số lượng âm linh xung quanh quả thật quá nhiều, giết không thể hết được, Lục Tuyết Kỳ lúc trước lại đã thụ thương, xoay đi xoay lại chưa được vài vòng thì mồ hôi thơm ngát đã đầm đìa, hơi thở khó nhọc. Thế nhưng cảm thấy các bộ mặt cực kỳ ghê tởm ở xung quanh đang nhẩy múa kêu khóc, nhe nanh múa vuốt, Thiên Gia quang mang dần nhạt đi, Lục Tuyết Kỳ nghiến chặt hàm răng, cuối cùng chân cẳng cũng mềm nhũn, ngã ngồi xuống bên cạnh mình Trương Tiểu Phàm.
Âm linh đầy trời trong tiếng hú hét loáng thoáng truyền đến tiếng quỉ khóc vô cùng đắc ý, bạch quang mờ mịt khắp nơi, âm linh như sóng. Lục Tuyết Kỳ quay đầu lại, nhìn Trương Tiểu Phàm một cái.
Gã thiếu niên ấy lúc này mặc dù hôn mê, trên mặt quả thật có nét thống khổ, tuy nhiên hắn đang nghĩ đến chuyện gì thương tâm chăng?
Lục Tuyết Kỳ khẽ khẽ nói một câu: “Không ngờ hôm nay ta có thể chết cùng chỗ với ngươi!”
Nàng ngồi thẳng mình dậy, lúc này trên mặt đã không còn chút huyết sắc nào, thế nhưng nàng vẫn không chịu buông xuôi, ngón tay bên tay phải cong lên, tạo thành lan hoa pháp quyết, tuân theo thế tay của nàng, Thiên Gia thần kiếm trên không trung khẽ dừng lại giây lát, đột nhiên lộn ngược lại cắm xuống, “Phập” một tiếng, đã cắm xuống đất phía trước mặt Lục Tuyết Kỳ, liền đó quang mang lại bừng lên, phía trên mặt đất lấy Thiên Gia thần kiếm làm trung tâm, xuất hiện một vòng ánh sáng bao bọc lấy Lục Tuyết Kỳ và Trương Tiểu Phàm vào bên trong.
Đám âm linh chung quanh mắt trông thấy thân thể huyết nhục ngon lành đang ở ngay trước mắt, làm sao có thể quản được đám đông ấy, từng đạo từng đạo lao đến, nhưng sau giây lát, trên mặt đất vòng sáng ấy đột nhiên trương lên, cúi nhìn thấy lam quang đằng khởi, khí lành đùn lên, chỉ thấy lam quang ấy như có linh tính, tạo ra hình một cung tròn vọt qua đầu hai nguời, tức thì đẩy âm linh ra bên ngoài.
Thế nhưng nếu ai tinh mắt nhìn , vẫn trông ra vầng quang mang ấy rất yếu ớt, trong thụy khí tuy có khí nhưng lại vô lực, chỉ là Lục Tuyết Kỳ liều chết tranh đấu mà thôi.
Mắt nhìn thấy bữa ăn đẹp mắt ngon miệng lại bị chặn mất, âm linh đầy trời vô cùng phẫn nộ, tiếng quỷ khóc mỗi lúc một to, vô số âm linh gắng sức đánh đập vòng sáng mong manh yếu ớt ấy, sau mỗi lần công kích, Lục Tuyết Kỳ thân hình lại rung lên một cái, sắc mặt thêm phần nhợt nhạt, độ rực rỡ của Thiên Gia thần kiếm cũng thêm phần ảm đạm, vầng sáng vốn dĩ cao hơn hai người, trong thời gian rất ngắn, đã bị ép xuống chỉ cao không quá một người.
Lục Tuyết Kỳ mặt trắng như giấy, mắt nhìn thấy những bộ mặt do đám âm linh ấy bên ngoài vòng sáng huyễn hoá thành đang lộ ra nét cười kinh hãi nghê tởm, mắt trông thấy những cái miệng lớn trống huếch của chúng đang há ra, toàn thân nàng giống như bị vùi vào trong một hầm băng.
Đúng lúc này, nàng đột nhiên nghe thấy, trong miệng của Trương Tiểu Phàm đang nằm hôn mê bất tỉnh bên cạnh, chợt hàm hồ thốt lên một câu không rõ lắm.
Lục Tuyết Kỳ nhanh chóng quay sang, không có một thứ ngôn ngữ nào khả dĩ có thể diễn tả tâm tình của nàng lúc này, từ lúc nàng liên tục một mình chiến đấu với đám âm linh ấy, đột ngột nghe thấy thanh âm của đồng bạn, bất giác trong tim dâng lên một nỗi hoan hỉ trước đây chưa từng có.
Thế nhưng chẳng cần đợi đến lúc nàng nhìn rõ diện mạo của Trương Tiểu Phàm, dị biến bỗng phát sinh, dưới mặt đất chỗ hai người nàng đang ngồi, vốn là một mặt đất cứng, tuy vậy lúc này đột nhiên chỗ Trương Tiểu Phàm đất nứt toác ra không một tiếng động mở ra một cái hang lớn, Trương Tiểu Phàm lập tức ngã nhào xuống.
Lục Tuyết Kỳ toàn thân lặng đi giây lát, chỉ thấy trong hang đó một mầu đen kịt, quả thật không nhìn rõ nông sâu bao nhiêu, chỉ có ở sâu bên trong, có một cặp mắt to lớn và khủng bố đỏ rực màu máu, chớp chớp chớp chớp!
Một khắc sau, không một chút do dự, vầng ánh sáng do Thiên gia thần kiếm tán phát liền tiêu tán, trong tiếng kêu thét của đầy trời âm linh, Lục Tuyết Kỳ vung tay bạt khởi Thiên Gia, không chút chần chừ, tiến đến cái động tối đen ấy, quăng mình nhẩy vào trong!
Giây lát sau, đám âm linh có mặt trên không trung, cũng lập tức bám theo, hú lên điếc tai, âm vang khắp trong động.
Âm thanh tấn công ngột ngạt vang lên trong động, giây lát sau, trong tiếng hú hét kích động của đám âm lịnh, thốt nhiên vang lên một tiếng rống dài sắc nhọn điếc tai.
“Ngao…”
Tiếng kêu đau đớn, nghe có phần giống như tiếng rống cuồng nộ của dã thú bị trọng thương, giây lát sau, đầu tiên là một đạo thân ảnh vô cùng to lớn lao vọt ra khỏi hang, theo sau là vô số các âm linh thoát ra, bay lựon đầy trời.
Lục Tuyết Kỳ trong đám u quang ấy, tay trái đỡ Trương Tiểu Phàm nhảy lên mặt đất, trên khoé miệng đang chảy ra một dòng máy tuơi mầu đỏ sẫm, nửa bên trái người đã nhuộm đỏ một mảng lớn, xem ra cũng đã bị thương.
Trương Tiểu Phàm lúc này chỉ có thể đứng được nhờ dựa vào Lục Tuyết Kỳ, thế nhưng cặp mắt hắn đã mở ra, Thiêu Hoả Công lại bừng lên đợt sáng mới, mặc dù hơi yếu, tuy nhiên vẫn phát ra quang mang màu xanh đen.
Một nam một nữ trẻ tuổi này, trong thế giới đen tối ấy, họ nâng đỡ lẫn nhau, họ nương tựa lẫn nhau.
Lục Tuyết Kỳ nhìn đám âm linh phẫn nộ bay lượn đầy trời tuy nhiên vẫn chưa dám đánh xuống, trong lòng đột nhiên có một nỗi vui sướng không diễn tả được, mặc dù vẫn chưa thoát khỏi hiểm cảnh, thế nhưng có một người đứng bên cạnh, thực là rất tốt.
Chẳng mấy chốc sau, ánh mắt của hai người rọi lên một thân hình to lớn phía trước mặt, nhờ bạch quang do đám âm linh phát ra, họ sau khi ngửi thấy một mùi hôi thối vô cùng nồng nặc, nhìn thấy một thân hình yêu thú.
Đó là một yêu thú to lớn cao bằng hai người, đầu lợn mình chó, răng năng dài và sắc nhọn, toàn thân đỏ sậm, lông dựng tua tủa như cương châm, đôi mắt to lớn trong bóng tối hiện ra sắc đỏ như mắu, đến có vài phần giống như xích ma nhãn của ma giáo yêu nhân Niên Lão Đại. (Chú 1)
Lúc này con yêu thú ấy nằm cách xa thở hộc lên từng hồi, bên dưới lớp lông da bẩn thỉu tối màu, nơi chân trước bên trái máu thịt toé ra, xem ra đã bị Lục Tuyết Kỳ đả thương. Nhưng nó cũng nhìn chòng chọc hai con người đã thương nó, trong mắt phát ra sự cừu hận ăn vào xương tuỷ, chỉ muốn nuốt sống họ mới hả!
Âm linh bay lượn trên không trung, cũng có bay qua bên mình con yêu thú ấy, thế nhưng vẫn không tấn công nó, hiển nhiên giữa chúng có mối quan hệ nước sông không phạm đến nước giếng.
Lục Tuyết Kỳ chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn mệt mỏi, gần như chỉ muốn lăn ra ngủ, chẳng phải lo nghĩ chuyện gì cả, thế nhưng sau mấy trận giao tranh, vẫn cứng cỏi chống giữ, nàng khẽ nói với Trương Tiểu Phàm: “Nơi này yêu thú âm linh quá nhiều, vì thế không biết có thể xảy ra chuyện gì nữa, chúng ta truớc hết hãy thoái lui”
Trương Tiểu Phàm làm sao có thể có ý kiến, gật đầu đồng ý. Hai người lùi về phía sau, bước từng bước một, đám âm linh trên không trung cũng bám theo từng bước, con yêu thú đầu lợn tự hồ cũng không muốn buông tha, thình lình cũng đuổi theo. Đi rồi lại dừng, đám âm linh thấy e dè trước Thiêu Hoả Côn của Trương Tiểu Phàm, yêu thú đầu lợn hình như đối với hai người cũng có phần kiêng sợ, nhưng lại không hề dừng lại.
Trương, Lục hai người vốn thân thể đã bị thương, tại Tử Linh Uyên tối tăm ẩm ướt, lại trải qua liên tiếp mấy trận kịch đấu, sớm đã hoàn toàn kiệt sức, lúc nầy nếu không phải là âm linh và yêu thú cùng nhau truy bức gay gắt, chỉ sợ hai người họ đã buông lỏng tinh thần, rồi cùng nhau ngã lăn ra mê man rồi.
Thế nhưng lúc này hai người bọn họ đang đối điện với cửa ải sinh tử, trong thân thể cũng không biết ở đâu ra lại có dũng khí và khí lực, không ngờ vất vả chống giữ được đến tận lúc này.
Tử Linh Uyên mà nhân sĩ chính đạo chưa từng biết đến này, quả thật là một vực thẳm to lớn khiến người ta vô cùng kinh hãi, hai người họ rút lui khỏi chỗ đó đã nửa ngày trời, không ngờ vẫn chỉ đi trên vùng đất trống, vẫn không có chút ít bóng dáng của vách núi, cũng không biết đương thời khi lúc bị rơi xuống, tại sao lại lạc đến một nơi xa như vậy?
Chỉ là hai người họ hiện tại cũng không nhàn rỗi để nghĩ đến câu hỏi đó, phía trước xung quanh toàn là âm linh yêu thú đang đau đáu nhìn một cách hung tợn thèm thuồng, sinh tử quả thật chỉ trong giây lát. Trương Lục hai người đúng là thúc thủ không có kế sách gì, Trương Tiểu Phàm đột nhiên cảm thấy đau nhói sau lưng, đúng là đã va phải vật cứng gì đó.
Suốt từ lúc trước hai người họ đều không dám có một chút lơi lỏng nào đối với yêu thú ấy, sở dĩ tất cả là vì phái sau còn đường lui, đột nhiên va phải một cải, Trương Tiểu Phàm giật mình, vội vã quay đầu lại, ngạc nhiên không ngờ nhìn thấy một cây đại thụ, thân cây to lớn xù xì, xem ra cỡ ba người ôm mới hết.
Trương Tiểu Phàm lúc này đã bình tâm trở lại, bên kia Lục Tuyết Kỳ tự mình nhìn ra phía sau rồi nói: ”Không có gì, một cái cây mà thôi …”
Nói chưa hết câu, Trương Tiểu Phàm đột nhiên cảm thấy thanh quản đau nhói, cái cổ bị một vật hình sợi dây quấn chặt, toàn thân bị vặn xoắn bởi một sức mạnh ghê gớm.
Lục Tuyết Kỳ vô cùng kinh hãi, quay đầu lại nhìn, thất thanh nói: “Ma cây!” (Chú 2)
Chỉ thấy độc một cây đại thụ trơ trọi mọc lên tại vùng đất trống ấy, lúc này đang làm các cành cây vốn dĩ tĩnh tại khua khoắng lên giống như cánh tay của con người, quấn chặt Trương Tiểu Phàm trong đám cành cây to lớn xù xì. Trong bóng tối, thân hình đột ngột múa may của ma cây ấy, phảng phất như là ác ma chốn cửu u.
Trương Tiểu Phàm chỉ cảm thấy đám cành cây trên cổ mỗi lúc một xiết chặt, dần dần hắn không thể thở được nữa, Lục Tuyết Kỳ vừa toan định cứu viện, bỗng nghe thấy phía xa có một tiếng rống lớn kinh thiên động địa, Con yêu thú đầu lợn ấy nắm lấy cơ hội, nhảy bổ đến, móng vuốt to lớn loé lên lục quang mờ mờ, nhằm đầu đánh xuống, chỉ sợ có mang theo cả chất kịch độc.
Lục Tuyết Kỳ miễn cưỡng phải quay ra kháng cự, thế nhưng thân hình bị nó cản trở, thành ra vài lần muốn cứu viện Trương Tiểu Phàm cũng không thể được, trái lại ngay cả bản thân cũng gặp nguy hiểm.
Trương Tiểu Phàm bị ma cây ấy túm chặt, cổ họng vô cùng đau đớn, thế nhưng vẫn thấy ma cây ấy phát ra những tiếng kêu khó nghe, tỏ ý rất là hoan hỉ, cành cây đang quấn trên cổ tự co lại về phía sau hướng đến thân cây, đồng thời lại có một vài cành cây khác vươn tới xiết chặt lấy toàn bộ thân hình hắn, ngoại trừ hai tay còn có thể múa may được, còn đâu đều không thể vùng vẫy được nữa.
Trương Tiểu Phàm lòng như lửa đốt, nhìn về Lục Tuyết Kỳ nhận thấy nàng không có cả thời gian để chiếu cố cho chính bản thân, liền quay đầu nhìn lại thì kinh hãi mất hồn, chỉ thấy trên thân cây, từ từ mờ ra một cái miệng rất lớn, chỗ đó đang phun ra một mùi tanh hôi nhức hết cả mũi, trong khí đó đám cành cây đang nắm hắn kéo vào trong cái miệng lớn ấy, chỉ sợ đó chính là cái miệng lớn của ma cây.
Trưong Tiểu Phàm toàn thân run lên, đánh chết thì hắn cũng không từng nghĩ đến bản thân có một ngày lại có thể trở thành phân bón cho một cái cây, cái chết như thế này quả thật khiến người ta khó mà chấp nhận được. Tuy nhiên lúc này tên đã lên cung, hắn đích xác đang từ từ di chuyển về phía cái miệng lớn đang há ngoắc ra ấy, mùi tanh hôi mỗi lúc một nặng, trong nháy mắt Trương Tiểu Phàm trên trán mồ hôi lạnh đã ướt đẫm như mưa.
Chẳng bao lâu sẽ đến bên cạnh cái miệng lớn ấy, Trương Tiểu Phàm cũng không biết khí lúc từ đâu ra, gắng sức vùng vẫy, dùng chân đạp lên thân cây không cho tiến lên, thật đáng tiếc ma cây sức lực mạnh hơn hắn nhiều, đám cành cây cứ thế kéo vào, Trương Tiểu Phàm tức thì kiệt sức, bị tống đến sát cái miệng lớn ấy, mùi tanh hôi nồng nặc phả thẳng vào mặt. cũng không biết cái cây ma ấy từng hại chết bao nhiêu sinh linh rồi, Trương Tiểu Phàm tại ranh giói sống chết mỏng manh này, liều chết vùng vẫy, gắng sức dơ tay lên, nắm trong tay vũ khí duy nhất là Thiêu Hoả Côn, đâm vào bên cạnh cái miệng to lớn của cây ma ấy.
Trên Thiên Hoả Côn, đặc biệt là trên viên châu gắn phía đầu, bùng lên một ánh sáng xanh mờ mờ.
Thiêu Hoả Côn vốn dĩ không sắc nhọn, bị Trương Tiểu Phàm vung lên đánh vào trên mình cây ma, không ngờ như lưỡi đao sắc bén của thần binh, dễ dàng đâm thẳng vào bên trong thân cân vô cùng cứng rắn như là bổ dưa thái rau vậy. Đám cành cây đang vũ động đầy trời trong chớp mắt, đột nhiên cứng đơ hết cả lại rồi bất động.
Trương Tiểu Phàm bản thân cũng kinh ngạc, đồng thời trong tim, đột nhiên dậy lên một tâm trạng sợ hãi.
Một thứ cảm giác lạnh lẽo, quen thuộc chạy khắp toàn thân, sau đó nó mang đến hơi thở mới mẻ, một luồng cảm giác ấm nóng từ Thiêu Hoả Côn, chảy vào trong nội thể của Trương Tiểu Phàm, tình cảnh giống như lúc trước, khi Trương Tiểu Phàm đấu phép với Hấp Huyết Quỷ Khương Lão Tam tại Vạn Bức Cổ Quật.
Trương Tiểu Phàm toàn thân lơ lửng trên không!
Hắn trơ trơ nhìn mọi việc phát sinh trước mắt, ma cây vốn dĩ kiêu ngạo không thể chịu được, lại rất to lớn hung hãn, sau khi mới chỉ bị một thanh Thiêu Hoả Côn xấu xí đâm vào trong thân, thân thể to lớn hoàn toàn không thể đem sánh với thanh Thiêu Hoả Côn đó đã nhanh chóng héo quắt lại, đám cành cây ở đó thậm chí cả thân cây giống như bị nhỏ khỏi chỗ có nước vậy, khô héo, co quắp lại, lá cây rụng xuống như mưa rào, sau khi phát ra một tiếng gầm lớn sau cùng trong cuộc đời, toàn bộ cây đại thụ rầm rầm đổ xuống, sau đó, hoá thành tro bụi.
Truơng Tiểu Phàm rơi xuống mặt đất, kinh hãi xuất thần, hắn thậm chí không cần đến vận may cũng biết rằng, luông cảm giác ấm nóng mà Thiêu Hoả Côn hút được đối với thân thể hắn có lợi ích to lớn, lúc này kinh mạch vốn dĩ thọ thương tiếp nhận hơi thở nóng ấm mới mẻ này để bồi bổ, đã tốt lên rất nhiều.
Hắn nhìn thanh Thiêu Hoả Côn đang nằm trong tay, chỉ thấy trong quang mang mầu xanh đen đang khe khẽ chuyển động, nó dường như là một người đã no say, Thiêu Hoả Côn phát ra hào quang hoàn toàn thoả mãn, đặc biệt trên mình thanh côn, các mạch máu li ti vốn dĩ rất khó nhìn thấy, lúc này như hút được một thứ máu tươi, sáng bừng lên, đỏ rực, mang đến đôi chút dữ tợn.
“Keng”, Thanh thiêu hoả côn nhìn có vẻ có vài phần khủng bổ này trượt khỏi tay Trương Tiểu Phàm, rơi xuống đất, nảy lên hai cái, rồi nằm yên bất động.
Bàn tay của Trương Tiểu Phàm đã mở ra, thanh hắc côn thần kỳ ấy không ngờ cũng giống như đánh mất người chủ để ăn bám, tất cả quang mang hiện thời lập tức biết mất, hoá thành một thanh một thanh hắc côn bình thường xấu xí.
Trương Tiểu Phàm hít một hơi thật sâu, tâm thần náo động, trong đầu chỉ vang lên một thanh âm: Nó là cái gì, nó là cái gì?
Lúc này, đột nhiên đằng xa truyền đến tiếng kêu đau đớn của Lục Tuyết Kỳ, Trương Tiểu Phàm lập tức thức tỉnh, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lục Tuyết Kỳ bị vô số âm linh và con yêu thú đầu lợn ấy vây công, toàn thân như bị đánh trúng rất nặng, bắn vọt về phía sau, quần áo đỏ lòm, nhìn qua cũng biết thụ thương khá nặng.
Trưong Tiểu Phàm toàn thân kích động, còn chỗ nào mà quản chuyện đông tây này nọ, nắm chặt Thiêu Hoả Côn trong tay, rồi bay về hướng Lục Tuyết Kỳ.
Trong không trung, Thiêu Hỏa Con trong tay hắn, dường như có chút mỉm cười, lại bừng sáng lên một đạo quang mang màu xanh đen, chiếu sáng khuôn mặt của hắn.
Chỗ Trương Tiểu Phàm đi qua, vô số âm linh nối đuôi nhau lẩn tránh, tản ra bốn phía trốn mất, trong nháy mắt Trương Tiểu Phàm đã bắt kịp Lục Tuyết Kỳ, tuy nhiên con yêu thú đầu lợn trước mặt ấy đối với Thiêu Hoả Côn không hề kinh hoàng sợ hãi, rống to lên một tiếng rồi đánh tới.
Trương Tiểu Phàm có chút nôn nóng, lo lắng cho thưong thế của Lục Tuyết Kỳ, lại không chịu thoái lui, cũng hét to lên một tiếng giống vậy, vận dụng đạo pháp sư nương Tố Như truyền cho trước khi xuống núi, Thiêu Hoả Côn đột nhiên rời khỏi tay, như tên rời khỏi cung, lao vút về phía con yêu thú đầu lợn ấy.
Con yêu thú đầu lợn ấy nhìn thấy mọtt thanh hắc côn nho nhỏ lao đến, vung móng vuốt to lớn phía trước lên, muốn gạt cái vật đáng ghét ấy sang một bên, sau đó xông đến vồ lấy hai con người đáng ghét nhưng ngon lành ấy nuốt thẳng vào bụng ăn một bữa no nê ngon lành.
Không ngờ bàn tay khoa lên, lại cảm thấy lòng bàn tay lạnh buốt, một giây sau, trên ngực cuối cùng cũng lạnh buốt, con yêu thú đầu lợn này ngây ra một lúc, cúi đầu xuống nhìn, thấy trên lòng bàn tay xuất hiện một lỗ nhỏ, và trên ngực chỗ trái tim, cũng đã xuất hiện một lỗ nhỏ, toàn thân nó, không ngờ đã bị thanh Thiêu Hoả Côn nhìn rất tầm thường đâm xuyên qua.
“Ngào ..!
Con yêu thú đầu lợn điên cuồng rống lên một tiếng tê tâm liệt phổi, thân hình to lớn đung đưa, như thôi sơn đảo trụ, nặng nề ngã vật ra đất, cát bụi bay mù mịt, sau đó, nó giãy giụa một lúc trên mặt đất, bên mép chảy ra huyết dịch mầu đỏ sậm, cuối cùng không cử động gì nữa.
Lúc này Trương Tiểu Phàm đã ở bên Lục Tuyết Kỳ, thấy nàng toàn thân lạnh như băng, dĩ nhiên không tiếp tục trụ được nữa, hôn mê mất rồi. Thiêu Hoả Côn lại vừa giết chết một sinh linh nữa loé sáng quang mang mầu xanh đen, ánh sáng lấp lánh bay trở về, rơi vào trong tay Trưong Tiểu Phàm.
Trương Tiểu Phàm lúc này chỉ cảm thấy thần sung khí túc, thương thế trong cơ thể phần lớn đã khỏi hẳn, kiểm tra lại lần nữa hơi thở của Lục Tuyết Kỳ, phát hiện thấy nàng hơi thởi gấp rút, cúi đầu nhìn xem, chỉ thấy nơi miệng vết thuơng trên vai trái của nàng da thị đã biến thành màu đen, hiển nhiên đã trúng phải kịch độc.
Trương Tiểu Phàm lòng như lửa đốt, thế nhưng vẫn e sợ xung quanh mặc dù hai con yêu thú đã chết, thế nhưng vẫn còn vô số âm linh, nên phải xoay mình kiểm tra, không ngờ khi nhìn ra, đã thấy đám âm linh ấy không biết từ lúc nào, tất cả đã lần lượt bỏ đi, ẩn vào trong trong bóng tối. Trương Tiểu Phàm vô cùng choáng váng, đúng là một việc tốt cầu mà còn chẳng được, lẽ nào lại mong muốn gì nhiều hơn, lập tức quay lại chăm sóc Lục Tuyết Kỳ.
Kì thật Trương Tiểu Phàm không biết rằng, tất cả chúng kính trọng “Phế Huyết Châu” trên thanh Thiêu Hoả Côn của hắn. Tám trăm năm trước, Hắc Tâm Lão Nhân quang đại ma giáo “Luyện Huyết Đường”, danh động thiên hạ, trong mê cung dứoi đáy vạn bức cổ quật, sáng lập ra căn cứ cơ sở của Huyết Luyện Đường.
Hắc Tâm Lão Nhân là một con người hung tàn, năm đó luyện chế Phế Huyết Châu này đã giết chết vô số sinh linh, trong đó không biết có bao nhiêu oán linh bị hại chết tụ tập dưới Tử Linh Uyên, không được vãng sinh.
Năm đó bọn họ bị hại bởi Phế Huyết Châu này, mặc dù lúc này ngày hôm nay, Phế Huyết Châu và cây hung bổng vô danh họp lại thành một, hình dáng thay đổi rất nhiều, sát khí hung khí ẩn vào bên trong, thê nhưng vào lúc Trương Tiểu Phàm thi pháp, Phế Huyểt Châu tức thì xuất lộ cái hung khí ấy ra, đám âm linh ấy con nào con nấy kinh hãi vô cùng, hầu hết tin rằng hung thần năm xưa Hắc tâm lão nhân một lần nữa sống lại.
Trương Tiểu Phàm từ từ đặt Lục Tuyết Kỳ xuống đất, do dự một lát, nhìn miệng vết thương đã biến thành mầu đen ấy, thở dài một tiếng.
Dường như bóng tối vĩnh cửu, lại đã lấy lại sự yên tĩnh, vô cùng tịch mịch.
Trương Tiểu Phàm hoi hơi cảm thấy choáng váng, thế nhưng nhìn thấy trên mặt của Lục Tuyết Kỳ, sau khi vết thương được băng bó cẩn thận, đã không còn hắc khí nữa, hắn thở phào một tiếng.
Hắn ngồi đó yên lặng bảo vệ bên cạnh nữ lang đang hôn mê ấy.
Thiêu hoả côn phát ra ánh sáng xanh mờ mờ, bao trùm lấy họ.
Bốn bề tịch mịch!
Yên lặng!
Thậm chí tiếng kêu của côn trùng, cũng chẳng có, dưới Tử Linh Uyên này, dường như ngoài âm linh yêu thú ra, quả thật chắng có một sinh vật sống nào khác.
Tuy nhiên, vào lúc này, Trương Tiểu Phàm đột nhiên nghe thấy, cố một tràng tiếng bước chân, đột ngột vang lên.
Tiêng bước chân trong bóng tối này, nhẹ nhàng hài hoà, thê nhưng trong tai Trương Tiểu Phàm, giống như sấm động giữa trời xanh. Hắn đột ngột đứng dậy, quay đầu nhìn ra chỗ tiếng bước chân phát ra, đông thời nắm chặt lấy Thiêu Hoả Côn.
Đằng xa, chỗ bóng tối, có một ánh sáng, di chuyển lại gần, thế rồi, tại chỗ sáng đó xuất hiện một nữ nhân, y phục toàn thân màu xanh của nước, tề mi tú mục, da thịt ngọc ngà khi sương thắng tuyết, trong bóng tối này dương như mang đến một vẻ đẹp yêu dị, quả là sự mĩ lệ quỷ dị, làm người ta phải động tâm phách.
Trương Tiểu Phàm đột nhiên há hốc mồm, kinh ngạc không nói lên lời, nữ nhân ấy chính là thiếu nữ áo xanh gặp trong Sơn Hải Uyển thành Hà Dương khi hắn vừa hạ sơn.

--------
Chú 1: “Thần ma chí dị, Thiên Yêu Thú “Xích nhãn trư yêu: đầu lợn mình chó, thân thể to lớn, lông đen, cứng sắc, mắt đỏ, có thể nhìn trong đêm tối, thích ăn xác thối, thích sống ở những noi tăm tối ẩm ướt.
Chú 2: “Thần ma chí dị, Thiên Tinh Quái” Ma cây: là cây nghìn năm, đồn rằng có thể hút lấy linh khí của trời đất, lại truyền tại nơi âm uế hút được oán linh yêu lực, do đó mà thành tinh. Hình dáng cây đại thụ, thích ăn sinh vật, có lời đồn khác là tự di chuyển được.

Các tập/chương/hồi khác của Tru Tiên

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !