Truyện kiếm hiệp
 

Ỷ Thiên đồ long ký (Hồi 19)

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 1166
Thuyết Bất Đắc buồn bã nói:
- Bành hòa thượng, bọn mình suy tính lập tâm mong đuổi được Mông Cổ Thát tử, biết đâu rằng rồi sau cùng cũng chỉ trắng tay. Ôi, nghĩ đến kiếp nạn của thiên vạn bách tính chưa dứt, thật là đau lòng.
Vô Kỵ đang vận luồng nhiệt khí trong đan điền lên đề kháng với hàn khí Huyễn Âm Chỉ nghe câu nói của Thuyết Bất Đắc thật rõ ràng, không khỏi ngạc nhiên: “Ông ta nói chuyện muốn đánh đuổi quân Mông Cổ? Chẳng lẽ cái ma giáo mà ác danh đâu đâu cũng nghe kia lại lo lắng cho bách tính đến thế sao?”.
Lại nghe Bành Oánh Ngọc nói:
- Thuyết Bất Đắc, ta đã nói trước rồi, chỉ một mình sức lực của Minh giáo ta thôi, không thể nào đuổi được Mông Cổ Thát tử đâu, mà phải liên lạc với tất cả anh hùng hào kiệt bốn phương, cùng đứng lên mới mong thành công được. Sư huynh ngươi là Bổng Hồ, sư đệ ta là Chu Tử Vượng, năm xưa đứng lên tạo phản, tiếng tăm lừng lẫy, nhưng sau cùng cũng đại bại tan tành, chẳng phải là vì không có ngoại viện hay sao?
Chu Điên lớn tiếng nói:
- Chết đầu nước rồi, hai thằng trọc vẫn còn tranh nhau, kẻ thì bảo phải do Minh giáo làm chủ, kẻ thì rằng cần liên lạc với các danh môn chính phái. Cứ như Chu Điên ta thì cả hai đều láo toét, nói thối bỏ mẹ. Minh giáo mình chia năm xẻ bảy, như rắn mất đầu, làm chủ cái khỉ mốc gì bây giờ. Còn Bành hòa thượng muốn liên lạc với các môn phái, thì cũng thối không chịu được, bọn họ đang vây đánh mình, mình liên lạc thế chó nào được bây giờ?
Thiết Quan đạo nhân chen vào:
- Nếu Dương giáo chủ mà còn sống, bọn mình đánh cho lục đại môn phái một trận tan tành, lo gì họ không nghe hiệu lệnh của bản giáo.
Chu Điên cười sằng sặc, nói:
- Lão mũi bò[10] mọi rợ nói một câu thối còn hơn rắm bò nữa. Nếu Dương giáo chủ còn tại thế, mọi việc dĩ nhiên xuôi xẻ cả, ai mà chẳng biết? Ngươi nói thế … ối chao … ối chao …
Y há miệng cười, hụt hơi thở, hàn khí của Huyễn Âm Chỉ xông lên tim phổi, chịu không nổi phải kêu lên. Lãnh Khiêm nói:
- Câm mồm.
Y vừa nói ra, mọi người đều im lặng cả. Trương Vô Kỵ trong bụng nghĩ ngợi gần xa: “Xem ra Minh giáo là một giáo phái, bên trong có nhiều đầu dây mối nhợ, không phải chỉ chuyên làm điều xấu không đâu”. Chàng liền hỏi:
- Thuyết Bất Đắc đại sư, tông chỉ của quí giáo thực ra như thế nào? Có thể cho biết được chăng?
Thuyết Bất Đắc nói:
- Ồ, ngươi chưa chết ư? Tiểu huynh đệ, ngươi chẳng đâu vào đâu mất mạng vì Minh giáo, chúng tôi thật lấy làm tiếc. Ngươi chỉ còn sống được một vài giờ nữa thôi, bí mật của bản giáo có nói cho ngươi biết cũng chẳng sao. Lãnh Diện tiên sinh, ngươi bảo nói được chăng?
Lãnh Khiêm đáp:
- Nói.
Ý y định nói là “Ngươi nói cho y nghe không sao cả”. Bấy nhiêu chữ y chỉ dùng một chữ “Nói” là đủ.
Thuyết Bất Đắc nói:
- Tiểu huynh đệ, Minh giáo chúng tôi nguyên từ nước Ba Tư, truyền tới Trung Thổ từ đời Đường. Đương thời gọi là Tiên giáo. Vua nhà Đường cho xây chùa Đại Vân Quang Minh tại các nơi, chính là tự viện của Minh giáo. Giáo nghĩa của chúng tôi là làm điều thiện, trừ điều ác, mọi người đều bình đẳng, nếu như có vàng bạc tiền tài, thì đem cứu giúp người nghèo khổ, không được ăn thịt, uống rượu, chỉ thờ Minh Tôn. Minh Tôn tức là thần lửa, mà cũng là thiện thần. Chỉ hiềm là đời nào tham quan ô lại cũng áp bức chúng tôi, anh em trong Minh giáo không chịu nổi, thỉnh thoảng lại nổi lên chống lại. Từ đời Phương Lạp, Phương giáo chủ đời Bắc Tống đến giờ, không biết đã bao nhiêu lần.
Trương Vô Kỵ đã nghe qua tên tuổi của Phương Lạp, biết ông ta ở vào đời Tuyên Hòa, một trong Tứ Đại Khấu, cùng với Tống Giang, Vương Khánh, Điền Hổ cùng nổi danh, nên nói:
- Hóa ra Phương Lạp là giáo chủ của quí giáo?
Thuyết Bất Đắc nói:
- Chính thế. Đến đời Nam Tống thời Kiến Viêm, có giáo chủ Vương Tông Thạch tại Tín Châu khởi sự, thời Thiệu Hưng có giáo chủ Dư Ngũ Bà tại Cù Châu khởi sự, đời Lý Tông, năm Thiệu Định có giáo chủ Trương Tam Thương tại một dải Giang Tây, Quảng Đông khởi sự. Chỉ vì bản giáo xưa nay luôn luôn chống lại triều đình, quan phủ nên triều đình gọi chúng tôi là “ma giáo”, càng cấm đoán nghiêm nhặt hơn. Chúng tôi muốn sống còn, hành sự không khỏi kín đáo, lạ lùng, để tránh tai mắt quan quân. Chính đại môn phái đối với chúng tôi tích oán thành thù hận, thế hia bên ghét nhau như nước với lửa. Đương nhiên, trong số giáo chúng của bản giáo, cũng đôi khi có những kẻ không tự kiềm chế, làm những trò không phải, ỷ mình có võ công, giết người vô tội cũng có, gian dâm cướp bóc cũng có, đem cái tiếng tăm của bản giáo đổ xuống sông xuống …
Dương Tiêu đột nhiên lạnh lùng chen vào:
- Thuyết Bất Đắc, ngươi nói ta đấy hả?
Thuyết Bất Đắc nói:
- Tên của ta là Thuyết Bất Đắc, phàm chuyện gì không nói được thì ta không nói. Chuyện của ai thì người đó biết, kẻ nào ăn vụng thì bụng nó no.
Dương Tiêu hừ một tiếng, không nói thêm nữa. Trương Vô Kỵ đột nhiên giật mình: " Ủa, sao mình không thấy lạnh nữa?". Khi mới trúng Huyễn Âm Chỉ của Viên Chân, chàng thấy lạnh dường như không chịu nổi, nhưng tới lúc này hàn khí dường như biến đâu mất. Thì ra Vô Kỵ trúng phải âm độc của Huyền Minh thần chưởng từ năm lên mười, đến năm mười bảy tuổi mới trục được hết, trong bảy năm đó, thân thể ngày đêm lúc nào cũng kháng lại hàn độc, vận khí ngự hàn và hô hấp dường như là một, không còn phải do ý niệm mà thành một phản ứng tự nhiên. Huống chi chàng tu luyện Cửu Dương thần công dẫu chưa viên mãn, cái cửa ải sau cùng chưa qua được, nhưng dương khí trong người thật là sung vượng, nên chẳng bao lâu âm độc của Huyễn Âm Chỉ đã bị khu trừ hết sạch.
Lại nghe Thuyết Bất Đắc nói tiếp:
- Từ khi Đại Tống ta mất vào tay người Mông Cổ Thát tử, Minh giáo trở nên kẻ tử thù của triều đình vì ngã giáo vẫn coi việc khu trừ Hồ Lỗ là nhiệm vụ của mình. Tiếc rằng những năm gần đây Minh giáo quần long vô thủ, những cao thủ bên trong vì tranh đoạt chức vị giáo chủ nên tàn sát lẫn nhau để rồi người thì rửa tay qui ẩn, kẻ lại lập chi phái riêng, tự làm giáo chủ. Giáo qui đã suy sụp rồi, kết oán gây thù với danh môn chính phái mỗi lúc một sâu, đến nỗi ra cớ sự này. Viên Chân hòa thượng, ta nói có điểm nào không đúng chăng?
Viên Chân hừ một tiếng, nói:
- Đúng lắm, đúng lắm. Các ngươi chết đến nơi, còn nói láo làm gì?
Y vừa nói, vừa từ từ đứng lên, bước tới một bước. Dương Tiêu và Ngũ Tản Nhân cùng “A” lên một tiếng kinh sợ. Mọi người ai cũng biết y sẽ có thể hành động trước nhưng không ngờ rằng công lực của y lại thâm hậu đến thế, trúng phải Hàn Băng Miên Chưởng của Vi Nhất Tiếu rồi, lại có thể đề khí vận công nhanh như vậy. Chỉ thấy y thân hình vững chãi, chân trái lại bước tới một bước, thân thể không nghiêng ngả chút nào.
Dương Tiêu cười khẩy nói:
- Cao túc của Không Kiến thần tăng, quả nhiên ghê gớm thật. Thế nhưng ngươi chưa trả lời câu hỏi của ta lúc trước. Hay bên trong có điều gì đen tối, không tiện nói ra chăng?
Viên Chân cười ha hả, lại tiến lên một bước, nói:
- Nếu các ngươi không biết những uẩn khúc bên trong, ắt sẽ chết không nhắm mắt được. Ngươi hỏi ta làm sao biết được bí đạo đi lên Quang Minh Đính, làm sao vượt qua được biết bao hiểm trở thiên nhiên, lên đến đỉnh núi này mà thần không hay, quỉ không biết? Được, để ta nói thực cho các vị hay, đó là chính hai vợ chồng giáo chủ Dương Đính Thiên dẫn ta lên đó.
Dương Tiêu giật mình, nghĩ thầm: “Với thân phận của y, ắt không thể nào nói láo, nhưng chuyện đó làm sao có thể được?”.
Chu Điên mở miệng chửi ngay:
- Mười tám đời tổ tông đồ rắm chó, bí đạo đó là đại bí mật của Quang Minh Đính, là thánh cảnh trang nghiêm của bản giáo, Dương tả sứ là Quang Minh sứ giả, Vi Nhất Tiếu là Hộ Giáo Pháp Vương, cũng còn chưa đi qua lần nào, trước nay chỉ một mình giáo chủ mới được đi vào bí đạo này mà thôi. Dương giáo chủ sao lại đưa ngươi là người ngoài qua đó được?
Viên Chân thở dài một tiếng, xuất thần hồi lâu, buồn bã nói:
- Nếu các ngươi nhất định phải hỏi cho biết đầu đuôi ngọn ngành, thì để ta kể lại một ẩn sự hai mươi nhăm năm trước đây. Dù sao các ngươi cũng không còn sống để mà xuống núi tiết lộ chuyện này được. Ôi, Chu Điên, ngươi nói không sai chút nào, bí đạo này là trang nghiêm thánh cảnh của Minh giáo, trước nay chỉ một mình giáo chủ mới có thể bước vào, nếu không ắt là vi phạm nghiêm qui không thể tha thứ của tôn giáo. Thế nhưng phu nhân của Dương Đính Thiên đã vào rồi, chính y vi phạm giáo qui, lén dẫn phu nhân vào trong bí đạo …
Chu Điên xen vào:
- Thối lắm, thối không ngửi nổi.
Bành Oánh Ngọc quát lên:
- Chu Điên, đừng phá nữa.
Viên Chân nói tiếp:
- Dương phu nhân lại dẫn ta vào trong bí đạo …
Chu Điên lại chửi:
- Con mẹ nó, láo, láo, nói quấy nói quá.
Viên Chân nói:
- Ta không phải là người trong Minh giáo, đi vào bí đạo tính ra đâu có phạm giáo qui. Ôi, nếu ta có là giáo đồ Minh giáo chăng nữa, dù có phạm trọng tội, ta còn sợ cái gì?
Y đề cập đến chuyện năm xưa, giọng nghe thật thê lương.
Thiết Quan đạo nhân hỏi:
- Dương phu nhân đưa ngươi vào bí đạo làm gì?
Viên Chân nói:
- Chuyện đó là chuyện đã lâu lắm rồi. Lão nạp hôm nay đã là một ông già hơn bảy chục tuổi … chuyện cũ hồi còn trẻ … được rồi, để ta kể hết cho các ngươi nghe. Các vị có biết lão nạp là ai không? Dương phu nhân là sư muội của ta, tục danh lão nạp trước khi xuất gia họ Thành tên Côn, ngoại hiệu là Hỗn Nguyên Tích Lịch Thủ.
Câu nói đó vừa ra khỏi miệng, bọn Dương Tiêu đều hết sức ngạc nhiên, còn Trương Vô Kỵ nằm trong túi vải kinh hãi đếu kêu lên thành tiếng.
Năm xưa trên Băng Hỏa đảo, chuyện xưa nghĩa phụ kể lại tối hôm đó bây giờ hiện ra thật rõ ràng trong óc: Sư phụ của nghĩa phụ là Thành Côn sát hại toàn gia, cha mẹ vợ con nên Tạ Tốn mới giết nhân sĩ võ lâm để ép ông ta phải xuất đầu lộ diện, rồi đánh chết Không Kiến thần tăng nhưng Thành Côn không giữ lời, chẳng ra mặt. Trương Vô Kỵ bây giờ mới nghĩ ra: "Thì ra lúc đó ác tặc Thành Côn đã bái Không Kiến thần tăng làm thầy, Không Kiến thần tăng vì muốn hóa giải một trường oan nghiệt nên cam tâm chịu cho nghĩa phụ đánh mười ba Thất Thương Quyền. Nào ngờ ngay cả sư phụ Thành Côn cũng đánh lừa, khiến cho Không Kiến thần tăng phải ôm mối hận xuống tuyền đài”.
Chàng lại nghĩ tiếp: “Nghĩa phụ sở dĩ thỉnh thoảng phát điên, giết người vô tội, các bang các phái lên núi Võ Đương, bức tử cha mẹ mình, truy nguyên ra tất cả những việc đó đầu giây mối nhợ cũng là do Thành Côn ở bên trong sắp đặt”. Chỉ trong giây lát, lòng chàng phẫn nộ không để đâu cho hết, toàn thân nóng bừng chẳng khác gì bị lửa thiêu đốt. Cái túi Càn Khôn Nhất Khí của Thuyết Bất Đắc kín mít không thông hơi, chàng đã ở trong đó mấy giờ rồi, ngộp thở vô cùng, cũng may nội công thâm hậu, dùng phép qui tức[11] mà thở, dùng rất ít khí trời, có thế mới chịu đựng được tới bây giờ. Bây giờ tâm thần bỗng dưng xáo trộn, Cửu Dương chân khí súc tích trong đan điền không có gì chế ngự, bắt đầu chạy lung tung khắp nơi, thân thể không khác gì bị rơi vào trong một lò than, chịu không nổi phải rên lên mấy tiếng.
Chu Điên quát lớn:
- Tiểu huynh đệ, chúng ta sắp chết đến nơi, ai cũng khổ sở chịu không nổi, nhưng đã là hảo hán thì phải cố nhịn đừng kêu than.
Trương Vô Kỵ đáp lời:
- Vâng.
Chàng liền dùng phép vận công trong Cửu Dương Chân Kinh trấn nhiếp tâm thần, điều quân nội tức. Lúc bình thời chàng chỉ theo đúng phép mà thở thì tâm hồn lập tức lắng xuống như nước mặt hồ, thần du vật ngoại, nhưng lúc này càng vận công, tay chân xương cốt càng thêm khó chịu, tưởng như mỗi nơi đại huyệt đều có hàng trăm chiếc kim nướng đỏ đâm vào.
Thì ra chàng tu tập Cửu Dương Chân Kinh mấy năm qua, tuy học một môn công phu thượng thừa trong thiên hạ, nhưng chưa từng được minh sư chỉ điểm, chỉ tự mình học lấy theo mô thức trong sách, Cửu Dương chân khí tích súc mỗi lúc một nhiều, nhưng chưa biết cách đạo dẫn và vận dụng để khai thông cửa ải sau cùng. Đúng ra không biết cách dẫn đi cũng không sao, nhưng Huyễn Âm Chỉ của Viên Chân lại là công phu tối âm độc trong võ lâm, một khi vào trong cơ thể rồi, chẳng khác nào một thùng thuốc súng nay có thêm mồi dẫn hỏa. Chàng lại đang bị nhốt trong cái túi Càn Khôn Nhất Khí, chân khí bị kích phát không nơi phát tiết, nên chạy ngược vào trong thân thể. Trong thời khắc ngắn ngủi này, chàng đang ở vào giai đoạn tối gian nan của người tu đạo luyện khí, là cửa ải vô cùng hung hiểm, sinh tử thành bại như chỉ mành treo chuông. Bọn Chu Điên nào có biết chàng đang ở vào cửa ải trễ không thể trễ, sớm không thể sớm, đúng lúc thủy hỏa ký tế, long hổ giao hội, lại nghĩ chàng vì trúng phải Huyễn Âm Chỉ sắp chết mà rên rỉ. Chàng hết sức đè nén nhiệt khí chí dương đang chưng đốt, nhưng mỗi câu nói của Viên Chân vẫn từng chữ rõ ràng lọt vào tai.
- Gia đình sư muội và gia đình ta giao kết đã nhiều đời, hai người từ nhỏ đã có ước định hôn nhân. Nào ngờ Dương Đính Thiên lại thầm yêu sư muội ta, đến khi y lên làm giáo chủ Minh giáo, uy chấn thiên hạ, cha mẹ của sư muội ta lại là hạng người tham lợi, sư muội ta cũng tâm chí không vững vàng, nên đã bằng lòng lấy y. Thế nhưng sau khi lấy rồi, nàng lại không thấy hạnh phúc, vẫn muốn gặp lại ta nên cần kiếm một nơi thật kín đáo để hẹn hò. Dương Đính Thiên đối với nàng việc gì cũng chiều theo, không từ chối. Nàng muốn đi xem bí đạo, Dương Đính Thiên tuy không thích tí nào, nhưng không chịu nổi cảnh ỷ ôi, o ép, sau cùng đã đưa nàng vào coi. Từ đó về sau, đường hầm bí mật trên Quang Minh Đính này, nơi thánh địa tối trang nghiêm của Minh giáo mấy trăm năm nay, thành nơi ta cùng giáo chủ phu nhân riêng tư gặp gỡ, ha ha, ha ha … Ta đi đi về về trong bí đạo này mấy chục lần, hôm nay trở lại Quang Minh Đính nào có tốn hơi sức gì đâu?
Dương Tiêu, Chu Điên cả bọn nghe y nói như thế, ai nấy đều câm như hến không nói được câu nào. Chu Điên chỉ chửi được một tiếng “Thối …” đã phải ngừng lại, không nói tiếp được chữ “quá”. Ai nấy tức giận sôi sục, ngực như muốn vỡ tung, đối với Minh giáo không chuyện gì nhục nhã cho bằng. Ngày hôm nay toàn giáo bị tiêu diệt, cũng từ cái bí đạo đó mà ra. Mọi người nghe xong mắt như muốn tóe lửa, nhưng cũng biết những lời Viên Chân nói ra không phải là giả dối.
Viên Chân nói tiếp:
- Các ngươi giận dữ cái gì? Nhân duyên của ta bị Dương Đính Thiên ngang nhiên phá vỡ, rõ ràng là người vợ yêu của ta, chỉ vì Dương Đính Thiên được đứng đầu ma giáo, mà bị chiếm mất, nên ta với ma giáo mối thù này bất cộng đái thiên. Ngày đám cưới của Dương Đính Thiên với sư muội, ta cũng tới mừng, khi uống chén hỉ tửu, trong bụng ta lập một lời nguyền: “Thành Côn này dù chỉ còn một hơi thở, cũng nhất quyết phải giết cho được Dương Đính Thiên, quyết tâm tiêu diệt ma giáo”. Ta mang lời nguyền đó đã hơn bốn mươi năm, hôm nay mới đại công cáo thành, ha ha, Thành Côn này đã vẹn lời thề, chết mới nhắm mắt được.
Dương Tiêu lạnh lùng nói:
- Đa tạ nhà ngươi đã giải cho ta một mối hồ nghi trong lòng. Dương giáo chủ đột nhiên từ trần, chết không rõ vì lý do gì, thì ra cũng tại tay ngươi.
Viên Chân buồn bã nói:
- Năm xưa võ công Dương Đính Thiên cao hơn ta rất nhiều, chẳng nói gì năm xưa, e rằng hiện nay võ công ta cũng chưa bằng được công lực của y thời đó …
Chu Điên chêm vào:
- Thành ra ngươi lén hại Dương giáo chủ, nếu không bỏ thuốc độc, thì cũng như hôm nay bất ngờ đánh trộm.
Viên Chân thở dài, lắc đầu nói:
- Không phải. Sư muội của ta sợ ta lén hạ độc thủ, luôn luôn nhắn nhủ ta rằng, nếu như Dương Đính Thiên bị ta làm hại, thì nàng nhất định không tha. Nàng nói ta và nàng hai người lén gặp nhau, đối với chồng đã là không nên không phải lắm rồi, nếu ta có bụng dạ độc ác, thì trời sẽ chẳng dung. Dương Đính Thiên, ôi, Dương Đính Thiên, y … tự y chết đấy thôi.
Cả bọn Dương Tiêu, Bành Oánh Ngọc cùng “A” lên một tiếng. Viên Chân nói tiếp:
- - Nếu như Dương Đính Thiên chết dưới chưởng hay chỉ của ta, ắt là ta đã tha cho bọn Minh giáo các ngươi.
Thanh âm của y chuyển sang khe khẽ, nhớ lại chuyện ngày xưa mấy chục năm, chậm rãi kể tiếp:
- Đêm hôm đó, ta lại cùng sư muội gặp nhau trong bí đạo, đột nhiên nghe thấy từ phía bên trái tiếng thở dồn dập vọng tới. Việc này từ trước chưa bao giờ xảy ra, bí đạo này cực kỳ kín đáo, người ngoài không thể nào tìm được lối vào, còn người trong Minh giáo, thì có ai dám vào đây. Bọn ta nghe thấy tiếng thở đó, giật mình kinh hãi, đi lần theo xem ai, thấy Dương Đính Thiên ngồi trong một căn phòng nhỏ, tay cầm một miếng da dê, mặt đỏ bừng như máu. Y thấy hai đứa ta liền nói: “Hai người các ngươi, giỏi lắm, giỏi lắm, đối với ta thế đấy”. Y nói xong câu đó, mặt bỗng đổi thành màu xanh lè, nhưng mặt vừa chuyển màu xanh lại biến đi ngay, trở lại thành màu đỏ máu, xanh rồi lại đỏ, đỏ rồi lại xanh, trong chớp mắt đã đổi màu ba lần. Dương tả sứ, ngươi có biết công phu đó là gì không?
Dương Tiêu nói:
- Đó là thần công Càn Khôn Đại Na Di của bản giáo.
Chu Điên nói:
- Dương Tiêu, ngươi cũng luyện thành rồi, phải không?
Dương Tiêu nói:
- “Luyện thành” hai chữ, làm sao dám nói? Năm xưa Dương giáo chủ có bụng thương ta nên có truyền một chút công phu nhập môn thô thiển. Ta luyện hơn mười năm, chỉ mới luyện đến cấp thứ hai. Nếu luyện thêm nữa thì chân khí như muốn nổ tung óc mà ra, không có cách nào khắc chế cả. Mặt Dương giáo chủ có thể trong chốc lát biến màu ba lần, đó là luyện đến cấp thứ tư rồi. Ông ta có nói rằng, trong các giáo chủ bản giáo từ trước tới nay, chỉ có Chung giáo chủ đời thứ tám võ công cao hơn cả, nghe nói luyện đến cấp thứ năm của thần công Càn Khôn Đại Na Di, nhưng ngay hôm luyện thành, tẩu hỏa nhập ma mà chết. Từ đó về sau, chưa có ai luyện được đến cấp thứ tư cả.
Chu Điên nói:
- Khó đến thế sao?
Thiết Quan đạo nhân nói:
- Nếu như không khó, sao có thể gọi là hộ giáo thần công của Minh giáo được?
Những cao thủ trong Minh giáo đều đã nghe danh Càn Khôn Đại Na Di thần công từ lâu, lòng vốn ngưỡng mộ, thành ra tuy trong cảnh nguy hiểm nhưng vừa nói đến, ai ai cũng bàn góp mấy câu.
Bành Oánh Ngọc nói:
- Dương tả sứ, Dương giáo chủ luyện thần công đó đến cấp thứ tư, sao lại có thể biến màu khuôn mặt được?
Y lúc này hỏi những chuyện ngoài lề cũng là có thâm ý, biết Viên Chân chỉ cần đi tới thêm vài bước, từng người một sẽ chết dưới tay y ngay, nên dụ cho y đàm luận chuyện xưa, cốt để kéo dài thời gian, chỉ cần một trong bảy cao thủ của Minh giáo một người hồi phục công lực, liền có thể chống trả một phen, dù có không địch nổi, nhưng cục thế cũng có cơ biến chuyển, còn hơn bó tay chịu chết như bây giờ.
Dương Tiêu lẽ nào không hiểu ý tứ của y, liền đáp:
- Nguyên lý chính yếu của Càn Khôn Đại Na Di thần công là cương nhu, âm dương càn khôn nhị khí đổi qua đổi lại. Trên mặt hiện sắc xanh hay sắc đỏ, là vì trong cơ thể huyết dịch lên xuống, chân khí biến đổi mà ra. Cứ nghe nói khi luyện đến cấp thứ sáu, toàn thân có thể lúc xanh lúc đỏ, nhưng khi qua đến cấp thứ bảy, âm dương nhi khí chuyển hoán không hiện ra, nhìn bên ngoài không sao biết được bên trong thế nào.
Bành Oánh Ngọc sợ rằng Viên Chân ở không sẽ khó chịu, nên hỏi y một câu:
- Viên Chân đại sư, Dương giáo chủ của chúng tôi vì lẽ gì mà qui thiên?
Viên Chân cười khẩy nói:
- Các ngươi trúng phải Huyễn Âm Chỉ rồi, ta nghe các ngươi vận khí hô hấp, biết rằng trong vòng hai giờ nữa không sao cử động được. Các ngươi định mua thời gian, mong tự vận khí giải cứu, nói thẳng cho các ngươi biết, cái đó không kịp đâu. Các ngươi đều là võ học cao thủ, bị thương nặng như thế, vận khí từ nãy tới giờ đã thấy biến chuyển tí nào chưa? Hay là mỗi lúc thân thể thêm cứng đờ?
Bọn Dương Tiêu, Bành Oánh Ngọc vốn đã thấy chuyện đó, nhưng còn một hơi thở thì vẫn chưa chịu bó tay. Lại nghe Viên Chân nói tiếp:
- Khi đó ta thấy mặt Dương Đính Thiên biến đổi lạ lùng, trong bụng thật là kinh hoảng. Sư muội ta biết y võ công cực cao siêu, chỉ ra tay là đưa hai người chúng ta vào chỗ chết, liền nói: “Đính Thiên, mọi sự đều do em không nên không phải, chàng tha cho Thành sư ca hạ sơn, dù trách phạt thế nào, em cũng xin chịu hết”. Dương Đính Thiên nghe nàng nói thế, lắc đầu, chậm rãi nói: “ Ta lấy được người em nhưng không lấy được trái tim em”. Chỉ thấy hai mắt y mở trừng trừng, bỗng từ khóe mắt chảy xuống hai dòng máu tươi, thân hình trơ trơ, không động đậy gì nữa. Sư muội ta kinh hãi quá, kêu lên: “Đính Thiên, Đính Thiên, chàng sao thế?”.
Viên Chân kể đến đây, thanh âm tuy không lớn, nhưng ai nấy trong đêm khuya nghe thấy, nghĩ đến tình trạng hai mắt chảy máu của Dương Đính Thiên, đều cảm thấy rùng mình.
Viên Chân kể tiếp:
- Nàng gọi mấy lần, Dương Đính Thiên tuyệt nhiên không cử động. Sư muội ta thu hết can đảm tiến lên cầm tay y thì đã cứng ngắc, sờ mũi thì đã tắt thở rồi. Ta biết trong lòng nàng đau khổ vô cùng nên an ủi: “Xem ra y đang luyện một môn công phu thật khó khăn, đột nhiên tẩu hỏa, chân khí chạy ngược lên, khiến cho không thể nào cứu kịp”. Sư muội ta đáp: “Đúng thế, y luyện môn võ công không gì sánh kịp Càn Khôn Đại Na Di của Minh giáo, đang vào lúc khó khăn, đột nhiên nhìn thấy hai đứa chúng ta lén gặp nhau nơi đây, tuy không phải chính tay tiểu muội giết y, nhưng cũng vì em mà chết”.
Ta đang tính nói vài câu khuyên giải, đột nhiên sư muội chỉ về phía sau lưng ta, quát lên: “Ai thế?”. Ta vội quay đầu, không thấy bóng dáng ai, khi nhìn trở lại, thì trên ngực nàng đã cắm một con dao găm, tự sát chết rồi.
Ha ha, Dương Đính Thiên nói rằng: “Ta lấy được người em nhưng không lấy được trái tim em”. Còn ta chiếm được trái tim sư muội, nhưng vẫn không lấy được người nàng. Nàng là người mà ta trong đời yêu nhất, kính nhất, nếu như Dương Đính Thiên không nhảy vào phá đám, nhân duyên đẹp đẽ của hai chúng ta đâu có kết cục thê thảm như thế? Nếu Dương Đính Thiên không làm giáo chủ ma giáo, sư muội ta đời nào chịu lấy một người lớn hơn nàng đến trên hai chục tuổi. Dương Đính Thiên chết rồi, ta đâu có làm gì y được, nhưng ma giáo thì vẫn còn hoành hành trong thiên hạ. Ngay khi đó, ta chỉ vào thi thể Dương Đính Thiên và sư muội, nói rằng: “Thành Côn này thề rằng sẽ hết sức mình phúc diệt Minh giáo, bao giờ thành công rồi, sẽ đến trước hai người tự vẫn để báo đáp”. Ha ha, Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu, các ngươi trong chốc lát sẽ chết ngay, cái mạng của Thành Côn này cũng chẳng còn bao lâu nữa, chỉ có điều ta tâm nguyện hoàn thành, vui vẻ mà tự vẫn, sung sướng hơn các ngươi vạn phần. Trong bao nhiêu năm qua, không giờ khắc nào ta không trù tính tìm cách tiêu diệt ma giáo. Ôi, Thành Côn này một đời bất hạnh, ái thê bị người ta cướp mất, chỉ có một đứa học trò yêu, cũng hận ta thấu xương …
Trương Vô Kỵ thấy y đề cập đến Tạ Tốn, vội ngưng thần chú ý nghe. Thế nhưng lúc này chân khí trong cơ thể càng lúc càng nhiều, tưởng như tay chân xương cốt chỗ nào cũng căng phồng, từng thớ thịt muốn nổ tung, ngay cả những sợi tóc cũng như phình to gấp mấy lần. Viên Chân nói tiếp:
- Sau khi ta xuống Quang Minh Đính, trở về trung nguyên, đến thăm tên học trò yêu lâu năm không gặp Tạ Tốn. Ngờ đâu vừa nói chuyện, ta mới hay y hiện là một trong tứ đại pháp vương của ma giáo. Ta tuy ở trên Quang Minh Đính một thời gian lâu nhưng chỉ toàn tâm để ý tới sư muội, những chuyện trong ma giáo tuyệt không biết tới, sư muội ta cũng không hề đề cập chuyện nội bộ, ngay cả đồ đệ ta giữ chức vị cao trong ma giáo, cũng chính y nói ra ta mới biết. Y còn kiệt lực khuyên ta gia nhập ma giáo, nói gì hết sức đồng tâm, đuổi quân Hồ Lỗ. Ta tức giận không để đâu cho hết, nhưng chợt nghĩ ra: “Ma giáo người nhiều thế mạnh, gốc rễ sâu xa, cao thủ lại đông như kiến, ta chỉ có một mình, không thể nào diệt họ nổi. Không nói gì ta chỉ một thân, mà dẫu có hào kiệt võ lâm trong thiên hạ liên thủ, cũng chưa chắc hủy được họ. Duy chỉ có một cách là từ bên trong xúi giục, để sao họ tự tàn sát lẫn nhau, chính mình tự diệt mình.
Bọn Dương Tiêu nghe thấy y nói thế, ai nấy đều kinh hãi. Bao nhiêu năm nay cả bọn như người bị bịt mắt, đâu có biết đại địch ở ngay bên cạnh, trăm mưu nghìn kế để hủy diệt Minh giáo. Vậy mà mọi người lại lo tranh đoạt chức vị giáo chủ, đánh phá lẫn nhau hỗn loạn một phen, lời nói của Viên Chân khác nào lấy gậy đập lên đầu khiến họ choàng tỉnh lại.
Lại nghe thấy y nói tiếp:
- Khi đó ta thản nhiên như không, chỉ nói đây là việc lớn, phải có thời giờ suy nghĩ. Vài ngày sau, ta đột nhiên giả vờ say rượu, cố ý bức gian vợ của đồ nhi Tạ Tốn, thừa cơ giết luôn cha mẹ vợ con toàn gia y. Ta biết rằng từ đó về sau, y sẽ hận thấu xương, thể nào cũng tìm ta báo thù, nếu kiếm không được, thể nào cũng làm điều sằng bậy. Ha ha, biết trò ai bằng thầy, thằng bé Tạ Tốn chuyện gì cũng giỏi, văn tài võ công đều hơn người, có điều dễ bị khích động, không chịu suy nghĩ cho sâu xa để tìm hiểu tiền nhân hậu quả …
Trương Vô Kỵ nghe đến đây, trong lòng phẫn nộ không sao kiềm chế nổi, nghĩ thầm: “Thì ra bao nhiêu bất hạnh xảy ra cho nghĩa phụ, toàn do tên lão tặc Thành Côn cố tình sắp đặt cả. Tên giặc già này có phải say rượu rồi nổi thú tính đâu, mà là âm mưu như thế”.
Lại nghe Viên Chân đắc ý dương dương nói tiếp:
- Tạ Tốn giết bừa bãi giang hồ hảo hán, đâu đâu cũng để lại tên ta, tưởng thế sẽ ép được ta xuất đầu lộ diện, ha ha, ta đời nào thò mặt ra? Nếu không muốn người khác biết, chỉ có cách đừng làm thôi, Tạ Tốn gây ra biết bao oán thù, những mối huyết cừu đó đều đổ lên đầu Minh giáo cả. Y giết người đôi khi cũng gặp nguy hiểm, ta liền ẩn mặt giải vây cho y, y là con dao ta dùng để giết người, lẽ nào để y bị người ta hủy diệt? Ngoại địch của ma giáo càng nhiều, các cao thủ lại tranh ngôi giáo chủ, xâu xé không dứt, tất cả đều rơi vào kế của ta cả. Tạ Tốn không giết Tống Viễn Kiều, cũng là điều đáng tiếc, nhưng đánh chết Không Kiến thần tăng của phái Thiếu Lâm, đánh Không Động ngũ lão bị thương, giết vô số các hảo thủ nơi Vương Bàn Sơn đảo, cả đàn chủ Thiên Ưng giáo của người bạn cũ là Ân Thiên Chính cũng không tha … học trò giỏi ơi là học trò giỏi, không uổng ta năm xưa kiệt tâm tận lực truyền cho y một thân võ công.
Dương Tiêu lạnh lùng nói:
- Nếu như thế, ngay cả sư phụ ngươi là Không Kiến thần tăng cũng bị ngươi dùng độc kế hại tử nữa.
Viên Chân cười đáp:
- Ta bái Không Kiến làm thầy, đâu có phải thực lòng đâu? Y được ta rập đầu lạy mấy cái, rồi chịu mất mạng thì cũng đâu có thiệt thòi gì, ha ha, ha ha.
Trong khi Viên Chân cười ha hả, Trương Vô Kỵ giận muốn phát điên, tai ù đi, đột nhiên ngất xỉu nhưng lại tỉnh dậy ngay. Chàng trong đời từng chịu biết bao nhiêu khinh khi hà hiếp, cũng thản nhiên như không, nhưng nghĩ đến nghĩa phụ là một hảo hán hiên ngang như thế, bị Thành Côn dùng độc kế làm cho gia phá nhân vong, thân bại danh liệt, hai mắt bị mù, sống một thân một mình nơi hoang đảo chờ chết, cái thâm cừu đại hận đó lẽ nào không báo?
Nộ khí trong ngực dâng lên, chân khí Cửu Dương trong cơ thể càng bùng lên mãnh liệt, nhưng không sao thoát được ra ngoài, cái túi Càn Khôn Nhất Khí dần dần phồng lên nhưng bọn Dương Tiêu đều chú tâm nghe Thành Côn nói chuyện, không ai để ý đến cái túi tại sao lại như biến ra như thế. Viên Chân lại nói tiếp:
- Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu, Bành hòa thượng, Chu Điên, các ngươi còn gì để nói nữa không?
Dương Tiêu thở dài một tiếng, nói:
- Sự đã như thế, còn gì để nói nữa? Viên Chân đại sư, ông có thể tha mạng cho con gái tôi được chăng? Mẹ nó là Kỷ Hiểu Phù người của phái Nga Mi, xuất thân danh môn chính phái, cũng chưa nhập Minh giáo.
Viên Chân nói:
- Dưỡng hổ di hoạn, nhổ cỏ nhổ cả rễ.
Nói xong bước tới một bước, giơ chưởng ra, chầm chậm đánh xuống đầu Dương Tiêu. Trương Vô Kỵ nằm trong cái túi vải nghe biết việc đến lúc khẩn cấp, không còn nghĩ đến việc toàn thân nóng như thiêu, nghe tiếng phỏng chừng khoảng cách, tung mình lao tới trước Viên Chân, tay trái giơ lên cách lớp vải gạt tay y ra ngoài.
Viên Chân lúc này chỉ mới cố miễn cưỡng hành động, nhưng nguyên khí vẫn chưa phục hồi, bị Trương Vô Kỵ gạt ra, thân hình lao đao, lùi lại một bước, quát lên:
- Thằng nhãi này, ngươi … ngươi …
Y vừa định thần liền tiến lên nhắm ngay cái túi đánh một chưởng. Chưởng này không trúng người Trương Vô Kỵ mà lại bị cái túi hất dội ra, khiến y phải lùi lại hai bước, thật ngạc nhiên không hiểu tại sao. Trương Vô Kỵ bấy giờ miệng khô lưỡi đắng, đầu óc bàng hoàng, Cửu Dương chân khí trong người căng phồng như muốn nổ tung cơ thể, nếu như cái túi Càn Khôn Nhất Khí vỡ trước chàng sẽ thoát hiểm, còn như nếu không đề ngự nổi luồng chân khí mãnh liệt vô cùng trong thân thể, da thịt chàng sẽ vỡ tan, cháy xém như bị quay trong lò.
Viên Chân thấy chiếc túi lạ lùng, liền tiến lên hai bước, tung chưởng đánh tới. Lần này y cũng bị dội lại, lùi một bước nữa, nhưng chiếc túi cũng bị chưởng của y đánh bật ra, lăn đi như một trái cầu da thật lớn. Trương Vô Kỵ nằm trong chiếc túi, lăn qua lăn lại, lộn lên lộn xuống, ngực thấy khó thở, cố phình bụng toan tống chân khí ra ngoài. Thế nhưng chiếc túi lúc này đã căng phồng, mỗi hơi thở càng lúc càng khó khăn. Viên Chân liên tiếp đánh ra ba quyền, đá thêm hai cái, đều bị chân khí trong túi đẩy bật ra, Trương Vô Kỵ nằm bên trong không hay biết. Cũng may Viên Chân chỉ đánh trúng ngoài bao, nếu đánh trúng được thân thể Trương Vô Kỵ, lúc này chân khí đang đầy tràn, chân tay Viên Chân thể nào cũng bị trọng thương.
Bọn Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu bảy người thấy chuyện kỳ lạ, đều kinh ngạc đến thừ người ra. Cái túi Càn Khôn Nhất Khí là của Thuyết Bất Đắc, chính ông ta cũng không biết tại sao lại phồng lên thành như trái cầu, cũng không biết Trương Vô Kỵ nằm trong đó còn sống hay đã chết.
Lại thấy Viên Chân rút từ trong lưng ra một con dao găm, hết sức đâm vào chiếc túi, thế nhưng chỗ bị đâm chỉ lõm xuống mà không thủng. Cái túi đó chất liệu thật lạ kỳ, không phải da mà cũng chẳng phải tơ, là một dị vật của trời đất, thanh chủy thủ của Viên Chân lại không phải là bảo đao, đâm luôn mấy cái nhưng không làm gì được. Viên Chân thấy đánh đấm đâm chém đều không công hiệu, nghĩ thầm: “Việc gì ta phải dây dưa với tên tiểu tử này?”. Y giơ chân lên, hết sức đạp ra, chiếc túi vải liền lăn ra cửa sảnh.
Lúc này chiếc túi đã căng phồng thành một trái cầu, đụng phải cửa sảnh, liền dội trở lại, lăn thẳng vào người Viên Chân. Viên Chân thấy trái cầu thế lăn mãnh liệt, hai tay cùng tống ra, hết sức đẩy trở lại.
Chỉ nghe bình một tiếng thật lớn, chẳng khác gì giữa ban ngày nghe một tiếng sét rền vang, mảnh vải bay tứ tung, chiếc túi Càn Khôn Nhất Khí đã bị Cửu Dương chân khí trong người Vô Kỵ phá vỡ, tan như bươm bướm. Viên Chân, Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu, Thuyết Bất Đắc cả bọn đều thấy một luồng hơi nóng phà vào người, lại thấy một thanh niên áo quần rách rưới đứng trước mặt, mặt mày ngơ ngác. Thì ra trong khoảnh khắc này, Trương Vô Kỵ luyện Cửu Dương thần công đã đại công cáo thành, thủy hỏa tương tế, long hổ giao hội. Chàng nằm trong chiếc túi vải căng phồng kia có khác nào có hàng chục cao thủ cùng ra sức thoa bóp tất cả các đại huyệt trong cơ thể, còn bên trong chân khí cuồn cuộn, mấy chục huyền quan trên kinh mạch đều được khai thông, tưởng như có một dòng thủy ngân chảy tới từng nơi, khoan khoái vô cùng.
Cơ duyên đó từ trước tới nay chưa ai được gặp, chiếc túi quí báu kia vỡ rồi, sau này cũng không thể nào có ai còn gặp được dịp may như thế nữa. Viên Chân thấy chàng trai thần sắc bất định, ngơ ngác hoang mang, còn mình mới bị trọng thương chưa khỏi, nếu không chộp lấy dịp may ngàn năm một thuở này, để đối phương ra tay trước thì thật là nguy hiểm. Nghĩ thế y liền tiến lên một bước, ngón tay trỏ bên phải điểm ra, vận nội kình Huyễn Âm Chỉ điểm vào huyệt Đàn Trung trên ngực Trương Vô Kỵ.
Trương Vô Kỵ giơ tay gạt ra, lúc này thần công của chàng mới thành tựu, nhưng chiêu số võ thuật thật là bình thường, những gì Tạ Tốn và phụ thân dạy cho chưa dung hợp quán thông, làm sao chống nổi với một tuyệt thế cao thủ như Viên Chân? Chỉ mới một chiêu, huyệt Dương Trì trên cổ tay đã bị điểm trúng, lập tức cơ thể run lên bần bật, lùi lại một bước nhưng chân khí sung mãn đang muốn tràn ra trong cơ thể chàng trong chớp mắt đã truyền vào ngón tay của Viên Chân. Hai luồng lực đạo một âm một dương chõi nhau, có điều nội lực của Trương Vô Kỵ do Cửu Dương thần công mà ra, hồn hậu hơn nhiều. Ngón tay Viên Chân nóng hổi, kình lực toàn thân như biến đâu mất, lại vừa mới bị trọng thương xong, công lực so với lúc thường chưa được một thành, biết rằng tình thế không ổn, thoát thân bảo tồn tính mạng là cần, vội vàng quay mình bỏ chạy.
Trương Vô Kỵ giận dữ chửi:
- Tên đại ác tặc Thành Côn kia, mau nạp mạng.
Chàng co giò đuổi ra cửa sảnh, chỉ thấy bóng Viên Chân thoáng một cái, đã chạy vào một cửa hông. Trương Vô Kỵ tức khí đầy ngực, ra sức rượt theo. Chàng vừa sử dụng kình lực, nghe bình một tiếng trán đã đập mạnh vào cánh cửa. Thì ra chàng chưa biết mình đã luyện thành Cửu Dương thần công, mỗi lần giơ tay, co chân đều mạnh mẽ gấp mười lần bình thường, vừa cất bước đã không còn kiểm soát được sức lực nên mới va vào cánh cửa.
Chàng đưa tay xoa đầu, thấy hơi ngâm ngẩm đau, nghĩ thầm: “Sao mình lại có tà môn này, vừa nhắc chân đã chạy xa đến thế?”, vội vàng theo cửa hông đi vào, thấy một căn nhà nhỏ. Chàng nhất tâm nhất ý báo thù cho nghĩa phụ, vội vàng đi qua sảnh đường đuổi theo.
Đằng sau căn phòng là một tòa nhà lớn, bên trong trồng đầy hoa cỏ, hương thơm ngào ngạt, thấy phòng phía tây có ánh đèn chiếu ra vội tung mình nhảy tới. Vừa đẩy cửa ra, chỉ thấy một bóng xám vụt một cái, Viên Chân đã vén một tấm màn thêu chạy vào trong đó.
Trương Vô Kỵ cũng chui vào nhưng không còn thấy Viên Chân đâu nữa. Chàng nhìn kỹ lại, không khỏi lạ lùng, thì ra nơi đây là một khuê phòng của một tiểu thư con nhà giàu có. Ngay bên cửa sổ là một bàn trang điểm, trên bàn để nến đỏ chiếu sáng những đồ đạc gấm vóc lụa là, đường hoàng phú lệ, không kém gì phòng của Chu Cửu Chân. Một bên là một cái giường, trướng rủ màn che, đằng trước còn để một đôi giày con gái màu đỏ, hẳn có người nằm ngủ trong đó. Khuê phòng này chỉ có một lối vào, các cửa sổ đều đóng chặt, rõ ràng nhìn thấy Viên Chân lẻn vào, nhưng chỉ một giây sau đã mất tăm mất tích, chẳng lẽ y có phép tàng hình hay sao? Hay y không nề là người xuất gia, dám ngang nhiên chui vào giường phụ nữ?
Trong khi chàng còn chưa biết nên hay không nên vạch màn ra tìm kiếm kẻ địch, bỗng lẹp kẹp có tiếng chân người đi tới. Trương Vô Kỵ nép mình vào ẩn sau một chiếc áo cừu treo ở bên tường phía tây, thấy có hai người từ ngoài đi vào. Chàng thò đầu ra xem thấy hai người con gái, một người mặc áo dài thêu màu vàng nhạt, quần áo sang trọng, còn một người tuổi nhỏ hơn, mặc áo xanh bằng vải, là một a hoàn. Con đầy tớ giọng khàn khàn nói:
- Tiểu thư, đêm đã khuya rồi, mời tiểu thư đi nghỉ.
Tiểu thư nọ tát trái một cái, ra tay thật nặng đánh vào mặt đứa đầy tớ. Đứa tớ gái choáng váng lùi lại một bước. Tiểu thư kia thân hình hơi lảo đảo, quay mặt lại, dưới ánh nến Trương Vô Kỵ nhìn rõ ràng, thấy nàng đôi mắt to đen láy, mặt bầu bĩnh, chính là người chàng vạn dặm đường xa từ Trung Nguyên đưa tới Tây Vực Dương Bất Hối.
Bây giờ xa nhau mấy năm, thân thể nàng đã cao lớn hơn trước nhiều, nhưng thần thái không thay đổi, khóe miệng nhếch lên khi còn nhỏ nay hiện rõ hơn. Chỉ nghe nàng mắng:
- Ngươi nói ta đi ngủ, hừ, lục đại phái vây đánh Quang Minh Đính, cha ta đang bàn tính đối sách với người ta, nói suốt đêm chưa chắc đã xong, lão nhân gia chưa ngủ, làm sao ta ngủ được? Tốt hơn hết là cha ta bị người ta giết chết, còn ta cũng bị ngươi giết luôn, cả thiên hạ này thuộc về ngươi hết.
Con a hoàn đâu dám biện bạch, đỡ nàng ngồi xuống. Dương Bất Hối nói:
- Mau đem kiếm đến đây cho ta.
Con a hoàn đi đến bên vách, lấy một thanh trường kiếm treo trên đó xuống. Hai chân cô ta nối với nhau bằng một sợi xích nhỏ, hai cổ tay cũng có một sợi xích khác, chân trái khập khễnh, lưng gù cong như cánh cung, đến khi cô ta lấy được thanh kiếm quay đầu lại, Trương Vô Kỵ càng thêm kinh hãi, thấy mắt phải nhỏ, mắt trái to, mũi và một bên miệng méo xệch, hình dáng thật là đáng sợ, nghĩ thầm: “Cô gái này còn xấu hơn cả Châu Nhi. Châu Nhi là vì trúng độc nên mặt mày sưng u, cũng còn có cơ hội trị được, còn cô gái này là tàn tật bẩm sinh”.
Dương Bất Hối cầm thanh kiếm, nói:
- Địch nhân có thể đến bất cứ lúc nào, ta muốn đi ra ngoài tuần tra.
Con tiểu a hoàn nói:
- Để con đi theo tiểu thư, nếu như gặp địch, cũng có thêm được một người chiếu ứng.
Giọng nói cô gái khàn khàn ú ớ thật khó nghe, tưởng như từ một hán tử trung niên thô lỗ. Dương Bất Hối nói:
- Ai cần ngươi giả vờ tốt đối với ta?
Tay trái nàng lật một cái đã nắm chặt mạch môn con đầy tớ. Đứa a hoàn không còn cử động gì được nữa, run run kêu:
- Tiểu thư, cô … cô …
Dương Bất Hối cười nhạt nói:
- Địch nhân ùn ùn kéo tới, cha con ta sống chết chỉ còn sớm tối, ngươi tiểu a đầu có phải là do kẻ thù phái đến Quang Minh Đính để nằm phục sẵn nơi đây chăng? Cha con ta đời nào chịu để cho ngươi dày vò? Hôm nay ta giết ngươi trước.
Nói xong nàng xoay thanh kiếm đâm luôn vào cổ con a đầu. Trương Vô Kỵ từ khi biết cô đầy tớ gái này thân thể tàn tật, trong lòng nẩy tình thương hại, đột nhiên thấy Dương Bất Hối giơ kiếm đâm, trong cơn nguy cấp không kịp suy nghĩ, lập tức phi thân ra, búng ngay vào mũi kiếm một cái. Dương Bất Hối cầm kiếm không vững, nghe keng một tiếng, trường kiếm liền rơi xuống đất. Tay nàng vừa rời khỏi kiếm, hai ngón tay trỏ và giữa liền đâm luôn vào mắt Vô Kỵ. Chiêu này vốn chỉ là chiêu Song Long Sang Châu[12] tầm thường không có gì kỳ lạ, nhưng nàng đã được cha chỉ dạy mấy năm nay nên sử xuất cũng hơi có uy lực. Trương Vô Kỵ nhảy về phía sau, buột miệng nói:
- Bất Hối muội muội, ta đây.
Dương Bất Hối nghe y nói bốn chữ “Bất Hối muội muội”, kinh ngạc vô cùng, hỏi lại:
- Có phải Vô Kỵ ca ca đấy không?
Nàng chỉ nhận ra thanh âm ngữ điệu của bốn chữ “Bất Hối muội muội”, chứ không nhận ra được diện mạo Trương Vô Kỵ. Trương Vô Kỵ trong lòng hơi hối hận, nhưng không còn có thể chối được nữa, đành nói:
- Ta đây. Bất Hối muội muội, mấy năm nay em có khỏe không?
Dương Bất Hối định thần nhìn kỹ, thấy chàng quần áo rách rưới, mặt mày bẩn thỉu, trong lòng nghi ngại không biết có phải không, nói:
- Ngươi … ngươi … có thật là Vô Kỵ ca ca không? Sao mà … sao mà lại tới được chốn này?
Trương Vô Kỵ nói:
- Đó là Thuyết Bất Đắc mang ta lên Quang Minh Đính đó. Gã hòa thượng Viên Chân kia đến phòng này rồi, đột nhiên không thấy đâu nữa, trong này có đường nào ra không?
Dương Bất Hối lạ lùng hỏi:
- Viên Chân hòa thượng nào? Ai vào trong phòng vậy?
Trương Vô Kỵ đang gấp chuyện đuổi theo Viên Chân, nếu nói hết câu chuyện thì quá dài, liền nói:
- Cha của em bị thương ở ngoài sảnh, muội muội mau ra xem thế nào.
Dương Bất Hối giật mình kinh sợ, vội nói:
- Để tiểu muội ra xem gia gia.
Nói xong tiện tay nhắm ngay thiên linh cái con a đầu đánh xuống một chưởng, ra tay thật nặng. Trương Vô Kỵ kinh hãi kêu lên:
- Không được thế.
Giơ tay đẩy vào vai cô ta một cái, chưởng của Dương Bất Hối rơi vào khoảng không. Dương Bất Hối hai lần định giết con a hoàn, đều bị chàng cản lại, gay gắt nói:
- Vô Kỵ ca ca, anh cùng phe với con a đầu này chăng?
Trương Vô Kỵ lạ lùng:
- Nó là đầy tớ của em, anh mới gặp lần đầu, sao lại cùng phe với cô ta được?
Dương Bất Hối nói:
- Anh không biết nội tình đầu đuôi, sao lại cứ xen vào chuyện của người khác. Con a đầu này là đại đối đầu của gia đình em, cha em dùng xích sắt xích chân tay nó lại, để đề phòng nó khỏi hại em. Giờ phút này địch nhân kéo tới tập kích, con a đầu này thể nào cũng thừa cơ báo thù.
Trương Vô Kỵ thấy cô gái nhỏ tội nghiệp đáng thương, tuy hình dáng lạ lùng, nhưng không có vẻ gì là kẻ hung ác, nên nói:
- Cô nương, cô có ý định thừa cơ báo phục chăng?
Cô tớ gái lắc đầu đáp:
- Không thể nào có.
Trương Vô Kỵ nói:
- Bất Hối muội muội, em nghe đó, cô ta nói không có đâu, tha cho cô ta đi.
Dương Bất Hối nói:
- Được rồi, nếu như anh vị tình, ối chà …
Thân hình nàng nghiêng qua, lảo đảo đứng không vững. Trương Vô Kỵ vội vàng tiến tới đỡ, đột nhiên hai huyệt Huyền Khu, Trung Khu ở sau lưng đau nhói lên, ngã lăn ra đất. Thì ra Dương Bất Hối sợ chàng ra tay cản trở, dụ cho chàng đến gần, dùng cái nhẫn đả huyệt ở ngón tay giữa điểm luôn hai đại huyệt. Nàng điểm ngã Trương Vô Kỵ rồi, tay phải xoay lại, nhắm ngay Thái Dương con a hoàn đánh tới.
Thế nhưng bàn tay chưa đụng vào người nó, Dương Bất Hối thấy huyệt đan điền đột nhiên nóng hổi, toàn thân tê dại, đành phải buông tay con a hoàn ra, hai đầu gối nhũn ra, ngồi phịch xuống ghế. Thì ra nàng sử kình đánh vào huyệt đạo của Trương Vô Kỵ, tuy thần công của Trương Vô Kỵ mới luyện thành chưa có năng lực hộ thể nhưng đã có thể phản kích lại, Cửu Dương chân khí liền theo đó chạy khắp các mạch lạc của Dương Bất Hối.
Con a hoàn nhặt thanh trường kiếm dưới đất lên, nói:
- Tiểu thư, cô vẫn thường nghi con muốn hại cô. Bây giờ nếu muốn giết cô, thật dễ dàng như thổi tro trong bếp, thế nhưng con không có ý ấy đâu.
Nói xong đem trường kiếm bỏ lại trong bao, treo trở lại lên vách. Trương Vô Kỵ đứng lên nói:
- Em xem, anh có nói sai đâu.
Chàng bị điểm trúng huyệt đạo rồi, trong giây lát chân khí liền xung giải, lập tức có thể hành động được. Dương Bất Hối mắt trừng trừng nhìn chàng, trong lòng thật lạ lùng, lúc này chân tay đã hết tê dại, nghĩ đến an nguy của phụ thân, vội đứng lên nói:
- Cha em bị thương ra sao? Vô Kỵ ca ca, anh ở đây chờ em, khi quay về mình sẽ gặp lại. Mấy năm nay anh có khỏe không? Em lúc nào cũng nhớ anh …
Nàng vừa nói vừa chạy ra ngoài. Trương Vô Kỵ hỏi cô tớ gái:
- Cô nương, gã hòa thượng kia chạy vào trong phòng, đột nhiên biến mất, cô có biết ở đây có đường hầm nào không?
Tiểu hoàn hỏi lại:
- Công tử thể nào cũng phải đuổi y cho bằng được ư?
Trương Vô Kỵ đáp:
- Gã hòa thượng đó thương thiên hại lý, gây ra biết bao nhiêu tội nghiệt, tôi … tôi … dù phải đi đến chân trời góc biển, cũng phải đuổi theo y cho đến cùng.
Đứa tiểu hoàn ngửng đầu lên, nhìn vào mặt chàng. Trương Vô Kỵ nói:
- Cô nương, nếu quả biết được, xin cô chỉ đường cho.
Người tớ gái cắn môi, trầm ngâm giây lát, hạ giọng nói:
- Tính mệnh của tôi do công tử cứu, được rồi, để tôi dẫn công tử đi.
Nàng thổi tắt đèn nến, nắm tay Trương Vô Kỵ kéo đi.

--------------------------------------------------------------------------------
[1] Bố Đại Hòa Thượng là một nhà sư Trung Hoa đời nhà Lương, hình dáng mập mạp, thường mang một cái túi vào chợ xin, rồi bố thí lại cho người khác, có thể coi như một thứ ông già Noel của Phật giáo. Theo truyền thuyết, ông là một bồ tát hóa thân, xuất hiện ở nhiều nơi, nhiều thời kỳ. Nước ta có ông Ba Bị cũng tương tự. Ở đây chỉ lấy biệt hiệu là Bố Đại hòa thượng chứ không phải vị bồ tát trong Phật giáo thực sự.
[2] Cũng là một nhân vật có thật, tính hoạt kê, được coi như một vị tiên.
[3] Năm nhân vật độc lập không ở dưới quyền ai
[4] tức Thượng đế của Minh giáo
[5] Đứng bên kia núi xem hổ đánh nhau
[6] Ra tay bất ngờ, việc binh không nề hà chuyện lừa dối nhau
[7]Bang phân băng ly chiết, nhi bất năng thủ dã; nhi mưu động can qua ư bang nội. Ngô khủng quí tôn chi ưu, bất tại chuyên du, nhi tại tiêu tường chi nội dã
[8]Thiếu Lâm tăng độc chỉ diệt Minh giáo, Quang Minh Đính thất ma quy Tây thiên.
[9] Thiên tác nghiệt, do khả hoạt. Tự tác nghiệt, bất khả hoạt.
[10] Tiếng lóng chỉ đạo sĩ
[11] phép thở của con rùa, dùng rất ít không khí là một phương pháp thở của đạo gia
[12] Hai con rồng tranh nhau viên ngọc

Các tập/chương/hồi khác của Ỷ Thiên đồ long ký

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !