Truyện kiếm hiệp
 

Ỷ Thiên đồ long ký (Hồi 6)

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 1174

Đi đâu cho thiếp theo cùng,
Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam.[1]
Trông vời biển Bắc mênh mang,
Đã yêu thiếp nguyện sắt son một bề.

Ân Tố Tố trước mắt thấy Bạch Qui Thọ, Thường Kim Bằng, Nguyên Quảng Ba, Mạch Kình, Quá Tam Quyền chết nằm ngang dọc, người nào động thủ với y cũng không thoát khỏi, giờ nghe Tạ Tốn khiêu chiến với Trương Thúy Sơn, chàng võ công tuy cao, nhưng cũng không phải là địch thủ, nên nói:
- Tạ tiền bối, đao Đồ Long đã vào tay ông, mọi người ai nấy bội phục ông võ công cao cường, ông còn muốn gì nữa?
Tạ Tốn nói:
- Liên quan đến thanh đao Đồ Long này, có mấy câu cố lão tương truyền, cô có biết không?
Ân Tố Tố đáp:
- Có nghe nói qua.
Tạ Tốn nói:
- Cứ theo đó thì thanh đao này là võ lâm chí tôn, ai cầm nó có thể hiệu lệnh thiên hạ, không ai dám không theo. Trong thanh đao này rốt ráo có cái bí mật gì, mà lại khiến cho thiên hạ quần hùng khâm phục?
Ân Tố Tố đáp:
- Tạ tiền bối cái gì cũng biết, vãn bối đang muốn thỉnh giáo.
Tạ Tốn nói:
- Tôi cũng không biết nữa. Tôi muốn tìm một chỗ ở thanh tĩnh, để có thời gian suy nghĩ về chuyện đó.
Ân Tố Tố nói:
- Ồ, thế thì hay biết bao. Tạ tiền bối tài trí hơn người, nếu như ông cũng không nghĩ ra, người khác làm sao có thể làm được.
Tạ Tốn nói:
- Ha ha, họ Tạ này đâu phải là loại cuồng vọng tự đại. Nói về võ công, hiện nay trên đời người giỏi hơn tôi cũng không phải là ít. Chưởng môn phái Thiếu Lâm Không Văn đại sư ?
Nói đến đây, y ngừng lại một lát, trên mặt thoáng qua một nét buồn mênh mang.
- ? Thiếu Lâm tự Không Trí, Không Tính hai vị đại sư, Trương Tam Phong đạo trưởng của phái Võ Đương, lại còn chưởng môn các phái Nga Mi, Côn Lôn, người nào không là người thân mang tuyệt học? Phái Thanh Hải ẩn ở biên cương phía tây, võ công cũng có chỗ độc đáo bí mật. Còn tả hữu Quang Minh sứ giả của Minh giáo ... ha ha, thật là ghê gớm. Rồi tới Bạch Mi Ưng Vương Ân giáo chủ trong Thiên Ưng giáo của cô cũng là một kỳ tài trên đời khó gặp, tôi chắc gì đã thắng nổi ông ta.
Ân Tố Tố đứng lên, nói:
- Đa tạ tiền bối ca ngợi.
Tạ Tốn nói:
- Tôi được thanh đao này, người ngoài ai chả thèm muốn. Hôm nay trên đảo Vương Bàn Sơn không ai là địch thủ của tôi, đó cũng là Ân giáo chủ tính nhầm thôi. Ông ta tưởng chỉ cần Bạch đàn chủ, Thường đàn chủ hai người cũng dư sức đối phó với các phái Hải Sa, bang Cự Kình, đâu ngờ giữa đường lại có họ Tạ này nhúng tay vào ?
Ân Tố Tố nói chen vào:
- Không phải Ân giáo chủ tính sai đâu, mà tại vì ông ấy có việc quan trọng, không phân thân ra được.
Tạ Tốn đáp:
- Cứ cho là như thế, nếu Ân giáo chủ có mặt tại đây, một là tôi võ công nhiều lắm so với ông ta cũng chỉ kẻ tám lạng, người nửa cân thôi, hai là nghĩ đến tình nghĩa với cố nhân, nên không thể nào ra mặt sang đoạt. Cứ như thế, họ Tạ này đâu có đến làm gì. Ân giáo chủ trước nay vẫn cho là mình tính toán không bao giờ sơ hở, hôm nay đao rơi vào tay tôi, tên tuổi ông ta không khỏi bị thương tổn.
Ân Tố Tố nghe Tạ Tốn nói đối với Ân giáo chủ có ?cố nhân chi tình?, trong lòng cũng hơi yên tâm, nên nàng cố tình tiếp tục nói chuyện nọ chuyện kia để dẫn dụ, ngõ hầu y không đòi tỉ võ với Trương Thúy Sơn nữa:
- Nhân sự nan tri, thiên ý nan liệu, mọi việc bên ngoài không phải muốn gì được nấy. Chính vì thế mà người ta nói là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Tạ tiền bối phúc trạch thâm hậu, lấy được thanh đao này mang đi dễ dàng, người khác thiên phương bách kế đem hết tâm cơ ra chiếm nó, vậy mà lại không được gì.
Tạ Tốn nói:
- Từ khi thanh đao này có trên đời, không biết bao nhiêu phen đổi chủ, cũng không biết đem lại cho người cầm nó bao nhiêu cái họa sát thân. Hôm nay tôi được thanh đao này mang đi, biết đâu ngày mai lại có cao thủ mạnh hơn tới giết tôi rồi đoạt mất?
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố hai người nhìn nhau, đều cảm thấy y nói câu này quả có thâm ý. Trương Thúy Sơn nghĩ đến tam sư ca Du Đại Nham chỉ mới liên can đến thanh đao, mà tới nay chết sống chưa đoán được, còn mình chỉ mới nhìn thấy bảo đao thôi, tính mệnh đã phải giao cho người ngoài.
Tạ Tốn thở dài, nói:
- Hai người văn võ song toàn, tướng mạo tuấn nhã, ta phải ra tay giết đi, chẳng khác gì đập nát một đôi ngọc khí quí báu hiếm có, thật là đáng tiếc. Thế nhưng ở vào tình thế bắt buộc, không giết không xong.
Ân Tố Tố hãi sợ hỏi:
- Sao thế?
Tạ Tốn đáp:
- Tôi lấy được thanh đao này đem đi, nếu trên đảo này để lại một ai sống sót, chẳng mấy ngày mọi người đều biết là đao Đồ Long đang ở trong tay họ Tạ. Người này đến kiếm, người khác đến kiếm, họ Tạ lại không phải là người vô địch trong thiên hạ, làm sao không khỏi có lúc sẩy tay? Không nói chi người khác, chỉ riêng Bạch Mi Ưng Vương không thôi, họ Tạ đã chắc đâu thắng được ông ta. Huống chi Thiên Ưng giáo người nhiều thế mạnh, còn Tạ mỗ chỉ đơn chiếc một thân một mình?
Nói xong y lặng lẽ lắc đầu, nói tiếp:
- Nội ngoại công phu của Ân Thiên Chính cương mãnh không ai sánh kịp, Tạ mỗ vốn kính phục lắm. Nhớ lại khi xưa ? ôi ?
Y lại thở dài, rồi buồn bã lắc đầu.
Trương Thúy Sơn nghĩ thầm: ?Thì ra giáo chủ của Thiên Ưng giáo tên gọi Bạch Mi Ưng Vương Ân Thiên Chính?. Chàng lạnh lùng đáp:
- - Hóa ra ông chỉ muốn giết người bịt miệng đấy thôi.
Tạ Tốn đáp:
- Đúng thế.
Trương Thúy Sơn nói:
- Vậy thì việc gì ông phải kể tội phái Hải Sa, bang Cự Kình, hay Thần Quyền môn làm chi?
Tạ Tốn ha hả cười, nói:
- Cái đó là để cho chúng chết mà không oán giận, lúc lâm tử trong lòng không tức tối đấy thôi.
Trương Thúy Sơn nói:
- Tiền bối quả thật có lòng từ bi.
Tạ Tốn nói:
- Trên đời nay có ai mà không chết? Chết sớm vài năm hay muộn vài năm cũng có khác nhau bao nhiêu. Trương ngũ hiệp và Ân cô nương đang tuổi xuân thì, hôm nay táng thân nơi Vương Bàn Sơn đảo, tựa hồ đáng tiếc lắm thay. Thế nhưng một trăm năm sau nhìn lại, có còn như thế nữa đâu. Năm xưa Tần Cối không hãm hại Nhạc Phi, không lẽ Nhạc Phi sống đến ngày nay? Con người ta lúc chết miễn sao trong lòng yên ổn, hợp lý, đừng có quá thống khổ, thế là đủ rồi. Chúng ta là người học võ, nếu muốn chết hoàn toàn thư thái, thật không phải dễ. Chính thế mà tôi muốn cùng hai vị tỉ thí một phen, ai thua thì chết, thế là công bình lắm rồi. Hai người tuổi ít hơn tôi, tôi nhường các ngươi được lợi thế. Binh khí, quyền cước, nội công, ám khí, khinh công, thủy công, muốn chọn gì thì chọn, tôi đều hầu tiếp.
Ân Tố Tố nói:
- Ông lớn lối nhỉ, muốn tỉ đấu công phu gì cũng được, có phải thế không?
Nàng nghe Tạ Tốn nói như thế, biết rằng hôm nay không cách gì thoát được cái cảnh khó khăn này. Đảo Vương Bàn Sơn lênh đênh giữa biển, Thiên Ưng giáo lại tin chắc hai đàn chủ Bạch Thường có mặt, không thể sơ sót, nên không đưa cường viện đến làm gì. Nàng tuy nói cứng, nhưng nghe giọng cũng hơi run.
Tạ Tốn sựng lại, nghĩ thầm nếu nàng lại đòi mình tỉ thí thêu thùa vá may, chải đầu đánh phấn, thì làm sao được nên lớn tiếng nói:
- Đương nhiên là chỉ võ công thôi, chứ không lẽ cả chuyện ăn cơm uống rượu? Nói vậy chứ có thi ăn cơm uống rượu, hai người cũng không thắng được cái túi cơm hũ rượu này đâu. Chúng ta chỉ đấu một lần xem ai thắng ai thua, hai người thua thì ra tay tự sát. Chao ôi, một đôi người ngọc đẹp đẽ như thế kia, tôi thật không đang tâm chính mình hạ thủ.
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố nghe y nói ?một đôi người ngọc?, không khỏi hai má đỏ bừng.
Ân Tố Tố bỗng nhướng đôi lông mày, hỏi lại:
- Thế tiền bối thua có tự sát không?
Tạ Tốn cười đáp:
- Tôi làm sao thua được?
Ân Tố Tố nói:
- Tỉ thí phải có thua được. Trương ngũ hiệp đây là danh gia đệ tử, biết đâu chẳng có một môn công phu thắng được ông?
Tạ Tốn cười:
- Bằng tuổi trẻ như ngũ hiệp, dẫu chiêu số có cao thì nội lực cũng không thâm hậu được.
Trương Thúy Sơn nghe hai người lời qua tiếng lại, trong bụng tính toán: ?Công phu nào của mình có thể ngang tay với y được? Khinh công chăng? Chưởng pháp mới học chăng? ? Bỗng nhiên linh cơ nhất động, chàng nói:
- Tạ tiền bối, nếu như ông nhất định ép tôi phải động thủ, không lộ cái xấu ra thì không xong. Nếu tôi thua tiền bối, dĩ nhiên rút kiếm tự sát, thế nhưng nếu như hai người ngang nhau thì sao?
Tạ Tốn lắc đầu:
- Không có chuyện ngang nhau. Trận đầu ngang nhau, thì sang trận thứ hai, bao giờ thắng bại rõ ràng mới thôi.
Trương Thúy Sơn nói:
- Được rồi, nếu như vãn bối thắng được một chiêu nửa thức, quả không dám bảo tiền bối làm gì, chỉ xin tiền bối đáp ứng một chuyện thôi.
Tạ Tốn đáp:
- Một lời đã định, thế ngũ hiệp muốn tỉ thí môn gì?
Ân Tố Tố trong bụng rất lo, hạ giọng hỏi:
- Chàng muốn tỉ thí môn gì thế? Có chắc ăn không?
Trương Thúy Sơn cũng hạ giọng đáp:
- Không biết nữa, cứ hết sức thôi.
Ân Tố Tố nói nhỏ:
- Nếu thấy không xong, hai đứa mình tùy cơ chạy trốn, không lẽ trói tay chịu chết.
Trương Thúy Sơn cười buồn, không trả lời, nghĩ bụng: ?Thuyền bè bị phá hủy cả rồi, trên hòn đảo nhỏ tí xíu này, chạy chỗ nào bây giờ??. Chàng sửa lại áo quần, lấy chiếc phán quan bút đúc bằng thép từ trong lưng ra. Tạ Tốn nói:
- Trên chốn giang hồ ai cũng khen ngợi Ngân Câu Thiết Hoạch Trương Thúy Sơn, hôm nay song đầu lang nha bổng của tôi hân hạnh được lĩnh giáo. Còn chiếc hổ đầu câu bằng bạc vụn đâu? Sao ngũ hiệp không lấy ra luôn thể?
Trương Thúy Sơn nói:
- Tôi không muốn tỉ thí binh khí với tiền bối, chỉ thi viết vài chữ thôi.
Nói xong, chàng chậm rãi đi đến gần vách đá nơi ngọn núi ở phía bên trái, hít một hơi dài, hai chân nhún một cái, phóng mình nhảy lên. Võ công của phái Võ Đương vốn dĩ đứng vào bậc nhất thiên hạ, lúc này lại là lúc gặp phải hiểm nguy sống chết, lẽ nào lại không hết sức ra tay? Thân hình tung lên khoảng hơn một trượng, lập tức chàng sử dụng công phu tuyệt kỹ Thê Vân Túng, chân phải đạp vào vách núi một cái, mượn sức, lại vọt lên hai trượng nữa. Phán quan bút trong tay nhắm thẳng vào mặt đá, xoẹt xoẹt xoẹt mấy tiếng, đã viết xong chữ ?võ?. Một chữ vừa viết xong, thân hình chàng như muốn rơi xuống.
Trương Thúy Sơn uốn mình tay trái vung chiếc ngân câu, đã trúng một chỗ nhô ra trên vách, chiếc móc chịu cả sức nặng đong đưa. Tay phải lại tiếp tục viết chữ ?lâm?. Hai chữ này, mỗi nét mỗi gạch, đều do Trương Tam Phong đêm khuya suy nghĩ đắn đo mà sáng tạo ra, bên trong bao hàm cương nhu, âm dương, tinh thần khí thế, phải nói là đạt đến cao điểm công phu của phái Võ Đương. Tuy Trương Thúy Sơn công lực còn non, nét bút hằn vào đá chưa sâu mấy nhưng hai chữ rồng bay phượng múa, bút lực hùng kiện, tưởng như dùng khoái kiếm trường thương đục thành.
Viết hai chữ xong, chàng viết tiếp chữ ?chí?, chữ ?tôn?. Càng viết càng nhanh, chỉ thấy đá vụn lả tả rơi xuống, tưởng như linh xà uốn khúc, trông như mãnh thú vươn mình, khoảnh khắc đã xong hai mươi bốn chữ. Việc khắc chữ lên vách đá có khác gì hính ảnh trong thơ Lý Bạch:
Tiêu phong sậu vũ kinh táp táp,
Lạc hoa phi tuyết hà mang mang.
Khởi lai hướng bích bất đình thủ,
Nhất hàng sổ tự đại như đẩu.
Hoảng hoảng như văn quỉ thần kinh,
Thời thời chỉ kiến long xà tẩu.
Tả bàn hữu túc như kinh lôi,
Trạng đồng Sở Hán tương công chiến.
(Gió rít mưa sa rơi lộp bộp,
Hoa rơi tuyết thổi rét căm căm.
Trên vách viết ra không ngừng lại,
Một hàng chữ to bằng cái đấu.
Bàng hoàng nghe tựa quỉ thần kinh,
Đâu đâu cũng thấy rồng rắn lượn,
Quét phải, uốn trái như sấm chớp,
Khác gì Sở Hán đang giao tranh)
Trương Thúy Sơn viết đến nét cuối của chữ ?phong? rồi, cả ngân câu lẫn thiết bút cùng đẩy mạnh vào vách núi, uốn mình rơi xuống đất, nhẹ nhàng khéo léo làm sao đứng ngay bên cạnh Ân Tố Tố.
Tạ Tốn chăm chăm nhìn ba hàng đại tự trên vách núi một lúc thật lâu, không nói một lời. Sau cùng y thở dài một tiếng:
- Tôi không viết nổi, xin chịu thua.
Nên biết là từ ?võ lâm chí tôn? cho đến ?thùy dữ tranh phong? tổng cộng hai mươi bốn chữ, vốn do Trương Tam Phong ý đáo thần hội, suy đi nghĩ lại mà sáng chế ra, đều do ở bút ý. Một nét ngang, một nét dọc, một cái chấm, một cái phảy, đều là toàn do dung hợp những gì tinh diệu nhất của võ công. Giá như chính Trương Tam Phong đến đây, nhưng trước chưa qua một đêm cùng cực suy nghĩ, ắt cũng không có được cái tâm cảnh như thế. Ví dù có suy nghĩ hồi lâu, muốn viết hai mươi bốn chữ lên vách núi, cũng không thể nào đạt được trình độ xuất thần nhập hóa thế này. Tạ Tốn có biết đâu nguyên do bên trong, tưởng rằng vì việc bảo đao Đồ Long trước mắt phát khởi tranh chấp, Trương Thúy Sơn lập tức tự ý viết ra ba hàng chữ mà từ lâu cố lão vẫn truyền. Thực ra, ngoài hai mươi bốn chữ này nếu bảo Trương Thúy Sơn viết những chữ khác, so sánh nét bút yếu mạnh, nông sâu sẽ thấy khác xa ngay.
Ân Tố Tố mừng quá, vỗ tay reo:
- Thế là ông thua, phải giữ lời nhé.
Tạ Tốn nhìn Trương Thúy Sơn nói:
- Trương ngũ hiệp đem võ học lồng vào thư pháp, mở ra một con đường mới, khiến cho người người phải mở to mắt, bội phục, bội phục. Ngũ hiệp có điều gì sai bảo, mau nói ra đi.
Bị bắt buộc phải vâng lời, y miễn cưỡng nói ra, trong lòng thật là thất vọng.
Trương Thúy Sơn nói:
- Vãn bối chỉ là kẻ mạt học hậu tiến, có chút nghề mọn, may được tiền bối khen ngợi, đâu dám nói chuyện ?sai bảo? chỉ cầu xin chấp thuận một việc thôi.
Tạ Tốn hỏi:
- Cầu chuyện gì thế?
Trương Thúy Sơn nói:
- Tiền bối lấy thanh đao Đồ Long này đem đi, nhưng tha cho mọi người trên đảo, chỉ bắt mọi người thề độc, không được tiết lộ bí mật.
Tạ Tốn đáp:
- Tôi đâu có ngu đến mức tin vào lời thề của người khác.
Ân Tố Tố nói:
- Hóa ra tiền bối nói nhưng lại chẳng giữ lời. Tiền bối nói nếu thua, sẽ nghe lời người ta sai bảo, sao bây giờ lại không chịu?
Tạ Tốn nói:
- Tôi không giữ lời thì làm gì được tôi?
Nhưng nghĩ lại y thấy mình nói vậy thật là ngang ngược, nên nói:
- Tính mệnh hai người thì tôi tha cho, người khác thì không được.
Trương Thúy Sơn nói:
- Hai kiếm sĩ của phái Côn Lôn là danh gia đệ tử, trước nay chưa làm điều gì ác ?
Tạ Tốn bịt mồm chàng lại nói:
- Cái gì mà điều ác điều lành, dưới mắt ta không có gì khác nhau cả. Hai người mau xé vải áo, nút chặt lỗ tai, lấy hai tay bịt thêm bên ngoài. Nếu muốn sống thì đừng có sơ hở.
Mấy câu đó y nói thật nhỏ tựa hồ sợ người khác nghe thấy. Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố đưa mắt nhìn nhau, không biết y nói thế là nghĩa gì, nhưng thấy y nói hết sức trịnh trọng, ắt bên trong có duyên cớ, đành làm theo lời xé vạt áo nhét vào trong tai, lại lấy hai tay bịt chặt.
Đột nhiên Tạ Tốn há mồm to, dường như cất tiếng hú. Hai người tuy không nghe rõ, nhưng không hẹn mà cùng giật nảy mình. Tất cả mọi người trong Thiên Ưng giáo, Cự Kình bang, Hải Sa phái, Thần Quyền môn, người nào người nấy há mồm lè lưỡi, mặt lộ vẻ kinh ngạc, rồi biến ngay thành thống khổ có vẻ như chịu không nổi, không khác gì đang chịu tra tấn. Qua một lát nữa, từng người từng người lăn ra đất, co quắp quằn quại.
Cao Tưởng hai người của phái Côn Lôn sau khi kinh hoảng liền ngồi xuống xếp bằng nhắm mắt vận nội công chống lại với tiếng hú. Hai người trên trán từng hạt mồ hôi to bằng hạt đậu rơi xuống như mưa, các bắp thịt mặt liên tiếp giựt giựt, mấy lần cố đưa tay che tai, nhưng tay đến còn cách vành tai chừng vài tấc, lại phải bỏ xuống. Đột nhiên cả hai người cùng nhảy vọt lên cao đến hơn một trượng, rơi bịch xuống đất nằm bất động.
Tạ Tốn ngậm miệng ngừng hú, ra hiệu cho Trương Ân hai người lấy vải ra khỏi tai, nói:
- Những người này nghe tiếng hú của tôi, tất cả đều bất tỉnh, nhưng sẽ không ai chết. Có điều khi tỉnh lại rồi, thần trí sẽ thác loạn, thành người điên, không còn suy nghĩ được, và cũng không còn nhớ gì những chuyện đã qua. Trương ngũ hiệp, điều ngũ hiệp yêu cầu tôi là tha chết cho tất cả những người trên Vương Bàn Sơn đảo, tôi đã tha rồi.
Trương Thúy Sơn không đáp, nghĩ thầm: ?Ngươi tuy tha chết cho họ, nhưng những người này sống mà có khác gì đã chết, có khi giết họ đi lại còn đỡ tàn khốc hơn?. Lòng chàng đối với việc tàn độc của Tạ Tốn thật là căm hận, nhưng thấy bọn Cao Tắc Thành, Tưởng Đào nằm hôn mê la liệt, mặt mày vàng ệch, trông không còn là người, nghĩ bụng tiếng hú của y không thôi đã thần uy như thế, quả thực đáng sợ. Nếu như mình không biết trước lấy vải bịt tai, đến bây giờ không biết ra sao.
Tạ Tốn mặt mày thản nhiên, lạnh lùng nói:
- Thôi mình đi.
Trương Thúy Sơn hỏi:
- Đi đâu bây giờ?
Tạ Tốn đáp:
- Đi về. Việc trên đảo Vương Bàn Sơn đã xong rồi, ở lại đây làm gì?
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố hai người nhìn nhau, nghĩ thầm: ?Còn phải đi chung thuyền với tên ma đầu này một ngày một đêm, mười hai giờ đó, không biết còn những biến cố gì nữa??.
Tạ Tốn dẫn hai người đến sau một núi nhỏ ở phía tây hòn đảo. Ở đó có một cái vịnh đậu một chiếc thuyền ba cột buồm, chính là chiếc thuyền y dùng để đến đảo. Tạ Tốn đi đến bên cạnh thuyền, cúi mình nói:
- Mời hai vị lên thuyền.
Ân Tố Tố cười khẩy:
- Lúc này tiền bối sao khách sáo quá nhỉ.
Tạ Tốn đáp:
- Hai vị là khách quí đến thuyền của tôi, sao lại không tiếp đãi cho đủ lễ nghĩa?
Ba người lên thuyền xong, Tạ Tốn đưa tay ra lệnh cho thủy thủ nhổ neo giong thuyền ra. Trên thuyền có đến mười sáu, mười bảy thủy thủ, nhưng người cầm lái ra lệnh gì, cũng đều giơ tay vạch chân, không nói một tiếng, dường như ai ai cũng đều câm cả. Ân Tố Tố nói:
- Tiền bối quả thực là hay, kiếm sao được cái thuyền toàn người vừa câm vừa điếc.
Tạ Tốn cười nhạt, đáp:
- Cái đó có gì khó đâu, tôi chỉ tìm một thuyền mà tất cả thủy thủ đều không biết chữ, chọc điếc tai họ, sau đó bắt họ uống thuốc câm, thế là xong.
Trương Thúy Sơn bỗng thấy rởn gai ốc. Ân Tố Tố vỗ tay cười:
- Hay thật là hay, vừa câm vừa điếc, dù ông có bí mật gì, họ cũng không tiết lậu cả. Tiếc rằng họ còn phải lái thuyền, nếu không mắt họ cũng đâm mù luôn thể.
Trương Thúy Sơn lườm nàng, trách:
- Ân cô nương, một cô gái như cô, cớ sao tàn nhẫn đến thế? Đây là một đại thảm sự ở nhân gian, có gì đáng cười đâu?
Ân Tố Tố lè lưỡi, toan biện bạch, nhưng vừa định nói ra, nhìn lại sắc mặt chàng, vội ngừng lại. Tạ Tốn thản nhiên nói:
- - Sau này về đại lục, lúc đó tôi sẽ đem tất cả bọn họ chọc mù mắt.
Trương Thúy Sơn liếc nhìn những người chèo thuyền, trong bụng thương cảm: ?Chỉ một ngày một đêm nữa, đến đôi mắt các người cũng không còn?.
Buồm kéo lên, mũi thuyền từ từ chuyển qua. Trương Thúy Sơn nói:
- Tạ tiền bối, những người còn ở trên đảo thì sao? Bao nhiêu thuyền bè đều bị ông hủy hết rồi, họ về bằng gì?
Tạ Tốn đáp:
- Trương tướng công, việc ông nghĩ quả không sai. Thế nhưng có điều không nên nghĩ đông nghĩ tây nhiều quá. Cứ để cho họ ở trên đảo tự sống tự lo, ra sao thì ra, không hơn ư?
Trương Thúy Sơn biết y là người không thể đem lý mà nói cho nghe, đành ngồi yên, thấy thuyền mỗi lúc một xa hòn đảo, nghĩ thầm: ?Trên đảo tuy phần lớn là người tác ác đa đoan, nhưng gặp cảnh đó thật là thảm thiết, nếu không ai đến cứu, e rằng trong vòng mười ngày là chết hết?.
Chàng lại nghĩ tiếp: ?Hai đệ tử của phái Côn Lôn chết trên đảo, sư trưởng của họ thể nào chẳng đi tìm, rồi ra võ lâm trung nguyên chỉ ngày một ngày hai sẽ gặp cơn sóng gió?.
Trong những năm qua, Võ Đương thất hiệp tung hoành giang hồ, mọi việc đều chiếm thượng phong, thế mà hôm nay đành chịu thúc thủ, mạng sống nằm trong tay người khác, không có cách nào phản kháng. Trương Thúy Sơn càng nghĩ càng buồn, lại càng tức tối, đành cúi đầu suy nghĩ, không lý gì đến Tạ Tốn và Ân Tố Tố nữa.
Một lát sau, chàng ngửng lên nhìn qua cửa sổ xem phong cảnh biển cả, thấy mặt trời sắp chìm vào những đợt sóng, chiếu lên mặt biển thành nghìn vạn con rắn lập lòe chạy lăng quăng. Chàng còn đang xuất thần, bỗng dưng giật mình: ?Tịch dương sao lại lặn ở phía sau thuyền??. Chàng quay đầu lại nói với Tạ Tốn:
- Người lái đi sai hướng rồi, thuyền của chúng ta đang đi về hướng đông.
Tạ Tốn đáp:
- Thì hướng đông, không sai đâu.
Ân Tố Tố kinh hãi hỏi:
- Hướng đông là biển cả mênh mông, mình đi đâu bây giờ? Sao ông không bảo tài công chuyển hướng?
Tạ Tốn đáp:
- Tôi không nói trước với hai vị rồi ư? Tôi được thanh đao Đồ Long rồi, sẽ đi tìm một nơi thanh tĩnh, để suy nghĩ một thời gian, tìm hiểu xem vì đâu con đao này được gọi là võ lâm chí tôn, làm sao lại hiệu lệnh thiên hạ, mạc cảm bất tòng. Trung nguyên đại lục là nơi nhiều rắc rối, nếu người ta biết tôi có bảo đao, hôm nay có kẻ đến tìm cách đoạt, ngày mai có kẻ đến ăn cắp, cứ lo việc đánh đuổi họ cũng thật là nhiêu khê, làm sao còn tĩnh tâm được? Nếu như người đến tìm lại là cao thủ như Trương Tam Phong tiên sinh hay Thiên Ưng giáo giáo chủ, họ Tạ đâu đã chắc gì thắng. Thành thử tôi phải đi ra ngoài biển khơi, tìm một hòn đảo nào không có dấu chân người để ở.
Ân Tố Tố đáp:
- Vậy tiền bối đưa chúng tôi về trước vậy.
Tạ Tốn cười:
- Các ngươi về đến trung nguyên, hành tàng của tôi bị lộ rồi còn gì?
Trương Thúy Sơn nhỏm người dậy, sẵng giọng:
- Thế ông định sao đây?
Tạ Tốn đáp:
- Chỉ còn cách buộc hai vị ở trên hoang đảo đó với tôi sống một đời tiêu dao khoái hoạt.
Trương Thúy Sơn nói:
- Thế lỡ mười năm, tám năm ông chưa tìm ra bí mật trong thanh đao thì sao?
Tạ Tốn cười đáp:
- Thì các người đành ở trên đảo với tôi mười năm, tám năm, ngày nào tôi nghĩ chưa ra, thì còn ở thêm một ngày. Hai vị trai tài gái sắc, tình đầu ý hợp, ở trên đảo kết thành vợ chồng, sinh con đẻ cái, không hay lắm sao?
Trương Thúy Sơn giận quá, vỗ bàn quát lên:
- Ông không được nói nhăng nói cuội.
Chàng liếc qua, thấy Ân Tố Tố thẹn thùng cúi đầu, hai má đỏ bừng. Trương Thúy Sơn trong lòng kinh hãi, chàng có linh cảm rằng nếu cùng Ân Tố Tố ở bên nhau lâu, e rằng mình khó lòng tự chế. Tạ Tốn là một cường địch, cái tâm viên ý mã trong lòng mình cũng là một cường địch, quả thực bốn bề đều đầy rẫy nguy cơ, làm sao thoát ra khỏi càng sớm càng tốt. Nghĩ thế chàng bèn cố nén lửa giận, nói:
- Tạ tiền bối, tại hạ là người nói biết giữ lời, quyết không tiết lộ hành tung của tiền bối. Bây giờ tôi sẽ lập trọng thệ, quyết không nói cho ai biết những gì trông thấy, nghe thấy ngày hôm nay.
Tạ Tốn nói:
- Trương ngũ hiệp là hiệp nghĩa danh gia, một lời đáng nghìn vàng, nặng như non, trên chốn giang hồ đã nghe từ lâu. Thế nhưng họ Tạ này hồi hai mươi tám tuổi đã có một lời nguyền, các người coi ngón tay tôi thì biết.
Nói rồi đưa bàn tay trái ra, Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố thấy ngón tay út đã bị chặt đứt, chỉ còn lại bốn ngón tay. Tạ Tốn chậm rãi nói tiếp:
- Vào năm đó, một người mà tôi sùng kính nhất, yêu kính nhất đã làm nhục tôi, làm cho tôi nhà tan người chết, cha mẹ vợ con, chỉ một đêm chết hết không còn một ai. Vì thế tôi chặt tay lập thệ, ngày nào họ Tạ này còn sống, quyết không tin một người nào. Năm nay tôi bốn mươi mốt tuổi, mười ba năm qua tôi chỉ làm bạn với cầm thú, tôi tin cầm thú mà không tin người. Mười ba năm qua, tôi giết người nhiều hơn giết cầm thú.
Trương Thúy Sơn cảm thấy rởn gai ốc, mới biết tại sao y mang võ công tuyệt thế nhưng trên chốn giang hồ chẳng nghe tên tuổi, chẳng nghe nói tới. Cái thảm sự y gặp phải hồi trẻ hẳn ít thấy trên trần gian này, nên mới chán đời, sống xa trần tục, coi mọi người là kẻ thù như thế. Chàng vốn thống hận sự tàn ác, bạo ngược của Tạ Tốn vô cùng, nhưng giờ nghe y nói như thế, không khỏi dâng lên một nỗi đồng tình, trầm ngâm giây lát, nói:
- Tạ tiền bối, thâm thù đại hận của ông chắc đã báo phục rồi.
Tạ Tốn đáp:
- Chưa được. Người hại tôi võ công rất cao, tôi chưa thắng được y đâu.
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố hai người không hẹn mà cùng ?Ồ? lên một tiếng, nói:
- Còn giỏi hơn ông ư? Người đó là ai thế?
Tạ Tốn đáp:
- Việc gì tôi phải nói tên y ra để thêm nhục? Nếu không vì cái thâm cừu đại hận đó, tôi đâu phải đi cướp thanh đao Đồ Long làm chi? Việc gì mà phải khổ sở nghĩ cho ra bí mật của thanh đao này? Trương tướng công, tôi mới gặp ông đã thấy hợp tính, nếu không cứ như tính tình bình thường của tôi, quyết không để ngũ hiệp sống đến giờ phút này. Tôi để cho hai người sống thêm một thời gian nữa, thế đã là phá lệ rồi, e rằng sẽ có chuyện không hay.
Ân Tố Tố hỏi:
- Sao lại sống thêm một thời gian nữa?
Tạ Tốn thản nhiên đáp:
- Đợi đến khi tôi tìm ra bí mật trong thanh đao Đồ Long rồi, trước khi rời đảo tôi sẽ giết hai người. Tôi tìm ra chậm một ngày, hai người sống thêm một ngày.
Ân Tố Tố nói:
- Hừ, thanh đao này bất quá nặng nề sắc bén, lửa nung không chảy thôi, chứ bên trong có gì bí mật đâu? Cái chuyện ?hiệu lệnh thiên hạ, mạc cảm bất tòng? chẳng qua chỉ là nói đến việc thanh đao này là món binh khí đứng đầu thiên hạ, không gì sánh được mà thôi.
Tạ Tốn thở dài:
- Nếu đúng là như thế, ba người mình sẽ phải ở trên hoang đảo một thời gian lâu.
Bỗng nhiên mặt y đổi thành sầu thảm, tuyệt vọng, dường như e rằng câu nói của Ân Tố Tố rất có thể là sự thực, xem ra việc báo thù cả đời không sao thành được. Trương Thúy Sơn thấy thần sắc y như thế, nhịn không nổi toan nói vài câu an ủi. Nào ngờ Tạ Tốn phẩy tay một cái, thổi tắt ngọn nến, nói:
- Thôi đi ngủ.
Y thở dài, trong âm thanh bao hàm nỗi thống khổ vô cùng vô tận, nỗi tuyệt vọng vô biên vô tế, tưởng đâu không phải tiếng người, mà là tiếng kêu của một con thú bị thương sắp chết. Tiếng than đó lẫn với tiếng sóng biển ỳ ầm bên ngoài, Trương Ân hai người nghe mà không khỏi rùng mình.
Gió từ ngoài theo cửa khoang thổi vào, Ân Tố Tố áo quần mỏng mảnh, một lát sau dần dần chịu không nổi nên run rẩy. Trương Thúy Sơn hạ giọng hỏi:
- Ân cô nương, cô lạnh phải không?
Ân Tố Tố đáp:
- Chưa sao.
Trương Thúy Sơn cởi áo dài, nói:
- Cô khoác lên người đi.
Ân Tố Tố trong lòng cảm kích, nói:
- Không cần đâu. Anh cũng lạnh mà.
Trương Thúy Sơn đáp:
- Tôi chịu lạnh được.
Nói rồi đem trường bào đặt vào tay nàng. Ân Tố Tố cầm lấy khoác lên vai, thấy áo còn hơi ấm của Trương Thúy Sơn, cảm thấy ngọt ngào êm dịu, trong bóng đêm nàng bất giác mỉm cười.
Trương Thúy Sơn lại chỉ nghĩ kế thoát thân, nghĩ đi nghĩ lại chỉ còn một đường: ?Không giết Tạ Tốn không thể thoát được?. Chàng lắng tai nghe, bên cạnh tiếng ỳ ào ầm ầm của sóng biển, chàng nghe tiếng thở ngưng trọng của Tạ Tốn, hiển nhiên y đã ngủ say, nghĩ thầm: ?Người này lập trọng thệ, trên đời quyết chẳng tin ai, nhưng sao y cùng mình đi chung một thuyền, sao vẫn yên tâm nằm ngủ, chẳng lẽ y không sợ ta hạ thủ gia hại sao? Nhưng dầu sao chăng nữa, mình cũng phải mạo hiểm tấn công. Nếu trì hoãn, suốt cuộc đời còn lại mình sẽ phải ở chung với y tại một hoang đảo?.
Chàng len lén đến bên cạnh Ân Tố Tố, định ghé tai nói nhỏ mấy câu, nào ngờ ngay lúc đó Ân Tố Tố lại quay đầu. Hai người đụng phải nhau, môi của Trương Thúy Sơn để ngay lên má bên phải của nàng.
Trương Thúy Sơn giật mình kinh hãi, định biện bạch vài lời để nàng biết không phải mình có ý khinh bạc, nhưng chưa biết nói sao. Ân Tố Tố trong lòng thật vui sướng, liền nghiêng đầu tựa ngay lên vai chàng, cảm thấy biết bao êm đềm ngọt ngào, mong sao con thuyền này cứ đi mãi, đi mãi trên biển cả không bao giờ tới bến, dù có cả trăm năm cũng được. Bỗng nàng thấy Trương Thúy Sơn ghé tai nói nhỏ:
- Ân cô nương, cô đừng giận tôi nhé.
Ân Tố Tố đã thẹn đến mặt đỏ như một đóa phù dung, cũng hạ giọng:
- Được chàng để ý tới, em thật hài lòng.
?Nàng tuy hành sự muốn gì làm nấy, giết người không chớp mắt, nhưng trong ái tình, cũng nào có khác chi những cô gái biết yêu lần đầu. Lòng nàng vừa mừng vừa lo, vừa lúng túng vừa hoảng loạn, nếu không phải trong đêm tối, chắc nàng không dám nói ra câu đó.
Trương Thúy Sơn sựng người, không ngờ câu xin lỗi của mình, lại khiến nàng thổ lộ chân tình. Ân Tố Tố kiều diễm không ai sánh kịp, mới gặp nhau một lần nàng đã đối với mình đầy tình ý, bây giờ chỉ trong chín chữ, đã nói lên hết cái tấm lòng yêu thương. Trương Thúy Sơn đang tuổi thanh xuân, tuy biết tự chế trong lễ nghĩa, nhưng đâu có phải là gỗ đá gì, thấy thân hình mềm mại của nàng tựa trên vai mình, mùi thơm dịu dàng ngây ngất xông lên mũi, đang định nói vài lời tình tứ, bỗng chợt nghĩ: ?Trương Thúy Sơn ơi, đại địch ngay trước mắt, sao lại không lo đến? Lời dạy bảo của ân sư, không lẽ quên hết sạch rồi sao? Dẫu cho nàng với ta ý tình tương hợp, nàng lại là ân nhân của tam ca chăng nữa, nhưng dẫu sao cũng xuất thân tà giáo, hành vi bất chính, có muốn lấy nàng cũng phải bẩm rõ lên sư phụ, nếu được lão nhân gia thuận rồi, nhờ người mai mối, chứ đâu có ở nơi tối tăm này, làm điều sằng bậy được??. Chàng nghĩ đến đây, liền thẳng người lên, nói nhỏ:
- Hai đứa mình phải nghĩ cách chế ngự người này, tìm cách thoát thân mới được.
Ân Tố Tố trong lòng đang mê man say đắm, bỗng nghe chàng nói, không khỏi ngơ ngẩn, hỏi lại:
- Sao thế?
Trương Thúy Sơn hạ giọng:
- Hai đứa mình đang ở trong cảnh tuyệt hiểm, nếu như đương khi y ngủ ra tay ám kích, không phải là hành vi đại trượng phu. Chi bằng để anh gọi y dậy, cùng y đấu chưởng lực, em ném kim châm đả thương y. Lấy hai địch một, tuy có thắng cũng không thượng võ, nhưng mình so với y chênh lệch quá xa, đành phải cách ấy thôi.
Câu nói đó chàng nói khẽ như tiếng muỗi vo ve, miệng lại ghé tận sát tai Ân Tố Tố, nào ngờ Ân Tố Tố chưa trả lời, Tạ Tốn ở phía sau khoang đã cười ha hả, nói:
- Nếu ngươi bất ngờ ra tay đánh lén, mặc dù họ Tạ này đâu có để cho ai thâu tập, nhưng cũng còn một chút hi vọng, bây giờ lại muốn ra tay theo đường quang minh chính đại, bảo toàn tiếng danh môn hiệp nghĩa của môn phái, thì chỉ có chuốc lấy khổ vào thân thôi.
Tiếng ?thôi? vừa dứt, thân hình y lắc một cái, đã đến ngay trước mặt Trương Thúy Sơn, vung chưởng đánh ngay vào ngực chàng.
Trương Thúy Sơn khi đang nghe y nói đã ngưng tụ chân khí, ám vận nội công, khi chưởng của y vừa đánh ra lập tức giơ chưởng phải, dùng sư môn tâm truyền Miên Chưởng chống lại, hai chưởng đụng nhau, chỉ nghe bộp một tiếng nhỏ, chưởng lực bài sơn đảo hải của đối phương đã ào tới. Trương Thúy Sơn biết Tạ Tốn công lực hơn mình xa lắc, nên đã dự định chỉ thủ mà không công, được phút nào hay phút đó. Vì thế hai người chưởng lực đụng nhau, chưởng của chàng bị đẩy lùi lại đến tám tấc. Tám tấc sai biệt đó, lại khiến cho chàng thủ ngự càng dễ dàng hơn, dù Tạ Tốn vận kình thế nào, nhất thời vẫn không phá được chưởng lực phòng ngự của Trương Thúy Sơn.
Tạ Tốn liên tiếp đẩy ra ba luồng lực đạo, chỉ cảm thấy chưởng lực của đối phương so với mình yếu hơn nhiều, thế nhưng yếu mà không suy, nhẹ mà không kiệt, chưởng lực của y càng đánh ra càng mạnh, nhưng Trương Thúy Sơn vẫn chống đỡ được.
Tạ Tốn lại đưa tay trái ra, nhắm ngay đỉnh đầu Trương Thúy Sơn ép xuống. Trương Thúy Sơn tay trái co lại, dùng chiêu ?Hoành Giá Kim Lương?[2] đỡ lấy. Võ công của phái Võ Đương sử dụng cốt dùng mềm mại, khít khao làm sở trường, so với phái khác không đâu sánh kịp, hai người tuy công lực hơn kém nhau xa, nhưng Trương Thúy Sơn vận dụng sư môn tâm pháp, trong nhất thời Tạ Tốn chưa làm gì chàng được.
Hai người đấu chưởng một hồi, Trương Thúy Sơn mồ hôi chảy xuống như mưa, toàn thân ướt đẫm, trong bụng kêu thầm: ?Sao Ân cô nương giờ này còn chưa ra tay? Y lúc này đang hết sức tấn công ta, nếu Ân cô nương dùng kim châm bắn vào các huyệt đạo của y, dù không hạ được thì y cũng phải thu chưởng chống đỡ, chỉ cần một chớp mắt là y sẽ bị trúng chưởng của ta, bị thương ngay?.
Sự việc đó Tạ Tốn đã nghĩ tới, y vẫn tưởng rằng nếu Trương Thúy Sơn bị cả hai chưởng của y cùng đánh một lượt sẽ bị trọng thương ngay, nào ngờ tuổi chàng tuy còn trẻ, nhưng nội công tài nghệ lại không phải bình thường, chống đỡ được đến hết một tuần trà rồi mà chưa núng thế. Hai người tỉ đấu chưởng lực, nhưng cũng vẫn nghe ngóng động tĩnh của Ân Tố Tố. Trương Thúy Sơn ngưng khí ở ngực, không dám mở miệng gọi nàng. Tạ Tốn thì không đến nỗi đó, y nói:
- Tiểu cô nương, cô không ra tay là khôn, nếu không ta biến chưởng thành quyền, một quyền đánh ra, ý trung nhân của cô sẽ đứt hết gân cốt.
Ân Tố Tố nói:
- Tạ tiền bối, chúng tôi bằng lòng đi theo ông, ông thu chưởng lại đi.
Tạ Tốn nói:
- Trương tướng công, ngươi nghĩ sao?
Trương Thúy Sơn càng thêm nóng ruột, trong bụng kêu thầm: ?Bắn ngân châm, bắn ngân châm, cái dịp may ngàn năm một thuở này, sao không bắt lấy??. Ân Tố Tố vội nói:
- Tạ tiền bối mau thu chưởng lại đi, nếu không tôi sẽ thí mạng đó.
Tạ Tốn kỳ thực cũng sợ Ân Tố Tố bất ngờ ra tay dùng ngân châm bắn lén, trong khoang thuyền chật hẹp, châm lại nhỏ bé, trong đêm tối bắn ra không hình không bóng, không tiếng động, không dễ gì tránh né, dù y có lập tức chưởng lực tống ra, đánh chết Trương Thúy Sơn, cũng không kịp. Y nghĩ thầm: ?Tiểu cô nương này kinh khiếp uy thế của ta, không dám xuất thủ, chứ trong tình cảnh này, có lẽ cả ba người cùng chết cả? bèn nói:
- Nếu hai người không có ý khác, ta có thể tha mạng cho được.
Ân Tố Tố đáp:
- Không, chúng tôi không có ý khác đâu.
Tạ Tốn nói:
- Vậy cô thay y thề đi.
Ân Tố Tố trầm ngâm, nói:
- Trương ngũ ca, hai đứa mình không phải là địch thủ của Tạ tiền bối, thôi mình đi theo ông ta ra hoang đảo ở vài tháng, một năm. Bằng trí tuệ thông minh của ông ấy, việc tìm ra bí mật của thanh đao này không phải là khó, để em thay anh lập lời thề nhé.
Trương Thúy Sơn nghĩ thầm: ?Lập lời thề quỉ gì? Mau bắn kim châm, bắn kim châm đi?. Thế nhưng khổ nỗi chàng không thể mở miệng, trong đêm tối không cách gì ra hiệu cho nàng, huống chi cả hai tay đều dính chặt vào tay đối phương, có muốn ra hiệu cũng không được.
Ân Tố Tố trước sau không nghe Trương Thúy Sơn nói một lời nào, nên nói:
- Chúng tôi Ân Tố Tố và Trương Thúy Sơn quyết ý theo Tạ tiền bối sống trên hoang đảo cho đến khi tìm ra bí mật của đao Đồ Long mới thôi. Nếu hai người chúng tôi có dị tâm, xin chết dưới đao kiếm.
Tạ Tốn cười:
- Chúng ta là người học võ, chết dưới đao kiếm có gì là lạ đâu?
Ân Tố Tố nghiến răng, đáp:
- Được rồi, vậy thì tôi không sống đến hai mươi.
Tạ Tốn cười ha hả, thu chưởng lực về.
Trương Thúy Sơn toàn thân lực khí mất hết, ngã bịch xuống sàn thuyền. Ân Tố Tố vội vàng đánh lửa thắp đèn lên, thấy chàng mặt vàng như nghệ, hơi thở yếu ớt, trong lòng kinh hoảng, lấy vội chiếc khăn tay trong bọc ra, lau mồ hôi mặt mũi cho ý trung nhân.
Tạ Tốn cười nói:
- Đệ tử phái Võ Đương, quả thật danh bất hư truyền, giỏi thật là giỏi.
Trương Thúy Sơn đang giận Ân Tố Tố làm mất cơ hội bằng vàng, không phát xạ ngân châm đả thương địch, nhưng thấy nàng nước mắt chạy quanh, mặt đầy lo lắng, quả thực đối với mình chí tình, trong lòng nổi lên mối cảm kích, thở dài một tiếng, toan nói vài lời trấn an, bỗng thấy mắt tối sầm, trong cơn mê man còn nghe loáng thoáng tiếng Ân Tố Tố kêu lên:
- Họ Tạ kia, ngươi đánh chết Trương ngũ ca, ta quyết sống chết với ngươi.
Tạ Tốn chỉ cười ha hả.
Đột nhiên thân hình Trương Thúy Sơn chao qua một bên, lăn đi mấy vòng, rồi có tiếng Tạ Tốn, Ân Tố Tố cùng kêu lên thất thanh, trong tiếng người có lẫn tiếng gió rít lên vù vù, tiếng sóng ầm ầm, tưởng như hàng trăm, hàng nghìn làn sóng cùng đổ ập tới. Trương Thúy Sơn thấy toàn thân ướt đẫm, mồm mũi đầy nước mặn, đang mê man, bị nước lạnh tạt vào, lập tức tỉnh lại. Ý nghĩ đầu tiên đến với chàng là: ?Bộ đắm thuyền hay sao??. Chàng không biết bơi nên trong lòng hoảng hốt, vội vàng cố gắng đứng lên. Dưới chân ván thuyền chao qua bên trái, nước trong thuyền hắt cả ra ngoài, nhưng cuồng phong vẫn hú lên, chung quanh vẫn toàn là nước biển. Chàng chưa hiểu chuyện gì, bỗng nghe Tạ Tốn quát lên:
- Trương Thúy Sơn, mau ra sau thuyền giữ tay lái.
Câu đó tiếng vang vọng như sấm rền, tuy trong khi gió to sóng cả, vẫn đầy vẻ uy nghiêm. Trương Thúy Sơn không kịp suy nghĩ, nhảy ra sau thuyền, chỉ thấy thoáng một bóng đen bay lên, một thủy thủ đã bị hất ra ngoài biển khơi, xa đến mấy trượng, bị những làn sóng cuốn mất hút.
Trương Thúy Sơn chưa đến được đầu thuyền, đã bị một làn sóng khác ập đến. Làn sóng đó chẳng khác gì một bức tường nước, chỉ nghe ầm một tiếng lớn đã cuốn văng hết những mảnh ván thuyền. Lúc này võ công một đời cần luyện của Trương Thúy Sơn mới có dịp dùng, hai chân bám chặt trên mặt thuyền chẳng khác gì đóng đinh vào ván, không lay chuyển chút nào. Đợi đến lúc sóng qua đi, chàng chuyển qua tiễn bộ đã tiến sát đuôi thuyền, giơ tay giữ chặt tay lái.
?Lại nghe những tiếng chí chát liên hồi, đó là Tạ Tốn dùng lang nha bổng quật ngang, đánh gãy cột buồm chính và cột buồm phía trước. Hai cột buồm đó mang theo hai cánh buồm rơi luôn xuống biển. Thế nhưng gió quá lớn, lúc này tuy chỉ còn cột buồm ở sau đuôi còn căng gió, thuyền cũng vẫn nghiêng qua ngả lại, trồi hụp quay cuồng trên mặt biển.
Tạ Tốn cố hết sức để kéo tấm buồm đó xuống, thế nhưng dù thân mang tuyệt thế võ công, nhưng trước cái uy của đất trời, cũng đành bó tay. Chiếc buồm đó bị gió thổi qua, nghiêng đến đụng mặt nước, Tạ Tốn ngoạc mồm chửi:
- Giặc trời già, thổi gió gì dữ vậy.
Xem chừng nếu còn do dự, thuyền sẽ lật úp, y đành phải giơ lang nha bổng đánh gãy nốt cái cột buồm còn lại.
Ba cái cột buồm đều gãy cả rồi, con thuyền này trong sóng to gió cả biến thành một hồn ma vô định, chỉ theo gió mà trôi. Trương Thúy Sơn kêu lớn:
- Ân cô nương, cô đang ở đâu?
Chàng kêu luôn mấy lần, không nghe tiếng trả lời, kêu đến lần sau cùng, trong thảm thiết dường như lẫn tiếng nghẹn ngào. Bỗng dưng từ đâu có một bàn tay vịn vào đầu gối chàng, rồi một ngọn sóng lớn ào qua đầu, trong khối nước biển có người ôm chặt lấy ngang lưng.
Khi làn sóng đã qua khỏi mặt thuyền, người trong lòng chàng đưa tay níu cổ, êm ái nói:
- Trương ngũ ca, anh nhớ em đến thế sao?
Chính là tiếng của Ân Tố Tố. Trương Thúy Sơn mừng quá, tay phải giữ lái, đưa tay trái ra ôm chặt lấy nàng, thốt lên:
- Tạ trời tạ đất.
Trong lòng chàng vừa sợ vừa mừng, tự nhủ: ?Nàng đang ở bên cạnh ta đây, nàng không rơi xuống biển?. Trong thời khắc mà bất cứ lúc nào cũng có thể bị sóng to gió cả vùi dập xuống biển khơi, sự sống và sự chết chỉ cách nhau gang tấc, Trương Thúy Sơn mới nhận ra rằng, sự quan hoài của chàng với Ân Tố Tố còn nhiều hơn an nguy của chính mình.
Ân Tố Tố nói:
- Trương ngũ ca, hai đứa mình chết chung với nhau.
Trương Thúy Sơn nói:
- Đúng thế, Tố Tố, hai đứa mình chết chung với nhau.
Nếu ở vào cảnh ngộ thông thường, chính tà khác biệt, bao điều xa cách, dù có bụng yêu thương nhau, cũng không thể nào trong giây lát hai lòng như một. Vào lúc này hai người ôm chặt lấy nhau, chung quanh trời tối đen như mực, thân thuyền răng rắc không ngừng, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ nát, nhưng trong lòng lại cực kỳ êm đềm, ngọt ngào, vui sướng. Trương Thúy Sơn đối chưởng với Tạ Tốn một phen, tinh lực hao tổn gần hết, nhưng giờ đây được cái ân tình ôn nhu của Ân Tố Tố kích động, tinh thần phấn chấn, dù cho bốn bề sóng to gió cả, chàng vẫn giữ vững tay lái, không hề dao động.
Tất cả những thủy thủ câm điếc đã bị rơi xuống biển, mà cuồng phong bạo vũ cứ đến là đến, không hề có một dấu hiệu gì báo trước. Thì ra dưới đáy biển đột nhiên có động đất, lại thêm những dòng hải lưu kích động nên sinh giông bão, nếu Tạ Tốn và Trương Thúy Sơn không phải là những người mang hãn hữu võ công, làm sao chịu nổi. Cũng may chiếc thuyền này rất kiên cố, nên tuy nóc khoang, ván thuyền đã bị vỡ tan trôi mất, thân thuyền vẫn không sao.
Trên đầu mây đen vẫn mù mịt, mưa xuống như trút, bốn bên sóng biển như những ngọn núi lớn, còn nói gì phân biệt đâu là đông tây nam bắc. Kỳ thực dù có biện được phương hướng, cột buồm đã gãy, họ cũng không sao lái được thuyền đi được.
Tạ Tốn đi xuống phía sau, nói:
- Trương huynh đệ, may là có ngươi. Thôi để ta lái thay, hai người vào khoang nghỉ một chốc.
Trương Thúy Sơn đứng lên giao lại tay lái cho y, nắm tay Ân Tố Tố vừa định bước đi, bỗng một cơn sóng ở đâu ào tới, hất văng hai người ra ngoài. Ngọn sóng đó đến thật đột ngột, hai người không sao phòng bị kịp.
Trương Thúy Sơn vừa cảm thấy kinh hoàng thân hình đã tung vọt lên không, lúc rơi xuống, dưới chân là sóng biển sâu tít rồi, chỉ còn kịp vung tay chộp lấy cổ tay Ân Tố Tố, trong lòng gợn lên một ý nghĩ : ?Mình sẽ cùng nàng chết trong lòng biển cả, bất khả phân ly?.
Tay trái chàng vừa nắm được tay Ân Tố Tố, thì bỗng đâu tay phải có một sợi dây thừng quấn chặt, thân hình hai người bay bổng ngược lên, vượt qua đầu sóng, quay trở lại thuyền. Thì ra Tạ Tốn kịp thời phát giác, cầm ngay sợi dây buộc buồm ở dưới chân, tung ra cuốn hai người kéo về. Chỉ nghe hai tiếng bình bình, Trương Ân đã rơi phịch xuống ván thuyền. Phen này chết đi sống lại, thật ra ngoài dự liệu của hai người, Tạ Tốn cũng kêu lên:
- May thật.
Nếu dưới chân y không có sẵn sợi dây buồm, dù tài ba gấp mười cũng không sao cứu được.
Trương Thúy Sơn đỡ Ân Tố Tố vào trong khoang, con thuyền lúc thì nhồi lên cao như trên đỉnh núi, lúc thì hụp xuống như rơi vào vực sâu, nhưng hai người vừa trải qua những giây phút nguy nan, không còn để ý tới cái cảnh trước mắt nữa. Ân Tố Tố nằm trong lòng Trương Thúy Sơn, ghé tai chàng nói:
- Trương ngũ ca, nếu hai đứa mình không chết, em muốn được mãi mãi lúc nào cũng ở bên cạnh chàng.
Trương Thúy Sơn tâm tình bồng bột, nói:
- Anh cũng đang muốn nói với em như thế, khắp thế gian này, chân trời đáy biển, lúc nào hai đứa mình cũng ở bên nhau.
Ân Tố Tố lòng mừng vô hạn, nhắc lại:
- Khắp thế gian này, chân trời đáy biển, lúc nào hai đứa mình cũng ở bên nhau.
Hai người má tựa vai kề, lòng thầm cảm tạ cơn giông bão định mệnh này. Thế nhưng về phần Tạ Tốn thì không ngớt kêu than, dù y võ công cao cường đến đâu, đối với mưa to gió lớn cũng không làm gì được, đành phải phó mặc cho trời, để đưa đâu thì đi, đến đâu thì đến.
Cơn giông đó kéo dài đến hơn ba giờ mới từ từ giảm xuống. Mây đen trên trời cũng dần dần tan đi, lộ ra vầng trăng. Trương Thúy Sơn đến chỗ lái thuyền, nói:
- Tạ tiền bối, đa tạ ông đã cứu mạng hai người chúng tôi.
Tạ Tốn lạnh lùng đáp:
- Câu nói đó e rằng còn quá sớm. Tính mạng ba người mình, chín phần mười còn nằm trong tay giặc trời già.
Trong đời Trương Thúy Sơn, chàng chưa nghe ai lại thêm chữ ?giặc? vào hai tiếng ?trời già?, nghĩ thầm người này hận đời, đến mức chẳng còn úy kỵ gì nữa, nhưng chỉ nghĩ lại, con thuyền nhỏ bé này lênh đênh trên biển cả mênh mông, xem chừng chưa thấy hi vọng gì. Chàng và Ân Tố Tố hai người hết dạ thương yêu, càng thêm lưu luyến cõi đời, khác gì rượu ngon rót vào chén ngọc, lại bị người khác lấy mất. Cái cảnh ngộ ?con tạo hóa đành hanh quá ngán? này, với tiếng chửi ?giặc trời già? của Tạ Tốn kia xem ra lại càng thấm thía.
Chàng thở dài một tiếng, tiếp lấy tay lái từ Tạ Tốn. Tạ Tốn cũng đã mệt nhọc hơn nửa ngày, liền vào trong khoang nằm nghỉ.
Ân Tố Tố ngồi bên cạnh Trương Thúy Sơn, ngửng đầu nhìn sao, theo cái cán chòm Bắc Đẩu, kiếm được sao Bắc Cực. Chiếc thuyền thuận theo dòng hải lưu, đi về phương bắc. Nàng nói:
- Ngũ ca, thuyền này không ngừng đi mãi về hướng bắc.
Trương Thúy Sơn nói:
- Đúng thế, tốt hơn hết phải quay ngược sang hướng tây, mình mới có hi vọng trở lại quê hương.
Ân Tố Tố thừ người một hồi, nói:
- Nếu như thuyền cứ đi mãi về hướng đông, không biết mình sẽ đến đâu.
Trương Thúy Sơn nói:
- Hướng đông là biển khơi vô tận, chỉ lênh đênh bảy tám ngày là mình hết nước uống ?
Ân Tố Tố mới hưởng phong vị ái tình, như say như mơ, không muốn nghĩ đến cái khổ đau chết chóc, nói:
- Nghe người ta nói rằng, biển đông có núi tiên, trên núi có các vị tiên trường sinh bất lão, không chừng mình sẽ đến được tiên đảo đó, gặp những tiên ông tiên bà hình dung đẹp đẽ ?
Nàng ngửng đầu nhìn giải Ngân Hà, nói tiếp:
- Không chừng thuyền cứ trôi mãi, đến được Ngân Hà, hai đứa mình sẽ thấy Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau trên cầu Ô Thước.
Trương Thúy Sơn cười đáp:
- Hai đứa mình sẽ tặng cho Ngưu Lang chiếc thuyền này, lúc nào y muốn gặp Chức Nữ, chỉ việc chèo thuyền qua sông, không phải đợi đến mồng bảy tháng bảy mỗi năm mới gặp được.
Ân Tố Tố nói:
- Mình đem thuyền cho Ngưu Lang, anh với em muốn gặp nhau, lấy gì mà đi?
Trương Thúy Sơn cười:
- Khắp thế gian này, chân trời đáy biển, lúc nào hai đứa mình cũng ở bên nhau. Nếu lúc nào cũng ở bên nhau rồi, còn việc gì mà phải qua Ngân Hà làm chi?
Ân Tố Tố cũng phá lên cười, mặt nàng tươi như hoa mới nở, nắm tay Trương Thúy Sơn, mơn man vuốt ve. Hai người tình như mật ngọt, dường như trong bụng biết bao những điều ân ái muốn nói cùng nhau, nhưng lại thấy không cần phải nói nên lời. Một lúc lâu sau, Trương Thúy Sơn nhìn xuống, thấy Ân Tố Tố nước mắt doanh tròng, trên mặt vương vương một nỗi buồn, vội hỏi:
- Em sao thế?
Ân Tố Tố cúi đầu nói nhỏ:
- Ở trên đời, nơi đáy biển, em được ở bên anh. Thế nhưng mai này mình chết đi, anh được lên trời, còn em ... em ... phải xuống địa ngục.
Trương Thúy Sơn nói:
- Lại nói lăng nói nhăng rồi.
Ân Tố Tố thở dài:
- Em biết chứ, trong đời em làm biết bao nhiêu điều ác, giết lung tung không kể ai với ai.
Trương Thúy Sơn kinh hãi, ngầm hiểu nàng là người lòng dạ tàn ác, với mình thực không phải là mối lương duyên, nhưng tình yêu đã sâu đậm, lại thêm trong cảnh chín chết một sống giữa biển khơi, hai người đâu có nghĩ gì đến chuyện mai sau. Chàng an ủi nàng:
- Từ nay trở đi em làm lành lánh dữ, tích thêm công đức cho dày vì người ta có câu: tri quá năng cải, thiện mạc đại yên.[3]
Ân Tố Tố lặng thinh, một lúc sau, bỗng cất tiếng hát khúc ?Sơn Pha Dương[4]?:
- Chàng với em, em với chàng, hai đằng thương nhớ nhau. Oan gia ơi, sao lại kết nên mối duyên này, để khi chết xuống trước Diêm Vương, ông ấy bỏ mình vào cối giã, lấy cưa cưa đầu, ném vào vạc dầu. Sống mà làm tội, chết đi mang gông. Lửa đốt lông mày, quay đầu lại đi. Lửa đốt lông mày, quay đầu lại đi.[5]
Bỗng từ khoang thuyền vọng ra Tạ Tốn nói lớn:
- Khúc hát hay lắm, hay lắm. Ân cô nương, so sánh cô với Trương tướng công giả nhân giả nghĩa kia, xem ra cô hợp ý tôi nhiều.
Ân Tố Tố đáp:
- Tiền bối và tôi đều là ác nhân, sau này thể nào cũng phải khổ.
Trương Thúy Sơn nói nhỏ:
- Nếu mai này em phải chịu khổ, anh cũng sẽ chịu khổ cùng với em.
Ân Tố Tố vừa mừng vừa sợ, chỉ kêu lên được một tiếng:
- Ngũ ca.
Rồi không nói thêm được nữa.
Hôm sau, khi trời mờ sáng, Tạ Tốn dùng lang nha bổng đánh được một con cá khoảng hơn mười cân. Đầu lang nha bổng có móc câu, dùng vào việc đánh cá thật là tiện lợi. Ba người đói đã hai ngày, tuy cá sống rất tanh, nhưng ăn vẫn thấy ngon lành. Trên thuyền không có nước uống, đành ép thịt cá lấy nước, tạm dùng cho đỡ khát.
Dòng nước biển tiếp tục chảy về hướng bắc, đưa con thuyền không ngừng tiến lên. Ban đêm, sao Bắc Cực ở đầu thuyền lấp lánh, mặt trời mọc ở phía tay phải, lặn về phía bên trái. Liên tiếp mười ngày như thế, con thuyền tuyệt nhiên không chuyển hướng.
Khí hậu mỗi ngày thêm lạnh, Tạ Tốn và Trương Thúy Sơn nội công thâm hậu, còn chịu được. Riêng Ân Tố Tố mỗi ngày thêm tiều tụy, Trương Tạ hai người đều cởi áo ngoài cho nàng mặc, nhưng cũng không đỡ được bao nhiêu. Trương Thúy Sơn thấy nàng gượng làm vui, cố gắng chịu đựng cái gió rét, trong lòng hết sức chua xót. Nếu con thuyền cứ tiếp tục đi thêm vài ngày nữa, Ân Tố Tố thể nào cũng chết cóng.
Thế nhưng cũng may trời còn thương, một hôm thuyền lạc vào một bầy hải cẩu. Tạ Tốn dùng lang nha bổng đánh chết mấy con, ba người lột da khoác lên người, thành một tấm áo cừu rất tốt. Thịt hải cẩu cũng ăn được, ai nấy đều hết sức sung sướng.
Chiều hôm đó, ba người ngồi ở sau thuyền ngắm trời. Ân Tố Tố cười hỏi:
- Cầm thú nào tốt nhất trên đời?
Cả ba cùng cười đáp:
- Hải cẩu.
Ngay lúc đó, bỗng nghe thấy mấy tiếng leng keng, loong coong, thật là thú vị. Ba người đều ngơ ngẩn, Tạ Tốn sắc mặt đại biến, nói:
- Băng nổi.
Y lấy lang nha bổng thọc xuống biển khoắng mấy cái, quả nhiên đụng phải những cục nước đá.
Tới lúc này, trong lòng ba người bỗng thấy lạnh lẽo, biết rằng nếu con thuyền tiếp tục ngày đêm trôi về hướng bắc, trời mỗi lúc một lạnh thêm, bây giờ trên biển chỉ là những cục băng nhỏ, càng về sau băng càng nhiều hơn, càng lớn hơn, thuyền sẽ bị kẹt trong băng giá, không di động được, là lúc cả ba đều chết.
Trương Thúy Sơn nói:
- Trong thiên Tiêu Dao Du sách Trang Tử có câu: ?Tại cực bắc có biển tối, là chỗ ao trời[6]?. Chúng mình chắc sẽ tới ao trời chăng.
Tạ Tốn nói:
- Chẳng phải ?thiên trì? mà chính là ?minh hải?, ?tử hải? đó.
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố hai người nhìn nhau cười gượng. Đêm hôm đó, cả ba nghe tiếng băng chạm nhau leng keng không ngừng, chẳng ai ngủ được. Đến trưa hôm sau, những khối băng trên mặt biển đã bằng cái bát, đụng vào thuyền kêu lách cách. Tạ Tốn chua xót nói:
- - Tôi si tâm vọng tưởng, muốn đi tìm cái bí mật trong thanh đao Đồ Long này, ngờ đâu lại đến băng hải, làm băng nhân , mai mối cho hai người, quả là danh với thực giống nhau.
Ân Tố Tố mặt đỏ lên, đưa tay nắm lấy tay Trương Thúy Sơn.
Tạ Tốn cầm thanh đao Đồ Long lên, hậm hực nói:
- Thôi để ta cho mi xuống Long Cung, để mi giết con rồng bỏ mẹ nào ở dưới ấy.
Y toan ném thanh đao xuống biển, nhưng vừa định buông tay, nghĩ sao lại thở dài, sau cùng ném thanh đao vào trong khoang.
Thuyền đi lên hướng bắc thêm bốn ngày nữa, mặt biển đầy băng, có khối to bằng cái bàn, có cái bằng cái nhà nhỏ, ba người biết rằng tình thế không ổn, chẳng còn nghĩ đến chuyện sống chết nữa. Hôm đó, ngủ đến nửa đêm, bỗng nghe bình một tiếng lớn, chiếc thuyền rung chuyển thật mạnh. Tạ Tốn kêu lên:
- Hay lắm, được lắm, đụng phải băng sơn rồi.
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố hai người nhìn nhau cười buồn, lập tức xích lại gần nhau, thấy dưới chân nước biển lạnh buốt từ từ dâng lên ngập đến bắp chân, hiển nhiên đáy thuyền đã vỡ. Lại nghe Tạ Tốn kêu lớn:
- Nhảy lên trên băng sơn đi, sống được thêm ngày nào tốt ngày nấy. Giặc trời già muốn ta chết sớm, ông không chịu xem mi làm gì được nào.
Trương Ân hai người nhảy lên đầu thuyền, dưới ánh trăng một tòa băng sơn chiếu sáng xanh chói lòa, trông thật là đẹp, nhưng cũng thật đáng sợ. Tạ Tốn đã đứng trên một khối băng hình thoi bên cạnh băng sơn, đưa lang nha bổng cho hai người níu lấy. Ân Tố Tố giơ tay kéo một cái, hai người cùng nhảy lên băng sơn.
Lỗ hổng dưới đáy thật lớn nên chỉ chừng xong một bữa cơm thuyền đã chìm xuống biển mất tăm mất tích. Tạ Tốn lấy hai mảnh da hải cẩu trải xuống mặt băng, ba người sóng vai ngồi xuống. Tòa băng sơn này to ước chừng bằng một ngọn núi nhỏ, nhìn ra mặt bằng ngang chừng hơn hai mươi trượng, dọc cũng tám chín trượng, so với mặt thuyền rộng rãi hơn nhiều. Tạ Tốn ngững đầu lên hú một tiếng, nói:
- Ở trên thuyền buồn chán quá, thôi mình ra đây cho dãn gân dãn cốt.
Nói xong y đứng dậy trên phiến băng đi qua đi lại, ra vẻ đắc ý lắm. Mặt băng tuy trơn trượt, nhưng Tạ Tốn túc bộ trầm ổn, đi chẳng khác gì trên đất liền.
Băng sơn theo dòng nước chiều gió, vẫn không ngừng trôi về hướng bắc. Tạ Tốn cười nói:
- Giặc trời già đem tới một chiếc thuyền lớn đón ba người mình đi gặp Bắc Cực tiên ông đây mà.
Ân Tố Tố hình như chỉ cần có tình lang bên cạnh là đã thỏa mãn lắm nên dù có trời sập nàng cũng không màng. Trong ba người chỉ có Trương Thúy Sơn nhíu mày, lo lắng chuyện nguy nan trước mắt thôi.
Băng sơn tiếp tục trôi thêm bảy tám ngày nữa. Ban ngày nước đá phản xạ ánh sáng mặt trời khiến da ba người bị cháy nắng, mắt cũng sưng đỏ. Thành ra ban ngày ba người lấy miếng da che đầu nằm ngủ, đến chiều tối mới dậy bắt cá, săn hải cẩu. Nói ra cũng lạ, càng về hướng bắc, ngày càng dài ra, đến sau mỗi ngày dường như mười một tiếng là ngày, đêm tối chỉ chừng một canh.
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố càng lúc càng uể oải, mặt mày tiều tụy, còn Tạ Tốn thần sắc mỗi ngày một khác thường, mắt lộ quang thái kỳ lạ, thường hoa tay múa chân chỉ trời chửi mắng, những lời oán độc trong lòng không còn ức chế được nữa.
Một buổi chiều, Trương Thúy Sơn đang che mảnh da hải cẩu tựa vào băng nằm ngủ, mơ mơ màng màng bỗng nghe Ân Tố Tố kêu lớn:
- Buông tôi ra, buông tôi ra.
Trương Thúy Sơn vội vàng nhỏm dậy, dưới ánh sáng huy hoàng của băng sơn, Tạ Tốn đang hai tay nắm chặt đầu vai Ân Tố Tố, miệng hà hà, tiếng như mãnh thú. Mấy hôm nay Trương Thúy Sơn thấy Tạ Tốn thần tình cổ quái, đã ngầm đề phòng, nhưng không ngờ y lại xâm phạm Ân Tố Tố. Chàng không khỏi vừa sợ vừa tức, tung mình nhảy tới, kêu lên:
- Bỏ tay ra.
Tạ Tốn lầm lì đáp:
- Tên gian tặc kia, ngươi giết chết vợ ta, được rồi, hôm nay ta bóp chết vợ ngươi, cho ngươi một thân một mình sống nơi trần thế.
Nói xong y đưa tay trái cấu vào yết hầu Ân Tố Tố. Ân Tố Tố ?A? một tiếng, kêu lên thất thanh. Trương Thúy Sơn kinh hãi nói:
- Tôi đâu phải cừu nhân của ông, đâu có giết vợ ông. Tạ tiền bối, mau tỉnh lại, tôi là Trương Thúy Sơn của phái Võ Đương, đâu phải kẻ thù của ông đâu.
Tạ Tốn ngẩn người, kêu lên:
- Thế mụ này là ai? Có phải vợ ngươi không?
Trương Thúy Sơn thấy y nắm chặt Ân Tố Tố, nóng lòng vội nói:
- Đó là Ân cô nương, Tạ tiền bối, cô ấy đâu phải là vợ của kẻ thù ông đâu.
Tạ Tốn gầm lên:
- Ta cóc cần biết là ai với ai. Vợ ta bị người ta giết chết, mẹ ta bị người ta giết chết, ta muốn giết hết đàn bà con gái trên đời này.
Nói rồi tay trái sử kình, Ân Tố Tố ngộp thở, không còn kêu lên được nữa. Trương Thúy Sơn thấy Tạ Tốn đột nhiên hóa điên, không còn cách gì nói năng phải quấy, vội vàng ngưng khí lên tay phải, hết sức đánh vào sau lưng y. Tạ Tốn đưa tay trái ra sau, đánh lại một chưởng. Trương Thúy Sơn loạng choạng, mặt băng lại quá trơn, nên ngã lăn ra. Tạ Tốn phóng chân phải ra, nhắm ngay eo chàng đá tới. Trương Thúy Sơn biến chiêu thật nhanh, tay đẩy một cái người phóng vọt lên, giơ ngón tay điểm huyệt đạo trên đầu gối y. Tạ Tốn không đợi sử hết cú đá, nửa đường giựt ngược về, tay phải đánh xuống đỉnh đầu Trương Thúy Sơn.
Ân Tố Tố nghiêng người, vung tay trái ra chém xuống đầu Tạ Tốn. Tạ Tốn không thèm để ý, tiếp tục đánh xuống. Trương Thúy Sơn song chưởng đưa ra đỡ một chưởng của y, nhưng chỉ giây lát, thấy tức ngực, chân khí dường như không vận lên nổi. Ân Tố Tố chém vào cổ Tạ Tốn, chỉ thấy cổ y vừa dai vừa cứng, tay nàng bị dội trở ra, cạnh bàn tay lại tê dại đau điếng. Tạ Tốn hai mắt đỏ ngầu như muốn tóe lửa, bàn tay to lớn của y lại thò ra chộp vào yết hầu nàng, Ân Tố Tố kêu lên kinh hãi.
Ngay lúc đó, trước mắt bỗng sáng lòa, phương bắc hiện ra một khung cảnh màu sắc kỳ dị không sao tả được. Không biết bao nhiêu màu sắc, trong bóng đêm khi vươn ra khi thu vào, trong ánh vàng có lẫn màu tím đỏ. Màu tím càng lúc càng dài ra, trong màu tía có những tia sáng vàng, lam, lục, hồng. Tạ Tốn ngạc nhiên kêu ?Ồ? một tiếng, tay lỏng ra buông rơi Ân Tố Tố. Trương Thúy Sơn cũng thấy sức ép trên tay nhẹ hẳn đi.
Tạ Tốn hai tay chắp sau lưng, đi về hướng bắc của băng sơn, đăm đăm nhìn ánh sáng kỳ ảo. Thì ra ba người theo nước trôi đi, đên đây đã gần Bắc Cực, ánh sáng lạ lùng đó chính là một cảnh sắc kỳ diệu gọi là Bắc Cực quang[7], người Trung Hoa trước nay chưa thấy bao giờ.
Trương Thúy Sơn chạy tới đỡ Ân Tố Tố, hai người tim đập thình thình. Hôm đó, Tạ Tốn đứng ngắm Bắc Cực kỳ quang, không động tĩnh gì nữa. Sáng hôm sau, quang thái nhạt dần, Tạ Tốn cũng tỉnh lại, không hiểu sao quên hết việc mình phát điên đêm hôm qua, ngôn ngữ cử chỉ lại thật nho nhã.
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố đều nghĩ: ?Cha mẹ vợ con y đều bị người ta giết chết, không trách y được. Có điều không biết kẻ thù của y là ai??. Lại sợ bệnh điên của y tái phát, hai người không dám đề cập đến.
Lại thêm mấy ngày nữa, băng sơn vẫn trôi về hướng bắc. Tạ Tốn lại bắt đầu mắng chửi trời già, đôi lúc mắt y lại tóe ra những tia sáng lấp lánh chẳng khác gì một con mãnh thú. Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố tuy cả hai không đề cập tới, nhưng đều chuẩn bị ngầm, e rằng y lại đột nhiên phát điên.
?Một hôm kia, mặt trời đỏ rực dừng lại tại mặt nước phía tây, hồi lâu không lặn xuống biển. Tạ Tốn bỗng nhảy lên, chỉ vào vầng thái dương lớn tiếng mắng chửi:
- Cả cái mặt trời kia ngươi cũng chọc tức ta, tặc thái dương, quỉ thái dương, ta mà có cái cung cứng, một mũi tên dài, hừ hừ, bắn một cái là xuyên qua ngươi.
Y đột nhiên đánh mạnh vào băng sơn, vỡ một khối nước đá lớn, dùng sức ném về phía mặt trời. Miếng băng phóng ra phải đến hai chục trượng mới rơi tòm xuống biển. Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố hai người kinh hãi, nghĩ thầm: ?Cánh tay người này mạnh thật, giá như mình, e rằng ném không xa tới một nửa?.
Tạ Tốn ném khối đá xong, lại ném khối khác, tổng cộng đến sáu bảy chục miếng, kình lực vẫn không suy giảm. Y ném tới ném lui, dường như không biết mặt trời cách xa bao nhiêu. Y lại nhảy lên đá tung vào băng sơn, khiến cho đá vụn văng tứ tán.
Ân Tố Tố khuyên:
- Tạ tiền bối, ông nghỉ ngơi đã, đừng để ý đến quỉ thái dương làm gì.
Tạ Tốn quay đầu lại, mắt đầy tia máu đỏ ngầu, ngơ ngẩn nhìn nàng. Ân Tố Tố trong lòng sợ hãi, gượng nở một nụ cười. Tạ Tốn đột nhiên kêu lên một tiếng, nhảy tới ôm chặt lấy nàng, kêu lên:
- Ta giết ngươi, ta giết ngươi. Sao ngươi lại giết mẹ ta, giết con ta?
Ân Tố Tố thấy mình như bị nhốt trong một cái lồng sắt, có điều cái lồng đó dần dần xiết lại.
Trương Thúy Sơn nắm lấy cánh tay Tạ Tốn cố gỡ ra, nhưng không nhúc nhích chút nào. Trước mắt thấy Ân Tố Tố lè lưỡi, tưởng như hết thở, chàng liền giơ chưởng hết sức bình sinh đánh vào huyệt Thần Đạo trên lưng y, nghe bùng một tiếng. Nào ngờ chưởng đánh vào như trúng sắt đá, Tạ Tốn vẫn hà hà rống lên như dã thú, hai tay càng xiết chặt thêm. Trương Thúy Sơn quát lên:
- Nếu ngươi không buông ra, ta dùng binh khí đó.
?Thấy y không lý gì đến, chàng lấy phán quan bút ra, điểm mạnh vào huyệt Tiểu Hải trên khuỷu tay trái. Tạ Tốn tay phải vung ngược lại, chộp được phán quan bút, ném vèo vào trong biển cả.
Ân Tố Tố thấy vòng tay y lỏng ra, liền hụp xuống chui ra ngoài. Tạ Tốn tả chưởng đánh xéo vào cổ Trương Thúy Sơn, tay phải giơ ra chộp vào đầu vai Ân Tố Tố. Nghe rẹt một cái, chiếc áo da hải cẩu của Ân Tố Tố bị năm ngón tay y cào rách một đường. Trương Thúy Sơn biết rằng nếu mình né qua, Ân Tố Tố thể nào cũng sẽ bị y bắt lại, lập tức sử chiêu ?Tự Tại Phi Hoa? trong Miên Chưởng chế ngự chưởng lực của y. Nào ngờ bàn tay chàng và cạnh bàn tay y vừa đụng nhau, lập tức cảm thấy một sức hút cực mạnh gỡ ra không được, chỉ còn cách vận nội công lên chống đỡ.
Tạ Tốn một chưởng đã chế ngự được Trương Thúy Sơn liền lập tức lôi chàng chồm về phía Ân Tố Tố. Ân Tố Tố tung mình nhảy lên, hai chân chưa chạm đất, Tạ Tốn liền đá một cái, bảy tám miếng băng nhỏ bay vèo tới, trúng cả vào đùi bên phải của nàng. Ân Tố Tố chỉ kịp kêu lên một tiếng: ?Ối chà? rồi ngã lăn ra.
Tạ Tốn đột nhiên phát xuất chưởng lực, đánh Trương Thúy Sơn văng ra xa mấy trượng. Chưởng đó thực là mãnh liệt, Trương Thúy Sơn rơi xuống ngay mép của băng sơn, nước đá lại trơn, chân phải chàng trượt một cái, nghe tõm một tiếng, lăn tòm xuống biển.

[1] Ca dao Việt Nam
[2] Đỡ ngang xà vàng
[3] Biết điều sai mà sửa, là làm một điều thiện lớn
[4] Con dê trên triền núi
[5] Bài này có lẽ là một loại dân ca, người dịch cũng không hiểu rõ lắm, dịch theo nghĩa đen mà thôi.
[6] Cùng phát chi bắc hữu minh hải giả, thiên trì dã.
[7] aurora borealis

Các tập/chương/hồi khác của Ỷ Thiên đồ long ký

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !