Truyện kiếm hiệp
 

Ỷ Thiên đồ long ký (Hồi 8 tiếp)

Tác giả: Kim Dung | Lượt xem chương này: 913

Thắm thoát mười năm qua,
Tha hương nay về nhà.
Oán ân đâu đà dứt,
Huynh đệ nay đành xa.

Tạ Tốn nghĩ thầm: ?Ba người này đối với ta tình sâu nghĩa nặng, nếu nói họ bỏ ta mà đi thì e có nói đến rã lưỡi, cũng không xong. Nhưng mình phải tìm cách nào bắt họ phải đi bây giờ??. Trương Thúy Sơn bỗng nói:
- Đại ca, đại ca sợ kẻ thù quá nhiều, làm liên lụy đến chúng tôi, phải không? Bốn người mình về đến Trung Nguyên rồi, kiếm chỗ hoang vắng nào đó mà sống, không để cho người ngoài lai vãng, như thế không còn lo gì nữa. Tốt nhất là tất cả mình lên núi Võ Đương ở, ai mà nghĩ rằng Kim Mao Sư Vương lại ở trên đó.
Tạ Tốn kiêu ngạo đáp:
- Hứ, đại ca của ngươi tuy chẳng bằng, nhưng cũng đâu đến nỗi phải dưới mái của tôn sư Trương chân nhân che chở.
Trương Thúy Sơn hối hận mình đã lỡ lời, vội nói:
- Võ công đại ca cũng đâu kém gì sư phụ của đệ, nào có cần phải che chở. Hồi Cương, Tây Tạng, hay miền sa mạc cực bắc, nơi đâu mà chẳng có chỗ cho bốn người mình tự tại tiêu dao?
Tạ Tốn lắc đầu:
- Nếu tìm nơi hoang tích để ở, trên thiên hạ còn có chỗ nào hơn chính nơi đây? Các ngươi có đi hay không thì bảo?
Trương Thúy Sơn nói:
- Đại ca không đi, ba người chúng tôi cũng nhất quyết không đi.
Ân Tố Tố và Vô Kỵ cùng nói:
- Nếu ông không đi, mọi người chúng ta đều ở lại.
Tạ Tốn thở dài:
- Được rồi, tất cả đều ở lại. Đợi khi nào ta chết rồi, các ngươi hãy đi cũng chưa muộn.
Trương Thúy Sơn nói:
- Đúng thế, mình đã ở đây mười năm rồi, đâu có gấp gáp gì.
Tạ Tốn lớn tiếng quát:
- Sau khi ta chết đi, các ngươi chắc không còn gì lưu luyến, phải không?
Ba người còn đang ngạc nhiên, thấy y đưa tay ra, soạt một tiếng, rút phắt thanh đao Đồ Long, đưa lên cổ cắt ngang. Trương Thúy Sơn kinh hãi, kêu lên:
- Đừng cắt trúng Vô Kỵ.
Chàng biết với võ công của mình, không thể nào cản trở nghĩa huynh hoành đao tự tận, trong cơn nguy cấp kêu y đừng cắt trúng Vô Kỵ. Tạ Tốn quả nhiên khựng lại, thu đao, quát:
- Cái gì?
Trương Thúy Sơn thấy y cương quyết như thế, nghẹn ngào nói:
- Đại ca nếu quyết ý như thế, tiểu đệ đành phải bái biệt.
Nói rồi quì xuống lạy mấy lạy. Vô Kỵ lớn tiếng nói:
- Nghĩa phụ không đi, con cũng không đi. Nghĩa phụ tự tận, con cũng tự tận. Đại trượng phu nói sao làm vậy, cha vung đao cứa cổ, con cũng vung đao cứa cổ.
Tạ Tốn quát lên:
- Trẻ con chỉ nói bậy nói bạ.
Nói rồi nắm cổ thằng bé, cầm nó ném lên trên bè, liền theo hai tay chụp Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố vứt theo, lớn tiếng nói:
- Ngũ đệ, ngũ muội, Vô Kỵ, lên đường thuận gió, mong các người bình an, sớm về Trung Thổ.
Lại nói:
- Vô Kỵ, khi con về đến Trung Thổ rồi, nên tự xưng là Trương Vô Kỵ, ba chữ ?Tạ Vô Kỵ? chỉ nên để trong bụng, tuyệt đối đừng có nói ra.
Vô Kỵ khóc òa lên:
- Nghĩa phụ, nghĩa phụ.
Tạ Tốn vung đao lên dọa:
- Các ngươi mà còn lên bờ, thì tình nghĩa từ đây đoạn tuyệt.
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố thấy nghĩa huynh tâm ý kiên quyết, không thể nào đổi được, chỉ còn nước gạt lệ giơ tay từ biệt. Bấy giờ hải lưu lay động bè gỗ, từ từ trôi ra, thấy hình bóng Tạ Tốn mờ dần, từ từ nhỏ lại. Một lúc thật lâu sau, mãi đến khi không còn thấy thân hình y, ba người mới quay đầu lại. Vô Kỵ nằm phục trong lòng mẹ, khóc đến khi hết hơi, rồi ngủ thiếp đi.
Chiếc bè trôi trên biển, quả nhiên từ đó đều là gió bắc, thổi chiếc bè về phương nam. Trong biển cả mênh mông, không nhận biết phương hướng, nhưng thấy mỗi ngày mặt trời mọc ở phía bên trái, lặn ở phía bên phải, còn đến đêm vì sao Bắc Đẩu lấp lánh phía sau, và chiếc bè vẫn không ngừng di động, nên biết rằng họ mỗi ngày một gần Trung Nguyên.
Trong hai mươi ngày đầu, Trương Thúy Sơn còn sợ chiếc bè va phải băng sơn, nên chỉ giương nửa chiếc buồm nhỏ ở cột buồm phụ, đi tuy có chậm thật nhưng an toàn, dù có đụng phải băng sơn, cũng chỉ chao đảo, rồi lại dạt ra. Đến khi đã ra khỏi vùng băng sơn rồi, họ mới giương tất cả buồm lên.
Gió bắc ngày đêm không chuyển hướng, chiếc bè trôi mỗi lúc một nhanh, cũng may trên đường không gặp gió bão, xem ra việc về được cố hương hi vọng có đến bảy, tám phần. Suốt thời gian đó, Trương Ân hai người sợ Vô Kỵ thương tâm, nên không nói đến chuyện Tạ Tốn. Trương Thúy Sơn nghĩ thầm: ?Võ công đại ca truyền cho Vô Kỵ, có dùng được hay không, cũng khó mà nói. Vô Kỵ về đến Trung Thổ rồi, thể nào cũng gia nhập phái Võ Đương của ta?. Ở trên chiếc bè, ngày dài không biết làm gì, chàng bèn truyền lại cho con các công phu nhập môn về quyền pháp, chưởng pháp. Phương pháp chàng dạy so với Tạ Tốn cao minh hơn nhiều, căn bản phái Võ Đương lại không khó, chỉ cần giảng vài lần, chỉ điểm thêm một chút, Vô Kỵ liền học được ngay. Hai cha con ở trên chiếc bè sách chiêu tập dợt.
Hôm đó Ân Tố Tố thấy mặt biển sóng êm, chiếc bè căng gió xuôi nam, không nhịn nổi nói:
- Đại ca không những võ công tinh thâm, lại tính toán thiên thời địa lợi đều chính xác, quả là kỳ tài.
Vô Kỵ đột nhiên nói:
- Nếu cứ nửa năm gió thổi về nam, nửa năm gió thổi về bắc, sang năm mình quay lại Băng Hỏa đảo thăm nghĩa phụ.
Trương Thúy Sơn vui mừng nói:
- Vô Kỵ nói phải lắm, đợi khi nào con lớn rồi, cả nhà mình lại lên phương bắc ?
Ân Tố Tố đột nhiên chỉ về phương nam, kêu lên:
- Cái gì thế kia?
Chỉ thấy nơi mặt biển xa xa tít tận chân trời có hai điểm đen. Trương Thúy Sơn giật mình kinh hãi, nói:
- Liệu có phải cá voi chăng? Nếu nó đến húc vào bè thì nguy mất.
Ân Tố Tố nhìn một hồi, nói:
- Không phải cá voi đâu, đâu có thấy phun nước.
Ba người chăm chăm nhìn hai điểm đen đó, mãi đến hơn một giờ sau, Trương Thúy Sơn vui mừng kêu lên:
- Thuyền đó, thuyền đó.
Chàng cao hứng nhảy tung người lên, lộn một vòng. Chàng từ khi sinh được Vô Kỵ, lúc nào cũng tất bật, chưa bao giờ có dịp hành động một cách trẻ con như thế. Vô Kỵ cười khanh khách, bắt chước cha, cũng lộn tùng phèo hai vòng.
Lại thêm hơn một giờ nữa, dưới ánh mặt trời xiên xiên, nhìn rõ ràng là hai chiếc thuyền lớn. Ân Tố Tố bỗng nhiên run run, sắc mặt đại biến. Vô Kỵ lạ lùng hỏi:
- Mẹ, mẹ sao thế?
Ân Tố Tố môi mấp máy, nhưng không nói được nên lời. Trương Thúy Sơn nắm lấy tay nàng, mặt đầy vẻ quan tâm. Ân Tố Tố thở dài nói:
- Vừa về đến đã gặp ngay rồi.
Trương Thúy Sơn nói:
- Cái gì?
Ân Tố Tố nói:
- Chàng thử nhìn cánh buồm kia.
Trương Thúy Sơn nheo mắt nhìn kỹ, thấy chiếc thuyền lớn bên trái, trên buồm có vẽ một con chim ưng lớn màu đen, giang rộng hai cánh, hình thù uy mãnh, nhớ đến trên Vương Bàn Sơn đảo năm nào nhìn thấy trên đại kỳ của Thiên Ưng giáo, trong lòng chấn động, nói:
- Đó ? đó là Thiên Ưng giáo?
Ân Tố Tố cúi đầu đáp:
- Đúng rồi, chính là Thiên Ưng giáo của cha em.
Ngay lúc đó, trong đầu Trương Thúy Sơn nổi lên biết bao ý niệm: ?Cha của Tố Tố chính là giáo chủ Thiên Ưng giáo, tà giáo này xem ra không việc ác gì không làm, khi ta gặp nhạc phụ phải tính sao đây? Ân sư đối với việc hôn nhân của ta sẽ nói như thế nào?? Chàng thấy bàn tay nhỏ nhắn của Ân Tố Tố trong tay mình run rẩy, biết rằng trong lòng nàng cũng có biết bao tâm sự, liền nói:
- Tố Tố, con của mình cũng đã lớn rồi. Trên trời dưới đất, nhất quyết không bao giờ xa nhau. Em còn sợ gì nữa?
Ân Tố Tố thở phào một hơi, liếc chàng mỉm cười, nói nhỏ:
- Chỉ cầu em không làm cho anh phải khó khăn, mong có gì anh nghĩ đến Vô Kỵ.
Vô Kỵ trước nay chưa nhìn thấy thuyền bao giờ, nay thấy lạ nên chăm chăm nhìn hai chiếc thuyền, không nghe cha mẹ nói gì cả. Chiếc bè trôi mỗi lúc một gần, thấy hai chiếc thuyền kia đậu gần sát nhau, tưởng như ở cùng một chỗ. Nếu phương hướng không đổi, chiếc bè sẽ trôi đến cách chỗ giao thoa của hai chiếc thuyền kia chừng vài chục trượng thôi.
Trương Thúy Sơn hỏi:
- Em có muốn gọi người trên thuyền không? Hỏi thăm tin tức cha em xem thế nào?
Ân Tố Tố nói:
- Thôi đừng gọi, để về đến Trung Nguyên rồi, em sẽ đưa anh và Vô Kỵ đến thăm gia gia.
Trương Thúy Sơn nói:
- Ừ, thế cũng được.
Bỗng chàng thấy trên chiếc thuyền kia có ánh đao lấp loáng, dường như có bốn năm người đang giao đấu nên nói:
- Người trên hai chiếc thuyền này đang động thủ.
Ân Tố Tố chăm chú nhìn một hồi, có vẻ hơi lo, nói:
- Không biết cha em có trên thuyền này không?
Trương Thúy Sơn nói:
- Nếu có ở trên đó, bọn mình nên đến xem sao.
Chàng kéo nghiêng buồm, bẻ tay lái phía sau, chiếc bè nghiêng qua bên trái, chầm chậm trôi về hướng hai chiếc thuyền.
Tuy buồm trên chiếc bè căng gió nhưng trôi cũng rất chậm, phải mất nửa ngày mới đến gần hai chiếc thuyền. Bỗng nghe từ trên chiếc thuyền của Thiên Ưng giáo có người lớn tiếng nói:
- Có việc làm ăn đứng đắn, người ngoài không liên quan gì xin tránh ra nơi khác.
Ân Tố Tố kêu lên:
- Nhật nguyệt quang chiếu, thiên ưng triển xí, thánh diễm hùng hùng, phổ huệ thế nhân[3]. Đây là đường chủ của tổng đà. Trên đó đàn nào nổi lửa đốt hương đó?
Câu nàng nói là mật ngữ của Thiên Ưng giáo. Người trên thuyền lập tức cung kính đáp lại:
- Thiên Thị Đường Lý đường chủ tất lãnh Thanh Long Đàn Trình đàn chủ, Thần Xà Đàn Phong đàn chủ ở trên này. Có phải Thiên Vi Đường Ân đường chủ giá lâm đấy không?
Ân Tố Tố đáp:
- Tử Vi Đường Đường chủ đây.
Người trên thuyền đó nghe thấy năm chữ ?Tử Vi Đường Đường chủ?, lập tức náo loạn cả lên. Một lát sau, hơn một chục người cùng kêu lên:
- Ân cô nương về rồi, Ân cô nương về rồi.
Trương Thúy Sơn cùng Ân Tố Tố thành hôn đã mười năm, trước nay chưa hề hỏi vợ về việc bên trong Thiên Ưng giáo, cũng không nghe nàng nói chuyện bao giờ, bây giờ nghe hai bên đối đáp, mới biết vợ mình là ?Tử Vi Đường Đường chủ? chi đó, xem ra đường chủ quyền vị còn cao hơn đàn chủ.
Khi chàng ở trên đảo Vương Bàn Sơn, đã chứng kiến tài năng của hai vị đàn chủ Huyền Võ Đàn, Chu Tước Đàn. Nếu cứ võ công mà luận họ đều giỏi hơn Ân Tố Tố, nhưng nàng được giữ địa vị đường chủ, chẳng qua chỉ vì là con gái của giáo chủ. Xem như thế, vị Lý đường chủ của Thiên Thị Đường này, ắt phải là một nhân vật cực kỳ lợi hại.
Bỗng nghe từ phía thuyền bên kia, một giọng già nua cất lên:
- Nghe nói thiên kim của giáo chủ tệ giáo là Ân cô nương đã trở về, tất cả tạm thời ngừng đấu, được chăng?
Kế đó có tiếng một người vang vang nói:
- Được, mọi người ngừng tay.
Sau đó tiếng binh khí chạm nhau đều im bặt, những người đang giao đấu lập tức giãn ra hai bên.
Trương Thúy Sơn nghe thấy tiếng người trầm hùng kia rất quen thuộc, liền sững người, kêu lên:
- Có phải Du Liên Châu Du sư ca đấy không?
Người trên thuyền nghe hỏi liền đáp:
- Ta chính là Du Liên Châu ? ồ ? ồ ? ngươi ? ngươi ?
Trương Thúy Sơn nói:
- Tiểu đệ Trương Thúy Sơn đây.
Chàng tâm tình kích động, thấy chiếc bè còn cách xa hai chiếc thuyền đến mấy trượng, liền nhặt một khúc gỗ, vận kình ném ra, tiếp theo thân hình nhảy tới, đạp vào khúc gỗ mượn sức, nhảy lên đầu thuyền kia.
Du Liên Châu vượt lên trên, sư huynh sư đệ xa nhau mười năm, không biết mất hay còn, sống hay chết, lần này gặp lại, vui mừng biết mấy. Bốn bàn tay nắm chặt, người thì kêu: ?Nhị ca?, người thì gọi: ?Ngũ đệ?, cả hai nước mắt rưng rưng, không nói nên lời.
Phía bên kia nghênh tiếp Ân Tố Tố xem ra có vẻ rầm rộ hơn. Tám chiếc tù và bằng ốc biển cùng thổi u u, Lý đường chủ đứng trên cùng, Phong Trình hai đàn chủ đứng sau lưng Lý đường chủ, sau cùng là khoảng một trăm giáo chúng. Từ bè lên thuyền có bắc ván cầu, lại thêm bảy tám tên giáo chúng thủy thủ dùng sào dài móc chặt chiếc bè lại. Ân Tố Tố dắt tay Vô Kỵ theo ván gỗ đi lên thuyền.
Giáo chủ Bạch Mi Ưng Vương Ân Thiên Chính chia Thiên Ưng giáo ra thành nội tam đường, ngoại ngũ đàn, cai quản tất cả giáo chúng. Nội tam đường gồm có Thiên Vi, Tử Vi, Thiên Thị, còn ngoại ngũ đàn có Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Võ, Chu Tước, Thần Xà năm đàn. Thiên Vi Đường đường chủ là Ân Dã Vương, con trai lớn của Ân Thiên Chính. Tử Vi Đường đường chủ là Ân Tố Tố, còn Thiên Thị Đường đường chủ là Lý Thiên Viên, sư đệ của Ân Thiên Chính.
Lý Thiên Viên thấy Ân Tố Tố áo quần lam lũ, chỗ thì bằng da, chỗ thì lông thú, tay lại dắt một đứa bé con, không khỏi ngạc nhiên, nhưng vẻ mặt đổi ngay thành vui mừng, cười nói:
- Tạ trời tạ đất, cháu đã về, mười năm qua cha cháu khắc khoải không biết bao nhiêu mà kể.
Ân Tố Tố vái lạy, nói:
- Sư thúc vẫn khỏe chứ?
Nàng quay qua Vô Kỵ nói:
- Mau khấu đầu trước sư thúc tổ đi con.
Vô Kỵ quì xuống khấu đầu, đôi mắt đen láy chăm chăm nhìn Lý Thiên Viên. Thằng nhỏ thấy trên thuyền có rất đông người, không khỏi lạ lùng. Ân Tố Tố đứng dậy, nói:
- Sư thúc, đây là con của điệt nữ, cháu tên Vô Kỵ.
Lý Thiên Viên kinh ngạc, nhưng lập tức cười ha hả, nói:
- Tốt lắm, tốt lắm, cha cháu chắc sướng điên người, không những con gái trở về, lại còn mang theo một đứa cháu ngoại tuấn tú thế này.
Ân Tố Tố thấy trên sàn thuyền hai bên đều có mấy tử thi, các nơi máu me vương vãi, hạ giọng hỏi:
- Đối phương là ai? Vì sao động võ.
Lý Thiên Viên nói:
- Là người của phái Võ Đương và phái Côn Lôn.
Ân Tố Tố đã nghe trượng phu gọi ?Du sư ca? rồi nhảy lên thuyền phía bên kia, cùng một người ôm nhau, nên đã biết đối phương có phái Võ Đương trong đó, bây giờ nghe Lý Thiên Viên trình bày, liền nói:
- Tốt nhất là đừng động thủ, hóa giải được thì nên hóa giải.
Lý Thiên Viên đáp:
- Ừ.
Ông ta tuy là sư thúc, nhưng trong Thiên Ưng giáo, Thiên Thị Đường là chót hết trong ba nội đường, xếp sau Tử Vi Đường. Nếu luận theo sư môn, Lý Thiên Viên là vai trên, nhưng khi giải quyết giáo vụ thì quyền vị của Ân Tố Tố lại cao hơn sư thúc.
Bỗng nghe Trương Thúy Sơn từ thuyền phía bên kia gọi:
- Tố Tố, Vô Kỵ, qua bên này để chào sư ca của ta.
Ân Tố Tố liền dắt tay Vô Kỵ, đi qua bên thuyền kia. Lý Thiên Viên và Trình, Phong hai đàn chủ sợ có điều gì thất thố, lập tức nối gót.
Qua đến thuyền bên kia, thấy trên sàn thuyền có bảy tám người, một người cao gầy chừng bốn mươi đứng nắm tay Trương Thúy Sơn, thần thái cực kỳ thân mật. Trương Thúy Sơn nói:
- Tố Tố, vị này là người mà anh hay nhắc đến, Du nhị sư ca. Nhị ca, đây là vợ của em và đây là cháu Vô Kỵ.
Du Liên Châu và Lý Thiên Viên nghe thấy, hai người đều giật mình kinh ngạc. Thiên Ưng giáo và phái Võ Đương hai bên đang ác đấu, nào ngờ mỗi bên lại có một nhân vật trọng yếu kết thành vợ chồng, không chỉ là vợ chồng, lại còn có một đứa con.
Du Liên Châu biết rằng nguyên ủy bên trong có nhiều khúc mắc, không thể bỗng chốc mà nói cho rõ được, nên trước hết đưa Trương Thúy Sơn giới thiệu với những người khác trên thuyền. Đạo nhân vừa lùn vừa mập, đội mũ vàng là Tây Hoa Tử của phái Côn Lôn, còn người đàn bà trung niên là sư muội của Tây Hoa Tử, Thiểm Điện Thủ Vệ Tứ Nương, trên giang hồ sau lưng vẫn gọi lén là Thiểm Điện Nương Nương. Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố đã từng nghe qua tên hai người rồi. Những người khác cũng đều là hảo thủ của phái Côn Lôn, nhưng không nổi danh như Tây Hoa Tử và Vệ Tứ Nương. Gã Tây Hoa Tử tuy tuổi tác không còn trẻ, nhưng không chút nào hàm dưỡng, vừa mở miệng là hỏi ngay:
- Trương ngũ hiệp, tên ác tặc Tạ Tốn nay ở đâu? Ngũ hiệp có biết không?
Trương Thúy Sơn chưa về đến Trung Thổ, đang còn trên biển cả mênh mang, đã gặp phải hai điều khó khăn: thứ nhất bản môn đang cùng Thiên Ưng giáo động thủ; thứ hai vừa gặp ai cũng hỏi tung tích Tạ Tốn ở đâu. Chàng nhất thời không biết phải trả lời thế nào cho phải, quay sang Du Liên Châu hỏi:
- Nhị ca, nguyên do chuyện này dầu đuôi như thế nào?
Tây Hoa Tử thấy Trương Thúy Sơn không trả lời câu hỏi của mình, tính hung hăng nóng nảy nổi lên, lớn tiếng nói:
- Ngươi không nghe ta nói gì sao? Tên ác tặc Tạ Tốn ở chỗ nào?
Y nơi phái Côn Lôn vai vế thật cao, võ công lại giỏi, xưa nay đã quen hống hách. Phong đàn chủ của Thần Xà Đàn phía Thiên Ưng giáo là người âm hiểm, khi động thủ, có hai tên đệ tử thủ hạ bị chết dưới kiếm của Tây Hoa Tử, nên rất căm ghét y, lúc này liền lạnh lùng cười khẩy:
- Trương ngũ hiệp là ái tế của bản giáo giáo chủ, ngươi ăn nói nên nể nang một chút.
Tây Hoa Tử nổi giận quát lên:
- Yêu nữ của tà giáo, làm sao sánh duyên với đệ tử danh môn chính phái được? Vụ hôn phối này, bên trong hẳn có gì tráo trở.
Phong đàn chủ cười nhạt nói:
- Ân giáo chủ của bọn ta đã có cháu ngoại rồi, ngươi nói năng nhăng cuội cái gì nữa?
Tây Hoa Tử tức giận nói:
- Con yêu nữ ?
Vệ Tứ Nương đã nhìn thấy dụng tâm của Phong đàn chủ, biết y muốn chọc cho hai phái Côn Lôn, Võ Đương hiềm khích, lại vừa lấy lòng Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố, biết Tây Hoa Tử càng nói càng phun ra những lời khó nghe, nên nói:
- Sư huynh, việc gì phải đôi co những lời vô vị với họ, tất cả chúng ta nên nghe Du nhị hiệp phân bày.
Du Liên Châu nhìn Trương Thúy Sơn, rồi nhìn Ân Tố Tố, trong lòng có biết bao nhiêu câu hỏi, nên nói:
- Tất cả chúng ta nên vào thuyền để bàn chuyện lâu dài, những anh em chết hay bị thương của cả hai bên, nên chữa trị trước.
Bấy giờ Thiên Ưng giáo là khách, mà quyền vị tối cao là Tử Vi Đường đường chủ Ân Tố Tố. Nàng dắt tay Vô Kỵ đi đầu tiên, kế đó là Lý Thiên Viên. Khi Phong đàn chủ bước lên khoang thuyền, bỗng thấy có một làn gió nhẹ đánh vào ngang lưng, y là người kinh lịch phong phú, biết ngay là Tây Hoa Tử đánh lén, nhưng không đưa tay đỡ, chỉ nhào về phía trước, kêu lên:
- Ối chà, đánh người hả?
Việc đó khiến cho chiêu ?Tam Âm Thủ? của Tây Hoa Tử bị hụt ra ngoài, nhưng vì Phong đàn chủ kêu lên, mọi người đều quay lại nhìn hai người. Vệ Tứ Nương trừng mắt nhìn sư huynh, khuôn mặt tía của Tây Hoa Tử giờ đây có ẩn sắc hồng. Ai cũng biết rằng khi đã lên trên thuyền này, cả bọn Phong đàn chủ đều là khách, cái trò thâu tập của Tây Hoa Tử, thật quả mất đi cái thân phận cao thủ trong danh môn chính phái.
Hai bên phân chủ khách ngồi xuống. Ân Tố Tố là thủ tịch của phe khách, Vô Kỵ đứng bên cạnh mẹ. Phe chủ thì Du Liên Châu đứng đầu, chàng chỉ một cái ghế bên dưới Vệ Tứ Nương nói:
- Ngũ đệ, em ngồi ở đây.
Trương Thúy Sơn đáp: ?Vâng? theo lời ngồi xuống. Như thế hai vợ chồng Trương Ân thành ra hai bên chủ khách, vào thế đối nghịch với nhau.
Trong mười năm qua, Du Đại Nham bị thương không ra ngoài được, Trương Thúy Sơn thất tung, sống chết không ai biết, còn lại Võ Đương ngũ hiệp danh tiếng nổi hơn nhiều. Tống Viễn Kiều, Du Liên Châu tuy chỉ là đệ tử đời thứ hai trong phái Võ Đương nhưng trong võ lâm, nghiễm nhiên ngang hàng với những cao tăng của phái Thiếu Lâm. Trên giang hồ đối với Võ Đương ngũ hiệp hết sức kính trọng, vì thế Tây Hoa Tử, Vệ Tứ Nương phải nhường chàng vai thủ tịch.
Du Liên Châu trong bụng tính thầm: ?Ngũ đệ mất tích mười năm, hóa ra đã cùng với con gái của giáo chủ Thiên Ưng giáo kết thành vợ chồng, nếu bây giờ trước mặt mọi người tra hỏi, thể nào y cũng có những điều khó nói?. Chàng bèn lớn tiếng nói:
- Chúng ta bao gồm Thiếu Lâm, Côn Lôn, Nga Mi, Không Động, Võ Đương tất cả năm môn phái, cùng Thần Quyền, Ngũ Phượng Đao chín môn, Hải Sa, Cự Kình bảy bang, tổng cộng hai mươi mốt môn phái bang hội, vì việc truy tầm Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn, Thiên Ưng giáo Ân cô nương, luôn cả sư đệ Trương Thúy Sơn của tệ phái nên không may có sự hiểu lầm với Thiên Ưng giáo, hai bên đều có người chết, mười năm qua võ lâm chẳng được yên ?
Nói tới đây, chàng ngừng lại một chút, rồi tiếp:
- Thật may Ân cô nương và Trương ngũ đệ đột nhiên ra mặt, biết bao chuyện nghi nan trong quá khứ chưa giải được, chắc sẽ minh bạch. Thế nhưng mười năm qua, mọi việc quá nhiều đầu dây mối nhợ, không thể nào một lúc mà nói cho rõ hết. Cứ như ý kiến tại hạ, tất cả chúng ta nên quay về đại lục, nhờ Ân cô nương bẩm minh giáo chủ, tệ sư đệ cũng về núi Võ Đương trình với gia sư, sau đó hai bên sẽ cùng chọn nơi hội họp, phân biện đâu là phải đâu là trái, chỗ nào ngay chỗ nào cong, nếu từ đó có thể biến thù thành bạn, thì thật là tốt đẹp ?
Tây Hoa Tử đột nhiên xen vào:
- Tên ác tặc Tạ Tốn ở đâu? Chúng ta muốn tìm tên ác tặc Tạ Tốn ?
Trương Thúy Sơn nghe nói vì việc tìm kiếm ba người mình mà hai mươi hai môn phái trong võ lâm trung nguyên phải đại động can qua, mười năm đánh nhau, chết chóc hẳn đã nhiều lắm, trong lòng thật áy náy. Tai chàng nghe Tây Hoa Tử luôn mồm hỏi chỗ ở của Tạ Tốn, khiến lại càng khó xử. Nếu nói thẳng ra, sẽ không biết bao nhiêu cao thủ võ lâm đi đến Băng Hỏa đảo kiếm Tạ Tốn báo thù, còn nếu không nói, thì làm sao có thể dấu được? Chàng còn đang nghĩ ngợi, Ân Tố Tố đột nhiên nói:
- - Kẻ vô ác bất tác, giết người như ngóe Tạ Tốn kia, chín năm trước đã chết rồi.
Du Liên Châu, Tây Hoa Tử, Vệ Tứ Nương cả bọn đồng thanh kinh ngạc kêu lên:
- Tạ Tốn chết rồi ư?
Ân Tố Tố nói:
- Ngay hôm tôi sinh ra thằng bé này, ác tặc Tạ Tốn nổi cơn điên, định giết Ngũ ca và tôi, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của hài tử, tâm bệnh nổi lên, tên ác tặc Tạ Tốn lập tức chết liền.
Bấy giờ Trương Thúy Sơn mới minh bạch, khi Ân Tố Tố nói tới ?tên ác tặc Tạ Tốn đã chết?, cũng không phải là nói láo, vì từ khi Tạ Tốn nghe tiếng khóc chào đời của Vô Kỵ, thiên lương đã trỗi dậy, bệnh điên không còn, bỏ đường ác quay về đường thiện. Khi y ép ba người rời đảo rõ ràng có tấm lòng ?xả kỷ vi nhân?, hành vi đại nhân dại nghĩa như thế nên có nói ?tên ác tặc không việc ác nào không làm, giết người như ngóe Tạ Tốn kia? quả đã chết từ chín năm trước, mà ?con người tốt Tạ Tốn? cũng từ chín năm trước đã tái sinh.
Tây Hoa Tử nhăn mũi hừ một tiếng, y cho rằng Ân Tố Tố là yêu nữ của tà giáo, nói ra không thể nào tin được, gay gắt nói:
- Trương ngũ hiệp, tên ác tặc Tạ Tốn đó có chết thật không?
Trương Thúy Sơn thản nhiên đáp:
- Đúng thế, tên ác tặc làm điều sai trái Tạ Tốn đó đã chết chín năm trước rồi.
Vô Kỵ đứng bên cạnh thấy mọi người chửi rủa ác tặc Tạ Tốn, cả cha mẹ nó cũng nói y chết rồi. Thằng bé tuy thông minh, nhưng làm sao hiểu nổi những khúc mắc trên chốn giang hồ. Tạ Tốn đối với nó ân sâu nghĩa nặng, chăm lo cho nó nào có khác gì cha mẹ ruột đâu, nên cảm thấy đau lòng, nhịn không nổi khóc òa lên:
- Nghĩa phụ không phải là ác tặc, nghĩa phụ chưa chết, nghĩa phụ chưa chết.
Mấy câu đó khiến cho mọi người trên thuyền ai cũng ngạc nhiên. Ân Tố Tố giận điên người, tát trái cho Vô Kỵ một cái, quát lên:
- Câm mồm.
Vô Kỵ mếu máo nói:
- Mẹ ơi, sao mẹ lại nói là nghĩa phụ chết rồi? Nghĩa phụ rõ ràng vẫn còn sống đấy chứ?
Từ nhỏ tới giờ Vô Kỵ chỉ sống với cha mẹ và nghĩa phụ ba người, những mưu mô cơ trí của người đời nó chưa từng biết đến, nếu như một đứa trẻ lớn lên trong chốn giang hồ, chỉ thông minh bằng nửa nó thôi, cũng biết người đời nói dối như cơm bữa, sẽ không gây ra cái đại họa mới rồi. Ân Tố Tố mắng con:
- Người lớn nói chuyện, trẻ con không được lắm lời. Người ta nói đây là ác tặc Tạ Tốn, đâu có phải nói nghĩa phụ của con đâu.
Vô Kỵ hoang mang không hiểu, nhưng không dám hỏi thêm.
Tây Hoa Tử cười nhạt, hỏi Vô Kỵ:
- Này em bé, Tạ Tốn là nghĩa phụ của em, phải không? Ông ta bây giờ ở đâu?
Vô Kỵ nhìn mặt cha mẹ, biết rằng những điều họ nói thật là trọng yếu, nghe Tây Hoa Tử hỏi, liền lắc đầu, nói:
- Tôi không nói.
Thằng bé nói ba tiếng ?tôi không nói? lại càng minh xác điều Tạ Tốn chưa chết. Tây Hoa Tử trừng mắt nhìn Trương Thúy Sơn, nói:
- Trương ngũ hiệp, vị Ân cô nương của Thiên Ưng giáo này có thực là vợ ngũ hiệp không?
Trương Thúy Sơn không ngờ y đột nhiên lại hỏi một câu như thế, lớn tiếng đáp:
- Phải, nàng chính là người vợ vụng dại của tôi.
Tây Hoa Tử gay gắt nói:
- Phái Côn Lôn chúng tôi có hai đệ tử, bị tay Trương phu nhân làm hại, biến thành sống dở chết dở, cái món nợ đó bây giờ tính sao đây?
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố cùng kinh ngạc. Ân Tố Tố nói ngay:
- Nói năng láo lếu.
Trương Thúy Sơn nói:
- Việc đó chắc có chuyện hiểu lầm, vợ chồng chúng tôi xa Trung Thổ đã mười năm, làm sao có thể hủy thương đệ tử của quí phái?
Tây Hoa Tử nói:
- Mười năm trước thì sao? Cao Tắc Thành và Tưởng Đào hai người bị hại, tính ra cũng đã mười năm rồi.
Ân Tố Tố hỏi lại:
- Cao Tắc Thành và Tưởng Đào?
Tây Hoa Tử đáp:
- Trương phu nhân còn nhớ được hai người đó ư? Chỉ sợ bà giết người nhiều quá, nhớ không xuể nữa chứ.
Ân Tố Tố hỏi lại:
- Hai người đó ra sao? Cớ gì lại nhất định vu cho tôi hại họ?
Tây Hoa Tử ngửng mặt lên trời cười ha hả, nói:
- Tôi vu oan cho bà ư? Tôi vu oan cho bà ư? Ha ha, Cao Tưởng hai người tuy đã mất trí, nhưng vẫn còn nhớ được một việc, nói lên được tên của một người, nên mới biết được kẻ đã hại y chính là ?Ân ? Tố ? Tố?.
Y dằn mạnh từng tiếng Ân Tố Tố, trong cách nói chứa đầy oán hận, hai mắt trợn tròn, nhìn nàng như muốn nuốt sống ăn tươi, tưởng như định rút kiếm đâm mấy nhát mới hả giận.
Phong đàn chủ đột nhiên xen vào:
- Khuê danh của bản giáo đường chủ Tử Vi Đường, đâu phải để những người xuất gia như lão đạo tự tiện gọi ra đâu. Đến thanh qui giới luật không biết giữ, vậy mà xưng là võ lâm tiền bối ư? Trình hiền đệ, ngươi xem những việc vô sỉ trên đời có việc nào như thế không nhỉ?
Trình đàn chủ nối lời:
- Chưa từng thấy. Trong danh môn chính phái lại có những bọn cuồng đồ như thế, thật nực cười ôi là nực cười.
Phong đàn chủ không thèm liếc mắt nhìn y, nói:
- Trình hiền đệ, những người mới học được chút kiếm pháp mèo cào đâu đó, hành sự ăn nói đã lên mặt, ngươi bảo hạng đó là hạng nào?
Trình đàn chủ nói:
- Phái Côn Lôn từ khi Linh Bảo đạo trưởng lìa trần rồi, đời sau càng kém đời trước, chẳng ra trò trống gì.
Linh Bảo đạo trưởng là sư tổ[4] của Tây Hoa Tử, võ công đức vọng, trong võ lâm ai ai cũng khâm phục. Tây Hoa Tử nghe câu đó giận tím cả mặt, nhưng không dám cãi lại, nếu nói rằng Trình đàn chủ nói sai, có khác nào nói rằng mình còn giỏi hơn cả sư tổ danh chấn thiên hạ xưa kia. Y lạng người bước ra ngoài khoang thuyền, soẹt một tiếng, trường kiếm cầm tay, kêu lớn:
- Tên ác tặc của tà giáo kia, có giỏi thì ra đây thử sức.
Phong đàn chủ và Trình đàn chủ khích cho Tây Hoa Tử nổi giận, bản ý chỉ muốn giải vây cho Ân Tố Tố, nghĩ thầm Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố đã là vợ chồng, Thiên Ưng giáo và phái Võ Đương bây giờ quan hệ khác hẳn ngày trước, nếu như Du Liên Châu và Trương Thúy Sơn không tiện ra tay, thì ít ra cũng không giúp bên nào, Thiên Ưng giáo đối phó với mấy người của phái Côn Lôn có thể thắng được dễ dàng.
Vệ Tứ Nương mày nhướng lên, y thị cũng đã nhìn thấy chuyện đó, nếu chỉ có sáu bảy người của mình và sư ca, không cách nào có thể đối địch được với bao nhiêu là cao thủ của Thiên Ưng giáo, huống chi Trương Thúy Sơn tình nghĩa vợ chồng thâm trọng, rất có thể ra tay tương trợ đối phương nên nói:
- - Sư ca, người ta qua đến thuyền bên mình là khách, chúng ta nên nghe Du nhị hiệp chỉ dạy là hơn.
Y thị dùng ngôn ngữ đẩy cho Du Liên Châu, nghĩ thầm thanh vọng địa vị của chàng, quyết không thể nào xử sự thiên vị được. Nào ngờ Tây Hoa Tử tính phổi bò, kêu lớn:
- Phái Võ Đương và Thiên Ưng giáo đã kết thân gia rồi, cùng giòng dính bẩn với nhau, y còn làm sao có thể ăn nói cho công chính được nữa?
Du Liên Châu là người thâm trầm, hỉ nộ không lộ ra ngoài mặt, nghe Tây Hoa Tử nói chỉ ngồi yên không trả lời. Vệ Tứ Nương vội nói:
- Sư ca, sao sư ca lại nói năng không giữ lời như vậy? Không nói gì phái Võ Đương cùng với phái Côn Lôn chúng ta đồng khí liên chi, uyên nguyên thật sâu đậm, mười năm nay liên thủ chống địch, hết sức bền chặt, Du nhị hiệp lại là một hảo hán tử thiết diện vô tư, anh danh nổi khắp giang hồ, thiên hạ có ai không khâm phục? Võ Đương ngũ hiệp xử sự có đâu lại thiên vị bao giờ?
Tây Hoa Tử hừ một tiếng, nói:
- Cái đó chưa chắc.
Vệ Tứ Nương trong bụng mắng thầm sư ca mê muội, nhưng không thể nói huỵch toẹt ý nghĩ của mình, lớn tiếng nói:
- Sư ca, nếu sư ca để đắc tội với Võ Đương ngũ hiệp, sư phụ và chưởng môn sư thúc hỏi tới, thì tiểu muội không chịu đâu đấy nhé.
Y thị nói ra chỉ nhắc Võ Đương ngũ hiệp, không coi Trương Thúy Sơn ở trong đó. Tây Hoa Tử nghe thị nhắc tới sư phụ và chưởng môn sư thúc ra, không còn dám cãi nữa.
Du Liên Châu thủng thẳng nói:
- Việc này liên quan đến các đại môn phái, các đại bang hội trong võ lâm, tại hạ vô đức vô năng, làm sao dám chủ trương? Tuy nhiên việc này cũng đã mười năm nay, có thêm nửa năm, một năm nữa cũng không là bao nhiêu. Tại hạ phải cùng với Trương sư đệ quay về núi Võ Đương, bẩm cho ân sư và đại sư ca rõ, để in ân sư chỉ thị.
Tây Hoa Tử cười nhạt nói:
- Cái chiêu ?Như Phong Tự Bế? của Du nhị hiệp dùng để thoái thác, quả thực cao minh.
Du Liên Châu không phải là người dễ nổi nóng, nhưng Tây Hoa Tử nói đến chiêu ?Như Phong Tự Bế?, chính là công phu nổi danh thiên hạ chuyên về thủ ngự của phái Võ Đương, lại do chính ân sư Trương Tam Phong sáng tác, y nhạo báng võ công phái Võ Đương có khác nào làm nhục đến sư phụ. Tuy nhiên chàng dằn được ngay, nghĩ thầm: ?Việc này xử lý mà thất thố, sẽ dẫn đến một trường hạo kiếp khó mà giải quyết trong võ lâm. Tên đạo sĩ lỗ mãng này nói năng quấy quá, đâu đáng để mình phải đôi co làm chi?.
Tây Hoa Tử thấy chàng nghe mấy câu sau, liếc mắt nhìn y một cái, thần quang lấp loáng, như điện chớp, bất giác trong lòng sợ hãi: ?Sư phụ và chưởng môn sư thúc là hai cao thủ đứng đầu của môn phái, nhãn thần xem ra cũng không mạnh bằng của người này?.
Tinh quang trong mắt Du Liên Châu lập tức thu liễm, chàng lặng lẽ nói:
- Tây Hoa đạo huynh nếu như có cao kiến gì, tại hạ xin rửa tai lắng nghe.
Tây Hoa Tử mới rồi bị mắt chàng trừng mắt nhìn qua, trong lòng còn sợ, quay sang nói:
- Sư muội,? ngươi nghĩ sao? Không lẽ chuyện Cao Tưởng hai người mình đành sõng tay bỏ qua?
Vệ Tứ Nương chưa kịp trả lời, bỗng thấy ở hướng nam có tiếng tù và báo hiệu, u u không dứt. Một tên đệ tử của phái Côn Lôn chạy vào khoang thuyền nói:
- Hai phái Không Động và phái Nga Mi đã đến tiếp ứng.
Tây Hoa Tử và Vệ Tứ Nương mừng quá, Vệ Tứ Nương nói:
- Du nhị hiệp nên nghe cao kiến của hai phái Không Động và Nga Mi luôn thể.
Du Liên Châu đáp:
- Tốt lắm.
Lý Thiên Viên và Phong đàn chủ, Trình đàn chủ ba người nhìn nhau, mặt hơi biến sắc. Trương Thúy Sơn lại thêm một nỗi lo: ?Phái Nga Mi thì không có gì, nhưng phái Không Động đối với đại ca kết thù rất sâu. Y đả thương Không Động ngũ lão, đoạt được Thất Thương Quyền Kinh, bọn họ thể nào chẳng chăm chăm đi kiếm nơi chỗ đại ca đang ở?.
Ân Tố Tố cũng suy nghĩ như thế, lại tính nếu như Vô Kỵ không lắm mồm, sự tình sẽ dễ giải quyết hơn nhiều. Thế nhưng nghĩ lại Vô Kỵ từ bé chưa bao giờ từng nghe nói dối, đối với Tạ Tốn tình sâu nghĩa nặng, bỗng nghe nghĩa phụ chết rồi, dĩ nhiên phải khóc la, không thể trách nó được. Nàng nhìn mặt thấy vết tát còn hằn dấu tay sưng đỏ, không khỏi thương thằng bé, kéo con vào lòng. Vô Kỵ vẫn chưa yên tâm, ghé vào tai mẹ hỏi nhỏ:
- Mẹ, nghĩa phụ chưa chết, phải không mẹ?
Ân Tố Tố cũng ghé miệng vào tai con, nói thầm:
- Chưa chết. Mẹ đánh lừa họ đó. Những người này đều độc ác, xấu xa, bọn họ muốn hại nghĩa phụ con đó.
Vô Kỵ chợt hiểu ra hằn học nhìn từng người, nghĩ thầm:? Hóa ra bọn ngươi đều xấu xa ác độc, định hại nghĩa phụ ta?.
Từ hôm đó, Trương Vô Kỵ bước chân vào chốn giang hồ, mới biết trên đời lòng người hiểm ác. Nó đưa tay rờ má, cái tát của mẹ nó vẫn còn đau rát. Nó biết rằng không phải mẹ nó đánh, mà chính là những kẻ độc ác xấu xa kia gây nên. Từ bé đến giờ nó sống trong vòng tay bảo bọc nuông chiều của cha mẹ và nghĩa phụ, đâu có biết rằng trên đời này còn có những kẻ địch tâm địa độc ác. Tuy Tạ Tốn đã nói về chuyện Thành Côn, nhưng mới chỉ là tai nghe, đến lúc này mới mắt thấy những người mà nó coi là kẻ địch.

[1] Bể khổ không có chỗ cùng, quay đầu lại thì đến bờ được.
[2] Áo của nhà sư chắp nhiều mảnh lại mà thành gọi là nạp (hay nột). Đây là tiếng nhún mình của nhà sư.
[3] Mặt trời mặt trăng chiếu sáng, chim ưng giuơng cánh, lửa thánh bừng bừng, cứu độ cho thế nhân
[4] tức là thầy của thầy mình

Các tập/chương/hồi khác của Ỷ Thiên đồ long ký

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !