Truyện kiếm hiệp
 

7 ngày để nói anh yêu em (chương 1.2)

Lượt xem chương này: 2108

Diệp Hân bỏ chạy đến một trạm xe buýt, đón ngay chuyến xe đến nhà nhỏ Hằng. Trên đường đi, nhỏ không tiếc lời nguyền rủa Lập Khiêm. Diệp Hân cho rằng Lập Khiêm chính là đầu mối ngây ra đại họa ngày hôm nay.

- Hèn gì Hiểu Huy đòi chia tay mình. Thì ra tất cả đều do tên sao chổi đáng ghét này, nếu hắn không ở gần đó thì chắc chắn mình và Hiểu Huy sẽ bên nhau vui vẻ để kỉ niệm ngày quen nhau rồi. Tất cả đều là do cái tên đáng ghét đó. Du Lập Khiêm, ông hãy chờ đó. Tui nhất định sẽ băm vằm ông ra.

Nhưng khi lên xe buýt, Diệp Hân mới phát hiện ra một sự thật còn tàn khốc hơn nữa, nhỏ không đem theo tiền. Bởi vì, bởi vì hôm nay nhỏ mặc đầm và cũng bởi vì đây là lần đầu tiên nhỏ mặc đầm cho nên nhỏ quên mất. Khi đến chỗ hẹn là do quá giang bà chị để đến.

Cho nên khi người tiếp viên nhìn nhỏ trừng mắt, Diệp Hân lúng túng , đúng là mất mặt chết đi được. Chưa bao giờ nhỏ bị mất mặt đến như vậy. Nhỏ luôn nghiệm ra một điều rằng mỗi khi nhỏ gặp cái tên Lập Khiêm chết bầm kia là nhỏ luôn gặp xui xẻo.

Đang không biết nên xuống hay muối mặt xin đi nhờ thì có tiếng nói vang lên từ phía sau lưng anh tiếp viên xé vé.

- Để em trả dùm bạn ấy cho.

Diệp Hân nghe vậy thì mừng thầm ngẩng đầu lên định cảm ơn cái con người tốt bụng ra tay nghĩa hiệp trả tiền dùm mình thì nhìn thấy gương mặt mà mình căm hận nãy giờ. Lập Khiêm đã leo lên xe từ bao giờ chẳng rõ, đứng đó nhìn Diệp Hân vẽ giễu cợt rồi đưa tiền cho anh tiếp viên. Sau đó đi đến ngồi bên cạnh cái ghế trống ở bên cạnh Diệp Hân. Điệu bộ trông rõ là đáng ghét vô cùng.

- Haiz ! Biết vậy mình chẳng thà đi ăn mày còn hơn – Diệp Hân cố tình nói lớn để người ngồi bên cạnh nghe thấy.

Lập Khiêm nghe thấy bỗng nhiên ôm bụng cười ầm lên rồi nói :

- Bô dạng của bà có mà đi nhát ma người ta chứ đi ăn xin hổng có ai cho đâu – Lập Khiêm chề môi dè bĩu.

Diệp Hân tức giận lườm cho tên này một cái, nghĩ tình hắn ta trả tiền xe buýt giùm nhỏ nên đành im lặng. Nhưng nghĩ kỹ lại thì tại sao hắn ta lại theo nhỏ lên đây. Liếc mắt nhìn sang kẻ bên cạnh, hắn ta đang ung dung dựa vào thành ghế, tai đeo headphone nghe nhạc, chân nhịp nhịp theo điệu nhạc.

Dường như có rất nhiều bạn gái trẻ đang lén lút nhìn hắn ta, vậy mà tên này vẫn trưng ra bộ mặt tỉnh rụi. Đến nhỏ cũng phải công nhận là hắn ta đẹp trai toàn tập luôn, hổng chê được điểm nào cả. gương mặt thì trắng sáng, làn da thì mịn màng, cái mũi cao dõng dạt, chân mày rậm, lông mi dày mà còn cong nữa chứ. Còn nữa nha, mắt của hắn ta lúc nào cũng sáng ngời lấp lánh như một vì sao.

Nhỏ tức, tức dễ sợ luôn. Vì hắn là một thằng con trai mà được ông trời ban cho đủ thứ hết trơn.Còn nhỏ là con gái mà sao ổng hổng ban cho nhỏ được tí ti nào hết trơn.

Diệp Hân thấy tức tức, nhỏ nhìn chăm chăm vào mặt Lập Khiêm. Nếu ai hỏi nhỏ tại sao lại nhìn thì nhỏ sẽ trả lời là « để tìm mụn chứ chi ». Cứ coi như nhỏ bới lông tìm vết, vạch lá tìm sâu đi, hắn ta đang ở độ tuổi dậy thì chắc chắn sẽ bị mụn. Mụn to không có thì mụn nhỏ cũng được, hay ít ra cũng là một hột mụn đầu đen bằng đầu ki cũng được.

Nếu hỏi rằng tìm để làm chi thì nhỏ sẽ trả lời rằng : » Để tìm thấy được hắn ta cũng có khuyết điểm là mặt mụn chứ chi »

Nhưng mà sau một hồi soi mói, nhỏ thất vọng tràn trề. Bởi vì gương mắt của hắn ta không có lấy một tì vết. Trông khi nhỏ đang bị cái đám mụn tấn công chi chít trên mặt. Nhỏ còn đang chìm đắm trong nỗi thất vọng tràn trề thì cái kẻ đáng ghét bên cạnh đã lên tiếng.

- Này ! Mau chùi nước miếng đi, nếu không mùi hôi bay xa làm ô nhiễm tới khắp xe này, mọi người sẽ bị viêm màng mũi hết.

Nhỏ hết hồn vội đưa tay lên miệng cùi chùi, nhưng hoàn toàn không có gì. Nhỏ tức, nhỏ tức …tức muốn hộc máu luôn. Nói gì thì nói, nhỏ có thể không tự hào về đầu óc của mình, có thể không tự hào về sức khỏe của mình, nhưng nhỏ tự hào về hàm răng trắng ngần đều tăm tắp chưa từng bị sâu hại tấn công tấn một lần. Bởi vì sao, bời vì nhỏ có một người cha làm bác sĩ nha khoa chứ còn sao nữa. Còn nữa, vì hôm nay là cuộc hẹn hò vô cùng ý nghĩa cho nên nhỏ xúc miệng thật sạch còn nhai singom thơm lừng, mát rượi mùi vị bạt hà trong miệng.

Vậy là trong lúc tức giận, để chứng minh cho kẻ đáng ghét biết rằng hơi thở của nhỏ vô cùng thơm tho chứ không hôi thúi như hắn ta nói, nhỏ đưa mặt sát lại gần hắn hà một hơi thật mạnh vô mặt hắn ta.

Nhưng nhỏ chưa kịp đắc ý với hắn ta thì cảm nhận được vô số ánh mắt nhìn nhỏ như thể nhỏ từ hành tinh nào đó mới vừa đáp xuống. Nói đúng hơn là nhỏ đang mất cái duyên ngầm nết ẩn của mình để trờ thành một cô gái mất nết vô duyên kém văn hóa. Mà nhất là hành động trước một chàng trai tuyệt mỹ như hắn ta.

Oa, oa, oa… khi nhỏ kịp nhận ra thì nỗi xấu hổ tuôn trào, nhỏ chỉ muốn tìm cái lỗ nào để mà chui xuống dưới chết quách đi cho rồi.

Cho nên cúi cùng, nhỏ chỉ còn cách cúi đầu im lặng, không dám ngẩng đầu lên để nhìn ánh mắt khinh thường của mọi người. Nhưng lại cảm tấhy thân thể của kẻ kia hình như đang run lên. Chắc chắn hắn ta đang cười nhỏ chứ còn gì khác nữa.

Trời ơi, tên này đúng là sao chổi, là khắc tinh của nhỏ mà. Lần nào gặp hắn ta, nhỏ đều bị xui xẻo mà.

Cho đến khi xe đến trạm gần nhà nhỏ Hằng, Diệp hân mới thở phào nhẹ nhỏm, thoát được tên đó là điều đáng mừng, càng đáng mừng hơn là nhỏ đã thoát được mấy chục cặp mắt nhìn mình trên xe buýt. Nhỏ quên béng luôn câu hỏi « Tại sao hắn lại đi lên xe buýt »

Đang xem phim vui vẻ thì Hằng nghe tiếng chương cửa reo lên.Hằng bực tức nghĩ, kẻ nào lại to gan dám phá đám nhỏ trng luc nhỏ đang xem đến đoạn gay cấn, nhưng cũng đành ngậm ngùi đứng dậy mở cửa.

Cửa vừa mở ra thì đã thấy nhỏ bạn thân Diệp Hân chưng ra cái bộ mặt méo xẹo. Diệp Hân chẳng nói chẳng rằng, nhỏ luồn qua ngườ nhỏ Hằng xông thẳng vào nhà rồi ngồi phịch xuống ghế sofa. Đã vậy còn chộp lấy bịch khoai tây trên bàn ăn ngấu ghiến như muốn nhai nát chúng ra thành trăm nghìn mảnh.

- Này !Bịch khoai tây của mình đâu có lỗi gì mà cậu hành hạ nó như thế hả.Có chuyện gì xảy ra à.

Diệp Hân vẫn im lặng trút hết số khoai tây cuối cùng vào miệng và nhai rau ráu. Nhỏ Hằng tức giận giựt lại cái bịch khoai tây trong tay Diệp Hân sau đó hét lên:

- Con nhỏ kia! Mau mau đền bịch khoai tây cho mình đi.

Diệp Hân mặc kệ tiếng gào thét của nhỏ Hằng, với tay lên bàn lấy thâm một bịch bánh nữa và xé ra, tiếp tục trút giận. Nhỏ Hằng thấy vậy rất đỗi ngạc nhiên, nhỏ nhìn Diệp Hân chằm chằm rồi nhẹ giọng hỏi:
- Hai người chia tay rồi à.

Đang nhai Diệp Hân bỗng ngừng lại trầm mặc rồi đột nhiên nhỏ bật khóc. Cuối cùng nhỏ cũng bật khóc nức nở được rồi.

Sau một hồi bật khóc nức nở, nhỏ đã có thể bình tĩnh lại. Nhưng Diệp hân chưa cảm thấy được bình yên bao lâu thì nhỏ Hằng đã lên tiếng.

- Đã nói rồi, bọn con trai là bọn có mới nới cũ mà bà không chịu nghe. Bây giờ bị đá đẹp mặt chưa. Tổn thương là chuyện nhỏ, điều đáng sợ đang chờ bà ngày mai kìa. Có biết cái gì là tiếng xấu đồn xa không?

Những lời của nhỏ Hằng đúng là đã tạt nước lạnh vào mặt của một người đang bị thương hàn như Diệp Hân. Nhưng nhỏ cũng gắng gượng nói:

- Hiểu Huy sẽ không đi nói ra ngoài đâu.

Diệp Hân không nghĩ với tình cảm bao lâu nay giữa hai người, dù không còn là người yêu của nhau thì cũng còn tình bạn.

- Đồ ngốc – Nhỏ Hằng tức giận mắng – Bà có biết người cướp Hiểu Huy của bà là ai không hả?

- Ai ? – Diệp Hân ngây thơ hỏi.

- Là Đổng Ngọc – Nhỏ Hằng buông tiếng thở dài.

- Là ai ? – Diệp Hân cố gắng nhớ lại cái tên này nhưng hình như nó hoàn toàn không nằm trong vùng trí nhớ của nhỏ thì phải.

- Trời đất ơi! Vậy hóa ra bà là thánh nhân không có kẻ thù à. Có thể không nhận ra người tốt với mình nhất. Nhưng phải nhận ra kẻ xấu với mình nhất chứ – Nhỏ Hằng ngửa cổ than trời vì có một con bạn không biết nói là ngây thơ hay là ngu đây nữa .

Nhỏ Hằng chỉ muốn lấy gối đập một phát chết tươi con nhỏ bạn thân ngốc nghếch của mình. Nhỏ Hằng phải tự vuốt giận bản thân nhỏ. Rồi mới quay lại nhìn Diệp Hân hỏi:

- Kẻ mà bà ghét nhất là ai?

- Du Lập Khiêm – Diệp Hân trả lời ngay lập tức mà không cần suy nghĩ.

Nếu hỏi trên thế gian này, kẻ nào mà nhỏ không muốn gặp nhất, kẻ nào mà nhỏ ghét nhất, kẻ nào mà nhỏ muốn đánh nhất thì chính là cái tên sao chổi Du Lập Khiêm kia chứ chẳng ai khác cả.

- Tui không hiểu tại sao bà lại ghét Lập Khiêm như thế. Bà đúng là sống trong phúc mà không biết hưởng. Lí do bà ghét lập Khiêm là gì.

- Tự cao tự đại – Diệp hân bắt đầu liệt kê.

- Bởi vì cậu ấy giỏi . Giỏi toàn diện, từ thể thao đến học tập – Nhỏ Hằng lập tức biện hộ.

- Chảnh chọe.

- Sai. Phải nói là lạnh lùng. Con trai như thế được gọi cool, mới khiến con gái đảo điên.

- Lười biếng trốn tiết.

- Đó là vì công việc. Công việc của một ca sĩ đòi hỏi rất nhiều thời gian. Từ thanh đạo cho đến vũ đạo.

- Khó gần.

- Chỉ có mình bà thấy vậy thôi, chứ cậu ấy khi đến trường rất hòa đồng với các bạn. Hỏi thử xem có ai ghét cậu ấy hay không.

Diệp Hân đuối lí. Nếu muốn nói ghét thì có kể hết ngày cũng không hết. Nhưng để nói ghét mà người ta nghe hợp lí thì chẳng có bao nhiêu. Mà nếu đem cái ghét của mình ra để nói càng khó nghe hơn, cho nên nhỏ đành chuyển đề tài.

- Sao tự nhiên bà lại hỏi tui chuyện Lập Khiêm vậy chứ.

- Vì chuyện bà và Hiểu Huy chia tay có liên quan đến lập Khiêm chứ sao – Nhỏ Hằng từ tốn đáp.

Diệp hân mắt trợn tròn, miệng mở to ngạc nhiên tột độ. Tại sao nhỏ và Hiểu Huy chia tay lại liên quan đến sao chổi đó cơ chứ. Dù rằng mỗi khi gặp cái tên đó là nhỏ xui xẻo nhưng chẳng lẽ vừa nhỏ vừa gặp tên này thì liền bị Hiểu Huy chia tay, nếu vậy thì tên sao chổi này đúng là sao quả tạ mà nặng dễ sợ.

Nhìn Diệp hân trưng ra bộ mặt gà mờ, nhỏ Hằng chán nản quyết giải thích.

- Bà còn nhớ cái năm lớp tám không ?

- Đừng nhắc lại cái năm đó nữa – Diệp Hân vội ngắt lời.

Đương nhiên nhỏ nhớ cái năm lớp tám của nhỏ chứ. Mà phải nói là không bao giờ quên luôn. Đó là cái năm mà nhỏ chính thức đặt cái tên Du Lập Khiêm vào vị trí số 1 trong những người mà nhỏ ghét nhất. Đó là ký ức mãi mãi không bao giờ phai, cũng là cái ký ức tồi tệ nhất mà nhỏ muốn quên đi.

Nhỏ Hằng cốc vào đầu nhỏ một cái.

- Nghe cho hết đi. Còn nhớ cái con nhỏ xinh xinh lớp bên cạnh nhờ bà gởi thư tình dùm nhỏ đến Lâp Khiêm hay không ?

Diệp Hân liền ngẫm nghĩ nhớ lại, nhỏ nhớ cô bạn đó. Đó là một cô bạn rất đẹp có mái tóc dài uốn xoăn, thường cài một cái nơ trên tóc. Vì lớp học của Diệp Hân nằm ngay cạnh tolet , mà nhỏ lại ngồi đầu bàn. Cho nên khi cô bạn đó ra vào tolet thường hay mĩm cười chào nhỏ nên nhỏ rất ấn tượng.

Nhưng năm đó nhỏ từ chối đưa thư dùm bạn ấy.

- Nhớ, bạn ấy thì sao ?

- Còn sao nữa, nhỏ đó chính là nguyên nhân khiến Hiểu Huy chia tay với bà chứ sao nữa.

- Không thể nào ? – Diệp Hân hét lên tỏ vẻ không tin.

Bởi vì nhỏ không thể tin được chuyện này. Nhỏ nhớ rất rõ là một tuần trước khi thi, nhỏ vô tình nghe được chuyện cô bạn ấy đang định tặng quà chúc mừng ngày ra album mới của Lập Khiêm. Nhỏ đó còn quyết định nhân dịp đó tỏ tình với Lập Khiêm luôn.

Chẳng lẻ nhỏ đó sau khi tỏ tình với lập Khiêm, bị hắn ta từ chối nên mới quyết định cướp lấy Hiểu Huy của nhỏ. Bởi vì Hiểu Huy mặc dù không được hâm mộ điên cuồng, khiến con gái đão điên như Lập Khiêm nhưng cũng là một anh chàng được xem là đủ tiêu chuẩn PRO, cũng có rất nhiều bạn gái để ý.

Nhưng không lẻ chỉ một thời gian ngắn gủi như thế nhỏ đó đã cưa được Hiểu Huy nhanh đến thế sao. Là nhỏ đó có sức hấp dẫn cao , hay Diệp Hân này không có tí hấp dẫn nào. Đột nhiên Diệp Hân cảm thấy tức giận vô cùng.

- Cứ tin đi, vì đó là sự thật. Còn nữa, không phải là vô tình mà là cố ý. Nhỏ đó cố ý giật lấy Hiểu Huy trong tay bà, không phải vì nhỏ thích Hiểu Huy mà là do nhỏ ghét bà – Nhỏ Hằng đột nhiên phán một câu khiến Diệp Hân thấy choáng voáng.

Nhỏ thấy đầu óc mình quay cuồng, lẫn lộn tứ tung, không hiểu gì cả.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của 7 ngày để nói anh yêu em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !