Truyện kiếm hiệp
 

7 ngày để nói anh yêu em (chương 3.2)

Lượt xem chương này: 1641

“Từ chối, nhất định nhỏ sẽ từ chối, ra về là gọi điện từ chối ngay, chỉ cần viện lí do nhỏ bận là xong” – Diệp Hân tự nhủ thầm trong bụng mình.

Nào ngờ bụng vừa mới suy ngẫm thì gặp ngay một cơn lốc xoáy đổ ùa vào lớp. Người ta nói, hại người bằng cách nào nhất định sẽ bị người hại lại bằng cách đó, điều này quả là không sai.

Nhỏ vừa vào đã bóp cổ nhỏ Hằng thì nhỏ lại bị ngay nhỏ Lan chạy vào bóp cổ, mùi vị bị bóp cổ thật đúng là không dễ chịu chút nào.

- Bà chết đi, chết đi, dám qua mặt tụi tui nha.

Nhỏ Lan thật đúng là không tình nghĩa gì hết, nhỏ bóp cổ nhỏ Hằng còn có chút lưu tình, còn nhỏ Lan bóp cổ nhỏ không chút lưu tình gì hết trơn, cái này gọi là trả giá gấp đôi đây.

Thấy nước mắt nhỏ muốn trào ra, nhỏ Lan mới chịu buông tay. Nhỏ ho sặc sụa nhìn nhỏ Lan ngân ngấn nước ****:

- Con quỷ, bà muốn giết người thì tìm kẻ khác đi. Tui còn yêu đời lắm, không muốn làm cô hồn giã quỷ dưới tay bà đâu.

- Nè, con nhỏ này lại gây ra chuyện gì vậy – Nhỏ Hằng không những không thương xót bênh vực cho Diệp Hân còn hỏi với giọng giống như mọi tội lỗi trên đời này đều là do nhỏ gây ra khiến Diệp Hân tức hộc máu, hận tại sao mình lại làm bạn với mấy cái đứa này.

- Bà xem đi …..- Nhỏ Lan hậm hực quăng tờ báo 2! Xuống bàn.

- Bà đúng là xấu mà, đi đăng ký tham dự mà không rủ tụi tui đi cùng nha. Nếu bà mà rủ tụi tui đi cùng, biết đâu tụi tui lại là người được chọn thì sao. Báo hại tui nộp sau nên không được chọn – Nhỏ Lan lườm mắt nhỉn nhỏ hậm hực trách.

Diệp Hân nhìn nhỏ Lan không tin nổi, cứ tưởng nhỏ này giận vì đi không rủ nhỏ, hóa ra nhỏ giận vì không được đi cùng đợt nên bị hụt. Tức chết được mà, bạn bè gì cái thứ này.

Nhỏ Hằng cầm tờ báo lên, ngay trên trang bìa một hàng tít với nét chữ màu đỏ nổi bật :” Bạn gái may mắn đầu tiên của ca sĩ teen Lập Khiêm trong chương trình Hẹn hò cùng thần tượng” kèm theo tấm hình be bé in gương mặt của Diệp Hân.

Diệp Hân đương nhiên cũng bon chen nhìn vào tờ báo, nhỏ nhìn cái mặt của mình chình ình trên báo mà choáng voáng. Nhưng chưa là gì đâu, nhỏ Hằng bình thản lật từng trang báo tới đúng ngay trang nói về bài viết đó. Diệp Hân ngất luôn tại chỗ, cái mặt của nhỏ hiện rõ nét đến từng centimet trên tờ báo.

Nickname: Ốc tiêu

Cung : Sư tử

Sở thích : Ngủ nướng

Tính cách : Không có gì nổi bật cả, ngoài tính lười và ham ăn.

…….

Nhỏ Hằng liếc sơ qua vài dòng tiểu sử mà Diệp Hân viết trên hồ sơ đăng ký, liền nhìn nhỏ với ánh mắt tuyệt vọng và khinh bỉ. Diệp Hân mếu máo khóc ròng rã muốn cắn lưỡi chết cho khỏi mất mặt.

Khi điền hồ sơ, mặc dù vẫn mong ước có cơ hội gặp gỡ với anh Noo, nhưng nhỏ không nghĩ mình may mắn được chọn trong số hàng ngàn tờ đăng ký như thế. Và cho rằng số phận những lá đơn này rồi đây sẽ đi vào thùng rác mà thôi, sẽ không có ai đọc cả. Cho nên thay vì mất công suy nghĩ viết sao cho hay, thì nhỏ cứ sống thật với lương tâm mà ghi ra như thế. Bây giờ nhỏ mới thấy được cái bệnh lười suy nghĩ của mình gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy. Hối tiếc cũng muộn màng rồi.

Diệp Hân muốn gào lên hỏi ông trời tại sao lại đối xử với nhỏ bất công đến thế.

- Tui thật hối hận khi làm bạn với bà – Nhỏ Hằng nhìn Diệp Hân thở dài nói.

Huhu, trước đó vài giây, Diệp Hân đã thầm nghỉ nhỏ hối hận khi làm bạn với mấy tụi nó, giờ đây bị trả nguyên si câu này. Đúng là tự mình vả mặt mình mà. Ông trời quá ư bất công với nhỏ, tại sao cứ để cho nhỏ gặp phải toàn điều mất mặt thế này.

Đột nhiên Diệp Hân nghĩ ra số phận hẩm hiu của mình bắt đầu từ cái tên khốn Lập Khiêm mà ra, lửa giận trong lòng nhỏ dâng tràn cao tận chín tầng mây.

Bắt đầu từ lúc cái tên khốn đó đọc lá thư tình của nhỏ trong lớp, nhỏ bị bạn bè trêu ghẹo, cuối cùng mới đồng ý quen với Hiểu Huy. Sau đó lại bị Hiểu Huy đá đồn đại khắp sân trường, bây giờ là xuất hiện trên toàn quốc. Mức độ mất mặt của nhỏ cứ tăng dần chứ không hề giảm bớt chút nào.

Quyết tâm từ chối càng lúc càng tăng cao. Haha…nhỏ sẽ từ chối tham gia hẹn hò với Lập Khiêm và cái tin ca sĩ teen Lập Khiêm đã bị một cô gái từ chối. Hắn ta sẽ rất ư là mất mặt với mọi người, xấu hổ đến nỗi không dám xuất hiện trên tivi nữa. Nghĩ đến thôi mà Diệp Hân đã thấy sướng rân người. Quyết định vậy đi, quyết định vậy đi.

- Nhưng người đó là bà hóa ra lại hay đó – Nhỏ Lan cười haha đập vai Diệp Hân khiến nhỏ bị cắt đứt niềm vui sướng vừa mới chớm nở của mình.

- Ý bà là sao? – Diệp Hân lườm nhỏ Lan hỏi.

- Haha…bà cũng biết đó, nhiều người trong buổi hẹn hò này thấy hợp nhau liền cặp kè luôn. Cho nên tụi tui ai cũng lo Lập Khiêm bị con nhỏ nào đó bắt mất xác , bây giờ thì biết là bà có thể an tâm rồi – Nhỏ Lan cười tít mắt đáp.

- Sao là tui thì không sợ – Diệp Hân ngốc nghếch không hiểu bèn ngây ngô hỏi.

- Tại vì bà là người không thể nhất trong tất cả mọi người mà – Nhỏ Hằng tỏ vẻ hiểu biết giảng giải – Có ai khi tỏ tình lại bị Lập Khiêm từ chối những hai lần như bà đâu chứ.

Nhất tiễn xuyên tim . Một lời nói có sức sát thương cực kì lớn, đánh vào lòng tự trọng của một con người. Nhỏ bắn hai tia laze từ mắt mình về phía hai đứa bạn đáng ghét.

- Du Lập Khiêm! Tên đáng ghét! Tui thề không đội trời chung với ông – Diệp Hân ghiến răng ken két nói.

Nhỏ vừa dứt lời thì thấy Lập Khiêm xuất hiện trước cửa lớp của nhỏ, Lập Khiêm ngoắc ngoắc ngón tay gọi nhỏ như gọi nô tì. Tức nhất là nét mặt của hắn ta lại cực kì handsome, muốn đấm cho vỡ mặt cũng không nỡ vì tiếc rẽ gương mặt như thiên thần đó. Nhỏ bực bội hầm hầm đi ra , hất mặt sẵn giọng hỏi:

- Có chuyện gì?

- Đi theo mình – Lập Khiêm quay người ra lệnh rồi bỏ đi.

- Gì vậy – Nhỏ Hằng kéo kéo tay nhỉ hỏi.

- Ai biết, sao bà không hỏi ổng mà hỏi tui làm gì – Nhỏ sững cồ lên nói trước thái độ khinh người của Lập Khiêm rồi hậm hực đi theo Lập Khiêm ra ngoài nói chuyện.

Hai đứa đi đến một góc sân trường, Diệp Hân thấy bực bội bèn dậm chân đứng lại lên tiếng hỏi:

- Có chuyện gì nói đi.

Lập Khiêm quay người lại giơ ra trước mặt nhỏ tờ báo 2! Ngay cái trang hiển hiện gương mặt của nhỏ, giờ nhỏ mới chú ý đến cái thứ trên tay từ nãy giờ của Lập Khiêm.

Diệp Hân nhìn kỹ tấm hình lần nữa thở phào nhẹ nhỏm, thật may mắn là nhỏ không chọn đại tấm hình nào đó, nếu không thì giờ đây, quả thật không còn mặt mũi ra đường luôn ấy chứ. Tấm hình này coi như thể hiện rõ nét đẹp tiềm ẩn của nhỏ, tóc tai gọn gàng, mặt cũng không bị nổi mụn , cười cũng xinh tươi lắm. Nhỏ hài lòng gật đầu.

- Như vầy là sao – Giọng Lập Khiêm vang lên cắt đứt sự tự sướng của nhỏ.

- Là sao ai biết là sao – Nhỏ chua ngoa đáp lại.

- Còn nói vậy nữa hả, chẳng lẻ khi khổng khi không xuất hiện cái mặt bà à, hay người ngoài hành tinh biến hóa giống bà à.

- Người ngoài hành tinh cái đầu ông á. Tui đăng ký hẹn hò cùng anh Noo Phước Thịnh chứ bộ, ai biết nó lạc làm sao mà nhảy vào thùng của ông để rồi ông bóc trúng chứ – Diệp Hân bèn giải thích.

- Giờ bà tính làm sao? – Lập Khiêm gấp tờ báo lại nhìn Diệp Hân hỏi:

- Ai biết làm sao, từ chối chứ sao? – Diệp Hân thản nhiên đáp.

- Từ chối, bà nghĩ gì mà dám từ chối hả?- Lập Khiêm trợ mắt tức giận hỏi.

- Còn nghĩ gì khác nữa, nghĩ tới cái bản mặt ông là tui thấy muốn ói rồi, tất nhiên phải từ chối thôi – Nhỏ làm động tác buồn nôn đáp.

Lập Khiêm tức giận vô cùng phán ra một câu:

- Bà có giỏi thì cứ từ chối thử xem.

- Tui cứ từ chối đó, ông làm gì được tui nè. Tui chờ xem ông mất mặt thế nào đây, haha….- Diệp Hân le lưỡi trêu chọc Lập Khiêm, nói rồi nhỏ xoay người hậm hực bỏ đi đầy khoái trá.

Nói là làm, mặt kệ sự khuyên can của nhỏ Hằng và sự dỗ ngọt của nhỏ Lan ( một đứa vì danh lợi, một đứa muốn nhỏ làm thần giữ người cho nó ), Diệp Hân nhất quyết đi đến đài truyền hình chính thức từ chối chương trình.

Nhỏ hùng dũng bước chân vào trong đài truyền hình với sự cho phép của cái chị gái có giọng nhẹ nhàng và ngọt ngào lần trước. Nhưng khi vừa bước chân vào bên trong, Diệp Hân lại cảm thấy lo lắng chết đi được.
Cũng đã nghĩ đi nghĩ lại phải nói thế nào hàng trăm lần rồi nhưng nhỏ vẫn cảm không đủ tự tin nha.

Trong đầu chợt nhớ đến chị Nga, chị gái nhỏ Hằng cũng làm ở đài truyền hình này, quyết định tìm gặp chi ấy trước cho chắc ăn, dù gì cũng là chị em, chắc chắn chị ấy sẽ giúp nhỏ thôi. Mà cũng lâu rồi không gặp nhỏ không gặp chị ấy.

Nghĩ là làm, nhỏ hỏi đường đi thẳng đến chỗ chị Nga. Nhìn thấy chị ấy trong bộ đồng phục công sở nghiêm nghị khác với ngày thường khiến nhỏ không khỏi chột dạ, nhưng nhỏ quyết định đến trước mặt chị ấy kêu:

- Chị ….

- Đến rồi sao ? – Chị Nga nhìn Diệp Hân cười cười hỏi.

Nhỏ hơi khó hiểu nghiêng đầu nhìn chị Nga, sao chị ấy biết nhỏ đến tìm chị ấy mà nói thế. Có thể là chị ấy cũng biết chuyện của nhỏ. Nhưng Diệp Hân hơi khựng lại, nghe giọng có phần quen quen. Nhỏ tá hỏa nhìn lại chị Nga và nhận ra một điều, giọng nói của chị ấy và chị gái trong điện thoại khá giống nhau. Nhỏ lập tức xâu chuỗi lại toàn bộ sự kiện, bèn mếu máo nói :

- Chị , chị trêu em.

Nhỏ nghĩ là chị Nga và nhỏ Hằng thông đồng nhau trêu chọc nhọ. Mặc dù oán trách nhưng nhỏ cũng mừng thầm là không phải đối mặt để từ chối với lời mời kia nữa.

- Trêu em cái gì, đi thôi, chị đưa em đi nói rõ một số vấn đề cho chương trình ghi hình.

Mặt Diệp Hân méo xẹo, rũ người ảo nảo bước theo chị Nga, không phải là trêu chọc, tất cả là sự thật.

- Chị ! Em xin từ chối tham dự chương trình được không ạ – Nhỏ uống một ly trà chị Nga pha cho một hơi rồi đặt xuống phụng phịu hỏi.

- Sao vậy. Em với bé Khiêm vẫn còn giận nhau hả.

“ Bé Khiêm” – Diệp Hân thấy buồn cười vô cùng. Lâu rồi không còn nghe ai kêu cái từ này nữa rồi.

- Tụi em nghỉ chơi lâu rồi chị – Nhỏ làm mặt buồn đáp.

- Chị có nghe Hằng nói, nó vì em cũng không giao du với bé Khiêm nữa. Sao vậy, hồi trước hai đứa thân lắm mà. Thỉnh thoảng chị cũng gặp bé Khiêm ở đây, nó cũng không nhắc nhiều đến em nữa.

- Chuyện dài dòng lắm chị ơi …- Nhỏ thở dài nói – Mà chị ơi, em xin rút được không chị.

Chị Nga ngồi thẳng lưng với tay lấy hồ sợ nói:

- Không thể rút lui nữa đâu em à. Tụi chị đã cho đăng báo và thông báo khắp nơi rồi.

- Vậy có cách nào không chị, chị giúp em đi chị – Nhỏ giả vờ khóc để năn nỉ cho dễ dàng hơn.

- Tiếc là không có cách nào hết em à, trong tờ đăng ký ghi rõ ràng là không được phép rút lui trừ khi em bị bệnh. Em đã đồng ý và ký tên vào đây rồi thì không rút lại được – Chị Nga thở dài dáp.

- Huhu, chị ơi, em phải làm sao đây chị, em thật sự không muốn nhìn cái mặt của cái tên đó đâu.

- Chị cũng muốn giúp em lắm, nhưng trừ khi em bị bệnh mới có thể bóc thăm lại lần nữa.

Nhỏ nghe xong thì nhỏm thẳng lưng dậy, chỉ cần giả bộ bệnh là được à, vậy thì bệnh thôi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của 7 ngày để nói anh yêu em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !