Truyện kiếm hiệp
 

7 ngày để nói anh yêu em (chương 7.2)

Lượt xem chương này: 1487

Diệp Hân đành giơ khăn chào tạm biệt trứng vịt lộn rang me trong ngậm ngùi, đành chịu thôi, dù sao thì tiền cũng do tên này bỏ ra, coi như nhường hắn ta lần này vậy.

Nhưng những món khác, nhỏ nhất định sẽ chén sạch.

Bánh tráng muối, cá viên chiên, xúc xích, cánh gà …hãy chờ tao, tao đến đây.

- Ăn gì mà như con heo, lát sau cho bà đi bộ về để tiêu hóa – Lập Khiêm nhìn mấy xâu cá viên chiên trên tay Diệp Hân lắc đầu thở dài.

- Haha, tại thức ăn này thơm mùi nhang quá, chỉ có ngu mới không ăn – Diệp Hân cắn cắn nhai nhai rồi trả lời.

- Mùi nhang – Lập Khiêm nhíu mày, cậu cũng ăn mà, có nghe mùi nhang đâu.

- Thì nhang chùa đó mà, tiền mình không mất thì cứ tha hồ ăn – Diệp hân cười hì hì trả lời.

- Ai nói cho bà ăn không hồi nào. Tui cho mượn thôi mà – Lập Khiêm bèn đáp – Mai mốt trả tui.

- Này! Ông đừng có mà làm quỷ keo kiệt như vậy nha. Ông kiếm được bao nhiêu là tiền, tui đây chỉ mới được hưởng lợi có một ngày. Nếu mẹ tui không cắt hết tiền tiêu vặt của tui thì tui cũng chả thèm ăn chực của ông đâu. Ông hãy lá lành đùm lá rách đi.

- Bà là bí đao chứ lá rách cái nỗi gì – Lập Khiêm bĩu mọi chê – Lá rách còn hơn bà.

- Vậy thì, bầu ơi thương lấy bí cùng, ngày sau có lúc nấu chung một nồi. Hehe

- Nấu chung bà để để biến thành cháo heo hay chi – Lập Khiêm phì cười – Ăn nhiều đồ chiên rồi, đi ăn kem thôi.

- Hehe, ông là tốt nhất – Diệp hân vui vẻ reo lên tán thành.

Diệp Hân xung phong đi mua kem vì tính Lập Khiêm không thích chen lấn ồn ào, mà chỗ bán kem thì đầy người nên Lập Khiêm lại một chỗ trống đứng chờ. Nhiều bạn nữ đi qua thấy cậu thì nhận ra bèn chỉ trỏ, Lập Khiêm thấy vậy bèn cúi đầu xuống đất, để không ai nhận ra mình nữa. Dù sao thì, cậu cũng là ca sĩ đang được yêu thích hiện nay.

Diệp Hân vừa mua kem xong quay lại nhìn thấy cảnh đó thì thở dài, số khổ mà, ai biểu ham hố làm thần tượng chi, đi đâu cũng có người dòm ngó. Thế là nhỏ đi đến bên cạnh Lập Khiêm kêu lên:

- Khiêm…

Lập Khiêm vừa quay lại thì cảm thấy mát lạnh trên mặt. Hóa ra Diệp Hân chơi xấu để cây kem sát mặt cậu, thế là khi cậu vừa quay lại là dính một bệt kem trên mặt.

Diệp Hân thấy mình chơi khâm được Lập Khiêm thì khoái chí lắm , nhỏ phá ra cười lớn nhìn gương mặt đã dính đầy kem của Lập Khiêm.

Lập Khiêm trợn mắt nhìn nhỏ, Diệp Hân bèn vờ ngọt ngào nói:

- Để tui lau dùm cho.

Nói xong nhỏ móc ra cái khăn tay định bụng tô tô chét chét thêm kem lên mặt Lập Khiêm, nhưng Lập Khiêm đã biết tỏng ý đồ của nhỏ bèn ngăn lại.

- Cám ơn lòng tốt chết người của bà .

- Người ta có lòng tốt, không nhận thì thôi – Diệp Hân bĩu môi, nhỏ quay lại với cây kem nguyên vẹn trên tay mình, đang định há miệng ăn thì đã bị Lập Khiêm đoạt lấy .

Nhỏ chưa kịp kêu lên phản đối thì Lập Khiêm đã há miệng to đớ một phát gần hết phần kem bên trên khiến nhỏ nghẹn họng luôn. Ăn xong Lập Khiêm còn nhìn nhỏ thách thức. Diệp Hân nhìn cây kem đã được vinh hạnh tô điểm cho làn da không tì vết của Lập Khiêm nuốt ực một cái nói:

- Ăn thì ăn sợ gì.

Thế là nhỏ nghênh mặt cắn mạnh vào cây kem.

- Hân…- Lập Khiêm đột nhiên gọi.

Diệp Hân thầm nghĩ, Lập Khiêm định chơi lại trò chơi ịn kem lên mặt của nhỏ, nên cười thầm há miệng quay lại, định cắn hêt kem của tên này. Ai dè….

Khi nhỏ quay lại, không hề chạm vào sự mềm mại mát lành và ngọt ngào của kem mà chạm vào sự mềm mại mịn màng của cái má của Lập Khiêm.

Chẳng những vậy, nhỏ còn thấy một tiếng “click”, một ánh sáng yếu ớt lóe lên.

Diệp hân còn đang đơ người , đứng ngây như phỗng thì Lập Khiêm đã rời xa, vừa bước đi vừa chăm chú gật đầu nhìn vào tấm hình mà mình đã chụp lại bằng điện thoại di động.

- Cũng đẹp ghê.

Sau đó, cậu quay đầu lại nhìn Diệp Hân hỏi.

- Nói đi, có phải bà yêu thầm tui hay không?

- Yêu cái đầu của ông thì có.

- Tui có bằng chứng đây – Cậu giơ cái hình mà mình vừa chụp về phía nhỏ nói – Hôm kia bà tuyên bố bà là của tui, hôm nay lại hôn trộm tui, vậy có nghĩa là sao đây.

- Yêu ông! Tui yêu ông đến chết đi được. Nói ông gnhe nè:

Tình yêu như cái bánh thiêu

Ăn vô thì muốn thiếu điều ói ra.

Yêu ông hổng dám nói ra.

Để dành trong bụng cho ra từ từ
Diệp hân phá ra cười sau khi đọc xong câu thơ tự biên.

- Bà nói sao cũng được, tui có bằng chứng rồi, haha, bà đừng hòng chối.

Diệp Hân nhìn cái vẻ mặt đắc ý đầy gian xảo của Lập Khiêm thì cảm thấy lạnh người. Nhất định phải xóa cái hình này nếu không sau này bị tên này lôi ra uy hiếp thì chết. Nghĩ vậy, Diệp Hân đành lao đến giật lấy cái điện thoại.

- Này, bà định cướp đời tri của tui ngay tại chỗ này à – Lâp Khiêm giơ cao cái điện thoại vừa trêu nhỏ.
Cả hai đùa giỡn ầm ĩ, cuối cùng mệt quá, cả hai đành thả người đi bộ. Tiếp tục ăn tiếp cây kem đã chảy gần hết của mình.

Dù thế nào đi nữa, kem vẫn vô cùng tuyệt vời, hai đứa dáng thon thon mảnh khảnh, cùng áo thun xanh nhạt, quần jean xanh, đầu đội nói kết jean, áo sơ mi dài tay buộc ngang eo, cùng vừa đi vừa ăn kem trông rất giống một đôi tình nhân hạnh phúc.

Nhiều bạn trẻ cũng ngoái nhìn họ, còn có người nói:

- Hai bạn ấy xứng ghê nha, mặc đồ đôi rất dễ thương….

Câu nói nhanh chóng lọt vào tai Diệp Hân, nhớ lại hồi nãy cô bạn bán hàng cũng nói ý vậy, nhỏ nhìn lại thì thấy đúng là áo của nhỏ và của Lập Khiêm giống y chang nhau, đích thị là áo đôi chứ chẳng thể nào khác được. Lúc đầu nhỏ không để ý lắm do Lập Khiêm mặc áo sơ mi bên ngoài, do chen lấn nhiều nóng nực nên cả hai đều cởi áo ra buộc ở eo.

- Nè , sao tự nhiên ông lại tặng tôi cái áo này vậy? – Nhỏ dung dằn hỏi.

- Tặng bà cái áo này thì sao? Có vấn đề gì à?

- Cái này chẳng phải là áo đôi hay sao – Nhỏ nhăn mặt đáp.

- Ừ thì áo đôi.

- Người ta nhìn vào sẽ hiểu lầm đó.

- Hiểu lầm gì?

- Hiểu lầm hai đứa mình bồ nhau đó.

- Yên tâm đi. Chẳng qua tui thích cái áo này, mà nó lại chẳng bán riêng, đành mua luôn hai cái vậy. Áo nữ đương nhiên tui không mặt được, quẳng đi thì hơi phí, đành cho bà vậy – Lập Khiêm bèn giải thích.
Diệp Hân gnhe xong hơi tái mặt, hóa ra nhỏ đang mặc cái thứ mà hắn ta định vứt đi. Tức chết được.
Nể tình cái áo này rất đẹp, nhỏ rất thích, không thèm tình toán với tên này nữa.

Nhưng điều Diệp Hân đau khổ nhất là…hóa ra đây không phải là buổi đi chơi bình thường mà là một buổi ghi hình. Trời ơi, nhỏ đã làm nhiều điều rất ư là xấu hổ, mà với cái tình quái đảng không chịu được của ông chú đạo diễn thế nào cũng quay lại rồi đưa lên phát sóng mất thôi.

Nhỏ thương tâm đến nỗi không dám lên mạng xem lại cái clip quay lần thứ 2 của mình.

Vừa chào cờ xong, nhỏ Hằng đã lôi nhỏ đến một góc hớn hở nói:

- Bà xem cái cột bình chọn chưa.

- Cột bình chọn nào?

- Cái cột bình chọn xem bà có xứng với Lập Khiêm và mức độ yêu thích của mọi ngưới với bà ấy – Nhỏ Hằng nhắc.

Nhỏ giờ mới nhớ đến cái vụ bình chọn này, nhiều sự việc đau đầu quá, nhỏ có tâm trạng đâu mà ngó ngàng đến nó, gật đầu ỡm ờ hỏi:

- Ừ, thì sao?

- Nó đã chuyển sang màu xanh rồi, có nghĩa là thái độ của mọi người với bà đã có sự thay đổi.

- Thật sao ? – Nhỏ hớn hở hỏi.

- Đương nhiên, còn nhiềm comment nói tốt về bà kìa. Tụi bạn trong lớp cũng lên khen bà dễ thương tốt bụng trên đó .

Diệp Hân nghe xong thì vui ngất ngây.

Nhưng niềm vui của nhỏ càng dâng cao khi điểm kiểm tra của nhỏ tuy không đạt điểm cao nhất, nhưng nhỏ cũng được 8 điểm. Còn nhỏ Ngọc suýt soát 7.5 điểm. Vậy là nhỏ thắng rồi.

- Làm theo bất cứ yêu cầu nào của bên kia đưa ra – Nhỏ Hằng cười gian nói với nhỏ Ngọc.

- Nhục hình tra tấn chờ lệnh – Diệp Hân cười ngất kêu lên.

- Có – Nhỏ Hằng giơ ra cây nhíp nhướn mày cười gian .

- Hai người định làm gì? – Nhỏ Ngọc tái mặt rụt người nhìn cây nhíp trên tay nhỏ Hằng.

- Nhổ cỏ ngón chân cái giùm bạn thôi mà – Diệp hân xoa xoa tay tiến lại gần nhỏ Ngọc

Nói là làm, hai đứa liền kéo nhỏ Ngọc ngồi xuống ghế rồi lột giày nhỏ này ra bắt đầu công cuộc nhổ cỏ dùm.

Một cọng….tiếng la hét thấu trời xanh.

Hai cọng, nước mắt chảy ròng ròng.

Ba cọng, nhỏ Ngọc bắt đầu cầu xin

- Ai thất hứa sẽ làm con chó

Nhỏ Hằng còn chơi ác hơn, nhỏ ngồi chu mỏ:

- Xì iiiiiiiiiiiii

- Được rồi, mình nhận sai, mình chịu thua – Nhỏ Ngọc ra nước mắt van xin.

- Được rồi, tha cho bạn ấy đi – Diệp Hân đứng dậy phủi tay nói.

Nhỏ Ngọc mừng rỡ bỏ chạy không dám quay đầu.

Diệp hân cùng nhỏ Hằng đập tay vui mừng. Nhỏ Hằng nhìn theo dáng nhỏ Ngọc nói:

- Hồi nãy bà chờ đến khi nhỏ té đái trong quần rồi hãy tha,

- Bà để đức lại cho con cháu đi – Diệp hân lườm nhỏ mắng.

Tâm trạng Diệp hân hưng phấn vô cùng, trong đời nhỏ lần đầu tiên chiến thắng oanh liệt như thế

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của 7 ngày để nói anh yêu em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !