Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (Ai hiểu được lòng em – chương 39)

Lượt xem chương này: 1900

Chương 39: Đúng, cô ấy vẫn tự phụ như vậy!

Tin tức Giang Thánh Minh sinh bệnh bị truyền ra ngoài cho nên có rất nhiều người đến thăm ông. Phòng bệnh cứ lần lượt từng nhóm từng nhóm người hết ra lại vào. Giang Nhân Mạn tới được một lúc liền ra về,  công ty còn rất nhiều chuyện cần cô xử lý. Nguyên nhân Giang Nhân Ly và chị gái ngày càng không còn thân thiết chính là Giang Nhân Mạn dường như càng ngày càng giống Uông Tố Thu, cũng không phải là về dung mạo, mà là cô luôn đặt chuyện công việc lên hàng đầu.

Giang Nhân Ly luôn cảm thấy mẹ cô không hề có một cuộc sống tốt nhất nhưng Giang Nhân Mạn lại nghĩ ngược lại.

Giang Nhân Ly mãi nhớ kỹ Uông Tố Thu lúc chưa ngã bệnh từng nói: “Nhân Ly, vĩnh viễn cũng đừng học theo mẹ, mẹ cả đời chỉ là thất bại, thất bại…”

Kỳ thực Giang Nhân Ly vẫn để tâm lời của Uông Tố Thu: mỹ lệ sử nam nhân dừng lại, thông tuệ sử nam nhân lưu lại. (* Xinh đẹp khiến người đàn ông dừng chân, thông minh khiến người đàn ông nhớ mãi)

Bạch Thanh Hà yên lặng ngồi trong phòng bệnh chăm sóc Giang Thánh Minh, Giang Thánh Minh tuy rằng không nói, nhưng trong mắt rõ ràng tỏ ý cảm ơn và hài lòng. Giang Nhân Ly nhìn Bạch Thanh Hà như vậy, tuy rằng không tỏ thái độ đối đầu trực tiếp như Giang Nhân Mạn, nhưng cô cũng chỉ tuyệt đối im lặng.

Bạch Thanh Hà vì chăm sóc Giang Thánh Minh mà ngã bệnh, Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng phải tới bệnh viện thay. Hai người bọn họ vừa tới được một lúc thì vợ chồng Mạc Chí Hạo cũng tới.

“Cha, mẹ.” Mạc Tu Lăng luôn rất cung kính với Mạc Chí Hạo và Hoàng Tư Liên, nhưng cũng không không thân mật.

Giang Nhân Ly lại ngọt ngào gọi: “Cha mẹ tới rồi ạ.”

Hoàng Tư Liên kéo tay Giang Nhân Ly quan sát từ trên xuống dưới: “Gầy quá.”

“Đâu có ạ, là do mẹ hằng ngày đều hận con không thể mập mạp lên được cho nên dù con có béo mũm cũng vẫn là gầy trong mắt mẹ.”

Hoàng Tư Liên cười vui vẻ: “Đứa trẻ này.”

Mạc Chí Hạo ngồi bên cạnh giường Giang Thánh Minh: “Đang bình thường như vậy sao lại nằm viện chứ? Anh trước đây thân thể cũng đâu có yếu đến thế?”

“Chính là trước đây không có bệnh, cho nên bây giờ mới bệnh nặng.” Giang Thánh Minh vừa nói vừa cười.

“Em còn đang chờ anh khỏe lại chúng ta cùng nhau đi đánh golf.”

“Tất nhiên rồi.”

Mạc Chí Hạo nói chuyện với Giang Thánh Minh, sau đó mới cùng Hoàng Tư Liên đi về. Trước lúc đi về, Hoàng Tư Liên dặn dò Mạc Tu Lăng thường xuyên qua bệnh viện thăm Giang Thánh Minh. Mạc Tu Lăng cũng chỉ gật đầu.

Lúc ấy, Diệp Tư Đình gọi điện cho Mạc Tu Lăng, nói là có một bản hợp đồng quan trọng cần anh kí tên. Mạc Tu Lăng không nghĩ nhiều liền bảo cô ta mang đến bệnh viện.

Diệp Tư Đình vừa tới liền phá vỡ bầu không khí im lặng: “Mạc tổng.” Diệp Tư Đình lấy bản hợp đồng ra, đưa cho Mạc Tu Lăng một cái bút.

Bọn họ đều đang đứng ở hàng lang, Giang Nhân Ly cười cười, đã cảm thấy một loại thâm ý đặc biệt.

Mạc Tu Lăng ký xong, đưa lại cho Diệp Tư Đình. Bạch Thanh Hà vốn đang dưỡng bệnh ở nhà nhưng lúc này lại mang theo bình nước nóng đến bệnh viện. Vừa nhìn thấy Diệp Tư Đình, ba ta liền kích động, bình nước rơi xuống đất, bà ta chạy tới ôm chặt lấy Diệp Tư Đình: “Đình, Đình, con rốt cục đã trở về, con rốt cục đã trở về. Mẹ rất nhớ con, mẹ mỗi ngày đều nhớ con.”

Diệp Tư Đình tránh vài lần cũng không có tránh nổi: “Xin lỗi, cháu không phải Đình Đình mà bác nói. Cháu là Diệp Tư Đình.”

“Con chính là Đình Đình, mẹ không có lầm.” Bạch Thanh Hà kéo tay Diệp Tư Đình, sau đó nhìn Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Ly: “Hai con nói xem, nó là Đình Đình, đúng là nó, đúng không?”

Mạc Tu Lăng thở dài một hơi: “Dì, dì buông cô ấy ra đã.”

Bạch Thanh Hà lúc này mới buông tay Diệp Tư Đình ra.

“Cháu thực sự không phải người mà bác nhắc tên.” Diệp Tư Đình luôn miệng giải thích.

Mạc Tu Lăng cũng lên tiếng: “Dì, cô ấy thực sự không phải Đình. Cô ấy là nhân viên công ty con, tên là Diệp Tư Đình.”

Bạch Thanh Hà lắc đầu, một mực không tin. Bà ta gắt gao kéo Diệp Tư Đình vào phòng bệnh của Giang Thánh Minh: “Thánh Minh, ông xem, con gái chúng ta đã về, Đình Đình đã trở về.”

Giang Thánh Minh vừa thấy Diệp Tư Đình, con ngươi liền trợn to: “Đình?”

Diệp Tư Đình vẫn đang giãy giụa: “Cháu thực sự không phải con gái hai bác. Thực sự không phải. Cháu biết hai bác là quá nhớ nhung con gái, nhưng cháu chỉ là diện mạo giống cô ấy chứ không phải cô ấy. Cháu là Diệp Tư Đình, từ nhỏ sống ở nước ngoài, cháu là cô nhi. Thật sự không phải con hai bác.”

Giang Thánh Minh tỉnh táo hơn, ông nhìn Mạc Tu Lăng. Mạc Tu Lăng đi lên giải thích.

Giang Thánh Minh lúc này mới quay sang nhìn Bạch Thanh Hà: “Thanh Hà, buông tay ra. Đó không phải con gái chúng ta. Bà biết rõ, con gái chúng ta đã không còn. Chúng ta ngày mười tám tháng sáu hằng năm đều đi viếng mộ nó.”

Mãi đến khi nghe câu nói đó, Bạch Thanh Hà mới buông tay ra khỏi người Diệp Tư Đình. Nhưng vừa mất đi điểm tựa, bà ta liền ngồi sụp xuống đất khóc lớn.

Giang Thánh Minh vừa nghĩ đến con gái đã mất, trong lòng cũng đau đớn, ông ngồi dậy, xuống giường ôm lấy Bạch Thanh Hà.

Giang Nhân Ly đứng ngoài cửa, vẻ mặt không biểu tình nhìn một màn trước mắt. Cuộc sống thật đúng là một vở hài kịch, cái gì cũng cần phải diễn.

Diệp Tư Đình tựa hồ cũng vì cảnh tượng trước mắt mà cảm động. Cô ta ngồi xuống bên cạnh hai người: “Hai bác đừng như vậy. Nếu như con gái hai bác thấy hai bác đau khổ như vậy, cô ấy nhất định sẽ rất khó chịu.”

Bạch Thanh Hà vẫn khóc lớn: “Đình Đình của tôi, con gái tôi…”

Mạc Tu Lăng cũng đi lên trước: “Cha, dì, Tư Đình nói không sai. Thấy hai người như vậy Đình ĐÌnh nhất định sẽ buồn lòng. Cho nên hai người phải sống tốt, cô ấy mới yên tâm.”

Bạch Thanh Hà rời khỏi Giang Thánh Minh. Bà ta đưa tay lên chạm vào Diệp Tư Đình: “Đây là lông mi, đây là con mắt, đây là mũi, đây là môi…. giống nhau như thế nhưng sao lại không phải con gái tôi?”

Diệp Tư Đình không gạt tay Bạch Thanh Hà ra, ngược lại cô rất thương cảm cho hai người lớn tuổi: “Bác, bác đừng như vậy.”

Giang Thánh Minh cũng chật vật một bên thật lâu không có động đậy.

Hoá ra, Đình Đình đã trở thành vết thương chung trong lòng bọn họ.

Mạc Tu Lăng không đành lòng xem tiếp, liền quay người đi. Vừa thấy Giang Nhân Ly hờ hững đứng bên ngoài, vẻ mặt thờ ơ, thậm chí còn châm chọc, anh không hiểu vì sao trong tình huống này mà cô không hề cảm động lấy một chút.

Anh tức giận, sau đó đi lên kéo cô ra ngoài: “Em không có lấy nửa điểm cảm động sao?”

Giang Nhân Ly gạt tay anh: “Không có.”

Mạc Tu Lăng không nói được câu nào.

Giang Nhân Ly nhìn Mạc Tu Lăng, rất nghiêm túc nói: “Mạc Tu Lăng, anh có tin tưởng em không?”

Anh cả kinh: “Cái gì?”

“Giang Nhân Đình tự sát, bọn họ đều nói là bởi vì những lời em nói. Anh tin em không?”

Cô nhìn anh, nhưng anh vẫn im lặng. Quả thực cô có thể hiểu được, cho dù là ai cũng sẽ không tin cô.

Trong lúc cô chuẩn bị bỏ đi, Mạc Tu Lăng đột nhiên kéo tay cô: “Chỉ cần em nói, anh sẽ tin.”

Giang Nhân Ly con mắt bất chợt sáng lên. Cô khó tin nhìn anh: “Nếu như em không nói thì sao? Anh có thể tin không?”

Mạc Tu Lăng nhìn cô, mày nhíu lại: “Vì sao không nói? Dù cho lời em nói ra là nói dối, anh cũng sẽ tin.”

Giang Nhân Ly gạt tay anh: “Anh căn bản là không tin.”

Mạc Tu Lăng không buông tay  cô: “Em không cảm thấy em quá đáng lắm sao? Em muốn anh tin em nhưng cái gì em cũng không nói. Vì sao em một chút cũng không nỗ lực nhưng lại muốn người khác phải toàn tâm toàn ý với mình?”

“Đúng.” Giang Nhân Ly tronh ánh mắt toát ra đau buồn: “Là em tham lam.”

Nhưng cô vẫn quật cường ngẩng đầu: “Có điều, cho dù anh không tin, cũng không sao. Bởi vì, em sẽ không nói cho anh biết.”

Mạc Tu Lăng tức giận. Anh đã dùng hết toàn bộ sự nhẫn nại vì cô, nhưng cuối cùng cũng vẫn chỉ đánh đổi được thái độ này của cô.

“Không có gì.” Anh buông tay cô. Đúng vậy, đã không có gì, anh còn lôi kéo cô làm gì?

Giang Nhân Ly quay đi, từ trong mắt cô một giọt lệ rơi xuống, từng giọt từng giọt…

~~~~~~~~~

“Anh đã dùng hết toàn bộ sự nhẫn nại vì cô, nhưng cuối cùng cũng vẫn chỉ đánh đổi được thái độ này của cô.” – Câu này làm mình nhớ đến một câu trong bài Si Tâm Tuyệt Đối của Lý Khánh Kiệt: “Vì em mà rơi giọt lệ đầu tiên, vì em mà nguyện thay đổi mọi thứ, nhưng không thể đánh đổi được sự kiên quyết của em với anh.” Bài này lời rất hay, chính là bài hát được Dương Lam Hàng (nam chính của Mãi Mãi Là Bao Xa (Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh) – Diệp Lạc Vô Tâm) cài đặt làm nhạc chuông điện thoại, cũng là nhạc phim Nữ Luật Sư Xinh Đẹp.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !