Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (chương 13)

Lượt xem chương này: 1485

Chương 13: Độc

[Giang Nhân Ly che miệng cười thích thú. Mạc Tu Lăng trừng mắt liếc cô, sau đó quay đầu rời đi. Đi một quãng xa vẫn còn nghe thấy tiếng cười của cô. .]

Thành phố C tháng sáu, bầu trời sáng rực lên sau cơn mưa, những giọt nước còn đọng lại trên ngọn cỏ xanh mơn, bầu không khí phảng phất mùi đất tươi mát.

Mạc Tu Lăng đã tốt nghiệp cao trung chuẩn bị thi vào đại học.

Giang Nhân Ly không hề có một chút hứng thú nào về chuyện học hành, nhưng lại vô cùng hiếu kỳ về những chuyện linh tinh khác. Ví dụ như cô rất muốn biết vì sao ở thành phố C, ngày thi đại học 18 tháng 6 hằng năm luôn mưa? Còn Giang Nhân Đình, ngược lại, cô rất quan tâm tới kết quả thi của Mạc Tu Lăng.

Giang Nhân Đình cũng đã từng hỏi qua Mạc Tu Lăng thi cử thế nào nhưng anh chỉ cười nói rằng tốt hay không tốt cũng đều không quan trọng. Anh nói những lời này, Giang Nhân Đình tỏ ra rất nghi ngờ, còn Giang Nhân Ly  chỉ cười. Giang Nhân Ly vốn rất rõ, Mạc Chí Hạo đã quyết định cho Mạc Tu Lăng xuất ngoại du học , cho nên kết quả thi thế nào cũng đều không vấn đề gì. Ông ta muốn con trai được bồi dưỡng kỹ năng quản lý ở nước ngoài.

Mạc Tu Lăng rất nhu thuận. Trong mắt mọi người anh chính là một đứa trẻ ngoan. Thế nhưng, như vậy lại không thích hợp để có thể sinh tồn được trên thương trường. Tính cách Mạc Tu Lăng thế nào không phải vợ chồng Mạc Chí Hạo không rõ, chỉ là không thể hiểu được hết anh.

Trước khi Mạc Tu Lăng rời đi, vợ chồng Mạc Chí Hạo quyết định đi du ngoạn ở vùng ngoại ô để cho tâm tình thoải mái, và cũng là muốn giúp Mạc Tu Lăng quen với cuộc sống dân dã thôn quê. Lần này là chuyến đi chơi cuối cùng của Mạc Tu Lăng trước khi xuất ngoại cho nên vợ chồng Mạc Chí Hạo còn mời cả gia đình Giang Thánh Minh cùng đi, thêm bạn thêm vui.

Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà còn đang do dự, nhưng hai cô con gái của bọn họ lại rất hào hứng.

Cứ như vậy, hai gia đình nhanh chóng xuất phát.

Giang Nhân Đình hiểu rõ đây là lần cuối cùng được ở cùng Mạc Tu Lăng, cho nên cứ bám theo anh không rời nửa bước. Giang Nhân Ly thấy thứ gì lạ lẫm cũng đều tỏ ra vô cùng thích thú và tò mò. Điều này khiến Giang Thánh Minh rất lo lắng, sợ cô thấy thứ gì cổ quái lại gặp nguy hiểm, cho nên ông ta cũng muốn Mạc Tu Lăng để ý tới con gái.

Giang Nhân Ly thập phần đều ghét Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Đình  cứ bám theo mình, nhưng cũng không còn cách nào khác vì Giang Thánh Minh tuyệt đối sẽ không đồng ý để cô đi ra ngoài một mình.

Người lớn ngồi một chỗ trò chuyện rất vui vẻ. Giang Nhân Ly  có phần sầu não. Cô chỉ tay vào cánh rừng nguyên sinh: “Chúng ta tới đó chơi đi!”

Giang Nhân Đình  là người đầu tiên than thở: “Rất nguy hiểm đấy chị!”

Mạc Tu Lăng cũng cau mày, “Đừng có đi lung tung.”

“Gan nhỏ vậy?” Giang Nhân Ly đặc biệt có hứng thú: “Hai người không đi thì thôi, em đi một mình.”

Mạc Tu Lăng ngăn cản cô: “Bác Giang không cho em đi lung tung đâu.”

“Anh sao tự nhiên lắm điều vậy?” Giang Nhân Ly nhìn Mạc Tu Lăng ngạc nhiên: “Thế nào em cũng phải đi.”

Giang Nhân Đình  cũng ngăn cản chị gái, “Chị, chị nghe lời anh Tu Lăng đi! Anh chỉ là lo lắng cho chị thôi.”

“Vậy thì hai người cứ ở đây mà lo lắng.” Giang Nhân Ly không thèm để ý tới bọn họ, trực tiếp đi vào trong rừng, cảm giác mới mẻ khiến cô cưỡng chế không nổi. (hi ^^ Bạn Nhân Ly “cá tính” thật! *vã mồ hôi*)

Mạc Tu Lăng không có cách nào khác, đành phải đi theo sau. Giang Nhân Đình cũng theo sau Mạc Tu Lăng, như cái đuôi nhỏ.

Trong rừng cây cối rất nhiều, nhưng cũng không cao lắm, dày đặc một mảnh. Không có lấy một người đi qua, hẳn là chô này không ai  đến. Mạc Tu Lăng cảm thấy không thích hợp: “Chúng ta vẫn là đi ra ngoài thôi! Ở đây hình như cũng không có người đến.”

“Thì coi như chúng ta tiên phong là được rồi.” Giang Nhân Ly hoàn toàn không để lời Mạc Tu Lăng lọt vào tai.

Giang Nhân Ly tiếp tục đi lên phia trước, Mạc Tu Lăng theo sát sau đó, nhưng Giang Nhân Đình vẫn còn cách Mạc Tu Lăng một đoạn xa.

Bọn họ đi một lúc lâu, hình như đã vào sâu trong rừng, bởi vì nơi này nhiệt độ thấp hơn rất nhiều. Mạc Tu Lăng cảm thấy bất an, nhưng thấy Giang Nhân Ly hào hứng bừng bừng như vậy, chắc chắn sẽ không nghe theo lời khuyên của mình. Giang Nhân Đình chưa bao giờ có chủ kiến cho nên cũng không có quyền nên tiếng.

Một lúc sau, Giang Nhân Ly đột nhiên đứng lại, cô chạy đến trước mặt Mạc Tu Lăng: “Hai người có nghe thấy gì không?”

“cái gì?” Mạc Tu Lăng hiếu kỳ hỏi.

Giang Nhân Ly cũng nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Giang Nhân Đình. Rõ ràng cô nghe thấy có âm thanh lạ mà hai người bọn họ không nghe thấy, nên có phần thất vọng: “Chính là âm thanh tự nhiên đó.”

Bọn họ là con người, tất nhiên tư tưởng không ngừng muốn đạt đến một trình độ cao siêu nào đó, cho nên ngay cả ngôn ngữ cũng phát sinh ra sự cản trở.

Nhưng Giang Nhân Ly nói đúng. Mạc Tu Lăng đi theo cô một đoạn, thực sự nghe thấy được âm thanh. Đó là tiếng nước. Không khí ở đây độ ẩm rất lớn, cây cối cũng rất xanh tươi, những giọt sương còn đọng lại long lanh, tôn lên vẻ đẹp tự nhiên nguyên thủy nhất.

Giang Nhân Ly mừng rỡ chạy tới. Trước mặt bọn họ, một dòng suối đang róc rách chảy, len lỏi giữa những khe đá. Dòng suối đầy ắp nước trong veo, tràn lan ra xả đám cỏ xung quanh, ngập đến cả nửa thân cây lau, nhìn mà tưởng như một hồ nước, nhưng thực ra cũng không sâu lắm.

Giang Nhân Ly vô cùng vui sướng. Ngay cả Giang Nhân Đình con mắt cũng chớp động thích thú.

Giang Nhân Ly chạy đến con suối, chụm hai tay múc một ít nước lên uống: “Ngọt quá!”

Giang Nhân Đình  cũng chạy đến: “Đây là nước suối?”

Mạc Tu Lăng đi qua, thấy hai chị em bọn họ vui vẻ như vậy cùng dễ chịu hơn vài phần.

Giang Nhân Ly tháo giày ra, đi chân trần trên đám cỏ. Nước tràn ra, vừa vặn ngập mắt cá chân của cô. Nước khá lạnh, bởi vì chỗ này quanh năm không có ánh nắng mặt trời chiếu đến. Nhưng cô rất thích như vậy, ngay cả nụ cười cũng rạng rỡ hơn bình thường.

Mạc Tu Lăng thở dài một hơi, đứng một bên nhìn hai cô gái. Giang Nhân Đình  cũng bắt trước Giang Nhân Ly cởi giày ra rồi bước vào. Cô mới đi được hai bước liền kêu to: “Trơn quá!”

Mạc Tu Lăng thấy cô đi không vững, liền tiến đến giơ tay ra: “Bám vào tay anh!”

Giang Nhân Đình mừng rỡ víu lấy cánh tay anh.

Không ai nhớ rõ chuyện gì xảy ra lúc đo, chỉ nhớ rằng có một vật gì đso rất dài bơi đến. Mạc Tu Lăng sửng sốt một giây, lập tức kéo Giang Nhân Đình  lôi ra ngoài. Giang Nhân Ly vốn nhanh nhẹn đang đứng cách bọn họ không xa nhưng cũng không trụ vững. Qua vài giây, Mạc Tu Lăng nhanh chóng đến chỗ cô, tóm con rắn kia ném qua một bên:  “Có sao không?”

“Chân em đau.” Giang Nhân Ly nửa ngày mới mở miệng.

Mạc Tu Lăng dìu cô ra đám cỏ bên ngoài. Anh kiểm tra chân cô. Lông mày nhíu lại: “Không được rồi, bị rắn cắn rồi.”

Mạc Tu Lăng lập tức sờ vào túi quần. Anh luống cuống. Anh đã quên mất không mang theo di động. Mạc Tu Lăng xoay người nói với Giang Nhân Đình: “Đình Đình, mau chóng đi gọi cha mẹ chúng ta.” Anh nhớ kỹ có lần thầy giáo giảng qua, nếu bị rắn cắn nhất định không được cử động, tránh để chất độc lan truyền.

Giang Nhân Đình ngập ngừng một chút, nhìn sự đau đớn trên mặt Giang Nhân Ly, sau đó mới quay đầu chạy đi.

Mạc Tu Lăng nhìn vết thương của Giang Nhân Ly, cũng không biết có đọc hay không, chỉ hỏi, “Đau không?”

Cô gật đầu.

Mạc Tu Lăng tiến đến phía cô, nâng chân cô lên một chút, sau đó anh dùng miệng mình hút máu độc ra ngoài.

Giang Nhân Ly vốn định ngăn cản anh, nhưng suy nghĩ một chút lại thôi.

Cô nhớ lại cảnh tưởng khi nãy anh kéo tay Nhân Đình lại, lúc này anh lại đang ngậm vết thương của cô. Cô mạnh mẽ đẩy anh một cái. Mạc Tu Lăng không hề để bụng. Bị đẩy, thân thể anh mất thăng bằng ngã về phía sau, chút máu trong miệng cũng đồng thời phun ra.

Anh nhìn cô: “Em làm cái gì vậy?”

Cô vẫn ngang ngược như thường, “Muốn tìm người chết cùng em.”

 

ĐỌc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !