Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (chương 20)

Lượt xem chương này: 1503

Chương 20: không có bức tường nào chắn được gió

Bạch Thanh Hà sau khi du ngoạn trở về tâm tình đã tốt lên rất nhiều, mặc dù trong mắt vẫn còn toát lên vẻ đau thương.

Bà dựa vào lòng Giang Thánh Minh: “Em không tin, không tin Đình lại bỏ chúng ta đi tự sát, em thực sự không tin.”

“Đã là quá khứ rồi, quá khứ rồi.” Giang Thánh Minh vỗ vai an ủi bà.

“Không. Không. Em nhất định phải tìm được nguyên nhân.” Bạch Thanh Hà kiên định siết chặt tay: “Em sẽ không để con gái em chết không rõ ràng như vậy.”

Giang Thánh Minh buộc lòng phải lái xe đưa Bạch Thanh Hà đến bệnh viện, tìm hiểu xem trước khi qua đời Giang Nhân Đình đã gặp những ai, hay có chuyện gì bất thường không.

“Không có, cô ấy tính tình rất tốt, làm gì cũng không có phiền phức người khác. Ai giúp gì cũng sẽ nói cảm ơn. Người tốt như vậy sao lại lựa chọn…. “

“À, cô ấy hình như trước đó có gặp một cô gái rất xinh đẹp. Hình như lúc tám giờ.”

“Sau khi cô ta đi rồi còn có một chàng trai anh tuấn đến thăm.”

Lúc này y tá trưởng đi tới: “Nói chuyện gì vậy, còn không làm việc đi.”

Nghe Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà nói rõ nguyên nhân tới đây, người y tá này bỗng mở miệng: “Chuyện này rất đơn giản, chỉ cần xem camera theo dõi ngày hôm đó là rõ.”

Vì vậy Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà liền vội vàng đi đến bộ phận bảo vệ, muốn xem video quay qua camera theo dõi.

Bệnh viện này lắp đặt camera trong phòng bệnh, nhưng thời gian quay bắt đầu từ chín giờ sáng đến chín giờ tối, để bảo đảm thời gian riêng tư của bệnh nhân. Bình thường thì sẽ không có xảy ra chuyện gì to tát vì luôn có người ngồi ở máy tính quan sát, thế nhưng lần này là do sơ suất, khiến cho bệnh nhân cắt mạch máu tự vẫn. Bởi vậy phía bệnh viện tỏ ra rất hợp tác. Dù sao, gia định bệnh nhân cũng chỉ muốn xem để tìm hiểu chân tướng chứ cũng không phải đến gây sự.

Giang Thánh Minh ôm Bạch Thanh Hà nhìn đoạn video.

Nội dung mới bắt đầu, chính là hình ảnh Giang Nhân Ly và Giang Nhân Đình  cãi nhau, sau đó Giang Nhân Ly hung hăng tát Giang Nhân Đình một cái.

Còn có câu: “Tôi hận cô không thể chết ngay đi.” Lời nói như là mắng chửi.

Sau đó, Mạc Tu Lăng đi vào, nói rất nhiều chuyện với Giang Nhân Đình. Dường như lúc đó cô đã quyết định kết liễu đời mình.

Bạch Thanh Hà khóc mỗi lúc một lớn. Bà thấy con gái mình cầm dao cắt cổ tay, máu chảy xuống mặt đất, đỏ tươi, giống như sinh mạng cô, từ từ khô kiệt.

Giang Thánh Minh thấy Bạch Thanh Hà xúc động như vậy, liền đứng lên tắt đoạn băng: “Chúng ta về nhà, về nhà.”

Bạch Thanh Hà vẫn khóc, Giang Thánh khuyên thế nào cũng không được.

“Đình Đình đã không còn nữa, bà khóc thế nào cũng vô ích.”

Bạch Thanh Hà mạnh mẽ phóng ánh mắt về phía Giang Thánh Minh: “Là con gái ông, chính con gái ông đã hại chết Đình Đình… “

Giang Thánh Minh không đành lòng kích động bà. ĐÌnh Đình vốn sinh thiếu tháng, Bạch Thanh Hà vô cùng yêu thương cô, coi cô chính là sinh mạng của mình. Giang Thánh Minh rất cảm thấy hổ thẹn, nếu không phải vì ông, có thể Đình Đình sẽ không quanh năm ốm yếu như vậy.

Ông cũng yêu quý Giang Nhân Ly, nhưng xem trong máy ghi hình, rõ ràng Giang Nhân Ly vô cùng căm hận Giang Nhân Đình. Ông nhắm mắt, nghĩ đến sự tuyệt tình của đứa con gái lớn Giang Nhân Mạn, sự lạnh lùng của Giang Nhân Ly . Cả hai quả đúng là con gái Uông Tố Thu, đều thâm độc như mẹ.

Giang Thánh Minh đưa Bạch Thanh Hà về đến nhà, Giang Nhân Ly đang ngồi ở sô pha xem  TV, có vẻ như xem được cái gì thú vị, cô cười thành tiếng.

Thấy Giang Thánh Minh, cô mỉm cười: “Cha, hai người đã trở về.”

Bạch Thanh Hà nhìn khuôn mặt tươi cười của Giang Nhân Ly, cô còn đang sống rất tốt, còn ở nơi này mà cười, còn có thể được gả cho người đàn ông tài giỏi. Mà con gái của bà, đã biến thành tro, vĩnh viễn ngủ tại lăng mộ. Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà con gái bà phải chịu kết cục thê thảm như vậy.

Bạch Thanh Hà phẫn nộ, mạnh mẽ chạy đến, túm tóc Giang Nhân Ly.

Giang Nhân Ly nhất thời không kịp phản ứng: “Dì muốn làm gì?”

“Làm gì?” Bạch Thanh Hà cười lớn: “Mày hại chết con gái tao, mày còn hỏi tao muốn làm gì. Tao muốn chôn mày cùng Đình Đình.” Nói xong, Bạch Thanh Hà liền nắm lấy tóc cô mà giằng xé.

“Dì nói cái gì vậy, con không hại chết Đình Đình.”

“Mày nói dối, dối trá.” Bạch Thanh Hà ra sức tóm tóc Giang Nhân Ly  lôi xuống.

Giang Nhân Ly mặt đã sưng mộng đỏ: “Con không làm, thực sự không làm.” Cô nhìn Giang Thánh Minh cầu xin, nhưng vị cứu tinh của cô quay đầu.

Giang Nhân Ly hung hăng đẩy Bạch Thanh Hà ra: “Con không hại chết cô ấy, cô ấy tự sát. Mọi người đều biết, là cô ấy tự sát.”

“Không vì mày nó sẽ không tự sát.” Bạch Thanh Hà hung hăng tát Giang Nhân Ly  một cái.

Giang Nhân Ly lắc đầu, khổ sở nhìn về phía Giang Thánh Minh: “Cha, cha tin con đúng không? Giang Nhân Đình tự sát, con và nó không có vấn đề gì, đúng không? Ba tin con đúng không?”

Cô mạnh mẽ nắm chặt ống quần Giang Thánh Minh: “Cha, cha tin con đúng không?”

Giang Thánh Minh hít mạnh một hơi, gạt tay Giang Nhân Ly ra: “Lần này, con làm vậy thật quá đáng.”

Tay Giang Nhân Ly từ từ rơi xuống, trong ánh mắt cô lộ ra một tia thất vọng.

Giang Thánh Minh nhắm mắt, hình như khó khăn lắm mới mở miệng: “Hoá ra nhiều năm như vậy, con vẫn chưa từng coi Nhân Đình là em gái mình. Con coi thường nó, nhục mạ nó, đã vậy con còn đánh nó. Trước mặt con không làm những điều này, nhưng… nhưng sau lưng con lại làm ra những chuyện bỉ ổi như thế. Cha không bao giờ nghĩ lại nuôi dưỡng một đứa con gái tâm địa độc ác như vậy. Con làm cha thất vọng rồi.”

“Là bà ta nói đúng không? Bọn họ lừa gạt cha. Con không làm gì hết. Bà ta làm vậy để ly gián tình cảm cha con mình. Cha, cha không được để bà ta lừa.” Giang Nhân Ly chỉ vào Bạch Thanh Hà.

“Việc đến nước này con còn không biết hối cải.” Giang Thánh Minh tức giận, “Những điều này đều là cha tận mắt nhìn thấy, con cho rằng làm việc hại người sẽ không bị phát giác sao? Tất cả đều được camera quay lại.”

Giang Nhân Ly lúc này ngã khuỵu trên mặt đất: “Cha không tin con.”

“Chết cũng không hối cải.” Giang Thánh Minh xắn tay áo: “Phải dùng gia pháp.”

Bạch Thanh Hà vẫn vô cùng tức giận, không hề nguôi ngoai: “Tôi đi lấy.” Bà ta mang đến một cây chổi lông gà, hung hăng đánh cô. Mỗi một gậy đều rơi trên người Giang Nhân Ly , bà ta vô cùng vui sướng.

Bạch Thanh Hà rất cố sức, rất cố sức, khiến cho quần áo trên người Giang Nhân Ly  gần như rách nát hết cả.

Giang Nhân Ly gắt gao cắn môi, cô trừng mắt nhìn Bạch Thanh Hà, ánh mắt đầy sự cười nhạo: “Tôi hiện tại thoải mái không gì sánh bằng,  Giang Nhân Đình đã chết, bà có đánh tôi thế nào thì cũng vẫn là cô ta đã chết.”

Bạch Thanh Hà càng ra sức, Giang Nhân Ly gắt gao mím chặt môi, cô không thể, cũng không được tỏ ra yếu đuối: “Bạch Thanh Hà, đáng đời bà phải sống cô độc hết đời này.”

Bạch Thanh Hà đánh một gậy vào mặt cô, chổi lông gà gãy. Trên mặt cô xuất hiện một vệt máu. Bạch Thanh Hà còn muốn đánh tiếp, lần này Giang Thánh Minh ngăn cản: “Thôi được rồi.”

Bạch Thanh Hà gắt gao nhìn Giang Thánh Minh: “Nó hại chết con gái chúng ta, con gái chúng ta!”

Giang Thánh Minh buông tay Bạch Thanh Hà.

Bạch Thanh Hà chỉ vào Giang Nhân Ly, nhưng ánh mắt nhìn Giang Thánh Minh: “Ông nên hiểu rõ, có nó thì không có tôi, có tôi thì không có nó.”

Giang Nhân Ly đột nhiên nhìn về phía Giang Thánh Minh, cô lắc đầu: “Cha, Cha… “

Giang Thánh Minh nhắm mắt lại: “Tôi không có đứa con gái này.”

“Cha…cha… “

Giang Thánh Minh không hề mở miệng.

Bạch Thanh Hà chỉ vào cửa: “Cút, cút khỏi nơi này cho tao.”

Giang Nhân Ly quỳ gối trước mặt Giang Thánh Minh: “Cha, cha đã nói yêu thương nhất Giang Nhân Ly ? Giờ cha không cần Nhân Ly nữa sao? Cha bỏ con sao?”

Giang Thánh Minh đau lòng, viền mắt ngấn nước.

Bạch Thanh Hà kéo Giang Nhân Ly lại: “Cút cho tao, từ nay về sau đây không phải nhà của mày.” Bà ta cười nhạt: “Mày còn muốn sống ở đây, không sợ nửa đêm gặp ác mộng sao? Mày không sợ hồn ma của Đình Đình tìm đến mày đòi mạng sao? Mày gây nên mọi chuyện, mau cút đi cho tao.”

Giang Nhân Ly chỉ nhìn Giang Thánh Minh: “Cha không cần Nhân Ly nữa sao?”

Giang Thánh Minh bất động, nhìn Bạch Thanh Hà.

Bạch Thanh Hà mạnh mẽ xoay người.

Giang Nhân Ly kéo áo Giang Thánh Minh: “Cha không cần con nữa sao?”

Giang Thánh Minh gạt tay cô, đi theo Bạch Thanh Hà.

Hai tay Giang Nhân Ly bơ vơ giữa không trung, đột nhiên cô nở nụ cười, cô đứng lên, toàn thân đều đau, đau đến nỗi cô không biết đau ở chỗ nào. Ra đến cửa, cô dừng lại: “Cha. Xin tha lỗi cho con gái.”

Giang Thánh Minh không có quay đầu, chỉ là thở dài.

Giang Nhân Ly quỳ gối cửa, toàn thân đau đớn.

Trời vẫn mưa. Cơn mưa này đã kéo dài ba ngày liền, nhưng lần này không có Giang Nhân Đình. Giang Nhân Ly vốn rất ghét trời mưa, giống như trời đang khóc. Nhưng lúc này, cô đột nhiên rất thích.

“Cha, vì sao không tin con?”

“Hoá ra cha vốn không cần Nhân Ly…. ”

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !