Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (chương 28)

Lượt xem chương này: 1495

Tả Dật Phi đi ra khỏi quán cà phê. Trần Tư Dao vẫy tay với anh, anh không nhanh không chậm đi đến.

“Dáng đi bình ổn, nhưng sắc mặt trầm trọng.” Trần Tư Dao cười đưa ra kết luận: “Vừa rồi mỹ nữ vừa đi ra kia chính là người mà cậu ngày đêm mong nhớ phải không?”

“Trần tiểu thư nhất định phải bới móc vết thương của người khác mới cảm thấy vui sao?” Tả Dật Phi không tức giận mở cửa vào trong xe.

Trần Tư Dao lập tức lấy lòng: “Cũng chỉ là vì đợi mãi không thấy cậu đi ra cho nên suy đoán xem có đúng là cậu quá đau khổ hay không thôi.”

“Tôi đi trả tiền, không được sao?”

“Câu trả lời này thật khiến người ta thất vọng.”

Tả Dật Phi không để ý tới cô, lập tức lái xe.

Trần Tư Dao không buông tha anh: “Cô gái đó quả thực rất có khí chất, cậu thật tinh mắt đấy!”

“Lúc này cậu có nên biểu hiện tốt bụng một chút không?”

“Cô gái đó sắc mặt không tồi.”

Tả Dật Phi gật đầu: “Cho nên cậu hẳn là sẽ nói cho mình biết, cô ấy dù sắc mặt bình thường nhưng chân lại hơi run, không thể khống chế bản thân. Như vậy mới khiến mình thoải mái?”

Trần Tư Dao cười to: “Nói thật, cô ấy không chỉ có sắc mặt rất tốt, mà dáng đi còn rất thoải mái.  Còn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Chắc chắn là sau khi chia tay cậu rồi cuộc sống gia đình cô ấy rất hạnh phúc.”

Tả Dật Phi cũng không tức giận, chỉ lấy điện thoại ra, nhìn cô ta cười nhạt: “Cậu nói xem, nếu mình gọi điện thoại cho Diệp tổng, nói với anh ta cậu đang ở đây, anh ta có thể liều lĩnh đến đây lấy mạng cậu hay không?”

“Không nghĩ cậu lại như vậy.”

“Vậy thì im miệng.”

Trần Tư Dao cười lấy lòng, sau đó thật không dám mở miệng. Một lát sau, cô thấy anh không có ý định nói gì, trong lòng nhịn không được nên lại lên tiếng: “Cậu xem xem, bọn họ đã kết hôn nhiều năm, cậu còn không từ bỏ thì được ích lợi gì? Chi bằng chúng ta thành một đôi đi, hơn nữa điều kiện bản thân mình cũng không thua kém gì. Tuy rằng không có khí chất như người trong lòng cậu nhưng diện mạo cũng không đến nỗi xin lỗi người nhìn lắm!”

Trần Tư Dao kỳ thực không chỉ không phải “xin lỗi người nhìn”, mà cô chính một đại mỹ nhân, có khả năng hấp dẫn ánh nhìn của người khác.

Tả Dật Phi liếc nhìn cô: “Mình còn lo lắng nhà nghèo cửa nhỏ của mình sẽ bị Diệp tổng phá bỏ mất, cho nên Trần tiểu thư à, cậu đại nhân đại lượng buông tha cho hạng bình dân như mình! Không thể chịu nổi sự dày vò đâu.”

Trần Tư Dao cười nhạt, nhưng vẫn tò mò: “Cô ta rốt cuộc tốt đến mức nào, sao lại có thể khiến cậu mê đắm đến cái dạng này?”

Tả Dật Phi con mắt mộng mị, nhưng không mở miệng.

Trần Tư Dao lắc đầu: “Cậu lần trước đến buổi họp lớp, chủ yếu là muốn thấy cô ta đúng không? Còn nghĩ ra cách ứng phó mang theo phụ nữ đến, cậu muốn thế nào vậy?”

“Cậu rất giỏi, như vậy đủ rồi.” Anh lái xe, hồi lâu không nói thêm gì nữa, bên trong xe  không khí từ từ lắng động, anh trong miệng lẩm bẩm: “Kỳ thực, mình vẫn biết rõ, cô ấy sống rất tốt, chỉ là không được tận mắt thấy cho nên luôn cảm thấy bất an.”

Trần Tư Dao cúi đầu thở dài, ai nói đàn ông tướng mạo tốt thì nhất định là đào hoa? Trước mắt cô đây chính là một người đàn ông cực phẩm.

Buổi tối Trần Tư Dao và Tả Dật Phi đến dự tiệc rượu của một người trong giới thương nghiệp. Phía chủ trì rất có danh tiếng, tất cả những nhân vật quản lý doanh nghiệp tư nhân lớn đều được mời tới dự, ngay cả một vài nhân vật máu mặt ở thành phố bên cạnh cũng có mặt.

Trần Tư Dao uống mấy chén, sau đó nhìn theo ánh mắt của Tả Dật Phi.

Anh đang nhìn một người đàn ông anh tuấn, vẻ mặt trầm ổn rất có mị lực, mọi đường cong trên khuôn mặt đều rõ ràng, hầu như có thể thấy được vẻ đẹp lóa mắt của thời thanh xuân. Người đàn ông này nhất định thân phận không phải hạng tầm thường. Nhưng đêm nay ai tới đây cũng đều là những người cao quý, cô cũng không cho rằng Tả Dật Phi buồn chán đến nỗi cứ nhìn chằm chằm mãi một người như vậy.

“Anh ta là ai vậy?” Trần Tư Dao cầm ly rượu trong tay lắc lắc.

“Cất lòng hiếu kỳ của cậu đi.”

Trần Tư Dao bĩu môi: “Anh ta thiếu nợ tiền cậu sao, cậu cứ nhìn chằm chằm anh ta nãy giờ!”

Biết rõ Trần Tư Dao không rõ ràng sẽ buông tha, Tả Dật Phi đành giải thích: “Thiếu gia của Bắc Lâm, Mạc Tu Lăng.”

Trần Tư Dao vẻ mặt  bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ta là ông xã của mỹ nhân trong lòng cậu.”

Tả Dật Phi không thèm để ý tới mấy lời của Trần Tư Dao, nhưng cô vẫn hăng hái: “Mình đi đến đó.” Nói xong, cô cầm một lý rượu đến bên cạnh Mạc Tu Lăng.

Mạc Tu Lăng nhìn người phụ nữ trước mặt, anh dám chắc là không hề quen biết nhưng nếu đối phương đã tới trước mặt mình thì hẳn là không nên từ chối.

“Sớm nghe nói uy phong của Mạc tổng trên thương trường, hôm nay được gặp mặt, thực sự là vinh hạnh ba đời.” Trần Tư Dao nâng ly rượu lên.

Mạc Tu Lăng suy nghĩ một chút, lúc này mới nhàn nhạt cười: “Tiểu thư quá khen, chẳng qua là truyền thông quá khoa trương.”

“Là Mạc tổng quá khiêm nhường.” Trần Tư Dao thấy Mạc Tu Lăng không uống rượu liền hỏi: “Phải chăng chê thân phận tôi thua kém nên Mạc tổng không nể mặt uống với tôi một chén?”

Diệp Tư Đình lập tức đứng ra, cười nói: “Đâu có, Mạc tổng gần đây thân thể không khỏe, khiến tiểu thư hiểu lầm. Không bằng để tôi thay Mạc tổng uống một chén?”

Trần Tư Dao nhìn Diệp Tư Đình cười.

Mạc Tu Lăng lúc này mới giải thích: “Đây là trợ lý của tôi, cô Diệp.”

Trần Tư Dao nụ cười trở lên ám muội: “Tôi còn tưởng rằng đây là phu nhân của Mạc tổng, cho nên mới suy nghĩ cho Mạc tổng như vậy. Nhân viên bây giờ cũng thật có trách nhiệm, ngay cả ông chủ thân thể không khỏe cũng biết rõ!”

(haha… ta thích chị Tư Dao rồi đó ^^)

Mạc Tu Lăng tránh nặng tìm nhẹ: “Bà xã tôi không thích những nơi thế này.”

Trần Tư Dao còn muốn nói cái gì nhưng một hơi thở mạnh của một người đi đến: “Mạc tổng, đã lâu không gặp.”

“Có thể nhìn thấy một người rất ít tham gia tiệc rượu như Diệp tổng, đây mới là thực sự đã lâu không gặp.” Mạc Tu Lăng cũng cười, cùng Diệp Húc Đình hàn huyên.

Nói vài câu, Mạc Tu Lăng liền phát hiện ra điều kỳ quặc, Diệp Húc Đình mặc dù đang nói chuyện với anh, nhưng ánh mắt lại không ngừng quét về phía Trần Tư Dao. Hóa ta là ý tại ngôn ngoại.

Sớm đã nghe nói Diệp Húc Đình thích một nhân viên, hóa ra là vị tiểu thư này. Lời đồn thật đúng là không phải không có căn cứ.

Trần Tư Dao chân trước vừa bước đi, Diệp Húc Đình liền vội vã cáo từ theo sau.

“Em rốt cuộc muốn ồn ào tới khi nào? Thôi bỏ đi, tùy em.” Diệp Húc Đình  trong giọng nói có ít nhiều bất đắc dĩ.

Mạc Tu Lăng cười, thật đúng là không thiếu chuyện là trên đời này. Diệp Húc Đình này hầu như không ham thích cái gì, người trong giới còn phong cho anh ta cái danh quân tử khác người. Xem ra quân tử cũng có cái khó của quân tử.

Diệp Tư Đình đi theo sau Mạc Tu Lăng, ngày hôm nay anh đã uống không ít, nhân viên cấp dưới như cô thay ông chủ uống một chút cùng là điều đương nhiên.

Trong buổi tiệc rượu này có đủ mọi thương gia nước ngoài, Diệp Tư Đình phát huy tối đa khả năng của bản thân, có thể sử dụng lưu loát cả tiếng Đức và tiếng Nga nói chuyện cùng đối phương, khiến tình cảm gia tăng không ít.

“Xem ra công ty thuê em thật là đã tiết kiệm một khoản lớn chi phí thuê phiên dịch.” Mạc Tu Lăng nhàn nhạt cười.

“Đây là khuyến mãi ưu đãi mua một tặng một.” Diệp Tư Đình cũng không khiêm tốn mà tiếp nhận lời khen.

“Xem ra tôi được lời rồi.”

Diệp Tư Đình cũng cười: “Chính là muốn giám đốc nghĩ như vậy, sau đó tăng tiền lương cho em.”

“Hóa ra là đã sớm có âm mưu.”

Diệp Tư Đình cười rộ lên: “Bị anh phát hiện rồi.”

Trước đây Chương Tâm Dật là người cùng anh đi ra ngoài tiếp khách, nhưng hiện tại cô đang mang thai, cho nên phải đưa Diệp Tư Đình theo. Có điều biểu hiện của cô ta thực sự khiến anh rất hài lòng.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !