Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (chương 35)

Lượt xem chương này: 1591

Chương 35: Người quen

Sau khi Chương Tâm Dật thôi việc ở công ty, người tiếp quản công việc của cô là Bạch Hiểu Hiểu lại bị vô cớ khai trừ. Tuy rằng, bề ngoài cô ta tỏ ra là tự mình xin thôi việc, nhưng nội bộ bên trong mọi người đều hiểu rõ là Mạc Tu Lăng tự mình hạ mệnh lệnh đuổi việc cô ta. Không ai biết nguyên nhân vì sao, bọn họ đều đồn đại là Bạch Hiểu Hiểu lần này chắc chắn đã trộm gà không được còn mất cả gạo. Nhưng chuyện này vẫn chưa có gì to tát, người duy nhất bị ảnh hưởng bởi chuyện này chính là Diệp Tư Đình. Không còn Bạch Hiểu Hiểu thì công việc của Diệp Tư Đình lại tăng lên gấp đôi, chí ít cho đến khi Chương Tâm Dật quay lại công ty thì cô ta còn phải tiệp tục bận rộn như vậy.

Nhưng năng lực của Diệp Tư Đình quả thực rất tốt, hoàn toàn có thể đuổi kịp tiến độ, hơn nữa còn phối hợp rất ăn ý với Mạc Tu Lăng, có thể làm được tất cả mọi việc anh yêu cầu.

Ngay cả Mạc Tu Lăng cũng cảm thấy kỳ quái, trước đây Chương Tâm Dật cũng theo anh hai tháng mới có thể ăn ý, vậy mà với Diệp Tư Đình hầu như không cần quá nhiều thời gian. Anh lắc đầu, không nghĩ tiếp nữa.

Diệp Tư Đình hầu như ôm đồm tất cả việc lớn nhỏ. Cô ta bưng một tách cà phê mang đến phòng làm việc của Mạc Tu Lăng: “Mạc tổng, uống một tách cà phê đi!”

Mạc Tu Lăng vẫn nhìn tài liệu, anh cầm lấy tách cà phê, không quên nói một câu: “Cảm ơn.”

“Đây đều là công việc của em.”

Mạc Tu Lăng đặt tách cà phê xuống bàn: “Khoảng thời gian này phải để cô vất vả rồi.”

“Không có gì, vừa đúng lúc em cũng muốn biết tiềm năng của mình có được đến đâu.” Diệp Tư Đình cười, “Nhưng em vẫn có chút tò mò, tại sao anh lại đuổi việc Bạch Hiểu Hiểu…”

“Bởi vì một việc riêng.”

Diệp Tư Đình thấy anh không nói nhiều, lúc này mới gật đầu đi ra khỏi phòng làm việc.

Buổi tối Mạc Tu Lăng đưa Diệp Tư Đình tham gia tiệc rượu. Việc quan hệ xã hội của cô ta ngày càng thông thạo.

Lúc ấy, Giang Nhân Ly đang nằm ở nhà nghỉ ngơi, bỗng nhiên nhận được điện thoại Giang Nhân Mạn.

“Chị, có việc gì vậy?”

Giang Nhân Mạn vừa nghe thấy giọng điệu lười nhác của em gái liền tức giận: “Em thật đúng là nhàn rỗi?”

“Chị à, chị có ý gì vậy?”

“Nhàn rỗi đến nỗi cả chồng mình cũng không thèm quản.”

Nghe thấy giọng điệu tức giận của chị, Giang Nhân Ly lúc này mới ngồi dậy, sắc mặt cũng nghiêm túc hơn: “Chị muốn nói gì vậy? Nói rõ cho em xem nào.”

“Gần đây Mạc Tu Lăng tham gia tiệc lớn tiệc bé nào cũng đem theo một người.”

“Chuyện này rất bình thường mà, không là trợ lý thì cũng là bạn gái!”

Giang Nhân Mạn càng tức giận hơn: “Em tốt nhất nên đến xem người phụ nữ kia giống ai.”

“Cho dù cô  ta giống ai cũng không liên quan đến em.” Giang Nhân Ly hơi lên giọng: “Chị cũng nhàn rỗi quá, ngay cả chồng em cũng muốn quản. Lẽ nào chị chưa từng nghe qua nắm tay quá chặt thì cát sẽ càng rơi nhiều? Anh rể em đi đã lâu cũng chưa có về, chị vẫn không thèm quan tâm.”

Đáp lại Giang Nhân Ly là một chuỗi dài tút tút.

Giang Nhân Ly lại nằm xuống, cô ngẩng đầu lên nhìn trần nhà. Lẽ nào cô chưa làm tròn phận sự của mình sao? Còn phải để người khác nhắc nhở mình trông coi chồng cẩn thận?

Đầu ngón tay cô di chuyển trên ga trải giường, người phụ nữ kia rốt cuộc diện mạo giống ai? Trên nét mặt Giang Nhân Ly xẹt qua một tia hiếu kỳ, cô vẫn muốn đi xem người đó giống ai.

Cô đứng dậy, đi thay quần áo.

Muốn biết Mạc Tu Lăng ở nơi nào, tuyệt đối không khó. Mấy tiệc rượu này không chỉ có một mình Mạc Tu Lăng tham gia.

Giang Nhân Ly đi vào khách sạn. Trong này so với thế giới bên ngoài thật khác xa. Nam thanh nữ tú nhiều vô kể, thân phận đều cao quý. Đối mặt với cuộc sống xa hoa truỵ lạc này, rất khó để nghĩ đến ở nhà vẫn còn một ngọn đèn lờ mờ. Nam nữ ở đây có thể chỉ mới vừa quen biết, có thể là tâm đầu ý hợp, nhưng trên sàn nhảy kia tất cả đều là mờ ám. Những người đàn ông ở đây đều có vợ chờ đợi ở nhà, nhưng bọn họ tuyệt đối sẽ không vì vậy mà trở về sớm, ai có thể chống đỡ nổi sự quyến rũ của tửu sắc?

Người ta đều nói, mỗi một người đàn ông giống như một ngọn đèn thắp sáng một gia đình. Những người nói mấy lời này tốt nhất nên đến nơi này tận mắt xem thực trạng thì hơn.

Giang Nhân Ly nhìn quanh tìm kiếm. Quả thực lúc này cô có chút căng thẳng. Nếu như như lúc này anh đang khiêu vũ hay đang nói chuyện cùng một người đẹp nào đó, cô lấy cái lý do gì để có thể thong dong đến trước mặt anh?

Thật là lựa chọn khó khăn.

Nhưng Giang Nhân Ly cũng không có lùi bước, cô vừa tìm kiếm bóng dáng Mạc Tu Lăng, vừa từ chối lời mời khiêu vũ của một người đàn ông.

Rốt cục, cô cũng đã thấy anh. Không giống như cô tưởng tượng, anh đang đứng nói chuyện với một người đàn ông lớn tuổi. Cô vừa định đi lên thì đôi chân bỗng khựng lại. Bởi vì bên cạnh Mạc Tu Lăng, một cô gái vừa từ WC trở về, đứng đối diện anh nói gì đó.

Giang Nhân Ly sắc mặt trắng bệch, chuyện này sao có thể?

Ánh mắt cô nhìn chằm chằm Diệp Tư Đình. Hoá ra người phụ nữ này giống Giang Nhân Đình .

Trước mắt cô có nhiều người như vậy nhưng thoáng cái đều trở nên vô hình. Tiếng ồn ào bên tai bỗng nhiên biến mất chỉ còn một khoảng tĩnh lặng. Trong con mắt cô chỉ còn hình ảnh Mạc Tu Lăng đang cười nói vui vẻ, không cần biết anh nói cái gì, nhưng rõ ràng là anh và cô gái kia phối hợp rất ăn ý.

Lúc này, Giang Nhân Ly có hai lựa chọn. Một là xoay người bỏ đi, cho rằng chưa từng tới đây, cái gì cũng chưa thấy, cái gì cũng không biết.

Nhưng, cô lựa chọn phương án hai.

Cô ung dung đi đến phía bọn họ. Bộ dạng cô vẫn như trước, là một người ưu tú nhất, nổi bật nhất trong đám đông, sẽ không có bất cứ thứ gì có thể đánh bại cô. Bước đi của cô rất bình tĩnh, cô không cho phép bản thân mình được sợ hãi, cũng không cho phép bản thân căng thẳng.

“Tu Lăng.” Đây là lần đầu tiên cô gọi anh như vậy, không ngờ lại ở trong tình huống này.

Mạc Tu Lăng có vẻ kinh ngạc. Anh không ngờ lại gặp cô ở nơi này. Nhưng anh vẫn không biểu lộ quá thất thố, anh kéo tay cô lại giới thiệu: “Đây là vợ tôi, Giang Nhân Ly.”

“Hóa ra là Mạc phu nhân, đúng là nghiêng nước nghiêng thành, Mạc tổng thực sự là có con mắt.” Đối phương ca ngợi một phen, sau đó liền vội vã cáo từ.

Mạc Tu Lăng lúc này mới kéo tay cô: “Sao em lại tới đây?”

“Sao em không thể tới?” Giang Nhân Ly hứng thú nhìn anh.

“Anh chỉ nghĩ em không thích đến những nơi này.”

“Em đột nhiên thích.” Giang Nhân Ly không e dè nhìn sang Diệp Tư Đình.

Mạc Tu Lăng lúc này mới giới thiệu: “Trợ lý của anh, Diệp Tư Đình.”

Giang Nhân Ly khóe miệng mỉm cười, có một chút kiêu căng nhìn Diệp Tư Đình.

“Mạc phu nhân, xin chào.” Diệp Tư Đình chủ động giơ tay ra.

Giang Nhân Ly đưa tay ra: “Cô nhìn rất giống một người.”

Diệp Tư Đình cũng rất thản nhiên: “Đã có một người không ngừng nói như vậy.”

“Ồ?” Giang Nhân Ly nhìn Mạc Tu Lăng, “Anh chính là cái “người không ngừng nói” kia sao?”

Mạc Tu Lăng không rõ ý cười của Giang Nhân Ly hiện tại ẩn chứa điều gì, nhưng anh cảm thấy không hề đơn giản, anh chỉ còn cách cười, qua loa nói: “Cô Diệp rất có năng lực, có cô ấy giúp việc quả thực giảm không ít phiền toái.”

Giang Nhân Ly nhìn Diệp Tư Đình: “Không biết cô Diệp am hiểu nhất điều gì?”

Diệp Tư Đình còn không có mở miệng, Mạc Tu Lăng liền giúp cô ta trả lời: “Cô ấy rất giỏi mảng giao tiếp, thông thạo năm ngoại ngữ, có thể lưu loát nói chuyện với khách ngoại quốc.”

Giang Nhân Ly khóe miệng co rút một chút: “Cô Diệp là người ở đâu vậy?”

“Tôi mới từ Canada trở về, trước đây tôi định cư ở đó.”

“Vậy vì sao cô trở về?”

“Đó là việc riêng của tôi, không tiện nói ra.”

Giang Nhân Ly nở nụ cười: “Đương nhiên, mỗi người đều có một việc riêng cất giấu trong lòng. Có thể là trong lòng cất giấu một người, mà người đó đã kết hôn.” Giang Nhân Ly thấy sắc mặt Diệp Tư Đình vẫn bình thường, vừa cười vừa tiếp tục: “Đương nhiên, với phần lớn mọi người thì không hẳn như vậy.”

Cô đánh giá Diệp Tư Đình, khí chất của cô ta so với Giang Nhân Đình quả thực khác xa nhau, nhưng khuôn mặt rất giống. Diệp Tư Đình trong mắt có một tia kiêu ngạo và kiên nghị, không giống ánh mắt ôn nhu của Giang Nhân Đình.

“Mạc phu nhân thật là biết nói đùa.”

Mạc Tu Lăng nhìn Giang Nhân Ly, kéo tay cô: “Mệt không? Chúng ta về nhà thôi!”

Giang Nhân Ly gạt tay anh: “Em vừa mới tới, để em từ từ tìm hiểu cuộc sống bình thường của anh như thế nào.”

Mạc Tu Lăng trừng mât nhìn cô, Giang Nhân Ly nhìn Diệp Tư Đình: “Xem ra thì Tu Lăng không đúng rồi, hết giờ làm còn bắt cô Diệp tới đây. Anh cần phải tăng tiền lương cho cô ấy mới được. Hiện tại đã muộn rồi, để tài xế đưa cô ấy về đi.”

Diệp Tư Đình chỉ nhìn Mạc Tu Lăng, ánh mắt cô ta dường như muốn ám chỉ cho Giang Nhân Ly biết, chỉ có Mạc Tu Lăng là ông chủ của cô ta.

Giang Nhân Ly cũng không nói gì thêm, chỉ đứng đó, cô có rất nhiều, rất nhiều thời gian.

Mạc Tu Lăng liếc mắt nhìn Giang Nhân Ly, sau đó gọi điện thoại cho tài xế đưa Diệp Tư Đình về nhà.

(có bà xã ở đây rồi thì tất nhiên trợ lý phải cuốn gói thôi J)

Diệp Tư Đình vừa đi khỏi, Giang Nhân Ly cũng không nói gì, ngồi yên vị trên ghế. Mạc Tu Lăng nhìn cô, cũng không biết cô muốn làm gì.

Giang Nhân Ly lấy điện thoại ra nhìn giờ, hiện tại hẳn là lúc bắt đầu cuộc sống đêm của anh! Cô ưu nhã cầm lấy một ly rượu nhấp môi. Một người đàn ông mặc âu phục đi đến: “Tiểu thư, có thể mời cô một điệu nhảy được không?”

Giang Nhân Ly đặt ly rượu xuống bàn, giơ tay lên khoác tay của của anh ta.

Mạc Tu Lăng bước lên hai bước, một tay kéo Giang Nhân Ly lại. Người đàn ông kia kinh ngạc nhìn anh: “Tôi đã mời cô ấy rồi.”

Người đàn ông kia còn muốn anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng vừa nhìn ánh mắt của Mạc Tu Lăng liền bị dọa đến mức ngượng ngùng rời đi.

Giang Nhân Ly cầm ly rượu lên. Mạc Tu Lăng ngăn cản tay cô: “Chưa đủ sao?”

Giang Nhân Ly thu hồi cánh tay: “Đi thôi!”

Dọc đường cô không nói gì, anh chăm chú lái xe. Cô đăm chiêu nhìn màn đêm bên ngoài cửa xe, nơi nào đó vẫn náo nhiệt.

Mạc Tu Lăng im lặng, chỉ bình tĩnh quan sát đèn giao thông.

Đột nhiên Giang Nhân Ly nhìn anh, nửa cười nửa không: “Ngày hôm nay em cuối cùng cũng tìm được chủ nhân của mùi nước hoa đáng ghét kia.”

 

ĐỌc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !