Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (chương 36)

Lượt xem chương này: 1658

Chương 36: Đã định trước

Mạc Tu Lăng không muốn giải thích gì, cũng không muốn nhiều lời. Thái độ của Giang Nhân Ly khiến anh hiểu được không có cái gì hay để mà nói. Cô cũng không ầm ĩ, chỉ ngồi yên lặng, thỉnh thoảng nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu.

Trước khi đi ngủ, anh cuối cùng cũng phá vỡ bầu không khí im lặng: “Cô ấy không phải Đình Đình”

“Em biết.”

Hai người đồng sàng cộng chẩm, lần thứ hai bởi vì một chuyện không rõ ràng mà lặng im nhìn đối phương.

Mạc Tu Lăng bề bộn nhiều việc, hôm nay còn phải bớt thời gian đi kiểm tra tiến độ công trình. Khách sạn này là công trình lớn nhất gần đây, anh muốn nó trở thành khách sạn tráng lệ nhất thành phố nhưng chỉ muốn nó làm khách sạn tư nhân, không muốn mở rộng ra bên ngoài.

Nhưng tiến độ công trình vẫn không được tốt lắm, Mạc Tu Lăng đành phải tự mình đi kiểm tra.

Công nhân ở công trường đang khẩn cấp đẩy nhanh tốc độ, làm việc từ sáng đến tối. Mạc Tu Lăng vừa đến, quản đốc liền mang cho anh một chiếc mũ bảo hộ.

Mạc Tu Lăng nhận lấy, sau đó đưa cho Diệp Tư Đình một cái.

“Cô có cảm thấy với tiến độ này thì sẽ hoàn thành trong vòng mười tháng không?”

“Không thể.” Diệp Tư Đình trả lời.

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Mạc Tu Lăng nhặt dưới đất lên một hòn đá rồi ném ra xa.

“Nhưng như vậy cũng là bất đắc dĩ. Vì phó quản đốc Trương nghỉ việc, công nhân bãi công, cho nên mới bị trì trệ.” Diệp Tư Đình suy nghĩ một chút nhìn Mạc Tu Lăng, “Có lẽ là sẽ muộn hơn dự tính một tháng.”

Mạc Tu Lăng không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên nhìn những công nhân ở trên cao đang làm việc.

Đột nhiên, từ phía trên cao rơi xuống một thứ gì đó, Mạc Tu Lăng kéo Diệp Tư Đình lại, Diệp Tư Đình thuận thế dựa đầu vào trong lòng anh. Là một khối thép rơi từ tầng bốn xuống, may là  không cao lắm cho nên lực va chạm không quá mạnh, chỉ xẹt qua cánh tay Mạc Tu Lăng.

Quản độc lập tức kinh sợ: “Mạc tổng, anh không sao chứ?”

Diệp Tư Đình lúc này cũng nhìn Mạc Tu Lăng, lập tức bảo quản đốc tìm một căn phòng để cô băng bó cho anh.

“Không sao.” Mạc Tu Lăng cũng không cảm thấy vết thương nghiêm trọng.

Quản đốc thấy Mạc Tu Lăng không có ý định truy cứu, lập tức theo lời Diệp Tư Đình đi sắp xếp.

Mạc Tu Lăng chỉ dặn bọn họ lần sau phải cẩn thận, anh không muốn xảy ra tình huống tương tự như vậy.

Mạc Tu Lăng vẫn bị Diệp Tư Đình lôi đi, cô ta xử lý vết thương cho anh. Ánh mắt cô ta kiên định, sắc mặt cũng rất bình tĩnh. Diệp Tư Đình đứng, Mạc Tu Lăng ngồi, anh vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của cô ta.

Trong mắt cô ta hiện lên một tia lo lắng, Mạc Tu Lăng từ đáy lòng bỗng phát ra một tia kích động, anh thốt lên: “Đình?”

(*đập bàn*: không thể chấp nhận được tên Mạc Tu Lăng này!!!!!!!)

Diệp Tư Đình nhăn mặt, dừng tay lại: “Mạc tổng lại nghĩ tới người kia sao?”

Mạc Tu Lăng thở dài một hơi, sắc mặt có chút buồn vô cớ: “Cô ấy đã không còn.”

Diệp Tư Đình tiếp tục băng bó: “Thực ra cô ấy rất hạnh phúc.”

“Vì sao?”

“Bởi vì cho dù cô ấy đã không còn, nhưng anh vẫn nhớ kỹ cô ấy. Cho nên em mới nói cô ấy rất hạnh phúc.”

Vẻ mặt anh rất phức tạp, anh hình như nhớ tới cái gì. Anh đột nhiên cúi đầu, “Cô không hiểu đâu, tôi có lỗi với cô ấy.”

Diệp Tư Đình tay bỗng run lên, nghi hoặc nhìn Mạc Tu Lăng: “Vì sao anh nói như vậy?”

Mạc Tu Lăng lắc đầu cười: “Bởi vì tôi là một người ích kỷ, cho nên chỉ biết làm những chuyện ích kỷ.”

“Em không hiểu.”

“Cô cũng không cần hiểu.”

Diệp Tư Đình không nói thêm nữa, trong lòng cảm thấy không hiểu suy nghĩ của Mạc Tu Lăng, rất muốn biết anh nói ích kỷ là vì cái gì?

Mạc Tu Lăng nhận được điện thoại của Bạch Sơ Tuấn, bảo anh đến ngay bar “Non-sleep city”, anh ta có chuyện quan trọng muốn nói với Mạc Tu Lăng.

“Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại?” Mạc Tu Lăng kết luận Bạch Sơ Tuấn chỉ là quá buồn chán.

“Cậu không đến chắc chắn sẽ hối hận.” Bạch Sơ Tuấn giọng điệu vô cùng thoải mái.

“Cậu có nói hay không? Không nói thì mình tắt điện thoại.” Mạc Tu Lăng không tức giận.

“Là chuyện về cô vợ yêu của cậu, cậu không đến thì quên đi.” Bạch Sơ Tuấn tắt máy trước, sau đó bắt chân chéo ngồi ung dung trên ghế thưởng thức rượu ngon.

Mạc Tu Lăng sầu não nhìn điện thoại, anh cau mày, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì.

“Mạc tổng làm sao vậy?” Diệp Tư Đình lo lắng hỏi.

Mạc Tu Lăng đứng lên, cầm áo khoác chuẩn bị đi: “Cô tự gọi xe về công ty, tôi có việc gấp.”

Diệp Tư Đình ngăn cản anh: “Mạc tổng, tay anh lái xe không tiện, chi bằng để em giúp anh lái xe đi!”

Mạc Tu Lăng suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Nhưng kỳ thực lúc Diệp Tư Đình mới vừa vào trong xe anh liền hối hận, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài.

Rất nhanh đã đến “Non-sleep city”, Diệp Tư Đình nhìn nơi này, trong mắt hiện lên một tia hứng thú. Mạc Tu Lăng vội vàng đi vào, không quên bảo cô ta lái xe về. Lần này cô ta không từ chối.

“Tốt nhất cậu nên nói ra chuyện nào đáng giá một chút.” Mạc Tu Lăng nhìn thấy Bạch Sơ Tuấn đã lập tức lên tiếng.

Bạch Sơ Tuấn phá lên cười. Người này, dù tức giận, nhưng vẫn lập tức chạy đến đây.

“Mình còn tưởng rằng cậu sẽ không đến!” Bạch Sơ Tuấn vẫn còn sợ sắc mặt Mạc Tu Lăng chưa đủ xấu nên cố tình bồi thêm một câu.

Mạc Tu Lăng cầm một chén rượu uống một hơi, sau đó mới ngồi xuống, ném áo khoác sang một bên.

Bạch Sơ Tuấn nheo mắt, nhìn thấy vết thương trên tay Mạc Tu Lăng: “Cậu làm sao vậy?”

“Cậu đừng quản lắm chuyện, nói cho mình chuyện đang nói dở dang kia là tốt rồi.”

“Mình đã bảo mà Mạc Tu Lăng, mấy ngày nay xảy ra chuyện gì mà gọi  cậu đi ra ngoài khó khăn đến vậy?” Bạch Sơ Tuấn khóe miệng nhếch lên, “Xem ra đàn ông sau khi kết hôn thực sự là thay đổi.”

“Bớt nói nhảm đi.”

Bạch Sơ Tuấn thấy ánh mắt Mạc Tu Lăng không hòa nhã, lúc này mới ngượng ngùng đặt ly rượu xuống, nét mắt cũng nghiêm túc hơn vài phần: “Ngày hôm qua mình đưa bạn gái đi bệnh viện, gặp được một người quen, còn không thể tin được.”

“Có chuyện gì mau nói.”

“Mình là một người bạn trượng nghĩa a, lập tức bỏ lại bạn gái một mình mà đi kiểm tra tình hình cụ thể. Thật đúng là Giang Nhân Ly.” Bạch Sơ Tuấn lại quan sát Mạc Tu Lăng sau đó mới tiếp tục, “Mình rất tò mò cô ấy đi bệnh viện làm gì? Chờ cô ấy đi rồi, mình mới đi tìm bác sĩ hỏi nhưng bác sĩ cũng rất ngoan cố, hại mình phải tìm đến vài ba người quen. Lúc ấy anh ta mới nói, Giang Nhân Ly đến kiểm tra sức khỏe, muốn biết vì sao lâu như vậy mà chưa có con.”

Mạc Tu Lăng không mở miệng cắt ngang lời Bạch Sơ Tuấn, chỉ châm một điếu thuốc.

“Đương nhiên, mình cũng có hỏi qua, vợ cậu không hề có vấn đề gì.” Bạch Sơ Tuấn nghi hoặc nhìn Mạc Tu Lăng: “Nếu cô ấy đã đi kiểm tra, thì có nghĩa là hai người đã làm chuyện kia, hơn nữa cô ấy lại không có vấn đề, Mạc Tu Lăng, lẽ nào cậu… “

“Cậu bớt nói nhảm đi được không?” Mạc Tu Lăng trừng mắt.

Bạch Sơ Tuấn tự biết mình lỡ miệng, cũng ngượng ngùng không nói tiếp.

Mạc Tu Lăng thở ra một làn khói thuốc, lúc này mới phun ra một câu: “Hoá ra cô ấy muốn có con.”

Bạch Sơ Tuấn cũng không biết sao Mạc Tu Lăng lại nói những lời này, chỉ kinh ngạc nhìn anh, trong lòng có vài phần hoài nghi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !