Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (chương 40)

Lượt xem chương này: 1822

Chương 40: Thật ra em đều biết rõ

Bạch Thanh Hà thấy Diệp Tư Đình xuất hiện mà tâm tình không bình tĩnh được. Giang Thánh Minh cũng bồn chồn. Biện pháp giải quyết cuối cùng dĩ nhiên là Bạch Thanh Hà quyết định nhận Diệp Tư Đình làm con gái nuôi, Giang Thánh Minh dường như cũng tán thành đề nghị này. Mất đi một người con gái, hiện tại lại có thêm một người con gái khác, đây thật là một chuyện may mắn.

Bạch Thanh Hà hầu như chiếm toàn bộ thời gian của Diệp Tư Đình, sau khi cô đi làm về đều không muốn rời khỏi cô.

Giang Thánh Minh biết Bạch Thanh Hà vì quá mức nhớ thương Nhân Đình, cũng xuôi lòng theo bà.

Diệp Tư Đình là một cô nhi, vốn khao khát tình thương, hơn nữa đã từng thấy sự thương nhớ của hai người đối với con gái, nên cũng không đành lòng cự tuyệt. Vì vậy, Diệp Tư Đình liền trở thành con gái nuôi của Bạch Thanh Hà và Giang Thánh Minh.

Diệp Tư Đình rất có trách nhiệm làm con. Sau khi tan làm về cô sẽ tới chăm sóc Giang Thánh Minh, đun nước sôi để ông pha trà, từng việc nhỏ nhất cô đều làm đủ. Giang Nhân Ly khi thấy như vậy cũng chỉ cười.

Hôm nay Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng đến thăm Giang Thánh Minh, thì thấy Diệp Tư Đình đang chăm sóc  Giang Thánh Minh.

Lúc Diệp Tư Đình muốn đi lấy nước, Giang Nhân Ly cũng cùng đi theo.

Diệp Tư Đình cầm bình trà trên tay, Giang Nhân Ly đứng bên cạnh nhìn cô ta: “Giang Nhân Đình , đã lâu rồi không gặp.”

Diệp Tư Đình tay châm nước rót vào bình trà vẫn rất bình tĩnh, thậm chí không có một giọt nước nào chảy ra ngoài.

“Mạc phu nhân cũng quá nhớ thương em gái của mình rồi, em là Diệp Tư Đình, từ Canada trở về.”

Giang Nhân Ly nhíu nhíu mày: “Cô cứ tiếp tục, tôi đang lắng nghe đây!”

“Em tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng ở Canada, tuy em chỉ là một cô nhi, nhưng em rất cố gắng học tập, hơn nữa em đã có chồng sắp cưới, anh ấy rất yêu em…. “

Giang Nhân Ly lấy tay che miệng ngáp: “Giang Nhân Đình, hai năm qua những điều cô học được thật sự không ít nhỉ.” Cô đưa ra nhưng tư liệu về Diệp Tư Đình: “Cái này mới thật sự là bản lĩnh của cô! Trong hai năm mà đã hoàn thành chương trình học của năm năm, quả thật là có bản lĩnh.”

“Chị đã xem qua tất cả thông tin rồi, vì sao vẫn không tin em?”

“Bởi vì, cô có thay đổi như thế nào, bất luận khí chất hay dung mạo có khác đi chăng nữa. Cô vẫn chính là người đầu tiên tôi ghét nhất, Giang Nhân Đình, đây là điều không thể thay đổi được.” Giang Nhân Ly xé những tư liệu giả đó.

Diệp Tư Đình nở một nụ cười nhẹ, sau đó để bình trà bình xuống, cô ta cười: “Chúng ta thật giống nhau! Lần đầu tiên thấy cô tôi cũng rất ghét cô, Giang Nhân Ly.”

Giang Nhân Ly tựa hồ kinh ngạc một chút: “Cô dễ dàng thừa nhận như vậy, thật đúng là làm tôi không thể tưởng tượng nổi.”

Diệp Tư Đình cười nhạt: “Như vậy thì sao? Giang Nhân Ly, hai năm trước tôi không sợ cô, bây giờ tôi vẫn không sợ cô.”

“Vậy sao??” Giang Nhân Ly vẻ mặt giảo hoạt: “Cô sẽ không sợ tôi lập kế làm cho Mạc Tu Lăng đứng ở ngoài cửa nghe chúng ta nói chuyện sao, dù sao thì cô vẫn là Giang Nhân Đình thật nha?”

Diệp Tư Đình khẩn trương chạy đến cửa để xem, nhưng không có người. Cô xoay người oán hận nhìn Giang Nhân Ly.

Giang Nhân Ly nở nụ cười, “Thấy cô bộ dáng lo sợ như vậy, tôi thật rất vui. Tuy cô không sợ tôi, nhưng lại rất sợ Mạc Tu Lăng! Anh ta nếu biết những việc cô đã làm, kế hoạch của cô thật thất bại.”

“Cô sẽ không nói cho anh ấy đâu.” Diệp Tư Đình dường như rất khẳng định, “Vì sự kiêu ngạo của cô sao có thể nói ra được?

Giang Nhân Ly trầm giọng: “Cô đừng cho là tôi sẽ không có cách nào.”

Diệp Tư Đình cười đến điên cuồng: “Tôi sẽ cố gắng chờ xem. Mà tôi thật muốn biết hai chúng ta ai sẽ đi đến thắng lợi cuối cùng. Mạc Tu Lăng, vốn đã định là của tôi rồi, ở bên tôi từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ thay đổi suy nghĩ.”

Giang Nhân Ly dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn cô ta: “Vì một người đàn ông mà sống như vậy không cảm thấy thật đáng thương sao?”

“Giang Nhân Ly, cô không đáng thương ư?” Diệp Tư Đình lấy trong túi ra một tệp tiền:  ”Đừng quên chuyện tám vạn này. Mỗi khi tôi gặp phải khó khăn, vừa nhìn thấy chúng, tôi lại cảm thấy thật đáng thương.”

Giang Nhân Ly sắc mặt trắng bệch chăm chú nhìn cô ta.

Diệp Tư Đình cầm theo ấm trà: “Giang Nhân Ly, cô vẫn kiêu ngạo như vậy, vẫn tìm kiếm sự hoàn mỹ. Con người khi sinh ra vốn đã định trước sẽ không ai được hoàn hảo.”

Giang Nhân Ly vẫn đứng yên đó, cả người cô đều tựa trên tường. Cô cắn môi. Do cố sức quá mạnh khiến môi chảy máu. Mùi máu nhàn nhạt truyền đến, cô nhìn hai bàn tay của mình, lúc này đang liên tục run rẩy.

“Giang Nhân Ly! dù bất lực mày cũng không thể mềm yếu như vậy”.

Mạc Tu Lăng khi tìm được Giang Nhân Ly, đã thấy cô ngồi xổm dựa vào tường. Bộ dáng giống một đứa trẻ bị vứt bỏ. Anh đi đến bên cạnh cô, nhìn vào cặp mắt vô hồn kia, “Làm sao vậy?”

Cô tựa hồ lúc này mới thấy anh, bỏ hết lòng kiêu ngạo, cô kéo tay anh, “Em phải về nhà, em phải về nhà….”

Mạc Tu Lăng lại nhìn vào mắt cô, “Được, chúng ta về nhà.”

Mạc Tu Lăng ôm lấy cô, sau đó đưa cô vào trong xe rồi lập tức lái xe trở về nhà.

Khi về đến nhà, anh mới phát hiện cô dường như không bình thường. Anh chạm đến cái trán của cô, rất nóng, đúng là đã bị sốt cao. Anh tự tức giận chính bản thân mình, giờ này mới phát hiện, nếu biết sớm lúc nãy đã đưa cô đi bệnh viện.

Giang Nhân Ly cảm đầu rất nhức, nhưng ý thức vẫn còn, cô nhìn Mạc Tu Lăng vừa xoay người, vô thức nắm lấy tay anh: “Anh định đi đâu?”

Mạc Tu Lăng thở dài một hơi, “Không thể để mặc em thế này được.”

Giang Nhân Ly dường như bị kích động, nhanh chóng buông tay anh. Sau đó tự mình kéo chăn đắp lên.

Mạc Tu Lăng mời bác sĩ gần trong khu nhà, đã chuẩn bị xong xuôi dụng cụ truyền nước hết rồi nhưng Giang Nhân Ly nhất định không chịu phối hợp, chết sống cũng không chịu truyền nước. Mạc Tu Lăng bất lực, tưởng tượng ra cảnh ở bệnh viện các bác sĩ tiêm cho bọn trẻ con. Sau đó anh trực tiếp nắm tay cô, để cho bác sĩ đâm kim tiêm vào. Nhưng anh lại nhìn thấy vẻ mặt đau khổ trên mặt cô nên bỏ đi ý nghĩ  trong đầu.

Cô gắt gao nắm chặt chăn, bộ dạng chết cũng không chịu tiêm.

Bác sĩ nhìn cô, lại nhìn Mạc Tu Lăng, thật đúng là không dễ làm.

Giang Nhân Ly cũng hiểu được bản thân có chút quá đáng, cô nghĩ đến biện pháp khác: “Em uống thuốc.”

Mạc Tu Lăng gật đầu nhìn bác sĩ, ý bảo cứ làm như vậy đi!

Mạc Tu Lăng đun nước sôi cho cô, sau đó đưa thuốc cho cô. Cô không do dự liền uống, thuốc đắng khi qua cổ họng thật khó chịu. Cô nhanh chóng uống hết thuốc, nhăn mày lại rồi đưa cốc cho Mạc Tu Lăng, muốn anh lấy thêm nước cho cô.

Anh liền đưa cô một ly nước nữa, cô uống một hơi hết.

Uống xong cô lại chui vào chăn, đắp chăn kín mít. Anh nhìn cô vài lần, rồi mới cầm ly nước rời đi.

Cô rất muốn ngủ, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, thế nào cũng không ngủ được. Cô nghĩ hình như thiếu cái gì đó, thì ra là trong tay trống rỗng. Cô mơ mơ màng màng với lấy cái gối ôm, sau đó ôm lấy nó nằm trên giường.

Mạc Tu Lăng đi vào đã thấy cô khăng khăng ôm gối. Cô lúc nào cũng có thói quen như vậy, khi ngủ nhất định phải phải ôm một thứ gì đó. Bọn họ khi ngủ cùng nhau, cô cũng đều ôm anh. (úi chà ^^)

Anh từng nghe người ta nói, những người như vậy chính là do không có cảm giác an toàn.

Anh cau mày, lúc này mới ngồi ở trên giường, muốn lấy lại cái gối trong tay cô ra, nhưng không lấy lại được. Anh nằm bên cạnh cô, đưa tay lên gạt mấy sợi tóc đẫm mồ hôi trên trán cô. Cô nhột người nên cử động, anh nhân cơ hội này lấy cái gối trong tay cô ra. Trong tay không có thứ gì, Giang Nhân Ly cũng lười mở mắt, nhanh chóng ôm lấy anh.

Anh lúc này mới thở dài, lấy tay vỗ nhẹ sau lưng của cô.

Cả một đêm  anh không ngủ, thỉnh thoảng lại sờ trán của cô. Đến khi cô đã hoàn toàn hạ sốt rồi, anh mới yên tâm nhắm mắt ngủ.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !