Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (chương 49)

Lượt xem chương này: 1648

Chương 49: Nụ cười cuối cùng

“Ồ, chúng ta thật đúng là chị em. Chị bị thương ở tay, còn em bị thương ở chân.”  Giang Nhân Đình nhìn bàn tay băng bó của Giang Nhân Ly thì than ngắn thở dài.

“Thật đúng là nhàn rỗi, sao còn không mau chóng thực hiện kế hoạch tán tỉnh anh rể của cô đi.” Giang Nhân Ly ngồi đối diện Giang Nhân Đình, ngay cả một chút vẻ mặt hòa nhã cũng lười bày ra.

“Không phải tôi vừa nói sao? Chân tôi bị thương đó.” Giang Nhân Đình dừng lại nhìn Giang Nhân Ly đang cười: “Sao chị không hỏi vì sao em lại bị thương? Tốt xấu gì chúng ta cũng là chị em mà.”

Giang Nhân Ly không nói lời nào, cô thực sự không rõ Giang Nhân Đình muốn làm gì. Nhưng cô biết cô ta tuyệt đối không có ý tốt.

Giang Nhân Đình không hề tỏ ra e ngại thái độ của Giang Nhân Ly: “Haizz… Hôm qua em và anh Tu Lăng đi ra ngoại ô, lúc em bị thương, anh ấy vô cùng cẩn thận chăm sóc em, đưa em đi bệnh viện, sau đó còn đưa em đi ăn, cuối cùng còn đến công viên ngồi chơi một lát.”, Giang Nhân Đình kể lể: “Cái ôm của anh ấy thật ấm áp, ở trong lòng anh ấy thật sự là một chút cũng không muốn rời ra.”

Giang Nhân Ly khẽ cắn môi: “Nếu như cô chỉ là muốn có người đến nghe cô nói về tâm tình đi chơi một ngày của cô thì thứ lỗi cho tôi không thể chia dẻ cùng cô được rồi.”

Diệp Tư Đình ưu nhã khuấy tách cà phê, nhìn Giang Nhân Ly đứng dậy, cô ta nói: “Cô đi đi, tôi đảm bảo cả đời này cô sẽ không biết được sự thật.”

Giang Nhân Ly vẫn không có ý ở lại, cô không cần ý tốt của Giang Nhân Đình.

Giang Nhân Đình mạnh mẽ ném xuống một gói thuốc: “Giang Nhân Ly, không phải cô muốn có một đứa con sao? Cô không muốn biết nguyên nhân vì sao cho đến giờ cô vẫn không thể có con ư?”

Đây là chuyện Giang Nhân Ly vẫn luôn cảm thấy khó hiểu. Cô dừng lại, ngồi xuống ghế: “Đơn giản là cô chỉ muốn tôi và Mạc Tu Lăng xuất hiện khoảng cách, sau đó mọi chuyện sẽ theo ý cô.”

Giang Nhân Đình cũng không kiêng kỵ: “Khoảng cách đó đã xuất hiện rồi.” Cô ta vui vẻ tươi cười: “Cô nên cảm ơn vì tôi đã bị thương ở chân, nếu không thì bí mật này người bình thường sao có thể phát hiện ra.”

“Cô có thể nói ngay vào vấn đề chính được rồi.”

“Vấn để chính là Giang Nhân Ly – cô đã quá si tâm ảo tưởng rồi. Anh Tu Lăng căn bản là không muốn để cô mang thai, nói cách khác, chính là anh ấy không muốn cô sinh con cho anh ấy.”

“Cô nói láo.”

Giang Nhân Đình cầm tập bệnh án đặt lên bàn: “Cô tự mình xem đi, đây cũng không phải do tôi làm giả. Anh Tu Lăng sau khi kết hôn với cô nửa tháng đã đến bệnh viện làm tiểu phẫu thắt ỗng dẫn tinh. Cô nói xem, đây không phải là anh ấy không muốn có con với cô thì là cái gì?”

Giang Nhân Ly sắc mặt trắng bệch, nói không ra lời. Cái gì cô cũng không nhìn được, nhưng trực giác nói cho cô biết những lời Giang Nhân Đình nói là thật. Cô nhớ tới phản ứng của Mạc Tu Lăng khi cô nói ra cái mong muốn có con của mình. Anh rõ ràng là không muốn, tuy rằng không mở miệng cự tuyệt nhưng phản ứng của anh rõ ràng đã chứng minh rõ.

Giang Nhân Ly ngăn chặn tâm tình mình hoảng loạn. Thật buồn cười, chuyện hèn mọn như vậy lại từ chính miệng Giang Nhân Đình nói ra cô mới biết được.

Nhưng cô vẫn chưa đến nỗi không khống chế được bản thân, cô cầm tệp bệnh án ném sang một bên: “Những chuyện này cùng lắm cũng chỉ là cô suy đoán. Chuyện vợ chồng chúng tôi không cần đến một người ngoài như cô quản. Cho dù cô có nỗ lực thế nào cùng chỉ là bên thứ ba. Muốn tôi giải thích thế nào là bên thứ ba không? Chính là cái người không được yêu mới gọi là bên thứ ba đấy.”

Trong mắt Giang Nhân Đình lóe lên một tia quang mang, cô ta thật muốn vỗ tay khen ngợi: “Giang Nhân Ly! Cô hai mươi mấy năm nay đều không hiểu rõ sao? Vĩnh viễn bố thí cho tôi một vẻ mặt kiêu căng như vậy. Kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Thật đúng là cái kẻ đáng ghét luôn đối đầu với tôi.”

“Vừa lúc, tôi cũng ghét cô. Rất công bằng.”

“Vẫn là cái bộ dạng thanh cao đó. Rõ ràng sinh ra đã có điều kiện tốt hơn người khác, lại còn có tài năng thiên phú khiến người khác phải ước ao. Vậy mà cô mãi mãi không biết quý trọng, thậm chí còn cho rằng mình có lợi thế, muốn người khác phải coi mình như nữ hoàng.” Giang Nhân Đình không che giấu vẻ mặt căm ghét: “Mỗi khi cô đứng trên bục giảng trả lời bài, cô đều tỏ ra vẻ mặt thản nhiên này, thật khiến cho người khác buồn  nôn. Tôi nằm mơ cũng muốn thấy cô từ trên cao ngã xuống.”

“Những người thua kém người khác lúc nào trong đầu cũng nghĩ như vậy. Nhiều năm qua tôi cũng đã quen rồi.” Giang Nhân Ly ngẩng đầu: “Cô nên tin tôi. Tôi cũng không hy vọng mình có tài năng thiên phú như vậy để khiến người khác phải đố kỵ đâu. Tôi thật vô cùng ngại.”

Trên mặt Giang Nhân Đình đã có chút hồng: “Cô cứ tiếp tục sống dưới đáy giếng đi, cứ tiếp tục huyễn tưởng thế giới hoàn mỹ của cô đi.”

“Cô không cần kích tôi, vô dụng.”

Giang Nhân Đình cười to: “Cô thật nên hiểu rõ vì sao anh Tu Lăng lại kết hôn với cô!”

“Cô biết cái gì?”

“Anh Tu Lăng ngay từ đầu đã cự tuyệt cuộc hôn nhân này, lẽ nào cô không tò mò lý do vì sao anh ấy đột nhiên đồng ý? Cô thật sự cho rằng bố mẹ anh ấy thích cô? Đừng có nực cười như vậy Giang Nhân Ly! Nếu như cô không phải là con gái Uông Tố Thu, tôi dám cam đoan, anh Tu Lăng ngay cả liếc mắt cũng không để ý đến cô. Cô có tất cảm cũng không phải là do cô nỗ lực làm nên, mà tất cả chỉ là do thân phận của cô mà thôi. Cô có bao nhiêu thứ tốt để kiêu ngạo nhưng lại chưa từng dùng đến thì có tư cách gì mà hưởng thụ? Cô không cố gắng giành lấy thì sao có thể biết quý trọng.”

Giang Nhân Ly không hề tỏ yếu kém: “Cho dù là vì lý do gì, Mạc Tu Lăng cuối cùng vẫn kết hôn với tôi. Cũng còn hơn cô quỳ gối trước cửa nhà người khác mà cũng không được.”

Giang Nhân Đình tức giận đứng lên, động đến cái chân bị thương. Cô ta chỉ vào Giang Nhân Ly: “Tôi sẽ xem cô còn có thể kiêu ngạo được bao lâu.”

Giang Nhân Ly nhìn Giang Nhân Đình bước nhanh ra ngoài quán. Thật tốt, như vậy rất công bằng, cô không để tôi hài lòng, tôi cũng không để cô thỏa mãn, chúng ta đều là người ích kỷ, dựa vào cái gì dễ dàng để cho người khác được như ý.

Cô ngồi lại hồi lâu.

Năm đó cô phản đối cuộc hôn nhân này, Mạc Tu Lăng cũng vậy. Cô thờ ơ, anh phản đối như vậy cũng tốt. Nhưng lúc cô thoa rhieejp anh vậy mà cũng chấp nhận. Lúc đó đã xảy ra chuyện gì, trong đó có bí mật gì không muốn cho người khác biết?

Mạc Tu Lăng vì sao đột ngột đồng ý kết hôn với cô?

Cô vẫn cho rằng Mạc Tu Lăng cự hôn là bởi vì Giang Nhân Đình, kết hôn cũng là vì Giang Nhân Đình. Dù sao lúc ấy Giang Nhân Đình giả chết rời đi, anh có cố gắng cũng không có ý nghĩa gì nữa. Nhưng hình như sự thật không phải đơn giản như vậy.

Người thứ nhất cô tìm gặp chính là cậu cô, Uông Túc Lỗi.

Uông Túc Lỗi thấy Giang Nhân Ly đến công ty tìm mình đã đoán được chuyện gì, vì cô chưa bao giờ đến tận công ty tìm ông.

Cô không hề vòng vo: “Cháu muốn biết, năm đó vì sao Mạc Tu Lăng đồng ý kết hôn với cháu?”

Uông Túc Lỗi lơ đễnh nhìn cô: “Chuyện này cháu nên đi hỏi chồng cháu, sao lại đến tìm cậu?”

“Cậu, cậu rõ ràng hiểu ý của cháu.”

“Nhưng cậu cũng hiểu là cậu không biết.” Uông Túc Lỗi lắc đầu: “Cậu còn tưởng rằng là cháu gái tới thăm cậu, hóa ra là đến kết tội cậu, cậu thật là đáng thương.”

Giang Nhân Ly cảm thấy nhức đầu: “Cậu, năm đó thực sự là không có chuyện gì trao đổi lợi ích?”

“Không có.” Uông Túc Lỗi dứt khoát: “Hai anh cháu sắp về, chúng ta cùng nhau đi ăn nhé.”

Giang Nhân Ly gật đầu.

Đều không phải cô hoài nghi cậu mình, mà là cô nghĩ sự thật không hề giản đơn như vậy.

Lúc ăn cơ xong cô liền hỏi Uông Trạch Quân. Lựa chọn này của cô là có chủ ý. Anh hai Uông Trạch Vũ khá tinh tế, tính tình lại khá già dặn, không như anh cả. Cô cảm thấy Uông Trạch Quân có thể dùng hai từ “thẳng thắn” để hình dung.

Nhưng với những người thẳng thắn cũng không thể dùng cách hỏi trực diện được.

Uông Trạch Quân thấy vẻ mặt phiền muộn của Giang Nhân Ly thì lo lắng hỏi: “Nhân Ly có chuyện gì cứ nói với anh. Cần anh giúp gì anh nhất định sẽ dốc sức.”

“Gần đây công ty của Tu Lăng xảy ra chút vấn đề.”

“Sao có thể, công ty của nó chẳng phải vẫn hoạt động tốt sao?” Uông Trạch Quân có chút không tin.

“Đó đều là những điều người ngoài nhìn vào tưởng thế. Anh ấy đâu phải người ồn ào. Cũng không phải vấn đề gì quá lớn, nhưng vòng quay tài chính không tốt lắm. Cho nên em đang rất lo lắng.”

“Chuyện đó có gì đáng lo, em giúp cậu ta là được rồi.”

“Em giúp thế nào được?”

“Trực tiếp dùng nguồn tài chính của tập đoàn Nhân Á là được. Cũng không có gì, sau này có thể hoàn trả.”

Tập đoàn Nhân Á từ sau khi Uông Tố Thu bị bệnh đều do Uông Túc Lỗi điều hành, cô làm sao có quyền gì.

“Em làm sao làm thế được, em không hiểu?”

“Đúng là ngốc.” Uông Trạch Quân lắc đầu: “Đi tìm luật sư mà xem, năm đó bác Tố Thu trao quyền thừa kế cho em, toàn bộ cổ phần của công ty đều lấy tên trên danh nghĩa là tên em. Hơn nữa trong tương lai chồng em cũng sẽ nhận được một nửa số cổ phần công ty mà mẹ em để lại cho em.”

Giang Nhân Ly nắm chặt tay, cô lắc đầu: “Quên đi, Tu Lăng rất sĩ diện, rất nhiều việc đều muốn tự mình giải quyết. Em cũng tin tưởng anh ấy. Cho nên anh đừng nói với người khác chuyện này, em cũng chỉ là quá lo lắng mới tìm anh nói chuyện.”

“Đương nhiên rồi, anh tuyệt đối sẽ kín miệng.”

(ẹc. Anh mà kín miệng được á? Đúng là dễ bị lừa ^^)

Giang Nhân Ly ngẩng đầu nhìn bầu trời. Giang Nhân Đình nói không hề sai. Nếu như cô không phải con gái Uông Tố Thu, có thể tất cả mọi thứ đều không thuộc về cô.

Hoá ra đây mới là nguyên nhân Mạc Tu Lăng đồng ý kết hôn với cô.

Anh chấp nhận cưới cô, nhưng không muốn có con với cô.

Anh thật là tàn nhẫn. Tự chuẩn bị một đường lui cho mình. Cho dù sau này anh có dứt ra cũng không có chuyện gì. Anh vẫn có thể có cổ phần trong công ty, có thể phát triển Bắc Lâm vững mạnh hơn. Cô hóa ra chỉ là một quân cờ, nhưng lại tưởng rằng mình có thể sống tự do, thật là nực cười.

Lòng cô hoảng loạn, nhưng không tìm được ai chia sẻ.

Cô nên làm gì bây giờ?

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !