Truyện kiếm hiệp
 

Ai hiểu được lòng em (chương 6)

Lượt xem chương này: 1610

Chương 6:  Ngài

Trong ba cô con gái của Giang gia, Giang Thánh Minh yêu thương nhất là Giang Nhân Ly . Không phải vì cô thông minh hơn người, hay tuyệt sắc dung nhan, mà là ông cảm thấy Giang Nhân Ly chịu thua thiệt hơn rất nhiều, ông không thể bù đắp được lỗi lầm của mình. Giang Nhân Ly  và Giang Nhân Mạn tuy là chị em ruột, nhưng Giang Nhân Mạn tính tình lại giống Uông Tố Thu hơn, đều vô cùng hứng thú với chuyện thương trường, còn Giang Nhân Ly  lại càng lớn tướng mạo càng giống Uông Tố Thu. Bởi vì cảm giác tội lỗi, Giang Thánh Minh không chịu cho Bạch Thanh Hà một danh phận, đó là vì trong lòng ông cất giấu một tâm tư sâu kín.

Ông quan sát Giang Nhân Ly  lâu như vậy, cũng không hiểu rõ được tính tình của con gái. Trước mặt các vị trưởng bối Giang Nhân Ly  không hề kiêu ngạo cũng không hề tự tin, luôn luôn đúng mực, thỉnh thoảng nói một hai câu, tựa hồ rất nhu thuận, thế nhưng Giang Thánh Minh cũng phát hiện ra Giang Nhân Ly  có chút quật cường và cố chấp.

Giang Thánh Minh cảm thấy đau đầu, muốn cùng Giang Nhân Ly  nói chuyện nhưng không thể nào mở miệng. Ông và Bạch Thanh Hà bàn bạc một hồi rồi sau đó nhất trí cho Giang Nhân Ly  đi học múa ba lê. Nếu như cô thật sự thích vũ đạo, vậy thì vẫn nên chọn một môn nhảy tao nhã một chút. Rất nhanh sau đó, mọi chuyện đều được sắp xếp thỏa đáng, Giang Nhân Đình tất nhiên cũng sẽ đi học cùng.

Vì vậy, sau khi Giang Nhân Ly  khỏi, liền cũng Giang Nhân Đình đi học múa ba lê. Trong khoảng thời gian này, Mạc Tu Lăng cũng không còn mỗi ngày đều đưa đón Giang Nhân Đình nữa, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện, lúc ấy nét mặt Giang Nhân Đình đều ngạc nhiên lẫn vui mừng.

Trái với với sự bình tĩnh của Giang Nhân Ly , Giang Nhân Đình dường như vô cùng thích thú với ba lê.

Mạc Tu Lăng đứng ở trên cầu thang, anh tựa vào tay vịn, chờ hai chị em kết thúc buổi học. Giang Nhân Đình rất nỗ lưc, sau khi học xong còn ở lại luyện tập, Giang Nhân Ly  lại không làm vậy, cô tuyệt đối không nán lại một giây.

Các bạn học đã lục đục đi xuống, Mạc Tu Lăng đưa mắt nhìn lên. Thoáng chốc anh ngây dại, sau đó cấp tốc chạy tới. Sự việc phát sinh quá đột ngột, tim anh đập thình thịch khựng lại mất hai giây. Ai cũng không thấy rõ, Giang Nhân Ly  sao lại từ cầu thang ngã nhào xuống.

Sắc mặt cô trắng bệch, ngồi trên sàn nhà đau đớn.

Mạc Tu Lăng vội vàng đẩy mọi người xung quanh ra: “Sao vậy? Có ổn không?”

Giang Nhân Ly  thử đứng lên, nhưng không cách nào giữ thăng bằng. Mạc Tu Lăng lại ngồi xổm xuống, sau đó cõng Giang Nhân Ly  trên lưng.

Giang Nhân Ly  không hề kêu một tiếng. Kỳ quái chính là Mạc Tu Lăng biết rõ cô đang rất khó chịu. Thân thể cô gần sát trên lưng anh, không hề có bất cứ khe hở nào. Quần áo anh trong nháy mắt ướt đẫm, không rõ là mồ hôi của anh hay của cô. Anh nhanh chóng tìm cách đưa cô đến bệnh viện. Cô không kêu đau nhức, một tay trên lưng anh muốn tìm kiếm thứ gì, nghĩ muốn dùng cách này để có thể thuận tiện rời đi.

Vết thương không quá lớn, cũng không có bị sâu bên trong. Nhưng Giang Nhân Ly  nói là rất đau, vì vậy bệnh viện đành phải tiếp tục quan sát.

Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà cảm thấy một chút bất an, dù sao cũng là bọn họ muốn Giang Nhân Ly  đi học ba lê, mà không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Trở ngại không lớn, nhưng cô không thể khiêu vũ được.

Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà thay nhau chăm sóc Giang Nhân Ly , thỉnh thoảng Mạc Chí Hạo và Hoàng Tư Liên cũng đến thăm Giang Nhân Ly . Giang Nhân Ly  rất trầm tĩnh, không hề ồn ào, thỉnh thoảng đọc sách, không thì ngắm ánh mặt trời bên ngoài.

Giang Nhân Đình thì luôn tự trách bản thân, liên tục nói nếu như cùng đi ra ngoài với Giang Nhân Ly  thì đã không xảy ra chuyện. Mạc Tu Lăng lại phải an ủi Giang Nhân Đình một hồi, cô bé này cho đến giờ vẫn luôn lương thiện như thế.

Không lâu sau, Giang Nhân Ly  xuất viện, ở lại trong nhà nghỉ ngơi.

Giang Nhân Ly  rời khỏi cung thiếu nhi cũng không phải không có lợi. Giáo viên dạy hai chị em họ một lòng muốn đem vai diễn nữ giao cho Giang Nhân Ly . Tuy rằng cô không thích múa ba lê nhưng cô lại là nữ sinh có khí chất nhất, hơn nữa cô có khả năng thiên bẩm, có thể biễu diễn xuất sắc. Điều khiến giáo viên này có phần khó xử chính là Giang Nhân Đình cũng nhảy rất đẹp, mà lại còn rất cố gắng.

Sau khi Giang Nhân Ly  rời khỏi lớp múa, giáo viên có chút tiếc nuối, nhưng hiện giờ vai diễn chỉ còn một mình Giang Nhân Đình có thể nhận. Từ nay về sau, Giang Nhân Đình lại càng cố gắng chăm chỉ luyện tập, mỗi lần tập đều rất lâu mới thôi.

Mạc Tu Lăng đi vào trong xem Giang Nhân Đình tập múa, cô thực sự rất ưu tú, cô sắm vai một con thiên nga trắng, rất xuất sắc. Anh thấy cô vô cùng hài lòng, cùng cùng cô nói chuyện với giáo viên một lúc rồi rời đi.

Ngày đó buổi kịch diễn ra thu hút rất nhiều người, vợ chồng Mạc Chí Hạo cũng đến. Chỉ có Giang Nhân Ly  đang bị thương nên ở nhà. Mạc Tu Lăng bởi vì trường học có việc nên không thể đi. Điều này khiến cho Giang Nhân Đình cảm thấy buồn. Để bù đắp lại, Mạc Tu Lăng lại mời Giang Nhân Đình đi ăn  tiệc, Giang Nhân Đình tâm tình vô cùng tốt.

Chuyện ở trường học rất nhanh giải quyết xong, Mạc Tu Lăng vào tiểu khu, vừa chuẩn bị đi bộ về nhà nhưng cuối cùng lại đi lệch hướng. Chiếc khóa trên cửa Giang gia kia anh rất rõ, Giang Nhân Đình rất thích để chìa khóa ở mặt sau cửa sổ, như vậy sẽ không cần lo lắng không cẩn thận mà rơi xuống.

Anh mở cửa, liền thấy Giang Nhân Ly mở tủ lạnh, hình như đang tìm đồ ăn.

Chân cô tựa hồ không nhìn ra bất luận cái gì không ổn, lại nhớ đến phản ứng của cô ở bệnh viện, Mạc Tu Lăng liền hiểu rõ. Cô căn bản là giả vờ, mà điểu có lợi hiển nhiên có thể thấy rõ. Cô sẽ không phải đi học, cũng không cần đi học múa ba lê. Cô chẳng qua không hề thích loại vũ đạo này, nhưng lại không hề phản bác Giang Thánh Minh, nên cuối cùng dùng phương thức này để cự tuyệt.

Giang Nhân Ly  cũng đã thấy Mạc Tu Lăng, trên mặt cũng không biểu hiện một chút nào gọi là làm chuyện xấu bị phát hiện, trái lại còn cười nhìn Mạc Tu Lăng: “Anh Tu Lăng, anh tới khi nào vậy?”

Mạc Tu Lăng vốn là đến thăm xem cô có khỏe không, dù sao cô một mình ở nhà cùng không tiện. Xem ra lại là anh lo lắng quá nhiều rồi. Cô rất tốt.

Nhưng anh vẫn không biểu hiện gì, lấy chiếc bánh ga tô ra đưa cho Giang Nhân Ly , vị ô mai. Giang Nhân Đình vốn rất thích vị này. Giang Nhân Ly  nhìn thoáng qua, cô không thích ăn vị này nhưng hiện tại cảm thấy rất đói nên mới nhận lấy cái bánh và ăn.

Mạc Tu Lăng mặt nhăn lại, anh quả thực không biết nên dùng ngôn ngữ gì để hình dung Giang Nhân Ly . Cô chính là một người có thiên bẩm mà người khác không ngớt ước ao có được.

Giang Nhân Ly  ăn xong liền nhíu mày: “Chúng ta chơi cò vây đi!”

Mạc Tu Lăng có biết qua cờ vây nhưng cũng không tính là giỏi, chỉ là thông thạo quy luật mà thôi.

Vì vậy anh rất nhanh mà từ chối.

“Anh sợ thua sao?” Giang Nhân Ly  cười nói.

Mạc Tu Lăng có chút buồn bực nhưng cũng không bị mắc lừa.

Giang Nhân Ly  cũng thu hồi nụ cười: “Còn chưa có chơi, ai biết được kết quả thế nào. Anh ngay cả thử một chút cũng không chịu sao?”

Rất nhiều năm sau này, Mạc Tu Lăng cũng không lý giải được tại sao khi đó mình lại đồng ý chơi. Một ván cờ vây không vui tuy rằng kết quả là anh thắng. Nhưng với  lý trí cùng sự thông minh của mình, anh biết rõ ràng là Giang Nhân Ly  đã nhường mình. Loại cảm giác thất bại này phát sinh trên người anh thật là hiếm thấy, cho nên anh mới cảm thấy suy sụp, sau đó liền chuyên tâm học cờ vây. Cũng không phải là anh muốn có một ngày thắng Giang Nhân Ly, mà chỉ là vô thức làm vậy.

Mạc Tu Lăng cũng không có nói chuyện Giang Nhân Ly  giả vời bị thương ra. Giang Nhân Ly  cũng không có một chút cảm kích, cô hiểu rõ ràng anh không nói ra không phải vì cô mà vì anh hiểu rõ vì cô bị thương mà Giang Nhân Đình mới có được vai diễn kia.

Có thể đây là người ích kỷ, làm gì cũng chỉ nghĩ đến mình.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Ai hiểu được lòng em

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !