Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 14)

Lượt xem chương này: 2352

- Xuống xe đi,đến nhà rồi! – Hắn lên tiếng.

- Đây… – Nó chỉ tay vào ngôi nhà trước mặt.

- Là nhà tôi – Hắn ta ngắt lời nó.

Dù sao cũng hết nơi để đi rồi, có một chỗ để nghỉ chân cũng tốt thôi mà! Nó bước vào nhà, rất nhanh chóng, nó đã yên vị trên chiếc giường ở một căn phòng ờ gác 2.

- Này, đây là phòng tôi mà! – Hắn ta bước đến cạnh nó.

- Anh sang phòng khác, chưa nghe câu “khách hàng là thượng đế” hả? – Nó thì thầm.

- Cô nên nhớ cô đang ở trong nhà của tôi và xin trân trọng nhắc lại đây là phòng của tôi…. này, có nghe tôi nói gì không vậy? Này, con nhóc kia! – Hắn chạy đến lay lay con nhóc và phát hiện ra nó đã chìm đắm trong giấc ngủ tự bao giờ. Hắn lắc đầu rồi lặng lẽ bước về phòng.

- Xem như hôm nay tôi ăn chay niệm phật một đêm vậy! Haizzz!

===========================================

Buổi sáng luôn làm cho người ta tràn đầy năng lượng và sáng hôm nay cũng làm cho chân nó đỡ đau hơn. Chủ nhà vẫn còn chưa dậy, điều đó có nghĩa là bây giờ nó là “chủ tạm thời” của ngôi nhà này.

Hắn ngáp ngắn ngáp dài bước xuống cầu thang. Một đêm như vậy quá đủ mệt đối với hắn.

- Anh dậy rồi à? – Nó nói vọng ra từ căn bếp.

- Ai cho cô vào nhà tôi? – Hắn hoảng hốt khi có sự xuất hiện của người lạ.

- Anh không cho thì tôi tự vào đây chắc!

Hắn à một tiếng, như thể đã quên béng mất vụ tối qua đâm phải nó và chở nó về trú ngụ ở nhà này. Bước vào bếp bởi một mùi hương, hắn mỉa mai:

- Cô mua ở đâu về vậy?

- Tự nấu chứ mua ở đâu được, tôi có biết đường đâu! – Nó nhún vai rồi lại chúi mắt vào nồi canh đang nấu dở.

- Hừ! – Quay lưng đi sau khi để lại một cái lắc đầu khó hiểu.

Canh chín, nó dọn bàn và lễ phép mời hắn (có là chồng nó thì cũng không được mời tử tế vậy đâu):

- Anh lại ăn đi!

- Có ăn được không? Có độc không vậy? – Hắn trêu.

- Sợ thì đừng ăn nữa. Càng tốt, tôi ăn một mình. – Nói rồi, nó nhanh nhẩu xúc cơm và ăn.

Một chén….hai chén….. Nó đã ăn hết hai chén cơm còn hắn thì vẫn ngồi. Một lát sau, hình như sức cuốn hút của thức ăn luôn làm cho người ta bị “cuốn theo chiều gió”, hắn xông lại bnàn ăn và ngồi ăn ngon lành.

- Nè, có độc đó! – Nó nhìn hắn, giễu cợt.

- Kệ! Có độc thật thì cô cũng phải bỏ tiền túi mà đưa tôi đến bệnh viện thôi!

Nó cười rồi lại …tiếp tục ăn.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !