Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 15)

Lượt xem chương này: 2504

- Này, cô gọi điện cho người nhà đi! Không chừng họ lo cho cô lắm đó! – Hắn nhắc.

- Ờ! – Nó nói rồi đút tay vào túi tìm điện thoại. Loay hoay một hồi, chẳng thấy cái điện thoại đâu cả.

- Chết rồi! Chắc tại lúc tối anh đâm tôi nên mất tiêu cái điện thoại rồi! – Nó ỉu xìu.

- Sao lại tại tôi? Tại cô lanh chanh chạy ra chứ bộ – Hắn giãy nảy.

- Chứ không phải anh suýt đâm con mèo nhỏ à? – Nó chun mũi.

- Thôi thôi! Cô cầm điện thoại tôi mà gọi. – Hắn rút điện thoại ra, chìa trước mặt nó.

Cầm cái điện thoại của hắn trên tay, nó cảm thấy lúng túng.

- 1…2….5….2…6….2…4….5…. – Nó lầm bầm.

- Cô làm cái gì vậy? – Hắn hỏi.

- Tôi không nhớ số. – Mặt méo xẹo.

- Trời ơi, hay tại tối qua tôi tông cô nên đầu cô mất hết chất xám rồi? Thôi, đi với tôi. – Hắn kéo tay nó đi.

Tại shop hàng ở cửa hàng lớn nhất thành phố.

- Dẫn tôi đến đây làm gì? – Nó kéo áo hắn.

- Đền điện thoại cho cô! – Hắn quay lại nói với chị bán hàng – Chị lấy cho em cái này.

Sau khi thanh toán xong, hai đứa nó cùng “bay” vào một nhà hàng nhỏ.

- Tôi lưu số của tôi vào máy mới của cô rồi! – Hắn thông báo.

- Lưu vào làm gì? – Nó ngạc nhiên nhưng hắn còn ngạc nhiên hơn cả nó.

- Bộ cô không muốn liên lạc với tôi hả? – Hắn tò mò.

- Xời! Anh cũng muốn ám tôi y như cái tên hắc ám ấy hả? – Nó nghĩ đến Lâm Duy.

- Tên hắc ám nào?

- Thôi, anh không cần biết! – Nó phẩy tay rồi lôi điện thoại ra nghịch.

- Tên anh là Thiên Minh hả? – Nó nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Hắn đang uống nước và suýt nữa thì “trả lại nước cho không khí” luôn sau câu nói của nó.

- Cô…. đừng nói là cô không biết tên tôi đấy nhé? – Hắn vẫn còn ngạc nhiên.

- Yên tâm, tôi không nói đâu, anh nói rồi mà! Hì! – Nó cười trừ.

- Cô có biết hội FM không? – Thiên Minh hỏi, giọng tuyệt vọng.

- Hình như không, à mà hình như biết. – Nó chống cằm suy nghĩ.

- Cô là người đến từ sao hỏa hả? Sao cái gì cũng không biết hết vậy?

- Tại sao lại phải biết? – Nó ngây ngô hỏi.

- Tại…tại…. học sinh BFM ai chẳng biết. – Thiên Minh cố tìm cớ.

- Vậy hả? Vậy thì giờ tôi biết rồi này. – Lại cười.

Điện thoại Thiên Minh rung lên.

- Alo – Thiên Minh.

- <Anh hả? Em Thiên Kỳ đây! Anh ghé qua nhà Lâm Duy chở em về được không? Giờ này khó bắt xe quá.>

- Sao hắn không đưa em về.

- <Anh ấy bị sao ý, cáu bắn cả ngày à! Không biết có còn giận em không nữa. Thôi, anh qua nhanh đi nha!>

- Umk!

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !