Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 24)

Lượt xem chương này: 2295

Từ trước đến giờ mình chưa nhắc đến hai hội BF và FM nhiều nên mấy tập này, mình sẽ nói kĩ hơn về FM hội và BF hội!

Một ngày mưa cách đây 1 năm….

- <Thiên Bảo, cậu ở đâu?> – Thiên Minh hét lên trong điện thoại.

- Đừng tìm tớ, tớ không muốn về – Thiên Bảo nói trong men say – Cô ấy bỏ tớ đi thật rồi, Hân Hân bỏ tớ đi thật rồi Thiên Minh ơi! Tớ không thiết sống nữa. Híc…

Tút….tút….tút….

- <Thiên Bảo, nghe tớ nói, Alo…Thiên Bảo….cậu ở đâu Thiên Bảo???> – Thiên Minh lo lắng cực độ.

Màn mưa kia vẫn giăng giăng ngoài cửa sổ. Mưa không lớn, chỉ đủ ướt người và đủ ướt lòng….

“When you’ve down and troubled

And you need a helping hand

And nothing, no, nothing’s going right

Close your eyes and think of me”

Điện thoại Thiên Minh rung lên réo rắt làm lòng cậu bỗng lo lắng, dường như có một chuyện gì đó…xảy ra…. Và chuyện đó…..liệu có như cậu nghĩ….

- Alo – Thiên Minh không che giấu nổi sự hoảng hốt.

- <Đại ca, đến bệnh viện ngay đi, anh Thiên Bảo nhập viện rồi!> – Một tên đàn em hoảng hốt. Một tiếng sét đánh ngay bên tai cậu. Nhanh như cắt, cậu phóng như điên đến bệnh viện.

- Thiên Bảo, cậu không được có chuyện gì đâu đấy. Nếu cậu dám bỏ tớ, tớ thề kiếp sau sẽ không nhận một thằng bạn như cậu đâu… – Thiên Minh thì thầm với chính mình.

Tại bệnh viện.

- Đại ca! – Cả bọn đàn em đứng dậy cúi đầu chào.

- Sao lại ra nông nổi này? – Mắt Thiên Minh đỏ ngầu.

- Anh ấy đua xe với mấy thằng em của BF hội, bọn nó không thắng được nên…. – Một thằng ấp úng.

- Nên sao? Nói tiếp đi. – Thiên Minh tóm chặt lấy cổ áo của tên vừa nói.

- Nên… tháo vít bánh xe khiến xe anh ấy gặp sự cố trên đường đua…. – Tên đó mặt tái mét.

“RẦM” Thiên Minh dùng tay đấm mạnh vào cánh cửa, máu từ tay cậu chảy ra nhưng máu trong tim cậu đã bốc đến tận đầu.

- Tau không để yên cho đứa nào động vào bạn tau. BF, bọn mày cứ đợi mà xem, Thiên Minh này sẽ BÁO THÙ! – Cậu nghiến răng.

Đèn phòng phẫu thuật vụt tắt, vị bác sĩ với khuôn mặt mệt mỏi bước ra.

- Bác sĩ, bạn tôi sao rồi? – Thiên Minh ùa đến hỏi.

- May là đã qua thời kì nguy hiểm nhưng…. mọi người nên chuẩn bị tinh thần, có thể sẽ để lại di chứng – Vị bác sĩ lắc đầu rồi bỏ đi.

Thiên Minh đứng như trời trồng. Di chứng ư? Nghĩ đến đây, cậu chạy nhanh vào phòng bệnh, nơi thằng bạn thân từ thời đóng khố của cậu đang nằm.

Ba ngày sau, Thiên Bảo mở mắt nhìn ánh sáng cuộc đời. Không kiềm nổi xúc động, Thiên Minh ôm chầm lấy bạn.

- Thằng khốn, mày có biết tau lo cho mày nhiều lắm không? Mày mà không tỉnh chắc tau chết theo mày quá!

- Ơ… Xin lỗi, cậu là ai? – Thiên Bảo ngây ngô.

Thiên Minh ngơ người ra một lúc lâu. Không lẽ di chứng mà bác sĩ nói là… MẤT TRÍ sao???

- Tên cậu là gì? – Thiên Minh hỏi.

- Thiên Bảo…. Hahaha…. Bị lừa rồi! – Thiên Bảo cốc đầu tên bạn.

- Thằng điên, muốn làm tớ thót tim à? Lần sau có chuyện gì thì nói với tớ, đừng hành động dại dột vậy. Có cần vì cô ấy mà cậu… – Thiên Minh lắc đầu, không muốn nhắc lại.

- Mà tại sao tớ lại vào đây? Tớ làm gì dại dột cơ? Vì cô gái nào? Cậu mớ à? – Thiên Bảo ngạc nhiên.

- Thật hay đùa vậy? Cậu không nhớ những chuyện bao ngày qua sao? – Thiên Minh đứng bật dậy, nửa tin nửa ngờ nhìn bạn.

- Những chuyện gì? – Thiên Bảo ngơ ngác.

- Hân Hân, cậu nhớ cô ấy chứ?

- Bạn gái cậu hả? Sao tớ không biết! – Thiên Bảo khẽ cười.

Thiên Minh bỏ ra ngoài sau câu nói của Thiên Bảo.

“RẦM” Cánh cửa phòng của bác sĩ bị đạp tung bởi Thiên Minh.

- Bác sĩ, tại sao bạn tôi lại như vậy? Cậu ấy nhớ mọi người nhưng lại quên một người.

- Một vùng kí ức của cậu ấy đã bị mất đi, đó chính là di chứng của tai nạn. Cậu thông cảm, chúng tôi đã cố hết sức rồi. – Vị bác sĩ ôn tồn.

- Vậy…vậy cậu ấy có thể nhớ lại không?

- Rất khó, cơ hội chỉ là 10%

Cơ hội chỉ là 10% thôi sao? Nhưng biết đâu thế lại tốt, cậu ấy có thể quên đi những kí ức không vui và sẽ sống tốt hơn…. Đúng vậy, cậu phải mừng cho Thiên Bảo vì vụ mất trí mới phải.

Thiên Minh vốn định trả thù nhưng….nhưng một tin động trời đã truyền đến tai cậu. Thiên Kỳ – cô em gái yêu quý của cậu – đang hẹn hò với Lâm Duy – thủ lĩnh của BF, kẻ thù của cậu. Những cấm cản của cậu đều bị hạ gục bởi cô em gái cứng đầu. Và một năm qua, cậu đã để yên cho BF….chỉ vì Thiên Kỳ….

==========================

Quay trời lại thực tại, trong phòng của FM, điện thoại của Thiên Minh lại réo inh ỏi.

- Alo! – Vẫn cái giọng lạnh lùng.

- <Đại ca, bọn đàn em nhập viện cả rồi!> – Một tên kính cẩn trong điện thoại.

- Sao lại nhập viện? – Thiên Minh thét ra lửa.

- <Là bọn BF, bọn chúng dám hiên ngang đánh người, hiện tại trong viện cũng ít nhất là 20 thằng.>

Chưa để tên đó nói thêm gì, Thiên Minh đã cúp máy cái rụp.

- Thiên Bảo, cậu thông báo mọi người chiều nay xử lý BF tại chỗ cũ giờ cũ. – Thiên Minh đập bàn.

Dù không biết nội dung thế nào nhưng Thiên Bảo vẫn răm rắp làm theo bởi cậu tin vào suy đoán và hành động của Thiên Minh bao giờ cũng có lý do của nó….

Nghía qua chỗ hội BF một xíu nhé!

- Mọi người, chiều nay 2h tại bãi trống, FM khiêu chiến – Lâm Duy hùng hồn thông báo.

- Lại chuyện gì thế? – Key chán nản.

- Chắc là chuyện anh em FM đồng loạt nhập viện. – Lâm Duy lắc đầu.

- Bọn nó ăn hiếp con gái nhà lành, chúng ta hành hiệp trượng nghĩa thôi mà! – Nguyên Hoàng.

- Kệ xác bọn đó, đời nào chịu hiểu lí lẽ là gì??? – Key phẩy tay, chân gác lên ghế.

- Thôi cứ để em già theo năm tháng…. Vương vấn chi chiến trường đầy những máu và me…. – Jun tựa đầu bên cửa số, ngẫu hứng làm thơ.

- “Cốp” “Cốp” “Cốp” – ba cú cốc đầu được thực hiện bởi Lâm Duy, Key và Nguyên Hoàng.

- THÔI ĐI CHA NỘI! – Cả ba đồng thanh còn Jun, mặt anh chàng y như quả bí (tội nghiệp, sáng tác thơ hay vậy mà!!!)

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !