Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 3)

Lượt xem chương này: 2705

Gió lay lay những bông hoa nhỏ xinh, cuốn hương hoa nhài bay vào căn phòng nhỏ…. Nó vươn vai chào ngày mới.

“Không biết tên chồng hắc ám đó đã dậy chưa? Chắc giờ này đang còn ngủ nướng. Hì hì!” Nó khẽ cười với suy nghĩ của mình. Sở dĩ nó dậy sớm chỉ là để cho Lâm Duy tâm phục khẩu phục với “tài nghệ” của mình.

Nó nhanh nhẩu bước xuống phòng ăn.

- Chào cả nhà!…Á! Sao anh lại ở đây? Tôi tưởng anh còn ngủ chứ? – Nó giật mình khi thấy Lâm Duy lù lù một đống ở bàn ăn.

- Cô tưởng ai cũng như cô chắc? – Nhếch mép – Đã dậy muộn lại còn cằn nhằn.

- Hai đứa mang cái này đến biếu bà, tiện thể ghé đâu ăn sáng luôn, mẹ quên chuẩn bị rồi. – Mẹ chồng nó cười xòa rồi đưa cho… vợ chồng nó cái gói được bao bọc rất cẩn thận.

- Cô đi nhanh nhanh cho tôi nhờ, bộ chân cô bằng sắt nên không nhấc nổi hả? – Lâm Duy hét và bấm còi xe inh ỏi.

- Không thấy tôi đang đi đây à? – Lại cằn nhằn.

Chiếc xe từ từ lăn bánh rồi khuất dạng phía sau hàng cây thẳng tắp.

- Này! Giờ đi đâu đây? – Nó hỏi vu vơ.

- Đến nhà bà nội tôi. – Lâm Duy tỏ vẻ bực dọc (có lẽ là vì chuyện hôm qua đây mà!!! Anh chàng giận dai quá)

Tiếng nhạc vang lên khe khẽ và hình như nó có thể cảm nhận được một âm thanh kì lạ phát ra từ…bụng mình.

- Gần tới nơi chưa vậy? – Mặt nó nhăn nhó.

- Chắc rồi! – Lâm Duy nói để nó ngồi yên chứ thực ra thì…đường còn dài!!!

30’ nặng nề trôi qua… Dường như không chịu được nữa, nó kéo tay lâm Duy, mặt xụ xuống nhìn đáng yêu hết mức.

- Này cô làm cái trò gì vậy? – Thật khó để tả được cảm xúc của cậu lúc này. Hành động của nó làm cậu khó chịu nhưng nhìn khuôn mặt nó y như con cũn con khiến cậu không nhịn được cười.

- Tôi đói! – Nó nũng nịu.

Cậu nhếch mép nhưng cũng tấp xe vào một nhà hàng gần đó. Còn nó thì mừng khôn xiết, được ăn mà!

- Cô ăn từ từ thôi! Có ai tranh phần của cô đâu?

- Ả…ải…ó….anh…ao? <Chả phải có anh sao?> – Nó lườm mắt nhìn Lâm Duy rồi lại cặm cụi ăn tiếp.

Tôi không hiểu nổi cô luôn đó. Người chứ có phải heo đâu? – Nhếch mép. Cậu đưa ngụm cà phê lên miệng rồi thong thả ngồi ngắm phong cảnh buổi sáng.

Trong lúc đó, tại một bàn khuất ở phía sau, có hai cô gái đang khúc khích cười.

- Thế nào Thiên Kỳ? Chuyện hẹn hò cùng Lâm Duy vẫn OK chứ? – Uyên Vân khẽ thì thầm vào tai bạn.

- Cậu ghen à? – Thiên Kỳ vội trêu nhỏ bạn rồi cười phá lên một cách vô tư.

- Gớm! cả thế giới này ai chẳng biết Lâm Duy là của Thiên Kỳ cơ chứ! Nhỉ? – Uyên Vân tỏ vẻ mỉa mai làm ai má Thiên Kỳ ửng đỏ. Cô nàng ngó lơ đi chỗ khác rồi cúi gầm mặt uống tiếp ly sinh tố.

- Ơ, Có phải Lâm Duy kia không? – Uyên Vân vội kéo Thiên Kỳ rồi cả hai cùng nhìn về một phía.

- Đúng rồi! – Thiên Kỳ reo lên rồi toan chạy đến thì chợt khựng lại – Nhưng tại sao cậu ấy là ngồi cùng cô bé kia?

- Cậu ta có phải đang “bắt cá hai tay” không nhỉ? – Uyên Vân buông lời nhận xét mà không để ý đến thái độ của Thiên Kỳ.

-……

- Hay là đến đó hỏi rõ đi! – Uyên Vân bước đi thì bị Thiên Kỳ níu tay lại.

- Thôi, đừng làm phiền họ.

- Ơ…cậu…. – Như chợt hiểu ra vẫn đề, cô liền ngửa tay trước mặt Thiên Kỳ. – Đưa cho tớ mượn điện thoại cảu cậu.

- Cậu định làm gì? – Miệng thì hỏi vậy nhưng tay thì vẫn lấy điện thoại đưa cho nhỏ bạn.

Cô nàng đón lấy rồi bấm bấm, vừa bấm vừa cười.

- Ok, giờ chỉ việc chờ xem thực hư thế nào. – Uyên Vân nói, giọng đầy tự tin.

Ring…ring…ring….

BẠN CÓ MỘT TIN NHẮN MỚI.

“Lâm Duy à! Là tớ Thiên Kỳ đây, tớ đang ngồi ở bàn số 2 nè, qua đây một lát được không?”

- Cô ăn đi, tôi đi một lát – cậu bỏ đi.

Đúng một lát sau, cậu dừng lại ở một bàn khuất ở phía sau, có hai cô gái không còn cười khúc khích nữa mà thay vào đó là hai khuôn mặt đầy những suy tư.

- Hey! Thiên Kỳ! – Quay sang người con gái kia – Cậu là…Uyên Vân? – Lâm Duy hỏi với giọng ngờ vực.

- Trí nhớ của cậu tiến bộ đấy!- Cô khẽ cười rồi chợt nhớ lại mấy lần trước, lúc nào gặp là cũng phải giới thiệu tên mặc dù đã nói đi nói lại…mấy chục lần rồi!

- Trùng hợp nhỉ? Tơ cũng đi ăn ở đây. – Lâm Duy hớn hở.

- Cùng cô ta à? – Thiên Kỳ nãy giờ mới lên tiếng. Gương mặt nghiêm nghị của cô làm cậu giật mình.

- Này, “hotboy đãng trí” – <đây là biệt danh mà Uyên Vân vẫn gọi Lâm Duy đây mà!> – Cậu đang bắt cá hai tay phải không?

- Ơ! Bắt cá thì phải bắt hai tay chứ một tay làm sao bắt? – Lâm Duy trêu nhưng không ngờ gương mặt ai kia đã chuyển sang tím tái.

- Cậu…. – Thiên Kỳ tức giận, giọng nghèn nghẹn.

- Ấy, tớ chỉ đùa thôi mà, cậu không giận chứ? – Lâm Duy cười xòa rồi liếc nhìn Thiên Kỳ.

- Thế cô ta là ai? – Thiên Kỳ nhăn mặt (chắc vẫn còn giận)

- À… cô ta là…là… ah… là osin của tớ ý mà! – Lâm Duy gãi đầu (cứ như có hàng nghìn con chí đang làm loạn ý!)

- Oh! Tớ không ngờ cậu cũng có thói quen dẫn osin đi ăn cơ đấy! – Thiên Kỳ mỉa mai.

- Tớ chỉ là….tớ chỉ “hộ tống” cô ta về chăm sóc bà nội tớ thôi mà! Cậu biết lâu lắm rồi tớ không về quê thăm bà còn gì. – Lâm Duy tặc lưỡi, mặt trông ngố hết sức.

- Thật không? – Thiên Kỳ ngờ vực.

- Thật, tớ thề dưới bóng đèn nè! – Thật không ngờ hotboy dưới tay người yêu lại trở nên trẻ con như vậy!!!!

Nghe vậy, Thiên Kỳ cũng có vẻ xiêu xiêu, môi nở một nụ cưoif và tất nhiên, Thiên kỳ cười cũng có nghĩa là Lâm Duy thở phào nhẹ nhõm.

- Tớ phải đến chỗ bà nội đây, mai gặp lại nhé! – Đá lông nheo.

- Uk! Bye!

Rồi Lâm Duy bước đi….

- Cậu tin à? – Uyên Vân vừa hỏi vừa nhìn bóng Lâm Duy đang dần khuất.

- Ý cậu là sao?

- Xời! Dạo này chuyện tình giữa cậu chủ và osin đầy ra đấy! Lơ mơ coi chừng mất người yêu đấy bạn thân mến ạ. – Cô bạn tở ra hiểu biết và câu nói của cô nàng cũng làm lòng tin của Thiên Kỳ hơi lung lay.

==========================

-Cháu chào bà ạ! – Cả hai đồng thanh khi nhìn thấy bà lão bước ra mở cửa.

- Uk, hai cháu vào nhà đi! – bà lão hiền hậu cười.

Căn nhà được thiết kế và xây dựng một cách khá cổ kín với một màu đất ấm cúm. Nó cùng Lâm Duy bước theo bà lão vào phòng khách, cùng ngồi xuống ghế sofa, cùng nâng ly nước lên miệng và cùng uống (đừng hiểu nhầm nghen, là khác ly chứ không phải uống cùng một ly đâu.

- Lâm Duy này, ta nghe bảo cháu sắp cưới. Cô gái này chắc là vợ cháu rồi! – Bà ân cần bảo rồi nhìn sang nó – Trông cũng xinh chứ nhỉ?

Nó cười tươi như hoa (được khen mà!) thì bỗng cái giọng lạnh lùng của chồng tương lai làm nụ cưoif trên môi nó tắt hẳn:

- Cô ta là osin cháu mới tuyển dụng đấy ạ!

Mặt nó đang từ từ chuyển sắc… bất thình lình, nó ôm chặt lấy tay Lâm Duy, ngả đầu vào vai cậu là cho cậu khiếp vía.

- Không phải đâu bà ạ! Anh ý đang giận cháu nên mới nói vậy – Quay sang Lâm Duy, đưa một cái nhìn đầy tức giận nhưng giọng thì vẫn ngọt xớt – Thôi mà, chúng ta làm hòa “cưng” nhé!

- Ai là “cưng” của cô? – Lâm Duy giãy nảy.

- Ơ! Ở đây ngoại trừ em ra, chỉ có anh với bà. Không phải anh thì là bà chắc? – Nó phân bua.

Bà cụ nãy giờ vẫn ngồi quan sát hai đứa nó mà cứ bụm miệng cười.

- Bữa nay cháu dâu có lẽ phải trổ tài nấu ăn rồi nhỉ? – Bà cụ gợi ý.

- Vâng ạ, cháu thì luôn săn sàng. – Nó cười tươi rói.

- Bà đừng để cô ta nấu. Không chừng lại bỏ độc vào thức ăn để ám sát hai bà cháu mình đấy! – Lâm Duy nói vọng vào bếp.

Nó vốn định tha cho “chồng” nhưng giọng điệu tên này làm nó tức nên nó mỉm cười, nụ cười gian gian.

- Bà ơi! Cho cháu mượn đứa cháu trai yêu quý của bà được không ạ? – Nó liếc sang Lâm Duy.

- Oh! Cháu cứ tự nhiên. Ta trao hết quyền sử dụng nó cho cháu đấy! – bà cười.

Và nó cũng cười, một nụ cười ranh mãnh.

“Ôi mẹ ơi! Bà nội giết con rồi!” – Lâm Duy ôm đầu than cho số phận hẩm hiu của mình.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !