Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 37)

Lượt xem chương này: 2130

Hân Hân nhận được một mẫu giấy nhỏ dưới ngăn bàn với nội dung là: “Tôi muốn gặp cô, lên ngay sân thượng và đi một mình”. Đôi mắt thẩn thờ, mặt tái mét, đôi tay cầm mảnh giấy run lên, những hành động đó không thoát khỏi mắt quan sát của nó. Nó bước đến gần bạn:

- Cái gì vậy? – Nó toan chụp mẩu giấy nhỏ thì Hân Hân đã nhanh tay dựt lại, miệng lẩm bẩm:

- Không có gì! Bạn về chỗ đi, cô giáo sắp vào rồi đấy! – Hân Hân cười cười, nụ cười có vẻ gượng ép.

Giờ ra chơi, cô nàng lủi thủi lên sân thượng trường. Nơi đó, một cô gái nhỏ nhắn đã đứng từ bao giờ, quay lưng lại với cô. Mái tóc xõa dài tung bay trong gió, thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ. Ánh mặt trời chiếu thẳng vào người làm bóng cô gái kia in xuống sàn lát gách. Hân Hân e dè:

- Bạn gọi mình lên đây… có việc gì vậy?

Cô gái kia quay ngoắt lại, gương mặt này không quen thuộc lắm với Hân Hân nhưng bộ đồng phục và phù hiệu chứng tỏ cô ta là học sinh trường BFM.

- Tôi là Uyên Vân <mọi người có thấy cái tên này quen không?>. Và tôi muốn cảnh cáo cô – Cô gái nói, giọng răn đe.

- Cảnh cáo tôi? – Nó lặp lại.

- TRÁNH XA THIÊN BẢO RA! – Uyên Vân trừng mắt nhìn nó.

- Nếu tôi nói không? – Nó nhếch mép.

- Tùy cô thôi, tôi không phải là loại người dễ đối phó. Với cả Thiên Bảo cũng đâu có xem cô là gì? – Uyên Vân cười.

- Sao cô biết cậu ấy không xem tôi ra gì? – Nó ngờ vực.

- Cô có thể không tin nhưng cô phải nghe một thứ. – Vừa nói, Uyên Vân vừa rút trong túi áo ra một chiếc máy điện thoại và mở loa ngoài.

“- Mày không nhớ được gì à?

- Không.

- Vậy mày không có chút cảm xúc gì với Hân Hân hả?

- Hình như có.

- Nhưng cô ta cũng giống như những cô gái trước kia thôi. Chỉ là một trò chơi qua đường, một cái bóng thoáng qua rồi lại biến mất, chẳng có gì đặc biệt.

- Mày vừa nói cái gì? Thiên Bảo, mày có đủ tỉnh táo không vậy?

- Tau vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng cô ta là ai và cô ta đóng vai trò gì trong thế giới của tao. Tao vẫn đủ tỉnh táo để biết rằng cô ta thực chất cũng giống như những đứa con gái khác. Tầm thường!

- Mày…”

Cái giọng nói đó, là của Thiên Bảo, làm sao nó có thể nghe nhầm được. Còn người kia chắc là Thiên Minh. Nó ngồi bệt xuống sàn, nó không khóc, chính xác là không sao khóc được. Nó khóc vì cái gì cơ chứ? Nó có mất thứ gì đâu? Thực chất nó chẳng có gì để mất nữa rồi…..

- Cô nghe rõ chứ? Thiên Bảo cũng chỉ xem cô là một đứa con gái qua đường mà thôi! Đừng ngồi đó mà mơ mộng hão huyền. Thiên Bảo là của tôi và cô sẽ chẳng bao giờ có được trái tim của cậu ấy. Hiểu chứ? Cô bé ngốc? – Uyên Vân tặng nó một nụ cười khinh bỉ trước khi rời khỏi đó.

Nó ư? Cô bé ngốc ư? Ừ thì lúc trước, Thiên Bảo vẫn hay gọi nó như vậy? Nhưng còn bây giờ? Cậu xem nó chẳng hơn gì những đứa con gái trong những quán bar mà cậu đã đến. Cậu chẳng nói thế là gì? Nhưng tất cả…. tất cả có phải là do ông trời muốn trừng phạt nó, phạt nó lúc trước đã không nghe Thiên Bảo giải thích rõ đã bỏ rơi cậu, phạt nó để đến khi đi rồi, xa cậu rồi nó mới biết đối với nó cậu quan trọng biết nhường nào…..

Nó lững thửng bước về lớp, trông như một người vô hồn đang lê những bước chân mệt nhọc trên sa mạc.

Bỗng nó va phải một nam sinh, cả hai ngã nhào, cậu ta hét lên:

- Cô không có mắt à? Đồ ngốc!

Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy rồi đi tiếp. Nó biết là nó ngốc nghếch nhưng có cần nói những lời tuyệt tình như vậy không?

- Này, tôi đang gọi cô đấy! – Cậu ta lặp lại.

- Uk. – Câu nói đọng lại ở cổ nó, nó lại đi và không hề biết rằng người con trai va phải nó lúc nãy lại chính là người nó đang nghĩ đến lúc này. Hoàng Thiên Bảo.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !