Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 4)

Lượt xem chương này: 2525

- Phù…. Hình như mình ôm con nhỏ đó ngủ cả tối hay sao ý…. – Lâm Duy thì thầm rồi lắc đầu….

Vì tối hôm qua thức khuya, sáng nay lại dậy sớm nên trông hai đứa nó cứ y như hai con gấu trúc xổng ra từ sở thú vậy.

Tại biệt thự nhà họ Lâm, ông quản gia thấy hai đứa nó về thì liền bước tới chào hỏi:

- Thiếu gia, tiểu thư về rồi hả? Sao trông hai người mệt mỏi vậy? Bộ có ai không cho hai người ngủ à? – Ông quan gia lo lắng.

- TẠI CÔ/ ANH TA – Cả hai đồng thanh.

- À! Thì ra là vậy! – Ông quản gia gật đầu rồi khẽ cười.

- KHÔNG PHẢI LÀ VẬY! – Đồng thanh <tập 2>

===============================
Nắng gõ cửa nhẹ nhàng, chiếu rọi lên khuôn mặt thiên thần đang chìm đắm trong mộng mị, giấc mộng về một chàng hoàng tử đánh thức nàng công chúa ngủ trong rừng…

- Lam Bình, cô có dậy không thì bảo. Hay muốn tôi phá cửa lôi đi cô mới chịu dậy hả?

- Ư…ư….- Mắt nhắm mắt mở.

- Nhanh lên! Muộn học rồi! – Lâm Duy hét mỗi lúc mỗi lớn.

- Hả? Muộn học à? – Nó hốt hoảng rồi phóc xuống khỏi giường.

Trong lúc đó, Lâm Duy đứng ở ngoài thúc giục. Nếu không phải vì ông nội bắt ép thì có lẽ giờ này cậu đã ở trường rồi cũng nên.

Nó ngáp ngắn ngáp dài, lẽo đẽo theo chồng đến trường. Bỗng mắt nó sáng lên:

- Woa! Đây chính là trường BFM nổi tiếng đây ư?

- Chứ cô tưởng là trường “Bán fở miến” chắc? – Lâm Duy lý sự.

Bất giác, nó níu tay Lâm Duy kéo đi.

- Này, cô đã nghe câu “Nam nữ thọ thọ bất thân” chưa vậy? – Lâm Duy giãy nãy.

- Thế anh đã thấy người chồng nào nói với vợ mình câu đó chưa? – Nói rồi, nó dùng lực kéo Lâm Duy đi mặc cho anh chàng la oai oái.

- Cô đúng không phải là con gái mà!- Lâm Duy cằn nhằn.

- Này, đây là đâu vậy? – Nó phấn khích hỏi khi đi ngang qua căn phòng với nhiều vật dụng nom rất đẹp mắt.

- Cô có đui thì cũng thấy mờ mờ chứ? Không thấy tấm bảng PHÒNG TRƯNG BÀY to đùng trước mặt đó hả? – Lâm Duy nổi cáu rồi rút điện thoại ra bấm bấm:

- Alô! Key hả? Xuống phòng trưng bay có việc muốn nhờ nà! – Cậu bực mình trút giận vào cái điện thoại.

Khoảng 5 phút sau, có một chàng trai chạy lại chỗ bọn nó. Cậu ta thở hồng hộc, ngước mặt lên nhìn Lâm Duy và nó rồi mỉm cười.

- Cậu giúp tớ lo cho con nhỏ này nhé! Nó hỏi gì thì trả lời hộ đi. – Lâm Duy chỉ về phía nó.

- Lại có hẹn với Thiên Kỳ à? – Key hỏi.

- Uk! Bye! – Lâm Duy bỏ đi.

Key cũng dẫn nó đi nhưng theo một hướng khác, ngược chiều với Lâm Duy. Cậu dẫn nó đi khắp mọi ngõ ngách trong trường rồi tự hào giới thiệu:

- BFM là một ngôi trường kiểu mới. Nó được thành lập bởi hai bang hội lớn là BF và FM. Tên trường được đặt cũng bằng cách ghép tên hai hội này lại đấy! Học sinh của trường đã thành lập ra hai fan của hai hội này nên cũng có một vài xích mích xảy ra…..Umk….Cô còn thắc mắc gì không?

- Để xem đã. – Nó mải mê nhìn xung quanh.

- Vậy đến lượt tôi thắc mắc nhé! Cô có phải là…vợ sắp cưới của Lâm Duy không? – Key hỏi, ánh mắt lộ vẻ tò mò.

Nó chết sững vì câu hỏi này. Thật không ngờ cía tên Lâm Duy đó, vừa kí hợp đồng hôm qua, hôm nay đã đi ămchs lẻo rồi! (Oan cho lâm Duy quá!)

- Không! – Nó dứt khoát.

- Thế quan hệ giữa hai người??? Tôi chưa thấy Lâm Duy dẫn cô gái nào khác ngoài Thiên Kỳ đi tham quan trường cả? – Key chống cằm suy nghĩ.

- Anh phiền phức quá! Tôi đi trước đây – Nó ngúng nguẩy bỏ đi.

- Này, chờ tôi với kẻo lạc bây giờ. Tôi không có hành nghề đi tìm trẻ lạc đâu à nghen. – Cậu chạy đuổi theo nó nhưng vẫn không thôi suy nghĩ về quan hệ giữa hai người đó.

Một cuộc hẹn hò của đôi tình nhân thì có gì khác ngoài những nụ cười ấm áp, những lời nói ngọt ngào, những nhịp đạp xốn xang của con tim. Rồi khi chia tay thì lưu luyến, bồi hồi…. Nhưng dù thế nào đi nữa, Lâm Duy cũng không quên được trọng trách nặng nề là…. đi nhận lại vợ mình từ tay bạn mình.

- Này, trả cho cậu nè! – Key dẫn nó đến chỗ Lâm Duy.

- Về thôi, con nhỏ rắc rối. – Nói rồi, cậu quay lưng bỏ đi.

- Key này, lần sau kể tiếp cho tôi nghe về Thiên Kỳ nhé! – Nó vừa chạy theo Lâm Duy, vừa buông thỏng đằng sau câu nói kèm theo cái nháy mắt.

Vừa nghe nhắc đến tên “ai đó” Lâm Duy chợt khựng lại.

- Key, sao cậu lại kể cho cô ta nghe chuyện đó. – Giọng bực bội.

- Thì chẳng phải cậu bảo cô ấy hỏi gì thì trả lời còn gì? – Key giả bộ ngây thơ vô số tội.

- Ôi mẹ ơi! Cậu cũng đâu có đàn độn đến nỗi không phân biệt chuyện nào nên kể chuyện nào không nên kể cơ chứ?… Cô cười cái gì? Có về không tôi cho cô cuốc bộ bây giờ.

==========================

Tối hôm đó, tại phòng khách nhà hộ Lâm.

- Anh đang làm gì vậy? – Nó ngồi xuống sofa khẽ hỏi nhưng vẫn không có tiếng ai trả lời (giả lơ đây mà!)

Lâm Duy ngồi yên lặng như một tảng băng trước màn hình ti vi, tay cầm điều khiển, tay chống lên thành ghế, ra vẻ không để ý đến mọi chuyện xung quanh.

- Chà! Thiên Kỳ là một cô gái xinh đẹp, được xem là hotgirl của BFM, cô ấy lại rất thông minh nữa chứ. Cô ấy rất tốt….. Bla…bla…… – Nó nói như muốn trêu tức Lâm Duy.

Lâm Duy vẫn yên lặng dù cho những lời nói của nó làm cậu cảm thấy khó chịu. Còn nó, được đà, nó lởn vởn quanh Lâm Duy và luyên thuyên mãi về Thiên Kỳ:

- Cô ấy là một cô gái “lí tưởng”. Ai mà lấy cô ấy chắc phải tu mấy kiếp mới được. Mà tại sao một người có thể xem là hoàn hỏa như cô ấy lại quen với một tên cù lần như anh nhỉ?

“RẦM” Lâm Duy ném cái điều khiển trên tay xuống sàn nhà với nỗi tức giận trào dâng đến tận…ngọn tóc.

Không nói gì, cậu lặng lẽ bước lên phòng. “RẦM” Tiếng cửa phòng đóng sập lại, phía sau là một con người với hai ống khói bốc hơi ngùn ngụt.

Còn nó, nó khẽ cười vì….trêu tức được tên chồng đáng ghét của mình.

Tối hôm sau, nó lại tiếp tục điệp khúc mang tên Thiên Kỳ làm Lâm Duy giận đến xì khói. May mà có ba mẹ chồng nó ở nhà chứ nếu không thì…bát đĩa cứ thay nhau mà hạ cánh trên đầu nó.

Sáng sớm, Lâm Duy chở nó đến trường. Trên đường đi, tuyệt nhiên anh chàng không nói lấy nửa lời.

Xe dừng lại, nó bước xuống xe và quay lưng lại, khẽ nhíu mày:

- Tôi xin lỗi! Lần sau tôi sẽ không nói về Thiên kỳ trước mặt anh nữa….mà…tôi chỉ nói…sau lưng anh thôi à! – Nó cười thật tươi.

Nhìn nó là Lâm Duy cũng không nhịn được cười và cậu đã cười đáp lại. Nụ cười của cậu đã rơi vào tầm ngắm của một người. Không ai khác, đó là Thiên Kỳ. Lần đầu tiên Lâm Duy cười với một cô gái khác…không phải là Thiên Kỳ…

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !