Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 44)

Lượt xem chương này: 2379

Một đứa trẻ ở nhà tình thương ư? Tại sao ông nội lại ép cậu cưới một người như vậy? Cứ tưởng đây là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối nhưng không phải. Cậu đã bị lừa. Nếu là vì danh dự, vì tương lai của gia đình, cậu chấp nhận sống với nó ba tháng nhưng đằng này lại không vì bất cứ thứ gì cả…. Tại sao? Tại sao lại bắt cậu chia tay Thiên Kỳ, người cậu yêu để đến với một con nhỏ không quen biết mà không được một chút quyền lợi nào cho gia đình cậu???

Mãi suy nghĩ, cậu đã đứng trước cửa nhà mình. Vẫn vẻ mặt bất cần đời, cậu ngạo nghễ bước vào nhà, giờ này, ông nội và pama đã về và…cậu muốn nghe lời giải thích.

- Lâm Duy, Lam Bình sao rồi? – Ông nội hỏi.

- Cháu muốn biết…tại sao lại là cô ta? – Lâm Duy nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của ông mà bây giờ cậu đã đủ can đảm để nhìn vào.

- Cô ta? Cháu muốn biết gì? – Ông nội nhăn mặt.

- Con nhỏ đó được ông rước từ nhà tình thương về. Cho sống đã là làm việc thiện rồi, vì sao cháu lại phải cưới cô ta? – Lâm Duy bộc mạch.

-…………..

- Ông có biết vì cuộc hôn nhân này mà cháu đã phải hy sinh rất nhiều không? Cháu ko có ý chê gia cảnh cô ta nghèo nhưng ông làm vậy là không công bằng với cháu.

- Ta không công bằng với cháu sao? Ông nội nó là bạn thân của ta. Ta và ông ấy đã lập hôn ước. Nếu ông ấy sinh con ra là con gái, ta sinh con ra là con trai thì hai nhà sẽ làm thông gia hoặc ngược lại. Nhưng rốt cuộc ta và ông ấy đều sinh con trai nên hôn ước này được giáng xuống đời cháu. Ta không muốn là kẻ thất hứa. Khi nghe tin gia đình con bé mất trong một vụ tai nạn, ta đã rất hoảng hốt. Suốt bao nhiêu năm nay, ta đi tìm con bé, mong được bù đắp phần nào và cuối cùng lúc ta tìm thấy con bé cũng chính là lúc gia đình ta phải thực hiện hôn ước đó. Cháu hiểu chứ, Lâm Duy? – Ông nội ôn tồn giải thích. Lần đầu thấy ông nói nhiều vậy.

- Cháu không cần phải hiểu. Ông bắt cháu bỏ rơi bạn gái chỉ để thực hiện một lời hứa thời trẻ thôi ư? Ông thật là quá đáng. – Lâm Duy hét lên. Trong lòng cậu trỗi dậy những nỗi lo, những điều buồn bực.

- Đúng, cháu không cần phải hiểu, nhưng kể từ cái lúc con bé có mặt trên cõi đời này, nó chính là cháu dâu của ông. Nếu cháu không muốn, ta cũng không ép, chỉ cần cháu thừa nhận cháu ko phải cháu ta, cháu sẽ không cần cưới con bé.

Ông nội nói rồi bước lên phòng. Lâm Duy cúi gầm mặt, cậu bỏ ra ngoài ngay sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa của ông.

Sao chứ? Hôn ước từ lúc mới chào đời sao? Vậy sao mọi người còn để cậu ra ngoài, sao không nhốt cậu ở trong nhà mãi mãi, để rồi cậu gặp Thiên Kỳ, yêu cô ấy, mọi người mới nói cậu phải lấy một con nhỏ khác mà là lấy chứ ko phải chỉ sống với nó ba tháng. Ông nội lừa cậu ư? Sao ông nỡ. Ông có lời hứa hôn quan trọng nhưng còn cậu? chẳng phải đã có cái bản hợp đồng đó sao? Ba tháng sau, nó sẽ phải rời xa cậu. Ba tháng thôi mà…. Làm sao ông có thể giữ lời hứa còn cậu thì không cơ chứ?

“If you wander off too far, my love will get you home.
If you follow the wrong star, my love will get you home.”

- Alo – Nó nhấc máy.

- …………… – Đầu dây bên kia im phăng phắc.

- Alo, nói nhanh không tôi tắt máy đấy! – Nó hét lên và nhìn tên người gọi.

- <Cô….hãy nhớ đấy> – Giọng Lâm Duy đầy rẫy sự đe dọa.

- Nhớ gì? – Nó ngạc nhiên và dường như cái cảm giác lành lạnh lại xuất hiện.

- < Những gì đã ký kết. Ba tháng và không được nuốt lời> – Vẫn cái giọng đó, kết thúc sự hăm dọa là một chuỗi tiếng “tút….” kéo dài.

Nó gập máy mà mồ hôi rịn ra cả tay. Anh ta có ý gì? Có bao giờ nó quên đâu cơ chứ? Nó cũng chẳng có cớ gì để ở lại cả. Ừ thì cái lần Lâm Duy cứu nó, nó có hơi cảm động chút xíu nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi. Chẳng có gì cả. Làm sao nó lại thích một người như Lâm Duy? Không…không thích….

================================

Người ta thường cô đơn bởi chỉ biết xây tường chứ không quan tâm đến việc xây dựng những cánh cửa. Chính vì vậy, họ lạc lõng, bơ vơ trong chính thế giới mà họ tạo ra để che giấu cái bản thân của mình.

Các bạn nghĩ sao về một nàng công chúa không có trái tim dành cho tình yêu? Không hẳn là không có mà chính xác hơn là trái tim yêu thương của công chúa đã bị bà phù thủy có cái tên là SỐ MỆNH phù phép, giờ vẫn đang ngủ say trong chuỗi ngày đau khổ tưởng chừng như vô tận…. Làm sao để khiến cho trái tim nàng tan chảy mà không cần phải đun nóng trên ngọn lửa đang sôi sùng sục vì lửa có thể làm bỏng nàng. Làm sao để khiến nàng công chúa không biết yêu có thể cảm nhận được vị ngọt của tình yêu bởi vị đắng nàng có lẽ đã nếm thử một lần và một lần là quá đủ…. Có phải chăng sẽ giống như bao câu chuyện cổ tích, một chàng hoàng tử sẽ xuất hiện và sẽ dùng trái tim ấm áp, bao dung của chàng để cảm hóa trái tim hóa đá kia? Và sự xuất hiện của hoàng tử sẽ làm trái tim nàng công chúa nhỏ sống lại hay sẽ lại một lần nữa khóa chặt trái tim nàng với chốn địa ngục của tình yêu?

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !