Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 51)

Lượt xem chương này: 2350

Một lần nữa, chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự lớn náo nhiệt với tiếng nhạc và tiếng người cười nói rôm ra. Sinh nhật của tiểu thư có khác.

- Chẳng phải Thiên Minh và Thiên Kỳ là anh em sao? Nhưng biệt thự này chẳng giống ngôi biệt thự của Thiên Minh tẹo nào – Nó thắc mắc.

- Họ là anh em nhưng Thiên Minh không sống cùng với gia đình cậu ta. – Lâm Duy giải thích rồi quay sang nó, nhăn mặt – Mà sao cô biết? Cô đến biệt thự của tên đó rồi sao?

- Tất nhiên! Tôi còn qua đêm ở đó nữa mà. – Nó ngu ngơ khai báo.

- Cái gì? Cô điên à? Sao lại qua đêm ở nhà con trai? – Lâm Duy phát cáu và gần như hét lên làm nó sợ hãi nép mình lại.

- Thì.. thì là cái hôm anh để lại tôi với chiếc xe đạp đó, tôi bị lạc, anh ta cho tôi ngủ nhờ để rồi sáng hôm sau tôi mới có thể mò về nhà cho người ta tha hồ mắng nhiếc chứ? – Nó dùng cái giọng ám chỉ.

- À… ờ! Xuống xe thôi! – Cậu kéo nó xuống <cứ kéo hoài thế này?>

Nhìn nó mà xem? Chân trần trong khi đôi giày thì xách trên tay. Lâm Duy cúi thấp xuống rồi lấy đôi giày trên tay nó đặt xuống đất. Cứ y như truyện cổ tích vậy, cậu mang từng chiếc giày vào chân nó.

- Này, làm cái gì vậy? – nó kéo kéo áo cậu.

- Tôi sợ tôi không mang giúp thì đến sáng mai cô vẫn còn ở đây với đôi giày. – Cậu mỉa mai.

- Hai người đến rồi à? – Thiên Kỳ đứng ở cổng từ nãy giờ để đợi Lâm Duy và vô tình chứng kiến cái cảnh rất chi là tình tứ đó.

- Hì, chào! – Nó vẫy vẫy tay.

- Umk! – Lâm Duy chạy lại chỗ Thiên Kỳ rồi hai người cùng đi. Vậy nhưng chưa xong, cậu còn quay lại nháy mắt với nó – Nè, lát nữa đợi tôi cùng về kẻo lạc đường bây giờ. Còn bây giờ thì đi vào đi nha!

Trời ơi, nó đứng sững vì cái nháy mắt đó. Có lẽ vì thế mà nó cũng để lỡ cái ánh mắt ghen tức Thiên Kỳ trao cho.

Hai người đó hòa vào đám đông. Nó đứng một mình, chập chững những bước đi đầu tiên cứ y như em bé lên ba mới tập đi vậy.

- Lam Bình. Cô không vào à? – Thiên Minh bước lại phía nó, nở nụ cười quen thuộc.

- À… umk, tôi chuẩn bị vào – Mặt nó hiện lên sự đau khổ.

Thiên Minh nheo mắt nhìn nó khó hiểu rồi toan bước đi.

- Này anh! – Nó gọi lại.

Cậu quay lại nhìn nó như muốn hỏi.

- Anh cho tôi mượn vai anh một lát được không? – Nó nhăn nhó cầu xin Thiên Minh. Nếu không phải là bất đắc dĩ thì đời nào nó chịu hạ mình như vậy nhỉ?

Thiên Minh tròn xoe mắt nhìn nó nhưng cũng bước lại gần cho nó mượn vai.

Nó bám vào vai Thiên Minh như người chết đuối túm được phao. Hai người bước chậm chậm vào trong. Vừa đi, Thiên Minh vừa ghé vào tai nó, thì thầm:

- Mượn xong có trả không vậy?

- Tất nhiên! Sao? Muốn lấy luôn hả? – Nó vênh vênh.

- Không. – Thiên Minh cười xòa rồi thủ thỉ vào tai nó – Nhưng hôm nay trông cô rất xinh đấy.

May mà đèn không sáng lắm nên cậu mới không thể thấy được hai gò má nó đỏ ửng lên. Một người như Thiên Minh mà cũng biết khen người khác cơ đấy?

- Cảm ơn! – Nó cười.

- Không sao. – Cậu nói một câu xã giao thông thường rồi bước đi.

Nó lại một mình.

Quay góc nhìn về với sân sau của căn biệt thự. Chiếc xích đu có gắn những trái tim hồng kim lấp lánh trong ánh đèn mờ mờ và ánh sáng của ông trăng huyền hoặc đung đưa theo nhịp chân của hai con người.

- Tớ biết là cậu yêu tớ. Tớ cũng biết mình không nên ghen tuông vớ vẩn với cô ta nhưng Lâm Duy à, tớ không làm được. – Thiên Kỳ thở dài.

- Thiên Kỳ à. – Câu nói này người ta vẫn thường dùng khi không biết nên làm thế nào để an ủi đối phương.

- Nhìn hai người nói chuyện với nhau rất hợp. Cách cô ta nhìn cậu làm tớ cảm thấy tủi. – Lại thở dài.

- Không có đâu, cô ta ghét tớ còn chưa hết nữa là. – Lâm Duy thanh minh.

- Cậu ngốc thật! Cô ta thích cậu lắm đấy. Cậu không biết điều đó sao? – Thiên Kỳ nhìn xoáy vào mắt cậu. Bằng một giác quan đặc biệt nào đó, cô có thể cảm nhận được rằng nó chính là người có thể thay đổi hoặc thậm chí là chiếm lấy người con trai cô yêu từ tay cô.

- Không có chuyện đó đâu. Làm sao có thể. – Cậu mỉm cười tự trấn an mình và cô bạn gái.

- Tại sao cậu không hỏi thẳng cô ta? Coi như đó là món quà sinh nhật cậu dành cho tớ. – Thiên Kỳ ngã đầu vào vai Lâm Duy rồi cả hai người cùng nhìn vào một điểm vô định trên bầu trời nhiều sao kia.

Nó chán ngấy cái cảnh ngồi yên một chỗ vì dù sao nó cũng là con người ưa vận động <lưu ý là ưa vận động chứ không phải ưa lao động nha!>. Nghĩ đi nghĩ lại, nó tin rằng mình có thể xoay sở với đôi giày này nên lại loạng choạng bước đi. Vừa đi được vài bước đã bị níu tay lại khiến nó suýt ngã.

Giận dữ quay lại nhìn cái tên dở hơi đang níu tay nó nhưng mắt nó đã hóa tròn xoe khi nhìn thấy Lâm Duy. Cậu đang níu tay nó, còn Thiên Kỳ lại ôm lấy cánh tay kia của Lâm Duy.

- Cô thích tôi phải không?

 

ĐỌc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !