Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 55)

Lượt xem chương này: 2540

- Mày dám ăn cắp tiền của một bà già ư? – Một tên con trai vừa nghiến răng, vừa luôn tay đánh thùm thụp vào người tên trộm đang nằm lăn dưới chân cậu thanh niên kia.

- Anh ơi….xin anh tha cho em… em trót dại anh ơi… – Tên trộm nói ngứt quãng và hét lên những tiếng thét kinh hoàng.

Máu từ vết thương chảy loang dài trên đường, áo tên nằm dưới đất thấm đỏ và dính bết vào người, tay cậu thanh niên kia cũng đầy máu, những giọt máu…không phải của cậu.

- Tha cho mày để mày tiếp tục hại người à? – Người kia vẫn không buông tha, đám thẳng vào mặt tên đó làm một luồng nước màu đỏ tuôn ra từ miệng.

- Đủ rồi đấy? Muốn giết người để vào tù bóc lịch hả? – Tên bên cạnh đang đứng yên quan sát thì vội vàng lên tiếng.

- Mặc tớ. Hắn ta đáng vậy. – Vẫn tiếp tục bạo lực mặc tên trộm khóc lóc thảm thiết, kêu gào khảm cổ.

- Thiên Bảo! Cậu hãy xem lại mình đi. Có thật sự cậu muốn đánh tên kia chỉ vì hắn ăn cắp tiền cảu bà già ko? Hay… hay cậu cần ai đó để trút giận? Cậu cần ai đó để đánh, vì thấy người khác đau, cậu nghĩ rằng mình sẽ bớt đau hơn? – Câu nói cuat Thiên Minh đâm trúng tim đen của Thiên Bảo, cậu ta ngừng tay và đứng dậy, lững thửng bước đi…

“Thiên Bảo, tớ phải làm gì? Làm gì để kéo cậu ra khỏi giấc mộng ko đáng có này?” – Thiên Minh nhìn theo cậu bạn, lắc đầu rồi quay lại nói với tên nằm dưới đất:

- Biến đi trước khi cậu ta quay lại. – Chỉ là một lời đe dọa thôi bởi cậu biết Thiên Bảo sẽ không bao giờ quay lại.

Trên vỉa hè, bóng một thằng con trai lững thững bước đi, những bước chân mệt mỏi, những bước chân vô định vì thằng con trai đó thậm chí còn chẳng biết mình đang ở đâu và mình sẽ đi về đâu…

Những lời nói của Thiên Minh lại ong ong trong đầu cậu. Có thực sự là chỉ vì thấy chuyện bất bình mới đánh? Đừng biện mình bởi đã trên một lần, cậu bỏ qua các vụ cướp đường sau lưng mình với ánh mắt vô can. Có thực sự khi thấy nỗi đau của người khác, cậu sẽ bớt đau hơn? Phải, Thiên Bảo đau nhưng lại chẳng biết vì sao lại đau, chẳng hiểu vì sao lại bực bội, chẳng hiểu vì sao phải cáu bẳn, chẳng hiểu vì sao thấy cô đơn mặc dầu từ trước đến nay cậu vẫn luôn vậy, chẳng hiểu thấy trống vắng, chẳng hiểu vì sao thấy thiếu một điều gì đó và chẳng hiểu vì sao…chẳng hiểu vì sao cứ luôn nghĩ về người ấy, một người con gái luôn xuất hiện trong những giấc mơ của cậu, một người con gái mà đến chính khuôn mặt của cô ấy cậu cũng không thế nhớ ra, một người con gái mà cậu có cảm tưởng đã ở bên mình lâu lắm rồi. Rốt cuộc người đó là ai?

“Dù có chuyện gì đi nữa cũng không được buông tay mình ra. Hứa nhé! Yêu bạn, cô bé ngốc của mình – Hoàng Thiên Bảo”

Dòng chữ đó cứ ám ảnh Thiên Bảo suốt và buộc cậu phải nhớ đến một ai đó, một ai đó mà cậu đã bỏ rơi… Tần suất cô gái ấy xuất hiện trong tâm trí cậu ngày càng nhiều. Cậu càng cố xua đuổi, nó lại càng cứ bám riết.

- Cậu chủ, mời cậu xuống dùng cơm. – Bác quản gia gõ cửa phòng.

- Tôi xuống bây giờ đây. – Thiên Bảo vừa nói vừa bước ra khỏi phòng.

Cậu sống cách ly với gia đình. Từ khi bị mất trí, cậu trở nên xa lánh mọi người xung quanh, mai danh ẩn tích suốt trong giới báo chí nhưng lại rất nổi trong giới dân chơi.

Căn nhà này rộng lắm, rộng đến nỗi cậu cảm thấy mình lọt thỏm và lạc lõng giữa nó. Những món ăn được bày biện trên bàn ăn….chỉ có mình cậu.

Khẽ thở dài, Thiên Bảo kéo đĩa cơm gần nhất lại gần và ăn nó. Nhưng bỗng dưng, mắt cậu sáng lên, đứng bật ra khỏi ghế. Đĩa cơm này… mùi vị này… cậu thấy quen, quen lắm.

- Nhất định sau này mình sẽ lấy bạn, lúc đó ngày nào cũng được ăn cơm bạn nấu.

- Thật ko? Cậu sẽ không chán cơm của mình chứ?

- Không bao giờ. Mình sẽ lấy bạn và bạn không được nấu cho ai khác ăn ngoài Hoàng Thiên Bảo.

Những đoạn hội thoại chắp vá tạo thành những mảng kí ức ko toàn diện. Thiên Bảo ôm đầu, cố nhớ ra người con gái ấy thì một giọng nói vang lên, một giọng nói cũng rất quen:

- Cậu có sao ko?

Thiên Bảo giật mình quay lại thì nhận ra người đó, người cậu đã nhẫn tâm nói lời chia tay.

- Hân Hân? Sao bạn đến nhà tôi? Chẳng phải….chúng ta đã nói rõ rồi sao? – Thiên Bảo nhăn mặt.

- Phải, đó là chuyện của chúng ta, chuyện của cả mình và cậu nhưng mình đến nhà cậu là chuyện của mình và…một người, mình đã hứa sẽ giúp cậu hồi phục thì mình phải giữ lời hứa. Còn… sau khi cậu khỏe lại, mình sẽ đi, ko bên cạnh cậu nữa – Hân Hân vừa nói vừa đặt cốc nước xuống bàn.

Thiên Bảo nhìn Hân Hân với đôi mắt tròn xoe. Cô bạn này thật kỳ lạ. Sao có thể thay đổi nhanh như vậy? Nhưng thôi, mặc kệ, cái trí nhớ đó khi muốn nó sẽ tự quay về.

===============================

Hôm nay là ngày 14/2/xxxx. Ngày 14/2, ngày valentine, ngày lễ dành cho những đôi tình nhân…

Các bạn đã, đang và sẽ có một ngày valentine vui vẻ chứ? Hãy mỉm cười dù ngày valentine có một mình hay hai mình vì dù sao, vào ngày này, mọi người quanh bạn đang cười thì không lý gì lại phải ủ mình ở nhà cả <mặc dù đó là tình trạng của tác giả>. Các bạn có ngày valentine cho riêng mình và nhân vật trong truyện này cũng sẽ có ngày valentine chỉ riêng họ mà thôi…

~*~*~*~*

- Hai đứa dẫn nhau đi chơi nhé? – Ông nội ôn tồn nói khi cả nhà đang xem ti vi ở phòng khách.

- SAO Ạ? – Cả hai đồng thanh rồi nhìn nhau và cùng nâng ly trà của mình lên, chuẩn bị uống thì…

- Hôm nay là lễ tình nhân mà. – Ông nói nhỏ nhẹ nhưng đáp lại là tình trạng ho sặc sụa của hai đứa cháu.

- Hai đứa này, uống có ngụm trà mà cũng để sặc nữa. – Mẹ Lâm Duy lắc đầu nhìn hai con người trẻ tuổi mặt đỏ bừng vì ho.

- Ông…. ông cũng biết ngày này à? – Lâm Duy cố bình tĩnh.

- Mày xem thường ông mày đấy à? – Ông nội mắng yêu.

- Có ai nghĩ ông lại có suy nghĩ của teen như vậy chứ ạ – Lâm Duy thì thầm chỉ để cho mình nghe.

- Cháu nói gì đó? – Ông nội nhìn Lâm Duy đầy dò xét khiến cậu hốt hoảng xua tay. Ông chuyển sang nghiêm mặt nói – Hai đứa đi nhanh, chưa qua 12h ko được bước chân vào nhà.

- Ông ơi, làm gì cho đến 12h hả ông? – Nó nhắn nhó.

- Cái đó là tùy hai đứa, liên quan gì đến ông? – Ông nội thản nhiên đáp rồi thản nhiên đưa tiễn hai đứa nó ra cổng.

Cánh cổng đóng sập lại trước mũi hai đứa mà chẳng biết nên làm gì cả.

Nó ngồi ăn vạ trước cổng, mặc cho Lâm Duy đi qua đi lại dò xét xem có cái lổ hổng nào để vào không.

- Này, anh định làm gì vậy? – Nó hỏi khi thấy cậu đã bám trụ vào thành tường.

- Nhìn ko thấy sao? Trèo vào nhà chứ làm gì nữa? – Lâm duy cáu và tiếp tục công việc giống khỉ.

Rồi thì bỗng một cây gậy phăng vào chân khi cậu đã trèo lên được trên đinh thành.

- Ah, ai vậy? – Cậu la toáng lên.

- Cho cháu chừa, ko đi mà trèo vào nhà làm gì? Nhớ là về sau 12h đấy. – Ông nội từ trong nhà nói vọng ra. Ông lão tài thật, biết trước cả những chuyện này nữa cơ đấy.

- Haha, đáng đời! – Nó cười toe toét mặc cho cái mặt tức tối, sát khí đùng đùng của ai đó chĩa vào nó.

- Lẹ lên. – Lâm Duy quay lưng gọi nó vẫn đang đứng cười như con hâm sau khi đã đi được một đoạn khá xa.

Nó trơ mắt ếch nhìn thì Lâm Duy nhăn mặt:

- Cô muốn ở đó làm thức ăn cho muỗi à?

Nó lắc đầu nguầy nguậy rồi theo chồng lên <Thiên> đường.

Đường phố về đêm lung linh những ánh đèn hoa rực rỡ. Những đôi tình nhân kéo nhau đi dạo trên vỉa hè và ngồi ung dung ngắm mặt hồ trên ghế đá. Tay trong tay, mắt nhìn mắt, trông họ thật là hạnh phúc. Có thể người cạnh họ không phải là một nửa thực sự nhưng vào cái giờ phút thiêng liêng đó, họ tin rằng họ sinh ra là để dành cho nhau…

Nó mỉm cười với những suy nghĩ vẩn vơ rồi hít hà cái không khí trong lành. Làm gì cho qua 12h đây? Nó thì có rất rất nhiều thứ để làm nhưng giờ đây ko chỉ mình nó thích là được.

“I’ll come running, to see you again

Winter, Spring, Summer or Fall,

All you’ve got to do is call,

And I’ll be there, yes I will,

- Alo! – Lâm Duy nhấc máy.

- <Lâm Duy, cậu có nhớ hôm nay là ngày gì không?> – Là Thiên Kỳ.

- Ngày…. à ngày. – Cậu sực nhớ ra cô người yêu thực sự của mình đang cần cậu nhất trong cái ngày lễ mà ai cũng có cặp đôi của riêng mình này.

- <Ngày gì?> – Thiên Kỳ giục.

- Chúc cậu một valentine ấm áp nhé! – Lâm Duy thở dài.

- <Chỉ thế thôi?>

- Chỉ thế thôi! Và tới yêu cậu.

- <Tớ cũng vậy. Tớ có thể biết cậu đang làm gì khi ko có tớ bên cạnh vào ngày này ko?> – Thiên Kỳ tò mò.

- Tớ… – Lâm Duy nhìn nó ngần ngại – Tớ ko có gì cả. Chỉ alf bận thôi. Cậu ko giận tớ chứ?

- Ko, tất nhiên! Thôi, cậu cứ quay lại với việc đang bận cảu cậu đi nhé. – Nói rồi, Thiên Kỳ cúp máy, lòng cô trỗi dậy một mối nghi hoặc. Kể từ lúc quen nhau, lúc nào vào ngày này, Lâm Duy cũng dẫn cô đi chơi đủ nơi, vậy mà hôm nay… Vì cái gì chứ?

Lâm Duy lại thở dài. Đã có những lúc, cậu nghĩ rằng sẽ bỏ mặc nó đi chơi một mình và cậu sẽ quay về với Thiên Kỳ. Nhưng… một thứ gì đó đã ngăn cản cậu, một thứ gì đó ở sâu thẳm trong lòng và cậu ko thể bỏ mặc nó.

- Ăn kem đi! – Nó kéo cậu đi về phía hàng bán kem tự động.

Lâm Duy bị kéo nên phải đi theo. Nhìn nó loáy hoáy mãi mà kem vẫn ko ra, cậu lấy làm thương cảm, bày cho nó cách làm rồi cả hai cùng nhâm nhi kem socola màu nâu óng.

- Này Lam Bình, tôi tặng cây cho cô nha! – Lâm Duy nảy ra ý tưởng quái dị khi cả hai ngang qua dãy hàng cây.

- Huh? Chỉ nghe người ta nói tặng hoa chứ ko ai nói tặng cây hết à. – Nó ngu ngơ nhưng vẫn đi theo Lâm Duy.

Cậu ko nói gì, chỉ cười bí hiểm rồi kéo tay nó về phía một dãy hàng xa nhất, dãy hàng bán các loại cây sống….ở nước.

Nó thắc mắc lắm nhưng vẫn muốn chờ xem cậu định giở trò gì?

- Tặng cô! – Lâm Duy nhịn cười rồi vớt một cây ở dưới cái hồ nhân tạo tặng cho nó. Nó vẫn ngây thơ ko hiểu, nhìn cái cây bèo nhỏ bé đang nằm trong tay mình. Phải, Lâm Duy tặng nó một cây bèo nhỏ và ôn tồn giải thích nữa chứ.

- Tên cô là Lam Bình, Lam là xanh. Bình là bèo. Lam Bình có nghĩa là Bèo xanh đấy ngốc ạ! – Dường như ko nhìn được nữa, cậu bật cười giữa chốn đông người qua lại.

Nó vẫn đang thuộc dạng chết lâm sàng. Ko thể nói nổi điều gì nữa. Lát sau, khóe miệng cử động tạo thành nụ cười nhạt. Cây bèo trên tay nó nhỏ nước xuống giày. Sau nụ cười nhạt đó, mắt nó chuyển sang hình viên đạn à ko, phải là đại bác mới đúng:

- ANH MUỐN CHẾT HẢ? ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO TÔI! – Nó chạy rượt theo Lâm Duy nãy giờ đã biết thân biết phận mà vọt trước. Tren tay nó, cây bèo nhỏ tội nghiệp bị cách ly khỏi nước vẫn đang mơn man theo từng hơi thở của gió….

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !