Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 71)

Lượt xem chương này: 2341

- Băng Di, con lại ăn cơm đi! – Ba con nhóc nói vọng ra từ căn bếp.

Con nhóc lẳng lặng ngồi vào ghế. Tại sao bếp nhà ai cũng “ấm áp ánh lửa hồng” còn bếp nhà nó thì lạnh lẽo thế này?

Con nhóc ngẩng mặt nhìn ba mẹ nó rồi cười khẩy. Họ là vợ chồng, họ chung chăn gối, họ ngồi ăn cơm với nhau, họ nhìn nhau bằng ánh mắt chứa đầy sự giả tạo và gượng ép.

Bất giác, nó thấy thương hại chính mình. Nó sống, nó ăn, nó ngủ, nó học, rồi nó làm mọi việc chỉ đơn giản như một nghĩa vụ. Nghĩa vụ mà từ khi sinh ra, nó đã bắt buộc phải làm.

- Ăn đi con – Ba mẹ con nhóc đồng thanh rồi gắp thức ăn cho con gái.

Không hiểu một thứ gì đó đã bắt con nhóc đứng dậy, lôi từ ngăn bàn phòng khách ra một tập giấy tờ rồi trình ra trước mặt “hai đấng sinh thành”.

- Ba mẹ ký vào đi. Con muốn sống là chính con chứ không phải sống để làm sợi dây trói buộc giữa hai người.

- Đơn li hôn? – Mẹ nó ngạc nhiên.

- Phải, là đơn li hôn. Chẳng phải ba mẹ cũng chỉ chờ đợi ngày được tự do thôi sao? – Nó nhíu mày.

- Con, vì con ba mẹ có thể làm tất cả. – Mẹ nó nhìn nó, ánh mắt đau khổ.

- Kể cả việc bắt con phải sống như một gánh nặng, như một trách nhiệm phải mang sao? – Nó lớn tiếng rồi bất chợt hạ giọng – Con biết ba mẹ cần tự do và con cũng vậy, con có cuộc sống của con.

Nói rồi nó bỏ lên phòng.

Ba mẹ nó ngồi đó, nhìn nhau rồi lại nhìn vào đơn li hôn trên bàn. Có lẽ con nhóc đúng. Nó có cuộc sống của riêng nó.

*~*~*

- Tôi cần nói chuyện với cậu. – Thủ lĩnh FM hội đích thân đến phòng của BF hội.

Tại sân sau vắng lặng của trường Trung học BFM.

- Không hiểu vì sao có những chuyện luôn khiến tôi và cậu dính vào nhau như nam châm vậy. – Thiên Minh đưa chân đá ngọn cỏ.

- Có lẽ là số trời. – Lâm Duy đút tay vào túi và nhếch mép cười. Chính cậu còn chưa tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó nữa là.

- Cậu và Thiên Kỳ… dứt điểm rồi sao? – Thiên Minh nghiêng đầu.

- Tôi không nghĩ anh có hứng thú với chuyện đó. – Lâm Duy nhún vai.

- Con bé là em gái tôi.

- Tôi biết. Nhưng có cần phải nhấn sâu quá vào chuyện đời tư của người khác không?

- Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. – Thiên Minh khẽ nhíu mày.

- Umk. Hình như vào hôm cưới, tôi đã nói với anh rồi thì phải. – Lâm Duy nheo mắt. Tất cả những gì cậu làm liệu có phải là tất cả những điều cậu muốn?

- Vậy là tôi có thể “động” vào BF mà không bị cản lại bởi cô em gái. – Thiên Minh cười khẩy.

- Đây chẳng phải là điều anh muốn lâu rồi sao? Chẳng qua vì Thiên Kỳ mà đình chiến thôi.

- Lạ thật, bây giờ vẫn không thể dễ dàng động vào cái hội quái quỷ của cậu. – Thiên Minh thở dài.

- Anh có tin không? Tôi biết nguyên nhân vì sao không thể. – Ánh mắt cậu ánh lên một niềm tin.

Thiên Minh nhíu mày nhìn cậu.

- Không cần phải nhìn tôi như vậy đâu. Bởi vốn dĩ giữa BF và FM luôn có… một người con gái. Dù không phải Thiên Kỳ thì người con gái kia vẫn tồn tại. – Cậu đưa mắt nhìn xa xăm rồi nói tiếp – Anh đã nghe câu chuyện về thiên thần làm tan chảy trái tim băng của hoàng tử chưa? Và anh đã bao giờ nghe câu chuyện về mặt trăng và ngôi sao. Liệu nghe xong anh có hiểu mặt trăng sinh ra là dành riêng cho ngôi sao và ngôi sao xuất hiện cũng chỉ vì muốn ở cạnh mặt trăng mà thôi.

Sau khi để lại một chuỗi lời nói khó hiểu, Lâm Duy bước đi nhẹ như cái cách mà cậu đến.

Còn lại một mình Thiên Minh giữa chốn ấy. Anh không hiểu, không hề hiểu về mặt trăng và ngôi sao nhưng lại hiểu rất rõ về thiên thần cảm hóa trái tim băng.

Bất giác, anh đặt tay lên ngực trái, nơi những tiếng đập của sự sống vang vọng trong lồng ngực.

“Tim ơi, liệu ta có quá vô tâm không? Ta chưa bao giờ biết mi đập là vì ta và có lẽ chưa bao giờ ta nghĩ mình có mi để cảm nhận được mi đang sống lại…nhờ một ai đó”

*~*~*

- Ba mẹ mình sắp li hôn rồi. – Băng Di thản nhiên thông báo.

- Là thật à? – Nó ngạc nhiên vì thái độ của cô bạn.

- Umk. Mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi. – Con nhóc cười nhạt rồi dang tay hít hà cái không khí trong lành.

- Có lẽ nó sẽ tốt cho cả ba người. Là bạn đề nghị đúng không? – Nó nhìn con nhóc.

- Là con gái của họ đề nghị.

Con nhóc nheo mắt. Là “con gái họ”chứ không phải là con nhóc Băng Di bình thường. Con gái họ sẽ mong họ hạnh phúc và cần giải thoát cho chính mình. Còn con nhóc vốn dĩ luôn nghĩ rằng mình là người ích kỷ và mình cần cả gia đình.

- Bạn sẽ sống một mình?

- Umk. Sống như một cơn gió. Gió tự do.

- Nhưng gió sẽ không bỏ rơi bạn bè phải không? – Nó quay mặt dỗi hờn.

- Tất nhiên. I love you so much. – Con nhóc hô to.

Lần đầu tiên con nhóc thấy rằng quyết định của mình là đúng. Giờ đây thật hạnh phúc vì con nhóc có những người bạn và con nhóc không còn là một gánh nặng cho ai khác trên đời nữa.

Nó cười tươi, hạnh phúc.

*~*~*

- Tin tức loan nhanh thật. Ngoài kia đầy rẫy tin đồn cậu và Hân Hân đấy. – Thiên Minh đặt cuốn sách xuống bàn.

- Sao lại là tin đồn? – Thiên Bảo cười hớn hở.

Thiên Minh nheo mắt khó hiểu nhưng cũng không giấu nổi niềm vui sướng.

- Cậu nhớ lại rồi sao?

- Cũng muốn lắm chứ nhưng sao tớ không thể. – Thiên Bảo cười buồn. Mỗi lần nhắc đến chuyện về một mảng kí ức bị mất, cậu lại bứt rứt không yên.

- Cứ nhờ thời gian giúp cậu đi. Đừng miễn cưỡng vì càng cố thắt nút lại càng thấy lỏng hơn thôi. – Thiên Minh an ủi rồi lại chăm chú vào quyển sách.

- Nói thật cho tớ biết, khả năng tớ có thể nhớ lại là bao nhiêu? – Thiên Bảo nhìn chằm chằm vào bạn.

-….

- Nói đi. Tớ cần biết sự thật.

- Umk. 10% – Thiên Minh cúi đầu.

Thiên Bảo lặng người. Sao bỗng dưng cậu thấy ghét bản thân mình quá chừng. Tại sao lại không biết quý trọng tính mạng để rồi rơi vào hoàn cảnh này cơ chứ? Mặc dù giờ đây cậu và Hân Hân vẫn là một đôi nhưng cậu đủ thông minh để hiểu Thiên Bảo trước đó và sau này khác biệt nhau dẫu có là một người.

 

ĐỌc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !