Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 73)

Lượt xem chương này: 2451

Nó cảm thấy thân hình đau ê ẩm. Đau nhất là ở sau gáy. Đã có chuyện gì xảy ra với nó và tại sao lại tối thế này? Nó có cảm giác như lơ lửng, choáng váng. Đầu nó cũng đau như búa bổ. Nó cố gắng tìm về với tiềm thức và hiện tại để rồi nhận ra rằng mình thậm chí còn chẳng thể nhấc nổi mi mắt chứ đừng mong đến ánh sáng.

- Con bé đó vẫn chưa tỉnh sao? – Một giọng nói của con gái vang lên. Dù đã cố mở mắt để nhìn nhưng có lẽ là quá sức với nó.

- Chưa. Vẫn còn mê man. Chắc là đánh hơi mạnh. – Giọng nói này có phần rất quen với nó.

Bỗng nó nhớ đến Tiểu Tiên. Cô bạn đi cùng nó liệu có xảy ra chuyện gì? Đang rơi vào tình trạng như nó hay thậm chí còn tệ hơn?

- Kế hoạch đó sao rồi chị? – Lại giọng nói “quen quen” đó.

- Yên tâm. Lát nữa người đó sẽ đến.

Chói.

Khoảng không trước mắt nó sáng lên dần và hai lớp mi nặng nề kéo lên để lộ đôi mắt đen nheo nheo vì nắng.

Nó nhận ra mình đang nằm sõng soài dưới sàn của một nơi đầy bụi bặm, chân tay bị trói bằng dây thừng.

Nó lắc đầu để lấy lại sự tỉnh táo thì bỗng đầu nó va phải một cái gì đó cưng cứng khiến nó Á lên một tiếng.

Những bước chân vội vã lại gần nó và trước mặt nó là hai bóng người đang chiếm hết ánh sáng từ ô cửa sổ hắt vào khiến khuôn mặt họ tối đen và khiến nó chẳng thể nhận ra ai đang đứng trước mặt mình.

- Bạn tỉnh rồi à?

Nó nhíu mày. Giọng nói này quả thật là rất quen mà.

- Tiểu…Tiểu Tiên? – Phải khó khăn lắm nó mới thốt ra một cái tên cũng rất “quen” với nó.

- Cảm ơn đã nhận ra tôi. – Tiểu Tiên nhếch mép cười.

- Tại sao lại là bạn? – Nó như không tin vào những gì mình vừa trải qua.

- Tại sao lại không phải là tôi? – Cô bạn nhún vai. – Bạn không biết thật hay giả vờ không biết vậy Lam Bình?

Những hình ảnh quá khứ như một cuốn phim đang trôi từ từ trong đầu nó. Và người ta thấy nó cười, cười chính bản thân mình.

- Thì ra cái lần tôi bị lạc trong rừng là do bạn. Còn lần này, bạn làm vậy là có ý gì? Mấy người muốn gì ở tôi?

- Cho xin chút danh dự và lòng tự trọng của mày thôi. – Một giọng nói khác vang lên thu hút sự chú ý của nó.

- Bạn là….

- Uyên Vân, chị họ của Tiểu Tiên, bạn thân của con bé bị mày cướp mất thằng người yêu. – Uyên Vân nhìn nó bằng ánh mắt cay độc và nhờ ánh nắng, ánh mắt đó càng hiện lên như một lưỡi dao nhuốm màu đỏ đầy chết chóc.

Nó cố ngồi dậy nhưng không được. Nó muốn nhìn rõ hơn gương mặt của cô bạn có tên Uyên Vân này nhưng không thể bởi cô đang đứng ngược chiều nắng.

- Tôi sao? Sao tôi chẳng nhớ mình đã cướp thằng người yêu nào của con bé nào là bạn thân của người có tên là Uyên Vân cả nhỉ? – Nó nheo mắt.

- Đừng giả nai. Tên Lâm Duy đó bị mày lừa chứ tao thì không đâu. Thật tao không hiểu hắn ta tại sao lại chọn con bé như mày mà bỏ qua con bạn đa tài của tao nữa. – Uyên Vân di chuyển lại gần và nâng cằm nó lên. Đến lúc này nó mới có thể nhìn rõ được khuôn mặt của cô bạn.

Và lúc đó, chính nó cũng đã hiểu mình đang rơi vào tình huống nào và nó hiểu mình đang trả cái giá trong khi nó chẳng mua bất cứ thứ gì vì Lâm Duy đâu có thích nó. Nếu cậu thích nó dù chỉ một ít thì có lẽ nó sẽ chấp nhận cho cái giá hôm nay. Có đáng chăng?

Nó cười khẩy và nụ cười đó khiêu khích lòng hiếu thắng của Uyên Vân, cô hung hãn đẩy nó ra thật mạnh.

“Đốp”

Đầu nó va mạnh vào cạnh bàn mục gần đó và một lần nữa, nó rơi vào trạng thái mê man, choáng váng, chẳng nhận thức được gì ngoài việc mình đã ngất đi.

- Chị mạnh tay quá chăng? – Tiểu Tiên nhìn nó lo lắng.

- Cô ta không chết được đâu. Phải cho cô ta ngủ mấy ngày mới thực hiện được kế hoạch của chúng ta. – Uyên Vân cười nham hiểm rồi lướt ngang qua người nó giờ chẳng khác nào một cái xác.

~oOo~

- Chẳng phải hôm nay cô ta có tiết kiểm tra sao? Thế mà lại không đi học. – Lâm Duy đi qua đi lại lo lắng.

Chợt, điện thoại trong tay cậu rung lên, một tệp tin từ số lạ được gửi đến.

Open.

Vừa nhấn nút thì lập tức, trên màn hình điện thoại, những bức ảnh với dáng hình người con gái quen thuộc xuất hiện. Trong bức ảnh có máu, máu trước mắt cậu và máu chảy trong lòng cậu.

Phía dưới kia có một dòng tin nhắn:

“Lâm Duy, cậu đến bệnh viện thành phố, phòng 303, tầng ba nhanh.”

Đưa đôi mắt thờ thẫn nhìn xung quanh rồi bỗng quay về với thực tại, cậu chạy nhanh đến địa chỉ mà “người lạ” nói. Cậu chỉ mong gặp được người đó bởi cậu đã thấy máu, thứ đáng ra người con gái ấy không nên để rơi…

- Này, có chuyện gì mà chạy như ma đuổi vậy? – Key cùng Nguyên Hoàng và Jun đang đi ngược chiều.

- BUÔNG RA. – Lâm Duy hét lên giận dữ.

Lập tức, Key buông tay ra và cả ba chạy theo cái bóng ma vương đang nổi giận kia.

Tại bệnh viện, Lâm Duy bực bội nhấn nút thang máy. Cái thang máy chạy chậm hay là tim cậu đang đập quá nhanh?

Khẽ đẩy cái cửa phòng bệnh nặng trịch, cậu bước vào phòng và đưa mắt tìm kiếm.

Trước mắt cậu, một cô gái nhỏ đang nằm trên giường bệnh trắng muốt. Những ngọn tóc lòa xòa nơi khuôn mặt và mắt cậu dừng lại nơi vệt băng trắng đang hiện diện bên gò má kia.

Cậu từ từ tiến lại gần và đưa tay chạm nhẹ vào cái vết băng vừa mới xuất hiện trên khuôn mặt xinh đẹp, thầm nguyền rủa kẻ đã gây ra chuyện này.

Cô gái nhỏ từ từ mở mắt và bất giác ôm chầm lấy cậu như một thói quen.

- Lâm Duy. – Tên cậu được thốt lên trong làn nước mắt.

- Ai đã làm việc này? – Lâm Duy gằn giọng.

- Là…là…

- Tại sao không nói? – Lâm Duy ra vẻ đe dọa.

- Là vợ cậu, Lam Bình. – Một giọng nói thứ ba xen vào cuộc nói chuyện.

Cả hai con người trong phòng quay lại nhìn người vừa cất tiếng nói kia.

- Uyên Vân, sao cậu…? – Cô bệnh nhân nhỏ vò hai tay vào nhau lo lắng.

- Thiên Kỳ, sao lại phải giấu chứ? Hãy cho cậu ta biết rõ vợ cậu ta là người thế nào đi. – Uyên Vân chau mày rồi nhìn sang Lâm Duy – Sao hả? Thất vọng chứ? Cô vợ dễ thương, đáng yêu của cậu…

Cậu nhìn Thiên Kỳ, nhìn vết thương trên mặt cô rồi hạ giọng:

- Tại sao cô ta lại làm vậy?

- Vì ghen tị. Thế mà cũng hỏi sao? Tôi nghĩ cậu chắc phải biết chứ? – Uyên Vân cười nửa miệng.

“Có phải vậy không? Có phải chính cô đã làm việc này không Lam Bình?”

Dòng suy nghĩ chạy trong đầu cậu. Rồi cậu bỏ đi. Tiếp tục đứng ở đây sao nổi khi mà trong đầu cậu đã không còn chứa một lời nói nào “dễ nghe” để nói với Thiên Kỳ nữa rồi.

- Tớ…tớ thấy không cần làm vậy. – Thiên Kỳ ánh mắt cầu cứu.

- Cậu phải biết tự nắm lấy tình yêu của mình chứ? – Uyên Vân bực vì sự yếu đuối của bạn mình.

- Cậu thì sao? Cậu thích Thiên Bảo nhưng cậu có làm gì để dành lại cậu ấy đâu? – Thiên Kỳ bắn trúng yếu huyệt của cô bạn làm cô nàng đau nhưng trấn tĩnh ngay tức khắc.

- Cậu sai rồi. Tớ… không còn thích cậu ấy nữa. Và cậu biết không? Tớ yêu theo cách ích kỷ. Tớ vui khi thấy mọi người đau khổ, quỵ lụy trước tình yêu. – Nói rồi, Uyên Vân đẩy cửa bước ra ngoài.

Còn lại một mình, Thiên Kỳ vùi mặt vào hai bàn tay. Cô quả thật mệt mỏi với trò đùa này.

Lúc nhập cuộc với một nỗi đau do Lam Bình gây ra, cô mang theo nỗi hận thù nhưng giờ đây, chính cô cũng ước mong có thể ôm hận thù mà rút lui.

Phải, như Uyên Vân đã nói, cô yếu đuối và không biết cách để yêu…

- Thiên Kỳ.

- Anh. – Cô ngẩng mặt lên khi nghe thấy tiếng gọi.

- Umk. Đau không? – Thiên Minh ngồi cạnh em gái.

- Đau. Nó rát lắm. Không biết bao giờ mới tháo băng được. – Thiên Kỳ cúi đầu bởi đơn giản cô đang nói dối. Và bởi đơn giản phía sau lớp băng kia chẳng hề có một vết thương nào.

- Không, anh hỏi tim em cơ. – Thiên Minh dịu dàng, khác hẳn vẻ lạnh lùng ngày thường.

Thiên Kỳ thoáng sững sờ nhưng rồi cũng mỉm cười cay đắng.

- Umk. Cũng đau.

Thiên Minh ôm em gái vào lòng. Cậu cảm thấy bất lực, cậu có thể bảo vệ Thiên Kỳ khỏi bất cứ một tổn thương nào về thể xác nhưng lại không thể bảo vệ được trái tim mong manh của cô em gái.

- Anh hai. Nếu em nói người đã gây ra vết thương trên mặt em là Lam Bình thì… sự lựa chọn của anh là gì? – Thiên Kỳ thỏ thẻ.

Rồi một thoáng đứng hình. Toàn thân cậu như đông cứng. Khóe môi chẳng thốt được một lời.

Khẽ nâng khuôn mặt em gái để ngắm nhìn cho rõ. Cậu đưa tay vuốt nhẹ cái băng y tế màu trắng trên khuôn mặt thân yêu rồi lại tự hỏi mình câu hỏi đó, câu hỏi mà Thiên Kỳ vừa hỏi: Lựa chọn của cậu… trả thù hay không?

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !