Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 83)

Lượt xem chương này: 2512

Băng Di ngồi nhấm nháp ly kem lạnh <Híc, xin lỗi, nhân vật của mình có lẽ ai cũng thích kem, ghét ớt!!!!>. Con nhóc thích vị lạnh buốt của kem .Có người bảo rằng kem ăn tuy lạnh nhưng vào đến cổ họng thì lại thấy ấm vô cùng và có thử thì mới biết điều đó là đúng hay không.

- Tên lạnh, thích mùa đông lạnh, thích mưa lạnh, thích kem lạnh, tính cách cũng lạnh nốt. Bạn là người gì vậy không biết? – Jun kéo ghế ngồi trước mặt con nhóc.

Con nhóc chỉ lặng lặng không nói gì, chăm chú hoàn thành nốt ly kem của mình.

- Này bạn có nghe tôi nói gì không vậy?

Vẫn im lặng.

Jun bực mình đi về phía quầy phục vụ. Khi anh chàng quay về, trên tay đã thủ sẵn một chai ớt tương cay xé lưỡi.

Jun dốc ngược chai và ớt đỏ từ trong chai tràn xuống ly kem của con nhóc.

- Một sự kết hợp hoàn hảo giữa thích và ghét đấy. Ngon miệng nhé.

Con nhóc thoáng bực bội nhưng rồi khẽ nhếch mép cười. Nụ cười làm Jun ngạc nhiên hết mức. Vẫn biết người con gái trước mặt cậu có một “sức nhẫn nhịn” phi thường và tính cách lạnh hơn cả băng Nam Cực nhưng trong trường hợp đó mà không phản kháng thì họa chăng có vấn đề về thần kinh.

Đoạn con nhóc cúi đầu ăn tiếp phần kem trộn tương ớt của mình, Jun đã không khỏi bàng hoàng.

Mặt con nhóc đỏ lừ, mồ hôi rịn xuống trán và con nhóc… khóc.

Jun đứng sững, chẳng hiểu vì sao mình làm vậy và cũng chẳng hiểu vì sao con nhóc lại xử sự một cách ngốc nghếch như vậy.

- Này… bạn… – Jun lắp bắp.

Con nhóc chẳng thèm ngẩng mặt lên nhìn Jun lấy một lần, vẫn lặng lặng ăn hết cốc kem của mình mặc cho vị có khó chịu đến đâu đi chăng nữa.

“Rầm”

Chiếc ghế bị xô ngã, con nhóc chạy vụt đi, trên bàn, cốc kem hết sạch.

“Con nhỏ đó bị làm sao vậy?”

Jun cảm thấy như vừa rồi không phải cậu đổ tương ớt vào ly kem của con nhóc mà là đang đổ tương ớt vào lòng mình.

Trong nhà vệ sinh sinh nữ, tiếng nước chảy lấn át cả tiếng khóc của một đứa con gái. Nó đã từng bảo rằng khi khóc đừng cố kìm nén mà hãy khóc thật lớn. Nếu không muốn ai nghe thấy mình khóc thì vặn nước thật to chứ đừng dại gì mà khóc trong câm lặng vì như vậy sẽ rất khó chịu.

Không hiểu sao lúc này lại thấy nhớ nó đến vậy. Muốn biết giờ nó đang ở đâu, làm gì?

Rửa qua khuôn mặt ướt đẫm, con nhóc nhìn mình trong gương rồi khẽ mỉm cười. Cay quá… tất cả các giác quan đều cay.

But If you wander cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who care for you.

Điện thoại reo dai dẳng trong túi áo.

- Alo.

- <Là mẹ đây!>

- Vâng.

- <Ba mẹ vừa ở tòa về. Họ phán xét xong rồi. Chiều mẹ sang Mỹ, con…đi cùng chứ?>

- Không ạ. Chúc mẹ vui vẻ. Con sẽ sống một mình.

Nói rồi, con nhóc gập máy. Thật ra đây có phải là điều con nhóc muốn hay không? Sống một mình chỉ với tiền trợ cấp hằng tháng của ba mẹ? Con nhóc đã từng khao khát ngày này biết nhường nào nhưng khi ngày đó đến thì sao lại cảm thấy thật nhanh, nhanh như một cái chớp mắt.

Bước một mình trên hành lang đầy nắng, khẽ suy nghĩ vu vơ về cuộc sống mơ ước, chợt tay con nhóc bị ai đó níu lại, một chàng trai ngược chiều.

- Tảng băng di động… à không… Băng Di, xin lỗi! Lúc nãy…. – Jun lắp bắp.

Con nhóc hít một hơi thật sâu, có lẽ đến lúc nên làm rõ tất cả những thắc mắc trong lòng nó đối với tên con trai này.

- Thật ra bạn ghét tôi đến thế sao? Lúc nào bạn cũng tìm cách gây sự, chọc tức tôi. Tôi có làm gì không phải với bạn thì bạn cũng nói cho tôi biết để tôi còn tránh chứ? Hay tại kiếp trước tôi nợ bạn cái gì chưa trả nên trời định bạn xuống cạnh tôi để đòi nợ?

Jun ngớ người. Cậu ghét con nhóc sao?

- Tôi…tôi đâu có ghét bạn.

Con nhóc nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.

- Bạn không biết hay là giả vờ không biết vậy. Tôi… thực ra… tôi thích bạn nhiều lắm Di à! Nhưng bạn lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng với tôi, lúc nào bạn cũng xem tôi như những người bình thường khác, đối xử với tôi bằng thái độ mà bạn vẫn đối xử với những tên con trai quanh bạn không hơn không kém. Tôi chỉ muốn bạn chú ý đến tôi, muốn bạn phải nói với tôi nhiều hơn, không giữ khoảng cách với tôi nữa thôi mà. Những lúc tôi tỏ ra quan tâm đến bạn thì bạn lại gạt phăng như tạt gáo nước lạnh vào mặt tôi vậy nên lần nào gặp bạn, tôi cũng đều tìm cách gây sự với bạn. Tôi ghét bạn lắm vì… tôi thích bạn mất rồi!

Jun nói một tăng, con nhóc đứng sững vì tất cả những gì vừa nghe được.

Lúc Jun định thần xem mình vừa nói điều gì thì đã muộn mất rồi. Mặt cậu đỏ lự rồi quay lưng bỏ đi.

Còn lại một mình trên hành lang vắng, con nhóc khẽ cười. Một thứ cảm xúc mới mẻ đang len lỏi vào trái tim cô nàng 17.

~oOo~

Hoài An nhảy cẫng lên và thả mình xuống nệm. Cô bé cười tươi và dường như đó là lần cô vui nhất kể từ khi chị Hoài Anh mất.

Suy nghĩ một hồi, cô nghĩ rằng mình nên báo với một người.

- Alo, chị Thiên Kỳ! – Hoài An hí hửng.

- <Hoài An à? Chị quên mất cô bé> – Giọng Thiên Kỳ vui vẻ.

- Chị…. sẽ không giận em nếu em… quay về bên anh Key chứ? – Hoài An lo lắng hỏi.

- <Hoài An này. Chị xin lỗi em. Đáng ra chị nên nói với em chuyện này sớm hơn. Chị xin lỗi em gái của chị. Chị là một người chị ích kỷ> – Giọng nghèn nghẹn.

- Chị… sao lại nói vậy?

- <Chị hận Key không chỉ vì đã gián tiếp cướp mất người bạn của chị mà còn là vì anh chàng cũng gián tiếp phản đối việc chị đến với người mà chị yêu.>

- Vậy nên chị mới bảo em phải làm cho anh ấy đau khổ?

- <Chị xin lỗi Hoài An>

Hoài An khẽ cười. Thì ra không hoàn toàn là vì Key. Thì ra “tội” của anh trong mắt Thiên Kỳ lại lớn đến vậy. Thì ra… cô cũng chỉ là con rối.

- Giờ thì kết quả là gì?

- <Chị thua.> – Thiên Kỳ đáp gọn và dập máy sau khi chúc phúc cho người em gái.

Thật ra, đâu phải là cô thua đâu? Khi thành thật thú nhận thì cô đã chiến thắng lòng hận thù và chiến thắng chính bản thân mình.

~oOo~

Nó ngân nga một vài bài hát quen thuộc sau lưng Tùng Kha. Anh chở nó đi dạo phố trong cái nắng ấm dìu dịu chứ không chói chang.

- Em không gặp khó khăn gì cho việc nhập học chứ? – Anh hỏi nó.

- Em chưa tìm được trường. Mà chẳng phải trong giấy khai sinh thì em đã là sinh viên năm nhất như anh rồi còn gì. – Nó cười hì hì.

- Nhưng em vẫn chưa lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba đâu. – Anh sém chút đã đưa tay cốc đầu nó, may mà đang cầm lái.

- Thôi thôi, em biết rồi. Hồi gặp anh ở tiệm Windy Ice-cream, trông anh cù lần lắm. Thế mà ai ngờ lại.. đanh đá thế này cơ chứ. – Nó bĩu môi.

- Tưởng đang cầm lái là không xả cho em một trận được hả? Nói ai cù lần vậy nhóc? – Anh quay đầu dùng một tay cốc đầu nó đau điếng rồi nhanh chóng tăng tốc độ. Những vòng quay của xe đạp nhanh hơn.

Nó la oai oái, cảm giác như đang dần rớt khỏi xe ý.

Rồi như một phản xạ có điều kiện, nó vòng tay ôm lấy người con trai phía trước.

Khẽ cười, anh cố đạp nhanh hơn để gió át đi tiếng hét chói tai của nó.

~oOo~

- Vẫn chưa có tin gì sao? – Key lân la đến chỗ Lâm Duy và hỏi.

Không trả lời. Vậy là tin tức về nó vẫn là con số 0.

Mới mấy ngày mà mặt ai nấy đều phờ phạc hẳn, nhất là Lâm Duy. Cậu như một tên điên dại tìm nó khắp mọi ngóc ngách. Tất cả danh sách học sinh cả nước cậu đã xem đi xem lại cả hàng trăm lần. Danh sách học sinh từ Việt Nam ở Anh quốc <đất nước mà chuyến bay mang nó đi> cậu cũng đã kiểm tra nhưng không thấy tên nó. Rốt cuộc thì nó đang trốn ở đâu?

Nữ sinh trong trường xôn xao bàn tán về việc thủ lĩnh BF “xuống cấp” quá nhiều.

Lâm Duy tạt ngang qua lớp 11A3, chỉ đích danh Hân Hân và Băng Di ra gặp.

- Nói cho tôi biết đi, Lam Bình đang ở đâu?

- Làm sao tụi tôi biết được. – Cả hai đồng thanh.

- Hai người là bạn của cô ấy mà. – Lâm Duy gằn giọng.

- Còn anh là chồng của bạn ấy đấy. – Băng Di nhếch mép.

Lâm Duy sững người. Phải, cậu là chồng nó nhưng chính cậu còn không thể biết được nó đang ở đâu. Cậu vô dụng đến vậy sao?

Lâm Duy lững thững bước đi. Trong lòng chợt cảm thấy khó chịu. Không giữ được người con gái mà mình yêu ư? Nếu biết thế này, cậu đã nói cho nó biết sớm hơn. Nhưng thời gian đâu có cho cậu thêm một cơ hội nào nữa.

Đợi cậu vừa đi khuất, Hân hân nhìn theo lắc đầu:

- Có nên nói không?

- Chuyện đó… nếu Lam Bình không muốn thì cũng chẳng làm khác được. – Băng Di nói rồi bước vào lớp.

Tại phòng BF hội.

Một tên đàn em xồng xộc chạy vào trong.

- Anh…

- Có tin gì sao? – Lâm Duy chồm người khỏi ghế.

- Thực ra…. – Tên đó ấp úng.

Cậu bước lại và túm lấy cổ áo tên kia, giọng đầy đe dọa.

- Nói nhanh!

- Có người bảo đã nhìn thấy cô gái ấy ở núi Nhất Thiên. <Chú ý: Địa danh chỉ mang tính minh họa>

Cậu buông cổ áo tên kia một cách bạo lực rồi bước chân vội vã ra ngoài.

- Cậu đứng lại. Đợi bọn tớ cùng đi. – Jun gọi theo.

- Để tớ đi một mình. Mặc tớ. – Lâm Duy dừng lại đôi phút.

- Nguy hiểm đấy. Đó là ngọn núi địa hình hiểm trở nhất nước ta mà. – Nguyên Hoàng can.

- Đằng nào cũng thế cả. Không tìm được cô ấy thì có khác gì không thấy được sự sống đâu. – Cậu nhún vai, khẽ nhếch mép rồi bước ra xe.

Gió tạt mạnh vào mặt rát buốt. Mọi thứ xung quanh như mờ nhạt dần. Cậu đã tìm nó trong vô vọng như một tên ngốc, một cái máy chỉ biết làm việc hết công suất. Vậy mà chẳng có một tin gì về nó cả. Tuyệt vọng biết nhường nào. Có người nhìn thấy nó .Chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi giữa màn tuyệt vọng vô biên nhưng chỉ cần như thế là đủ.

Ai đó đã từng nói con người ta chỉ biết được giá trị thực sự của một ai đó khi họ rời khỏi cuộc đời mình. Với cậu, nó quan trọng biết nhường nào.

~oOo~

Đêm tự do đầu tiên của con nhóc, không hiểu sao lại cảm thấy buồn vô biên.

Vậy là ba mẹ đã li hôn, hai người họ mỗi người một nơi, chỉ có mình con nhóc là ở nơi này, trong căn nhà này. Nhớ hồi còn là con nhóc bốn tuổi, nó đã tự khoe với bạn bè về gia đình hạnh phúc của mình. Khi biết sự thật về cái hạnh phúc ảo mà mình đang hưởng, con nhóc không hề tham gia vào bất cứ cuộc bàn luận nào của tụi bạn nữa. Con nhóc sợ bọn nó hỏi về gia đình, về ba mẹ, về cảm xúc của một người con. Rồi con nhóc sẽ phải trả lời thế nào.

Giờ đây sao bỗng dưng lại thấy nhớ ba mẹ vô cùng. Cái gì đi rồi mới biết quý quả đúng không sai nhưng mà nếu có cho con nhóc thêm một cơ hội để làm lại, hẳn là vẫn con đường này bởi chẳng ai muốn là người cướp mất hạnh phúc của người khác cả.

But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who care for you
If you feeling sad
Your heart gets colder
Yes I show you what real love can do.

Những giai điệu nhẹ nhàng của bài hát Cry on my shoulder vang lên khe khẽ trong màn đêm tĩnh lặng.

Con nhóc khẽ cười. “Nhưng nếu bạn muốn khóc, hãy khóc trên vai tôi”. Còn con nhóc? Nó sẽ khóc trên vai ai bây giờ bởi giờ đây nó thực sự muốn khóc…

 

ĐỌc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !