Truyện kiếm hiệp
 

Có một điều em không biết: Anh yêu em! (chương 86)

Lượt xem chương này: 2488

Trùm chăn kín đầu, nó rên rỉ trong đau đớn. Tại sao đến bây giờ nó mới thấy cậu quan trọng với nó biết nhường nào? Tại sao đến bây giờ, nó mới nhận ra mình yêu cậu đến nhường nào? Tại sao đến bây giờ nó mới hiểu tình yêu của nó dành cho cậu còn lớn hơn cả cái tình cảm rung rinh của nó dành cho Tùng Kha và rằng nó yêu cậu hơn ai hết và rằng hơn bao giờ hết, nó khao khát được yêu cậu như bây giờ, hơn bao giờ hết, nó ước mong được nói với cậu rằng nó yêu cậu. Nhưng… lại hai từ “số mệnh”, chẳng bao giờ cho con người ta hưởng hạnh phúc trọn vẹn… Lúc nào nó cũng nghĩ về cậu, chỉ là nó phủ nhận suy nghĩ đó của mình mà thôi. Nó đã từng đinh ninh rằng cảm giác của nó khi ở cạnh Tùng Kha giống như cảm giác lúc bên cạnh cậu nhưng chỉ là lầm tưởng mà thôi. Cậu có thể thay thế anh nhưng không ai có thể thay thế được cậu trong cuộc đời nó và ngay cả trong trái tim nó.

Giá như nó đừng gặp cậu, giá như cái ngày người ta đến đón nó ở nhà tình thương, nó kiên quyết không đi thì có lẽ số phận đã không có cơ hội để trêu ngươi nó như vậy.

“Tin cậu chủ tập đoàn Fashin chết vì tai nạn giao thông được ghi nhận như một tin nóng. Vào sáng nay, tất cả các báo đều đã đặt bài này ở trang nhất. Tập đoàn Fashin sẽ do ai tiếp quản vẫn còn là một dấu hỏi chấm lớn. Liệu có phải vì sự cố này mà tập đoàn sẽ ngừng hoạt động một thời gian dài hay thậm chí là phá sản hay không?

Theo điều tra của cảnh sát khu vực thì chiếc xe mang biển số Fx chính là chiếc xe độc quyền của cậu chủ nhà họ Lâm – Lâm Duy. Đến sáng nay, người ta đã tìm thấy chiếc xe ở vách núi. Theo lời kể của người dân ven khu vực thì họ đã đưa người thanh niên trong xe hay là cậu chủ Lâm Duy vào bệnh viện gần đó nhưng tim cậu ta đã ngừng đập vào 7h36’ sáng nay và ngay sau đó, người nhà họ Lâm đã tìm cách giấu cánh báo chí để đưa thi thể cậu về nhà. Có lẽ đây là một cú shock lớn cho gia đình họ và cũng là một lợi thế lớn cho đối thủ cạnh tranh của tập đoàn Fashin nên chủ tịch tập đoàn này đã cố che đậy bằng cách an táng “ngầm” cho con trai.

Dù sao đi nữa cũng xin chia buồn cùng gia đình về sự mất mát về cả vật chất lẫn tinh thần này. Xin hẹn gặp lại các bạn vào ngày mai.”

- Im ngay!!! – Nó ném cái điều khiển vào màn hình ti vi rồi hét toáng lên.

- Bịa đặt! Hắn ta sao có thể chết dễ dàng như vậy được. Nhất định là các người nhầm rồi! – Giọng nó nhỏ dần rồi ngồi bệt xuống sàn.

Úp mặt vào hai tay, nó khóc nấc lên.

Làm sao mà nó tin được đây? Cậu bảo nó làm sao mà tin đây? Mới hôm nào Hân Hân điện cho nó bảo Lâm Duy hỏi tin tức về nó, thế mà giờ đây trên các phương tiện thông tin đại chúng lại đầy tin của cậu. Họ bảo cậu đã chết. Đời nhiều người tên Lâm Duy lắm, chắc không phải là tên chồng hắc ám ngày nào của nó đâu, chắc không phải là người đang nắm giữ trái tim của nó đâu. Nhưng mà người tên Lâm Duy, là cậu chủ của nhà họ Lâm, là người thừa kế tập đoàn Fashin, là người sở hữu chiếc xe mang biển Fx chỉ có một mà thôi. Đau lòng thay đó lại chính là người nó yêu. Ông trời đang đùa giỡn nó sao?

Nó là một người lạc quan, luôn có thể cười trong mọi hoàn cảnh. Nhưng bảo nó làm sao mà cười được khi mà những người nó yêu thương nhất đều lần lượt rời bỏ nó mà đi. Ông nội nó, ba mẹ nó rồi giờ đến cả Lâm Duy nữa, Thượng đế cướp tất cả những “thiên thần” trong cuộc đời của nó, “chiêu mộ” họ về bên ngài để mình nó bơ vơ trên trần đời.

- Chị ơi, cho em đặt một vé tàu đến… – Nó nói trong tiếng nấc rồi nhanh chóng gập máy sau tiếng “Được” của chị nhân viên ga tàu. Bám vào thành tường để gượng dậy, nó lau qua khuôn mặt rồi khoác áo vào. Nó phải về chứ. Dù có phải lết nó cũng phải lết về đó để nhìn cậu… lần cuối, để hỏi tội cậu sao lại bỏ rơi nó mặc dù chưa bao giờ cậu bảo rằng sẽ đến với nó cả…

.

.

.

Tàu đến bến, nó bước những bước chân nậng nề xuống sân ga.

Nơi này thật quen thuộc đối với nó, nơi nó từng sống một thời gian dài và cũng chính là nơi có người mà nó yêu thương…

- Chở cháu đến bệnh viện Nhất Thiên. – Nó leo lên taxi. Nó đã từng rất kỳ vọng vào xác suất sai lầm của bệnh viện này. Nó đã từng rất kỳ vọng rằng người đó không phải là Lâm Duy.

Một bệnh viện bên vách núi có địa hình hiểm trở nên không có lắm bệnh nhân.

Tiếng bước chân dội vào tường khiến cho dãy hành lang trở nên trống đến lạ.

- Chị ơi! – Nó gõ gõ tay vào bàn của bác sĩ trực.

Vị bác sĩ trẻ tuổi ngước khuôn mặt hiền từ nhìn nó.

- Chị cho em hỏi có phải hôm trước có một vụ tai nạn ở núi Nhất Thiên và người thanh niên trong xe được đưa vào đây phải không ạ? – Nó đặt tay lên ngực trái, như muốn giữ chặt trái tim mình, không để nó bất ngờ vỡ òa trước một tin gì đó thực sự khủng khiếp.

- Đúng rồi em! Nghe bảo cậu ta là cậu chủ nhà học Lâm. – Chị khẽ kéo gọng kính xuống để nhìn nó.

- Cậu ấy… – Mắt nó nhìn khẩn thiết.

- Cậu ta chết rồi. Người nhà đã đưa thi thể cậu ta về. – Chị lại kéo gọng kính lên và chăm chú vào cuốn báo tin tức với khuôn mặt Lâm Duy ở trang nhất, nói thản nhiên.

Nó đã chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất rồi nhưng sao người nó cứ mềm nhũn ra cọng bún, chân tay bủn rủn. Ai đó đang rút dần xương trong người nó, và rút luôn cái gọi là sự sống trong tâm hồn nó.

- Em không sao chứ? – Chị bác sĩ nhíu mày.

Nó không trả lời, chỉ đờ đẫn bước đi.

Lắm lúc, nó muốn nằm lăn ra mà chìm vào giấc ngủ, chìm vào những mộng mị ảo mà thực.

Nó đã mơ thấy Lâm Duy. Và ngay lúc này đây, nó muốn được gặp cậu dù là trong mơ, muốn hỏi cậu tại sao lại rời bỏ nó.

Một chiếc xe dừng lại bên cạnh nó. Nhẹ nhàng lau những dấu tích của nước mắt trên khuôn mặt, nó mở cửa xe, nói bằng giọng thản nhiên nhất có thể.

- Bác cho cháu đến biệt thự nhà họ Lâm đi ạ.

Chiếc xe lăn bánh, nó tựa đầu vào cửa xe, lơ đãng nhìn bầu trời với một màu u ám. Là trời u ám hay thực chất trong lòng nó không thể trong xanh đây?

- Hơn một tuần không gặp, trông em cũng không khác xưa là bao nhỉ? – Một giọng nói lạnh lùng mà quen thuộc vang lên. Một luồng điện rút ngang cột sống nó, nó giật mình quay sang.

- Là… anh? – Nó lắp bắp.

- Không cần phải ngạc nhiên đến vậy chứ? Trông em giống như người mất hồn vậy, không cần biết có phải là taxi hay không, chỉ cần xe dừng lại bên cạnh là leo lên ngay à? Không sợ người ta bắt cóc sao?

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !