Truyện kiếm hiệp
 

Đồ ngốc! tôi là chồng của em! (chương 13)

Lượt xem chương này: 2979

Chap 13: Face to face

Tiếng bước chân đến.

Tiếng bước chân dừng lại.

Phút chốc chỉ còn âm thanh hỗn độn của động cơ cánh quạt, đồng cơ ô tô gần bao trùm lấy mọi thứ.

-Đến nhanh đấy!_Vẫn giữ nguyên tư thế cũ, Đằng Hy cười ranh mãnh nhìn Đằng Dạ tâm tình lạnh lẽo đang đứng trước mặt mình, đánh giá.

Đằng Dạ nghe câu châm chọc của Đằng Hy cũng chẳng thèm mở miệng đáp lại, quay đầu đưa mắt nhìn Giai Băng đang nhắn nhó, cáu bẩn dán ánh nhìn nghi hoặc lên người mình. Cái biểu hiện chán ghét đó, thực sự khiến người khác muốn bóp náp huống hồ là anh. Cô ghét gặp anh đến mức này?

-Coi bộ, em không mấy ngạc nhiên về sự xuất hiện của người anh trai này rồi!_Giữ nét cười lạnh rực rỡ Chúa ban cho trên môi, Đằng Hy tỏ vẻ đau khổ, rời lưng khỏi thành xe_Anh định sẽ cho em một bất ngờ nữa chứ!

-Ế! Hai người là anh em?_Im lặng dỏng tai lên nghe ngóng Đằng Hy độc thoại nội tâm, Giai Băng vừa hiểu được đôi chỗ liền nhanh nhảu ‘phát biểu xây dựng bài’, mắt mở to trưng cầu nét ngây thơ, ngoan ngoãn đúng chất Giai Nhân Kỳ nhằm khiến 2 người kia bị choáng ‘sắc’, tình nguyện trả lời mình.

-Bất ngờ anh nói chính là chuyện này đấy hả?_Dường như không để ý đến câu hỏi ngây thơ rõ ràng muốn chọc tức người của Giai Băng, Đằng Dạ quay mặt nhìn anh mình, hơi chút châm biếm hỏi.

-Chuyện này cũng không thể trách anh được. Anh vốn chỉ muốn đến nhìn mặt cô ấy một cái, nhưng không ngờ cô ấy lại dùng Mỹ nhân kế dụ dỗ anh đưa cô ấy rời khỏi lễ cưới. Em biết đấy, anh hùng khó qua ải mĩ nhân, huống hồ, anh là người rất dễ động lòng. Có trách…em nên trách Giai Băng ấy_Nhún vai tỏ vẻ lực bất tòng tâm, Đằng Hy không ngần ngại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu người đang nghe tận tai, chứng kiến tận mắt câu vu khống trâng tráo của mình, khóe môi còn phụ hoa thêm nụ cười không thể chân thành hơn.

-Ê! Anh nói gì thế hả? Tôi nói là tôi muốn kết hôn nhưng anh vẫn cương quyết đem tôi đi mà!! Anh có tin tôi vời nhân chứng vật chứng đến đây đối chiếu không?_Cho dù có là tiểu thư đài cát, ai đánh cũng cười, ai chưởi cũng cười, ai mắng cũng không ngừng cười, nhưng Giai Băng vẫn biết phân rõ phải trái trắng đen, vu oan trắng trợn như thế, không phải là sỉ nhục thanh danh, hạ thấp nhân phẩm của cô sao? Không thể để yên được nữa, Giai Băng vùng dậy đâu tranh, cố hét to hơn Đằng Hy, nói nhiều hơn Đằng Hy để chiếm lợi thế cho mình. Thường, người đanh đá luôn thắng. Điển hình rõ nhất chính là 3 chị em của cô.

-Này nhóc, em là tiểu thư danh giá sao có thể nói dối không chớp mắt như thế hả?_Đằng Hy gõ lên đầu Giai Băng cái cốp, khẩu phập tâm xà cố bịt miệng cô.

-Anh…

-Được rồi! Chúng ta sẽ nói chuyện sau!_Lạnh lùng quát to, Đằng Dạ lướt mắt lên nụ cười nở rộ trên môi anh trai mình một chốc rồi cúi người toan bế Giai Băng ra ngoài_Đi về làm lễ cưới.

-Ơ! Không được! Tôi không đi với anh_Khước từ cái bế hoàng tử bạch mã trong truyền thuyết mà từ nhỏ bản thân mình luôn ao ước, Giai Băng quyết liệt bám lấy thành ghế, đầu lắc nguầy nguậy tỏ rõ quyết tâm sắt đá.

-Tại sao?_Đằng Dạ nhíu mày.

-Tại…anh ta không về làm sao tôi làm lễ cưới được_Giai Băng chỉ tay về phía Đằng Hy nói, khiến đôi mắt lơ đãng của anh cũng thuận đường tia về phía cô.

-Tại sao?_Thanh âm Đằng Dạ vừa mang u uất vừa phảng phất nét thâm trầm.

-Vì anh ta là chồng tôi…anh ta không về tôi lấy ai? Chất xám của anh để đâu mà đến chuyện này cũng không hiểu hả?_Khinh bỉ lườm Đằng Dạ một cái rõ dài, Giai Băng hống hách đáp như thể đang khoe khoang một món đồ bạc tỉ nào đó.

Câu nói của Giai Băng vừa tản vào không trung, theo không khí vào màng nhĩ hai người còn lại đã gây ra không ít hậu quả ‘bất thường’ cho chủ thể của nó. Đằng Dạ có lẽ vì quá sốc trước phát ngôn kia nên không biết phải nói gì, im lặng toát ra một luồng hàn khí tựa hơi thở của mùa Đông khiến Giai Băng bất giác rùng mình ớn lạnh. Còn Đằng Hy, đôi mắt lơ đãng của anh đột nhiên như tìm kiếm được thứ đáng để mình chiêm ngưỡng, nhanh chóng đảo quỹ đạo liếc về phía cô, thâm ý cong môi như cười như không.

-Anh đã nói gì với cô ấy?_Mặc niệm một lúc lâu trong câm lặng, Đằng Dạ ném ánh nhìn sắc lạnh về phía anh mình, giọng nói phảng phất chút cay ghét.

Đằng Hy không đáp trả, chỉ nở nụ cười lãnh đạm như một đặc trưng tầm thường của mình tặng cho Đằng Dạ rồi quay sang Giai Băng, đưa tay xoa đầu cô một cách không thể sủng nịnh.

-Giai Băng giỏi lắm, em rất có mắt nhìn người đấy!

-Đừng chạm vào người của tôi!_Lạnh lùng hất tay Đằng Hy ra,…Đằng Dạ mạnh miệng nói, cũng như để tuyên bố quyền sở hữu về một điều gì đó.

Ngớ người một chút, nhưng không để cho người đối diện tinh ý nhận ra sự kinh ngạc trong lòng mình, Đằng Hy bất lực nhếch môi cười. Anh tiến sát gần Đằng Dạ thêm chút nữa, đưa tay lướt nhẹ lên chiếc cavạt sọc xiên trước ngực đối phương rồi dùng lực rựt mạnh, kéo sát mặt Đằng Dạ vào gần mặt mình, thanh âm trong khuôn miệng theo sau nhẹ nhàng phát ra, như gió, nhưng sức mạnh lại như bão.

-Đằng Dạ, quên rồi à, chúng ta sống chung…một cuộc sống!

Sống chung…một cuộc sống…

Như một lời nguyền…giết chết…2 cuộc đời!

-Nhưng dù có phải đánh đổi cả tính mạng…tôi chắc anh và tôi, không ai chấp nhận điều đó!_Đưa tay nắm lấy cổ bàn tay đang nắm giữ cà vạt của mình, Đằng Dạ đẩy Đằng Hy ra xa, lạnh lùng bế thốc Giai Băng cũng đang mang một mảnh trầm mặc trong người lên, bước thật nhanh đi về phía những chiếc ô tô đen bóng dưới ánh nắng mặt trời đang đậu gần đó.

Bàn tay đặt lên người Giai Băng của Đằng Dạ siết chặt.

-Hai người…thực sự là anh em?_Ngoan ngoãn để Đằng Dạ đặt lên xe, đến khi anh ngồi dựa một bên, an nhàn nhắm mắt dưỡng thần, Giai Băng mới thoát ra khỏi những dòng suy nghĩ non trẻ bủa vây trong đầu mình, hỏi mà như độc thoại với chính thâm tâm của bản thân.

Đằng Dạ, Đằng Hy, sao lâu này cô lại tinh trí nhận ra điểm giống nhau giữa hai cái tên này nhi? Tại vì trên thế giới có quá ít họ, nên ai cũng mang họ của nhau để sống hay bởi lẽ, mỗi khi gặp Đằng Dạ, lí trí của cô đã hoàn toàn bị sự xuất hiện của anh làm cho sao nhãng, ngù ngờ đi, nhất thời ko thể nghĩ ngợi được gì? Tại vì anh mang trên mình sự ngang tàn trong phong thái quý tộc ngạo mạn, sự lãnh khốc hằn sâu trong đôi mắt đen hăm thẳm như vô đáy, sự xấu xa vương trên cánh môi mỏng hay vì…cô đã bị tia sét giữa trời quang nào đó đánh trúng…cho cháy khét, để đầu óc trở nên ngu muội như bây giờ?

Tiếng sét ái tình? Đùa sao? Cho xin đi, cô là người thực tế!

-Cô bớt lo chuyện của người ngoài đi, hãy lo chuyện của mình ấy!_Nhắm mắt một lúc lâu, Đằng Dạ mới lên tiếng trả lời câu hỏi gần như bị lãng quên của Giai Băng, thanh âm lãnh đạm như chính cái mặt anh bây giờ.

-Vậy…tôi có thể hỏi anh một câu nữa không?_Không biết uống nhầm phải thuốc gì, Giai Băng bỗng nổi hứng đi trưng cầu ý kiến của Đằng Dạ, xem đi xem lại ở góc nào cũng thấy cô nàng yếu thế hơn hẳn.

-Tôi sẽ không trả lời câu hỏi vớ vẩn của cô nữa!

-Tôi chỉ muốn hỏi anh có phải là chồng của tôi hay không thôi_Giai Băng khinh miệt lườm Đằng Dạ một cái rồi lẩm bẩm, lòng cảm thấy như chính mình đang bị coi thường vô cùng tệ hại.

Lúc này, những ngón tay đang day day thái dương mệt mỏi của Đằng Dạ chợt khựng lại, đôi mắt đen như trời đêm của anh lóe lên 1 tia sáng chớp nhoáng, thâm ý dò xét lên khuôn mặt nghiêm túc của Giai Băng, cánh môi cong nhẹ.

-Xem ra, chất xám của cô cũng không bị chuột gặm mất!

-Anh.._Phật dạy, một điều nhịn chín điều lành, Giai Băng cô phải nhịn đã_Nhưng…nếu anh là chồng tôi, tại sao anh lại không đến gặp tôi những lần tôi và mẹ đi mua đồ chứ?

-Động não đi! Có thật tôi là tôi không đến không?

-Ách! Vậy tại sao anh không ra mắt tôi lúc 2 gia đình gặp mặt?_Nếu cô gặp anh lúc đó, chắc chắn sẽ không có chuyện cô lẫn lỗn tùm lum, tự dẫm đạp IQ của chính mình thế này đâu.

-Tôi không thích.

-Vậy sao mấy ngày sau anh lại đến, nếu đã đến thì phải nói cho tôi biết anh là chồng tôi! Đằng này anh chẳng nói gì cả!_Bị những kí ức xấu trong mấy ngày trước quay về ám ảnh, Giai Băng liếc nhìn 3 vết tích nặng nề nhất còn lưu lại trên người mình, bật mãn phản bác. Mới chỉ gặp Đằng Dạ 4 ngày, cô đã mang họa đầy người. Nếu sau này cô ở cùng anh, có khi nào sống thực vật như Đằng Hy luôn không?

-Mẹ tôi không nói tên tôi cho cô?_Đằng Dạ nhìn Giai Băng, đôi mày khẽ nhíu lại.

-Bà chỉ nói ‘thằng nhóc’ gì gì đó thôi!

-Vậy à?_Đằng Dạ trầm ngâm hạ mi mắt hẹp lại, như đang tập trung suy nghĩ điều gì đó.

-Vậy cái gì mà vậy! Nếu không phải vì anh, tôi sẽ không bị như thế này. Cứ mỗi lần gây hoạ cho tôi, anh đều phủi phui gạt hết mọi trách nhiệm_Bực bội kể khổ, Giai Băng chợt nhớ ra điều gì đó, liền trịnh trọng vòng tay đặt trước ngực, như hỏi cung mà hắng giọng_À, mỗi lần anh xuất hiện, mẹ chồng tôi biến mất, mẹ chồng tôi xuất hiện, anh biến mất, anh giải thích điều này đi!

-Tình cờ thôi.

-Quá trùng hợp!

-Hạ Giai Băng! Cô thực sự muốn biết lí do?_Đằng Dạ quay đầu nhìn chằm chằm vào mặt Giai Băng, đôi đồng tử ánh lên nét ma mãnh kì lạ đầy cuốn hút.

-Tôi…tất nhiên là muốn!_Bị vẻ mị hoặc kia làm cho khí thế nữ nhi trong người tăng vọt lên nhanh chóng, cái tôi quái gỡ cũng như cún con được thả rong, cuồng loạn chiếm lấy mọi suy nghĩ, hành động, Giai Băng nuốt ực đống nước bọt thèm khát, ấp úp đáp trả, đôi gò má từ từ nóng lên, lan đến mang tai một cảm giác kì lạ.

-Vậy thì nói xem…tôi được gì khi phí nước bọt giải thích đây?_Trở mình, Đằng Dạ không yên phận chồm lên người Giai Băng, kẹp giữ cô trong 2 cái tay dài rắn chắc chống vào thàng ghế của mình.

-Vậy…tôi không muốn biết nữa!_Nhờ lần trước, Giai Băng khôn ra, lắc đầu lia lịa rút lại lời nói, đầu cố ngả ra sau phòng sự tấn công bất ngờ của ai đó.

-Rắc!_Một âm thanh nhẹ nhàng, quen tai và rất dễ nghe phá tan bầu không khí ám muội đang bao lấy Đằng Dạ và Giai Băng, như hồi chuông thông báo mọi ý đồ sa đoạ của Đằng Dạ đã bị nữ hiệp Giai Băng đánh bại. Cơ mà, cái giá phải trả mà Giai Băng nhận được lại quá lớn, quá phũ phàng.

Cô chính thức rạn xương cổ!

Sau khi thay việc đến nhà thờ bằng việc đến bệnh viện, đăng kí thủ tục nhập viện cho Giai Băng hoàn tất, Đằng Dạ tàn nhẫn bỏ cô đơn độc một mình trở về nhà tắm rửa. Đúng lúc ấy, Đằng Hy-người 3 năm qua không hề xuất hiện trong Đằng gia-lại xuất hiện, và giờ, đang đứng trước mặt anh.

-Về sớm nhỉ?_Như thường lệ, Đằng Hy ban cho em trai mình nụ cười rực rỡ nhất, hỏi thăm với chất giọng mỉa mai.

Trước nụ cười đó, Đằng Dạ chẳng nói gì, thờ ơ trở lên phòng. Nhưng khi anh vừa lướt qua chỗ Đằng Hy đang đứng, anh trai anh đã nhanh chóng cản bước anh bằng lời đối thoại như bâng quơ, mà cũng như thách thức:

-Từ nay anh sẽ ở cùng căn hộ của em và Giai Băng, cảm phiền trước!

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Đồ ngốc! tôi là chồng của em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !