Truyện kiếm hiệp
 

Đồ ngốc! tôi là chồng của em! (chương 23)

Lượt xem chương này: 2158

Chap 23: Tôi cho em hai lựa chọn

Sao…có thể?

Như bị một quá bóng bầu dục từ đâu đó bay đến với vận tốc ánh sáng ‘phang’ mạnh vào đầu một cú làm thần thái tê liệt, đầu óc quay cuồng chỉ nhìn thấy sao trời lấp lánh hữu tình, Giai Băng choáng váng một hồi, lặng người đi nhìn Phong Tình, não bộ khó khăn lắm mới hoạt động lại thì phải chật vật trong đóng suy nghĩ nhàu nát.

Từ trước tới giờ, theo những gì cô tích lũy được sau những lần ngồi ê mông hàng tiếng dài nghe Phong Tình ‘giãi bày tâm tư’, mẫu người chị cô thích thường là những kẻ ngọt miệng dẻo mồm, chém gió xu nịnh đến mức xuất thần. Đó là những tên đàn ông không đáng làm người, tự hạ thấp bản thân đặt người mình yêu lên đầu để tôn thờ, phục tùng. Thế thì…do đâu, vì cớ gì chị cô thay đổi cái ‘khẩu vị’ đã thấm nhuần hóa thành tư tưởng suốt 20 năm qua đột ngột như thế? Hay là…bản tính ‘háo sắc’ luôn bị chị ta khinh mạt đã trỗi dậy, tích điện, đánh chị ta một phát sét ái tình kinh não động óc?

-Đừng nhìn chị như vậy, rất khó chịu!_Đăm chiêu một hồi rồi ngẩng đầu, Phong Tình nhăn mặt nói. Chút rè rụt, e ngại nhỏ nhoi ban đầu ẩn hiện sau lớp phấn dày kia dường như bị thứ gì đó triệt tiêu hoàn toàn, để lại bản một mặt tự tại, điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.

-Vậy chị muốn em làm gì? Bắt tay bắt chân cười nói, chúc mừng chị gia nhập tẩm cung Đằng gia hay trên cương vị vợ của người ta, vung tay tát một tát vào mặt chị một tát, rựt tóc, miệng cao giọng chưởi thề?_Bật cười chua chát, Giai Băng khinh khỉnh đáp trả, tay nhẹ nhàng nhu nhu vầng thái dương suy kiệt vì ‘chuyện tốt’ đang diễn ra. Trời đang giúp cô hay quẳng thêm cho cô một gánh nặng đây?

-Giai Băng! Em vô lễ!_Nheo mắt sắc cảnh cáo, Phong Tình theo thói quen đưa tay nghịch lọm tóc mai dài vàng hoe khô ráp như cháy nắng của mình, thản nhiên đều giọng_Lúc đầu chị cảm thấy hơi có lỗi vì làm kẻ thứ 3 chen chân vào hôn nhân của em, làm em phải trở thành phụ nữ đã có ‘tiền án hôn nhân’ ở tuổi này, nhưng giờ thì không, thái độ của em khiến chị ghét, nó mách bảo với chị rằng nhất định phải đưa Đằng Dạ thoát khỏi tay em, thoát khỏi tay một mụ phù thuỷ xảo quyệt và độc ác!

Ngón tay linh hoạt nhu nhu thái dương của Giai Băng chợt bị sự cương quyết của lời nói kia làm cho cứng lại, hóa đá, chưng hửng ở đỉnh trán cao khinh mạn. Thiếu điều ngoác mồm đến tận mang tai, Giai Băng kinh ngạc nuốt nước bọt, cố nhịn để không thốt lên những lời than vô phép, chạm lòng tự ái người đối diện. Gì chứ? Cô là phù thủy? Vậy chị ta là ai? Chị gái của phù thủy trong truyền thuyết võ lâm hay là nàng công chúa rảnh rổi sinh lòng cướp chồng phù thủy?

-Phong Tình…em không tỏ thái độ gì cả! Em chỉ đang thấy mệt vì bị chấn động trước lời thông báo của chị mà thôi_Cẩn trọng tìm lời lẽ phù hợp đối phó với con người thích diễn giải lung tung, ưa suy 1 ra 10 như Phong Tình, Giai Băng cố gắng lắm mới trang bị cho vẻ mặt của mình thêm uất ức đúng kiểu người vợ ủy khuất, khốn khổ than vãn_…chị thử nghĩ xem, em có vui nổi không khi được tin chị gái mình thích chồng mình và tương lai sẽ là người thay thế vị trí của mình? Phong Tình, đôi lúc chị nên biết cảm thông cho số phận người khác. Chị không như em, chị muốn gì được nấy, căn bản không hiểu rõ cảm giác khi mất mát một thứ gì đó, dẫu nó là cái giẻ lau nhà không hơn không kém.

“Đằng Dạ, thứ lỗi cho tôi tiết lộ bí mật quốc gia nhé!”

-Được rồi!_Có vẻ hơi xiêu lòng một chút trước biểu cảm dữ dội của Giai Băng, Phong Tình cắn môi tội lỗi, lát sau, cô mới ném ánh nhìn soi mói trở lại cho em gái mình, giọng điệu từ chắc chắn dần hạ thấp như thể vẫn còn nghi hoặc, do dự_…Em không yêu, không thích, không có tình cảm, không can hệ gì với Dạ Dạ của chị, phải không?

“Dạ Dạ? Sao chị không đổi thành Dạ Dày cho nó êm tai?” Suýt té ghế vì cách xưng hô không thể ngọt ngào hơn bay ra từ khuôn miệng trong vút của cô chị, Giai Băng ngầm bất mãn trong lòng, bỗng có chút lo lắng trước tương lai u tối của Hạ gia một thời là nhà trong 3 cô chị em đặc hiệu này.

-Không!_Giai Băng không suy nghĩ gì nữa đáp, căn bản, đó là một phản xạ và cái chuyện yêu hay không yêu tên khắc tinh kia không đáng để cô phải bận tâm. Anh ta yêu ai, ai yêu, lấy ai, ai lấy sống chết thế nào là quyền tự sinh tự diệt của anh ta, cô chẳng qua là một cô vợ trên danh nghĩa, chỉ hơn đám người xa lạ xung quanh một cái móng tay mà thôi.

-Vậy được! Như thế thì sau này, khi bọn chị đưa giấy li hôn cho em khỏi phải dây dưa dài dòng, đỡ mệt và cũng nhanh chóng cắt đứt!_Như đang thương thảo một vấn đề nhàm chán và đã nắm chắc kết quả trong lòng bàn tay của mình, Phong Tình gật đầu nhẹ bàn chuyện tương lai đang vẽ ra trong đầu.

“Li hôn?” Bị đả thương một cách trầm trọng, Giai Băng đến lúc này thì thật sự không hiểu nổi chị mình đang nghĩ cái quái gì trong đầu nữa, khóe môi đơ cứng giật giật.

-Phong Tình…_Thờ dài sượt một cái như trấn định lại cơ bực dọc đang tuôn tràn khắp thần thể, Giai Băng lấy cương vị là vợ của kẻ nào đó, nhìn thẳng vào đôi mắt nâu không hề che dấu sự quyết đoán của chị mình, tĩnh tại nói_…chị nghĩ cha và Đằng gia sẽ đồng ý để ‘Dạ Dạ của chị’ li hôn với em sao?

Chị cô đã khảng khái, mạnh miệng như vậy, chắc cơ bản đã nghĩ đến chuyện được cho phép hay không. Tuy là người mơ mộng hão huyền bật bại trong thiên hạ, ngu ngờ khờ khạo vô đối, nhưng trong chuyện tình cảm gắn với vận mạnh cuộc đời của mình, Phong Tình luôn tỏ ra rất tỉnh táo và chu toàn. Để xem, người chị gái không ngại làm kẻ đến sau này của cô, sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào. Nếu thực sự chị ta biết dàn xếp trước mọi thứ, có thể lắm…chị ta phù hợp với con tốt đang thiếu trên bàn cơ dang dở của cô chăng?

-Cũng dễ thôi mà, một là chị và anh ấy sẽ bỏ trốn, hai là…_Nhún vai to vẻ bất lực, Phong Tinh làm vẻ bí hiểu cười một cái rồi nói tiếp, giọng điệu thánh thót đặc trưng của chị như biến dạng, méo mó đến mức khiến người khác sởn cả gai ốc_…em phải chết và chị là người thế chỗ.

Những ngón tay Giai Băng bỗng cứng lạnh, cơ máu co rút tạo những đợt giật giật nhẹ, liên hồi lần hai.

Thoáng chốc, cô ngửi thấy mùi nguy hiểm phảng phất quanh mình. Như thể, kẻ kia thực sự không chỉ nói chơi mà còn dồn hết tâm tư vào nó. Và như thể, Phong Tình muốn giết chết cô…

…vậy!

-Nhưng em yên tâm, chị là con người lương thiện, mấy thứ vấy máu tanh đó chị không muốn nhúng tay vào…cho nên, mong em hiểu và đáp ứng tâm nguyện của chị_Gõ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, Phong Tình thư thả đàm phán, nụ cười ngọt trong vắt trên môi cô rộ nở như chính cái khuôn miệng yêu kiều khiêu gợi ấy, chưa từng xuất phát lời nói cay độc nào hết_Mà chắc em cũng sẽ tự nguyện đáp ứng thôi, ai bảo…em yêu Lãnh Kiên…nhà chị!

Lại….chuyện gì thế này?

Yêu Lãnh Kiên? Ai?

-Rốt cuộc…chị đang nói cái…cái gì vậy?_Đơ người không biết bao nhiêu lâu, Giai Băng như bị kẻ nào đó rút hết mọi sức lực, yếu ớt mở miệng, nhưng, khi đôi mắt vô hồn dại đi của cô bắt đầu tiếp nhận lại hình ảnh của mọi cảnh vật đập vào trước mắt, chủ nhân của câu nói khiến cô chột dạ, sợ hãi run lên ngay bây giờ…đã đi đâu mất không còn bóng dáng…

Vậy là…chỉ với một câu nói chắc nịch đó…Giai Băng đã biết được rằng, ngoài cô, Lãnh Kiên, cha nuôi và bà quản gia già của Hạ gia…còn có một người khác thực sự biết về thân phận của cô. Bằng cách nào? Tại sao thì có chúa mới biết?

Điều cô cần làm bây giờ, không phải là bới móc, đào sâu trong quá khứ để tìm xem nguyên do mình bại lộ, điều cô cần làm…là xác định xem cô chị này có phải là con tốt cô đang tìm hay không. Nhưng…chơi một con tốt như thế, quá mạo hiểm. Phong Tình là người thẳng như ruột, chỉ cần kích động hoặc bị dụ dỗ, chị ta sẽ có thể khai sạch sành sanh những gì chị ta biết.

Có điều…nếu chị ta đã biết bí mật của cô từ lâu lắm rồi, giữ bí mật đến tận bây giờ cũng là một kì tích đáng suy xét.
***
Cả ngày hôm đó, Giai Băng ôm mối thắc mắc to lớn vào bụng, đấu tranh quyết liệt với những giờ ôn luyện nghiêm ngặt của nhà trường đến chiều tối mời ra về, căn bản đã thoát li một chút ra khỏi những mưu toan giảo hoạt kia.

Tuy nhiên, trời thấy cô rảnh quá nên ganh ghét hay sao ấy, tự dưng ban cho cô một rắc rối mới phải giải quyết. Cô không nhận…nhưng không nhận không sống được.

Tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong, Giai Băng siêng năng chăm chỉ đem cả một đống sách cao như núi ra phòng khách, hiên ngang đặt chúng xuống mặt bàn rồi ngồi oạch, tay chăm chú ghi ghi chép chép, mắt lâu lâu đảo liếc lên chiếc màn hình ti vi 32 inh đang chiếu phim tình cảm cô yêu thích.

Đừng hỏi tại sao cô không học bài ở phòng ngủ nhé? Vì nguyên nhân đã quá rõ ràng, cô không thể tập trung học hành, khi nhìn thấy ai đó mặc áo choàng tắm hở ngực đi đi lại lại trong phòng được, rất dễ nảy sinh thú tính và bản năng khiêu dâm của phụ nữ. Do vậy, để bảo toàn thanh danh trinh trắng của thiếu nữ, cô dứt khoát ‘dời đô’ ra đây học, vừa thoải mái, vừa được xem phim.

Cặm cụi làm bài chưa được mấy chục phút, Đằng Dạ như oan hồn bám váy Giai Băng, từ phòng ngủ ra phòng khách thăm thú. Anh đảo mắt liếc nhìn một quyển tiếng ánh nào đó trong đống sách vở có trường thọ Giai Băng cũng không giải hết trên bàn, lạnh nhạt hỏi:

-Muốn thi khối D à?

-Tôi nhỉnh môn anh, chém gió tốt môn văn, suy nghĩ khá lôgic môn toán, không lao vào khối D thì đi khối A nạp mạng chắc!_Giai Băng đầu không ngẩng, mắt dán trên màn hình nói, tay vẫn siêu phàm hí hoáy viết gì đó.

-Thi khối D cũng tốt! Sau này đi làm tiếp viên hay sang nước ngoài, du lịch rất sướng đấy nhóc!_Bưng một cốc cà phê nghi ngút khói ngồi xuống chiếc ghế sô pha sau lưng Giai Băng, Đằng Hy không ai mượn cũng góp giọng_Anh đang tranh chức hội trưởng khối D, có thể sau này sẽ giúp đỡ em nhiều đấy, Giai Băng!

Vừa nói xong, Đằng Hy theo thói quay lia mắt nhìn Đằng Dạ, nụ cười trên môi thường trực một vẻ tà mị khiến người khác không khỏi đề phòng.

Có lẽ tinh ý nhận ra điều gì đó, Đằng Dạ tiến đến gần chồng sách nặng trịch, ôm thốc đống sách văn, anh rồi đi đến chiếc thùng rác nhỏ con trong bếp, không chút luyến tiếc vất chúng vào trong.

-Anh làm cái gì vậy?_Kinh hãi nhìn đống sách mình phải đánh đổi cả thanh danh mượn về từ thư viện, Giai Băng đứng phắt dậy, bay tới toan cứu vớt nhưng không được, chúng đã bị ai đó nhanh tay thủ tiêu, rơi ngay ra ngoài bãi phế thải công cộng của khu chung cư.

Phải! Khu chung cư này có hố rác rất tiện, thuận tay quẳng là đi luôn ra bãi phế thải chứ không cần chủ nhà phải đem rác đi đổ, nhưng giờ phút này….Giai Băng cảm thấy vô cùng không tiện…

Cô biết bãi phế thải đâu mà tìm lại chúng đây?

-Đằng Dạ…anh dám…_Nghiến răng trèo trẹo, Giai Băng hận không thể ngũ mã phân thây Đằng Dạ ngay lập tức, mắt trừng to nhìn anh, cơ tay bóp chặt đến run rẩy.

Ông cụ này…đang giở chứng gì vậy?

-Thi khối A cho tôi!_Đau đớn thay, Đằng Dạ hoàn toàn không cảm thấy có lỗi, ngược lại còn hạ thấp giọng ra lệnh cho Giai Băng, đôi mắt đen sâu thẳm rọi thẳng vào đáy lòng cô, như muốn bắt ép cô sợ hãi mà phúc tùng mệnh lệnh.

-Sao…sao tôi phải thi khối A chứ! Từ đầu tôi đã quyết định thi khối D rồi! Anh thật quá đáng!_Có chút sợ hãi len lói, Giai Băng vừa run vừa hét lớn cãi lại. Không hiểu sao, lúc này cô lại muốn anh ta bị Phong Tình tóm đi, hành hạ, để anh khỏi phải hếch cái mặt đẹp trai của mình chà đạp, sai khiến cô.

-Em đúng là rất quá đáng, Đằng Dạ! Giai Băng có khả năng đậu khối D thì em nên cho em ấy đi khối D thì hơn, nếu không, đi khối A của em, cô ấy trượt vỏ chuối, người thê thảm là em!_Nhấp một ngụm cà phê, Đằng Hy ngả người vào bức tường cạnh đôi vợ chồng son, bỗng dưng tốt lên nói đỡ cho cô em dâu.

-Tôi cho em hai lựa chọn: một là thi khối A và em sẽ được đối đãi như người nhà của tôi…_Đôi đồng tử đen của Đằng Dạ cử động, rọi ánh nhìn uy lực về phía Đằng Hy_…hai là em thi khối D và tôi sẽ coi em như người ngoài ở nhờ, tiền điện tiền nước tiền thuê nhà trước giờ tôi chi trả em sẽ phải đứng ra tự lo toan phần của mình.

-Cái…cái gì?_Không thể tin được vào những vì mình đang tận tai nghe thấy, Giai Băng thất thần hỏi lại.

-1 tiếng để em suy nghĩ….bắt đầu!_Đằng Dạ ban phát mệnh lệnh xong liền phủi mông ra ngoài, ngả người lên chiếc ghế sô pha dài chờ đợi câu trả lời, khóe miệng chợt cong nhẹ như có như không khi đón nhận ánh mắt khinh miệt của anh trai rọi đến rồi lảng đi, mắt nhắm nhiềm dưỡng thần.

Còn Giai Băng…do quá sốc nên khi cô ý thức được mọi thứ đang xảy ra, cô chỉ còn 20 phút ‘sản xuất câu trả lời’

-Giai Băng, anh có thể cho em mượn tiền! Đừng để ý đến miệng mồm Đằng Dạ mà hãy chuyên tâm thi cho tốt!_Vuốt nhẹ mái tóc dài của Giai Băng an ủi, Đằng Hy nhẹ giọng nói, thanh âm u trầm có điểm gì đó thương cảm…nhưng…vẫn rất lạnh và nguy hiểm.

-Nếu em mượn tiền của anh ta, chi bằng em viết giấy bán thân luôn đi!_Đằng Dạ vừa thả hồn vào giấc mộng vừa lạnh lùng nói, như chứng thực rằng…anh ta vẫn đang tỉnh và Giai Băng không có cơ hội thoái thác câu trả lời cũng như…cảnh cáo Đằng Hy biết về sự có mặt của mình.

-Đằng Dạ! Em ép người quá đáng rồi!_Bước đến gần bộ bàn ghế, Đằng Hy xem chừng cũng mỏi chân nên ngồi xuống chiếc ghế phía đối diện Đằng Dạ, đáy giác mặc thu rõ hình ảnh kim đồng hồ đang nhích dần…từng bước…

-Hết…giờ!_Một lời đã nói, Đằng Dạ mở mắt thông báo rồi ngồi dậy, rọi ánh nhìn về phía Giai Băng vẫn còn ngây dại_…em chọn khối nào?

Khối nào?

Trong đầu Giai Băng lúc này, cô chỉ thấy mình đang bị thẩm tra xem chọn ai: Đằng Dạ hay Đằng Hy chứ không phải đang chọn khối thi sắp tới. Cái chuyện rắc rối này…sao lại phi lí rơi xuống đầu cô cơ chứ!!!

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Đồ ngốc! tôi là chồng của em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !