Truyện kiếm hiệp
 

Đồ ngốc! tôi là chồng của em! (chương 3)

Lượt xem chương này: 4047

Chap 3: Tư vị

Theo cái gọi là quy luật có trên có dưới của giới thượng lưu xa hoa hư vinh, vì kẻ bắt quả tang Giai Băng có hành vi mờ ám ngồi cao cao tại thượng trên ghế sô pha và để đảm bảo cô hoàn toàn yếu thế trước mặt hắn về cả thân phận hiện tại lẫn độ cao đỉnh đầu tính từ mặt đất lên, Giai Băng bị đám người mặc áo đen bắt quỳ rạp người xuống mặt đá lạnh.

Tất nhiên, bị nhét khăn bẩn vào miệng Giai Băng còn chịu được nhưng bắt cô quỳ xuống trước mặt người khác thì ko. Chẳng qua, cô cần phải giả bộ ngoan ngoãn, tỏ rõ sự trong sạch như nước cất của mình, để hắn hết hiểu lầm thả cô đi, thế nên, cô mới hạ người quy phục.

Đưa ánh mắt ko cam lòng lướt lên thân thể tráng kiện, oai phong đang ngả người nhàn nhã trên ghế đối diện, Giai Băng, khi tròng mắt tiếp nhận hình ảnh khuôn mặt hắn, nhất thời dại người đi, trong phút chốc chân tay bủn rủn.

Lúc nãy, vì tình huống gặp gỡ quá quái dị và hiểu nhầm, mà đúng hơn là vì chàng trai này cao hơn cô những gần 1 cái đầu, vì thế, cô dường như ko nhìn rõ mấy tướng mạo của hắn. Nhưng giờ, khi hai người bọn cô đã mặt đối mặt 2 mét gần gũi như thế này rồi, cô mới thực sự mở rộng tầm mắt, khái niệm trai đẹp đời đời tôn thờ được chôn kín thẳm sâu trong con tim cũng được định nghĩa lại toàn bộ. Người này…là một chàng trai nhìn góc độ nào cũng thấy hẫp dẫn, hệt y như cái lỗ rốn của vũ trụ mà mọi thứ đều bị nó mãnh lực hút vào.

Điều đầu tiên trong cẩm nang tiêu chuẩn đàn ông của Giai Băng: “Muốn đánh giá một chàng trai, đầu tiên phải xem anh ta cao như thế nào đã, mặt đẹp mà người lùn như cây chuối non thì cũng chẳng gặt hái được gì.”

Dẫu rằng hắn thường xuyên tùy hứng gác chân, nhưng đường gấp khúc ko phải dài hơn đường thẳng sao? Dựa vào bài toán đã cho cùng với lúc hắn đứng trước mặt cô, chân hắn hẳn phải dài. Đạt chuẩn.

“Tiêu chí thứ hai: Hợp thời trang và có gu ăn mặc lạnh”

Hắn hiện giờ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, kiểu dáng ko quá cầu kì nhưng sang trọng, mở phanh 2 cúc áo trên, để lộ he hé khuôn ngực nhìn qua cũng đủ khiến người khác rệu nước miếng.Vừa lịch lãm lại có chút giản dị, rất cuốn hút như miếng bít tết. Đạt!

“Tiêu chí thứ ba: Ngũ quan hoàn mỹ, mặt phải lạnh như tiền, vừa ngửi phải thấy mùi đô la”

Cái này thì ko cần phải bàn đến, vì nó chính là thứ khiến toàn thân cô bủn rủn, nhũn như nước lúc bấy giờ. Khuôn mặt hắn cực kì điển trai và lạnh lùng, ko chỉ thế, nét lạnh lùng khiến người khác say đắm ấy còn tràn lan, chế ngự trong cặp mắt đen sâu như một nơi chất chứa nguồn năng lượng vô hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát, khiến người ta phải tan nãn cõi lòng, lí trí bị thiêu cháy của hắn. Lúc này, hắn nhìn nét mặt si muội của cô mà cười, một nụ cười xấu xa, có chút tà khí, có chút khinh miệt hệt y đã nhìn thấu bí mật trong lòng cô vậy.

Nụ cười này, làm cô ngượng ngùng một cách thật sự, bởi lẽ…trước đó…cô chưa bị ai chọc đến thảm bại thế này, thảm bại đến mức đỏ mặt xấu hổ.

-Cô…nhìn no chưa vậy?_Nhẹ nâng li rượu vang nhấp một ngụm, hắn cời cợt hỏi.

-Chưa no!_Theo phản xạ thẳng thắn trả lời, nhưng rồi, Giai Băng lại nhận ra điểm lỗ mãn của mình, cô nhanh chóng kéo tâm trí đang quỵ lụy dưới ống quần của hắn nhét vào người, tiếp lời lí trí hơn một chút_Vì căn bản thị lực của tôi rất kém, nên nhìn hoài nãy giờ chẳng nhìn ra anh thuộc họ khoai hay có dây mơ rễ má với họ sắn. Thực xin lỗi!

-Ngươi…_Tên mặc vest bên cạnh trung thành quát lớn, liền bị hắn trừng cho một ánh mắt vừa ý vị vừa phảng phất nguy hiểm. Thế là rất biết điều trở về chỗ, thẳng lưng, ưỡn ngực…đứng tiếp.

-Miệng mồm rất dẻo!_Lẩm bẩm nhật xét một câu, chàng trai kia đưa mắt quét tiếp lên bộ cánh màu xanh nước biển mỏng manh trên người Giai Băng, dừng lại ở cái nơi khiến cô vừa nhận ra đã đỏ bừng mặt tức giận.

-Anh nhìn cái gì hả?

-Nhìn thứ đáng được nhìn_Hắn ta lại mỉm cười quỷ dị, một lúc sau mới lấy vẻ mặt lạnh nghiêm túc hỏi cô_Thư thả thế được rồi, giờ nói đi, cô từ đâu tới.

Câu hỏi này, rất giống câu Where are you from?-cái câu duy nhất mà hồi nhỏ cô ko tài nào nhớ nổi, bị bố mẹ liên tục hành hạ tiền tiêu vặt bắt học thuộc đến mức tẩu hỏa nhập ma, thế nên, chỉ cần mỗi lần nghe thấy nghĩa của nó, hoặc những từ liên quan đến nó, đầu óc Giai Băng lại tinh nhạy bắn ra câu trả lời dù rằng chẳng ai khiến, như bây giờ chẳng hạn

-I’m from Hanoi Capital in Vietnam!

-Cô…vừa nói gì?_Dường như nghĩ mình vừa nghe nhầm câu trả lời của Giai Băng, chàng trai kia nhíu mày hỏi lại.

-Á!_Ý thực được những gì mình vừa trả lời quá ngu xuẩn, Giai Băng bối rối chuyển câu trả lời khác trước khi nó bị đem ra cười nhạo_Tôi nói…tôi từ bụng mẹ mà ra!

-Tôi nghĩ…tôi vừa nghe cái khác cơ.

-Ko…tôi nói tôi từ bụng mẹ mà ra, sao, anh có ý kiến gì về việc sinh nở của mẹ tôi à?_Tỏ thái độ hết sức khó chịu nhìn kẻ kia thư thả trong khi mình quỳ đến mỏi chân, Giai Băng hằn hộc. Ko chờ nữa, cô đứng phắt dậy, như được ăn gan hùm mà quyết liệt nói_Nếu ko có chuyện gì thì tôi xin cáo từ trước..giờ tôi có việc bận phải xử lí.

-Được thôi! Tôi có thể cho cô đi…nếu cô trả lời đúng trọng tâm câu hỏi. Cô là người của ai? Đến đây với mục đích gì?_Hếch mặt ra hiệu cho đám người dưới chặn bước Giai Băng, chàng trai kia nghiêm nghị, giọng nói âm lãnh vừa ám một bùa chú mê hoặc nào đó, khiến tâm trạng người khác, dù kiên định vẫn có chút động lòng sợ hãi.

-Tôi do cha tôi phái đến, đến đây để ăn cơm với nhà chồng tương lai, được chưa?_Bực tức xoay người, Giai Băng dẻo giọng nói lớn, có chút mỉa mai_Nếu màng nhĩ anh có vấn đề, cứ nói thẳng, tôi có thể hảo tâm nhắc lại lần nữa.

-Nhà chồng tương lai?_Đưa mắt nhìn chằm chằm vào người Giai Băng, chàng trai kia trầm ngâm nghĩ ngợi gì đó đến nỗi cơ mày khẽ nhíu lại, khóe môi vô thức cong lên tà mị_Cho hỏi…nhà chồng cô là nhà nào mà xui xẻo đến vậy?

-Có xui xẻo hay ko là việc của họ, ko liên quan đến người ngoài như anh_Biết mình bị đá đểu, Giai Băng chua giọng trả lời, đôi gò má phồng lên như rắn phùng mang, nhưng, để làm cho đối phương sợ bằng cách này, có vẻ, cô đã chọn nhầm chiêu thức mất rồi. Vì nụ cười trên môi hắn ngày càng khoét sâu, và tà mị…càng lúc càng trở nên hết sức nguy hiểm.

Cảm nhận được có điều luồng khí rùng rợn tỏa ra từ con người trước mặt, Giai Băng vô thức lui người về phía sau ba, bốn bước, mọi giác quan trong cơ thể nhất thời trở nên căng thẳng như lúc bước vào phòng thi toán mà nhận đề kiểm tra sử vậy.

-Ta..tự xử.

Vung tay ra hiệu cho đám người kia lui ra ngoài, chàng trai duy nhất còn lại trong căn phòng ko hẳn là rộng rời người khỏi chiếc ghế đã vương nồng hơi ấm của mình, thư thái bước đến gần Giai Băng.

-Này…ko được đến gần! Anh muốn làm gì?_Như con mèo nhỏ bị dồn vào chỗ chết, Giai Băng phút chốc trở nên lanh lẹ, túm lấy con dao gọt hoa quả trên mặt bàn cạnh đó, đưa về phía trước, lớn tiếng đe dọa_Ko…ko được đến gần tôi! Nếu…nếu ko tôi sẽ…’thiến’ anh! Tôi sẽ cho anh tuyệt hậu!

‘Thiến’, ‘tuyệt hậu’, hai từ này vừa từ cuống lưỡi bay ra khỏi miệng, Giai Băng lập tức cảm thấy vô cùng có lỗi với ông bà, cha mẹ, tổ tông, xấu hổ với hàng xóm làm giềng. Tuy nhiên, để bảo toàn tính mạng và sự trong sạch của đời thiếu nữ, cô nhất định phải dùng hạ sách, bao gồm cả việc hạ nhục nhân cách và thanh danh của bản thân.

Mà, những gì cô vừa nói ra coi bộ cũng có công hiệu. Vì bước chân của đối phương ngay sau đó đã dừng lại, ánh mắt có tia thâm trầm xoáy sâu vào điểm nào đó trên tay cô.

-Cô…cầm đao ngược kìa!_Hắn hảo tâm nhắc nhở.

-Đừng có cố phân tâm tôi! Trò đó cũ rồi!

-Cô ko cảm thấy đau sao? Máu trên tay cô chảy rất nhiều_Đối phương vẫn rất hiền lành thông báo!

Nhắc đến đây, Giai Băng mới cảm thấy quả thực trên tay mình có thứ chất lỏng nhớp nháp nào đó, bèn nhanh chóng hạ mắt xuống nhìn.

Đúng vậy! Là máu!…

Trên tay cô, từng giọt máu trải dài, chạy dọc cánh tay đến khuỷ tay rồi rơi xuống đất, tạo thành một vũng nước đỏ đặc quánh.

-100 CC máu của mình?_Bần thần cả người, Giai Băng lẩm bẩm xót xa. Nếu cô mà đi hiến máu, ít nhất từng này cũng đủ để cô kiếm được cái bánh mì yêu thích rồi. Vậy mà giờ coi nè, chúng ko dùng được nữa, đã thế còn biến thành nước thải…

-Cô đúng là ko sợ chết!_Khẽ thở dài nhẹ đến mức mà chỉ có người có thính giác nhanh nhạy mới nghe thấy, chàng trai kia tiến lại gần Giai Băng, túm lấy bàn tay cô, ân cần gỡ con dao đẫm rồi quẳng xuống mặt đất bên cạnh.

-Ko, tôi rất sợ chết!_Ko chịu yên phận, Giai Băng tuy hơi khó hiểu trước hành động dịu dàng đáng ngờ của người này vẫn nhiệt tình phản bác câu nói của hắn.

-Được rồi! Coi như tôi có mắt như mù!_Ngán ngẩm, chàng trai kia lôi cô đến gần chiếc giường lớn đặt chính giữa phòng, moi ra một chiếc hộp y tế nhỏ gọn.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở mạnh, một tên mặc vest đen ko ngần ngại chạy vào, thì thầm rót vào tai chủ những lời gì đó khiến hắn cau mày rồi cười khẩy một cái, tia mắt thoáng lướt lên khuôn mặt tỏ vẻ rất tò mò của Giai Băng.

Sau khi nghe thông báo xong, hắn đặt chiếc hộp trên tay xuống giường, cùng nụ cười ngự mãi trên môi để lại ‘chiếu chỉ’ rồi rất nhanh biến khỏi căn phòng.

-Tự túc là hạnh phúc!

-Này! Sao anh…_Giai Băng hét lên, toan níu kéo người kia lại băng bó cho mình thì đã thấy hắn dừng bước quay người bước về phía cô.

Đương lúc Giai Băng chưa kịp nghĩ ra chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, đối phương đã cúi đầu đặt môi mình lên môi cô.

Một nụ hôn thật nhẹ và vội…như chuồn chuồn lướt trên mặt nước…nhưng để lại vô số tư vị…cho người ‘được’ nhận.

-Rồi cô sẽ được gặp lại tôi…đồ ngốc!

Khi cánh cửa kia đóng kín im lìm hẳn, Giai Băng biết…hai trong số tư vị đó…có thù hận lẫn tức giận.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Đồ ngốc! tôi là chồng của em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !